Bốn kịch bản cho cuộc gặp Mỹ-Việt

Posted: July 25, 2013 in Uncategorized
Tags:

Phạm Chí Dũng (BBC) – Ngay sau khi cuộc gặp Obama – Trương Tấn Sang được Nhà Trắng chính thức thông báo vào ngày 11/7, không khí bình luận trong nước và quốc tế bất chợt sôi động hẳn lên. Người ta nói về và đặt câu hỏi về sự vội vã đáng hoài nghi về chuyến đi của ông Sang. Lần thứ hai trong năm nay, sau thông báo đột ngột về cuộc diện kiến ông Tập Cận Bình ở Bắc Kinh, cuộc gặp ông Obama của ông Sang là một sự kiện có tính bất ngờ.

(Xem thêm: Trích Anh Ba Sàm điểm tin thứ Năm 25/7/2013 – Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền: Obama đề nghị trả tự do cho Lê Quốc Quân) …

Trương Tấn Sang đã đáp xuống Washington sớm ngày 24/7

Cuộc gặp ở Washington này lại chỉ diễn ra sau cuộc gặp tại Bắc Kinh, và sau khi nguyên thủ hai cường quốc của hành tinh đã có tiếp xúc ở California vào đầu tháng Sáu.

Trong bối cảnh đó, liệu có một nhà lãnh đạo nào của Việt Nam đủ dũng khí để đứng ra tuyên bố sẽ ngả hẳn về phương Bắc hay sang phương Tây?
Hiện thời, chưa có ai trả lời được câu hỏi này. Nhưng nếu bạn là người Việt Nam và cảm nhận được vô số điều khó xử của giới chức lãnh đạo cao cấp ở đất nước đầy phức hợp này, có lẽ bạn sẽ không thể tìm thấy đáp số, ít ra trong ngắn hạn.

Phần đông dư luận vẫn nhìn nhận về cuộc gặp Sang – Obama như một cái gì đó có tính xã giao và có thể cả tính quảng bá – tuyên truyền cho một thế đứng chính trị trên trường quốc tế và có thể cả thế “đi dây” mang nội hàm chính thể lẫn lợi ích cá nhân.

Còn nếu nhìn từ hệ quy chiếu của Nhà Trắng, liệu có xảy đến một kịch bản tiêu cực cho cuộc hội kiến Obama – Sang?

Với những gì đã được “quy chiếu” bởi trục thương mại Mỹ – Trung với những móc xích khóa chặt giữa hai nền kinh tế lớn nhất thế giới, cùng hai chuyến diện kiến con thoi như được mặc định của người Việt Nam, gần như chắc chắn sẽ không có kịch bản xấu, bởi điều dễ hiểu là sẽ khó có một mâu thuẫn đủ lớn, ít ra trong ngắn hạn, có thể gây tác động không tốt đến chuyến đi Washington.

Cũng sẽ chẳng có một sự quay lưng hoàn toàn nào của Hoa Kỳ đối với những nguyện vọng và cả tham vọng của Việt Nam.

Những kịch bản lạc quan

Sẽ chẳng có một sự quay lưng hoàn toàn nào của Hoa Kỳ đối với những nguyện vọng và cả tham vọng của Việt Nam"       Cuộc gặp Việt – Mỹ năm 2007

Vài ngày trước cuộc gặp giữa hai ông Obama – Sang, một nhóm nhân sĩ, trí thức Việt Nam đã gửi thỉnh nguyện thư cho người chuẩn bị bước qua cửa Nhà Trắng.

Không thể nói khác hơn là tâm tư trong bản thỉnh nguyện thư trên, được khởi tả chủ yếu từ các nhân sĩ và trí thức trong nhóm “Kiến nghị 72”, vẫn nặng lòng với vận mệnh dân tộc và vẫn trông đợi, dù chỉ bằng một xác suất rất nhỏ, vào cơ hội “thoát Trung” từ chuyến đi Hoa Kỳ của ngài chủ tịch nước.

Một chuyên gia quốc tế còn nhận định có thể ông Trương Tấn Sang sẽ quyết định “trả một cái giá” để đổi lại sự ủng hộ của người Mỹ trong các vấn đề đối tác chiến lược toàn diện, an ninh khu vực biển Đông và cả những quyền lợi kinh tế liên quan đến Hiệp định TPP.

Một lần nữa, nhiều người lại kỳ vọng vào một sự thay đổi, sau cuộc gặp Nguyễn Minh Triết – George W. Bush cách đây sáu năm mà đã hầu như chẳng tạo ra một hiệu ứng đổi thay nào.

Tất nhiên, hy vọng vẫn là hy vọng, bởi đó là một trong số không nhiều thực tồn có thể tồn tại ở Việt Nam mà không bị đánh thuế.

Những người theo xu thế lạc quan đã vẽ ra một kịch bản tốt nhất có thể, với kết quả cuộc gặp Obama – Sang đi đến thống nhất ký kết những văn bản thỏa thuận ở cấp độ không thấp về sự hỗ trợ hải quân của Hoa Kỳ ở khu vực biển Đông, tiến trình rút ngắn thủ tục cho Việt Nam gia nhập TPP và có thể cả một văn bản hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai quốc gia – điều mà giới ngoại giao Hà Nội luôn xem là một món quà hậu hĩ.

Có lẽ phần lớn con mắt lạc quan trên thuộc về giới chức Đảng và chính phủ.

Trong trường hợp kém khả quan hơn, những văn bản trên có thể chỉ mang tính khung cảnh mà không đề cập vào chi tiết. Đây cũng là trường hợp mà như người ta thường nói, tất cả cần phải có thời gian, mà thời gian lại phụ thuộc vào sự cố gắng của không chỉ một bên mà cả hai phía.

Nếu kịch bản này xảy ra, sẽ có một chỗ giao thoa về quan điểm giữa “hai phía” khác: chính giới cầm quyền và một bộ phận giới quan sát độc và phản biện độc lập trong nước.

Nhưng bộ phận còn lại của giới phản biện độc lập trong nước, và có lẽ đa số trong giới quan sát quốc tế, lại không mấy kỳ vọng vào sự giải quyết rốt ráo những hiện tồn đang ám ảnh.

Bởi sau mọi mục đích, nội lực để đạt được mục đích lại phụ thuộc rất lớn vào lợi thế so sánh của nhà nước Việt Nam và bản lĩnh chính trị của chính khách Việt.

Vậy chính khách Việt đang có trong tay cái gì?

'Đường biểu diễn' nhân quyền

Liệu Việt Nam sẽ nhượng bộ về nhân quyền để xích gần lại hơn với Hoa Kỳ?

Một trong những hiện tồn nặng nề nhất ở Việt Nam là chủ đề “nhân quyền và dân chủ” mà người Mỹ chắc chắn sẽ đặt ra đối với nhà nước cựu thù vào lần gặp gỡ sắp diễn ra.

Quá khứ đã có thể dễ dàng gác lại, và càng có nhiều lý do để bỏ qua vào thời điểm “nhạy cảm” này, nhưng làm thế nào để những người Việt rời Sài Gòn vào ngày 30/4/1975, và trên hết là những người bất đồng chính kiến đang hiện hữu tại Việt Nam, có thể chia sẻ với chính đảng cầm quyền về hệ lụy mà phương Tây luôn căn vặn: đàn áp nhân quyền?Với những gì mà Hà Nội đã bộc lộ từ sau cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ vào trung tuần tháng 4/2013 đến nay, điều rõ ràng là chưa có một biểu hiện lộ diện nào về khả năng cải thiện tình hình.

Thậm chí, đường biểu diễn quyền làm người ở Việt Nam còn được chia thành hai phân đoạn khá rõ rệt trong nửa đầu năm 2013: trước và sau tháng Tư năm nay.

Ở phân đoạn trước, giới quan sát quốc tế đã chứng kiến một sự kiện chưa có tiền lệ: chuyến làm việc của Tổ chức ân xá quốc tế tại Việt Nam, lần đầu tiên từ năm 1975, với việc các quan chức của tổ chức này còn được tiếp cận những “đối tượng” do họ đề nghị đích danh. Và có thể, ý nghĩa của lần viếng thăm này còn lớn lao hơn cả một ẩn ý nào đó của chuyến “hành hương” đến Vatican của nhân vật số một trong Đảng – ông Nguyễn Phú Trọng – vào đầu năm 2013.

Cùng trong phân đoạn biểu diễn nhân quyền trên, những kiến nghị chưa từng thấy của nhóm “72” về Hiến pháp và điều 4 độc đảng đã tạo nên một xung chấn đủ mạnh trong đời sống chính trị phi chính thức ở Việt Nam – một hiện tượng tâm lý xã hội được xem như không chỉ phản ánh ý thức đối lập của người dân mà còn dắt dây sang tâm trạng “suy thoái” của một bộ phận không quá nhỏ trong khối đảng viên và công chức nhà nước.

Chỉ có điều, sau phân đoạn sôi trào không khí phản biện như thế lại là một sóng xuống khá trầm lắng.

Ngay sau khi cuộc đàm phán nhân quyền Việt – Mỹ kết thúc tại Hà Nội, trưởng phái đoàn là Dan Baer đã không làm cách nào tiếp xúc được với những nhà hoạt động nhân quyền là bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Nguyễn Văn Đài. Cuộc gặp duy nhất mà Dan Baer đạt được chỉ là với linh mục Nguyễn Văn Lý trong nhà tù chế độ. Cha Lý lại là một con chiên nổi tiếng bất đắc dĩ với hình ảnh bị những người không mặc sắc phục bịt miệng tại tòa án.

Hình như Hà Nội vẫn chưa sẵn sàng đối thoại về nhân quyền, dù một số quan chức đã hé mở tâm trạng riêng tư của họ với ngành ngoại giao Cộng đồng châu Âu “hãy cho chúng tôi thêm thời gian”.

Kịch bản chiếm ưu thế?

Nếu thời gian đã được chứng nghiệm ở Myanmar với những cam kết đã biến thành hiện thực của Tổng thống Thein Sein … thì ở Việt Nam lại chưa hiện ra một tinh thần tự nguyện nào." 

Từ sau cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ, làn sóng bắt bớ blogger lại trào lên. Bất kể vì lý do và động cơ gì, vì an ninh quốc gia hay một động lực riêng tư nào đó, việc bắt giữ ba blogger Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào và Đinh Nhật Uy đã làm dấy lên mối nghi ngờ chưa bao giờ kết thúc của giới nhân quyền Mỹ và châu Âu về điều chưa bao giờ được xem là “thành tâm chính trị” của nhà cầm quyền Hà Nội.

Vậy làm sao có thể hy vọng vào một kịch bản tốt đẹp, hoặc tương đối tốt đẹp, trong cuộc gặp Obama – Sang vào lần này, khi nhân quyền và dân chủ lại là đối trọng mà người Mỹ đang đặt ra như một điều kiện cần? Chỉ có thể nghĩ đến một kịch bản khá trung dung, thậm chí rất bình thường – kịch bản thứ tư – với xác suất xảy ra lớn nhất.

Tức sẽ không có một thỏa thuận nào gây ấn tượng, dù chỉ là thỏa thuận khung, về các vấn đề TPP, an ninh khu vực biển Đông và đối tác chiến lược toàn diện. Thay vào đó, sẽ chỉ là những lời hứa hẹn trên bàn ngoại giao – một loại quỹ ngôn từ không hề thiếu thốn nếu các nhà ngoại giao thấy chưa cần thiết phải làm đầy đặn hơn nữa.

Những nhà ngoại giao Hoa Kỳ lại không hề muốn bị dư luận dân chúng Mỹ và quốc tế đánh giá về một sai lầm tiếp nối của họ, nếu họ “buông” cho Hà Nội vượt vũ môn để tiếp cận một cách quá dễ dàng với những mục đích tự thân về kinh tế và danh vọng.

WTO 6 năm về trước và Hiệp định thương mại Việt – Mỹ cách đây đúng một “con giáp” là những bài học sần sùi khó nuốt của người Mỹ.

Nếu năm 2007 đánh dấu cuộc đối thoại đầu tiên giữa hai nguyên thủ nhà nước Bush – Triết, thì trước đó một năm, nước Mỹ cũng nhấc Việt Nam ra khỏi danh sách CPC về những quốc gia cần quan ngại đặc biệt về nhân quyền và tôn giáo. Nhưng cũng kể từ thời gian đó, tình trạng nhân quyền và tôn giáo ở Việt Nam lại không có dấu hiệu khả quan hơn, nếu không muốn nói là bị đánh giá “thụt lùi sâu sắc”.

Hiển nhiên, bài học về nhân quyền khép kín không tương xứng với độ mở tối đa về kinh tế đã hằn sâu trong não trạng người Mỹ, cho tới giờ và cho cả những năm tháng trong tương lai.

Sự bất tương xứng như thế lại còn như được gia cố bởi mối quan hệ đang có chiều hướng bền vững giữa Bắc Kinh – một hậu duệ mao – ít vốn chẳng mấy quan tâm đến vấn đề quyền con người và mới đây còn bắt luôn cả một luật sư đang bào chữa cho thân chủ hoạt động nhân quyền mới bị bắt của mình – với Hà Nội.

Cái gì mang tính hệ thống luôn có thể dẫn đến chuỗi logic trong hành xử. Mối quan hệ “mười sáu chữ vàng” có thể đã hữu hảo đến mức mà người Mỹ không còn mơ hồ về việc nhà nước Việt Nam sẽ khó tránh khỏi ảnh hưởng của Trung Nam Hải về chính sách nội trị, đối với những gì và những ai không đồng nhất với ý thức hệ và quyền lợi chính trị của họ.

Lối tắt

Một hệ quả hầu như chắc chắn là cho dù không xảy ra kịch bản tiêu cực cho cuộc hội kiến Obama – Sang, nhưng không phải vì thế mà mọi điều khoản của TPP đều dễ dàng thuận thảo.

Nhận định gần đây của một quan chức châu Âu cho biết khác nhiều với mong muốn của Hà Nội, TPP sẽ không kết thúc lộ trình đàm phán nào vào tháng 10/2013, mà khả năng sớm nhất của hiệp định này là được thông qua bởi Quốc hội Hoa Kỳ vào năm sau. Còn nếu mọi việc thuận lợi, nền kinh tế Việt Nam chỉ có thể tìm ra lối mở qua TPP sau hai năm nữa, tức vào năm 2015.

Khoảng cách từ đây đến năm 2015 có lẽ lại là quá lâu so với thế nôn nóng của những người đang muốn gỡ gạc nền kinh tế khỏi khủng hoảng.
Mà cũng chưa biết chừng, nền kinh tế ấy hoàn toàn có thể bị hoại thư toàn phần chỉ sau hai năm nữa.

Nhưng vẫn còn một lối mở khác – ngắn hơn, cũng là một lối tắt thu rút con đường hòa hợp và hòa giải quốc tế của giới lãnh đạo Việt Nam. Không còn nhiều lựa chọn, đó phải là một hoặc những biểu hiện của lòng thành tâm chính trị – điều đã được phương Tây ghi nhận ở Myanmar, đối với Thein Sein.

Không có thành tâm chính trị, người ta sẽ không đạt được bất kỳ một mục tiêu và kịch bản tốt đẹp nào, dù cho cá nhân.

Hai bức ảnh cách nhau 56 năm. Ảnh trái: Tổng thống Dwight D. Eisenhower và Ngoại trưởng Mỹ, John Foster Dulles đón TT Ngô Đình Diệm tại Washington National Airport ngày 8-5-1957. Ảnh phải: Đại sứ Mỹ tại VN, ông David Shear, đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại sân bay ngày 24-07-2013. Cả TT Obama lẫn ngoại trưởng Mỹ không ra sân bay đón Chủ tịch nước, mà chỉ có ông Đại sứ Mỹ ra đón. Điều này có thể nói lên mức độ “thân thiện” mà nước chủ nhà dành cho CTN Trương Tấn Sang như thế nào.

ABS:

Được biết, cùng đi với phái đoàn của CTN Trương Tấn Sang còn có Trung tướng Lê Văn Hân, Chủ tịch Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam, với mục đích tìm kiếm các nguồn tài trợ ở Mỹ từ Hội Cựu chiến binh Mỹ tham chiến ở VN (Vietnam Veterans of America Foundation) và USAID (Cơ quan Phát triển quốc tế Mỹ), kêu gọi họ giúp VN tìm kiếm hài cốt những người lính mất tích trong chiến tranh “chống Mỹ cứu nước”. Không rõ khi thăm Trung Quốc, Chủ tịch nước có mang theo ông Hân để nhờ họ giúp tìm kiếm hài cốt những người lính mất tích trong cuộc chiến chống quân xâm lược bành trướng Trung Quốc hay không. Mời xem lại:Phó chủ tịch thường trực Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam Nguyễn Hùng Phong: “Công việc của lương tâm và trách nhiệm” (QĐND).

– Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry và CTN Việt Nam, ông Trương Tấn Sang trong bữa tiệc trưa ở phòng khánh tiết Ben Franklin Room của Bộ Ngoại giao Mỹ: Remarks at a Working Lunch With Vietnamese President Truong Tan Sang (BNG Mỹ). “I am accompanied by some religious dignitaries, and they have just had straightforward, open discussions with their American counterparts on religious-related issues, and I believe that these contacts and exchanges will help American friends have better understanding about the real situation in Vietnam“. Tạm dịch: Cùng đi với tôi có một số chức sắc tôn giáo, và họ vừa có các cuộc thảo luận thẳng thắn, cởi mở với những người đồng nhiệm Mỹ về các vấn đề liên quan đến tôn giáo, và tôi tin rằng các cuộc tiếp xúc và trao đổi này sẽ giúp những người bạn Mỹ hiểu rõ hơn về tình hình [tôn giáo] thật sự ở Việt Nam. Liệu Mỹ sẽ nghe lời của mấy vị chức sắc tôn giáo kia để rồi tin rằng VN có tự do tôn giáo à?

Quan hệ Mỹ-Việt sẽ được nâng cấp? (BBC). – Phỏng vấn ông Ernest Bower, CSIS: ‘Việt Nam quan trọng với Hoa Kỳ’ (BBC).  – Việt Nam giữa Mỹ và Trung Hoa, trò bập bênh đau khổ (RFA). - Chuyến đi Mỹ của Trương tấn Sang: “Trên đe dưới búa” (DLB).  – VIỆT NAM MẮC KẸT GIỮA “TRỤC XOAY” VÀ “TRỖI DẬY” (Bùi Văn Bồng). - Chính sách đu dây của lãnh đạo Việt Nam (DLB). - Tư sâu vấn kế anh Sáu (DLB). - Đi Sứ Cho Tàu(Đinh Tấn Lực). “Người ta hiểu cái nỗi khổ đi sứ cho Tàu của anh, nhưng …cóc ai thông cảm nổi, anh Tư à! Dẹp cái trò lừa lọc vô luân và vô ích đó đi anh Tư! Hãy đứng thẳng người coi anh Tư! Rồi hiên ngang bước ra khỏi cái bóng râm Tàu cộng

Thúc đẩy mạnh mẽ quan hệ Việt – Mỹ (NLĐ).   – Đề nghị Hoa Kỳ mở cửa thị trường cho hàng hóa Việt(TTXVN). - Lợi Thế của Hàng Việt ở Mỹ (Alan Phan). Bài trên Dân Việt: Thế mạnh của hàng Việt ở Mỹ   – TPP và thương mại Việt – Mỹ (TBKTSG). – Các tổ chức nhân quyền kêu gọi ngưng thảo luận TPP với VN(RFA).

Việt Nam bác bỏ quan tâm của Hoa Kỳ về nhân quyền (AP/ x-cafe). Dịch từ bài Vietnam Dismisses US Concerns on Human Rights (ABC/AP).  - Chuyến thăm Nhà Trắng của CTN Việt Nam báo động những người ủng hộ nhân quyền: Vietnamese president’s White House visit alarms human rights advocates (Washington Times).  - Chuyến thăm Việt-Mỹ là ‘một quyết định thiếu khôn ngoan’ (TCPT). Dịch từ bài A Problematic Visit From Hanoi (US News).   - Nhân quyền ở Việt Nam chỉ có trên giấy (DLB). – Phỏng vấn dân biểu Loretta Sanchez: Nhân quyền Việt Nam và chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Trương Tấn Sang (VOA). – USCIRF kêu gọi Tổng thống Obama nêu quan ngại về tự do tôn giáo tại Việt Nam (DTD).

Đánh cược vào Việt Nam (Jonathan London). “Suy cho cùng, sự tiến hóa của nền kinh tế chính trị Việt Nam sẽ do chính chính trị ở Việt Nam quyết định. Song, tính chính danh trong tương lai của Đảng Cộng sản Việt Nam không thể giành được bằng các biện pháp trấn áp“. – LS Vũ Đức Khanh: VN trước những lựa chọn khó khăn(BBC). “Việt Nam không thể không cải cách nếu muốn được Hoa Kỳ coi là bạn và, quan trọng không kém, nếu muốn thoát khỏi cuộc khủng hoảng sâu sắc về chính trị – kinh tế – xã hội hiện nay, sản phẩm tất yếu của hệ thống hiện hành”.

DÂN BIỂU QUỐC HỘI ZOE LOFGREN HỌP VỚI TT OBAMA (TNM).  – Dân biểu Zoe Lofgren, Susan Davis, Alan Lowenthal & Scott Peters cho biết, TT Obama cam kết giải quyết mối quan ngại về nhân quyền trong chuyến viếng thăm của Chủ tịch nước Việt Nam: Reps. Zoe Lofgren, Susan Davis, Alan Lowenthal & Scott Peters: Obama Committed to Addressing Human Rights Concerns during Vietnam President’s Visit(Dân biểu Zoe Lofgren). – TT Obama cam kết quan tâm về nhân quyền trong thời gian gặp CT Trương Tấn Sang (Chúa cứu thế).

Bà con Bắc Cali biểu tình trước Tòa LSQ VN tại San Francisco đòi trả tự do cho Điếu Cày – Free Điếu Cày Now !!! (FB Ly TriAnh). - Điếu Cày tuyệt thực đến ngày thứ 32 liên tiếp, viện kiểm sát Nghệ An trốn biệt (DLB). – Nhà cầm quyền quyết tiêu diệt hội chứng tuyệt thực (Chúa cứu thế). – Lời thơ cho người tù lương tâm Điếu Cày-Nguyễn Văn Hải (DLB). – Tin AP: Việt Nam: Nhà bất đồng chính kiến ​​tiếp tục tuyệt thực trong tù (DLB).  – Điếu Cầy Tuyệt Thực (Tưởng Năng Tiến).  – Lê Diễn Đức:  Trương Tấn Sang có biết Điếu Cày tuyệt thực? (RFA’s blog). KHẨN – KHẨN …. LỜI KÊU GỌI TỪ CÁC FACEBOOKERS (TNM).


Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền:
Obama đề nghị trả tự do cho Lê Quốc Quân

Thụy My (RFI) – Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) có trụ sở tại Paris trong lá thư ngỏ đề ngày 23/07/2013 gởi Tổng thống Mỹ, đã đề nghị ông Barack Obama nhân cuộc gặp Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang ngày 25/07 nên đề nghị trả tự do ngay lập tức cho luật sư Lê Quốc Quân.

Buổi tập hợp đòi công lý cho Luật sư Lê Quốc Quân, tại Thái Hà, 30/06/2013 (REUTERS /Kham)

Thư ngỏ nhắc lại, ông Lê Quốc Quân là luật sư tên tuổi và là blogger tích cực, hiện đang bị giam giữ vì đã thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do lập hội và hội họp một cách hòa bình, cũng như các hoạt động đấu tranh cho nhân quyền. Ông bào chữa cho các trường hợp vi phạm nhân quyền, cho đến khi bị gạch tên khỏi Luật sư đoàn năm 2007, lúc ông bị bắt giữ 100 ngày sau khi từ Hoa Kỳ trở về.

Tháng 4/2011 Lê Quốc Quân bị bắt lần nữa rồi được thả, tháng 8/2012 bị thương trong một vụ tấn công mà ông cho rằng do những nhân viên của nhà nước tiến hành. Ngày 27/12/2012 ông bị bắt vì tội trốn thuế, bị giam ở một địa điểm bí mật trong hai tháng. Ông tuyệt thực 15 ngày, và đến lúc đó vẫn chưa được tiếp xúc với gia đình. Phiên tòa xử Lê Quốc Quân dự kiến ngày 09/07/2013 đã bị hoãn lại vào giờ chót.

Theo FIDH, việc bắt giam luật sư Lê Quốc Quân là vi phạm các nghĩa vụ của Việt Nam chiếu theo luật quốc tế, đặc biệt là các điều 19,21 và 22 Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị. Cách đối xử với ông cũng vi phạm các nghĩa vụ ghi trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Tổ chức bảo vệ nhân quyền yêu cầu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nhân cơ hội gặp gỡ Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang lần này để đòi hỏi trả tự do ngay lập tức cho luật sư Lê Quốc Quân.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.