Hình phạt nào cho các quan toà lạm quyền?

Posted: July 28, 2013 in Uncategorized
Tags:

Nhân vụ xét xử nhà báo, LS Hà Tuấn Ngọc – Trần Quang Đại (TamNhin) – Sự việc TAND TP Vĩnh Yên (tỉnh Vĩnh Phúc) xử nhà báo, luật sư Hà Tuấn Ngọc khiến dư luận phẫn nộ đang đặt ra vấn đề: cần xử lý các quan toà cố ý vi phạm pháp luật như thế nào?

(Xem thêm: ĐB Quốc hội ủng hộ việc bắn người trêu tức cảnh sát-một góc nhìn thiên lệch – Đừng khuyến khích man trá tuổi – "Bộ Giáo dục không thể chống tiêu cực bằng một biện pháp… tiêu cực" – Xin lỗi cha mẹ vì… con đã đỗ đại học??? – Lạ lùng Bộ Y tế “cầu viện” Bộ Công an điều tra vụ 3 trẻ từ vong sau tiêm vaccine) …


Quan toà không hiểu Luật?

Lâu nay, chứng kiến nhiều bản án “ngược đời”, oan sai đến mức vô lí, nhiều người cùng đặt câu hỏi: liệu có những quan toà dốt nát đến mức không hiểu Luật?

Điều này là không thể xẩy ra, bởi vì những thành viên của Hội đồng xét xử được đào tạo chuyên về Luật, tư pháp, họ nắm rất chắc, rất kĩ các điều Luật, các qui định của pháp luật liên quan đến lĩnh vực tư pháp, cũng như các qui định liên quan đến lĩnh vực, đối tượng xét xử.

Bên cạnh đó, họ còn có nhiều thâm niên, kinh nghiệm trong lĩnh vực này, biết rất rõ từng “chân tơ kẽ tóc” của các loại tội phạm, các mối quan hệ xung quanh vụ án.

Họ có đủ thời gian, điều kiện nghiên cứu hồ sơ, có thẩm quyền khai thác tư liệu đảm bảo đủ thông tin cho việc xét xử.

Vậy thì, tại sao nhiều bản án oan sai, vô lí vẫn được tuyên?

Chỉ có một lí do duy nhất, họ cố ý. Vì động cơ cá nhân, vì những “chỉ đạo”, “áp lực” bí ẩn nào đó. Vì họ nghĩ rằng họ có quyền, họ nắm luật pháp, không ai làm gì được họ.

Xin nêu một ví dụ: Tại phiên sơ thẩm ngày 5/9/2012, TAND tỉnh Quảng Trị đã kết án trùm ma tuý Đậu Xuân Duyên (quê Hà Tĩnh) tội tử hình.

Nhưng liền sau đó, ngày 19/12/2012, TAND Tối cao tại TP.Đà Nẵng đã tuyên không tử hình bị cáo này.

Bản án vô lí đến mức cơ quan điều tra Công an tỉnh Quảng Trị đã phản đối bản án này đến cơ quan chức năng của Quốc hội. Kết quả điều tra cho thấy, chỉ trong thời gian ngắn Đậu Xuân Duyên đã thực hiện 7 lần vận chuyển mua bán ma túy với số lượng rất lớn (26 bánh heroin và 4.600 viên ma túy tổng hợp).

Trong khi Điều 194 BLHS quy định người nào mua bán trái phép ma túy có trọng lượng từ một trăm gram trở lên thì bị phạt tù từ 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình.

Vậy mà các quan toà vẫn tuyên cho Duyên thoát chết được! Liệu có điều gì uẩn khúc ở đây chăng?

Trong khi ai cũng biết, các ông trùm ma tuý đều cực kì giàu có. Và để mua mạng sống, chẳng ai tiếc tiền.

Đến nay, sự việc vẫn đang bị rơi vào tình trạng “im lặng đáng sợ”, có nguy cơ bị “chìm xuồng”. Và các vị quan toà bất chấp pháp luật kia, vẫn ung dung tại vị, cầm cán cân công lí.

Trở lại vụ án xét xử nhà báo, luật sư Hà Tuấn Ngọc, các vị quan toà TP Vĩnh Yên đã “phong” cho ông Ngọc là “người có chức vụ, quyền hạn”; tưởng tượng ra ông là “công chức” để đưa ông vào tròng.

Trong khi các văn bản pháp luật đều không có qui định đối tượng “phóng viên”, “luật sư” là công chức. Hiểu một cách đơn giản, “công chức” là người thuộc biên chế Nhà nước, nằm trong bộ máy quản lí Nhà nước.

Về chế độ, công chức là người không phải đóng bảo hiểm thất nghiệp, được hưởng phụ cấp 25% lương hàng tháng.

Còn nhà báo, luật sư là những thành viên thuộc hội nghề nghiệp, hoạt động theo nhu cầu xã hội, tự kiếm sống, Nhà nước không trả lương, không qui định biên chế, không quản lí nhân sự, ngoại trừ một số báo thuộc ngành công an, quân đội…

Đã không là “công chức”, không có “chức vụ, quyền hạn”, thì ông Ngọc lấy gì mà thi hành “công vụ”, mà “lợi dụng”?

Nhưng người ta vẫn tuyên án được! Với một bản án hết sức nặng nề, trong khi đó, những “chính danh thủ phạm”, những người phải chịu trách nhiệm chính là ông Trường, ông Trúc thì chỉ bị án treo, có tính chất “cho có”?

“Có dấu hiệu trả thù”?

Theo nguyên lý của cơ quan tư pháp, thì các hoạt động điều tra, xét xử được tiến hành một cách độc lập, không chịu chi phối bởi bất cứ cơ quan, thế lực nào.

Tuy nhiên, đó chỉ là lí thuyết, còn trong thực tế thì mối quan hệ giữa cơ quan lập pháp – hành pháp – tư pháp ở địa phương vô cùng khăng khít, chặt chẽ, “tuy ba mà một”.

Ở một số địa phương, khi xử lí một sự việc kiện cáo phức tạp, ông Chủ tịch đã mời Công an, Viện Kiểm sát, Toà án dự, cùng “thống nhất quan điểm” trước khi xử lí.

Quyết định ban ra, dân thấy còn oan sai, đâm đơn khởi kiện ra Toà, “kêu” lên công an, Viện kiểm sát…? Chả có ý nghĩa gì. Vì các vị đã “thống nhất” rồi, bây giờ xem xét cái gì nữa?

Như vụ Đoàn Văn Vươn, quá oan sai, ông Vươn khiếu nại, tố cáo, khởi kiện… nhưng tất cả đều vô hiệu, vì đã “thống nhất” rồi.

Chỉ đến khi súng nổ, Thủ tướng chỉ đạo, các vị mới cúi đầu tra tay vào còng.

Trở lại vụ án Hà Tuấn Ngọc, không chỉ suy diễn, áp đặt về tội danh và tuyên án quá nặng đối với ông Ngọc, trong khi ông không phải là chủ thể của hành vi sai phạm, cơ quan điều tra còn áp dụng biện pháp tạm giam ông một cách quá khắc nghiệt.

Về qui định tạm giam, Bộ Luật Tố tụng hình sự 2003 qui định:

“Điều 88. Tạm giam
1. Tạm giam có thể được áp dụng đối với bị can, bị cáo trong những trường hợp sau đây:
a) Bị can, bị cáo phạm tội đặc biệt nghiêm trọng; phạm tội rất nghiêm trọng;
b) Bị can, bị cáo phạm tội nghiêm trọng, phạm tội ít nghiêm trọng mà Bộ luật hình sự quy định hình phạt tù trên hai năm và có căn cứ cho rằng người đó có thể trốn hoặc cản trở việc điều tra, truy tố, xét xử hoặc có thể tiếp tục phạm tội.
2. Đối với bị can, bị cáo là phụ nữ có thai hoặc đang nuôi con dưới ba mươi sáu tháng tuổi, là người già yếu, người bị bệnh nặng mà nơi cư trú rõ ràng thì không tạm giam…”.

Đối với trường hợp ông Ngọc, có thể không cần thiết phải bắt tạm giam vì bị cáo không phạm tội rất nghiêm trọng và sẵn sàng hợp tác với cơ quan điều tra, bản thân là thương binh, tuổi cao sức yếu.

Về thời hạn tạm giam, theo qui định của Luật Tố tụng hình sự:

“Điều 120. Thời hạn tạm giam để điều tra
Thời hạn tạm giam bị can để điều tra không quá hai tháng đối với tội phạm ít nghiêm trọng, không quá ba tháng đối với tội phạm nghiêm trọng, không quá bốn tháng đối với tội phạm rất nghiêm trọng và tội phạm đặc biệt nghiêm trọng”
.

Trong trường hợp gia hạn, đối với tội phạm nghiêm trọng cũng không gia hạn quá 3 tháng.

Thế nhưng ông Ngọc đã bị tạm giam tới 14 tháng!

Sau này, cho dù ông Ngọc có được minh oan, được giảm nhẹ hình phạt… thì không ai có thể quay ngược thời gian, đền bù được cho ông 14 tháng trời bị giam cầm trong cảnh tuổi già, sức yếu, bệnh tật.

Đúng là “chờ được vạ, má đã sưng”!

Hình phạt nào cho các quan toà lạm quyền?

Bộ Luật hình sự qui định rõ: “Điều 295. Tội ra bản án trái pháp luật
Thẩm phán, Hội thẩm nào ra bản án mà mình biết rõ là trái pháp luật, thì bị phạt tù từ một năm đến năm năm”
.

Luật đã qui định như vậy, dù còn rất nương nhẹ, nhưng theo chúng tôi được biết, cho đến nay chưa có vị quan toà nào bị áp dụng hình phạt nói trên.

Cho dù các bản án oan sai được “sản xuất” ra liên tục, hàng ngày.

Nói về tính chất “nguy hiểm cho xã hội”, thì hành vi nói trên của các vị quan toà là cực kì nguy hiểm.

Nó phá hoại tận gốc rễ nền pháp chế xã hội chủ nghĩa, làm mất niềm tin của người dân vào cơ quan bảo vệ pháp luật, mầm mống nảy sinh tội phạm và bất ổn xã hội.

So với hành vi trộm vài con gà, cướp cái điện thoại… thì hành vi của kẻ nhân danh pháp luật, dựa vào quyền lực xét xử để làm trái luật cần nghiêm trị với những chế tài nghiêm khắc.

Một bên, nhiều khi phạm tội do cùng đường, túng quẫn, do thiếu hiểu biết, nhận thức nông cạn.

Một bên là những kẻ có địa vị, chức quyền, học thức, bằng cấp đầy mình, mồm luôn rao giảng về đạo đức, công bằng, liêm chính…

Lẽ nào với trình độ, nhận thức, kinh nghiệm của những người chuyên xét xử, các vị quan toà Tp Vĩnh Yên không biết ông Ngọc không phải là “công chức”, không biết ông chẳng có “quyền hạn, chức vụ”, hay “công vụ” gì để mà “lợi dụng”?

Lẽ nào các vị không biết việc tạm giam ông tới 14 tháng là không cần thiết và trái Luật?

Không thể có chuyện đó!

Chúng tôi viết những dòng này, coi như nội dung tố cáo, gửi tới các vị có trách nhiệm và cơ quan chức năng của tỉnh Vĩnh Phúc để xem xét, xử lí.

Hi vọng rằng, lương tri và công lí không thể bị vùi dập mãi!

ĐB Quốc hội ủng hộ việc bắn người trêu tức cảnh sát
một góc nhìn thiên lệch

(SM) – Xung quanh việc 2 người vi phạm luật giao thông, khiêu khích cảnh sát giao thông (CSGT) rồi bị bắn, đại biểu (ĐB) Quốc hội Nguyễn Ngọc Bảo đã tỏ thái độ thông cảm với người đại úy nổ súng, đồng thời dùng trường hợp này làm căn cứ cho quan điểm ủng hộ mở rộng quyền nổ súng vốn gây nhiều tranh cãi trong dư luận.

(…) Thế nhưng, hình ảnh người cảnh sát vừa phóng xe vừa nã đạn chỉ có thể xuất hiện trong phim hành động. Chỉ cần cảnh sát có xâm phạm vô cớ tới người dân, cũng quá đủ để khơi dậy làn sóng bất bình trong xã hội. Chỉ cần một viên đạn ra khỏi nòng súng, họ sẽ không biết phải giải trình qua bao nhiêu cửa điều tra, và nếu bị quyết là bắn sai, họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi đó. Những chiếc camera giao thông gắn trên xe cảnh sát dù thiếu sự “cảm thông” nhưng ít ra nó sẽ kiềm chế tối đa những hành xử cảm tính của người thi hành công vụ.

Việc một người trong ngành công an đòi tăng quyền lực khống chế còn có thể lý giải được vì sao, nhưng một đại biểu Quốc hội chỉ nhìn một phía theo lối “thông cảm” mà bỏ qua những yếu tố pháp lý của sự việc thì quả thực đáng ngạc nhiên. (…)

Đừng khuyến khích man trá tuổi
Nguyễn Quang A (DV) – Tưởng rằng chuyện mọi thứ chỉ dựa vào lý lịch đã qua từ lâu, thế nhưng tàn dư của nó vẫn còn. Chuyện của một ông chủ tịch quận ở Hà Nội chỉ là một trong rất nhiều trường hợp.

Có một thời người ta tạo ra môi trường nơi mọi thứ đều phải lệ thuộc vào Nhà nước, từ tã trẻ sơ sinh cho đến quan tài của người chết. Nhà nước kiểm soát mọi thứ, quyết định mọi thứ liên quan đến mỗi cá nhân. Để kiểm soát, quyết định, họ cần thông tin và lý lịch là một nguồn thông tin quan trọng.

Rồi đổi mới đến, quyền tự do kinh tế của người dân được trả lại. Dân không còn phải hoàn toàn lệ thuộc vào Nhà nước nữa. Thời này, lý lịch, tuổi tác cũng được quản lý thoáng đãng hơn.

Các công ty và tổ chức tư nhân vẫn đòi hỏi “sơ yếu lý lịch” từ mỗi người xin việc, nhưng chủ yếu để có thông tin về đào tạo, kỹ năng, kinh nghiệm của ứng viên và quan trọng nhất thông tin đó chỉ có tính tham khảo chứ không quá quan trọng khi quyết định. Người lao động không có khuyến khích để khai man và thậm chí còn bị thiệt nặng, hay “bị trừng phạt” nếu khai man.

Ngược lại một số chính sách cán bộ của Nhà nước và tổ chức chính trị đôi khi lại có những quy định thành văn hay bất thành văn liên quan đến tuổi: Tuổi về hưu, tuổi được đề bạt, tuổi để được “quy hoạch” vân vân. Nếu lấy năng lực, hiệu quả, tính sáng tạo, sự mẫn cán làm tiêu chuẩn và coi tuổi chỉ là một yếu tố để tham khảo, thì sự khai man cho trẻ đi học của các vị chức sắc hẳn sẽ ít đi và ít gây bức xúc không đáng có cho dư luận, như vụ khai lại ngày sinh của ông chủ tịch một quận của Hà Nội. Điều đáng nói ở đây là cấp chủ quản của ông, theo giải trình của ông với báo giới, Ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội, đã ký quyết định điều chỉnh ngày sinh của ông từ 7.2.1954 thành 7.2.1955. Mà đâu chỉ có ông chủ tịch quận, dư luận đã bàn tán xôn xao về nhiều sự man trá tuổi như thế của các vị to hơn. Nếu đúng thế, thì sự man trá đã được hợp thức hóa, một điều không thể tưởng tượng nổi trong một chính thể muốn “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng và văn minh”.

Tôi nghĩ nếu sự gian trá không được làm rõ, những kẻ man trá không bị xử lý nghiêm dẫu chúng có chức vị thế nào thì buộc phải kết luận rằng người ta khuyến khích sự man trá và như thế chính họ là các tác nhân chính gây ra sự giảm sút niềm tin chứ không phải các nguyên nhân khác mà họ thường đổ vấy cho.

Càng có vị trí cao thì tiêu chuẩn về tài năng, sự trung thực, cương trực, liêm chính càng phải được đề cao và mọi sự man trá như vậy cần phải bị xử lý và dễ xác minh nhất là man trá tuổi. Đừng lấy tuổi làm tiêu chuẩn chính để gạt nhau.

"Bộ Giáo dục không thể chống tiêu cực bằng một biện pháp… tiêu cực"
(GDVN) – Mấy ngày nay, dư luận đang sôi lên sùng sục khi biết tin Bộ Giáo dục đã yêu cầu các tỉnh khống chế trần tốt nghiệp năm 2012-2013…

Và thật bi hài khi có địa phương mất thi đua, vì để tỷ lệ tốt nghiệp cao hơn năm trước – một chuyện xưa nay hiếm. Vì lẽ đó mà PGS Văn Như Cương nói rằng: “Bộ Giáo dục không thể chống tiêu cực bằng một biện pháp tiêu cực”. Sau khi thông tin “khống chế trần tốt nghiệp” bung ra tại hội nghị tổng kết của ngành giáo dục tại Đà Lạt vào ngày 20/7, dư luận đã đặt ra câu hỏi: Tại sao Bộ Giáo dục lại áp dụng một biện pháp lạ đời như vậy để chống tiêu cực?

Ngày (26/7), ông Nguyễn Vinh Hiển – Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo lý giải: "Với các yếu tố của quá trình dạy học còn nhiều hạn chế hiện nay, ai cũng hiểu được rằng tỷ lệ tốt nghiệp THPT tăng chạm ngưỡng tối đa là thực chất hay chưa thực chất. Nếu tỷ lệ quá cao của năm trước đã không thực chất thì việc tiếp tục tăng thêm nữa vào năm sau càng thể hiện sự thiếu quyết tâm thi thực chất. Bởi vậy, việc Bộ GDĐT bàn bạc trao đổi và thống nhất không tăng tỷ lệ tốt nghiệp là không hề vô lý”.

Chẳng phải chờ đến phát biểu này của Thứ trưởng Hiển thì ai cũng hiểu rằng, Bộ Giáo dục đang cố gắng tìm mọi cách chống tiêu cực, gian lận trong thi cử. Nhưng điều đó không có nghĩa là áp dụng một biện pháp tiêu cực “khống chế tỷ lệ tốt nghiệp”. Và cái cách mà Bộ Giáo dục vừa mới làm khiến cho người ta phải đặt ra câu hỏi: Phải chẳng là Bộ Giáo dục "bất lực" với tình trạng tiêu cực, và buộc phải sử dụng “kế sách” này? (…)

Xin lỗi cha mẹ vì… con đã đỗ đại học???
ANTĐ – …“Và hôm nay, ngày con biết điểm, đáng lẽ con phải vui mới đúng khi con được 27,5 điểm, dư để vào Ngoại thương. Nhưng không, khi biết điểm con buồn lắm cha mẹ ạ, con không dám nói với cha mẹ rằng con đã biết điểm và đã đỗ. Tối nay, cha mẹ hỏi con đã biết điểm chưa, con phớt lờ là dạ con chưa biết. Con phải làm sao đây, con không thể sống ích kỷ, lo cho bản thân con được. Con sẽ nghỉ để cho em gái đi học. Sau hôm nay, con sẽ dừng ước mơ Ngoại thương lại và đây là lần đầu tiên con phải nói dối cha mẹ là con bị trượt. Con buồn lắm, con sẽ chấm dứt việc học ở đây. Cha mẹ cũng sẽ buồn lắm nhỉ, con chỉ muốn nói rằng xin lỗi cha mẹ, con là đứa không tốt!”… (…)

Lạ lùng Bộ Y tế “cầu viện” Bộ Công an
điều tra vụ 3 trẻ từ vong sau tiêm vaccine

(SM) – Trong một động thái gây bất ngờ sau một tuần bế tắc không tìm ra nguyên nhân bí hiểm gây tử vong cho cho 3 trẻ tử vong sau tiêm vaccine viêm gan B tại Quảng Trị, ngày 26/7, Bộ trưởng Bộ Y tế đã gửi công văn hỏa tốc đề nghị Bộ Công an vào cuộc để điều tra nguyên nhân.

(…) Mặt khác, Bộ Y tế cầu viện Bộ Công an có thể gây thêm hiệu ứng hoang mang trong dư luận khi hành động này có thể hàm nghĩa vụ việc có nhân tố tội phạm, thậm chí là tội phạm hình sự nếu liên quan trực tiếp đến cái chết của các cháu bé. Nghĩa là kẻ thủ ác vẫn đang ngoài vòng pháp luật. Vậy bao nhiêu trẻ sẽ bị “hãm hại” nữa?Trong khi đó, dư luận đang trông chờ Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến thể hiện vai trò của một nhà chuyên môn để làm sáng tổ những vấn đề mà chỉ người trong ngành y tế mới giải đáp được. Nhưng giờ đây, “bài toán chuyên ngành” này đã được bàn giao cho Bộ trưởng Trần Đại Quang xử lý!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s