ĐẠI VỆ CHÍ DỊ 17 & 18

Posted: January 12, 2011 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn Gió

17 Năm Canh Dần, Nước Vệ triều nhà Sản thứ 65
Mùa hạ năm ấy mất mùa, nắng cháy khắp 3 miền, đồng ruộng khô cạn. Ngoài ao hồ, sông suối cá nổi chết hàng đàn trắng xóa mặt nước.
Ở kinh thành chưa năm nào nóng nực đến như vậy. Bầu trời không gợn mây, nắng gay gắt như trút lửa xuống dương trần. Giữa hồ Hoàn Đao, rùa già sống mấy trăm năm bỗng nổi lên mặt nước, hai mắt đỏ hoe như muốn khóc.
Người dân đổ bệnh liên tục vì nắng nóng. Khắp nơi chúng dân ngửa cổ lên trời ca thán, mong mỏi khí trời thay đổi.

Quan thái sử nước Vệ coi thiên văn, tấu với Vệ Cường Vương rằng:
– Nắng hạn bất thường kéo dài, ruộng đồng khô cạn, là dấu hiệu khí lực của triều đình vào cảnh suy thoái, cạn kiệt. Nếu không có sự bổ trợ thần e rằng có lắm biến cố không lành.
Vệ Cường Vương tuổi đã cao, sắp bàn giao vương quyền cho người kế vị, không thiết chuyện chính sự triều đình. Giờ Vệ Vương chỉ màng đến chuyện khi trao long bào rút về sống cuộc đời sung túc, cho nên chỉ nói quấy quá cho qua việc.
– Sao mà cạn kiệt được, triều nhà Sản ta từ khi nắm cơ đồ trải qua bao nhiêu thiên tai, địch họa vẫn vững như bàn thạch, nay có tể tướng Bạo, hình dong tuấn tú khôi ngô, tài trí thao lược, gánh vác những việc đội đá, vá trời. Lẽ nào có chuyện, ngươi chỉ được cái nói gàn.
Vốn người tâm huyết, biết Vệ Vương không mặn mà , quan thái sử cáo lui. Trong lòng ôm chuyện buồn bực lắm. Mới đem giãi bày với kẻ sĩ phu giang hồ. Hai bên luận đàm vận nước, sĩ phu ấy nói rằng:
– Tể tướng Bạo vốn là công sai, dây mơ rễ má với cựu thần mà được cân nhắc. Xưa làm đặc khu kinh tế xứ Quảng, dùng bao nhiêu ngân khố ròng rã chục năm chả đâu vào đâu, tiền bạc nước nhà đem ném vào chỗ trống. Kẻ ấy chỉ giỏi hư danh chứ tài cán gì mà xoay chuyển nước nhà. Nay vẫn cái thói ấy dùng ngân khố mà làm xưởng đóng tàu tiêu tốn hàng núi bạc, cốt chỉ để tham nhũng cho đầy hầu bao, khi tan vỡ thì sát nhập này nọ để xóa dấu vết.Ngân khố bởi thế cạn kiệt lại càng cạn kiệt. Nước Vệ này lụi về tay Bạo chứ chẳng phải ai.
Thái sử giơ tay ngăn:
– Xin ngài giữ miệng, Bạo xuất thân là công sai bộ hình tay, đám tay chân ân nghĩa còn nhiều, bộ ấy thế lực mạnh thao túng cả xã tắc, triều đình, sai nha bộ hình bắt người, giữ của, vu vạ người hiền, bỏ tù, áp bức kẻ sĩ trong thiên hạ lộng hành như loại kiêu binh. Các quan còn kinh hãi mà lặng thinh. Vệ Vương còn nể quyền bính của Bạo thì còn gì ai dám cất lời.
Sĩ phu nói:
– Cổ nhân nói ‘’ nhà dột từ nóc’’ Vệ Vương chỉ chăm chăm lo giữ ngôi vị, cấu kết với ngoại bang. Cho con cháu, anh em tay chân trấn các vùng biên giới dựa vào thế lực bên kia, đào xới tài nguyên bán rẻ cho nước ngoài. Tự tung, tự tác hoành hành dọc cõi biên thùy, có đứa hiếp dâm nữ sinh, có đứa làm đường xá tham nhũng bạc tỉ. Quân như thế nói sao được quần thần.
Hai người bàn luận đến lúc mặt trời xế bóng qua cửa sổ phía Tây nhưng hơi nóng còn gay gắt. Thái sử than:
– Nước Vệ thối nát, hơi bốc lên tận trời cao. Khiến trời giận mà đổ nắng quở phạt nước Vệ. Không biết còn đến bao lâu. Kéo dài mãi thế này chỉ có dân chúng là khổ mà thôi. Quan quân ham bạc mờ mắt, sao mà thấy được sự giận dữ của đất trời!
Sĩ phu thở dài:
Thái sử đứng dậy xin phép ra về, nhìn quanh không thấy ai, ghé tai sĩ phu nói:
– Tôi xem thấy khí nước Vệ còn mờ mịt lắm, ông cố bảo trọng. Thời nay nhộm nhoạm, thật giả lẫn lộn.
Sĩ phu vài chào, ngậm ngùi nói:
– Trời đã giận mà lòng người không biết giận, khó cho nước Vệ lắm thay!

18 Bữa rượu mạng người

Hôm ấy đã hết giờ hành chính, hai công sai triều đình trên đường đi về, bỗng thấy phía trước một đội nam nữ đang cưỡi ngựa không đội nón. Công sai Sát mới ngoảnh lại nói với công sai Thủ.
– Này anh Thủ, chả phải trước mặt ta có bữa rượu đó chăng ?
Thủ gật đầu đồng tình.

Sát và Thủ phi ngựa chặn đầu ngựa đôi nam nữ, hoạch họe đủ điều, rồi nói nam nữ vi phạm luật triều đình đi ngựa không đội nón. Một đe một nhẹ nhàng,tưởng như mọi khi can sự khóm róm đưa cho ít bạc là xong. Nào ngờ chàng trai cưỡi ngựa kia vốn là phu xe trạm, hàng ngày tiếp xúc với công sai giao thông. Anh hiểu rõ hai công sai cưỡi con ngựa đang thực hiện chức trách thế nào, anh mới bèn đòi hỏi phải có biên bản, quyết định xử phạt tại chỗ.
Công sai Sát và Thủ không ngờ can sự lại dám lếu láo đòi hòi thế. Bởi những thứ đó cấp trên chỉ giao cho cả tổ công sai khi đi thi hành phận sự, và giao cho tổ trưởng. Thừờng ngày tổ công sai lập ở một góc đường, Sát và Thủ chỉ chuyên việc chặn đường bắt người vi phạm vào nơi công sai tổ trưởng để làm biên bản vi phạm và quyết định phạt tại chỗ hay quyết định thu giữ ngựa xe. Nay bị can sự hỏi đến những thứ đó, Sát nóng mặt lắm, mới quay lại bảo với Thủ:
– Thằng này thích thế, đưa cả người với ngựa về trụ sở lập biên bản.
Nói rồi Sát vỗ đùi nhảy tót lên ngựa can sự phi nước đại về trụ sở công sai.
Thủ ngoảnh lại bảo với can sự:
– Mày lên đây theo tao về làm việc.
Can sự leo lên ngựa của Thủ, còn bạn gái thì lếch thếch đi bộ theo sau.

Đến trụ sở công sai, Sát và Thủ lôi can sự vào một căn phòng nhỏ làm việc, bấy giờ nhiều công sai hết giờ làm việc đã về nhà. Sát gằn giọng nói:
– Mày vi phạm những lỗi này, lỗi kia, tổng các lỗi là 700 lượng bạc.
Can sự há hốc mồm, nói tội lúc trước chỉ có không đội nón khi đi ngựa mà thôi.
Thủ bên cạnh nói thêm vào:
– Lúc đó chúng tao xử lý tình cảm mày không nghe, giờ vào đây thì khác rồi.
Bực với kiểu quay quắt của công sai, can sự quở:
– Thế này thì các ông là cướp à ?
Sát vốn đã cay cú từ đầu, lúc trước tưởng ngon ăn ai ngờ gặp kẻ cứng đầu. Giờ đã lôi về trụ sở mà chả nhẽ phạt vớ vẩn tội đi ngựa không đội nón, đồng nghiệp người ta biết hẳn sẽ chế giễu như hồi nọ rằng:
– Tưởng to tát gì mới bõ công lôi về, ai ngờ vi phạm vặt mà lôi về trụ sở mất thời gian, chật chỗ. Để trụ sở làm thịt bọn tứ mã, bát mã có kiếm hơn không ?

Cũng bởi cả ngày làm việc, tưởng chiều đến gặp con mồi có bữa nhậu. Xương quá lôi về đây, giờ không kiếm cớ phạt nặng lấy uy tín cũng không được, mà tên can sự này cứ cãi lý. Sát mới điên tiên đứng dậy bóp cổ can sự:
– Thằng chó này mày dám nói tao thế à.?
Can sự vùng vẫy cố dẫy dụa thoát khỏi cánh tay sắt vốn được luyện tập bao năm trời ở trường dạy công sai nước Vệ. Càng dẫy thì Sát càng uất, mới dùng đầu gối thúc vào bọng đái can sự. Đây là một trong những đòn đánh hiểm không để lại dấu vết mà công sai Vệ được huấn luyện kỹ càng, thúc gối đến cái thứ ba thì can sự có dấu hiệu sức khỏe không bình thường đúng như trong lời tuyên bố sau này của quan đầu tỉnh.
Thấy can sự mềm nhũn người, lả người xuống đất dãy nhẹ mấy cái rồi nằm im. Sát hỏi Thủ:
– Nó chết à ?
Thủ sờ động mạch cổ chép miệng:
– Thằng này kém, mới có thế đã chết, chắc tại sức khỏe nó có vấn đề.
Sát gật gù:
– Đúng là thằng này sức khỏe yếu, chắc có bệnh gì, mọi khi tôi đánh bọn vi phạm, thúc gối vào bụng dăm bảy cái là chuyện thường. Có thằng nào sao đâu.
Hai công sai dựng xác can sự ngồi trên ghế rồi bàn nhau. Thủ nói:
– Giờ cứ nói nó đột tử thế là xong.
Sát hỏi:
– Nó đi đường vẫn mạnh khỏe, vào đây mới chết, báo cáo thế có ổn không ?
Thủ cười:
– Nó đang khỏe thế mới là đột tử chứ. Ông có cứ khai thế, mọi việc quan trên và triều đình sẽ lo. Đừng nhận đánh là được rồi.
Sát cười hớn hở với giấy bút làm báo cáo, miệng cừơi nói:
– Chúng ta ăn lộc nhà Sản, giữ giang san Đại Vệ cho nhà Sản trị vì, lẽ nào vì cái mạng cỏn con này mà nhà Sản lại trị tội chúng ta. Như thế còn đâu là sự thật, công bằng, văn minh của nước Vệ thời nhà Sản.
Viết báo cáo xong, hai công sai gọi xe ngựa vất xác can sự lên xe bảo chở vào nhà thương. Tối thì gia đình đến nhận xác. Thấy có vết bầm trên cổ, quan pháp y ghi là vết chàm. Người nhà cự thằng bé từ nhỏ đến giờ đâu có vết chàm như thế. Quan pháp y nói:
– Cơ thể con người huyền bí lắm, như ông quan nọ từ huyện thì bụng bé, tự dưng lên tỉnh bụng bỗng to ra. Ai mà biết đươc. Vết chàm này nó đột ngột xuất hiện sau khi con ông đã chết bởi sự tuần hoàn của máu đến đó bị ngưng lại. Có gì ông cứ đem chôn, tháng nữa xét nghiệm xong chúng tôi trả lời kết quả.
Gia đình nạn nhân không chịu nói:
– Sao phải đợi tháng nữa, chả phải mấy vụ giết người cướp của, các ông mổ xác là có kết quả ngay đó sao?
Quan pháp y xua tay:
– Vụ đó khác, vụ này có nhiều tính chất liên quan đến an ninh trật tự xã hội, phải cẩn trọng nghe ngóng tình hình xem các thế lực thù địch có lợi dụng xuyên tạc hay không. Chúng tôi phải trình kết quả xét nghiệm lên Tối Cao Sản Ủy xin chỉ đạo mới thông báo rộng rãi cho dư luận biết, không để cho bất kỳ đối tượng, ổ nhóm nào lợi dụng làm sai lệch sự việc đi được.
Không còn cách nào hơn để cãi lý với quan pháp y, gia đình nạn nhân ngậm ngùi nuốt hận mang xác con về nhà đợi phân giải.

Cái ghế giết người
Sau vụ án mạng này, quan đầu tỉnh tuyên bố nạn nhân vào phủ công sai, được công sai tử tế mời ngồi ghế làm việc bỗng tự nhiên lăn ra chết.
Nhiều người tò mò mới hỏi nhau cái ghế ấy thế nào mà kỳ lạ vậy. Người đang khỏe mạnh ngồi lên bỗng lăn ra chết ngay. Dân tình bàn tán mãi không thôi về cái ghế trụ sở công sai. Có kẻ nói:
– Thì cũng như những cái giếng, ai xuống là chết đó.
Người khác thông thạo hơn:
– Chuyện này thì có nhiều, bên tận nước người da trắng , tóc xanh có lần tôi đến. Có những chuyện lạ kỳ như bức tranh giết người. Ai sở hữu nó thế nào cũng bỗng dưng lăn ra chết.
Người rành về cõi âm thì nói:
– Có lẽ ghế mà đóng gỗ ấy lấy từ quan tài của người bị sét đánh mới thiêng thế. Ai ngồi lên đều chết tươi.
Bởi bàn tán xôn xao, hiếu kỳ dân chúng kéo nhau đến trụ sở công sai xem chiếc ghế giết người, có người cố vào tận nơi để hỏi mua. Tranh cướp xô đẩy nhau để xem cho bằng được chiếc ghế, công sai ngăn không được bắt đi 6 mống vì tội gây rối trật tự hiện chưa cho về lại đòi truy tố.
Sĩ phu nước Vệ biết chuyện nói rằng:
– Ghế nào mà ngồi lên mà chết được, như lời quan đầu tỉnh nói thì ghế ấy là ghế điện chăng ?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s