ĐẠI VỆ CHÍ DỊ 45

Posted: June 10, 2012 in Uncategorized
Tags:

Người Buôn Gió     Thời của Âm binh

45 Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 67.
Dân oan bị cướp đất kéo nhau đi kiện khắp nơi.
Kinh tế suy thoái, nợ nước ngoài chồng chất.

Quân Tề nhân cơ ấy, tung hoành ngoài lãnh hải, ngư thuyền đi đánh bắt hải sản dàn hàng ngang trên biển Vệ. Khiến cho ngư dân Vệ khiếp đảm không dám ra khơi hành nghề. Vì thế mà nước Vệ yên ổn, tránh được chuyện binh đao với Tề. Quả thật một điều nhịn chín điều lành như cha ông dạy. Triều Vệ nghị sự, các quan bàn rằng, chúng nó (ý nói bọn Tề) đánh hết hải sản, thu hết tài nguyên tức khắc phải kéo về. Cứ án binh bất động là kế hay nhất.

Trong nước người dân bất mãn, ca thán, tiếng vang động đến trời cao. Triều Vệ nghị, sự, các quan bàn rằng. Cứ cấm chúng nó than vãn, thì gần cũng chả nghe thấy, huống chi là trời cao vời vợi kia.

Bèn lựa lúc mùa hạ oi bức khiến bá tính khó chịu vô cùng, mới sai bọn truyền thông thanh tra những người hay phổ biến tin tức trong nhân dân để khép tội.

Lúc ấy ở kinh thành có tiến sĩ họ Nguyễn, Nguyễn nguyên người xứ Đoài, năm 38 tuổi đậu tiến sĩ khóa Mậu Tí đời Vệ Cường Vương, làm quan thủ thư tại viện Cổ Ngữ. Tay ấy rành kinh sử, hay chọn lọc được những tin tức quý giá trong dân phổ biến cho mọi người xem. Ước thiên hạ người đọc tin của tiến sĩ có đến hàng triệu.

Đại thần nghị chính kiêm phó tể tướng là Phước được triều đình tín nhiệm, giao cho xử việc trấn áp Nguyễn. Phước cầm lệnh bài triệu tập các bộ liên quan là bộ Lễ, bộ Hình lại, cắt đặt việc đâu ra đấy. Trước là dùng pháp lệnh để nắn Nguyễn tìm chứng cứ cho bộ Hình vào cuộc, tiếp nữa là dùng bọn bồi bút công kích hạ thấp uy tín của Nguyễn. Đồng thời lệnh cho những kẻ đặc tình cài trong hàng ngũ nhân dân hưởng ứng cuộc hạ uy tín này tạo thành hai mũi giáp công. Dọn đường khi trấn áp được Nguyễn, hạ được uy tín, reo rắc tiếng xấu cho những người đưa tin trong bốn cõi là đưa pháp lệnh xiết chặt việc truyền tin trong dân gian vào thi hành.

Nào ngờ mưu ấy bị lọt ra ngoài, làm mất đi cái chính danh của pháp lệnh. Khắp nơi đường chợ người ta đều hiểu đó là mưu để bịt miệng nhân dân, không để tiếng than vãn lọt đến trời xanh. Dân vì thế mà không phục.

Nhà Sản thấy khó, bèn xoay chuyển sang hướng khác. Đưa tin bọn ca kỹ, diễn viên bán dâm hàng chục lượng vàng tràn ngập khắp bảng tin trong nước. Dân trí Vệ còn thấp, nghe được tin lạ xúm xít vào bàn tán, làm thế cho loạn tin. Một cách làm bấy lâu nay vẫn thành công. Trước gây loạn có cớ dẹp, trong lúc dẹp thì mượn gió bẻ măng.

Bọn lưu manh kẻ chợ ngồi mách chuyện với nhau. Xưa nay chúng ta bảo kê chỗ nào như nhà hàng, quán chợ, bến bãi, trước tiên cho người vào hàng quán quậy phá, gây loạn cho lòng người hoảng sợ. Sau đó đứng ra bảo kê thu tiền với cớ là giữ gìn trật tự. Nay triều đình dùng kế đem mỹ nhân bán dâm gây loạn thiên hạ, sau đó chấn chỉnh việc truyền tin trong nhân dân. Liệu có giống nhau không nhỉ?

Có người nói:

Giống phần nào thôi, chúng ta là lưu manh, côn đồ, chúng ta dùng vũ lực. Dù sao đi nữa chúng ta cũng là người ngay thật. Chứ dùng váy của đàn bà mà để làm chuyện đó thì xưa nay trong giới chúng ta không ai làm việc đó cả.

Dân kẻ chợ, nghe bọn đó nói chuyện, ai cũng ngao ngán nói với nhau:

Đúng là thời của âm binh. (10/6/2012)

Kế sách Tề
Sách Tề nhiều kế, thử điểm vài kế phù hợp tình hình ngoài khơi hiện nay.

– Thuận tay dắt bò
– Giương đông kích tây
– Mượn Ngu diệt Quắc

Nước Ngu ngày nay đối phố lại bằng chiêu cực độc đó là:

– Hàng xóm cháy nhà, bình chân như vại.
– Ném xương cho chó cắn nhau
– Giả chết bắt quạ.

Phàm là nước có chủ quyền, bất kể quân đội nước lân bang nào rục rịch di chuyển,hành quân là nước mình phải có sự chuẩn bị đối phó tình huống xấu. Nhất là quân đội nước nọ hành quân qua biên giới nước mình, dù để đánh nước khác cũng không thể chấp nhận.

Nay Tề và Ngu còn đang có chuyện tranh chấp biển đảo, nhưng khi Tề đưa quân đi đánh Quắc dùng chiến thuyền tung hoành trên biển Ngu để áp đảo nước Quắc, thuyền bè đi lại nườm nợp như chỗ không người. Nước Ngu lại bình chân như vại, hay nói cách khác là chờ đợi hai hổ đánh nhau, con chột, con què.

Làm thế khác nào đã công nhận biển của mình là của Tề rồi, nếu không thì phải phản đối việc Tề đưa thủy quân qua hải phận mình chứ. Cái lợi hai hổ đánh nhau chưa thấy, đã thấy cái thiệt về chứng cớ pháp lý. Sau này tranh cãi thế nào?

Vả lại chắc gì Tề đã dám đánh Quắc, có khi chỉ đưa thủy quân đến đó, dàn trận hằm hè nhau. Rồi tạm ngưng chiến với Quắc, sẵn thuyền, quân ngay đó quay sang thôn tính biển đảo của Ngu. Kéo về làm gì cho mất công, quân đã đi xa ngàn dặm không được việc này phải được việc khác.

Nhưng chưa nói chuyện chiếm hải phận Ngu đó của Tề vì chưa xảy ra, chỉ có điều chắc chắn Tề đánh Quắc hay không thì Tề cũng đã thắng Ngu. Vì thủy quân Tề đi lại trên vùng biển của Ngu mà Tề nhận của Tề. Ngu không hề có lời phản đối.

Advertisements
Comments
  1. ramthangtamh says:

    Ôi Ôi ÔI! cứ Tề Ngu, Ngu Tề đau hết cả đầu …!!! Lộn hết cả mề … :bomb: 😆 😆 😆 😆 😆 😆 😆 😆 😆

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s