Việt Nam : Tiếng than của dân oan rền vang hai miền Nam-Bắc

Posted: June 28, 2013 in Uncategorized
Tags:

Tú Anh (Vi.RFI) – Tình trạng nông dân Việt Nam bị tịch thu đất canh tác đã được truyền thông Tây phương quan tâm. Từ câu chuyện của một phụ nữ người H’Mông ở Tây Nguyên, hãng thông tấn Pháp AFP giúp công luận tìm hiểu tệ nạn mà cụ bà chống tham nhũng Lê Hiền Đức ở Hà Nội gọi là “dịch cưỡng chế dã man”.

(Xem thêm: Kê khai tài sản, cái gốc của vấn đề chống tham nhũng – Những đổi thay từ trong lòng xã hội Châu Á – Người tị nạn đường bộ gặp lại nhau ở Canada sau 30 năm) …


Nông dân Văn Giang, tỉnh Hưng Yên biểu tình hôm 20/04/2012 chống trưng thu đất đai
cho dự án xây dựng khu nghỉ mát sang trọng Ecopark-REUTERS/Mua Xuan

Bà Siêu, một phụ nữ người H’ Mông ở cao nguyên Trung phần Việt Nam vẫn rơi nước mắt khóc thương những hàng cây bị đốn ngã, những ngôi mộ của tổ tiên bị đào bới trong vụ cưỡng chế năm 2011. Với sự bao che của cán bộ địa phương, một công ty tư doanh đã chiếm đất của người dân quê 42 tuổi này. Bà kể lại là “họ dọa đánh chết chúng tôi nếu không chịu ra đi”.

Câu chuyện của bà Siêu xảy ra trên khắp hai miền Nam-Bắc và là nguồn cội của tình trạng căng thẳng hiện nay tại Việt Nam. Theo giới tranh đấu cho nhân quyền, đất đai trong chế độ cộng sản do Nhà nước kiểm soát còn người dân chỉ có quyền sử dụng, nhưng luật pháp lại rất mù mờ tạo cơ hội cho cán bộ địa phương và doanh nhân bất lương mặc sức chiếm hữu.

Vùng Tây Nguyên là nơi mà tình trạng chiếm đoạt, cưỡng chế khốc liệt hơn các vùng khác từ khi chính quyền cộng sản khuyến khích doanh nghiệp lên cao nguyên làm giàu qua sản xuất hạt điều, cà phê và cao su. Theo số liệu chính thức, trước 1975, dân số ở Tây Nguyên chỉ độ 1,5 triệu, nay đã tăng gấp 4 lần. Bà Siêu căm hận: Cộng đồng người H’Mông chúng tôi gần như mất trắng.

Theo AFP, đằng sau tranh chấp đất đai còn có di sản lịch sử. Đa số sắc dân thiểu số Tây Nguyên ủng hộ Hoa Kỳ trong cuộc chiến tranh. Một số tiếp tục tranh đấu đòi tự trị hay độc lập với sự hậu thuẫn của các tổ chức hải ngoại. Những cuộc biểu tình phản kháng giữa thập niên 2000 đã bị chính quyền đàn áp không nương tay và những người lãnh đạo vẫn còn bị truy nã. Tháng 5 vừa qua, có tám người bị kết án tù (đạo Hà Mòn).

Một chuyên gia Úc về tình hình Việt Nam, Adam Fforde, đại học Victoria, phân tích xung khắc đất đai không giới hạn chỉ ở Tây Nguyên. Một số người phát hiện là có đất gần thành phố họ sẽ làm giàu nhanh hơn là trồng cà phê.

Đối với cụ bà Lê Hiền Đức, người phụ nữ dấn thân chống tham nhũng từ thập niên 1980, thì tình trạng dân bị chiếm đất đã biến thành “đại dịch”. 70% đơn kiện của dân oan là liên quan đến tình trạng cưỡng chế. Người khiếu kiện bị chính quyền “ném” từ cấp xã , lên cấp huyện, cấp tỉnh, rồi cuối cùng họ phải lên tận Hà Nội.

Kê khai tài sản, cái gốc của vấn đề chống tham nhũng

Anh Vũ (RFA) – Việt nam tham nhũng được chính những lãnh đạo cao cấp nhất cho là quốc nạn. Tuy nhiên công tác phòng chống tham nhũng vẫn không hiệu quả. Lý do được cho vì nguồn gốc tài sản vẫn chưa phải kê khai minh bạch.

Việc kê khai tài sản của các cán bộ công viên chức là một việc làm có thể nói mang tính bắt buộc ở hầu hết các quốc gia tiến bộ trên thế giới. Mục đích nhằm tạo sự minh bạch về thông tin tải sản, nguồn thu nhập của cá nhân các công chức. Đó là cách thức được đánh giá mang lại tính hiệu quả cho công tác phòng chống tham nhũng.

Việc kê khai tài sản, nói một đằng làm một nẻo

Ở Việt nam đã có Nghị định số 68/2011/NĐ-CP ngày 08 tháng 08 năm 2011 của Chính phủ về việc sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 37/2007/NĐ-CP ngày 09/03/2007 của Chính phủ về minh bạch tài sản, thu nhập. Theo văn bản này thì người kê khai tài sản phải công khai bản kê ấy ở đơn vị công tác, nơi hay đến làm việc.

Theo quy định, người có nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập phải tự xác định tài sản, giá trị tài sản phải kê khai và tự chịu trách nhiệm về tính trung thực trong việc kê khai của mình. Trong đó, phải có đầy đủ thông tin biến động cũng như số lượng, giá trị tài sản, thu nhập có giá trị từ 50 triệu đồng trở lên…

Tuy nhiên việc kê khai tài sản, thu nhập đã được thực hiện nhiều năm, nhưng dường như chưa mấy minh bạch, do đa số các quan chức rất ngại kê khai tài sản, thu nhập và rất sợ công khai. Nhưng một mặt khác là do các cơ quan quản lý xem nhẹ việc này, họ cho rằng việc kê khai tài sản không giúp gì cho việc chống tham nhũng và thừa nhận một phần là do thiếu cơ sở pháp lý để có thể chế tài xử lý.

Đánh giá về tình hình thực hiện việc kê khai tài sản công chức ở Việt nam hiện nay, bà Lê Hiền Đức, Công dân chống tham nhũng, người đoạt Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế cho biết: “Khi nghe thấy thông tin sẽ kiểm kê tài sản của cán bộ cao cấp, trung cấp tôi đánh giá rất cao. Tôi nghĩ rằng phen này sẽ cháy nhà ra mặt chuột. Nhưng thực tế tôi chưa thấy một lần kiểm kê tài sản của ai cả. Rất nhiều cán bộ, năm bảy biệt thự hoàng tráng, chứ không phải là một vài cái nhà. Chúng tôi gọi là dột từ nóc dột xuống”

Còn Nhà báo Phạm Chí Dũng – TS. Kinh tế ở Sài gòn cho rằng “Thực ra, chủ đề kê khai tài sản công chức đã được đặt ra từ đại hội đảng IX năm 2001. Tuy nhiên thời gian đã trượt qua đúng một con giáp mà tình hình vẫn dậm chân tại chỗ. Gần đây, báo cáo sơ kết 5 năm triển khai Luật Phòng, chống tham nhũng của Thanh tra Chính Phủ chỉ mới thừa nhận vấn đề kê khai tài sản “còn nhiều hạn chế, hiệu quả thấp”.

Từ nhiều năm nay, dư luận người dân đã đồn đoán về tài sản của nhiều quan chức lên đến hàng trăm triệu USD cho mỗi đầu quan, trong khi thu nhập của gia đình nông dân chỉ chưa đầy 1.000 USD mỗi năm. Đã đến lúc phải lôi các quan lại có tài sản bất thường từ bóng tối ra ánh sáng.”

Từ trước đến nay, có rất nhiều các văn bản hướng dẫn thực hiện việc công khai, minh bạch tài sản nhằm phục vụ cho việc phòng chống tham nhũng trong cán bộ công chức. Song vẫn còn mang tính hình thức và hầu như không kiểm soát nổi. Hiện tượng cán bộ công chức cứ kêu lương thấp nhưng lại sở hữu nhà lầu, xe hơi sang trọng; con cái du học nước ngoài,… là rất phổ biến. Theo báo chí trong nước, có những người đứng đầu địa phương, có những bộ sưu tập đồ cổ lên tới hàng triệu USD, hay các cán bộ chơi những ván cờ tiền tỷ.

Bản kê khai tài sản là bí mật Nhà nước?

Khi được hỏi nguyên nhân do đâu dẫn tới thực trạng trên, Nhà báo Phạm Chí Dũng – TS. Kinh tế cho biết “Việc kê khai hiện nay chỉ dựa vào ý thức tự giác của người phải kê khai, trong khi những người trực tiếp đi xác minh tài sản lại chủ yếu là những người trong cùng đơn vị. Ý thức tự giác của những người có chức có quyền thấp, vì chỉ cần nhìn vào hố phân hóa thu nhập xã hội khủng khiếp ở Việt Nam là có thể đánh giá.

Việc công khai tài sản cũng không hề được minh bạch trên báo chí theo bất cứ chủ trương nào. Một số cơ quan chính quyền cho rằng việc công khai trên báo chí lại liên quan đến quyền tự do cá nhân được quy định trong hiến pháp.

Một thực tế là người khai man hay xác minh sai đều không chịu bất cứ hình thức kỷ luật nào. Mặt khác, tình trạng những người có chức, có quyền nhờ người thân đứng tên tài sản càng khiến người dân không tin vào chủ trương kê khai tài sản.”

Còn Công dân chống tham nhũng, bà Lê Hiền Đức thì cho rằng ”Quan nào mặt cũng nhọ cả, chỉ có người nhọ ít, nhọ nhiều. Cho nên ai cũng tham nhũng. Chỉ có ai tham nhũng nhiều thì dân thấy rõ, còn ai tham nhũng ít thì dân không thấy được thôi. Nhà dột từ nóc dột xuống, cho nên tất cả các lời tuyên bố về kiểm kê tài sản chỉ là hình thức”.

Lỗ hổng lớn nhất trong việc quản lý xã hội Việt Nam là quản lý tài sản của cá nhân. Đặc biệt là tài sản thuộc sở hữu của các quan chức, công chức, những người đang tham gia vận hành bộ máy Nhà nước. Chính vì còn lỗ hổng đó nên cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng ở Việt nam một thời gian dài đã không đạt được kết quả.

Đề xuất giải pháp đột phá cho việc giải quyết vấn đề minh bạch trong kê khai tài sản của công chức hiện nay, Nhà báo Phạm Chí Dũng – TS. Kinh tế có lời khuyên và cho rằng “Muốn giải quyết được vấn đề kê khai tài sản, cần thực hiện ít nhất một số biện pháp như:

Cần dứt khoát kê khai “nguồn thu nhập” để từ đó phát hiện nguy cơ tham nhũng, thay vì chỉ yêu cầu kê khai “tổng thu nhập”.

Cần có quy định nào buộc cán bộ, công chức phải giải trình tăng, giảm tài sản, thu nhập để phát giác những tài sản có nguồn gốc từ hành vi tham nhũng.

Cần công khai kết quả kê khai tài sản, thu nhập của những người có chức, có quyền tại đơn vị công tác và ở tổ dân phố, để người dân giám sát. Công khai trên báo chí tài sản một số quan chức bị dư luận phản ánh hoặc tố cáo.

Ngoài việc kê khai tài sản nhà, đất và nguồn tiền cho vợ, con đi học ở nước ngoài, còn phải kê khai cả tài khoản ở ngân hàng nước ngoài.
Và nếu theo chủ trương “Nhà nước và nhân dân cùng làm” có thể thực hiện một biện pháp khác là phát huy vai trò phản biện và tố cáo của giới blogger.”

Song vấn đề công khai đến đâu, báo chí và người dân có được tiếp cận bản kê khai tài sản thu nhập không lại là vấn đề vô cùng khó. Bởi bản kê khai tài sản nằm trong hồ sơ của cán bộ, đó là bí mật Nhà nước. Chính vì thế, việc bổ sung tài sản kê khai và xác định giá trị thực của tài sản mãi mãi vẫn là việc khó. Nếu như không có một tổ chức phòng chống tham nhũng hoạt động độc lập.

Những đổi thay từ trong lòng xã hội Châu Á

Bản dịch của Nguyễn Thanh Thuỷ (Defend the Defenders) – David Pilling Financial Times (13.6.2013) – Tháng trước, tại công viên Lý Thái Tổ, trung tâm Tp Hà Nội, một nhóm khoảng 1.000 bạn trẻ quấn khăn hình cầu vồng và mang theo những lá có cờ hình cầu vồng đã bùng nổ trong một buổi tập hát và nhảy thường lệ. Điệu nhảy “flash mob”– đã nhóm lên những sự kiện tương tự ở thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Cần Thơ – với mục đích nâng cao nhận thức về quyền của người đồng tính.


Các nhà hoạt động đã làm việc để thúc đẩy nhận thức về quyền của người đồng tính ở Việt Nam

Đó là ở Việt Nam, đất nước độc đảng được điều hành bởi Đảng Cộng Sản vốn không chấp nhận tụ tập đông người, sự bùng nổ của các hoạt động không hoàn toàn tự phát như nó đã diễn ra. Người tổ chức ông Lê Quốc Bình, một nhà hoạt động 40 tuổi, đã xin phép cơ quan chức năng để tổ chức sự kiện này. Tụ tập đám đông trên năm người mà không có giấy phép là bị cấm trong bộ luật an ninh hà khắc khắc và cựu học giả của học bổng Fulbright thường xuyên được mời “uống trà” cùng với công an mật để thông báo cho họ về những hoạt động của ông.

“Cách mà chúng tôi làm việc là hợp tác với chính quyền. Chúng tôi không đối đầu với chính quyền” Ông Bình nói, một hạt giống hoạt động mới người Việt tìm cách tổ chức hoạt động ở một trong những nước độc tài nhất Châu Á. “Chúng tôi tạo sân chơi cho mọi người”. Hoạt động của ông Bình là một phần của hiện tượng đã bắt rễ ở nhiều quốc gia khắp châu Á. Ở những nước độc đảng, như là Việt Nam, và ở những nước mà vẫn đang trong quá trình dân chủ, bao gồm Philippines và Malaysia, người dân tìm đang cách tham gia vào quá trình chính trị theo cách đi xa hơn việc bỏ phiếu thông thường tại các hòm bỏ phiếu.

Ảnh Hưởng Của Sự Bùng Nổ Công Nghệ

Người ta đã viết nhiều về sự phát triển của xã hội dân sự ở Trung Quốc, nơi mà những vụ biểu tình vì những vấn đề như cướp đất đã trở thành thường lệ. Ít được lưu ý hơn, tuy vậy, là sự khuấy động của xã hội dân sự khắp các khu vực khác ở Châu Á – bất kể đó là ở Bangladesh, nơi mà các nữ công nhân may đã xuống đường gây áp lực để có những điều kiện làm việc tốt hơn, hay ở Malaysia, nơi mà một liên minh rộng lớn đã thúc đẩy để có những cuộc bầu cử cởi mở.

“Có sự chán nản và thất vọng phổ biến trong khu vực với tất cả các kênh chính trị chính thức”, ông Eddin Khoo (một tác giả Mã Lai đã vận động cho các quyền văn hóa ở chính đất nước của ông) phát biểu. Có một cách để xem điều gì đang xảy ra là so sánh sự tham gia dân chủ với những công nghệ tiên tiến. Một vài nước chưa bao giờ có hệ thống điện thoại cố định hoạt động tốt đã bỏ qua nhiều giai đoạn công nghệ và tiến thẳng tới công nghệ 3G và 4G. Cũng bằng cách đó, một vài đất nước với nền dân chủ yếu kém thậm chí chưa có dân chủ bắt đầu nắm bắt vấn đề – ví dụ như quyền của người đồng tính hoặc quyền tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe phổ cập – những điều mà vẫn còn gây tranh cãi trong các nền dân chủ lâu đời.

Thêm vào đó, việc Myanmar nhanh chóng cải tổ, chính quyền đang soạn thảo bộ luật nhằm chống phân biệt đối xử với người tàn tật. Ở Hong Kong, đặc khu hành chính của Trung Quốc (nơi mà phổ thông đầu phiếu còn là giấc mơ xa vời), tháng trước Tòa Án Phúc Thẩm đã ra phán quyết một người phụ nữ chuyển giới được quyền kết hôn với bạn trai của cô.

Ở nhiều nơi khác trên thế giới, sự bùng nổ công nghệ đã tạo ra ảnh hưởng sâu sắc, cho phép người dân tự thành lập tổ chức dễ dàng hơn và chia sẻ thông tin. Toàn vùng Châu Á, có hơn 1 tỷ người dùng internet trong quý 2 năm 2012, gấp đôi Châu Âu và gấp 4 lần Hoa Kỳ, theo số liệu tổ chức Internet World Stats. Ở Ấn Độ, số lượng điện thoại di động nhiều hơn cả nhà vệ sinh. Ở Việt Nam, một thập kỷ trước chỉ vài người sở hữu điện thoại di động, mức độ thâm nhập của internet giờ đạt mức 34%, trên mức trung bình của thế giới 4%.

Ảo Tưởng Hay Tác Động Thực Tế?

Một vài nhà phân tích, như ông Evgeny Morozov, tác giả của Ảo Tưởng Mạng (The Net Delusion), đã thách thức ý kiến cho rằng Internet là công cụ phục vụ tự do, ông tranh luận rằng nhiều nước có thể dễ dàng sử dụng để giới hạn tự do. Ở Việt Nam, nhiều blogger nổi tiếng đã bị bỏ tù và bị sách nhiễu bởi công an vì các hoạt động trên mạng đã trở thành phổ biến. Tuy nhiên, nhiều chiến dịch internet đã có tác động thực sự. Công việc của ông Bình về quyền của người đồng tính bao gồm việc kết hợp các nhóm khác nhau trên mạng và giúp chuyển đổi họ thành một lực lượng thống nhất hơn. Kết quả là, thái độ với quyền lợi của người đồng tính đã thay đổi rõ rệt trong những năm gần đây, ông nói.

Những người hoạt động internet Việt Nam khác đã giúp điều tra các vụ bê bối trong các doanh nghiệp nhà nước. Cũng như đã nghiêm túc và công khai chính quyền đã không xoảy sở được nền kinh tế vào tháng 10 năm ngoái, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có những bước xin lỗi bất thường vì những sai lầm tại một kỳ họp mở của Quốc Hội.

Rất khó để xác định số lượng tham gia vào quá trình dân chủ khắp Châu Á. Số lượng các tổ chức phi chính phủ (NGO) có thể nói lên điều này. Ví dụ, ở Indonesia đất nước với dân số 240 triệu người, đã có 800 tổ chức NGO đăng ký hoạt động vào cuối chế độ của Suharto năm 1998. Ngày nay, có hơn 20 nghìn tổ chức NGO. Điều này đã dẫn đến hành động chống phản ứng dưới hình thức một đề xuất về Dự luật Tổ chức Đại chúng (Mass Organisation Bill) Đã tạo ra hành động chống lại việc hình thành Đạo Luật Tổ Chức Quần Chúng Nhân Dân, một dự luật sẽ thiết lập hướng dẫn pháp lý cho những nhóm xã hội dân sự.

Ở Ấn Độ, sự thất vọng về các chính trị gia không có khả năng giải quyết các vấn đề cơ bản đã tạo ra việc huy động đám đông gần đây vì ít nhất hai vấn đề: Tham nhũng và cưỡng hiếp. Năm ngoái, việc tuyệt thực khởi xướng bởi người vận động chống tham nhũng Anna Hazare đã dẫn đến hàng vạn người biểu tình thuộc tầng lớp trung lưu xuống đường. Cũng có việc xuống đường tương tự sau khi một băng nhóm hãm hiếp và giết một sinh viên y khoa 23 tuổi ở Delhi tháng 12 năm ngoái.

Thật trớ trêu, để xã hội dân sự trở nên có ảnh hưởng, nhà nước đó cần phải trở lên mạnh hơn

Michael Buehler, chuyên gia về quan hệ nhà nước – xã hội dân sự

Ở Malaysia, với sự nổi lên của Bersih, một nhóm đa sắc tộc khởi xướng bầu cử minh bạch hơn, đã kích thích xã hội dân sự. Trong cuộc bầu cử phổ thông tháng trước, nhóm đối lập đã tiến gần hơn bao giờ hết đến việc đánh bại liên minh đã cầm quyền liên tục từ khi giành độc lập năm 1957.

“Bersih đã nâng cao nhận thực của mọi người lên rất nhiều” cô Ambiga Sreenevasan chủ tịch tổ chức nói. Cử tri đi bầu vào tháng trước là 85%, cao nhất trong lịch sử đất nước. Ở Singapore, một đất nước điều hành bởi một đảng, cũng đã có những mở đầu tương tự với quá trình chính trị.

Những Lằn Ranh Đỏ Nội Hóa

Vẫn còn những giới hạn mà xã hội dân sự có thể đạt được. Ở những nước độc tài, như Trung Quốc hoặc Việt Nam, những người hoạt động đã phải học cách bám vào các vấn đề không trực tiếp thách thức chính quyền.

Ông Bình nói ông tập trung vào những người đồng tính và quyền của nhóm sắc tộc thiểu số cũng như những vấn đề xung quanh việc tự do lập hội nhưng chưa bao giờ được tiếp nhận bởi tính hợp pháp của Đảng Cộng Sản. “Chúng tôi tập trung vào việc xây dựng cộng đồng. Chúng tôi nói về bình đẳng, phân biệt đối xử, nhân quyền, tình yêu, nhưng chúng tôi không đổ lỗi cho chính phủ” ông nói.

Một nhà ngoại giao phương Tây làm việc với các tổ chức NGO ở Hà Nội nói rằng: “Người dân đã đồng hóa những lằn ranh đỏ. Họ đã nhận ra vẫn còn chỗ để thương thuyết. Những lằn ranh đỏ đó có thể bị thay đổi. Ví dụ như, khi Hà Nội cho phép, sau đó kiểm soát chặt chẽ việc biểu tỉnh về tuyên bố lãnh thổ của Trung Quốc tại vùng biển ngoài khơi của Việt Nam.

Khả năng thể hiện nỗi bất bình tự nó cũng không phải là một mục đích, ông Michael Burhler (một chuyên gia trong những mối quan quan hệ xã hội nhà nước-dân sự tại đại học NorthernIllinoisUniversity). “Xã hội dân sự đang ngày càng mạnh miệng hơn trên khắp khu vực nhưng nó hoàn toàn khác biệt với việc trở nên có ảnh hưởng nhiều hơn”, ông nói. Ông đã chỉ ra những nhóm gây áp lực tại Thái Lan, Malaysia, Philippines và Indonesia, trong số những nhóm khác, nhóm này đã chiến thắng trong việc tạo ra việc tiếp cận y tế và giáo dục phổ thông. Nhưng rất nhiều nước Châu Á thiếu đi tính pháp lý, khả năng tài chính hoặc năng lực kỹ thuật để đáp ứng.

Ví dụ ở Indonesia, 60 thống đốc và những người đứng đầu chính quyền địa phương đã bãi bỏ những sáng kiến nới rộng chăm sóc y tế và giáo dục cho người nghèo. Duv vậy, trong thực tế đã có sự thay đổi nhỏ. Indonesia thu thuế 11 phần trăm của tổng sản lượng quốc nội và không có cơ quan đáng tin cậy để phân phối dù là một lượng nhỏ, ông nói.

“Thật trớ trêu, để xã hội dân sự trở nên có ảnh hưởng, nhà nước đó cần phải trở lên mạnh hơn” ông nói “Nhà nước không còn trực tiếp ngăn chặn xã hội dân sự. Nhưng sức chịu đựng của nhà nước đối với việc thực hiện thay đổi kém đến nỗi xã hội dân sự có thể không có ảnh hưởng nhiều hơn nữa như những ảnh hưởng từ 20 năm trước.

Mặt Tối của Sự Ràng Buộc

Những ầm ĩ tạo ra bởi những nhóm dân sự có thể ít xúc tác cho sự thay đổi thực sự và có thể tan thành mây khói.

Ví dụ ở Ấn Độ, chính phủ đáp ứng lại với đám đông biểu tình vào tháng 12 bằng cách thực hiện vài bước đi nhỏ để thứ văn hóa cưỡng hiếp phổ biến. Tuy nhiên, ông Buehler vẫn không bị thuyết phục rằng sự phẫn nộ đột ngột chống lại một sự kiện đơn lẻ – khi có quá nhiều những sự cố tương tự mà không được ghi nhận lại- sẽ tạo ra sự thay đổi lâu dài. “Tôi không nghĩ điều này sẽ nói lên nhiều về sức mạnh của xã hội dân sự”, ông nói. “Tôi xem nó là những việc xảy ra riêng rẽ hơn là một dấu hiệu của thay đổi thái độ từ trong xã hội Ấn Độ.”

Thậm chí có thể có những mặt tối tác động lên sự gắn kết cộng đồng, điều mà viện sĩ Verena Beittinger-Lee, nghiên cứu tại đại học Kent gọi là “xã hội phi dân sự”. Cô đã nghiên cứu về Indonesia, dẫn chứng bằng tài liệu các loại nhóm có thể phát triển mạnh trong một đất nước yếu, bao gồm cả những nhóm tôn giáo cực đoan, lực lượng dân quân và những tổ chức cảnh vệ.

Ở Myanmar, một sự thay đổi nhanh chóng từ chế độ độc tài đã trao cho rất nhiều công dân im lặng trước đó một tiếng nói mạnh mẽ hơn. Một số quyền tự do đã được sử dụng để nuôi dưỡng thù hận với thiểu số đạo Hồi, đặc biệt là người Rohingya, nhiều người trong số 80 nghìn người đã chạy đến các lều dựng tạm vì bạo động trực tiếp chống lại họ. Không phải mọi thứ được tạo lên từ quần chúng là tiến bộ hoặc đáng ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, ông Bình tin tưởng rằng công việc của ông và của người khác đang dần dần thay đổi thái độ của công chúng vì những điều tốt đẹp hơn và tạo ra không gian đối thoại với nhà nước. Kết quả là, ông nói, sự chấp nhận của chính quyền Việt Nam về các vấn đề đã mở rộng ra: “Chúng tôi đang tạo ra vòng tròn lớn hơn và xem họ sẽ phản ứng như thế nào. Rồi chúng tôi sẽ đẩy rộng hơn một chút nữa.”

Nguồn: Financial Times

Người tị nạn đường bộ gặp lại nhau ở Canada sau 30 năm

Thanh Trúc (RFA) – Sau 30 tháng Tư 1975, thế giới chỉ biết làn sóng người Việt ra khơi tìm tự do, gọi họ là thuyền nhân, chứ không nghe đến những câu chuyện băng rừng lội suối của những người tị nạn đường bộ mà nỗi đau, nỗi sợ hãi, sự nguy hiểm và cái chết rình chờ chẳng khác người đi tị nạn đường biển.

Suốt thập niên 80 cho đến nửa đầu thập niên 90, đã bao người vĩnh viễn nằm lại trong rừng già hoặc trong những trại tị nạn hay trại tạm dung dọc biên giới Thái Lan- Kampuchia. Một số khác được các nước nhận cho định cư, lần lượt ra đi, xây lại cuộc đời mới tại một quốc gia thứ ba. Ba mươi năm sau, Hội Ngộ Trại Tị Nạn Đường Bộ tại thành phố Montreal, tỉnh bang Quebec của Canada, diễn ra trong nụ cười, nước mắt và kỷ niệm. Đó là ngày thứ Bảy 22 tháng Sáu năm 2013, những người tị nạn đường bộ ba thập niên trước bây giờ mới gặp lại nhau một ngày của riêng họ. (…)

ABS: – Video: Đối thoại chính sách: Quản lý và điều hành giá điện theo cơ chế thị trường (VTV). Đáng xem, để thấy cái lớn hơn là một nền kinh tế méo mó (“thị trường định hướng XHCN”) và không minh bạch đem tới hậu quả ghê gớm đến thế nào, sờ đâu cũng đầy dẫy những điều phi lý, kẽ hở cho tham nhũng, … để rồi cứ lùng bùng trong những mớ bòng bong, “tiến thoái lưỡng nan”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.