Nghị viện châu Âu ra nghị quyết khẩn về nhân quyền tại Việt Nam

Posted: April 20, 2013 in Uncategorized
Tags:

Anh Vũ (Vi.RFI) – Theo trang thông tin của nghị viên châu Âu http://www.europarl.europa.eu, hôm 18/4/2013, tại Strasbourg, các nghị sĩ của Liên hiệp châu Âu đã nhất trí hoàn toàn về nghị quyết khẩn cấp kêu gọi Hà Nội trả tự do cho các nhà báo, blogger và các nhà ly khai bị cầm tù vì bất đồng chính kiến với chính quyền. Đồng thời nghị quyết kêu gọi Việt Nam tôn trọng các cam kết quốc tế, đặc biệt trên lĩnh vực tự do ngôn luận, tự do tôn giáo.

(Xem thêm: Đi tìm “thế lực thù địch” – Tấm gương soi nào cho đảng viên ĐCSVN? – Tại sao khoa học xã hội tụt dốc?) …


Nghị viện châu Âu tại Straspourg – REUTERS/Jean-Marc Loos
Bản nghị quyết được thông qua khẩn cấp nói trên đã được sự ủng hộ của đa số các đảng phái chính trị tại nghị viện. Nghị quyết của Nghị viện châu Âu bày tỏ mối quan ngại sâu sắc trước các bản án nặng nề của chính quyền đối với các nhà báo và blogger Việt Nam, kêu gọi chính quyền Hà Nội sửa đổi hoặc hủy bỏ các điều luật bóp nghẹt tự do ngôn luận, tự do báo chí. Văn kiện thông qua gấp này cũng kêu gọi chính quyền Việt Nam chấm dứt các vụ cưỡng chế đất đai và sách nhiễu các tổ chức tôn giáo tại Việt Nam.

Hôm 27/6/2012, Liên hiệp châu Âu và Việt Nam đã ký Thỏa thuận đối tác và hợp tác, trong đó bao gồm điều khoản cam kết về nhân quyền. Điều này có nghĩa là các bên ký thỏa thuận có thể « thảo luận » về những vấn đề nội bộ của nhau, nếu như một bên vi phạm các nguyên tắc căn bản về nhân quyền và dân chủ. Các nghị sĩ châu Âu đã đề nghị Liên hiệp phải nhất trí và sử dụng các cơ chế quy định trong thỏa thuận trên để bảo vệ đúng đắn nhân quyền và quyền tự do ngôn luận tại Việt Nam.

Theo giới quan sát tại châu Âu, nghị quyết vừa được thông qua tại Strasbourg là một thông điệp mạnh mẽ đối với chính quyền Hà Nội và sẽ có ảnh hưởng đến cuộc đàm phán sắp tới về tự do mậu dịch giữa Liên hiệp châu Âu và Hà Nội. Văn kiện này cũng sẽ được tại Hội đồng nhân quyền của Liên Hiệp Quốc tại Genève lưu tâm.

Việt Nam đang có tham vọng trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp Quốc vào năm 2014. Lập trường của các nghị sĩ châu Âu về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam sẽ có một trọng lượng đáng kể trong các cuộc vận động quốc tế của Hà Nội.

Từ năm 2009, Việt Nam đã có cam kết với Hội đồng nhân quyền về việc cải thiện các quyền tự do báo chí nhưng từ đó đến nay các cam kết đó không hề được tôn trọng. Theo báo cáo của các tổ chức bảo vệ nhân quyền, cũng như theo nhà báo của quốc tế, thì từ một năm trở lại đây, chiến dịch trấn áp các tiếng nói đối lập có chiều hướng gia tăng. Hàng chục nhà động tôn giáo, blogger, nhà báo bất đồng chính kiến đã bị kết án bằng những bản án tù nặng nề.

Xem bản dịch Việt ngữ toàn văn Nghị Quyết của Quốc hội Châu Âu tại Quê Mẹ

Đi tìm “thế lực thù địch”
Hồn quê (boxitvn) – Từ lâu, tôi đã nghe nhiều, rất nhiều cụm từ “thế lực thù địch”. Nghe đến nhàm, nhưng chẳng ai chỉ giùm tôi, bởi nó vô hình. Vậy thì phải đi tìm thôi.

Tôi đã đi tìm thế lực thù địch từ những ngày hợp tác hóa, đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa.

Cái ngày mà tôi chưa phân biệt được chủ nghĩa Mác đúng sai thế nào.

Cái ngày mà khi có kẻng là xã viên hợp tác ra đồng, chờ phân việc, làm chiếu lệ vài giờ rồi về. Tối họp bình công chấm điểm thì cãi nhau om sòm, mà có nhiều nhặn gì đâu, giỏi lắm mỗi công một cân thóc. Để rồi “Ơi anh chủ nhiệm anh chủ nhiệm/ Hai tiếng thân yêu lời cảm mến/ Tay anh nắm chặt tay xã viên/ Xốc cả phong trào cùng tiến lên” đi vào trang sách học sinh theo thơ Hoàng Trung Thông.

Cái ngày mà khi thu hoach thì bố mẹ đi trước, con cái theo sau (gọi là đi mót) cướp hết những thứ ngon. Cuối buổi thu hoạch về sân kho hợp tác chỉ những đống lúa xơ xác, hoặc những đống khoai chạc khoai rễ. Để rồi “Dân làm chủ dập dìu hợp tác / Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/ Chiêm mùa cờ đỏ ven đê/ Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu.

Cái ngày mà đói triền miên, cả năm may ra có bữa no cơm và có thịt, đó là ngày tết. Để rồi “Những người lao động quang vinh/ Chúng ta là chủ của mình từ đây” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu.

“Chẳng nhẽ chủ nghĩa cộng sản lại thế này ư?” Từ thắc mắc đó tôi đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản”“Chính trị kinh tế học”. Vì còn tuổi vị thành niên, nên dù nghi ngờ nhưng tôi chưa dám nghĩ Mác sai, nhưng ít nhất là ta làm sai Mác. Mác nói, đại ý “phải phân biệt vô sản và vô sản áo rách (bọn khố rách, áo ôm)”. Ta đã dùng “vô sản áo rách” trong CCRĐ. Ta đã cưỡng bức vào hợp tác xã, trong khi lẽ ra phải hoàn toàn tự nguyện. Trong “Chính trị kinh tế học”, theo Khơ rút sốp “có thể đoạt chính quyền bằng nghị trường”, còn theo Bregiơnhep “chỉ có thể đoạt chính quyền bằng bạo lực”, ta theo bạo lực. Tại sao lại phải dùng bạo lực? Tôi tự hỏi vì tôi đã đọc đâu đó “bạo lực là sản phẩm của phía yếu, bất tài và vô lực”. Tất cả những nhà cầm quyền theo chủ thuyết “sức mạnh chính trị nằm trên đầu nòng súng” đã đưa đất nước họ (trục phát xít) gục ngã. Sau gục ngã có thể họ bị yếu, có thể họ thuộc bài nên đã điều chỉnh hướng đi. Các nước theo trục chủ nghĩa xã hội lại tiếp tục theo vết xe đổ đó, để đến nay tan rã. Thảm thay!!!

Cái thời mà, thế hệ cha anh tôi, những người đã qua CCRĐ luôn thuộc nằm lòng câu “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” hoặc “chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”.

Tôi vào đại học, vào bộ đội. Dù làm khoa học và công nghệ, nhưng tôi luôn tìm hiểu về chế độ, khi mà tuyên truyền và thực tế luôn ngược nhau. Tôi đọc mọi loại sách, từ các sách văn học, xã hội học và chính trị; tiếp cận với nhiều tầng lớp người từ cao xuống thấp, từ cổ đến kim. Do công tác đi đây đó nhiều, nhất là các công xưởng, lại sống hòa nhập nên tôi có điều kiện tiếp cận thực tế. Qua lý thuyết và thực tế tôi đã dần tìm ra thế lực thù địch. Đúng hơn là cái gì đã kìm hãm sự phát triển của nước.

Còn nhớ những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước có lần tôi nói với bố tôi (đang là cán bộ cao cấp) rằng “đảng sai bố ạ”, bố tôi rằng “đường lối đúng, thực hiện sai”. Đáp “lý thuyết đúng là tự nó đem lại tốt đẹp cho xã hội, ta chẳng làm được gì cả, sao gọi là đúng? Nói vậy là bao biện”. Bố tôi lặng im. Lại hỏi “một xã hội sẽ ra sao nếu trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ?” Rằng “câu hỏi đó đã được Gabriel García Márquez – chủ nhân của giải noben văn học 1982 đã hỏi trong một gặp gỡ các nhà văn Á – Phi – Mỹ La tinh, mà chẳng ai biết thế nào để trả lời”. Vài năm sau bố tôi nói “con đúng, bố sai – từ nay con thay bố giải quyết các việc trọng đại trong gia đình”. Cũng từ đó cho đến lúc lìa trần, ông dị ứng với vô tuyến, đài và báo chí (công cụ tuyên truyền) – những thứ mà trước đây là thực đơn hàng ngày của ông. Ông quay lại nghề tử vi, địa lý và kinh dịch – như là nghề gia truyền; nhưng khi đi theo đảng ông phải bỏ. Chính nghề này đã cứu ông cả vật chất, tinh thần và để lại nhiều ân đức trước khi qua đời.

Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi người ta cơ cấu những cán bộ chính trị đi tập huấn một thời gian về làm hiệu trưởng các trường cấp 2 và 3, tôi như đã thấy manh nha một cái gì? Sau đó, khi “chuột chạy cùng sào, nhảy vào sư phạm”; tôi đã thấy rằng: “xã hội ta sẽ thê thảm khi những người học yếu nhất vào giáo dục”. Rồi cải cách giáo dục, như một sự tàn phá đất nước nhanh nhất. Mười lăm năm đi học không có ai dạy cho ta yêu bố mẹ, anh em cả; nhưng được dạy nhiều về lý tưởng cộng sản “vì lý tưởng cộng sản, thanh niên anh dũng tiến lên”. Phải chăng bỏ qua cái thực thể hữu hình, chạy theo cái vô hình kiểu “bỏ hình bắt bóng” là đặc trung nền giáo dục của chúng ta?

Rút cục ta đã đào tạo ra những thế hệ “ăn theo nói leo” là chính, ai không như thế được đội cái mũ “tiểu tư sản trí thức” ngay. Ta không dùng những người tài giỏi, nhưng lại coi trọng những người khôn vặt, láu cá nhiều mưu ma chước quỷ. Chính cái sự đào tạo và sử dụng người đã hủy hoại nhân cách của nhiều thế hệ.

Từ đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước lại đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều những cuộc chạy chức quyền, chia các vai quyền lực từ các bàn nhậu. Mấy chục năm công tác tôi thấy quá rõ kinh phí bôi trơn cho guồng máy, thông thường là 40% chi phí đầu tư, nhiều chỗ còn hơn. Kinh phí vào công trinh chỉ xấp xỉ một nửa. Đất nước không đổ nát mới là sự lạ.

Cách đây hơn năm thế kỷ Thân Nhân Trung đã viết:

“… Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết…“

Đất nước ta không đào tạo và sử dụng được hiền tài, chỉ dùng được những ai dễ sai bảo, biết ăn theo nói leo, thậm chí vô sản áo rách. Dùng hiền tài đâu có dễ, những người không tài làm sao sử dụng được hiền tài, các bậc hiền tài đâu chịu làm đầu sai. Những người có tri thức, biết được điều hay lẽ phải (tri là biết; thức là hay), sao lại có thể a dua theo bầy đàn không có tri thức dẫn lối? Trong hoàn cảnh ấy, hiền tài chỉ có hai con đường, hoặc vùng lên rồi bị diệt như “Nhân văn Giai phẩm” hay như “vụ xét lại chống đảng”. Hoặc co vào ở ẩn bất hợp tác như đa phần còn lại. Rút cục hiền tài không “can dự” được vào sự phát triển đất nước. Không phải vô cớ mà ở nước Đức có bia mộ ghi “ở đây đã an táng một người, mà người đó dùng được rất nhiều người tài giỏi”.

Vậy là “thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối. Mà cái ngu là tổ phụ của cái ác, tàn phá đất nước hơn tỷ lần cái ác. Con đường cách mạng đất nước ta (mà đặc biệt là cách mạng phát triển xã hội sau năm 1975) đang đi là con đường thiếu ánh sáng tri thức soi đường. Để rồi sau bao nhiêu năm đi vào bóng đêm. Đất nước sau gần bốn mươi năm thống nhất tựa như đổ nát. Nạn tham nhũng tràn lan làm rỗng ruột kinh tế, tai nạn giao thông chết người như có chiến tranh, giáo dục lụn bại, nhân cách đạo đức suy đồi, kẻ thù truyền kiếp phương Bắc uy hiếp trên biên giới, rừng núi, biển đảo và đồng bằng. Cách mạng đâu phải là sự nghiệp của bầy đàn khố rách áo ôm kiểu “mo cơm quả cà đi xây dựng chủ nghĩa cộng sản”. Cũng do ngu tối mà từ ngày độc lập, chúng ta chưa tìm được con đường đi cho đất nước.

Không nghi ngờ gì nữa “thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối, thế lực nào dung túng cho cái ngu, để cho cái ngu hoành hành thì đấy chính là thế lực thù địch của đất nước ta, dân tộc ta.

Thời nay ai thiết người tài
Chỉ cần tai tái, dễ sai hợp thời
Thằng thông minh nó lắm lời
Nó thuyết, nó giáo rối bời thằng ngu
Thằng ngu tuy có lù khù
Mưu ma chước quỷ nó bù thông minh
Sự đời nghĩ lại mà kinh
Nhân tình thế thái, rối tinh rối mù.

Tấm gương soi nào cho đảng viên ĐCSVN?
Oanh Yến Thị Phạm (huynhngocchenh) – Các chính sách đối nội, đối ngoại của Chính phủ của đảng cầm quyền, luôn có ảnh hưởng đến nền kinh tế của đất nước nơi mà đảng phái chính trị đó đang hiện hữu. Qua đó ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống, an sinh, phúc lợi của cộng đồng, xã hội. Không có một nền chính trị nào có thể bay lơ lững, thoát ly khỏi trọng trường của nền kinh tế. Nền kinh tế của đất nước sẽ quyết định những gương mặt chính trị đại diện cho nó, thông qua những lá phiếu bầu cử của cử tri là những người trực tiếp được thụ hưởng những an sinh, phúc lợi xã hội do những thành tựu kinh tế mang lại khi các chính sách của chính phủ của các đảng phái chính trị có thể lèo lái con thuyền kinh tế đất nước đi tới trên Đại dương của nền kinh tế toàn cầu.

ĐCSVN và Chính phủ CHXHCN VN, hiện đã và đang thoát ly khỏi hiện thực của nền kinh tế đất nước, lèo lái con thuyền đất nước vào những vùng biển đầy đá ngầm và bãi cạn, phó mặc an sinh, phúc lợi xã hội vào tay của những nhóm lợi ích cánh hẩu với những quan chức cao cấp, lãnh đạo chóp bu trong ĐCSVN.

– Trong khi mức lương tối thiểu của người lao động vẫn đang được đặt lên bàn cân sau khi nhiều lần bị đặt xuống trước Quốc hội, vẫn chưa được thông qua dù chỉ là từng 100 ngàn đồng một trong cơn bão giá lạm phát.

– Trong lúc những đứa trẻ vùng sâu, vùng xa tím tái vì trần truồng trong cái rét độc, rét hại của mùa Đông vùng núi cao, trong khi cả thầy cô lẫn trò phải vất vã sinh tồn, duy trì sự sống bằng những nguồn đạm được bổ sung bằng thịt chuột, thịt nhái, nòng nọc bằng đầu tăm. Cho đến nay họ cũng chỉ nhận được lời hứa "quyết liệt" không để xẩy ra đói kém và sự giúp đỡ không vụ lợi từ những tổ chức thiện nguyện như "Tuần lễ cơm có thịt", "Áo ấm cho trẻ em vùng cao", từ những người tử tế.

– Trong khi người công nhân vẫn phải bóp mồm, bóp miệng, đắn đo từng đồng trước những miếng thịt bạc nhạc, ôi thiu, bó rau héo úa của buổi chợ đêm tan ca.

– Trong khi người nông dân khốn đốn vì phân bón, thuốc trừ sâu, thức ăn gia súc, xăng, dầu Diesel giá bay lên trời vì lạm phát, trượt giá, giá lúa hạ.

– Trong khi người ngư dân khốn khổ, khốn nạn vì bị Trung quốc đẩy đuổi trên ngư trường biển và giá xăng dầu tăng trên bờ.

– Trong khi gần 60.000 Doanh nghiệp phá sản trong năm 2012 và hàng chục nghìn Doanh nghiệp nhỏ và vừa khác đang ngắc ngoải vì sản xuất đình trệ và lãi suất ngân hàng khó tiếp cận.

– Trong khi giá xăng dầu và giá vàng thế giới đang lao dốc.

Trong bối cảnh đó Đảng CS VN và Chính phủ CHXHCN VN lại áp dụng những con bài tháu cáy trong canh bạc xì phé với nhân dân Việt Nam:

– Bộ Công thương giảm giá xăng dầu nhỏ giọt, mỗi đợt 500đ/lít, 420đ/lít, trong khi ngành xăng dầu lãi khủng và Bộ Tài chính tăng thuế nhập khẩu xăng dầu tử 12% lên 14% và FO và dầu hỏa từ 10% lên 12%, dầu DO từ 8% lên 10% để chống buôn lậu là chính và chống lạm phát là phụ???

Ngân hàng nhà nước cho đấu thầu giá vàng với hơn chục tấn vàng, tương đương gần 300.000 lượng vàng với mức chênh lệch với giá thế giới có lúc lên đến 6,5 – 7 triệu đồng/lượng với mục đích ổn định thị trường vàng nhưng không bảo đảm giá cả!!!??? của Thống đốc Nguyễn Văn Bình. Lời hứa kéo chênh lệch giá vàng trong nước và thế giới xuống 400.000/lượng, đã bao gồm yếu tố đầu cơ, của Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã nối gót lời hứa chống tham nhũng của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng "lôi ruột" nhau cuốn trôi theo gió về chốn thiên đàng???

Với mức chênh lệch khủng và lợi nhuận đến 20% thì chẳng những, những thằng Tư bản, bán xới cả bố mẹ chúng, mà đến ngay cả những người Cộng Sản chân chính? cũng sẵn sàng đạp đổ mọi thứ Tư tưởng, Chính trị, Lối sống, Đạo đức của tấm gương ngời sáng của Lãnh tụ và lý tưởng, chủ nghĩa, để cùng phe nhóm, tìm kiếm lợi nhuận. Chẳng những bọn buôn lậu mà ngay cả đến 7 Ngân hàng được giấy phép, quota của NHNN, cũng đang gom USD để nhập vàng. Tỷ giá ngoài thị trường đã lên đến 21.320đ/USD và đang có chiều hướng tăng nữa. Những mệnh lệnh hành chính bắt buộc những giao dịch có giá trị lớn phải thông qua Ngân hàng hoặc báo cáo NHNN của Thủ tướng hay Thống đốc NHNN VN để tránh tình trạng USD hóa, vàng hóa, sử dụng tiền mặt, cứ như là những lời ứng tấu trong một vở hài cương ẩu của những anh hề quên lời thoại của kịch bản.

Như hệ quả tất yếu của hiện tượng sóng âm khi những tác nhân như tỷ giá, giá cả nhiên liệu gây ra những dao động bước sóng trong nền kinh tế, các dao động lan tỏa này sẽ giao thoa và cộng hưởng để nâng biên độ bước sóng giá cả lên một điểm lạm phát ở đỉnh mới và đẩy an sinh, phúc lợi của cộng đồng xã hội xuống đáy, trước những con mắt ngó lơ của những nhóm lợi ích và sự quay lưng bỏ mặc của giới lãnh đạo chóp bu trong ĐCSVN cũng như Chính phủ CHXHCN VN.

Nền Kinh tế thị trường định hướng XHCN, vốn đã là một ngoại lệ, dị dạng so với nền kinh tế thế giới, nay lại càng méo mó do những tác động liên quan hữu cơ với các chính sách của ĐCSVN và Chính phủ CHXHCN VN, vốn cũng chẳng lấy gì làm ngay thẳng.

Các đảng viên trong thành phần lãnh đạo chóp bu của ĐCSVN, mỗi sáng khi rửa mặt như lời Lãnh tụ Hồ Chí Minh căn dặn trong công tác phê và tự phê, sẽ thấy khuôn mặt mình như thế nào trong gương nhỉ?

Hãy nhìn vào mắt của quần chúng nhân dân, sẽ thấy bộ mặt thật của ĐCSVN như thế nào?

Hãy nhìn xem?

Tại sao khoa học xã hội tụt dốc?
Trần Văn Tùng (boxitvn) – Tôi làm việc tại Viện KHXH gần 20 năm sau khi rời khỏi Tổng cục Thống kê, những lĩnh vực KHXH khác tôi ít qan tâm mà chỉ quan tâm tới lĩnh vực kinh tế.

Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam có nhiều viện khác nhau, đều có các bộ phận nghiên cứu kinh tế. Tuy nhiên, những đề tài nghiên cứu về kinh tế tại các viện này không mấy ai đọc, không mấy ai quan tâm vì nó thoát ly khỏi yêu cầu thực tế cuộc sống. Nhiều vị đã đăng đàn trên các báo, trên VTV nhưng câu chuyện của họ nêu ra không gây ấn tượng nhiều cho độc giả như các bài phát biểu, bình luận và nhận định về tương lai kinh tế của Việt Nam như phát biểu của TS. Nguyễn Quang A và TS. Lê Đăng Doanh. Tại sao KHXH Việt Nam lại tụt dốc?

Thứ nhất, các nhà khoa học về kinh tế bị ám ảnh bởi học thuyết kinh tế chính trị của Marx thời học đại học, do đó không vượt qua được rào cản đã trói buộc họ từ rất lâu.

Thứ hai, họ không có điều kiện tiếp thu các lý thuyết kinh tế mới. Do đó, khi nền kinh tế khủng hoảng họ lập tức đua nhau đổ lỗi cho kinh tế thị trường tự do và ca ngợi kinh tế thị trường định hướng XHCN, cho rằng DNNN chủ đạo là đắc sách nhất (thực tế chứa đựng nhiều yếu tố làm nghèo đất nước).

Thứ ba, họ không hề biết sử dụng các công cụ phân tích bằng số để dự báo và nghiên cứu các yếu tố tác động tới chiều hướng phát triển của nền kinh tế đất nước trong bối cảnh kinh tế thế giới luôn biến động. Ví dụ, dùng số liệu thống kê phân tích và cảnh báo khủng hoảng kinh tế từ năm 2008 là do chính sách của Chính phủ và DNNN gây nên như các bài viết của TS.Vũ Quang Việt. Phần đông,chỉ biết minh hoạ nói theo ý kiến các quan chức, những thông tin trên mạng mà họ cóp nhặt được.

Thứ tư, các nhà kinh tế thuộc Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam không dám phản biện các chính sách kinh tế của Chính phủ, mà thường là minh họa và ca ngợi các chủ trương chính sách kinh tế do Đảng CSVN đề xướng. Không dám nói tới cải cách chính trị phục vụ yêu cầu phát triển kinh tế. Không ai dám nới tới CCRĐ, cải tạo công thương, phản biện các dự án kinh tế lớn như khai thác boxitTây Nguyên, đường sắt cao tốc, xây dựng nhà máy điện hạt nhân…

Đã có những nhà kinh tế tâm huyết với sự phát triển kinh tế đất nước. Trong số các nhà kinh tế học của Viện KHXH Việt Nam trước đây tôi nhớ tới các công trình của PGS. Đặng Phong, PGS.Võ Đại Lược, nước ngoài tôi nhớ tới TS. Vũ Quang Việt, họ đưa ra những phân tích, đánh giá xác đáng về tư duy kinh tế và những mất mát của kinh tế Việt Nam trong quá trình hội nhập. Từ đó kiến nghị các giải pháp.

Cơ quan Viện KHXH ngày một đông người, số lượng các viện và trung tâm nghiên cứu tiếp tục tăng. Nhà nước cấp hàng trăm tỷ đồng. Nhiều GS, PGS, TS kinh tế, nhiều đề tài, chương trình cấp nhà nước được triển khai, nhưng không mang lại giá trị thực tế. Bởi vì các kiến nghị chỉ là chung chung như hòa nhập nhưng không hòa tan, phải ổn định kinh tế vĩ mô, phải tái cơ cấu kinh tế, phải nâng cao năng lực cạnh tranh, phải mở rộng quan hệ hợp tác… nhưng bằng cách nào để thực hiện và lộ trình thực hiện ra sao thì ít ai nói rõ. Thật xót tiền dân. Sao họ đông đúc và vô trách nhiêm với đất nước, nhân dân đến thế.

Viện KHXH Việt Nam đã được đổi tên thành Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam. Chắc tương lai sẽ có vài vị là Viện sỹ. Nhưng nếu các vị lãnh đạo Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam hiện nay mà được phong viện sĩ thì thật nực cười. Bởi vì, tôi biết họ hồi làm PTS ở Nga, khi mà họ không biết nói một câu tiếng Nga cho tử tế, chỉ lo buôn quần áo, đồng hồ điện tử, thuốc tây… đột nhiên có bằng PTS KINH TẾ nay gọi là TS KINH TẾ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.