Đôi lời với Nick thân mến!

Posted: May 24, 2013 in Uncategorized
Tags:

Bọ Lập – Chục năm nay tối qua lần đầu mình ngồi xem chương trình TV từ đầu chí cuối, đó là cuộc nói chuyện đầu tiên của Nick tại Việt Nam. Thật cảm động, mình đã ứa nước mắt khi thấy anh đi lại đầy tự tin trên chiếc bàn lớn và hào hứng kể chuyện cho mọi người. Mình cũng là người tàn tật, so với Nick chẳng nhằm nhò gì, nên mình khâm phục vô cùng nghị lực của anh. Phải có một nghị lực phi thường mới làm được những gì mà Nick đã làm.

(Xem thêm: Thơ tặng Nick – Cuộc phỏng vấn tưởng tượng với Nick Vujicic – Lá thư nghẹn ngào của một quan tham Việt Nam gửi Nick Vujicic – "Có đúng vung 32 tỷ đồng vì Nick Vujicic là vô bổ"? – Trích ABS 04 News điểm tin bài liên quan) …

Mình nghĩ việc đưa Nick về Việt Nam rất có ý nghĩa. Có lẽ Việt Nam là một trong những đất nước có người khuyết tật lớn nhất, vì chiến tranh liên miên, vì nguồn nước ô nhiễm, vì chất độc da cam… Có hàng chục vạn người khuyết tật đang sống khổ đau giữa cuộc đời này. Nick đến để truyền cho họ niềm tin và hy vọng để họ vươn lên chiếm lĩnh một cuộc sống có ý nghĩa, đó là điều tuyệt vời! Mình nghĩ 30 tỉ là cái giá rất rẻ nếu Nick làm được điều đó.

Nhưng sau đó được biết Nick đi nói chuyện với doanh nhân để “chia sẻ khá nhiều những kinh nghiệm, quan điểm trong việc kinh doanh và quản lý doanh nghiệp” thì quả thật mình hơi bị thất vọng. Mình nghĩ đấy không phải việc của Nick, trong lĩnh vực kinh doanh chắc chắn Nick không phải là một chuyên gia đáng nể. Các doanh nhân Việt Nam liệu có thu được gì ngoài triết lý “Không bao giờ bỏ cuộc”, triết lý mà chính các doanh nhân Việt thường dùng để khuyên các nhân viên của họ. Ý mình muốn nói là cuộc nói chuyện với doanh nhân Việt của Nick không phải là có hại hay vô nghĩa, nhưng không lẽ người ta bỏ ra 30 tỉ mời anh về để nói chuyện này sao?

Đến đoạn Nick dùng tư tưởng Hồ Chí Minh để khuyến dụ các doanh nhân Việt Nam thì thú thực ngửi không nổi. Nick ơi, người Việt Nam chục năm nay liên miên học tập tư tưởng Hồ Chí Minh mệt lắm rồi. Họ không cần nghe Nick nói với họ, rằng “Hãy làm theo gương Bác Hồ”, rằng “Trước muôn vàn thử thách, Hồ Chủ Tịch vẫn từng, từng bước dẫn dắt dân tộc Việt tiến lên phía trước”. Biết rồi khổ lắm nói mãi.

Hãy đến với hàng chục vạn người khuyết tật Việt Nam và hãy truyền lửa, truyền niềm tin, niềm hy vọng và khát vọng sống cho họ, đấy là điều dân Việt đang chờ ở anh chứ không phải tư tưởng Hồ Chí Minh đâu Nick ơi!

Chớ có nghe mồm mấy ông tuyên giáo mớm cho Nick nhé! (NQL)

Nick Vujicic diễn thuyết tại TP.HCM tối 22/5.

Nick đi chu du vòng quanh thế giới
Thơ tặng Nick
Nguyễn Thế Thịnh

Chúng tôi rất khâm phục anh
Nhưng anh cũng phải khâm phục chúng tôi-
đất nước có rất nhiều người khuyết tật.
Anh không chân, không tay
Làm được rất nhiều thứ trên đời.
Đất nước chúng tôi nhiều người không não
Vẫn làm được một thứ anh không thể nào làm:
Quan!


Cuộc phỏng vấn tưởng tượng với Nick Vujicic
Đào Tuấn (quechoa.vn) – Nick Vujicic trả lời phỏng vấn độc quyền Thông tấn xã vỉa hè

Nick, chào mừng anh đến Việt Nam. Xin hãy nói về cảm nhận của mình sau 2 ngày ở đất nước tươi đẹp này.

– Xin lỗi các bạn. Tôi có nhìn thấy gì đâu ngoài dây điện và đầu người. Còn về cảm nhận ư, Việt Nam thật dễ chịu với sự cuồng nhiệt. Tôi đã chứng kiến những giọt nước mắt ở khắp nơi trên thế giới, nhưng không ở đâu người ta khóc khi đi xem xiếc thú cả.

Nick, có lẽ anh vẫn chưa thoát khỏi mặc cảm của người khuyết tật chăng! chúng tôi đến để nghe anh nói chứ không đến để xem anh diễn.

– Tất nhiên không phải là tất cả. Nhưng tôi nhìn thấy sự tò mò trong mắt nhiều người. Trong chương trình của chúng tôi ở khắp nơi trên thế giới, tôi đồng ý để những người khuyết tật được ôm mình, để họ cảm nhận bằng xương bằng thịt ý chí và nghị lực. Nhưng ở đất nước các bạn, rất nhiều người lành lặn chỉ muốn đến gần để chụp ảnh với tôi như chụp ảnh với ngọn tháp Eiffel. Hơn nữa, tôi không thích việc nhiều người đến chỗ cái bàn của tôi, cúi người và định…xin lỗi, tôi nhớ đến Bi Rain. Bởi điều mà một người không chân tay như tôi muốn nói với họ là các bạn hãy đứng trên đôi chân của mình và đừng bao giờ cúi đầu. Khi người ta đã cúi đầu có phải là người ta sẽ phải gập gối không?|

Vì sao anh lại có ý tưởng nói chuyện với giới doanh nhân Việt?

– Ồ, ban đầu tôi chỉ định giao lưu với sinh viên và khoảng 9000 trẻ em đường phố. Nhưng sau đó, phía Việt Nam đề nghị giao lưu với giới doanh nhân. Họ đưa ra số liệu là hàng trăm ngàn DN phải bỏ trốn, tự tử, hoặc vào nhà thương điên. Họ nói doanh nhân Việt giờ còn tuyệt vọng hơn những người khuyết tật. Và vì thế tôi đồng ý nói chuyện và chủ đề đưa ra là “Đừng bao giờ bỏ cuộc” dù nói thật tôi không tin việc cứ lao đầu vào rọ là một giải pháp khôn ngoan. Nhà giàu tuyệt vọng nguy hiểm hơn nhà nghèo, bởi người ta sẽ sốc nặng và suy sụp rất nhanh khi không quen với sự tuyệt vọng. Tôi nghĩ sự tuyệt vọng nào cũng cần được giúp đỡ, nhất là sự tuyệt vọng của những người bình thường.

Anh tin là anh có đủ kinh nghiệm thương trường để nói chuyện và thuyết phục giới doanh nhân Việt?

– Câu đầu tiên mà tôi nói với họ là các bạn hãy nhìn xem, tôi đã kiếm được 1,6 triệu USD ở một đất nước đang suy thoái kinh tế. Hãy tìm mọi cơ hội trong mọi hoàn cảnh.

Nick! Nói về chuyện tiền nong, số tiền 31,7 tỷ đồng có phải là quá nhiều cho vài buổi nói chuyện nhẽ ra phải là vì mục đích từ thiện?

– 1,6 triệu dollar chứ không phải 31,7 tỷ.

Ồ, 1,6 triệu dollar có khác gì 31,7 tỷ?

– Khác chứ. Chúng tôi không nhận đồng tiền không thể tiêu ở đâu khác ngoài Việt Nam. Hơn nữa, Nhà băng Úc có lẽ sẽ cần một bài nói chuyện để khỏi sốc khi bỗng nhiên nhìn thấy một khoản tiền hơn 10 chữ số được chuyển khoản cho vài ngày nói như các bạn là chém gió.

Xin đặt lại câu hỏi: Anh có thể giải thích vì sao số tiền cho vài buổi diễn thuyết lại lớn đến thế?

– Chắc ý bạn nói là đắt?! Cựu tổng thống Mỹ từng được trả 750 ngàn dollar cho một bài diễn thuyết ở Hồng Kông, nhưng bài diễn thuyết đó không thể truyền niềm tin và nghị lực sống. Hơn nữa, cứ 4 năm, hoặc cùng lắm là 8 năm nước Mỹ lại cho ra đời thêm một diễn giả, trong khi trên thế giới chỉ có một Nick. Tôi có giá hơn Bill bởi vì tôi không đứng diễn thuyết bằng chân. Các bạn thấy đấy, tôi cũng không có tay. Nhưng liệu ai có thể mở chìa khóa trái tim và niềm tin bằng tay bao giờ.

Việt Nam của chúng tôi cũng có những Nguyễn Ngọc Ký, những Nguyễn Công Hùng, theo anh vì sao họ lại không thể thành công như anh?

– Ồ, tôi cũng đã được nghe về Nguyễn Công Hùng. Tôi khâm phục anh ấy, nhất là khi hiệp sĩ công nghệ thông tin của các bạn từng nói thật là đã tước đoạt niềm tin của nhiều người, vì sự bất lực của mình. 6,7 triệu người khuyết tật và chỉ có vài “Nguyễn Công Hùng”. Vì sao anh ấy không thể thành công như tôi ư. Nói đơn giản chẳng hạn ở Việt Nam có lẽ tôi cũng sẽ phải lê la đầu đường xó chợ nào đó. Các bạn thử nghĩ xem, các tòa nhà và phương tiện công cộng ở Việt Nam thật khủng khiếp đối với người khuyết tật. Các bạn nên tự hào với Nick Việt Nam khi bản thân tôi cũng thực sự cảm phục anh ấy.

Nick. Hôm qua anh đã khuyên các bạn trẻ hãy học tập Bác Hồ. Anh đã tìm hiểu và biết về lãnh tụ của chúng tôi như thế nào?

– Ồ, đây là bí quyết kinh doanh, đáng lẽ tôi không nên chia sẻ. Nhưng đại khái là mỗi khi đến một quốc gia nào đó tôi thường nhìn vào tờ giấy bạc. Tờ giấy bạc in hình của ai tôi chắc chắn sẽ tìm hiểu về người đó. Ông Vũ có nói với tôi ở Việt Nam đang có phong trào học tập tấm gương đạo đức của người có chân dung trên tờ giấy bạc- tôi quên mất tên rồi- và tôi nghĩ nếu nói điều gì về lãnh tụ của các bạn có lẽ chắc các bạn sẽ thích. Tôi nói thế có khó hiểu không? Đại khái, nếu sang Triều Tiên, tôi sẽ nói các bạn cần học tập Kim Chính Nhật, Kim Chính Vân.

Nhưng anh đã nói đến hai chữ “tự do”?

– Ồ nhà báo, câu đó anh cũng tự trả lời được mà, cũng là bí quyết kinh doanh cả thôi. Người ta thiếu cái gì, tôi sẽ nói về cái đó.

Anh sẽ còn trở lại Việt Nam?

– Có lẽ là không. Tôi đã nhìn thấy sự thất bại của mình. Thần thánh gì cũng không thể truyền niềm tin và nghị lực cho những người bại não mà không biết mình bại não.

(Theo TTX vỉa hè- nhà tiếng Úc học Lại Văn Quay dịch)


Các em nhỏ trên thế giới và bạn trẻ Việt Nam chào đón Nick
Lá thư nghẹn ngào của một quan tham Việt Nam gửi Nick Vujicic
(GDVN/QC) – Tôi biết sự khác biệt này không lấp đầy được, nhưng tôi lại nghĩ đến hai tuyên ngôn nổi tiếng nhất của anh: “Cuộc sống không giới hạn” và “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng”. (…)

Nick khuyên mọi người nỗ lực sống đẹp: Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng.
Quan tham: Khát vọng leo cao, luồn sâu, vơ nhiều, chơi lắm chưa bao giờ tắt trong tôi!

"Có đúng vung 32 tỷ đồng vì Nick Vujicic là vô bổ"?
(GDVN) – Như tin đã đưa, bài viết “Bụt chùa nhà không thiêng” bàn về chuyến diễn thuyết của Nick Vujicic đã làm dậy sóng cư dân mạng với rất nhiều luồng ý kiến trái chiều. Điển hình cho một trong những quan điểm phản đối góc nhìn của tác giả là Facebook M.T. Để rộng đường dư luận, chúng tôi xin đăng tải bài viết này. (…)

ABS 04 News:CHÚNG TA CÓ RẤT NHIỀU VUJICIC! (TNM). “Cái đáng làm ta suy nghĩ ở đây là ở Việt Nam có rất nhiều , nhiều người như Nick mà đảng cộng sản đã cố tình quên hoặc cố tình chà đạp họ. Những giọt nước mắt của Fan, niềm vui và tự hào, số tiền hàng tỉ đồng khi đón một Nick ở xa xôi xin hãy một lần biết chia xẻ với những Nick ở ngay quê nhà". – Thơ tặng Nick (Nguyễn Thế Thịnh). “Anh không chân, không tay/ Làm được rất nhiều thứ trên đời/ Đất nước chúng tôi nhiều người không não/ Vẫn làm được một thứ anh không thể nào làm: Quan!"

Nick Vujicic chỉ lối doanh nhân Việt bằng tinh thần Hồ Chí Minh (VNN). “Hãy làm theo gương Bác Hồ!”, đó là một trong những lời khuyên của Nick Vujicic.” Coi chừng anh chàng nầy nói xỏ, biểu bác Hồ bị … khuyết tật về … tinh thần, trí não mà vẫn lãnh đạo đảng được? Hề hề! – Nick Vujicic và tinh thần… Hồ Chí Minh (Trương Duy Nhất). “Ngạc nhiên và… vui khi nghe Nick Vujicic nói về ‘tinh thần Hồ Chí Minh’, về ‘học tập và làm theo’ chẳng khác gì một nhà tuyên giáo Việt gạo cội". Họ nói mãi về “học tập và làm theo HCM” nhưng chẳng ai nghe, túng quá nên bỏ tiền ra thuê 1 người khuyết tật nước ngoài nổi tiếng để nói cho dân nghe! – Việt Nam có cần một thần tượng Hồ Chí Minh? (RFA). Nhà văn Thùy Linh: “Những đạo trường tồn thì đâu cần tuyên truyền. Những kiểu tuyên truyền như thế không có tác dụng với cuộc sống đâu. Có thể là nó phù hợp với một xã hội mê tín nhưng vô đạo”. – NICK – CŨNG THƯỜNG THÔI!… (FB Phan Anh/ Mai Thanh Hải). – Vu vơ! (blog Thành).

Thơ tặng Nick & Ngủ đi mày ạ (Quê Choa). – Đôi lời với Nick thân mến! “Hãy đến với hàng chục vạn người khuyết tật Việt Nam và hãy truyền lửa, truyền niềm tin, niềm hy vọng và khát vọng sống cho họ, đấy là điều dân Việt đang chờ ở anh chứ không phải tư tưởng Hồ Chí Minh đâu Nick ơi! Chớ có nghe mồm ông tuyên giáo mớm cho Nick nhé!"TRỜI LUÔN CÓ MẮT (Hồ Hải). – Điều kỳ diệu Nick và những lời hứa bỏ quên bên bậu cửa (Đào Tuấn). "12 giờ sau khi Nick Vujicic đến Việt Nam, con số 31,7 tỷ đồng chi phí cho 4 ngày anh mang “điều kỳ diệu” đến Việt Nam đã được công bố. Dẫu đây là số tiền không từ tiền thuế của dân, nhưng mặc nhiên nó vẫn là con số quá lớn trong tương quan với sự khốn khó của khoảng 6,7 triệu người khuyết tật trên toàn quốc. Để tiện so sánh, 19,6 tỷ đồng là kinh phí trợ giúp 250.000 người khuyết tật ở Kiên Giang trong suốt 10 năm 2010-2020 vừa được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Còn kinh phí để giúp đỡ 6,7 triệu người khuyết tật cả nước trong 10 năm là 2.025 tỷ đồng". – Phải Chi (FB Nghia Bui).

Xem thêm hình ảnh: Nick Vujicic rất phong trần tại VN

Trước khi kết thúc phần diễn thuyết, Nick giới thiệu cô bé Linh Chi (8 tuổi), người được coi là "Nick Việt Nam" lên sân khấu để nhìn thấy anh rõ hơn. Dù có mẹ bên cạnh nhưng bé Linh Chi có vẻ nhút nhát khi đứng trước hàng nghìn người.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.