Ai đáng phải ra tòa?

Posted: April 11, 2013 in Uncategorized
Tags:

Ngô Nhân Dụng ( NV ) – Ba quan chức huyện Tiên Lãng và hai người ở xã Vinh Quang bị truy tố về vụ cướp đất, phá nhà gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Đúng như Luật sư Trần Vũ Hải nhận xét: “Các bị cáo thực hiện chức trách chứ không phải do tư thù cá nhân. Họ phạm lỗi trong lúc đang hành xử như lãnh đạo chính quyền. Cho nên đúng ra phải là chính quyền bồi thường,; sau đó chính quyền sẽ yêu cầu người làm sai phải bồi hoàn lại khoản tiền đó."

(Xem thêm: Vụ Tiên Lãng: Chó ngựa không thể bay – Thư giãn: Sự khác biệt giữa Lê Lai và PCT Tiên Lãng Nguyễn Văn Khanh – Đoàn Văn Vươn và vấn đề sở hữu đất đai – Thất nghiệp nhiều quá!) …


Cái tội chính của những bị cáo trên là tội đã ra tay phá hủy nhà cửa của anh em ông Đoàn Văn Vươn trong khi thi hành các chính sách của đảng Cộng Sản. Nhưng chính họ không phải là những người đã quyết định những chính sách sai lầm đó. Những sai lầm căn bản ở đâu mà ra?

Sai lầm đầu tiên là chính sách dụ dỗ người dân nghèo đi khai phá đất đai, khuyến khích họ biến gần 40 mẫu (ha) đất ven biển còn ngập nước mặn thành một khu đất có thể sinh lợi, nhưng lại không cho họ quyền được làm chủ khu đất là kết quả công lao khó nhọc của họ. Không một chính quyền nào trên thế giới lại nhẫn tâm đánh lừa người nông dân đổ mồ hôi nước mắt khai phá đất đai rồi sau đó đòi lại đất vì “hết hạn hợp đồng.” Ngày xưa, chắc cũng không có địa chủ nào ở nước ta giao con nghé cho một nông dân, rồi hai năm sau đòi lại, nói “Con trâu này của tao!” Nếu có một địa chủ nhẫn tâm như vậy thì người nông dân có quyền kiện lên làng xã, lên huyện, lên tỉnh, đòi đền bồi công mình chăm nuôi con nghé. Mà làng xóm chắc chắn sẽ chê bai, chửi rủa một địa chủ dã man như thế, từ đời cha sang đời con không ngớt.

Nhưng tại sao trong chế độ cộng sản các quan chức huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang lại đi làm như vậy mà không sợ dư luận chửi rủa? Bởi vì họ chỉ làm theo một chủ trương của đảng Cộng sản: Không người dân nào được làm chủ ruộng đất, dù họ đã bỏ công cầy cấy hay biến đất hoang thành hồ nuôi tôm cá. Như đã trình bầy nhiều lần trong mục này: Đảng Cộng sản chính là một Đảng Cướp Đất. Từ 1930 họ chiêu dụ nông dân Việt Nam bằng khẩu hiệu: Đem ruộng đất về tay dân cầy. Năm 1953 họ bắt đầu cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố, hành hạ, giết chết các địa chủ; dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Trung Cộng. Nhưng cuối cùng, nông dân cũng vẫn không được làm chủ mảnh đất mà họ cầy cấy. Tất cả được thu vào tay Đảng, tức là trong tay các quan chức, cán bộ. Để nắm chắc “quyền sở hữu” này, năm 1980 Đảng ghi rõ vào trong hiến pháp một điều: Ruộng đất thuộc về toàn dân. Nhà nước được toàn quyền quản lý ruộng đất, mà Nhà Nước thì chỉ là một công cụ của Đảng, hoàn toàn do các cán bộ đảng thao túng từ cấp trung ương xuống đến xã, thôn. Đảng Cộng sản đã tự biến họ thành một ông địa chủ vĩ đại với quyền hành tuyệt đối, vượt lên trên các quy tắc luật pháp và đạo lý trong các xã hội bình thường. Nếu không vì sai lầm vĩ đại này thì không có vụ cướp đất của gia đình Đoàn Văn Vươn; cũng không có những người dân kêu oan ở Vụ Bản, ở Dương Nội.

Sai lầm vĩ đại này do đâu mà sinh ra? Ai cũng biết, điều khoản nói “ruộng đất thuộc về toàn dân” đã sao chép lại đúng như được ghi trong hiến pháp Liên Xô. Năm 1953 Hồ Chí Minh đã nộp nguyên văn bản dự thảo Luật cải cách ruộng đất cho Stalin xin thỉnh ý trước khi ban hành. Năm 1980 Lê Duẩn từng gọi Liên Xô là “tổ quốc thứ hai,” sau khi đã làm xong nhiệm vụ “Đánh miền Nam là đánh cho Trung Quốc, cho Liên Xô.”

Nhưng tại sao người ta lại thần phục và bắt chước Liên Xô, Trung Quốc như vậy?

Bởi vì ngay khi ra đời đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là một chi nhánh của Cộng sản Quốc tế. Hồ Chí Minh vẫn hãnh diện kể rằng biến cố lớn nhất quyết định cuộc đời ông là ông “Giác ngộ chủ nghĩa Mác Lê Nin.” Ngay khi mới về nước, trú ẩn ở hang Pắc Bó, nhìn chung quanh ông đã đặt ngay tên một ngọn núi, một con sông bằng tên Marx và tên Lenin. Trước khi chết ông viết di chúc đã mở đầu nói rằng ông sắp về với các cụ Marx và Lenin.

Đảng Cộng sản Việt Nam đã đi theo con đường đó suốt 80 năm qua. Đó chính là thủ phạm đáng phải đem ra tòa, thay vì những cán bộ ở huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang, những người thừa hành chính sách của đảng Cộng sản và đã được đảng đào tạo, nuôi dưỡng bao nhiêu năm. Nếu họ không sống trong chế độ cộng sản, thì chắc họ cũng không trở thành tội phạm.

Nhưng không một tòa án nào có thể đưa cả một đảng ra tòa vì đã theo các chính sách sai lầm. Tòa án chỉ có thể đưa các cá nhân ra tòa chịu trách nhiệm. Ông Hồ Chí Minh đã chết rồi, ông Lê Duẩn cũng không còn nữa. Khó đưa những người thừa kế họ như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang ra tòa, bởi vì cả hệ thống tư pháp nước ta hiện nay, từ các người đóng vai công tố buộc tội đến những quan tòa ngồi xử án đều là tay chân, cùng trong một đảng với các bị cáo.

Chỉ có một thứ tòa án có khả năng xét xử các bị cáo này, là toàn thể dân Việt Nam; trong một phiên tòa chính đáng nhất là những cuộc bỏ phiếu tự do. Nếu dân Việt Nam được bỏ phiếu tự do chọn thể chế chính trị của nước mình, bãi bỏ độc quyền cai trị của đảng Cộng sản, thì chúng ta sẽ chấm dứt các chính sách sai lầm di lụy cả dân tộc từ 60 năm nay; mà nạn nhân không phải chỉ gồm gia đình Đoàn Văn Vươn hay các bà con nông dân Thái Bình, Phú Thọ, Phước Long.

Đó cũng là ý kiến của ông Lê Hồng Hà, một đảng viên cộng sản lâu đời. Khi góp ý kiến với việc sử đổi hiến pháp, ông Lê Hồng Hà đã nói thẳng rằng: Các bản Hiến Pháp năm 1959,1980,1992 đều “mang nặng đường lối cách mạng xã hội chủ nghĩa, thể hiện thể chế chính trị chuyên chính vô sản (theo Nghị quyết của các Đại hội Đảng III, IV, V, VI, VII); tức là rất nhiều sai lầm.” Ông dẫn chứng: “Qua thực tế của các nước trên thế giới, sự sụp đổ của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa cuối thế kỷ 20, đã chứng minh chủ nghĩa Mác Lê Nin là sai lầm, mô hình Chủ nghĩa Xã hội Xô Viết là sai lầm …”

Là một người đã từng làm chánh văn phòng bộ Công An, bây giờ ông Lê Hồng Hà đã tỉnh ngộ khi nhìn ra: “Do mấy chục năm qua, cả nước ta đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa sai lầm nói trên, nên đất nước ta lâm vào tình trạng suy yếu, xuống cấp về hầu hết các mặt của đời sống xã hội (không chỉ kinh tế mà cả chính trị, xã hội, văn hóa, đạo đức v.v.) và tụt hậu so với nhiều nước xung quanh, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm.”

Một người đã theo đảng Cộng sản gần suốt cuộc đời, đã đóng vai nòng cốt bảo vệ và củng cố “thể chế chính trị chuyên chính vô sản” bằng guồng máy công an; mà nay đã nói lên được những lời thành thật đó, ông Lê Hồng Hà là một con người can đảm, đáng kính trọng.

Những bị cáo đang ra tòa vì thi hành lệnh cướp đất, nếu cũng can đảm như vậy, thì họ cũng có thể chuộc tội với các nạn nhân. Chính họ cũng là những nạn nhân bị đảng Cộng sản đưa đẩy vào việc phạm tội. Tại sao họ đi đòi lại mảnh đất mà gia đình Đoàn Văn Vươn đã khai phá? Bởi vì đó là chủ trương cướp quyền sở hữu đất đai mà đảng Cộng sản đã theo đuổi từ khi ra đời. Tại sao họ đang tay phá nhà cửa của những người hàng xóm của mình, rồi huênh hoang tự khen là “một trận đánh đẹp?” Bởi vì họ đã được đảng Cộng sản huấn luyện như vậy, dậy họ rằng tất cả những người không nghe lệnh của họ đều là “phản động,”“kẻ thù của nhân dân,” hay bây giờ gọi là “những thế lực thù địch.” Trên thực tế, bao năm qua họ đã được Đảng trao cho toàn quyền thao túng luật lệ, sai bảo công an và bộ đội hoặc thuê bọ đầu gấu, sử dụng tất cả các công cụ đó để trấn áp, cưỡng chế, miễn là thi hành theo chính sách của Đảng. Cuộc đời thi hành công tác Đảng đã tạo cho họ tập thành thói quen tàn nhẫn, vô tình, suốt cuộc đời làm cán bộ, để dần dần họ chỉ làm những việc trấn áp dân như máy móc, không còn một phút để tự vấn lương tâm. Họ cũng là những nạn nhân của “chuyên chính vô sản.”

Gia đình Đoàn Văn Vươn và một số người dân ở Tiên Lãng cho các nhà báo biết theo họ thì bị cáo ông Nguyễn Văn Khanh, phó chủ tịch huyện Tiên Lãng, đứng đầu Ban chỉ đạo trong vụ phá nhà, cướp đất “cũng là người phản đối mạnh mẽ quyết định thu hồi đất;” và ông ta đã “bị ép làm người đứng đầu đoàn cưỡng chế.” Trong năm qua ông Khanh đã đền bù gia đình ông Vươn bằng cách xây lại lán trại cho họ. Ông cũng là người duy nhất bị giam giữ trong khi các bị cáo khác còn được tự do.

Nếu được sống trong một xã hội bình thường, không phải học tập, bị nhồi sọ, và phải thực hiện cái thứ gọi là “chuyên chính vô sản” thì một bị cáo như Nguyễn Văn Khanh có thể sẽ là một người bạn tốt của gia đình các nạn nhân không chừng. Vì nếu không bị huấn luyện những thói quen tàn nhẫn, độc ác, thì người Việt Nam mình xưa nay đâu có ai nỡ đối xử với nhau theo lối “cạn tàu ráo máng” như họ đã làm với anh em ông Đoàn Văn Vươn?

Nếu cũng can đảm như ông Lê Hồng Hà, thì ra trước tòa ông Nguyễn Văn Khanh có thể tự biện hộ rằng cái tội lớn nhất của ông không phải là tội đi phá nhà, mà là cái tội đã theo đảng Cộng sản. Chính đảng Cộng sản mới là thủ phạm đáng bị đem ra tòa.

Vụ Tiên Lãng: Chó ngựa không thể bay
Lê Diễn Ðức ( NV ) – Như vậy là đúng như tôi dự đoán. Ðòi công lý ở phiên tòa Cộng Sản Việt Nam, nơi diễn hài của những bản án được định sẵn, chẳng khác nào đòi chó, ngựa biết bay.

Chiều 5 Tháng Tư, tòa tuyên án, xử phạt Ðoàn Văn Vươn 5 năm tù, Ðoàn Văn Quý 5 năm tù, Ðoàn Văn Sịnh 3.5 năm tù, Ðoàn Văn Vệ 2 năm tù, về tội “giết người và chống lại người thi hành công vụ”, bà Phạm Thị Báu 15 tháng tù treo, bà Nguyễn Thị Thương 18 tháng tù treo về tội “chống lại người thi hành công vụ”.

Cuộc tranh tụng đã diễn ra căng thẳng trong giữa luật sư và tòa án, đôi lúc tòa lấn sân của Viện Kiểm Sát (VKS), tranh tụng trực tiếp với luật sư và không ngớt ngắt lời luật sư. Tòa án đã tỏ ra lúng túng trong việc áp đặt tội trạng.

Ðiểm quan trọng nhất, xuyên suốt phiên tòa là VKS bác bỏ quan điểm cho rằng, do quyết định thu hồi đất không đúng nên thu hồi đất là trái pháp luật nên hành động của các bị cáo là vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng.

Ðiều này rõ ràng mâu thuẫn với kết luận của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc họp báo chỉ đạo giải quyết hậu quả việc cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng trong cuộc họp ngày 10 Tháng Hai.

“Do quyết định thu hồi đất không đúng với quy định của pháp luật đất đai nên quyết định cưỡng chế thu hồi đất cũng không đúng pháp luật. Mặt khác, việc tổ chức cưỡng chế thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng cũng có nhiều sai phạm như không xác định ranh giới, kiểm kê tài sản (…)Thủ tướng kết luận, huyện Tiên Lãng huy động lực lượng quân đội của ban chỉ huy quân sự huyện tham gia cưỡng chế là không đúng”. (VNExpress 21/02/2012)

Chúng ta hãy xem báo “Nông nghiệp” ngày 4 Tháng Tư 2013 tường thuật trong bài “Bị cáo khai gì?”:

“Sau khi xét hỏi các bị cáo Ðoàn Văn Vươn, Ðoàn Văn Sịnh, Ðoàn Văn Vệ và Nguyễn Thị Thương, chủ tọa phiên tòa đã yêu cầu bị cáo Phạm Thị Báu (Hiền) ra trước vành móng ngựa:

– Bị cáo có đồng ý với bản cáo trạng không?

– Tôi phản đối bản cáo trạng. Ngay sau khi được nhận kết luận điều tra và cáo trạng, tôi đã có đơn khiếu nại cả hai văn bản đó gửi công an, Viện Kiểm Sát và tòa án TP. Hải Phòng, nhưng đến nay chưa có cơ quan nào hồi âm.

– Lý do nào khiến bị cáo phản đối bản cáo trạng?

– Thưa quý tòa, đoàn người kéo đến nhà tôi sáng ngày 5 Tháng Giêng 2012 không phải là những người thi hành công vụ. Vì vậy tôi không chống người thi hành công vụ như quy kết của cáo trạng.

– Căn cứ vào đâu mà bị cáo nói như vậy?

– Thưa quý tòa, tôi căn cứ vào kết luận của thủ tướng chính phủ ngày 10 Tháng Hai 2012.

– Bị cáo có mua xăng không?

– Thưa quý tòa, cáo trạng quy kết tôi thực hiện 4 hành vi: Mua xăng, rải rơm, làm hàng rào, mua mũ len với mục đích chống người thi hành công vụ. Tôi có làm những việc đó. Nhưng đó là những việc làm rất bình thường hàng ngày của tôi để phục vụ cuộc sống, phục vụ sản xuất của gia đình. Tôi mua xăng để gia đình dùng. Tôi phơi rơm rạ trên đường đi để nuôi dê và đun nấu. Tôi làm hàng rào để chống trộm cướp, mua mũ len cho chồng con tôi đội trước cái rét chỉ hơn mười độ, chứ tôi không làm những việc đó để chống lại ai.

Cả hai bị cáo Nguyễn Thị Thương và Phạm Thị Báu đều khẳng định, vào sáng ngày 5 Tháng Giêng 2012, họ đưa con đi học rồi sau đó đứng ở trên đê chứ không có mặt ở hiện trường, và họ cũng bị bắt ở trên đê. Nhưng cơ quan công an cứ ghi là họ “có mặt ở hiện trường vụ nổ súng”.

Những câu trả lời rõ ràng, ngắn gọn và hợp tình, hợp lý của chị Phạm Thị Báu đã nói lên tất cả. Bản án bỏ túi với sự đe dọa, dằn mặt trong bản cáo trạng, đã khiến VKS phải đem ra cân nhắc trước lời khai của các nạn nhân.

Anh Ðoàn Văn Vươn nói rằng, anh cũng đã cảnh báo trước sẽ chống đối và hoàn toàn không có ý giết người mà nổ súng cốt để đe dọa, gây chú ý với công luận về việc tiếp tục khiếu kiện của gia đình.

“Vấn đề sinh tử được đặt ra trong phiên tòa này là: Họ có chủ định giết người từ trước hay không? Theo lời khai của Ðoàn Văn Vươn tại tòa, thì trước nguy cơ bị mất trắng toàn bộ tài sản, khiếu nại khắp nơi nhưng không được giải quyết, cùng đường, ông buộc phải tạo tiếng nổ, đám cháy, với mục đích để đoàn cưỡng chế thấy nguy hiểm mà dừng lại, để các cơ quan có thẩm quyền giải quyết khiếu nại của ông. Ông cũng khai tại tòa rằng đã cảnh báo điều đó với huyện”. (Nông Nghiệp 4/04/13)

Trả lời Sài Gòn Tiếp Thị ngày 9 Tháng Giêng 2013, Luật Sư Lê Ðức Tiết, phó chủ nhiệm Hội Ðồng Tư Vấn Dân Chủ và Pháp Luật, Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, nói:

“Trong vụ Ðoàn Văn Vươn, nếu các cơ quan tư pháp có đủ cơ sở pháp lý để khẳng định lệnh thu hồi đất của chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng là đúng hiến pháp, đúng luật đất đai thì mới có thể buộc tội ông Vươn phạm tội chống người thi hành công vụ. Trong khi đó, chính thủ tướng chính phủ – người đứng đầu cơ quan hành pháp – cũng từng kết luận rằng quyết định thu hồi đất nói trên là sai. Lệnh cưỡng chế để thi hành quyết định trái luật, do vậy, cũng không thể đúng. Không có quyết định hành chính đúng luật thì không thể có hành vi chống người thi hành công vụ”. “Không thể buộc tội ông Vươn chống lại cái không có trong thực tế. Ông Vươn chỉ chống lại hành vi trái luật của viên chức. Ðó là quyền phòng vệ chính đáng của công dân mà luật pháp tất cả các nước trên thế giới và ở nước ta đều công nhận”.

Một lực lượng hùng hậu bao gồm công an và cả bộ đội được sử dụng vào việc cưỡng chế thu hồi trái pháp luật, thực sự là một đám cướp giật. Chính những người lính, dù bị thương nhưng đã từ chối được “bồi thường thiệt hại”, vì họ nhận ra rằng, họ là nạn nhân của những người đã chấp hành một quyết định sai trái, và sự chống đối của gia đình Ðoàn Văn Vươn là tất yếu. Thế mới biết, thực thi một mệnh lệnh chính trị sai thì phải trả giá như thế nào. Tự những người lính sẽ hiểu và đồng cảm sâu sắc sau đó với bà con hàng xóm và gia đình anh Ðoàn Văn Vươn, nhà cửa bị ủi sập, cơ ngơi tan tác. Họ không thể nào cầm đồng tiền từ những người nông dân bị cướp đoạt trắng tay, lại lâm vào tù tội! Họ cho rằng anh Vươn “quá bức xúc” trước tình cảnh và đề nghị giảm án.

Vụ án Ðoàn Văn Vươn mang tính điển hình, thu hút dư luận, vì là lần đầu tiên người nông dân Việt Nam nổ súng chống lại nhà cầm quyền – đám quan lại Tiên Lãng và Hải Phòng – bảo vệ thành quả lao động của mình.

Những quan tòa Hải Phòng không chỉ đại diện cho riêng đất Cảng mà đại diện cho cả hệ thống tham nhũng, đầu cơ, trục lợi đất đai.

Suốt hơn hai thập niên qua, đất đai trở thành miếng mồi ngon cho các phe nhóm trục lợi. Tại hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo 4 năm (2008-2011), tổng thanh tra chính phủ cho biết trong 4 năm đã có hơn 1.57 triệu lượt người đến các cơ quan hành chính nhà nước để khiếu nại tố cáo, với gần 673 nghìn đơn thư, trong đó, trên 70% là khiếu kiện liên quan đến đất đai (theo dra.org.vn). Sau vụ Ðoàn Văn Vươn, đã tăng lên rất nhanh các cuộc khiếu kiện. Trong năm 2013, thời hạn sử dụng đất sẽ đồng loạt hết hạn (kể từ luật đất đai sửa đổi 1993), sẽ có bao nhiêu vụ Tiên Lãng nữa?

Cách đây không lâu, vụ án bà Trần Ngọc Sương, hai lần anh hùng lao động, cũng đã gây chấn động dư luận xã hội. Nhiều quan chức về hưu hoặc còn tại vị đã lên tiếng, phải đưa ra bàn bạc tại Quốc Hội. Hơn trăm nông dân sẵn sàng đi tù thay cho bà Ba Sương. Tòa Án Tối Cao xử giám đốc thẩm hủy hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm kết tội bà 8 năm tù. Cuối cùng ngày 17 Tháng Giêng 2013, tòa án Cần Thơ đình chỉ vụ án, khôi phục lại sinh hoạt đảng cho bà. Nhưng công lý cuối cùng là gì? Bà Ba Sương không bị đi tù, nhưng đã phải bỏ nông trường, bị đày đọa cùng cực suốt mấy năm trời, và bây giờ bơ vơ, không nhà cửa. Còn đất nông trường thì đã nằm trong tay của những tên kẻ cướp, nhân danh “nhà nước thống nhất quản lý”.

Vụ án bà Ba Sương, tưởng chừng như một quả bom “điểm huyệt chế độ” nhưng nhà cầm quyền đã đủ khôn ngoan để dẹp yên, nhưng tình tiết vụ án này khác hắn. Vụ Ðoàn Văn Vươn là hành động chống đối, chưa có tiền lệ.

Tiếng súng Ðoàn Văn Vươn có thể thức tỉnh một số người dân bị oan ức, mất mát, nhưng sẽ chìm vào quên lãng trong một xã hội mà con người chỉ biết cam phận, bằng lòng với những nhu cầu thường nhật và cao lắm cũng chỉ dừng ở thái độ ca thán. Sự phản ứng trước bất công, ủng hộ Ðoàn Văn Vương tuy là biểu hiện can đảm của một số blogger và tình đoàn kết của một số ít nông dân Văn Giang, Dương Nội, nhưng vẫn chỉ là sự tập hợp nhỏ, rời rạc, thiếu tổ chức và phương pháp, chỉ cần một trận càn quét của an ninh là tan hoang, rã đám.

Nhà cầm quyền đã không thể cho công lý có cơ hội được thực thi, vì phải bao che những khuôn mặt mập mỡ ăn chặn, phải đè bẹp mọi sự chống đối, phải dằn mặt mọi mầm mống phản kháng. Bản án là tín hiệu cảnh báo cho những Ðoàn Văn Vươn khác có thể xảy ra ở khắp nơi trên đất nước này.

Nhà cầm quyền CSVN, như ông Nguyễn Trung viết, đã “để cho sa đọa của bản thân mình dấn sâu hơn nữa vào con đường thù nghịch với nhân dân và cuối cùng sẽ khó tránh khỏi cảnh dân lật thuyền”.

Nhưng khó mà lật được khi công lý đang nằm trong tay bạo quyền bên cạnh tinh thần nô lệ của công chúng.

“Sẽ dễ dàng có công lý hơn khi trái tim không còn sợ hãi”! – (Seneka)

Thư giãn: Sự khác biệt giữa Lê Lai và PCT Tiên Lãng Nguyễn Văn Khanh
FB Nguyễn Quốc Túy ( Tễu ) – Những sự khác biệt trong việc "cứu chúa" của Lê Lai và PCT Nguyễn Văn Khanh và những bài học cho "thực tiễn cách mạng" tại nước ta:

1. Lê Lợi ("cấp trên" của Lê Lai) dựng cờ khởi nghĩa CHỐNG NGOẠI XÂM (giặc Minh) trong khi chủ tịch Hiền (chủ tướng của Nguyễn Văn Khanh) bằng việc cưỡng chế tại Tiên Lãng đã tạo dựng một cuộc chiến tranh CHỐNG NHÂN DÂN.

– Bài học 1: "Chiến tranh" chống lại nhân dân bao giờ cũng có kết cục bi thảm cho kẻ gây chiến.

2. Trong khi Lê Lợi, Lê Lai đang trong giai đoạn "nằm gai, nếm mật", "ít lính, thiếu lương" thì Hiền và Khanh đã ở "đỉnh cao" của quyền lực, tướng mạnh, binh hùng và … "lương chất đầy kho".

– Bài học 2: Khi được lòng dân, thuận ý trời thì có thể chuyển yếu thành mạnh, chuyển bại thành thắng. "Binh hùng, tướng mạnh" chỉ đem lại "thắng lợi" tạm thời mà thôi!

3. Lê Lai bắt chước Kỉ Tín đời Hán TÌNH NGUYỆN phá vòng vây cứu chúa, được Lê Lợi trao cho "Hoàng bào" XÔNG TRẬN. Nguyễn Văn Khanh bị BẮT BUỘC thi hành công vụ, được CT Hiền trao cho "áo Trưởng Ban" ĐẨY RA CƯỠNG CHẾ.

– Bài học 3: Đây là bài học rất quan trọng trong việc sửa đổi HP ngày nay. Lê Lai vì nước, vì dân và tình nguyện đứng ra cứu chúa (trung với chúa)mà không cần phải có một sự ràng buộc về "pháp lí" nào cả. Sự "trung thành mù quáng" của ông PCT Khanh với "chúa Hiền" và việc từ bỏ yếu tố "dân" và "nước" đã làm cho "chẳng những thái ấp của ông Hiền không còn mà bổng lộc của ông Khanh cũng hết!!!".

4. Trận đánh "lấy yếu thắng mạnh, dùng ít địch nhiều" của Lê Lai đã đạt được mục đích theo đuổi là giải vây cho chủ, trong khi "trận đánh đẹp" của ông Khanh (với sự hỗ trợ của Đại ca Ca & Co…) ở Cổng Rộc sẽ là mở màn/ khởi đầu cho một sự thất bại toàn diện không thể tránh khỏi về sau này.

– Bài học 4: Bằng cái chết của mình, Lê Lai đã góp phần xây dựng nền móng cho một triều đại hưng thịnh nhất trong lịch sử Việt Nam, trong khi "trận đánh đẹp" (phá được nhà hai anh Vươn, Quí) là phát súng vô hình có sức công phá mạnh vào cái nền móng được gọi là "của dân, do dân và vì dân".

5. Lê Lai hi sinh "thể xác" của mình và đã cứu được một minh chúa để lại tiếng thơm muôn đời. Ông Khanh hi sinh tất cả sinh mạng chính trị của mình mà chẳng cứu nổi một… "bạo chúa".

– Bài học thứ 5: Hi sinh cho một "bạo chúa" là cái hi sinh … lãng phí nhất!

6. Cảm động lòng trung nghĩa của Lê Lai, Lê Lợi sai người ngầm tìm được thi hài ông, mang về an táng ở Lam Sơn. Trong khi đó ngày nay sẽ chẳng có cấp trên nào của ông Khanh "cảm động" về việc "trung thành" thực hiện quyết định "cưỡng chế" (việc mà trước đó bản thân ông kịch liệt phản đối) mà tìm cách "phục hồi danh dự" cho ông cả! Ngược lại chúng sẽ mang cái "xác không hồn" của ông đi "an táng" ở… trong tù.

– Bài học thứ 6: Tự trung thành với lương tâm của chính mình là cách giữ danh dự một cách tốt nhất!

Đoàn Văn Vươn và vấn đề sở hữu đất đai
Chu Mộng Long – Rốt cuộc bản án đã tuyên sau hơn một năm ấp ủ trong những mưu toan. Họ Đoàn tan nhà nát cửa và chịu tù đày. Đám quan chức chóp bu ở Tiên Lãng – Hải Phòng ung dung hưởng án treo và có thể còn hưởng nhiều thứ đang treo khác sau khi mảnh đất khai hoang của họ Đoàn phải bỏ hoang bởi sự yếu đuối của hai người phụ nữ và trẻ con. Ai được, ai mất không cần phân tích cũng rõ.

Cán cân công lý bị lệch hẳn một phía bởi sức mạnh cơ bắp của quyền lực.

Bất luận là bên nào đúng, bên nào sai, cái hình ảnh một lực lượng vũ trang hùng hậu cả người lẫn chó tấn công vào nhà dân, xả đạn, phá nhà để tiêu diệt dân chỉ vì vấn đề sở hữu một mảnh đất luôn luôn là hình ảnh xấu không thể bào chữa được.

Thất nghiệp nhiều quá!
( NLĐ ) – Thạc sĩ toán học đi bán sim điện thoại, tốt nghiệp quản trị kinh doanh làm ôsin, cử nhân sư phạm chạy bàn quán cà phê… Nguồn nhân lực trình độ cao đang bị lãng phí và bán rẻ khắp nơi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.