Sự chênh lệch của những bản án

Posted: July 1, 2013 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Văn Tuấn – Thế là cô hoa hậu Võ Mỹ Xuân, người bị tội bán dâm và môi giới bán dâm, bị phạt 30 tháng tù. Đọc tường trình của giới báo chí và nhìn qua những bức hình trong phiên toà, tôi thấy phiên toà của Mỹ Xuân rất khác với các phiên toà liên quan đến Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, và Phương Uyên. Những phiên toà liên quan đến chống Tàu, thì cảnh sát dày đặt, sóng điện thoại bị mất một cách huyền bí, loa bị rè một cách khó giải thích, hay khi bị cáo lên tiếng nói thì loa có khi bị mất tiếng, v.v. Nhưng phiên toà liên quan đến sex thì tất cả những “yếu tố nhiễu” trên đều không có. Phóng viên chụp hình thoải mái. Những phiên toà liên quan đến chống Tàu thì báo chí chỉ đưa tin sau khi tuyên án, còn phiên toà liên quan đến sex thì báo chí đưa tin rầm rộ trước và sau khi tuyên án. Những khác biệt rất thú vị này cho thấy Nhà nước VN vẫn còn rất “tế nhị” với những vụ án chống Tàu và rất thoải mái với sex, có lẽ sex vui hơn chống Tàu.

(Xem thêm: Lan man chuyện báo chí … bán dâm – Bản án bằng ống kính và 7.000 USD – Gia đình may mắn) …

Tôi tò mò làm một bảng so sánh về thời gian ngồi tù của những người được báo chí nhắc đến nhiều trong thời gian qua thì thấy như sau:

Võ Mỹ Xuân (bán dâm): 2.5 năm tù.
Nguyễn Thanh Thuý (bán dâm): 2.5 năm tù
Nguyễn Thuý Hằng (bán dâm): 3 năm tù
Sầm Đức Sương (mua dâm): 9 năm tù
Nguyễn Trường Tô (mua dâm): 0 năm tù – thật ra ông này không ra toà.
Ngô Tuấn Dũng (hiếp dâm): 2 năm tù

Trần Huỳnh Duy Thức (chính trị): 16 năm tù
Nguyễn Tiến Trung (chính trị): 7 năm tù
Cù Huy Hà Vũ (chính trị, chống Tàu): 7 năm tù
Nguyễn Phương Uyên (chống Tàu): 6 năm tù
Đinh Nguyên Kha [/I](chống Tàu)[/I]: 10 năm tù

Phạm Thanh Bình (kinh tế): 20 năm tù giam
Huỳnh Ngọc Sĩ (kinh tế): 20 năm tù giam

Trương Ngọc Quyền (trộm vịt): 5 năm tù
Vy Hoàng Bảo Hưng (trộm vịt): 4 năm tù
Vy Kim Long (trộm vịt): 4 năm tù
Thân Văn Vĩnh (trộm trâu): 14 năm tù
Lê Văn Quyền (trộm trâu): 14 năm tù
Bùi Xuân Hương (trộm trâu): 12 năm tù

Bảng trên cho thấy một vài xu hướng thú vị. Tội kinh tế hình như bị phạt nặng nhất. Người mang tội bán dâm có thời gian ngồi tù ngắn hơn những người mang tội chính trị và kinh tế. Đặc biệt là chống Tàu cũng là một tội, và hai sinh viên Phương Uyên và Nguyên Kha bị phạt tổng cộng 16 năm tù! Chống Tàu có án phạt nặng hơn tội bán dâm.

Nhưng ngạc nhiên là ăn cắp vịt (để nhậu) mà tội còn nặng hơn cả tội bán dâm. Đó trường hợp của 3 người tên Quyền, Bảo và Long, bị phạt tổng cộng 13 năm tù. Do đó, báo chí có lần kêu lên rằng “một con vịt đổi 132 tháng tù giam”. Ăn cắp trâu tội thậm chí còn nặng hơn ăn cắp vịt, có người bị phạt đến 14 năm tù!

Dĩ nhiên, những con số trên đây không nói lên hết tình tiết và hoàn cảnh đằng sau mỗi vụ án và những qui định của luật pháp. Nhưng những con số trên đây cho thấy mức độ án phạt của toà án Việt Nam có vấn đề, vì khoảng cách quá lớn giữa các hình phạt, đặc biệt là tội trộm cắp. Ở nước ngoài, những khác biệt về án phạt được gọi là sentencing disparity, và là một đề tài nghiên cứu của giới khoa học xã hội.

Ở Mĩ, ngay cả cùng một ông chánh án và cùng một tội danh và tình tiết mà mức độ án phạt cũng khác nhau từ 6-12 tháng! Mức độ khác biệt giữa các chánh án thì còn lớn hơn nữa. Có người thốt lên rằng khi phạm nhân ra toà thì mức độ phạt cũng chịu tác động bởi yếu tố ngẫu nhiên. Yếu tố ngẫu nhiên có thể là do tâm tính, suy nghĩ, quan điểm, v.v. của người xử án ngay thời điểm xử hay đơn giản là con người “nhân vô thập toàn”. Ở Mĩ mà còn như thế thì ở VN, nơi mà các chánh án và luật sư chưa được đào tạo bài bản và toàn là người của đảng, thì các “yếu tố ngẫu nhiên” chắc còn có tác động kinh hơn nữa, và hệ quả là phạm nhân phải chịu bất công. Chưa thấy ai làm nghiên cứu (như ở ngoài này) về mối tương quan giữa mức độ phạt tù và tội phạm, và tính reproducibility (độ tin cậy, tái lập) của các chánh án. Tôi nghĩ một phân tích như thế rất cần thiết và có thể cung cấp những dữ liệu dẫn đến cải cách.

Lan man chuyện báo chí … bán dâm

Nguyễn Văn Tuấn – Ở các nước phương Tây, người ta có câu “sex sells”. Hễ cái gì liên quan đến dục tính (sex) hay có một chút dâm là cái đó sẽ được bán chạy. Báo chí cũng thế, số nào có bài liên quan đến sex là bán chạy. Ở Việt Nam tôi thấy cũng có xu hướng sex sells. Mấy ngày qua, mở bất cứ tờ báo mạng nào cũng thấy những bản tin, những câu chuyện liên quan đến hoa hậu Mỹ Xuân, người mới bị buộc tội bán dâm và phải ngồi tù 30 tháng. Nhưng điều đáng nói ở đây là Mỹ Xuân vừa là đối tượng mà cũng bị biến thành nạn nhân của những người chạy theo phong trào sex sells. Một buổi sáng bức xúc nên phải viết vài dòng để làm nhật kí.

Một trong những thói quen mỗi sáng của tôi (như sáng nay) là dạo qua một vòng báo chí mạng xem những “tin đọc nhiều nhất”. Không phải tôi đọc những tin đó, mà để xem người ta chú ý đến cái gì nhiều nhất. Biết được xu hướng này cũng cho chúng ta một vài ý niệm về trình độ dân trí và trình độ báo chí. Tôi thấy một cách nhất quán là người đọc báo (ít ra là báo mạng) ngày nay hay quan tâm đến những sự việc liên quan đến bạo lực (như giết người, cướp giựt) và … sex. Tiêu biểu cho xu hướng này là những tin được đọc nhiều nhất trên tuoitre.vn sáng nay (29/6): (…)

Trong 11 bản tin được đọc nhiều nhất ở danh sách trên, có đến 4 bản tin liên quan đến sex! Trước đây, hình như có một thống kê của Google cho thấy người Việt khi lên mạng họ tìm những gì liên quan đến sex nhiều nhất. Có quá không nếu nói rằng Việt Nam là một đất nước đang bị obsessed (ám ảnh) vì sex.

Mà, obsession thì đi đôi với và hệ quả của suppression (cấm chỉ, ngăn chận). Cũng giống như người ta không có tự do nên mới khao khát đến độ ám ảnh vì tự do. Trong một xã hội mà những thảo luận về sex bị ngăn chận bằng luật pháp hay nguyên tắc đạo lí, và khi xã hội đó được mở thì mới tiết lộ “màu sắc” thật của nó. Tôi nghĩ tương tự, vì sex là một đề tài cấm kị, kiểu ai nói đến sex đều được xem là taboo, cho nên khi truy cập được Google thì người ta hăng say đi tìm cái cấm kị đó. Mà, báo chí thì cũng chỉ là thành viên trong xã hội thôi. Nhìn như thế thì có lẽ chúng ta không ngạc nhiên khi thấy giới báo chí rất thích những đề tài về sex hay liên quan đến sex. Có thể xem báo chí là những doanh nghiệp buôn bán thông tin. Thành ra, tôi nghĩ họ (giới báo chí VN) đang trở thành những nhà buôn sex.

Nhưng tôi nghĩ ở Việt Nam còn một vài lí do khác có thể giải thích tại sao giới báo chí chuộng buôn sex: họ bị đàn áp (hiểu theo nghĩa suppression) không cho đưa tin thời sự chính trị người dân quan tâm, nên họ phải quay sang bán sex. Theo tôi biết thì những bản tin của báo chí VN đều có định hướng từ đảng, hay cụ thể là ban tuyên giáo. Tuần nào họ cũng có chỉ thị phải đăng tin này, không đăng tin kia, tránh đề tài nọ. Một trong những đề tài cần cẩn thận là … chính trị. Tờ báo nào ở VN cũng đều có mục/cột chính trị – xã hội, nhưng nhìn vào cột đó chúng ta thấy toàn là những tin “phải đạo” theo hướng Nhà nước hay cụ thể là Thông tấn xã VN. Có rất nhiều những tin như lãnh đạo này đi thăm cơ sở kia, lãnh đạo nọ làm việc với tỉnh nọ, và những câu chữ mà đọc lên là người ta thấy rất quen quen (như “quyết tâm”, “kiên quyết”, “giữ vững”, v.v.) Không có hay rất ít những tin mà người dân quan tâm như vấn đề biển đông, vấn đề Tàu đang đe doạ Việt Nam, tham ô hối lộ, kinh tế và nợ công, v.v.

Có thể tóm tắt rằng những gì người dân thật sự muốn biết thì báo chí không đưa tin, còn những gì báo chí đưa tin một cách hăng hái thì người dân không muốn biết. Nhưng báo chí là doanh nghiệp, và doanh nghiệp thì cần bán báo, cần người đọc. Không có những bản tin hấp dẫn về tham ô hối lộ thì họ phải quay sang bán những tin tức sex. Do đó, tôi nghĩ không khó hiểu khi báo chí VN rất hăng say với sex.

Cái hay của sex là nó hấp dẫn hơn những vấn đề thời sự nhàm chán. So với thời sự là chuyện đâu đâu, sex gần gũi hơn với người đọc. Sex ướt át với tuổi trẻ, và có hiệu ứng gây mê cho người lớn. Sex là liều thuốc an thần cho xã hội, vì qua nó mà người ta xoa dịu những nhọc nhằn và khó khăn của đất nước. Sex, cũng như thể thao, còn là nguồn giải trí mà qua đó những người cầm trịch xã hội muốn làm cho người dân quên đi những vấn đề bức xúc trong xã hội và bớt quan tâm đến an ninh quốc gia. Ngày xưa, người Pháp khi đô hộ VN họ áp dụng “nghệ thuật” đánh lạc hướng này rất hiệu quả. Lịch sử bây giờ có khi chỉ tái lập những gì thuộc ngày xưa.

Chạy theo sex sells còn là một cách rất tuyệt vời để khinh thường độc giả. Tuy sex là đề tài hấp dẫn, nhưng nó là loại đề tài thấp về mặt tri thức. Sex thuộc về bản năng của con người. Sex là đề tài bàn luận của những người kém văn hoá, chứ khó có thể là đề tài của người có văn hoá. Khi báo chí đua nhau đưa tin về sex cũng có nghĩa là họ xem thường độc giả. Đó là cách nói: chúng bay ngu dốt quá, làm sao có thể hiểu chuyện lớn được, nên chúng tao chỉ cho chúng bay đọc mấy thứ vớ vẩn thôi. Có thể báo chí không có ý đó, nhưng người đứng ngoài cuộc hiểu như thế.

Tôi thấy trong cơn xoáy điên cuồng sex sells ở Việt Nam, nữ giới là người bị thiệt thòi nhất. Người ta in những tấm hình nóng bỏng và khêu gợi của những cô gái được cho là ca sĩ, hoa khôi, hoa hậu, người mẫu trên báo, và chỉ ra họ là những người “bán dâm”. Có báo còn viết ra những con số về giá bán dâm, và số tiền đó được chia chác ra sao giữa các bên liên đới. Cách đưa tin như thế làm cho người đọc thấy những người đẹp kia chỉ là hàng hoá, một loại hàng hoá mà người nhiều tiền lắm của có thể mua. Đằng sau những bức hình đó, tôi đoán giới báo chí muốn nói rằng họ đẹp như thế đấy, nhưng họ cũng rất nhơ nhuốc. Đó còn là một cách khinh miệt giới nữ của giới báo chí. Người mình (mà hạng người có học – báo chí có thể xem là “có học”) mà khinh người mình, thì đừng trách tại sao báo chí Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan trưng hình phụ nữ Việt Nam như là những hàng hoá sex.

Trong cơn sốt sex sells vừa qua, có một điểm ít ai chú ý: không hề thấy bóng dáng của nam giới. Chúng ta không hề thấy báo chí cho biết danh tính của những người mua dâm. Những người này chắc chắn là nam và đại gia. Tại sao trong vụ mua bán dâm ở Hà Giang, báo chí sẵn sàng đưa tên của những người mua dâm như Sầm Đức Sương, Nguyễn Trường Tô (và một danh sách gần 20 quan chức), mà lần này thì họ không nói đến những kẻ mua dâm. Phải có cầu thì mới có cung chứ. Có thể họ là những người quyền thế và lắm tiền để có thể bịt miệng báo chí (còn trong trường hợp Hà Giang thì những người bị nêu tên là thấp cổ bé họng và/hay đang sắp xuống chức). Nếu không có những người sẵn sàng bỏ hàng ngàn USD để mua dâm thì làm sao có người cung ứng. Ấy thế mà nạn nhân trong trường hợp mua bán dâm mới nhất là những người đẹp, mà không có người mua dâm nào bị phạt cả. Ở các nước văn minh, người ta phạt người mua dâm là chính, (chúng ta còn nhớ vụ ông tổng giám đốc ngân hàng Thuỵ Sĩ ngồi tù vì mua dâm gái 17 tuổi, và vụ ông tổng giám đốc IMF đi tù vì nghi ngờ mua dâm). Ấy thế mà ở Việt Nam, nạn nhân là người bán dâm. Người ta đánh giá mức độ tiến bộ và văn minh của một xã hội qua cách đối xử với phụ nữ và sex. Thái độ của báo chí và luật pháp Việt Nam trong vụ mua bán dâm mới nhất là một điểm đen, và điểm đen đó đặt Việt Nam bên lề những xã hội văn minh.

Bản án bằng ống kính và 7.000 USD

Lê Đình Phương (SGTT.VN)“Chữ trinh còn một chút này/Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan” (Kiều – Nguyễn Du)

Một

Chỉ xét về mặt nhân bản, bài thơ Cô gái sông Hương của Tố Hữu đã là một tác phẩm hay. Vào thời điểm viết bài thơ này, cậu thanh niên Tố Hữu đã biết mủi lòng thương xót những phận đời rách nát. Nhân hậu và thành thật như vậy là đáng quý, và phải trân trọng.


Xã hội chúng ta chỉ thấy sự tủi hổ của nghề mại dâm,
mà quên hẳn khía cạnh khổ nhọc và lương thiện đó.

Nhưng môn văn ở trường phổ thông không dừng lại ở đó. Thân phận hẩm hiu của các cô gái bán phấn buôn hương đó đã được giảng như một bằng chứng tố cáo tội ác của chế độ thực dân, chà đạp lên nhân phẩm cao đẹp của người phụ nữ. Sự cám cảnh của nhà thơ đã được diễn dịch với nhiều màu sắc xã hội.

Ước vọng đổi đời cho những “cô gái sông Hương” năm xưa, cũng đã được “dịch nghĩa” thành một khát vọng thay đổi xã hội, đạp đổ cái cũ và xây dựng một nền móng xã hội khác tốt đẹp hơn.

Hai

Nếu định nghĩa mại dâm là đem thân xác của chính mình để phục vụ nhu cầu tình dục của người khác, nhằm đổi lấy những quyền lợi vật chất hay tinh thần, thì rõ ràng lịch sử cái nghề này cổ xưa như quả đất.

Từ trước Công nguyên, các sử gia Herodotus, Thucydides… đã ghi chép về các nữ tu hành nghề mãi dâm trong đền thờ nữ thần tình yêu Aphrodite.

Các bức bích hoạ từ di chỉ Pompeii cũng vẽ lại sinh hoạt những nhà chứa hợp pháp và được chính quyền quản lý.

Ở Nhật, vào thời kỳ Edo ở thế kỷ 17, các oiran được huấn luyện các kỹ năng cầm kỳ thi hoạ và kỹ thuật ân ái để làm hài lòng khách làng chơi. Các kỹ nữ hạng sang (courtesan) này được liệt vào tầng lớp thượng lưu trong xã hội.

Nhiều quốc gia như Mỹ, Anh, Thuỵ Điển, Hà Lan… không xem mại dâm là phi pháp. Ở những nước này, người ta dùng chữ “lao động tình dục” (sex worker) thay cho từ “mãi dâm” (prostitution) hàm ý miệt thị. Những sex worker này được khám bệnh, tư vấn về các bệnh lây nhiễm qua đường tình dục, cấp thẻ và quy tụ về những khu tập trung để hành nghề.

Tuy nhiên, bài viết này không nhằm bàn luận về sự chính danh hay hợp pháp của nghề mại dâm. Chỉ lướt qua một vài tư liệu bên trên, có thể thấy tính hợp pháp của nghề mại dâm mang tính nhị nguyên rất rõ: hoặc hợp pháp như mọi nghề nghiệp khác, hoặc bị xem là vô luân, hạ đẳng trong một số xã hội, trong đó có Việt Nam.

Ba

Đ., bạn tôi là một người viết hay và thú vị. Cô ấy viết như kể chuyện, chân thành và cảm động. Nhiều người đọc những trang viết của cô ấy mà như thấy hình ảnh mình trong đó. Viết văn mà đạt đến tính phổ quát như vậy là giỏi và có thể tiến rất xa trong nghề viết lách.

Tuy nhiên, cô ấy ham chơi, viết chểnh mảng và rất tuỳ hứng. Trong một buổi trò chuyện thân tình, tôi thật thà khuyên cô ấy nên chuyên chú viết, nghiêm túc và có kế hoạch. Để có thể thành danh và sống được sung túc, an nhiên với nghề viết văn.

Như mọi tay tài tử khác, Đ. giãy nảy và thể hiện sự coi thường với những đồng tiền kiếm được từ trường văn trận bút, mà cô ấy cho rằng lắm khi không mấy sạch sẽ. Nghiêm giọng bảo Đ.: “Thu nhập từ nghề viết văn hay nghề nào cũng vậy, cũng đều là những đồng tiền vinh dự, khổ nhọc và lương thiện! Sao lại nói thế?”

Hiểu rất nhanh, Đ. nghe ra và hứa sẽ chuyên tâm, dù không biết được bao lâu (?).

Nghề mại dâm, tuy không “vinh dự” như viết lách, nhưng ai dám bảo là không “lương thiện và khổ nhọc”. Nghề ấy, như mọi nghề khác, cần có kỹ năng “vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề” như thi nhân Nguyễn Tiên Điền đã tả trong Truyện Kiều. Các kỹ năng ấy phải học, bên cạnh các kỹ năng cao cấp khác như các oiran ở Nhật. Và khi thân xác được đem bán, thân xác ấy cũng phải được chăm chút, như mọi sản phẩm.

Khổ nhọc thì đã hẳn, vì không phải khách làng chơi nào cũng là bậc tao nhân mặc khách để đem “ngàn vàng mua lấy trận cười”. Cái tủi nhục của nghề nghiệp đặc biệt này, đa phần đến từ thái độ, cung cách của người mua, không phải từ chính bản chất nghề nghiệp. Và nếu một nghề nghiệp có thu nhập dù bằng chính thân xác của mình, mà không làm tổn hại đến ai, nghề nghiệp ấy phải được xem là lương thiện.

Xã hội chúng ta chỉ thấy sự tủi hổ của nghề mại dâm, mà quên hẳn khía cạnh khổ nhọc và lương thiện đó. Khi xem mãi dâm là phi đạo đức hay bất hợp pháp, một cách rất cảm tính, người ta còn cân nhắc đến cả thu nhập của những cô gái làm nghề này như một tình tiết tăng nặng hay giảm trừ. Theo đó, một cô gái như Fantine trong Những người khốn khổ phải bán răng, bán tóc, bán thân… để nuôi con trong cùng cực sẽ dễ dàng được thông cảm, “tha thứ”… hơn một kỹ nữ thời nay với thu nhập vượt quá mức trung bình của xã hội.

Với định kiến đó, cái giá 7.000 USD của một người mẫu rõ ràng là một tình tiết tăng nặng, ít nhất về mặt dư luận. Một dư luận đang sôi lên sùng sục vì giận dữ (thật và giả) với con số khủng này. Một dư luận đang no nê với một rừng ống kính chĩa vào mặt những “bị cáo” đang che mặt tủi hổ trước vành móng ngựa. Và với một nền truyền thông đã bỏ quên vô số phận đời hẩm hiu, lưu lạc xứ người với một người chồng tàn tật, bạo hành. Nền truyền thông rất “đại chúng” đó, đã cố ý hay vô tình không hiểu: những cuộc hôn nhân không tình yêu để kiếm sống như vậy cũng là một dạng đem thân xác mình phục vụ nhu cầu tình dục của người khác, nhưng chung thân, mãn kiếp và khổ nhục hơn nhiều.

Toà đã tuyên án vài tháng, vài năm cho những người mẫu bán dâm. Không phải khi nào công khai cũng đồng nghĩa với công minh và nhân bản. Rừng ống kính máy ảnh hăm hở và hệ thống truyền thông khổng lồ kia đã tuyên án tử hình về phẩm giá của họ.

Xin hãy nhớ lại những lời bình giảng về “cô gái sông Hương” của Tố Hữu để giật mình.

Xin hãy nhớ lại lời phán quyết trên một người đàn bà ngoại tình bị kết án, từ một người thợ mộc chân đất cách đây hơn 20 thế kỷ: “Ai trong các ngươi là người vô tội, thì hãy ném đá người đàn bà này trước đi!”.

Gia đình may mắn

Người Già Chuyện (SGTT) – Sáng, nhân ngày Gia đình Việt Nam, ba Tèo quyết định bỏ cữ càphê sáng để ở nhà mở cuộc họp toàn gia:

– Bà nó với thằng Tèo đâu, ra họp mặt nhân ngày Gia đình nào!

Khi cả nhà đã đông đủ, ba Tèo sửa giọng thành kính, phát biểu:

– Hôm nay, nhìn lại một năm qua tôi xin nghiêm khắc tự phê bình đã không làm tròn trách nhiệm, vì ảnh hưởng của khủng hoảng… kinh tế thế giới mà để vợ đôi khi thiếu tiền chợ, con nhiều tháng thiếu tiền học. Tôi xin tự đề xuất hình thức kỷ luật vô cùng nghiêm khắc là… cảnh cáo! Để khắc phục, tôi hứa bỏ la cà, bớt nhậu nhẹt để dốc toàn bộ tiền túi lo cho gia đình!

Má Tèo thấy vậy cũng noi theo:

– Còn tôi, tự thấy mình còn xao nhãng nghĩa vụ làm vợ làm mẹ, nhiều khi ham tám chuyện với hàng xóm mà bê trễ chuyện cơm nước cho chồng con! Tôi hứa sẽ thành khẩn sửa đổi!

Thấy không khí nghiêm trọng quá, Tèo rưng rưng xin có ý kiến:

– Ba má ơi, ba má có thế nào con cũng quyết bỏ phiếu tín nhiệm cao cho cả hai! Ba má nghĩ lại đi: dù nhà mình nghèo nhưng má chưa bắt con phải đi móc bọc hay bán vé số, ba chưa lột truồng bắt con bò ngoài đường vì chơi game về trễ!

Thấy ba má Tèo bắt đầu nghẹn ngào nhìn nhau, Tèo “bồi” tiếp:

– Dù cũng có lúc nhậu quên đường về bị vợ cấm cửa, nhưng ba chưa một lần tưới xăng đốt má. Dù ham bài bạc đôi khi quên bấm nồi cơm nên bị chồng cằn nhằn, má cũng chưa nghĩ đến việc xuống tay đầu độc chồng. Giữa thời buổi người thân sẵn sàng hạ sát lẫn nhau, được may mắn sống trong một gia đình thế này chẳng phải là điều đáng mừng hay sao?

Đến đây thì ba má Tèo không cầm được nữa, ôm nhau khóc rống vì hạnh phúc!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s