Cảm ơn Phương Uyên, Nguyên Kha

Posted: May 20, 2013 in Uncategorized
Tags:

Hồ Ngọc Nhuận-NLG (quechoa.vn) – Tòa án của chế độ ngày 16/5/2013 đã đưa 2 sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha ra xử.Trong phiên tòa một ngày, tại Long An . Sau khi giam giữ 2 bị cáo hơn nửa năm. Thuật ngữ dùng cho các cuộc xử , cả bình thường cả bất bình thường, gọi đó là kiểu “làm gọn”, có khi chỉ cần “một cái rụp”… là xong. Kiểu “xử gọn” như vậy có đáng gọi là một việc làm đàng hoàng không ? Và ai làm một việc không đàng hoàng có phải là nhục không ?

(Xem thêm: Nguyên Kha, Phương Uyên và huyền thoại Phù Đổng – Lớn & Nhỏ – Phần điểm tin 20/5/2013 của ABS 04 liên quan – Vợ chủ tịch xã cắt tóc, rạch mông người bán mỳ) …


Mà về tội gì ? Theo tờ “tuổi trẻ”, tức phải là tờ báo của tuổi của hai bị cáo, thì là “về tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Tin viết là “theo hồ sơ”, nhưng tờ báo không cho biết “theo hồ sơ” là do được “tiếp cận hồ sơ”, theo đúng tác phong , chức năng nghề báo. Hay được nghe đọc lúc xử. Hay là không đọc, cũng không nghe, mà chỉ quen tay viết vậy … Vì toàn bộ bản tin về vụ án chỉ vỏn vẹn được gói gọn không quá 250 chữ, nằm lọt giữa trang 2. Cho một bản án tổng cộng 14 năm tù, cộng 2, và 6 năm quản chế. Tin về một bản án nặng nề , với một tội danh không nhẹ là “chống phá Nhà nước”, lại được đem nhét giữa trang 2 . Thua cả môt tin xe đụng… Báo chí cho tuổi trẻ muốn cho tuổi trẻ thấy gì ? Và nhất là tờ báo tự cảm thấy gì ? Mà về một bản án được mọi người Việt Nam trong ngoài nước quan tâm, lại đi loan tin theo kiểu phải vạch mãi để tìm mới lòi ra để đọc ?

Về phiên tòa, thân phụ Phương Uyên cho biết ông và các thân nhân khác không được cho vào dự khán, chỉ có bà mẹ Phương Uyên được vào. Lại bị bao vây che chắn bởi một đám thân nhân lạ hoắc, không ai khác hơn là công an mật thám trá hình.Có người đến ngóng tin bên ngoài tòa án đã bị công an thường phục hốt về đồn. Xử án, ở đâu cũng vậy, thông thường là để làm gương, chớ không phải để trả thù. Để làm gương nên có khi còn chọn một pháp đình thật rộng, khi pháp đình quen thuộc không đủ chỗ cho mọi người. Còn ở đây là để làm gì ? Mà lại lén lén, lút lút… như đem giấu ?

Về cái cách chế độ nầy đã bắt Phương Uyên cũng vậy, cũng thật đáng xấu hổ. Bắt như bắt cóc. Bắt đi mất tích rồi chối quanh hơn cả chục ngày mới chịu thừa nhận. Để đưa ra một lô chứng cứ tội phạm và lời thú tội có là công an cũng không thể tin là đứng đắn.Không thể nghĩ một chế độ tự nhận là Nhà nước pháp quyền mà lại đi hành xử pháp quyền như… vậy .

Còn lãnh đạo Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ chí Minh nữa ? Trước một loạt đối xử không đàng hoàng đối với một thành viên Ban chấp hành Đoàn thuộc cấp mà vẫn ngậm miệng nín khe là làm sao ? Để làm gì và đang làm gì ? Hay là đang sợ đoàn viên, đang sợ thanh niên cả nước theo gương Phương Uyên và Nguyên Kha, không thể tiếp tục nhẫn nhục và chịu nhục trước họa mất nước ?

Nhắc lại chuyện nầy, từ khâu bắt người cho tới khi xử, cho tới nay, trong ngoài nước, ai cũng thấy không thể chịu nổi những việc làm đáng xấu hổ của không ít người của chế độ.

Tôi cũng không thể chịu nổi, nhất là trước những hành động quá ác đối với tuổi trẻ, nên đã cùng với hơn 150 người khác đứng tên trong kiến nghị gởi Chủ tịch Nước đề ngày 30/10/2012 yêu cầu can thiệp trả tự do cho Phương Uyên .

Cho tới nay, ông Chủ tịch Nước vẫn cứ nín khe.

Nhưng tôi và các bạn tôi đã được tưởng thưởng .

Hãy nghe chàng trai 24 tuổi Đinh Nguyên Khang nói : “Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội"

Hãy nghe Nguyễn Phương Uyên 21 tuổi nói : “Việc tôi làm thì tôi chịu . Xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn".

Cám ơn Phương Uyên . Cám ơn Nguyên Khang. Cám ơn những cô gái, những chàng trai yêu nước Việt Nam.

Nguyên Kha, Phương Uyên và huyền thoại Phù Đổng
VietTuSaiGon (RFAblog/quechoa.vn) – Lịch sử sẽ ghi dấu tháng Năm này, tháng của những con người còn rất trẻ, những sinh viên, họ đã ung dung bước ra tòa và điềm nhiên nói lên tiếng nói của mình, một tiếng nói mang hơi thở và nhiệt huyết của thế hệ, của dân tộc, tiếng nói yêu nước, yêu tự do và tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào.

Nguyễn Phương Uyên, Đoàn Nguyên Kha, hai người bạn trẻ đã lãnh bản án tổng cộng 14 năm tù giam và sáu năm “thử thách” từ tòa án của nhà cầm quyền Việt Nam hiện tại. Một cái án mà theo dư luận từ nhân dân và theo nhận định của các nhà trí thức là nó quá dã man, nó thể hiện ý đồ răn đe, hù dọa nhưng bạn trẻ nhiều hơn là thực thi công lý.

Vì thực ra, không có bất kì vị thần công lý nào bước vào phiên tòa xử hai bạn trẻ ngoài những kẻ đại diện cho bạo quyền độc tài, những kẻ này tự bày trò pháp đình để trấn áp, bịp bợm giam hãm tự do người yêu nước. Một phiên tòa gợi cho con người cảm giác mình đang sống ở thời Trung Cổ hơn là hiện đại.

Có lẽ cũng không cần nhắc thêm về nguyên nhân và trình tự dẫn đến bản án vô lý này. Vấn đề cần nói ở đây là hành động, thái độ và tư thế của những nhà yêu nước trẻ mà có thể tạm gọi họ là những chí sĩ của thế kỷ 21. Nếu như trước đây, trong các phiên tòa xử những người đấu tranh dân chủ, nhân quyền, hoặc là người theo dõi nhìn thấy một cuộc khủng bố tinh thần trước đó được biểu hiện qua sự “thỏa hiệp” ít nhiều nhằm giảm tội, hoặc là người theo dõi bắt gặp cảm giác thất vọng, buồn và hụt hẫng, ít nhiều mất lửa đấu tranh trong chính mình bởi những nhà tiên phong khi đứng trước phiên tòa cũng trở nên yếu ớt, cầu an và thậm chí có người đầu hàng để được yên thân mà đợi ngày phục vị.

Nói chung, chưa bao giờ người theo dõi các phiên tòa yêu nước lại bắt gặp những hình ảnh chí sĩ yêu nước đầy đủ, phong độ và viên mãn như phiên tòa xử hai bạn trẻ Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên trong tháng Năm năm 2013 này!

Hình ảnh của hai bạn trẻ gợi nhắc về huyền thoại Thánh Gióng, một cậu bé sinh ra trong một gia đình thường dân, đến ba tuổi vẫn chưa biết nói cười, người mẹ cảm thấy lo âu, sợ rằng con mình bị một dị tật nào đó. Thế rồi giặc Ân đến phá xóm làng, đốt nhà, giết tróc từ trẻ con cho đến người lớn, đất nước xơ xác và tuyệt vọng vì chưa tìm ra hiền tài cứu quốc. Cậu bé bỗng dưng nói cười khác thường, bảo mẹ hãy báo cho sứ giả biết là cậu sẽ đứng ra đánh giặc.

Ban đầu, người mẹ không tin, nhưng rồi bà cũng bị con thuyết phục, đến báo sứ giả, sứ giả đến, nhìn thấy cậu bé, cũng ngỡ ngàng lúc đầu, sau đó, nghe cậu bé nói những yêu cầu của mình gồm bảy nong cơm, ba nong cà, ngựa sắt, giáp sắt và roi sắt để đánh giặc… Sứ giả lại về báo nhà vua, nhà vua thực hiện đúng yêu cầu cậu bé, đương nhiên là có sự tham gia của các bô lão, thợ đúc và nhiều người dân đã góp gạo, ăn nhín uống nhịn để nhường cơm cho cậu bé, vì trong thời giặc giã như thế, khó có ai thoát khỏi thiếu thốn và đói kém.

Kết quả, cậu bé làng Gióng đã ăn “bảy nong cơm, ba nong cà, uống một hơi nước cạn đà khúc sông”, vươn mình đứng dậy, khoác áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt và cầm roi sắt, thẳng tiến về phía quân giặc, đánh đuổi chúng khỏi bờ cõi nước Nam. Đánh xong, cậu cởi bỏ giáp sắt, cưỡi ngựa bay về trời (nhưng không “vui thú điền viên” như ông Nguyễn Minh Triết nói tại lễ hội làng Gióng nhân dịp Ngàn năm Thăng Long – Hà Nội!).

Câu chuyện là một huyền thoại mang triết lý về dân tộc tính của người Việt – một dân tộc biết hy sinh, giải trừ định kiến không đáng có và biết lắng nguyện vọng của nghe lớp trẻ, kể cả trẻ con. Biết cởi bỏ kiến chấp để vun vén, góp sức cho sự nghiệp chung. Và câu chuyện cũng là lời nhắn nhủ, nhắc khéo của tiền nhân gửi đến người sau về sự tỉnh thức, đừng bao giờ tự mãn, đừng bao giờ cố chấp và bảo thủ rằng mình đã làm nên lịch sử, mình phải độc tài…

Một dân tộc tiến bộ phải là một dân tộc phải biết lắng nghe nguyện vọng của người trẻ, phải biết hy sinh vì sự nghiệp của tương lai, vì chính lớp trẻ là chủ nhân của tương lai, lịch sử có mới mẽ hay không, có điểm đặc biệt và có tiến theo chiều hướng tiến bộ hay không, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào người trẻ.

Nếu đặt ngược vấn đề, lúc đó, người Việt không đủ tin tưởng nhau và ai cũng cố chấp bảo rằng một thằng bé ba năm chưa biết nói, mở miệng được thì đòi đi đánh giặc, bắt gà đã được chưa mà đòi bắt giặc, có giỏi lắm thì nó lừa được bà mẹ già của nó chứ, những người vai u, thịt bắp, đúc được cả ngựa sắt mà còn chưa ăn thua gì bởi thế giặc mạnh như vũ bão…

Và, nếu giữ kiến chấp như vậy, người Việt sẽ chẳng bao giờ thoát được vòng nô lệ, kẻ thù sẽ từ từ đồng hóa, tẩy não, xóa sổ dân tộc. Nhưng không, dân tộc Việt đã biết lắng nghe tiếng nói của cậu bé làng Gióng, đã hy sinh vì sự nghiệp chung để đánh đuổi quân thù. Dân tộc được độc lập, ít nhất là trong thời đại, trong thế hệ của ông bà ta lúc bấy giờ, đây là bước tiến bộ vượt bậc.

Trở lại thời hiện đại, hiện tượng cô bé sinh viên hai mươi tuổi tròn và chàng thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi, xét về độ tuổi thì cả hai bạn trẻ này đều nằm gọn trong quá trình tẩy não của chủ nghĩa độc tài tại Việt Nam. Những người trẻ này đã đầy đủ ý thức về tự do, nhân quyền và độc lập dân tộc, quốc gia, họ đã đấu tranh vì điều này, và họ bị tù đày, bị nhà cầm quyền hành hạ, nhục mạ bằng nhiều cách, trong đó có cả đánh đập, răn đe. Trước phiên tòa, phần đông người theo dõi đoán rằng họ sẽ ra tòa với tư thế mệt mỏi, xanh xao, yếu ớt và lo sợ một bản án mang nhiều ẩn số xấu.

Nhưng không, hai bạn trẻ đã ung dung bước ra tòa, điềm nhiên trả lời trước tòa và ngạo nghễ khí phách tuổi đôi mươi nói lên tiếng nói yêu dân tộc, yêu hòa bình, yêu con người của mình. Hình ảnh, chân dung của họ đã khảm vào tâm thức người theo dõi/chứng kiến một dấu ấn khó phai về tinh thần quật khởi, trí tuệ bao dung và ý chí bất khuất của người Việt Nam. Họ như một huyền thoại giữa đời thường! Nhất là trong một đời thường thời độc tài ám đen đất nước!

Hình ảnh của họ cũng gợi ra câu hỏi: Đến bao giờ người Việt Nam trở lại được bản lai diện mục của mình – một bản lai diện mục mà ở đó, lòng bao dung, sự hy sinh và biết lắng nghe tuổi trẻ cũng như biết giải trừ kiến chấp để hòa mình vào công cuộc chung của đất nước, đưa đất nước đến độc lập, tự do và tiến bộ? Và bao giờ những Thánh Gióng thời hiện đại này được nhân dân mở lòng, tin yêu và mang cho giáp sắt, ngựa sắt, roi sắt, ân cần nuôi lớn bằng “bảy nong cơm ba nong cà” để vươn mình lớn dậy, xua tan quân thù, xua tan bóng đêm độc tài?

Có lẽ, câu trả lời đã nằm sẵn trong mọi người, vấn đề là bao giờ và thực hiện như thế nào mà thôi!

Lớn & Nhỏ
Gia Hy (quechoa.vn) – Đọc những dòng về lời bày tỏ của 2 em Uyên và Kha trước phiên tòa tôi đã không thể nào cầm được những dòng nước mắt, những giọt nước mắt của hạnh phúc, của tự hào và của xót xa.

Tôi hạnh phúc vì tôi có cùng dòng máu Việt đang chảy trong người như 2 em, tôi tự hào vì các em luôn ngẩng cao đầu trong suốt phiên tòa với những lời nói đầy ấp tình yêu thương dành cho quê hương VN mà không hề run sợ trước bạo quyền của phiên tòa CS và cuối cùng là sự xót xa cho những người yêu nước phải chịu cảnh tù đày ở lứa tuổi đôi mươi.

Tôi thiết nghĩ không cần 1 bút mực nào để diễn tả thêm về cái Đẹp đang tỏa sáng nơi 2 em nữa, cũng không cần 1 bản kiến nghị nào thêm nữa của những người gọi là Nhân sĩ Tri Thức, không cần thêm bất cứ 1 lời bình giải nào vì bản thân các em đã làm được tất cả mọi điều cho mình.

Cái mà tôi muốn nói lên đó là sự bất công của những người LỚN, những người đang cầm quyền và những người không cầm quyền.

Trong đời sống bình thường, khi 1 đứa trẻ lầm lỗi bất cứ 1 điều gì thì trước tiên người lớn thường gọi chúng đến để la mắng và trừng phạt. Nhưng trước khi la mắng hay trừng phạt thì người lớn thường hỏi nguyên nhân là 2 chữ : Tại Sao? Khi đứa trẻ trình bày nguyên nhân thì sau đó người lớn sẽ phân tích và mới luận tội dể trừng phạt chúng.

Trừng phạt là điều tất nhiên trong bất kỳ xã hội nào để dành cho kẻ có tội nhưng biết lắng nghe và nhận lỗi thì đôi khi phải có cả cùng 2 phía!

Nhưng ngay tại phiên tòa này, những người đang cầm cân nẩy mực để phán xét kẻ có tội, trước tiên phải xét về tư cách và đạo đức kể cả về nhận thức họ có đủ LỚN chưa? Đủ các điều kiện để nghe người NHỎ, người có tội trình bày chưa?( ai là người có tội thì không cần phải dài dòng nữa!)

Khi những người Lớn, người có quyền phán tội người Nhỏ và người gọi là có tội đã chứng mình được rằng họ vô tội trước những phán xét của người LỚN, họ vô tội không do họ tự chống chế hay đổ thừa đổ lỗi cho ai, họ vô tội từ hành động đến lời nói mà bản thân đã được chứng minh 1 cách công khai, công khai từ suy nghĩ và hành động nhưng những người NHỎ này vẫn bị bắt ép phải nhận tội mà họ không hề chấp nhận.

Họ, những người NHỎ này phải gánh chịu những bất công quá đáng của những người phán quyết chỉ vì 1 lý do đơn giản là những người phán quyết này không đủ LỚN, không đủ tư cách và đạo đức để làm 1 người LỚN, để phán xét và buộc tội người NHỎ.

Người NHỎ này đã bị bắt ép làm người có tội trong sự vô cảm của những người LỚN, vì người NHỎ này họ đã có những suy nghĩ, những tình cảm vượt lên và lớn hơn những người LỚN quá nhiều, nhiều đến mức mà người LỚN đã cố tình không hiểu được họ, đã cố tình che lấp đi những trăn trở những yêu thương họ đã dành cho quê hương mà người LỚN không hề có được hoặc có đi chăng nữa cũng không hề dám hành động như họ.Và cuối cùng người LỚN này đã bắt họ, đã phạt họ, giam giữ họ vì những việc làm to lớn mà tất cả những người LỚN trong xã hội hiện nay không làm được trong đó có cả tôi, một người lớn bằng cả tuổi cha mẹ em cũng chỉ biết nghe, biết cảm nhận và biết đau xót chứ không hề làm được 1 điều gì cho 2 em ngay trong lúc này.

Phiên tòa này đang làm gì? nói lên điều gì để răn đe dạy dỗ người có tội? Hay chỉ là 1 phiên tòa nói lên 1 điều duy nhất là Lớn hiếp Nhỏ, mạnh hiếp yếu???

Tôi cũng vô cùng thắc mắc về những người Lớn, những nhân sỹ tri thức, những người đã từng khoác áo sinh viên, đã từng xuống đường đấu tranh cho tự do cho hòa bình ở thời kỳ của chế độ VNCH, các vị đang nghĩ gì về 2 em sinh viên này? lương tâm quý vị có day dứt không, có trăn trở gì không khi nghe các em bị kết án 1 cách hiển nhiên về tội yêu nước? Tuổi trẻ của quý vị ngày xưa đẹp quá, đẹp đến nổi mà ngày xưa khi không có internet, không có những phương tiện thông tin hiện đại như ngày nay mà chỉ được nhìn thấy , được nhắc nhở đến những hình ảnh của quý vị qua báo đài hay tivi đã làm tôi hâm mộ điên cuồng và cứ ước ao sao mình có được 1 tuổi trẻ đẹp như quý vị!

Ngày hôm nay, các em Uyên và Kha những người cũng khoác áo sinh viên, cũng bằng tuổi của quý vị cách đây vài mươi năm, cũng xuống đường đấu tranh cho tự do của dân tộc nhưng các em không được xã hội tôn vinh như quý vị, không được một ai dám bày tỏ sự hâm mộ một cách công khai như quý vị mà cái giá là các em phải vào tù dưới sự phán xét của các quan tòa XHCN. Cái XH mà quý vị đã từng đấu tranh để giành chúng cho dân tộc VN hôm nay!

Quá đau xót trước những điều mà người LỚN đang hành xử với những người NHỎ, tôi không biết nói gì hơn với các em ngoài 2 chữ CÁM ƠN và cũng xin cúi đầu trước những người NHỎ này vì sự hèn nhát và mặc cảm nhục nhã của 1 người LỚN.

Tôi xin cám ơn các đấng sinh thành ra 2 em, những người đã nuôi dưỡng các em, những người NHỎ nhưng có 1 tấm lòng quá to lớn dành cho đất nước VIỆT NAM, nơi tôi được sinh ra như các em, được làm 1 người LỚN nhưng không có được những suy nghĩ và hành động của những người NHỎ như các em.

Cuối cùng tôi cám ơn trời phật đã cho tôi được làm người Việt Nam, được cùng dòng máu tiên rồng bốn ngàn năm chống giặc ngoại xâm của bao lớp thế hệ cha anh và của những người NHỎ hôm nay!

Phần điểm tin 20/5/2013 của ABS 04 liên quan: Phải chăng cô gái nhỏ đe dọa nhà nước? (RFA). – Hồ Ngọc Nhuận: Nhục! (Boxitvn). – TRẦN MẠNH HẢO – NGƯỜI ĐIÊN LÀM THƠ (Nguyễn Tường Thụy). – Phương Uyên ngây thơ và trong sáng – Không thể nói ngược (Nguyễn Tường Thụy).

Vài chuyện nhớ lại… (FB CGĐL/ Phước Béo). “Khi nhìn thấy Phương Uyên trong chiếc áo trắng gắn phù hiệu ra tòa, tui lập tức đánh giá cao cô bé 20 tuổi này, rất thông minh và hoàn toàn làm chủ về tình thế của mình“. – HẺM BUÔN CHUYỆN (KỲ 87): Bác cũng….khóc ??? (Nhật Tuấn). – Từ chuyện gia đình blogger Hoàng Vi, nghĩ về vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc (RFA’s blog).

– J.B. Nguyễn Hữu Vinh: Thái Hà: Đối mặt với nạn cướp phá Tu viện và tài sản, lửa Thái Hà lại cháy (RFA’s blog). “Đêm thắp nến cũng cầu nguyện cho các nạn nhân đang bị bách hại, cầm tù vì phản đối Trung Quốc xâm lược như Điếu Cày, Tạ Phong Tần và các Thanh niên Yêu nước sắp phải ra Tòa phúc thẩm. Cầu nguyện cho hai nạn nhân mới nhất là Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha vì tấm lòng yêu nước mà bị xét xử bất minh, cầm tù vô lý. Thánh lễ cầu nguyện cũng cầu cho các nạn nhân bị mất đất, các dân oan đang ngày đêm đi kiện tụng, khiếu nại trong vô vọng khi bị cướp đoạt tài sản, đất đai là nguồn sống của mình“. – "Sự thật Việt Nam” 80 năm qua là như thế nào? (DĐCN). – Có nên gởi tiền và về thăm Việt Nam (Phi Vũ). – Chủ tịch UB Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ đề xuất luật mới nhằm nêu bật tình trạng vi phạm nhân quyền của Việt Nam (Defend the Defenders).

Vợ chủ tịch xã cắt tóc, rạch mông người bán mỳ
(VTC News) – Sau khi đánh hả giận, bốn người đàn bà hung dữ bỏ mặc chị Vân nằm lê lết bên vũng máu dưới đất, hoan hỉ kéo về nhà.

Vào sáng 4/3/2012, Hà Thị Rớt (45 tuổi, trú xã Ia Lang, huyện Đức Cơ, Gia Lai) đi mua mỳ cùng với người bạn cùng xã là Hồ Thị Oanh (46 tuổi). Đến khoảng 12 giờ cùng ngày, Rớt mượn xe máy của Oanh về nhà ăn cơm. Trên đường đi, Rớt vừa điều khiển xe máy vừa nghe điện thoại di động nên bị ngã, đúng lúc này chị Võ Thị Vân (33 tuổi, trú Ia Lang, cũng hành nghề thu mua nông sản) chạy xe máy cùng chiều qua mặt Rớt.

Cho rằng chị Vân đã đạp xe máy khiến mình ngã chảy máu chân nên Rớt điện thoại cho em gái mình là Hà Thị Lan (37 tuổi, trú xã Ia Lang) nói rằng: tao đang đi trên đường, con Vân đi sau đạp ngã khiến đầu gối toác hết. Nghe chị nói vậy, Lan nói để đó Lan xử cho. (…)

Chị Vân tại bệnh viện
Chị Vân sau đó được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Đa khoa tỉnh Gia Lai. Kết quả giám định thương tích, chị Vân bị tổn hại tổng cộng 21% sức khỏe. Điều làm dư luận đặc biệt chú ý trong vụ này đó là sau khi cơ quan chức năng vào cuộc và cho đến ngày vụ án được đưa ra xét xử sơ thẩm, các bị cáo đều được tại ngoại dù đây là hành vi nguy hiểm cho xã hội.

Lý giải cho việc này, các cơ quan tiến hành tố tụng huyện Đức Cơ cho rằng các bị cáo đều là con nhà có công với cách mạng. Riêng bà Hà Thị Rớt là vợ của ông Võ Thành Nhân – Chủ tịch xã Ia Lang lúc bấy giờ (hiện đã rớt chức). Hà Thị Lan là đảng viên, lúc ấy là cán bộ của UBND xã Ia Lang.

Vụ án này đã được đưa ra xét xử sơ thẩm vào đầu năm 2013, HĐXX đã trả hồ sơ yêu cầu các cơ quan tố tụng làm rõ thêm hành vi “làm nhục người khác” và “cướp tài sản” của các bị cáo (chị Vân có khai trong hồ sơ là nhóm người sau khi đánh chị đã lấy chiếc điện thoại của mình đi).

Tuy nhiên, sau đó, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Đức Cơ cho rằng không đủ cơ sở để truy tố thêm hai tội danh do Tòa án đề nghị làm rõ, vẫn giữ quan điểm là bốn người trên chỉ phạm tội “cố ý gây thương tích” được quy định tại điều 104 BLHS.

Và ngày 17/5/2013, HĐXX TAND huyện Đức Cơ đã xử theo quyết định truy tố của Viện Kiểm sát nhân dân cùng cấp, tuyên phạt sơ thẩm 30 tháng tù giam đối với Rớt; Lan bị tuyên 30 tháng tù giam; Hồ Oanh 24 tháng tù giam. Riêng Hà Oanh, vì đang trong thời gian nuôi con nhỏ nên bị tuyên 24 tháng tù treo.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.