Hợp pháp hóa mại dâm việc đúng nên làm

Posted: June 29, 2013 in Uncategorized
Tags:

Bình Lê (Diễn Ngôn) – Con người sở hữu cơ thể của mình, có nghĩa họ có quyền làm bất cứ điều gì với cơ thể của họ. Đây là cốt lõi của tự do và là nguồn gốc của nhiều quyền con người đã được thừa nhận và bảo vệ bởi pháp luật. Con người sở hữu cơ thể của mình cũng có nghĩa họ sở hữu sức lao động. Họ có quyền quyết định sử dụng sức lao động của mình vào việc họ muốn, miễn là không xâm phạm quyền của người khác.

(Xem thêm: Tình dục, mại dâm và sự thiệt thòi của phụ nữ – Điếm Chữ – Thế này mà gọi là pháp luật ư? – Đừng tuyên thêm hình phạt cho gia đình Mỹ Xuân) …


Ảnh: hoa hậu Mỹ Xuân bị tuyên án 2 năm 6 tháng tù
vì tham gia môi giới mua bán dâm (nguồn: internet)
Mỹ Xuân quay lại để cảm ơn sự chia sẻ của người thân

Như vậy, con người có quyền dùng cơ thể và sức lao động của mình cho việc bán dâm. Điều này cũng giống như những người sử dụng cơ thể và sức lao động của mình để làm tiếp viên hàng không, nhân viên văn phòng, người mẫu hoặc ca sĩ. Mọi người tự do lựa chọn nghề nghiệp, tự do làm hay không làm việc. Không ai có quyền cấm hoặc bắt ép người khác làm việc vì như vậy là vi phạm quyền con người vì lao động bắt buộc (forced labor) và tình trạng nô lệ (slavery) là phi pháp. Câu hỏi đặt ra tại sao những nghề khác được tôn vinh còn nghề mại dâm thì bị lên án, thậm chí bị thu gom và phạt hành chính?

Xét bản chất của mại dâm, ta thấy đây là một hoạt động dựa trên hợp đồng (thường là bằng miệng) giữa hai người trưởng thành, theo nguyên tắc “có đi có lại”. Người bán dâm có trách nhiệm cung cấp dịch vụ, đó là cơ thể và kỹ năng của mình để cho người mua dâm thỏa mãn nhu cầu tình dục. Người mua dâm có nghĩa vụ trả tiền cho người bán dâm theo thỏa thuận hợp đồng. Vì người bán dâm sở hữu cơ thể của mình, nên họ hoàn toàn có quyền làm điều đó. Còn người mua dâm là công dân nên có tư cách pháp nhân thực hiện giao dịch dân sự này.

Tranh cãi về mại dâm thường xuất phát từ giá trị đạo đức của việc mua bán dâm. Nếu xét về đạo đức, chúng ta có thể xem xét từ hai khía cạnh: bản chất của việc bán dâm và ảnh hưởng/hậu quả của việc mua bán dâm. Như thảo luận ở trên, việc mua bán dâm là một việc tự nguyện, người bán dâm đối xử tốt với khách hàng của mình, còn người mua dâm tôn trọng người cung cấp dịch vụ cho mình. Cả hai đều đạt được mục đích, một người có thu nhập một người được thỏa mãn. Chính vì vậy, bản thân hoạt động mua bán dâm không vi phạm đạo đức vì hai người liên quan không bị lợi dụng hoặc tổn hại gì.

Nhiều người cho rằng cho phép mại dâm sẽ hạ thấp giá trị của người phụ nữ vì đa số người bán dâm là phụ nữ. Ở đây, có hai vấn đề cần phải làm rõ. Thứ nhất, những người bán dâm có thể là cả nam giới và nữ giới vì cả phụ nữ và đàn ông đều có nhu cầu mua dâm. Thứ hai, những người phụ nữ bán dâm không đại diện cho giới phụ nữ nói chung. Họ chỉ đại diện cho bản thân họ như những con người độc lập, riêng rẽ và có nhân phẩm. Nói cách khác, phụ nữ bán dâm cũng như phụ nữ bán hàng rong, phụ nữ trí thức, phụ nữ giáo viên đều không thể đại diện cho giới phụ nữ nói chung. Chính vì vậy, việc đánh đồng việc phụ nữ bán dâm có nghĩa là hạ thấp nhân phẩm của phụ nữ là không hợp logic.

Có ý kiến cho rằng, cho phép mại dâm sẽ dẫn đến sự tan vỡ của gia đình vì vợ hoặc chồng sẽ có quan hệ tình dục ngoài hôn nhân. Suy luận này là sai vì việc quan hệ tình dục ngoài hôn nhân hay không là quyết định cá nhân dựa trên giá trị đạo đức của họ chứ không phải dựa trên việc có dịch vụ mại dâm hay không. Nếu một người cho rằng quan hệ tình dục ngoài hôn nhân là xấu, là vi phạm đạo đức thì họ sẽ không bao giờ thực hiện điều đó. Ngược lại, nếu đó không phải là giá trị đạo đức họ coi trọng thì họ sẽ có quan hệ tình dục ngoài hôn nhân với bạn tình hoặc người bán dâm dù cấm hay không.

Ngoài ra, mại dâm cũng tuân theo quy luật cung cầu của thị trường. Khi có cầu thì tất có cung. Nhiều người đàn ông và phụ nữ đến tuổi trưởng thành đều có nhu cầu quan hệ tình dục. Nhiều người có người yêu, có bạn tình để thỏa mãn nhu cầu của mình. Nhiều người không có nên phải lựa chọn hoặc là thủ dâm, hoặc là tìm đến dịch vụ mại dâm. Đây là điều bình thường trong xã hội vì nhu cầu quan hệ tình dục là bình thường của đa số mọi người. Còn quan hệ như thế nào, với ai thì là quyền của mỗi người, tùy vào giá trị đạo đức, tôn giáo cũng như điều kiện kinh tế xã hội của họ. Rõ ràng, nhu cầu này là độc lập với gia đình vì họ là những người trưởng thành, chưa lập gia đình.

Như vậy, hoạt động mua bán dâm không vi phạm quyền con người của ai, không làm thấp giá trị của ai, không làm tổn hại giá trị đạo đức tốt đẹp nào, và không phải là nguyên nhân phá vỡ gia đình.

Ngược lại, việc cấm hoặc tội phạm hóa mại dâm lại có những vấn đề về công bằng và đạo lý mà chúng ta cần phải phân tích.

Con người có quyền sở hữu cơ thể của mình, sử dụng sức lao động của mình
vào những việc không làm tổn hại đến quyền của người khác.

Thứ nhất, như đã nói ở phần đầu con người là tự do và bình đẳng và có quyền sở hữu cơ thể của mình, sử dụng sức lao động của mình vào những việc không làm tổn hại đến quyền của người khác. Cấm mại dâm, có nghĩa là tước đi quyền sở hữu cơ thể và sức lao động của những người phụ nữ và nam giới bán dâm. Điều này cũng có nghĩa là họ bị đối xử không bình đẳng như những con người khác trong việc lựa chọn nghề nghiệp của mình.

Thứ hai, những người vẫn thực hiện hoạt động bán dâm vô hình chung trở thành yếu thế trong giao dịch hợp đồng mua bán dâm với khách hàng của mình. Khi hoạt động của họ là phi pháp, có nghĩa họ không được bảo vệ, không có quyền lực để đàm phán và bắt khách hàng thực thi nghĩa vụ trả tiền theo hợp đồng. Điều này dẫn tới những chèn ép, quịt tiền, hoặc hành hung, đánh đập họ vì đối tác có nhiều quyền lực hơn, sẵn sàng tố cáo họ hành nghề phi pháp. Nhiều người bị ép phải quan hệ tình dục vượt quá sức chịu đựng, hoặc theo cách rủi ro gây đến tổn hại về sức khỏe và bệnh tật. Rõ ràng việc cấm mại dâm đã làm tổn hại ghê gớm đến quyền của những người bán dâm, và đây chính là vấn đề đạo đức cần xem xét.

Thứ ba, việc cấm mại dâm dẫn đến hoạt động này được thực hiện trong thế giới ngầm không thể quản lý được. Nhiều người tham gia vào việc môi giới mua bán dâm, thu lợi và thậm chí chèn ép cả khách hàng lẫn người bán dâm gây ra nhiều vấn đề xã hội. Về bản chất, việc môi giới mua bán dâm cũng giống như việc môi giới mua bán nhà đất. Tuy nhiên, vì mại dâm đang bị cấm nên việc môi giới là phạm pháp. Nếu mại dâm được hợp pháp hóa thì rõ ràng việc quản lý dịch vụ này sẽ rõ ràng hơn, minh bạch hơn và những người tham gia vào dịch vụ môi giới có thể đăng ký kinh doanh và nộp thuế. Thuế sẽ được sử dụng cho việc quản lý cũng như chăm sóc y tế cho những người tham gia hoạt động mại dâm.

Nhiều người lo lắng nếu hợp pháp hóa mại dâm thì sẽ làm cho hoạt động này bùng nổ. Lo lắng này là không cần thiết vì khi mại dâm là một hoạt động kinh tế bình thường thì việc tăng hay giảm cũng là điều bình thường, nó cũng sẽ tuân theo quy luật cung cầu của thị trường. Nhà nước có thể tham gia điều tiết thông qua quy hoạch, đánh thuế cũng như thúc đẩy các bàn luận về đạo đức cá nhân, gia đình và xã hội để cho mọi người tự quyết định cho hành vi đúng sai của mình.

Việc hợp pháp hóa mại dâm là việc đúng nên làm, vì rõ ràng nó không vi phạm giá trị đạo đức cũng như quyền của một ai. Ngược lại, việc cấm mại dâm đang vi phạm quyền sở hữu thân thể và sức lao động của những người bán dâm. Nó tạo ra sự bất bình đẳng và yếu thế cho những người bán dâm. Đây chính là vấn đề đạo đức của việc cấm mại dâm cần được gỡ bỏ. Khi đó, việc hợp pháp hóa mại dâm cũng giúp cho nhà nước quản lý tốt hơn, minh bạch hơn và nhân văn hơn.

Xem thêm bài viết Mại dâm và yêu nước, bên nào nặng hơn? – để tìm hiểu: Tại sao mại dâm không thể được coi là một nghề được tại Việt Nam?

Tình dục, mại dâm và sự thiệt thòi của phụ nữ
Thu Hiền (Diễn Ngôn) – “Nam nữ thụ thụ bất thân” là một giá trị “lâu đời” của nhiều người Kinh. Cho đến ngày nay nó vẫn được duy trì ở cả nông thôn và thành thị. Trên thực tế, nó được sử dụng để “quản lý” hành vi tình dục của phụ nữ nhiều hơn là đàn ông. Điều này được thể hiện qua các hình phạt như “cạo đầu bôi vôi” ngày xưa, hoặc những câu châm ngôn cay độc “gái không chồng mà chửa” được dùng ngày nay nhằm lên án và ngăn cản các hành vi quan hệ tình dục trước hôn nhân, hoặc ngoài hôn nhân của phụ nữ. Trong những vụ việc này, người đàn ông dường như vô can và không chịu hình phạt nào của xã hội.

(…) Nhưng có lẽ, nguyên nhân quan trọng nhất đó là quan niệm về tình dục vẫn tồn tại trong xã hội: tình dục phải gắn với hôn nhân và duy trì nòi giống. Đối với nhiều người, tình dục phải gắn với “tính loài” nên tình dục ngoài hôn nhân và không gắn với sinh sản là vi phạm đạo đức nghiêm trọng. Nó đi ngược lại thuần phong phong mỹ tục. Để duy trì đức hạnh, người phụ nữ phải kìm nén và hy sinh nhu cầu tình dục của mình.

Rõ ràng người phụ nữ đi mua dâm đang bị lên án nhiều hơn người đàn ông đi mua dâm. Xét trên khía cạnh quyền bình đẳng, người phụ nữ cũng như người đàn ông đều có quyền có cuộc sống tình dục an toàn và thỏa mãn. Nếu quan hệ tình dục của người phụ nữ không vi phạm những giá trị đạo đức (như ngoại tình hoặc quan hệ cận huyết) hoặc sức khỏe (như lây nhiễm bệnh tật) thì cũng cần phải được tôn trọng. Chính vì vậy, việc người phụ nữ đi mua dâm (nếu mại dâm được hợp pháp hóa) cũng cần coi là bình thường và được tôn trọng như người đàn ông đi mua dâm.

Điếm Chữ
CuVinhKhoaiLang – Bị cáo ( hoa hậu) Minh Xuân ngồi ghế bi cáo trong phiên xử. Trước mặt là những kẻ cầm máy ảnh đang được gọi là (nhà báo) chỉa ống kính vào cô, bấm, chỉa ống kính vào cô, bấm, chỉa ống kính vào cô, bấm. Đến như khi cô ngoảnh cười với ai đó cũng chạy tít gọi là nụ cười bí ẩn. Đến như cô khóc thì gọi là nước mắt muộn mằn. Đến như các cô cúi mặt thì gọi là phút giây ân hận.

Chưa xong, lại kéo nhau ra chụp ảnh những người trong gia đình, chụp và phỏng vấn, toang toác, toen hoét, xoèn xoẹt suốt ngày hôm qua. Nhiều phiên tòa khác công bố xử công khai nhưng xử kín, thì không có nhà báo nào lên tiếng phản đối tòa vi hiến. Những gương mặt tham nhũng nhơng nhơng đấy, chỉ dám rón rén vạch mặt. Những vụ việc dư luận khát thèm thông tin thì len lén len lén đợi lệnh trên đã mới dám đưa tin. Một cô gái bé bỏng, rất sai trong hành vi sống, nhưng cái sai ấy không đáng, không và một ngàn lần không đáng để các nhà báo say mê gọi tên, gọi hình, bình phẩm ra như thế, lôi cả nhà người ta ra nữa…

Chữ ấy là chữ ác.
Chữ ấy không làm nên sự tốt đẹp.
Chữ ấy là chữ điếm.
Chắc chắn như vậy.

Thế này mà gọi là pháp luật ư?
Nguyễn Thông – Hoàn toàn tôi chả muốn thả chữ nào về vụ án xử mấy cô gái bán dâm và môi giới bán dâm bữa qua. Chẳng qua tôi không muốn dính vào trò xử đó. Nhưng báo chí thì cứ lồng lộn lên, báo in báo mạng, đài phát thanh, truyền hình, cả chính thống lẫn không chính thống. Vậy mà cuối cùng cầm lòng chẳng đậu. Nhưng dứt khoát không nói chi về "tội" của mấy cô gái đó, chỉ nói chuyện tòa, chuyện báo.

Xứ ta hầu như ngày nào cũng mở tòa, ngày nào cũng kết án. Tội phạm nhiều, luật hình lắm nên tòa bận rộn. Tuyên đúng người đúng tội là đương nhiên, nhưng oan sai cũng chả thiếu. Cái cần xử kín thì hở toang toác, vụ cần công khai thì lại dấm da dấm dúi. Nhìn vào chỗ thần công lý ngự trị nhiều khi thấy cũng nực cười.

Giở lại vụ xử mấy cô gái trên. Tất nhiên các cô ấy phạm luật, mà đã vi phạm thì phải chịu sự phán xét của pháp luật, nên tôi không có ý bênh họ (phải nói trước ra như thế). Xứ ta cấm hành nghề mua bán dâm. VN chứ không phải Hà Lan hay nước Đức. Không có phố đèn đỏ, chỉ luật đỏ thôi, vượt lằn ranh thì ráng chịu. Nhưng…

Đối với người đàn bà, hầu hết khi chọn sự bán dâm để sống tức là đã chả còn cách nào khác phù hợp với chính mình. Chấp nhận sự khinh rẻ của cộng đồng, xã hội. Vì tham tiền, muốn hưởng thụ, lười lao động, ham muốn thân xác, bị đẩy vào bước đường cùng… thôi thì đủ thứ lý do. Muốn lên án họ thế nào cũng được. Những cô bán dâm nhưng vẫn cố ý giấu diếm tức là trong họ vẫn còn chút mong muốn quay trở lại cuộc sống bình thường. Vậy mà tòa nỡ lòng nào, báo chí truyền thông nỡ lòng nào phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật. Ừ thì để cảnh báo, để làm gương, để rút ra bài học, để kẻ khác thấy mà chừa. Nhưng liệu có hồ hởi hăng hái tàn nhẫn thái quá chăng khi chưa xử đã công bố ngày này ngày nọ lôi ra tòa, khi xử thì mở cửa không khác gì tháo khoán cho người đến coi mặt bọn "đĩ" (dư luận kháo như thế), mời đủ cơ quan báo chí truyền thông, muốn quay phim chụp ảnh phỏng vấn cứ thoải mái. Phòng xử chật ních. Nhà báo đông hơn kiến cỏ. Có cảm giác nếu xử trùm phát xít Hitler cũng không đến nỗi thế.

Mấy "cô gái sông Hương" ấy co ro nhưng con giun con dế giữa tòa, trong vòng vây trùng điệp của những người có nhân cách hơn họ. Dù tòa có tuyên án nhẹ, án treo, thậm chí trả tự do ngay sau đó thì cũng đã phăng một nhát dao tàn nhẫn chặt nốt đường về của họ. Phụ giúp đắc lực cho tòa là những anh chị nhà báo hăng hái kia, những người từng đọc leo lẻo truyện Kiều "chữ trinh còn một chút này/Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan". Lôi người đàn bà đang mắc nợ nhân phẩm ra trước chợ người, liệu tòa có chút băn khoăn nào không nhỉ? Dí cái ống kính máy ảnh vào tận mặt người ta trong giới hạn cuối cùng của lương tâm, thử hỏi các nhà báo có cảm thấy đắng chát lòng không nhỉ?

Giá như xử "mấy tên phản động" Hà Vũ, Điếu Cày, tòa lôi ra công khai thế này, cho báo chí tung hoành tác nghiệp thế này để dân tình thấu hiểu "tội lỗi của chúng" có phải hợp lý hợp tình không. Và ngược lại, với mấy cô gái ấy, lôi toẹt vào cái phòng kín, cấm tiệt bọn báo chí, ngắt điện tivi, thì dù án tuyên thế nào chăng nữa cũng vẫn có chút tình người.

Đừng tuyên thêm hình phạt cho gia đình Mỹ Xuân
TT – Cả trăm người với máy ảnh trong tay đã bám sát từng động tác của hoa hậu Mỹ Xuân trong phiên tòa ngày 27-6. Không chỉ vậy, hình ảnh của mẹ và em gái Mỹ Xuân là trẻ chưa thành niên cũng bị đưa lên báo. Rất nhiều bạn đọc đã bức xúc về điều ấy…

Một rừng camera trong phiên tòa xử hoa hậu môi giới mại dâm ngày 27-6 – Ảnh: THUẬN THẮNG

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.