Vụ xử án một giáo viên dạy văn

Posted: July 22, 2013 in Uncategorized
Tags:

Phạm Thị Hoài (Pro&Contra) – Trong đoạn trích sau đây, luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909-1997) thuật lại lời đối đáp giữa chánh án và bị cáo ở một vụ xử án mà ông cho là “quái lạ duy nhất được biết trong lịch sử ngành tư pháp văn minh ngày nay". Theo lời kể của ông, “sau khi tiếp quản Hà Nội, các lãnh đạo cao cấp đã ra lệnh để tòa kết án một giáo sư dạy văn đã đầu độc tâm hồn sinh viên vì đã giảng dạy tác phẩm có tên là ‘Nỗi cô đơn’ (L’Isolement) của nhà văn người Pháp Lamartine". Vị quan tòa này đồng thời là Tổng Thư kí Đảng Xã hội, phân bộ Hà Nội, ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Bị cáo là một giảng viên đại học tại Hà Nội, không đi theo kháng chiến. Ông bị tuyên án 4 năm tù. Đó là năm 1954.

Sáu mươi năm sau, không ai ở Việt Nam có thể bị tống giam vì giảng dạy Lamartine nữa. Đuổi một luận văn thạc sĩ về một nhóm thơ ngoài luồng khỏi môi trường hàn lâm chính thống là thành tích oanh liệt nhất mà các vị chánh án văn chương thời nay có thể đạt được. Dù sự ngu xuẩn và giáo điều thời nay vẫn giống hệt sự ngu xuẩn và giáo điều thời xưa, tôi tin rằng chính các vị này cũng không muốn bánh xe lịch sử quay lùi.

(Xem thêm: Khả năng thành công/thất bại của ‘Vụ Xử’ Nhã Thuyên – công an cho tiền đối tượng mua dâm – Cựu thượng sỹ dâm ô lĩnh 30 tháng tù – Nói chó không nghe! – Chọc Cười và Chọc Giận) …


Chánh án: Bị cáo! Ông có nhận thấy là ông có tội là đã dạy cho thanh niên của chúng ta một loại triết lý đầy thê lương, mất niềm tin, bi quan, trong khi Đảng Cộng sản của chúng ta được giao phó trách nhiệm tuyên truyền cho sự lạc quan, hy vọng và vui sống?

Bị cáo: Thưa ngài chánh án, làm sao tôi biết được là Đảng Cộng sản đang dạy về một cuộc sống đầy niềm vui, hy vọng và lạc quan? Theo chỗ tôi biết, những người làm việc cho chế độ cũ được chính phủ kháng chiến giữ lại làm việc chưa bao giờ học hay đọc bất kỳ ở đâu là Đảng Cộng sản đã dạy những điều như thế. Ngay cả nếu điều đó có thật, tôi cũng ngại rằng một nền giáo dục như thế khó mà đạt được kết quả. Thực vậy, lãnh vực cảm xúc không phải là đối tượng nằm trong phạm vi quyền hạn của thế quyền. Những gì xảy ra trong nội tâm của con người nó không biết về những qui luật về logic và lý lẽ, những ràng buộc về luật lệ, công lý và ngay cả về đạo đức. Một cảm xúc được hình thành, lớn lên, tàn phai rồi biến mất hay tự mình biến thể tùy theo những thôi thúc, kích động hay những tác động bởi thế giới bên ngoài và tùy theo cá tính chủ quan của con người trong một nền luân lý, nếu tôi có thể nói thêm về nó, là có liên quan đến con người khi mỗi người thu nhận hay gạt bỏ những gì đến từ môi trường chung quanh theo cách riêng của họ. Đây là lãnh vực mà quyền lực muốn áp dụng những điều răn dạy để chứng minh niềm kiêu hãnh của mình thì cũng sẽ buông tay chịu thua. Nhà chính trị có thể mong muốn mang lại cho nhân dân hy vọng, niềm lạc quan và vui sống. Nhưng việc làm không đi đôi với lời nói, nếu những thực tiễn không đi theo những lý thuyết trừu tượng thì chẳng có chuyện gì xảy ra ngoại trừ chuyện làm phù thuỷ bắt ma! Hy vọng không thể có nếu không có lý do nào để hy vọng và cũng chẳng có gì để mà hy vọng. Lạc quan và vui sống sẽ thấm vào lòng người khi mà ở đâu cũng có trật tự xã hội và phồn vinh, có tối thiểu tự do và có những quyền mà một xã hội loài người văn minh đòi hỏi phải có. Người ta có thể thành điên khùng như lão Don Quichotte khi bị tay Dulchinée mặt mày nhăn nheo, miệng mồm không một chiếc răng lừa phỉnh. Một người trí thức, nhỏ nhoi như tôi, không thể chấp nhận theo đường lối của Đảng Cộng sản, một đường lối tạo dựng bằng hy vọng, lạc quan và vui sống. Nó chỉ là một điều mong muốn mà sự thành công là tùy thuộc Đảng Cộng sản. Lời buộc tội duy nhất đưa tôi tới trước vòng móng ngựa ô nhục này không có một cơ sở nào đứng vững. Tôi cho rằng tôi không có tội là đã làm hại đến một đường lối chính trị mà nói một cách bình thường và đúng đắn là không hiện diện. Ngoài ra, tôi sẽ rất vui nếu được biết là dựa trên điều khoản nào của luật pháp, những điều mà chưa bao giờ có, để các ông kết án tôi trước toà?

Chánh án: Chúng ta đừng chơi nhau trên chữ nghĩa, ném vào nhau những điều này nọ của bộ Luật Hình sự. Sự việc đã hiển nhiên. Có hay không có việc ông giảng dạy cho sinh viên tác phẩm Cô đơn (L’Isolement) của tác giả Lamartine và ca tụng nhà thơ này? Có hay không có việc ông tán tụng những vần thơ chán chường, mất hy vọng và bi quan yếm thế và hậu quả là đầu độc tâm hồn của giới trẻ đã nghe theo tiếng gọi của Đảng Cộng sản của chúng ta mà đứng lên muôn người như một để xây dựng lại nền Tự do, Độc lập và Tự hào Dân tộc?

Bị cáo: Thưa ngài, tôi không học luật, nhưng bất cứ người trí thức nào cũng đều hiểu là muốn kết án ai đều phải dựa vào một hay nhiều điều Luật Hình sự định rõ tính chất và những điều kiện để cấu thành tội. Hơn nữa họ cũng biết là chính trị và luật là hai lãnh vực không giống nhau, giống như ước mơ và sự thật. Mơ ước là điều cho phép nhà chính trị làm khi mà những việc làm của họ là nhắm tới tương lai, nhưng luật là được xây dựng vững chắc trên những cơ bản vững chắc, của hiện tại và cụ thể vì nó hoạt động trong hiện tại để mà duy trì và xây dựng nên một xã hội phù hợp với ước vọng của mọi người. Mọi lẫn lộn giữa mơ và thực, giống như trường hợp giữa chính trị và luật, là một bước nhảy lùi về quá khứ hàng thế kỷ.

Lời buộc tội giờ đây có chút thay đổi. Tôi không phê phán đường lối chủ trương của Đảng Cộng sản, nhưng tôi ca tụng một nhà thơ mơ mộng, biện hộ cho tư tưởng chán chường, thất vọng và bi quan, tôi tự nhắc với tôi là người trí thức có tiếng tăm không làm chuyện ca tụng bất cứ ai, biện hộ cho bất cứ người nào. Hai từ ngữ đó phải được lấy ra khỏi trong mọi lời lẽ buộc tội: đó là một sự lạc đề không đúng với ý nghĩa chính thức của hai từ đó. Có thể nói một cách chính đáng, đây là một hành động hạ nhục và xúc phạm đến lòng tự trọng của người trí thức. Ngay khi đang lúc tán dương, người trí thức tự kềm chế mình để không bị bất ngờ vì tán dương rởm và luôn luôn giữ một sự dè dặt nào đó. Nụ cười và thái độ quỳ lạy không nằm trong nghề của họ, mà làm vũ khí của những người đã bán rẻ lòng tự trọng để chắt mót được những lợi lộc tồi tàn. Tôi xin nhắc lại: tôi không tán dương một ai, ngay cả đó là người được mọi người ca tụng. Tôi không đứng ra bào chữa cho một chủ thuyết nào, ngay cả khi có hàng triệu người theo nó và ca tụng nó. Không, tôi chỉ phân tích, giải thích, cố gắng làm cho sinh viên hiểu cái trạng thái tình cảm mà không một kẻ độc tài nào, không một chế độ độc tài nào có thể xoá bỏ, khi mà tác phẩm ấy đã có mặt hơn một thế kỷ nay. Chính trị có thể thực hiện quyền lực của mình ở hiện tại, đôi khi trong tương lai, nhưng cũng phải chấp nhận là đối với quá khứ thì không thể làm được gì.

Vì vậy tình cảm mơ mộng, một trạng thái của tâm hồn, là chuyện đã có từ lâu, nếu ngài cho phép tôi có ý kiến, là mọi người đều có thể chứng minh đó là một điều chân thành, con người ai cũng liên tục mơ mộng cho đến một tuổi nào đó và trong một hoàn cảnh sống nào đó. Chỉ có những người cộng sản lão đời, những người khắc khổ không còn nước mắt mới cho rằng không thể có những giọt nước mắt khốn cùng của loài người, để tự nâng mình thành một loại siêu nhân.

Thưa ngài, tôi không tự biện hộ cho tôi, tôi chỉ làm công việc trả lời sự kết án của ngài. Tôi đã biết trước số phận của tôi: không có người nào bị Toà án Nhân dân xử mà bước ra khỏi đó để về nhà. Tôi có thể nghe buổi xét xử. Tôi có thể đơn giản nhận tội và nhờ sự khoan hồng của Đảng Cộng sản, và với những cố gắng cá nhân, tôi hứa rằng tôi sẽ không từ bỏ một nỗ lực nào nhằm cải thiện và làm trong sạch những suy nghĩ của tôi để đi đúng đường lối của Đảng Cộng sản. Nhưng tôi mong mỏi rằng, ít nhất một lần, tiếng nói trung chính của người trí thức được nghe đến, để cho những thế hệ ngày nay và mai sau hiểu chính xác thế nào là một nền công lý cách mạng.

Nguồn: Trích phần II (“Mỏm đá Tarpéienne”), chương 2 (“Ông quan tòa Việt Nam”) trong cuốn hồi kí Kẻ bị mất phép thông công của luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909-1997), nguyên bản tiếng Pháp Un Excommunié. Hanoi: 1954-1991: Procès d’un intellectuel, do Nguyễn Quốc Vỹ dịch và đăng trên Thông luận năm 2009.

Khả năng thành công/thất bại của ‘Vụ Xử’ Nhã Thuyên
Đào Trung Đạo (RFA's Blog) – Tôi muốn mượn tựa đề truyện ‘Vụ Xử’ của Kafka để nói đến tính chất mông muội vây bủa quanh vụ truy sát Nhã Thuyên, một nữ giảng viên đại học và một cây viết trẻ có bản lãnh đang được giới trẻ quan tâm tới văn học nghệ thuật tìm đọc. Vụ việc đã xảy ra ngót nghét tháng nay, khởi đầu bùng lên với phát biểu báo động và chỉ điểm của Chu Giang Nguyễn văn Lưu vào ngày chót của hội nghị Lý luận Phê bình Toàn quốc do đảng tổ chức ở Tam Đảo. Với những người để ý theo dõi ‘hành tung’ của ‘vệ binh’ Chu Giang thì tuyên bố chỉ điểm này ở Tam Đảo không có gì lạ, hơn thế nữa: thôi đành chặc lưỡi ‘miễn bàn’. Vì Chu Giang cũng chính là ‘cây bút phê bình’ (sic) đã dai dẳng truy sát Nguyễn Huy Thiệp bằng những bài báo ‘luận chiến’ đăng trên Tuần báo Văn nghệ Tp HCM năm ngoái nhưng không đem lại kết quả nào. Tiếp theo Chu Giang, báo đảng xông lên với nào là Cẩm Khê trên tờ Nhân Dân, Tuyên Hóa trên tờ Quân Đội Nhân Dân, và mới đây nhất là ‘nhà phê bình’ Nguyễn Văn Dân trên VanVn.net.

Về những tiếng nói phản biện chúng ta có bài ‘Cú giẫy cuối cùng của nền phê bình chính huấn’ của Phạm Thị Hoài trên mạng Pro/Contra, và mới nhất là bài ‘Phê bình kiểm dịch’ của Gs Trần Đình Sử. Qua bài viết của mình vị giáo sư này cho thấy ông có sự trong sáng trí thức (probité intellectuelle), tuy không trực tiếp đề cập tới án xử Nhã Thuyên nhưng trên một diện rộng gián tiếp báo động giới làm văn học nghệ thuật về sự trỗi dậy của những ‘phê bình gia kiểm dịch’ trong hiện tình văn học nghệ thuật hiện tại, và đồng thời cũng có ý đánh thức lương năng của những nhà phê bình kiểm dịch với giả thuyết họ còn lương năng.

Thông tin về hậu quả tức thời của án xử Nhã Thuyên đã được các trang mạng lề dân loan tải: Nhã Thuyên bị cho thôi việc ở Đại học Sư phạm Hà nội, PGS TS Nguyễn Thị Hòa Bình, người bảo trợ cho luận văn thạc sĩ của Nhã Thuyên sẽ ‘nghỉ hưu non’. Nhưng vì câu hỏi của giới bình luận gần đây được nêu lên nhân vụ việc này là: ‘Phải chăng một vụ án dập khuôn Vụ án Nhân văn Giai phẩm (NVGP) một lần nữa lại tái diễn?’ nên chúng tôi thiết nghĩ để tìm được câu trả lời cho câu hỏi này trước hết chúng ta thử nêu câu hỏi: Trong tình thế hiện nay Tuyên giáo TW tính toán ra sao? Chúng tôi đặt câu hỏi này ra và thử đưa ra những dự đoán. (…)

Công an cho tiền đối tượng mua dâm?
TP – Trước tòa, cả 3 thanh niên khai họ được một cán bộ công an cho tiền để thực hiện hành vi mua dâm tại nhà nghỉ. Phiên tòa sơ thẩm được mở tại trụ sở TAND huyện Phổ Yên – Thái Nguyên, phải tạm hoãn để điều tra bổ sung.

Cửa kính nhà vệ sinh phòng 202 nhà nghỉ Thuỳ Linh bị đập vỡ.
Được công an cho tiền?

Bị cáo duy nhất của vụ án là bà Bùi Thị Tình (ở xóm Phúc Long, xã Bắc Sơn, huyện Phổ Yên, Thái Nguyên), chủ nhà nghỉ Thùy Linh, kinh doanh tại nơi thường trú. Theo hồ sơ vụ án, ngày 25/9/2012, Công an huyện Phổ Yên bắt quả tang tại nhà nghỉ này một số đối tượng “mua bán dâm”, bà Tình bị bắt cùng lúc về hành vi “chứa mại dâm”.

Vẫn theo hồ sơ, hôm đó có 3 thanh niên là Nguyễn Văn Cường, Nguyễn Văn Dũng, Bùi Duy Anh (cùng ở Thái Nguyên) vào nhà nghỉ Thùy Linh thuê phòng thực hiện hành vi mua dâm. Khi Công an Phổ Yên ập vào, tại phòng 202 nhà nghỉ, họ bắt quả tang Nguyễn Văn Dũng “đang mua bán dâm” với chị N.T.S.

Gia đình bà Tình mời một số luật sư bào chữa cho bị cáo. Theo địa chỉ trong hồ sơ, các luật sư lần tìm 3 thanh niên Cường, Dũng, Anh. Người dân và cán bộ tại các nơi đó cho biết không có ai như vậy. Các luật sư lập biên bản xác minh, nộp cho Tòa án.

Phiên tòa được mở, khá bất ngờ, người ta thấy xuất hiện 3 thanh niên mà theo Công an huyện Phổ Yên họ chính là “khách mua dâm”. Bất ngờ hơn, trước tòa, cả 3 thanh niên khai họ được một cán bộ công an cho tiền để thực hiện hành vi mua dâm tại nhà nghỉ Thùy Linh hôm 25/9/2012. Do xuất hiện nhiều tình tiết mới, trong đó có việc “người mua dâm” thay họ đổi tên, thay cả lời khai, HĐXX phải hoãn phiên tòa, trả hồ sơ yêu cầu điều tra bổ sung.

Bắt quả tang?

Nhận được đơn kêu oan của gia đình bị cáo Tình, các PV Tiền Phong có mặt tại Thái Nguyên tìm hiểu sự việc. Theo “Biên bản bắt người phạm tội quả tang”, khi Công an Phổ Yên ập vào phòng 202 nhà nghỉ Thùy Linh, thấy “một đôi nam nữ đang quan hệ tình dục”; tuy nhiên, đôi nam nữ này “quan hệ” ở mức độ nào, những cán bộ có mặt không nêu trong biên bản.

Các PV Tiền Phong tìm gặp một số người liên quan trong vụ án. Chị N.T.S. kể: “Tôi đang ở trong nhà vệ sinh thì công an đập cửa nhà vệ sinh lôi ra, bắt tôi cởi hết và lập biên bản, xong họ mới cho tôi mặc quần áo”.

Anh Đặng Ngọc Duy (theo hồ sơ ban đầu của Công an huyện Phổ Yên, anh này mang tên Nguyễn Văn Dũng) cho biết: “Khi công an vào phòng 202, tôi đang ngồi trên giường, chị S. đang ở trong phòng tắm, bị công an đập cửa phòng tắm lôi ra, bắt cởi quần áo và lập biên bản”.

Ông Nguyễn Đình Hùng, trưởng xóm, cũng cho biết: “Khi tôi được mời đến phòng 202, thấy một đôi trai gái tại phòng có mặc đầy đủ quần áo, cửa kính bị đập, đùi có chảy máu”.

Có thể nhận định, khi ập vào phòng 202 nhà nghỉ Thùy Linh, công an chứng kiến một thanh niên ngồi trên giường, một cô gái đang ở trong nhà vệ sinh. Với diễn biến như vậy, theo nhiều chuyên gia pháp luật, không thể kết luận đôi trai gái “đang quan hệ tình dục”.

Các chuyên gia cho rằng đây là vụ án truy xét. Hành vi của các đối tượng mang dấu hiệu tội phạm, cần được điều tra làm rõ; việc bắt tạm giam, truy tố, xét xử bị cáo Tình theo trình tự “bắt người phạm tội quả tang” là chưa đúng quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự.

Luật sư không được gặp bị cáo

Ngày 16/7, các luật sư bào chữa cho bị cáo Tình đến nhà tạm giữ Công an huyện Phổ Yên, xuất trình Giấy chứng nhận người bào chữa (do TAND huyện Phổ Yên cấp) và Thẻ luật sư, đề nghị được gặp bị cáo. Cán bộ phụ trách nhà tạm giữ không cho gặp, lý do “không có lệnh trích xuất”.

Theo các luật sư, việc họ không được gặp bị cáo là trái quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự, Luật Luật sư, và Nghị định 89 của Chính phủ năm 1998, được sửa đổi, bổ sung bằng Nghị định 98 năm 2002.

Cựu thượng sỹ dâm ô lĩnh 30 tháng tù
TP – TAND Hải Phòng vừa quyết định tiếp tục phiên tòa sơ thẩm hình sự xét xử bị cáo Vũ Văn Quỳnh (24 tuổi, cựu thượng sỹ công an huyện Tiên Lãng) về tội dâm ô trẻ em sau 2 lần tạm hoãn, tuyên phạt bị cáo 30 tháng tù giam.

Trước đó, chiều 4/7, phiên tòa xét xử Vũ Văn Quỳnh bất ngờ tạm hoãn sau khi Tòa nghị án. Nguyên nhân hoãn tòa được chủ tọa đưa ra là một số tình tiết vụ án chưa được làm rõ. Trong đó, một tình tiết quan trọng là bị cáo Quỳnh và nhân chứng khai cơ quan điều tra thu giữ của Quỳnh chiếc ĐTDĐ hiệu Nokia màu trắng. Tuy nhiên, chiếc ĐTDĐ đưa ra tại tòa lại là Sony Ericson.

Tình tiết này đã được cơ quan điều tra bổ sung, làm rõ tại phiên tòa mở lại. Ngoài việc bị tuyên phạt 30 tháng tù giam, Quỳnh và phải bồi thường tổng số 8 triệu đồng cho 2 nạn nhân về tổn thất tinh thần.

Như Tiền Phong đã phản ánh, trưa 3/11/2012, người dân thôn Ngọc Khánh (xã Tiên Minh, huyện Tiên Lãng) phát hiện, bắt giữ thượng sỹ Vũ Văn Quỳnh – nghi phạm gây ra hàng loạt vụ chặn đường, sàm sỡ nữ sinh trên địa bàn. Sau đó, Quỳnh bị người dân áp giải lên trụ sở Công an huyện Tiên Lãng.

Tại cơ quan công an, nhiều nữ sinh ở xã Tiên Minh và xã Quang Phục (huyện Tiên Lãng) cùng nhận diện và tố cáo từng bị Quỳnh dâm ô vào các buổi trưa đi học ở cùng địa điểm là đoạn đường thôn Chính Nghị (xã Quang Phục)… Ngày 6/11/2012, Quỳnh bị khởi tố bị can và bắt tạm giam. Trong quá trình điều tra, Quỳnh được đưa đi chữa bệnh tâm thần bắt buộc và kết luận là mắc bệnh tâm thần thể ham muốn tình dục.

Chiều 21/7, luật sư Ngô Văn Thắng (Văn phòng Luật sư Đức Thuận, Hải Phòng), bào chữa cho bị cáo Quỳnh, cho biết, ông Vũ Văn Quỳ (bố bị cáo Quỳnh) đang gửi đơn kháng án đề nghị xét xử theo trình tự phúc thẩm. Ông Quỳ cho biết, đã nhiều lần gửi đơn đến Viện KSND Hải Phòng tố cáo Quỳnh bị cán bộ điều tra Công an Hải Phòng dùng nhục hình, bức cung, dụ cung, nhưng chưa nhận được trả lời…

Nói chó không nghe!
HẺM BUÔN CHUYỆN ( KỲ 102 ) – Còn cả tiếng nữa trận banh Arsenal – VN mới khởi cuộc mà quán đã đủ mặt. Do cô vợ trẻ đã theo Hội Cổ động viên nên ông đại tá hưu cũng rời màn hình khổ lớn có K+ tới quán hò hét cùng bà con cho khí thế . Vui nhất cô Phượng cave, cười nói ríu rít khiến thằng Bảy xe ôm tò mò: “Ủa , sao hôm nay chị Phượng vui dữ vậy cà ?”

Cô Phượng cave dẩu mỏ không trả lời, gã Ký Quèn đỡ lời: “Thì sắp coi trận cầu trăm tỷ ai không vui …”

Tivi bắt đầu chiếu sân Mỹ Đình dầy đặc người. Từ lúc này mặc mọi người cười nói ào ào, cô Phượng cave cứ dán chặt mắt vào màn hình làm thằng Bảy xe ôm lại thắc mắc: “Chưa đá mà chị Phượng đã bị hút hồn dữ vậy ?”

Cô Phượng cave bực dọc: “Kệ tao… ai muốn coi gì coi…”

Thằng Bảy xe ôm cười ré: “À phải rồi, chị Phượng tìm ông bồ Hànội ngồi trên khán đài danh dự chứ gì?”

Cô Phượng cave trề môi: “Đoán vậy cũng đòi đoán…”

Lúc này cầu thủ Arsenal vào sân, anh nào anh ấy cao to, trắng trẻo, đẹp trai cô Phượng trợn mắt đến rách cả khóe làm thằng Bảy xe ôm cười ha hả: “Hiểu rồi… hiểu rồi… hóa ra chị Phượng ngắm mấy anh Asenal mắt xanh mũi lõ…”

Cô Phượng cave nguýt dài: “Bô trai thế kia ai mà không ngắm!”

Mọi người bò ra cười. Còi khai cuộc nổi lên, đội VN cứ chạy nhắng, trong khi Arsenal như vừa đá vừa giỡn. Mới hơn 30 phút đội VN đã xơi 3 trứng, bất chợt gã Ky Quèn đứng dậy đi tới gần màn hình chắp tay vái lia lịa:

“Con cắn rơm cắn cỏ lậy trời lậy Phật đại từ đại bi “vọp bẻ” hết mấy thằng Arsenal què lê què liệt cho đội VN thắng một quả lấy thành tích “lập công dâng đảng”…”

Gã Ky Quèn vừa khấn xong, thằng Bảy xe ôm đã nhảy lên la toáng: “Vào rồi… vào rồi…”

Cô Phượng cave cau mày: “Đã vào đâu mà mày la ầm lên thế thằng xe ôm kia…”

Thằng Bảy xe ôm vỗ tay: “Tôi có nói đội VN đâu, tôi nói đội Petrolimex…”

Cô Phượng cave cáu kỉnh: “Đội Petrolimex là đội quỷ gì …”

Thằng Bảy xe ôm cười cùng cục: “Là đội xăng dầu chứ đội gì, nhân lúc người dân sơ hở mải coi đá banh, cầu thủ RON 92 phối hợp ăn ý với đồng đội RON 95 tăng tốc tung cú sút bất ngờ vào túi tiền người tiêu dùng , xăng mới tăng giá lên trên 25 ngàn/lít kìa…”

Ông Tư Gà nướng la lên: “Ủa sao báo hôm qua mới đăng chữ lớn “ Tạm thời giữ nguyên giá xăng dầu”, hôm nay đã tăng rồi. Sao nói láo dữ vậy?”

Gã Ký Quèn cười hề hề: “Nói vậy nhằm nhò gì ? Cha Nguyễn Đức Thắng – Vụ trưởng Vụ Thống kê giá còn nói đợt tăng giá xăng này không ảnh hưởng tới túi tiền người dân… he he…”

Chị Gái hủ tíu bức xúc: “Chèn ôi…nói vậy mà nghe được à?”

Thằng Bảy xe ôm cười hô hố: “Nói vậy vẫn thua ông Thanh tra. Vừa rồi ổng tổng kết Bộ tài nguyên môi trường và Bộ nội vụ không có tham ô, tham nhũng…”

Cô Phượng cave vọt miệng chửi: “Con mẹ nó… thằng tài nguyên môi trường chuyên bán đất, thằng nội vụ chuyên bán chức. Nói tụi nó không tham ô, tham nhũng chó không nghe được…”

Ông đại tá hưu đập bàn quát: “Con Phượng cave láo, mày dám bảo lãnh đạo nói chó không nghe được…”

Cô Phượng cave cười ngỏn nghẻn: “Í chết quên, chó không nghe được, chỉ có chú Ba đại tá hưu nghe được…”

Cả quán lăn ra cười đúng vào lúc VN ăn 7 trứng.

Chọc Cười và Chọc Giận
Lý: Làm quan nước mình nhàn thật, ông nhỉ?
Sự: Sao lại nhàn?
Lý: Thì họ có việc gì làm đâu, sợ không ai biết đến mình nên thỉnh thoảng lại phải chọc cười hoặc chọc giận người dân để "nổi tiếng".
Sự:5 Chọc cười ở chỗ nào?
Lý: Thì đây ông Bộ Học ra Thông tư đùa các ông, bà cụ đáng kính, ông Bộ Xây thì ra văn bản cấm xây dựng nhà kiểu Pháp-Châu Âu, ông Bộ Tải thì ra văn bản cấm cán bộ chơi gôn trong ngày nghỉ, ông Bộ Y thì ra quyết định cấm người thấp bé nhẹ cân lái xe, ông Bộ Văn thì đưa ra quy định quan tài không được để ô kính, ông Bộ An thì đưa ra dự thảo quy định phạt tiền triệu nếu vợ chồng chì chiết nhau
Sự: Đúng là các quan chức chúng ta làm việc mà như diễn Gặp nhau cuối tuần ấy nhỉ, thế rồi họ có sửa ai hay đính chính gì không?

Lý: Có chứ ông, nếu không thì quan quân của họ lấy việc gì mà làm.
Sự: Đấy là chọc cười còn chọc giận thì sao?

Lý: Chọc giận à ? Thì một ông to nặng quy kết rằng những ai có chính kiến khác mình là "suy thoái", một bà to bự bảo "Dân chủ của ta gấp vạn lần dân chủ tư sản", một ông to tướng vừa phong tướng cho Đại Ca, còn mấy ông to vừa cũng không kém: ông bảo thì "Đừng quy trách nhiệm về tai nạn giao thông thuộc về ai mà trách nhiệm đó thuộc về toàn dân", ông lại kiên định khuyên dân: "Thực phẩm độc đấy nhưng cứ ăn đi, không sao đâu"… Thế không phải chọc giận thì là gì?

Sự: Ừ nhỉ! Thế các ông ấy có đính chính, xin lỗi hay có "bị" sao không?
Lý: Không, vẫn tại vị như thường!
Sự: Hay nhỉ?
Lý: Đúng vậy, "Cái nước mình nó thế!"

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.