Cách mạng tư hữu

Posted: August 13, 2012 in Uncategorized
Tags:

Xem thêm Vũ Quốc Uy kể chuyện "Tôi đã gặp Mác như thế!" …

Hà Sĩ Phu:( Bauxite VN ) Trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản, chính K. Marx đã viết “Người cộng sản có thể thâu tóm lý thuyết của mình qua một câu duy nhất : Bãi bỏ quyền tư hữu” (K. Marx – Manifeste du Parti communiste – trang 43 – Edition www. Librio.net – 2005). Như vậy, chủ trương Bãi bỏ quyền Tư hữu chính là xương sống của chủ nghĩa Marx.

Nhưng cả về lý thuyết cũng như trên thực tế đều chứng minh QUYỀN TƯ HỮU là yếu tố nằm trong bản thể con người và xã hội loài người và xa hơn, là cả ở động vật bậc cao. Cho nên, chống lại bản thể đó khác nào húc đầu vào núi Thái Sơn và chắc chắn thất bại. Bản thể thì không thể tiêu diệt, mà chỉ có thể làm sao để cho bản thể được đáp ứng một cách văn minh. Đói thì ăn, nhưng ăn sao cho ra người, chứ không phải theo kiểu luật rừng kiểu thú vật, mạnh được yếu thua. Một vấn đề căn bản như vậy tất nhiên phải được các nhà khoa học khắp năm châu cày xới rất kỹ, đến nay vấn đề đã trở nên rất dễ hiểu, chẳng tin mời các bạn đọc bài “Cách mạng tư hữu” sau đây của Thuỳ Linh, rất thuyết phục mà chẳng cần viện dẫn sách vở cao siêu gì.

Cũng như Thuỳ Linh, 5 năm trước đây một tác giả khác Vũ Quốc Uy (xem dưới) đã viết trên trang Talawas ‘Người cộng sản có thể thâu tóm lý thuyết của mình trong một câu duy nhất: Bãi bỏ quyền tư hữu!’. Nhưng bỏ tư hữu thì làm gì có Kinh tế thị trường? Nay chấp nhận Kinh tế thị trường thì phải chấp nhận tư hữu, vậy đối chiếu với câu duy nhất nói trên thì hết chủ nghĩa Mác rồi còn gì?”.

Dù tiếp cận từ vấn đề nông dân hay từ kinh tế thị trường, đều thấy chủ trương Bãi bỏ quyền tư hữu quả thực không còn chỗ đứng!. Thế là một câu hỏi khác phải đặt ra: Chân lý đã hiển nhiên, sao chính quyền tiếp tục chống tư hữu, điều này là “vì dân” hay “vì quan”?

Nay nước CHXHCNVN chúng ta tiếp tục chủ trương công hữu hoá đất đai do nhà nước thống nhất quản lý chính là thực hiện cái điều căn bản nhất của chủ nghĩa Marx là “Bãi bỏ Tư hữu”, vậy chẳng hiểu sao lại có ý kiến bảo chính sách của Việt Nam hiện nay “không liên quan gì” đến chủ nghĩa Marx, cứ làm như Đảng ta không chịu đọc và làm theo hòn đá tảng của Marx, thật vô lý.

Trong đoạn kết tác giả Thuỳ Linh lại trở về với Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản nhưng cập nhật với vụ Đoàn Văn Vươn để chứng minh rằng “Những người vô sản như anh em anh Đoàn Văn Vươn thực chất làm đúng như lời tuyên ngôn (Cộng sản) này.” Như vậy Đoàn Văn Vươn đang lặp lại động tác của những người vô sản cách mạng hồi còn mồ ma cụ Marx, anh chính là đệ tử chân truyền của Marx hoặc học trò xuất sắc của Marx, chẳng lẽ lại bị những người “Mác-xít” (cũng xuất sắc) bỏ tù? Lại cũng vô lý!

Hay là, chẳng phải lỗi của anh Vươn, cũng chẳng phải lỗi của nhà nước mà do con đường “Cách mạng” của ta có lỗi thiết kế nên con tàu cứ chạy vòng tròn, đi chán lại về chốn cũ? Cứ cho là như thế, thì “sai đâu sửa đó” , sai hệ thống thì sửa hệ thống, lo gì?

Cách mạng tư hữu

Thuỳ Linh ( buudoan.com )Ngay sau khi ra đời, có lẽ đức tính đầu tiên con người xác lập là tính tư hữu. Sở hữu đầu tiên là bầu sữa mẹ. Nó độc quyền bầu vú mẹ ít nhất một năm.

Lớn lên chút biết nói thì là dành tất cả những gì thuộc về nó hay tưởng là của nó: mẹ là sở hữu đầu tiên đứa bé muốn là của riêng nó, sau đến các đồ vật quanh nó.

Đi học sẽ thường xuyên dùng đến cụm từ: trường của tôi, lớp học của tôi, bạn bè của tôi, quyển sách, vở của tôi…

Đi làm sẽ thêm: công việc của tôi, cơ quan, công ty của tôi, đồng nghịêp của tôi, lương của tôi, thu nhập của tôi, ngôi nhà của tôi…

Trong đời sống tình cảm thì là: người yêu của tôi, vợ tôi, chồng tôi, gia đình tôi, con tôi, người thầy tâm linh của tôi…

Đến cái chết cũng là của riêng từng người, không ai giống ai. Dù sự lí về cái chết thì chả thể khác được.

Vì thế tính tư hữu ăn sâu vào tiềm thức của con người. Như thể nó tạo ra không gian cần thiết để người ta sống, suy tư, phấn đấu, thành công hay thất bại, tử tế hay xấu xa… Không còn ý thức về sự tư hữu thì con người gần như không còn đối tượng để họ thể hiện tình cảm nữa. Ái, ố, hỉ, nộ cùng Tham – Sân – Si cũng từ tình cảm tư hữu mà ra. Và đó là cuộc sống hồn nhiên. Đó là con người hồn nhiên. Đó cũng là động lực để phát triển. Thậm chí cũng là nền tảng để người ta học TU. Tước bỏ tính tư hữu là tước bỏ nền tảng cuộc sống. Nhưng thực sự có tước bỏ được không? Chưa bao giờ và không khi nào làm được. Thế nên mới sai lầm, hỗn loạn, đổ máu, hận thù…Và cũng từ đó sinh ra các cuộc cách mạng, các khái niệm mù mờ, gây hấn: giai cấp, bạo lực, đấu tranh giai cấp, quốc hữu hóa, sở hữu toàn dân…

Trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản ra đời tháng 2 năm 1848, Engels và Karl Marx xác lập mục tiêu và chương trình hành động của tổ chức này. Bản tuyên ngôn này kêu gọi hành động cho một cuộc cách mạng vô sản để lật đổ trật tự xã hội tư sản và cuối cùng sẽ mang lại một xã hội cộng sản chủ nghĩa. Tuyên ngôn nêu ra 10 phương pháp nhằm xóa bỏ chủ nghĩa tư bản và xây dựng chủ nghĩa cộng sản như sau:

1. Tước đoạt sở hữu ruộng đất và trao nộp tô vào quỹ chi tiêu của nhà nước.

2. Áp dụng thuế luỹ tiến cao.

3. Xoá bỏ quyền thừa kế

4. Tịch thu tài sản của tất cả những kẻ lưu vong và của tất cả những kẻ phiến loạn.

5. Tập trung tín dụng vào tay nhà nước thông qua một ngân hàng quốc gia với tư bản của nhà nước và ngân hàng này sẽ nắm độc quyền hoàn toàn.

6. Tập trung tất cả các phương tiện vận tải vào trong tay nhà nước.

7. Tăng thêm số công xưởng nhà nước và công cụ sản xuất; khai khẩn đất đai để cấy cầy và cải tạo ruộng đất trong một kế hoạch chung.

8. Thực hành nghĩa vụ lao động đối với tất cả mọi người, tổ chức các đạo quân công nghiệp, đặc biệt là nông nghiệp.

9. Kết hợp nông nghiệp, thi hành những biện pháp nhằm làm mất dần sự khác biệt thành thị và nông thôn.

10. Giáo dục công cộng và không mất tiền cho tất cả các trẻ em. Xoá bỏ việc sử dụng trẻ em làm trong các khu công xưởng như hiện nay. Kết hợp giáo dục với sản xuất vật chất.

Vậy là ngay từ đầu, chủ nghĩa Marx đã xác định phải thủ tiêu tư hữu. Tức là đánh thẳng vào tiềm thức, vào tình cảm của con người. Bảo sao không được lòng dân chúng? Bảo sao chỉ có ông vô sản thích học thuyết của Marx? Mà các vô sản cũng chỉ thích khi còn vô sản, chứ khi hữu sản rồi thì đừng hòng mà theo Marx… Mình mới nghe trên báo chí nói cô gái tên là Nguyễn Thanh Phượng, giỏi giang ghê cơ, mới ngoài 30 tuổi đã nắm trong tay 4 công ty thuộc hàng khủng: tài chính, ngân hàng, chứng khoán, bất động sản. Mình không bàn cô ấy tài giỏi ra sao để có được thành công ấy vì nhiều người nói rồi… Cũng là tư hữu đấy. Bây giờ bảo cô ấy và những cổ đông của cô ấy từ bỏ tư hữu xem họ nói gì? Cho nên con đường mà Engels và Marx vạch ra mãi mãi là không tưởng. Và chỉ gây nhiều tai họa cho con người.

Đọc Bác sĩ Zhivago của nhà văn Nga Pasternak, có một đoạn viết thế này: “Chủ nghĩa Marx là khoa học ư? Chủ nghĩa Marx làm chủ bản thân nó còn quá kém, chưa đến mức trở thành một khoa học. Các khoa học thường ôn hòa hơn. Chủ nghĩa Marx và tính khách quan ư? Tôi chưa thấy trào lưu nào lại tự bịêt lập mình và xa rời các sự kiện thực tế như chủ nghĩa Marx. Mỗi người chỉ lo kiểm trả bản thân mình qua kinh nghịêm, còn những người nắm quyền hành thì tìm cách né tránh sự thật, vì cái câu chuyện hão huyền là cá nhân họ không bao giờ phạm sai lầm. Tôi không thích những người thờ ơ với chân lý”.

Từ những năm giữa thế kỷ 20 ông đã viết ra những dòng này, khi mà chủ nghĩa xã hội như dòng thác lũ cuốn trôi bao đất nước, số phận con người vào cuộc cách mạng bạo lực giành chính quyền. Vì thế mà Bác sĩ Zhivago mãi đến năm 1988 mới được xuất bản ở Nga. Vì thế mà Pasternak bị khai trừ khỏi Hội Nhà văn Xô Viết, bị buộc viết thư từ chối giải Nobel văn học trao cho ông, bị hắt hủi nhiều năm trời: “Nhìn nhận ý nghĩa của giải thưởng với xã hội mà tôi đang sống, tôi buộc phải từ chối giải thưởng này. Đề nghị không phật ý với sự tự nguyện từ chối của tôi”. Mình đã được đến ngôi nhà của ông ở Peredelkino, ngoại ô Maxcơva. Một ngôi nhà gỗ giản dị. Trong ngôi nhà đó giá trị nhất là chiếc đàn piano để vợ ông chơi. Còn phòng làm vịêc của ông chỉ có một chiếc bàn gỗ mộc, kê bên cửa sổ. Đôi ủng dạ dựng góc nhà như thể ông vừa đi đâu ngoài trời tuyết về và vào bếp uống ly trà nóng. Chiếc giường đơn, nơi ông trút hơi thở cuối cùng ở cuộc đời gian truân, đau khổ cũng chỉ vì các cuộc cách mạng, các cuộc đấu tranh giai cấp trải tấm drap hoa giản dị. Bức ảnh chụp đám tang ông treo ở trong phòng khách màu đen trắng ngả màu. Chỉ vài người bạn thân thiết đến đưa ông về nơi an nghỉ tại nghĩa trang của làng, không xa ngôi nhà đó lắm. Ông không vào nghĩa trang danh nhân ở Maxcơva cũng như nhà thơ Esenin và nhạc sĩ tài ba yểu mệnh Vysotsky. Nhưng ngày nào cũng có hoa người đem đến viếng. Ngôi nhà gỗ đó giờ vẫn lặng lẽ buồn như chính cuộc đời gian truân của ông vậy dù ông đã đi xa hơn 50 năm…

Có chuyện kể rằng: Khi Marina Tsvetaeva chuẩn bị đi sơ tán ở Elabuga, ông đã đến giúp bà thu xếp hành lý. Ông đem theo sợi dây thừng, giúp Marina buộc vali. Khi buộc xong, ông nói đùa: “Sợi dây này rất chắc, cho dù có treo bà lên cũng không đứt được”. Sau này khi nghe mọi người kể lại, Marina treo cổ tự tử bằng chính sợi dây đó, Pasternak đã rất ân hận về câu nói đùa của mình. Nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà khoa học, nghệ sĩ đã tự sát thời Stalin… Pasternak không tự sát nhưng cuộc sống của ông thì như bị giam cầm cho đến lúc từ giã cõi đời. Pasternak đã đúng. Nếu ngày đó nhiều người còn nghi ngờ những lời ông nói thì đến giờ đã chứng minh: con đường mà Engels và Marx vạch ra vẫn chưa hé lộ bất cứ thành công nào vì chủ nghĩa Marx chưa bao giờ là một khoa học. Tính tư hữu vẫn ngự trị con người và cuộc sống. Chủ nghĩa tư bản vẫn phát triển mạnh trên tính tư hữu ấy một cách hợp lý.

Xã hội Việt Nam tính tư hữu còn mãnh liệt hơn hết vì đó là xã hội tiểu nông. Nông dân bám chặt vào mảnh ruộng của họ. Gia đình chăm chăm thu vén cho gia tộc, luôn ngó nghiêng xem họ tộc nào hơn mình chưa để phấn đấu hoặc chiến đấu, “dìm hàng” nhau. Làng nọ lại kèn cựa với làng kia để tồn tại… Cứ thế tính tư hữu luôn luôn nét tinh thần trên gương mặt Việt. Nhớ hồi sơ tán, các bà muốn đi tiểu còn phải cố chạy về tận góc vườn nhà mình mới hành sự vì sợ tiểu chỗ khác phí mất… Bãi phân trâu cũng đánh dấu để thằng (con) khác không lấy mất. Mảnh ruộng cũng phải ăn chia cho đều. Bờ xôi ruộng mật mỗi nhà một miếng con con. Ruộng xấu cũng phải nhận lấy một mẩu kẻo tị nạnh. Thế nên đồng ruộng mới manh mún như miếng vải vá chằng vá đụp như thế. Đã có thời lập ra các HTX, nhất là HTX bậc cao nên mới ra nông nỗi thiếu ăn, sản lượng lúa thấp vì là của chung nên chả ai lo làm. Mới có một Bí thư Tỉnh ủy Kim Ngọc dám “vượt rào” chia ruộng và công cụ cho nông dân tự quản. Thực chất là xác lập tính tư hữu của nông dân dựa trên bản tính thâm căn cố đế đó của họ. Mình tự hỏi: nếu thời đó có lãnh tụ nào ủng hộ bác Kim Ngọc và biến thành cương lĩnh hành động cho miền Bắc thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc chắn sẽ không có tịch thu tài sản và cải tạo tư sản sau 75. Và từ đó bao nhiêu vận hội của đất nước đã được hình thành và phát triển? Thôi, để nhâm nhi trong giấc mơ về một ngày mai vậy…

Mình không nhớ đọc được ở đâu đó câu nói của Deninkin (tướng Bạch vệ hồi cách mạng tháng 10 Nga): “Mơ ước của tôi là tới được Matxcơva, giao quyền lực lại cho chính phủ và sẽ được lập ra ở đó. Và hãy cho tôi 15 đêxichin đất, tôi sẽ ngồi trong khoảnh đất đó, gieo trồng bắp cải và táo”. Mình đọc cách đây hơn 20 năm câu này. Lúc đó mình xúc động về lời bộc bạch giản dị của một tướng Bạch vệ mà người ta thường nói xấu trong các sách mình được đọc trước đó. Đúng là một ông tướng nông dân, không tham quyền cố vị và yêu đất đai đến mức nào…

Cũng là một văn hào Nga, trải qua những biến cố đau thương của dân tộc Nga nên Dostoyevsky đã đúc kết: “Ý tưởng về sự thủ tiêu tư hữu – đó là tư tưởng cổ xưa và tự nó rất hào hiệp. Nó có cả trong đạo Kitô giáo, nhưng với một điều kiện nhỏ bé đặt trước là từ bỏ tư hữu cần phải diễn ra một cách tự giác. Không thể thực hiện nó bằng con đường bạo lực. Vấn đề không phải là trong sự tư hữu như vậy mà là ở tình cảm của sự tư hữu. Vấn đề ấy sẽ trở thành cuộc cách mạng của tâm hồn chứ không phải là cuộc cách mạng chính trị”.

Vậy bao giờ thì người dân nước Việt được thừa nhận quyền tư hữu mảnh đất nuôi dưỡng mình và giúp mình sinh sống? Thừa nhận tư hữu mảnh đất mà ngôi nhà mình ở? Tất nhiên lúc này chuyển đổi tư hữu thì người có tiền, có quyền chức là lợi lộc hơn cả vì họ mới có đất đai, thậm chí nhiều như lá thu rơi… Nhưng không phải vì thế mà cứ tiếp tục các quan có quyền phán xét tịch thu, mua rẻ, thu hồi, đền bù… của người dân bất cứ khi nào các quan muốn, nhân danh “sở hữu toàn dân”. Người dân vẫn nhớ câu kết trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản do Engels và Marx viết ra: “Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành. Mặc cho các giai cấp thống trị run sợ trước một cuộc Cách mạng cộng sản chủ nghĩa! Trong cuộc cách mạng ấy, những người vô sản chẳng mất gì hết, ngoài những xiềng xích trói buộc họ. Họ sẽ giành được cả thế giới”. Những người vô sản như anh em anh Đoàn Văn Vươn thực chất làm đúng như lời tuyên ngôn này… (02/3/2012)

Tặng bạn bè hai bài thơ của Boris Pasternak. Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng.

       
Giải Nobel

Tôi mất hút, sa vào như con thú
Đâu đó tự do, ánh sáng, con người
Tiếng thét gào, xua đuổi sau lưng tôi
Nhưng lối thoát bên ngoài không hiện rõ.

Khu rừng tối và bên hồ nước
Gỗ thông già chất đống khắp nơi
Cả bốn phía chặn bước con đường tôi
Tôi chịu đựng, dù thế nào cũng được.

Có phải tôi làm điều chi thô bỉ
Tôi là tên ác độc, kẻ giết người?
Tôi chỉ làm cho lệ thế gian rơi
Trước vẻ tuyệt vời của đất đai quê mẹ.

Cái chết đã cận kề, nhưng dù thế
Tôi vẫn tin rồi sẽ đến một thời
Khi tinh thần thánh thiện sẽ lên ngôi
Sẽ chiến thắng thói đê hèn, phẫn nộ.

       
Làm người nổi tiếng là không đẹp

Làm người nổi tiếng là không đẹp
Đâu phải vì nổi tiếng mới lên cao
Những giấy tờ, lưu trữ đừng tích cóp
Trước những trang bản thảo chớ nôn nao.

Mục đích của sáng tạo là dâng hiến
Đâu phải vì thành tích, tiếng ồn ào
Đem biến mình thành những lời truyền miệng
Cho người đời, thật xấu hổ làm sao.

Ta cần sống khiêm nhường, không tự bạch
Phải sống sao, bởi suy xét cho cùng
Để tiếng gọi tương lai nghe thấy hết
Nhận về tình luyến ái của không trung.

Cần phải biết để chừa ra khoảng trống
Trong số phận mình, không phải trong thơ
Trong cuộc đời có những chương, những đoạn
Cần tô đậm lên cho khỏi lu mờ.

Và phải biết đắm chìm vào quên lãng
Trong vô danh giấu những bước chân ta
Như làng mạc ẩn mình trong sương sớm
Sương khói mịt mù không thể nhìn ra.

Những kẻ khác theo bước chân sống động
Bám gót ta đi qua chặng đường mình
Nhưng đành ngậm ngùi nhìn lên chiến thắng
Mặc người đời, ta không phải bận tâm.

Và phải biết không một tấc ngắn ngủi
Đừng để đánh mất gương mặt con người
Cần phải sống làm một người sôi nổi
Và vui tươi cho đến cuối cuộc đời.

Tôi đã gặp Mác như thế!

Vũ Quốc Uy ( Talawas ) Nếu không xảy ra sự cố này, chắc hẳn tôi đã vội vàng coi chuyện “Ngoại cảm, nói chuyện với người âm” là nhảm nhí rồi. Chuyện không duy tâm tý nào, vì liên quan đến một chủ nghĩa rất duy vật là chủ nghĩa Mác-Lê (chỉ nghe thôi đã thấy sắc nhọn).

Đầu đuôi là thế này:

Ai đã được tôi luyện trong lò Mác-xít thì không thể không tự hào rằng học thuyết Mác không chỉ “giải thích thế giới” mà còn “cải tạo thế giới”. Nhưng oan gia chính ở hai chữ “cải tạo” chết người này. Cải tạo thế giới mà làm hỏng thế giới, làm khổ thế giới thì phải chịu trách nhiệm trước thế giới! Chính vì lo như thế nên Mác, cùng với cả một “thế giới người hiền” nguyên khối, như các đồng chí Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Ceausescu, Honecker, Pol Pot… tuy đã lên tiên nhưng chẳng mấy đêm chợp mắt được vài tiếng đồng hồ. Cho nên khi thấy có người “gọi hồn” là các cụ tỉnh dậy ngay, ngồi tiếp chúng tôi ở “phòng Xôviết tiếp dân” hẳn hoi.

Lại nói về phần chúng tôi. Mấy năm nay trên talawas dày đặc những cây viết về chủ nghĩa Mác, cuối cùng chia thành hai phe, phe Ca ngợi và phe Phản biện. Bên Ca ngợi chê bên Phản biện là IQ thấp, là lười đọc sách, là “thảm hại”. Bên Phản biện số đông là những người vui tính, được thực tiễn hậu thuẫn nên hay nói chuyện khôi hài. Bên Phản biện chúng tôi có cái thiệt thòi là báo chí và nhà xuất bản trong nước vẫn hoàn toàn thuộc độc quyền của bên Ca ngợi. Tìm được một vài diễn đàn ở hải ngoại thì một số bài cứ tranh luận về những điều lý thuyết dông dài. Chúng tôi nghĩ bụng: nếu gặp thẳng được cụ Mác thì tốt biết bao, để Cụ bảo cho một câu xem thế nào, chứ các cấp dưới của cụ bây giờ đầu óc họ “kiên trì” lắm.

Chúng tôi đánh liều, ngỏ ý này với các nhà ngoại cảm. Cô Ngoại cảm (xin giấu tên vì Cô bị nhiều người tìm đến nhờ vả quá rồi) ngần ngừ một lát rồi trầm ngâm: “Năm ngoái em đã gặp được Bác Hồ, may quá em vẫn lưu được tần số của Bác, để em nhờ Bác nối mạch sang Cụ (ý nói Cụ Mác) xem Cụ còn nằm trong Thiên hà này không?”

Trong chờ đợi và hy vọng, phe Phản biện chúng tôi họp nhau lại để chuẩn bị. Cô Ngoại cảm khuyên chúng tôi chỉ nên cử một người đại diện thôi, đông người quá thường bị nhiễu sóng. Hội nghị bàn rất kỹ những nội dung cần đưa ra hỏi ý kiến Mác, sao cho ngắn gọn mà thiết thực. Đến phần chọn người, tôi đinh ninh hội nghị sẽ chọn một vị lão thành đầy bản lĩnh và quen giao tiếp trong nội bộ Đệ Tam. Ai ngờ các cụ lại chỉ vào tôi: “Thôi nhất trí để thằng nhỏ Quốc Uy này lãnh sứ mạng vinh quang. Nó còn nhỏ nhưng lúc nào cũng nghĩ đến Mác, chắc Cụ mến nó hơn”. Tôi quyết từ chối nhưng cuối cùng phải nhận.

Trước buổi gọi hồn, Cô Ngoại cảm làm việc với tôi một buổi. Nội dung cần đàm thoại tôi chuẩn bị sẵn ra giấy, viết hẳn thành một bài lý luận, photo một bản đưa cho Cô nghiên cứu. Tôi hỏi đàm thoại bằng tiếng gì, tôi không biết tiếng Đức. Cô bảo không lo, Cô sẽ phiên dịch. Tôi hỏi Cô đi Đức về ư thì Cô mắng ngay: “Anh tưởng ngôn ngữ ngoại cảm cũng thô thiển như tôi nói với anh thế này à?”. Tôi biết mình ngu thật.

***

Cô Ngoại cảm đốt nhang, đưa cho tôi một nén, bảo ngồi khoanh chân, nhắm mắt lại, tụ khí về đan điền (vùng dưới rốn), dồn hết tâm linh vào cuộc gặp gỡ. Tôi vâng lời nhưng mắt vẫn ti hí xem kỹ thuật chiêu hồn của Cô ra sao. Cô lấy ra đồng xu để xin âm dương. Xin hai lần đều không được, Cô lắc đầu, nói nhỏ: “Chưa chắc đã giúp được các anh.” Đến lần thứ ba thì nét mặt cô giãn ra, thở phào, vừa chỉ cho tôi xem đồng xu vừa nói trong hơi thở: “Được rồi!”

Vào cuộc đàm thoại tôi cứ nói tiếng Việt, Cô Ngoại cảm dịch lời của Mác ra tiếng Việt cho tôi, nghe cũng rất lưu loát.

Tôi hỏi thăm sức khoẻ của Mác và các cụ người hiền dưới đó (Cô Ngoại cảm sửa lại là “trên đó”), và được Cụ Mác cho biết về tình trạng chung rất mất ngủ như đã nói ở phần trên.

Cụ hỏi tôi (tất nhiên qua lời Cô Ngoại cảm):

“Này anh bạn Việt Nam, nghe các anh báo cáo rằng thời đại từ 1917 đến nay vẫn tiếp tục bằng sự tan rã của chủ nghĩa tư bản để tiến sang chủ nghĩa xã hội trên phạm vi toàn thế giới thì ta mừng lắm. Vậy mà nhiều lúc đêm khuya ta cứ giật mình khi văng vẳng nghe các đồng chí Việt Nam hô hoán: ‘Đổi mới ngay không thì chết’, rồi lại ‘Không, Đảng phải bám chắc vào điều 4, buông ra là chết cả lũ bây giờ!’. Thế là thế nào?”

Tôi tóm tắt giai đoạn hưng thịnh của phe ta, rồi đoạn tan rã từ 1989, rồi sự đổi mới của mấy mấy nước cộng sản thoát hiểm…, rồi tình hữu nghị thắm thiết của các đảng cộng sản hiện nay với bọn tư bản, kẻ thù giai cấp ra sao. Qua nét mặt của Cô Ngoại cảm tôi biết Cụ bị sốc.

Tôi hỏi:

“Thưa Cụ, các ông ấy bảo làm kinh tế thị trường chính là làm đúng tinh thần của Mác. Nhưng cháu nghĩ Cụ đã nói: ‘Người cộng sản có thể thâu tóm lý thuyết của mình trong một câu duy nhất: Bãi bỏ quyền tư hữu!’. Nhưng bỏ tư hữu thì làm gì có kinh tế thị trường? Nay chấp nhận kinh tế thị trường thì phải chấp nhận tư hữu, vậy đối chiếu với câu duy nhất nói trên thì hết chủ nghĩa Mác rồi còn gì?”

Cô Ngoại cảm:

“Cụ gật đầu, Cụ bảo anh nói đúng.”

“Thưa Cụ, bây giờ có hai phe, những người xưng tụng Cụ cứ thấy người khác phê phán Cụ là lại tuôn ra hàng tràng về Mác của phương pháp Biện chứng Duy vật, Mác của thuyết giá trị trong kinh tế. Nhưng cháu thấy về tác động đối với xã hội thì Mác triết học và Mác kinh tế chẳng quan trọng gì, có vấn đề sở hữu thì Cụ cũng vừa nhất trí với cháu rồi. Mác chính trị mới là vấn đề cần tập trung khảo sát, có phải thế không ạ?”

Cô Ngoại cảm:

“Cụ gật đầu, bảo anh nói tiếp đi.”

“Thưa Cụ, cháu thấy tìm hiểu Mác chính trị thì phải tập trung trả lời các câu hỏi sau đây: Có phải lịch sử của loài người từ xưa đến nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp không? Có phải động lực của tiến hoá là đấu tranh giai cấp không, hay đó là sự tích luỹ và cạnh tranh trí tuệ? Có phải nhà nước luôn luôn là công cụ của giai cấp để đàn áp giai cấp không và nó sẽ tiêu vong chăng? Vấn đề Dân chủ – Nhân quyền và vấn đề giá trị của trí tuệ là hai yếu tố tối quan trọng của thời đại mới thì dường như rất mờ nhạt trong học thuyết Mác, nên các đảng cộng sản thường yếu kém về hai mặt này, vậy chủ nghĩa Mác có tiêu biểu được cho thời đại không? Mâu thuẫn giữa công nhân và tư sản có phải là mâu thuẫn một mất một còn, buộc phải tiêu diệt nhau không, có tiêu diệt được nhau không, hay tự nhiên cùng tồn tại và có thể hợp tác với nhau để phát triển xã hội? Những hệ lụy của chuyên chính vô sản ra sao?… Thưa Cụ, cháu nghĩ có trả lời thẳng vào các câu hỏi này mới có thể kết luận nền tảng của học thuyết Mác-Lê là khoa học hay không khoa học, và từ đó mới xác định được đúng vai trò của các đảng cộng sản ạ!”

Cô Ngoại cảm (ngắt lời, có lẽ vì tôi nói hơi dài):

“Cụ gật đầu đấy, nhưng cứ thấy Cụ đi đi lại lại liên tục, Cụ không vui anh ạ.”

Tôi nói tiếp:

“Cháu là kẻ ít học thì không kể đến, nhưng những người học nhiều thì bảo chủ nghĩa Mác rất thâm sâu, dù hàng triệu người uyên bác nghiền ngẫm cả thế kỷ cũng chỉ hiểu được vài phần trăm thôi, có đúng thế không ạ?”

Cô Ngoại cảm (bỗng nhiên biến sắc):

“Ôi anh ơi, Cụ nổi giận kìa! Cụ bảo thằng cha nào mỉa mai Cụ cay độc thế? Có chân lý nào lại tối như hũ nút như thế bao giờ?”

Tôi hối hận lảng sang chuyện khác:

“Cô hỏi Cụ xem Cụ có chất vấn gì mình không?”

Cô Ngoại cảm (liếc vào tờ giấy cầm tay):

“Cụ hỏi anh về chuyện hai phe bây giờ thế nào?”

“Thưa Cụ, chuyện hai phe ngày trước thì nay xong rồi ạ, hai bên hôn nhau thắm thiết hơn ruột thịt, có khi còn đẩy cả ruột thịt ra ngoài nữa ạ. Lúc nãy cháu nhắc đến hai phe là hai phe lý luận thời hậu Mácxít, một bên tiếp tục ca ngợi Mác, một bên tiếp tục phản biện Mác, một bên cau có, một bên vui cười.” (Tôi liếc sang Cô Ngoại cảm, hỏi xem ý Cụ thế nào.)

Cô Ngoại cảm (liếc qua tờ giấy rồi gật gật):

“Cụ cười đấy, Cụ bảo từ giã quả khứ một cách vui vẻ như thế là tốt.”

Thấy Cụ vui, tôi bèn pha trò thêm:

“Dạ, vui lắm. Học thuyết Mác quyết cải tạo thế giới nên mọi người cứ như được sống trong Trại Cải tạo khổng lồ vậy. Thiên hạ đang cải tạo nhau dữ lắm, nạn bạo hành hết trong gia đình lại trong nhà trường, rồi trong xã hội. Thanh niên sống không lý tưởng, động một tý là cho nhau về chầu cụ Mác (cháu xin lỗi, chầu ông Vải ạ). Khổ nhất là đấu tranh trong cùng giai cấp mà cũng cải tạo nhau không khoan nhượng nhau tý nào. Công an thì múa kiếm chống bảo vệ ngoài sân bay, bịt miệng bị cáo trước toà, đánh cả liền bà con gái đi khiếu kiện, đánh cả bà mẹ Việt Nam Anh hùng, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với người bất đồng chính kiến… chứ không được dân chủ như thời Cụ viết Tuyên ngôn Cộng sản đâu. Chúng cháu cứ khôi hài là hai bên dân chủ đánh nhau: bên dân chủ một triệu lần choảng bể đầu bên dân chủ thông thường ạ.

Nhìn sắc mặt Cô Ngoại cảm tôi biết câu pha trò cũng khiến Mác mỉm cười nhưng có phần hơi gượng.

Biết sắp đến lúc phải chia tay, tôi thật sự muốn từ biệt Mác “một cách vui vẻ”, nên không nói gì thêm nữa. Chỉ nhờ Cô Ngoại cảm hỏi Mác xem Cụ có dạy điều gì không.

Cô Ngoại cảm (hơi bị giật mình, lại thoáng nhìn tờ giấy trong tay):

“À à… Cụ bảo: Nước Việt các đồng chí còn xếp ngoài thứ 100 (một trăm), so với các nước phát triển là còn chậm tiến đấy, phải biết bảo nhau hoà thuận mà làm ăn, nên khiêm tốn. Muốn tìm định nghĩa thời đại, người ta không hỏi Việt Nam đâu. Các đồng chí xếp hàng mãi gần phía cuối mà lại dẫn dắt nhân loại thì nhân loại đi giật lùi à?”

Cô Ngoại cảm dừng một lát rồi lại nói thêm:

“Cụ bảo: Thí nghiệm về lý thuyết của Cụ thế là đủ rồi. Dùng ngót một thế kỷ và ngót một trăm triệu sinh mạng để thí nghiệm. Nhân loại đã cấp cho chủ nghĩa Mác một kinh phí quá lớn để thí nghiệm rồi. Dừng lại thôi! Hãy thương lấy nhân dân, không cần thương Mác. Hãy vứt đi mọi lý thuyết dù là đỉnh cao trí tuệ, khi nó cản trở con người yêu thương con người. Còn sách vở của Cụ thì thuê mấy chuyến xe chở về đây cho Cụ, Cụ đốt nó đi…”

Cả tôi và Cô Ngoại cảm đều hốt hoảng, tôi vội đỡ lời:

“Thưa Mác kính yêu, xin Người đừng nghĩ thế. Nguyên một trái tim muốn hiến cả đời mình để kiếm tìm hạnh phúc cho nhân loại đã chẳng là vĩ đại rồi ư? Tạo hoá sinh ra loài người, trao về trái đất, nhưng bản đồ gien và bản đồ về căn tính con người thì Tạo hoá lại giấu đi để không ai có thể đoạt quyền Tạo hoá mà vận hành cỗ xe nhân loại. Con người phải tự lần mò để tìm lấy hai bức bản đồ bí mật đó. Bản đồ gien (thuộc phạm trù vật chất) nay đã hoàn thành, còn bản đồ về căn tính con người trong xã hội (thuộc phạm trù ý thức) phức tạp hơn nhiều lắm, công trình của Mác là một trong những phép thử vĩ đại ban đầu. Kết quả thí nghiệm dù là dương tính (positive) hay âm tính (negative) đều có giá trị riêng, phải được lưu trữ muôn đời trong thư khố ạ… Tình thương mà vô ý, thương không đúng cách vẫn thường gây nên tội ạ…”

Tôi mải nói mà không biết rằng không khí xung quanh đã bỗng nhiên lạnh toát, hụt hẫng như thể vừa mất đi một cái gì không tả được.

Tôi nói những lời sau cùng trong nước mắt. Tôi nhìn Cô Ngoại cảm, Cô Ngoại cảm nhìn tôi, rất tự nhiên chúng tôi cầm lấy tay nhau mà như thể được cầm bàn tay còn nồng ấm của Mác.

Bất giác cả hai chúng tôi nước mắt giàn giụa.

Có thể Mác đang bay về một Thiên hà khác. (11-2007)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.