Hãy Cùng Nhau Kỷ Niệm Ngày Quốc Tế Chống Tra Tấn – 26 Tháng 6!

Posted: June 6, 2013 in Uncategorized
Tags: ,

Khánh Tùng (ABS) – Trong bối cảnh thực trạng tra tấn, đối xử tàn ác, vô nhân đạo tại Việt Nam ít được đề cập trên các phương tiện truyền thông nhà nước, người dân chi biết đến một vài vụ việc nghiêm trọng, chủ yếu do công an địa phương gây ra, mà thủ phạm đã bị truy tố và kết án (như vụ anh Nguyễn Văn Khương bị đánh đến chết bởi một công an huyện Tân Yên, Bắc Giang ngày 23/7/2010; vụ ông Nguyễn Mậu Thuận bị đánh đến chết bởi 4 công an xã Kim Nỗ, Đông Anh, Hà Nội ngày 30/8/2012). Còn nhiều vụ việc tử vong khác còn tiếp tục để lại nghi ngờ trong dư luận, nhiều đơn khiếu nại về tình trạng nơi tạm giữ, trại giam, đối xử của nhà chức trách…được các blog, trang tin độc lập hoặc phương tiện truyền thông từ bên ngoài đăng tải nhưng ít thấy cơ quan nhà nước phản hồi. Rõ ràng, các cá nhân, tổ chức quan tâm đến lĩnh vực này cần nỗ lực hoạt động hơn để cùng tìm hiểu về các khía cạnh liên quan (như pháp luật quốc gia và quốc tế, phương thức, mạng lưới vận động…), nâng cao nhận thức của cộng đồng và vận động các cơ quan nhà nước hội nhập quốc tế và thực thi các cam kết. Đây cũng là một trong những điều cần làm của những người muốn khôi phục lại truyền thống nhân đạo của Việt Nam, dường như đã mất, nếu trước đây từng có.

(Xem thêm: Phải chấm dứt những cái chết tại đồn công an! – Ủy Hội Luật Gia Quốc Tế Nhấn Mạnh Sự Cần Thiết Phải Bảo Vệ Luật Sư Ở Việt Nam – Sự Trơ Lỳ Của "Nhạy Cảm" – Không khó để giả danh công an? – Cảnh sát giả 'tung hoành' miền Trung – Công an viên trộm công cụ hỗ trợ để đi cướp – Xót thay hạt lúa nông dân! – TP HCM: Tồn kho BĐS giảm thiếu tin cậy) …

1. Sự chậm trễ của Việt Nam

Cho đến hôm nay, Việt Nam vẫn chưa gia nhập Công ước chống tra tấn (CAT, 1984), dù cho đã có 153 quốc gia trên thế giới là thành viên Công ước này, và dù nhà nước đã nhiều lần đưa ra cam kết về vệc gia nhập Công ước. Trong khi nhìn qua láng giềng, Campuchia đã là thành viên của CAT từ năm 1992 (cũng như thành viên của Nghị định thư bổ sung của Công ước (OP-CAT, 2002) từ 2007), Lào cũng đã gia nhập CAT trong năm 2012.[*]

Gần đây, vào ngày 25/2/2013, khi phát biểu trước khóa họp 22 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (LHQ) tại Geneva, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam – nhằm khẳng định việc Chính phủ Việt Nam quyết định ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền nhiệm kỳ 2014-2016 để “đóng góp nhiều hơn nữa vào các nỗ lực chung của LHQ và cộng đồng quốc tế trong việc bảo vệ quyền con người” – tiếp tục hứa hẹn về việc sớm gia nhập này. Trong một cuộc hội thảo vào tháng 4/2013 tại Hà Nội, một công chức của Bộ Ngoại giao cũng tái xác nhận Việt Nam cũng đang nỗ lực để gia nhập CAT, cũng là để có thành tích trình bày trước Hội đồng Nhân quyền LHQ trong dịp Kiểm điểm định kỳ (UPR) vào đầu năm 2014. Tuy nhiên, lộ trình cụ thể của việc này không được công bố cho công chúng biết, và cũng không có gì để bảo đảm chắc chắn Việt Nam sẽ sớm gia nhập CAT, cũng như ký kết Công ước về quyền của người khuyết tật (CRPWD).

Trong bối cảnh thực trạng tra tấn, đối xử tàn ác, vô nhân đạo tại Việt Nam ít được đề cập trên các phương tiện truyền thông nhà nước, người dân chi biết đến một vài vụ việc nghiêm trọng, chủ yếu do công an địa phương gây ra, mà thủ phạm đã bị truy tố và kết án (như vụ anh Nguyễn Văn Khương bị đánh đến chết bởi một công an huyện Tân Yên, Bắc Giang ngày 23/7/2010; vụ ông Nguyễn Mậu Thuận bị đánh đến chết bởi 4 công an xã Kim Nỗ, Đông Anh, Hà Nội ngày 30/8/2012). Còn nhiều vụ việc tử vong khác còn tiếp tục để lại nghi ngờ trong dư luận, nhiều đơn khiếu nại về tình trạng nơi tạm giữ, trại giam, đối xử của nhà chức trách…được các blog, trang tin độc lập hoặc phương tiện truyền thông từ bên ngoài đăng tải nhưng ít thấy cơ quan nhà nước phản hồi. Rõ ràng, các cá nhân, tổ chức quan tâm đến lĩnh vực này cần nỗ lực hoạt động hơn để cùng tìm hiểu về các khía cạnh liên quan (như pháp luật quốc gia và quốc tế, phương thức, mạng lưới vận động…), nâng cao nhận thức của cộng đồng và vận động các cơ quan nhà nước hội nhập quốc tế và thực thi các cam kết. Đây cũng là một trong những điều cần làm của những người muốn khôi phục lại truyền thống nhân đạo của Việt Nam, dường như đã mất, nếu trước đây từng có.

Ngày quốc tế hỗ trợ nạn nhân của tra tấn (International Day in Support of Victims of Torture) – 26 tháng 6 – được tổ chức hàng năm là dịp để mọi người trên khắp thế giới lên tiếng chống lại tội ác tra tấn và hỗ trợ cho các nạn nhân bị tra tấn, bị đối xử tàn ác, vô nhân đạo bởi các nhân viên công lực. Ngày này được lựa chọn bởi Đại hội đồng Liên Hợp quốc vì hai lý do. Thứ nhất, vào ngày 26/6/1945, Hiến Chương Liên Hợp quốc được ký kết, đây là văn kiện quốc tế đầu tiên buộc các thành viên của LHQ phải tôn trọng và thúc đẩy các quyền con người. Thứ hai, ngày 26/6/1987 là ngày Công ước chống tra tấn của LHQ bắt đầu có hiệu lực.

Quyết định, vào ngày 12/12/1997, hàng năm tổ chức Ngày quốc tế hỗ trợ nạn nhân của tra tấn được Đại hội đồng đưa ra theo đề xuất của Đan Mạch. Ngày 26 tháng 6 được tổ chức lần đầu tiên vào năm 1998. Trong lần kỷ niệm đầu tiên này, Tổng thư ký Liên Hợp quốc Kofi Annan, đã phát biểu: “Đây là ngày mà chúng ta bày tỏ sự trân trọng đối với những người đã trải qua những điều không thể tưởng tượng. Đây là dịp đề cả thế giới lên tiếng chống lại những điều khó có thể nói ra. Lẽ ra từ lâu đã phải có một ngày dành cho việc nhớ đến và ủng hộ những nạn nhân, những người phải chịu tra tấn trên khắp thế giới.”

Từ đó, hàng năm Ngày quốc tế hỗ trợ nạn nhân tra tấn được hàng trăm cá nhân, NGO bảo vệ nhân quyền trên thế giới tổ chức với nhiều hình thức phong phú. Ngày này có thể được coi như một cột mốc của năm, đánh dấu sự trưởng thành thêm của phong trào chống tra tấn toàn cầu. Tuy nhiên, ngày 26/6 vẫn chưa đươc người Việt Nam quan tâm nhiều.

2. Các hình thức kỷ niệm ngày 26/6

Một số mạng lưới NGO toàn cầu trong lĩnh vực chống tra tấn (như IRCT, OMCT, Amnesty International…) làm đầu mối hỗ trợ NGO tại các quốc gia tổ chức sự kiện ngày chống tra tấn. IRCT (Hội đồng quốc tế hỗ trợ nạn nhân tra tấn), với trụ sở chính tại Đan Mạch, hàng năm đều có Báo cáo toàn cầu (Global Report) ghi lại các hoạt động của ngày 26/6 trên thế giới. Trang tin điện tử của tổ chức (IRCT.org/26june ) cũng có nhiều tài liệu, tranh vận động, gợi ý về các hình thức vận động.

2.1. Tọa đàm, hội thảo, kiến nghị và tuần hành

Các hoạt động thông tin, giáo dục, thông qua các cuộc tọa đàm, hội thảo, mời chuyên gia nói chuyện là những hình thức phổ biến nhất để đánh dấu ngày chống tra tấn tại nhiều quốc gia trong những năm trước. Nội dung của các cuộc tọa đàm có thể là chia sẻ thông tin, kinh nghiệm về thực trạng tra tấn, đối xử tàn ác, vô nhân đạo, pháp luật quốc gia, các chuẩn mực và cơ chế quốc tế liên quan đến chống tra tấn; các phương thức hỗ trợ nạn nhân của tra tấn (pháp lý, y tế, tâm lý, kinh tế…).

Tại Campuchia, một thành viên của CAT, trong ngày 26/6/2012, bảy tổ chức nhân quyền đã tọa đàm về chủ đề “Phục hồi” tại Phnom Penh. Bên cạnh việc thảo luận về thực trạng sử dụng tra tấn, ba nạn nhân đã được mời kể lại kinh nghiệm bản thân và hậu quả lâu dài của tra tấn đối với họ. Tại Hồng Kong, Trung tâm Nhân quyền Á châu (AHRC) tổ chức một loạt buổi nói chuyện bởi các chuyên gia quốc tế, tổ chức họp mặt với các phóng viên trao đổi về các chủ đề liên quan.

Việc vận động, ký niệm cũng có thể lồng ghép với các sinh hoạt văn hóa như vẽ tranh, ca nhạc, đóng kịch…Các hình thức trẻ trung, đa sắc màu này dễ hấp dẫn được nhiều lứa tuổi. Hoạt động ký thình nguyện thư, kiến nghị cũng giúp cho việc giáo dục công chúng, gây dựng sự đoàn kết trong xã hội. Tại nhiều nơi, việc số lượng lớn người nắm chặt tay nhau, tạo thành “sợi dây người” (human chain) trước các cơ quan công quyền hoặc nơi công cộng biểu đạt rất ấn tượng sự doàn kết, quyết tâm và thu hút sự chú ý của mọi người.

Trong ngày 26/6/2012, tại nhiều quốc gia các cuộc tuần hành, chạy bộ cũng được tổ chức. Tại Manila (Philippin), 650 cá nhân từ xã hội dân sự, cơ quan nhà nước, cùng nhau chạy bộ chống tra tấn (Basta! Run Against Torture – BRAT), sự kiện hàng năm này thể hiện mong muốn của người dân về một quốc gia không có tra tấn. Cùng ngày, tại nhiều quốc gia châu Á khác, như Indonessia, Campuchia, Pakistan, Ấn Độ, Bangladesh, Sri Lanka… nhiều hoạt động thúc đẩy việc xóa bỏ tra tấn đã diễn ra.

Tùy đối tượng hướng đến (đại biểu Quốc hội, cơ quan nhà nước, luật gia, bác sỹ hoặc nạn nhân của tra tấn…) và thông điệp muốn truyền tải, các nhóm sẽ lực chọn phương thức tổ chức thích hợp. Tại Công-gô, nhiều thanh niên đã vận động người dân quyên góp các vận dụng thiết yếu (như bàn chải đánh răng, chăn, màn …) gửi cho những phạm nhân trong các nhà tù. Công tác chuẩn bị nên thực hiện càng sớm càng tốt.

2.2. Các bài trình bày quan điểm, tuyên bố chung

Cũng nhân ngày chống tra tấn, bên cạnh các phát biểu của các cá nhân bảo vệ nhân quyền hay các lãnh đạo quốc gia, quốc tế, các tổ chức bảo vệ nhân quyền cũng thường ra tuyên bố chung (joint statement) thể hiện quan điểm, kêu gọi các cơ quan chức trách tăng cường trách nhiệm trong việc phòng chống tra tấn, bảo vệ các nạn nhân.

Dưới đây là một số trích đoạn tuyên bố, phát biểu trong ngày 26/6/2012:

Tổng thư ký Liên Hợp quốc Ban Ki-moon, 2012:

“Trong Ngày quốc tế hỗ trợ nạn nhân của tra tấn này, chúng ta bày tỏ sự đoàn kết, ủng hộ với hàng trăm ngàn nạn nhân của tra tấn và gia đình của họ trên khắp thế giới đang phải chịu đựng khổ đau. Chúng ta cũng lưu ý nghĩa vụ của các quốc gia không chỉ trong việc ngăn chặn tra tấn, mà còn phải cung cấp cho mọi nạn nhân của tra tấn các cơ chế khắc phục, sự bồi thường nhanh chóng và hiệu quả, cũng như các hình thức phục hồi về xã hội, tâm lý, y tế và các hình thức phục hồi thích hợp khác. Cả Đại hội đồng và Hội đồng Nhân quyền LHQ cùng thúc giục các quốc gia thiết lập và tài trợ cho các trung tâm hoặc cơ sở giúp phục hồi.”

Tuyên bố chung Ủy ban chống tra tấn, Tiểu ban chống tra tấn, Báo cáo viên độc lập về tra tấn và Ban quản trị Quỹ vì nạn nhân của tra tấn LHQ, 2012:

“Có một người đàn ông bị giam giữ tùy tiện đã tìm đến các cơ quan nhân quyền của Liên Hợp quốc để tìm kiếm công lý. Khi cơ quan của Liên Hợp quốc ra kết luận có lợi cho ông, người đàn ông bị trả thù vì đã lên tiếng bảo vệ quyền của mình. Ông đã bị tước đoạt sự chăm sóc y tế, bị biệt giam và bị đánh bởi cán bộ trại giam.

Hôm nay, vào Ngày quốc tế hỗ trợ nạn nhân của tra tấn, chúng ta nhắc nhở các Quốc gia rằng họ có nghĩa vụ bảo vệ các cá nhân đó và bảo đảm rằng họ không bị trả thù hoặc truy bức vì hợp tác với các cơ quan của Liên Hợp quốc…

Nhân ngày này, chúng ta bày tỏ tình đoàn kết với những người, sau khi trải qua những hình thức tra tấn và đối xử tàn ác tồi tệ nhất, đặt niềm tin vào các cơ chế của Liên Hợp quốc, dù cho có nguy cơ bị trả thù. Điều cần thiết là các Quốc gia diễn dịch các cam kết chống tra tấn của mình bằng các biện pháp bảo đảm rằng các nạn nhân và luật sư nhân quyền liên quan đến các cơ chế Liên Hợp quốc chống tra tấn sẽ không bị trả thù hoặc tái trở thành nạn nhân…”

Cao Ủy nhân quyền Liên Hợp quốc Navi Pillay, 2012:

“Trong 25 năm qua, chúng ta đã đạt được nhiều kết quả trong cuộc chiến chống lại tra tấn. Tra tấn đã được hình sự hóa trong pháp luật các quốc gia, các điều khoản của Công ước chống tra tấn thường được lồng ghép vào giáo trình đào tạo cho cảnh sát. Nhưng còn nhiều việc phải làm. Việc sử dụng tra tấn còn lâu mới hết. Mỗi ngày, nhiều cơ quan của LHQ làm việc về vấn đề tra tấn, trong đó có cơ quan của tôi, tiếp tục nhận được các báo cáo về tra tấn tại nơi giam giữ, có thể nhằm ép nhận tội hoặc nhằm hăm dọa.

Vào Ngày quốc tế hỗ trợ nạn nhân của tra tấn này, tôi kêu gọi mọi Quốc gia thực thi các cam kết họ đã đưa ra nhằm phòng ngừa, truy tố, và trừng trị việc sử dụng tra tấn và các hình thức đối xử tàn ác, vô nhân đạo hoặc hạ thấp nhân phẩm. Như Công ước chống tra tấn đã chỉ rõ việc sử dụng tra tấn là bất hợp pháp, trong mọi hoàn cảnh, không có ngoại lệ…”

Tổng thư ký và Chủ tịch IRCT, 2012:

“Ngày này cho chúng ta thời gian để lắng lại và nhớ đến những người đã phải chịu đựng, đồng hành với những người đang phải chịu đựng, vì lẽ hậuquả của tra tấn còn kéo dài sau khi hành động thực tế xảy ra…”

Trên đây là một số phát ngôn, quan điểm phần nào thể hiện tính chất toàn cầu của nạn tra tấn và của cuộc chiến chống lại tra tấn. Tháng 6 này có thể là dịp để xã hội dân sự Việt Nam tạo đà trong cuộc vận động nhà nước sớm gia nhập Công ước chống tra tấn, thực thi các cam kết đã đưa ra trong việc bảo vệ quyền của người dân, tạo ra sự minh bạch của hệ thống giam giữ, cũng là bày tỏ sự quan tâm của chúng ta đối với những người đang bị tạm giam hoặc đang thi hành án phạt tù (một nhóm yếu thế/ dễ bị tổn thương trong mọi xã hội).

Tìm hiểu thêm tại:

  1. Hội đồng quốc về vì nạn nhân tra tấn (International
  2. Rehabilitation Council for Torture Victims – IRCT): IRCT.org
  3. Hiệp hội Quốc tế phòng chống tra tấn (APT): http://www.apt.ch
  4. Tổ chức thế giới chống tra tấn (OMCT), thành lập năm 1985, là một liên minh của các NGO chống lại tra tấn, mất tích cưỡng bức: http://www.omct.org/
  5. Ân xá Quốc tế (Amnesty International): http://www.amnesty.org
  6. Tổ chức chống tra tấn và hình phạt tử hình FIACAT
  7. Văn phòng cao ủy nhân quyền LHQ: OHCHR.org
  8. Nhanquyen.vn

[*] Công ước chống tra tấn (tên đầy đủ là Công ước chống tra tấn và các hình thức trừng phạt hay đối xử tàn ác, vô nhân đạo hoặc hạ nhục – CAT) được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 10/12/1984, theo Nghị quyết 39/46, và có hiệu lực từ ngày 26/6/1987, theo Điều 27(1)), có các nội dung cơ bản như sau:

Điều 1 đến 16 (Phần I): các điều khoản nội dung quy định các nghĩa vụ của quốc gia thành viên Công ước cần áp dụng trong pháp luật quốc gia. Đây là những nội dung quan trọng nhất của Công ước.
Điều 17 đến 24 (Phần II): thẩm quyền và các phương thức hoạt động của Ủy ban chống tra tấn, cơ quan chịu trách nhiệm giám sát việc thực thi Công ước (thông qua việc xem xét báo cáo định kỳ của các quốc gia, nhận khiếu nại của các nạn nhân tra tấn, điều tra tình hình thực tế…)
Điều 25 đến 33 (Phần III): các khía cạnh kỹ thuật về ký kết, phê chuẩn Công ước, thủ tục sửa đổi, việc bảo lưu Công ước.

Công Ước Chống Tra Tấn và Các Hình Thức Trừng Phạt
hay Đối Xử Tàn Ác, Vô Nhân Đạo hoặc Hạ Nhục, 1984

(Được Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua ngày 10/12/1984 theo Nghị quyết 39/46. Có hiệu lực từ ngày 26/6/1987, theo Điều 27(1)).

Xem theo link: www.basam.info

Phải chấm dứt những cái chết tại đồn công an!
Nguyễn Thông (bolapquechoa) – Thưa các vị đại biểu quốc hội.

Quốc hội khóa 13 đang họp, kỳ họp thứ 5 bàn những chuyện lớn lao, hệ trọng. Tôi chỉ xin các vị được coi là đại biểu của dân hãy bớt chút thời gian đọc bản tin ngắn ngủi dưới đây. Bàn chuyện lớn nhưng xin đừng quên chuyện nhỏ. Thực ra với dân nó không hề nhỏ, vì liên quan đến tính mạng
con người. Chỉ mong các vị cất lên tiếng nói ngay chốn nghị trường, để sớm chấm dứt những vụ việc thương tâm như thế. Trước khi các vị đọc, tôi có vài nhời:

1. Nhiều năm trở lại đây, những trường hợp công dân bị bắt vào đồn công an và chết một cách khó hiểu xảy ra hơi nhiều. Thường thì kết luận của công an là đương sự tự tử, hoặc bị bệnh bất thường dẫn đến tử vong. Ngược lại, dư luận luôn nghi ngờ những trường hợp như vậy, đặt câu hỏi tại sao cứ vào đồn công an là sinh chuyện. Điều đáng nói nhất, mỗi khi xảy ra vụ việc, báo chí ồn ào thông tin, dư luận rộ lên, sau đó tất cả rơi vào quên lãng. Vụ anh Nguyễn Công Nhật (Bến Cát, Bình Phước) là ví dụ tiêu biểu. Rồi lại xảy ra tiếp những vụ khác khiến uy tín, danh dự của ngành công an bị tổn thương, niềm tin của nhân dân với công an sụt giảm.

2. Nếu công dân vi phạm pháp luật, họ sẽ chịu sự xét xử của luật pháp công minh. Trong quá trình điều tra, không có luật nào cho phép người điều tra được bức cung, tra tấn, đánh đập, dùng nhục hình với đương sự. Ngay cả với những người phạm pháp bị bắt quả tang, người phạm tội nghiêm trọng cũng không được làm vậy, huống chi với nghi can, với những người dân bình thường. Tại sao người đàn ông đi bán bánh tiêu trong bản tin dưới đây cơ quan chức năng bảo là bị sốt xuất huyết (dẫn đến tử vong) nhưng kết quả khám nghiệm tử thi lại cho thấy sọ nứt, tụ máu não, gãy xương sườn? Liệu dân có tin điều công an nói? Ai sẽ bảo vệ người dân khi họ phải đối mặt với cường quyền?

3. Tính đến thời điểm này đã tròn 65 năm thực hiện 6 lời dạy của cụ Hồ đối với công an nhân dân, tuy nhiên thực tế còn rất nhiều mâu thuẫn với nội dung cụ Hồ dạy. Người dân chỉ mong sao 6 điều ấy được thấm nhuần vào từng suy nghĩ, lời nói, hành động của mỗi cán bộ chiến sĩ công an.

Là một công dân tôn trọng pháp luật, rất cảm kích trước những hành vi đẹp đẽ, cao cả của người công an nhân dân lâu nay, chẳng hạn sự xả thân quên mình của các người lính cứu hỏa trong vụ cháy trạm xăng trên đường Trần Hưng Đạo, Hà Nội vừa rồi, tôi đưa ra mấy suy nghĩ chân thành như trên cũng chỉ nhằm mục đích duy nhất góp phần xây dựng hình ảnh đẹp đẽ của người công an trong lòng dân chúng. (…)

Ủy Hội Luật Gia Quốc Tế Nhấn Mạnh Sự Cần Thiết
Phải Bảo Vệ Luật Sư Ở Việt Nam

Bản dịch của Nguyễn Thanh Thủy (Defend the Defenders) – Ngày 30/5/2013 – Ủy hội Luật gia quốc tế đã trình bày với Hội Đồng Nhân Quyền và Báo Cáo Viên Đặc Biệt về sự độc lập của thẩm phán và luật sư, liên quan đến việc cần thiết phải bảo vệ các luật sư ở Việt Nam.

Trong cuộc đối thoại với Báo Cáo Viên Đặc Biệt về sự độc lập của thẩm phán và luật sư, Gabriela Knaul, Ủy hội Luật gia quốc tế nhấn mạnh đến việc giúp đỡ pháp lý (chủ đề báo cáo của Báo Cáo Viên Đặc Biệt gửi đến Hội Đồng) là không hiệu quả nếu thiếu đi sự bảo vệ thích hợp đối với nghề nghiệp thuộc ngành luật.

Theo điều khoản 16-18 của Bộ Luật Cơ Bản Hội Đồng Liên Hiệp Quốc về Vai Trò của Luật Sư, Ủy hội Luật gia quốc tế nêu ra sự quan tâm đến các trở ngại mà các luật sư nhân quyền phải đối mặt ở Việt Nam, đặc biệt những người đã bị khai trừ khỏi luật sư đoàn và không được phép hành nghề trong việc đại diện cho các nạn nhân bị phân biệt đối xử và bị cưỡng đoạt đất đai.

Ủy hội Luật gia quốc tế thúc giục Chính phủ Việt Nam gia hạn mời Bà thực hiện chuyến công du đến VN, hợp tác và cho phép Bà điều tra những vấn nạn này và những trở ngại khác trong việc hoạt động hiệu quả nghiệp vụ pháp lý ở Việt Nam.

Báo cáo đã được đưa ra theo khoản 3 (phát huy và bảo vệ quyền con người) trong chương trình nghị sự của Phiên họp thường kỳ lần thứ 23 Hội đồng Nhân quyền (ngày 27 tháng 5 đến ngày 14 tháng 6 năm 2013) – Xem theo link.

Sự Trơ Lỳ Của "Nhạy Cảm"
Bùi Văn Bồng – Mới đây, một vị tướng đã nghỉ hưu, đồng đội của tôi, gọi điện mời tôi đi ăn sáng. Chúng tôi vẫn thường xuyên gặp nhau, uống cà phê, ăn sáng, hoặc qua thăm nhà nhau uống trà đàm đạo chuyện đời, chuyện nhà… (…)

– Họ hô hào dân chủ, nhưng phản dân, hại nước. Tôi có viết bài thẳng thắn phê bình họ, tất nhiên họ có “phản pháo”. Họ phải bằng mọi gía bảo vệ cho kỳ được quyền lực và quyền lợi mà họ đã chiếm được về tay mình. Có quyền lực mới sinh ra quyền lợi. Trên trận địa năm xưa cũng vậy, ta bắn địch, địch bắn lại. Tuy nhiên, không vì thế mà nương nhẹ, mà bắn chỉ thiên, phải uốn lời chon câu nói lòng vòng, nói xa nói gần. Lâu nay ta đã làm thế, chẳng ăn nhằm gì. Nay phải mạnh dạn nói thẳng nói thật, nói trắng ra, như công bố sách trắng. Đến thế mà còn chưa ăn nhằm gì với cái lũ làm lãnh đạo mà suy thoái, biến chất, tham nhũng đến mức trơ lỳ cả mặt.

– Vậy, tôi cũng chịu với bản lĩnh, chí khí và cách lập luận của ông – vị tướng nhíu mày suy nghĩ, rồi gật đầu, nói tiếp – Kể cũng lạ, cũng một đảng lãnh đạo mà thật là bất công. Ngày xưa, chỉ có vài mẫu ruộng mà quy địa chủ đem bắn; chỉ có cái cửa hàng hoặc cái xí nghiệp cỏn con mà quy là tư sản, đánh cho chí chết. Mà tiền của họ làm ra, bươn chải trên thương trường, đâu sẵn ăn cướp, ăn cắp của ai? Nay chiếm dụng của dân của nước cả mấy trăm nghin đô. làm thiệt hại cả triệu tỉ, nhưng vẫn nhơn nhơn nói cười, giữ ghế. Tiên sư chúng nó…

Không khó để giả danh công an?
(nguoiduatin.vn) – Với một bộ cảnh phục, dụng cụ y như thật của cảnh sát, công an mua được trên phố, những kẻ xấu đã có thể qua mặt được người dân, thực hiện trót lọt các vụ từ lừa đảo, cướp của, hiếp dâm, giết người…

Có tình trạng này diễn ra bởi việc tìm mua một bộ cảnh phục dạng này hiện đang rất dễ dàng, chỉ cần tìm đúng địa chỉ là loại nào cũng có. Nắm bắt được tâm lý của người dân, luôn tin tưởng hoặc sợ hãi khi thấy công an, cảnh sát nên bọn tội phạm càng dễ dàng lừa đảo, khống chế. (…)

Cảnh sát giả 'tung hoành' miền Trung
(nguoiduatin.vn) – Thời gian gần đây, nhiều đối tượng đã “đầu tư” tư trang từ cảnh sát hình sự đến cảnh sát giao thông… để lừa gạt người dân, chiếm đoạt tài sản.

Công an viên trộm công cụ hỗ trợ để đi cướp
TP – Công an huyện Châu Thành (Sóc Trăng) cho biết, ngày 4/6, đã di lý Trần Minh Phương, từ xã Hòa Lợi (Bến Cát, Bình Dương) về huyện Châu Thành để điều tra hành vi cướp tài sản.

Ông Phương là công an viên xã Thiện Mỹ (Châu Thành), theo điều tra ban đầu, do nợ nần nên cuối tháng 5, trộm roi điện và còng số 8 của cơ quan, sử dụng để cướp xe máy và 500.000 đồng của ông xe ôm Nguyễn Văn Tám ở huyện Châu Thành. Ông Phương trốn lên Bình Dương, bị bắt đêm 3/6 tại xã Hòa Lợi, bước đầu khai đã bán chiếc xe được 12,6 triệu đồng.

Xót thay hạt lúa nông dân!
Đỗ Quyên (nld.com.vn) – Được mùa rớt giá – điệp khúc gây bức xúc này cứ lặp đi lặp lại khi đến mùa thu hoạch lúa của nông dân ĐBSCL. Năm nay, mùa thu hoạch vụ hè thu đang rộ và giá lúa chỉ còn 3.800 đồng/kg. Một mùa vụ dãi nắng dầm sương, vay mượn đủ nơi để đầu tư cho mảnh ruộng nhưng khi thu hoạch thì nông dân cầm chắc phải lỗ.

Bất hợp lý này ai cũng thấy và ai cũng hiểu chính là do thương lái ép giá để kiếm lãi thật nhiều trên hạt lúa của nông dân. Sống trên vựa lúa lớn nhất nước nhưng nông dân ĐBSCL vẫn mãi nghèo.

Nông dân ĐBSCL thu hoạch vụ hè thu 2013 Ảnh: THỐT NỐT
Kế hoạch thu mua hàng triệu tấn lúa tạm trữ của Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) nghe rất phấn khởi nhưng cứ đến vụ gặt thì tổ chức này lại "than" hết kho dự trữ rồi thu mua hạn chế. Thu hoạch nhiều nhưng không có chỗ bán, lại phải vướng bao nhiêu khoản nợ đã vay, nông dân đành chấp nhận bán rẻ. Ngược lại, khi hết mùa, VFA lại thu mua ồ ạt, nâng giá… Lúc này nông dân làm gì còn lúa để bán! Chỉ những đầu nậu có kho dự trữ, thu mua giá rẻ từ chính vụ mới có nhiều lúa để bán cho VFA.

Vừa qua, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã chỉ đạo xem xét phương án tạm trữ 1 triệu tấn gạo vụ hè thu năm 2013 nhằm ổn định giá thu mua cho nông dân. Bộ Tài chính cũng đã công bố giá thành bình quân sản xuất lúa vụ này ở khu vực ĐBSCL là 4.142 đồng/kg, quy ra giá lúa định hướng là 5.383 đồng/kg.

Theo quy định, các doanh nghiệp phải bảo đảm mua lúa gạo của nông dân với giá mà họ có lãi ít nhất 30%. Thế nhưng, VFA và UBND các tỉnh ĐBSCL vẫn chưa thống nhất được phương thức mua lúa tạm trữ, Bộ NN-PTNT cũng không can thiệp được gì. Sự thật phũ phàng hơn khi lãnh đạo VFA vừa tuyên bố trên một tờ báo tại TP HCM: Chất lượng lúa vụ hè thu năm nay thấp, nếu nông dân không bán thì chỉ để cho… vịt ăn!

Bao nhiêu lời hứa từ các cơ quan chức năng rằng nông dân phải sống được với nghề, phải làm giàu được từ mảnh ruộng của mình chưa bao giờ trở thành hiện thực. Ở một quốc gia xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới nhưng người làm ra hạt gạo vẫn đói khổ là điều khó có thể chấp nhận. Càng bất nhẫn hơn khi những doanh nghiệp kinh doanh lại được tạo đủ điều kiện thuận lợi và lãi hàng ngàn tỉ đồng trên những hạt lúa đẫm mồ hôi của nông dân.

TP HCM: Tồn kho BĐS giảm thiếu tin cậy
Lục Dương (songmoi.vn) – Theo báo cáo của Sở Xây dựng TP HCM, lượng tồn kho căn hộ trên địa bàn còn khoảng 12.610 căn với tổng giá trị tồn kho ước tính 22.414 tỷ đồng. Tuy nhiên, nếu chiếu theo các báo cáo khác, thì con số này khiến không ít người hoài nghi.

Ảnh minh họa. Ảnh: Landtoday
Kinh tế Sài Gòn Online trích báo cáo của Sở Xây dựng trong buổi họp với UBND TP HCM ngày 4/6 cho biết: Sau khi rà soát tình hình thị trường nhận thấy có khoảng 1.880 căn hộ đã tiêu thụ trong 5 tháng đầu năm 2013, giúp lượng căn hộ tồn kho giảm từ 14.490 căn (lệch chút ít so với 14.816 căn theo báo cáo của UBND TP.HCM) cuối năm 2012 xuống còn 12.610 căn. Như vậy, tổng giá trị tồn kho giảm từ hơn 30 nghìn tỷ đồng xuống còn khoảng 22,414 nghìn tỷ đồng.

Lượng căn hộ trong báo cáo này đã tăng lên so với báo cáo mà Sở Xây dựng TP HCM đưa ra cách đây vài ngày. Tại cuộc họp đánh giá tình hình kinh tế – xã hội TP.HCM trong 5 tháng đầu năm 2013 diễn ra ngày 30/5/2013, ông Trần Trọng Tuấn – Giám đốc Sở Xây dựng TP HCM – cho biết: Lượng hàng tồn kho căn hộ chỉ giảm 1.227 căn.

Đến nay, số căn hộ còn tồn thực chất là bao nhiêu vẫn chưa được xác định. Bởi nếu chiếu theo báo cáo của CBRE, thì đến cuối năm 2012 TP.HCM phải tồn hơn 28 nghìn căn hộ đã chào bán trên thị trường nhưng chưa có chủ sở hữu và phải mất 4-5 năm nữa mới có thể thoát khỏi tình trạng thừa cung. Điều đó có nghĩa là nếu cho con số 1.880 căn đã bán là sâu sát, thì lượng căn hộ tồn kho phải hơn 26 nghìn căn. Còn nếu căn cứ vào báo cáo của ông Trần Đình Thiên – Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cho rằng: Đến cuối năm 2012, TP.HCM và Hà Nội mỗi nơi có khoảng 35 nghìn căn hộ tồn, thì lượng nhà “vô chủ” còn hơn 33 nghìn căn.

Nguyên nhân khiến số liệu bất nhất được cho là nằm ở quan điểm, mục đích thống kê và cách tính không giống nhau. Theo CBRE, hàng tồn kho là hàng đã công bố chào bán, nhưng chưa có người mua. Còn theo VnExpress trích lý giải của Bộ Xây dựng, các trường hợp như chủ đầu tư đã xây xong và dự án hoàn thiện, nhưng chưa mở bán vì thị trường trầm lắng hay các dự án đã xây xong móng được giao dịch, song chủ đầu tư không thể tiếp tục triển khai và bị chậm tiến độ 2-3 năm được xếp là hàng tồn. Như thế, lý ra con số của cơ quan quản lý phải lớn hơn của CBRE do tính cả hàng “chưa chào bán”.

Rốt cuộc nguyên nhân có khách quan đến đâu, thì sự thật hiển nhiên là Quốc hội và người dân chưa bao giờ nhận được con số phản ánh tình hình thực tế một cách khách quan nhất. Như chính Bộ Xây dựng liên tục thừa nhận số liệu tồn kho, dù đã qua nhiều lần cập nhật, vẫn chưa phản ánh đầy đủ thực tế. Nhiều chung cư đang xây dựng dở dang và nhiều dự án có sản phẩm tồn kho, nhưng chưa báo cáo… Do đó, theo Bộ Xây dựng, số liệu tồn kho có thể còn lớn hơn báo cáo đã nêu, “dẫn đến nợ xấu của khách hàng và tranh chấp giữa chủ đầu tư và khách hàng cần được giải quyết”, Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng đã thừa nhận như thế trên Kinh tế Sài Gòn Online 24/1.

Thành ra, những chậm trễ trong khâu triển khai gói cho vay ưu đãi 30 nghìn tỷ đồng vì thông tư hướng dẫn chưa rõ ràng, dù đã chính thức có hiệu lực. Đồng thời, 736 dự án nhà ở đang triển khai xây dựng (chỉ có 308 dự án xin tạm dừng) có thể thúc đẩy số liệu tồn kho đi lên. Chưa xét đến các căn hộ to bị chia nhỏ ra để bán cho dễ sẽ được tính là một căn to hay 2, 3 căn nhỏ.

William Carlos Williams: The beauty is in the eye of the beholder.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.