Người rừng, xin hãy giải cứu chúng tôi

Posted: August 11, 2013 in Uncategorized
Tags:

Đào Tuấn/(QueChoa) – Sau 40 năm sống trong rừng thẳm, Hồ Văn Loan, hay Lang – đã được những người văn minh “giải cứu”, để trở về với cuộc sống văn minh. (Xem thêm những bài khác cùng chủ đề)

Khuôn mặt ngơ ngác con nai vàng, hoang dã đến không một nếp nhăn cùng với “bộ nhá đen một cách kinh điển” của “cậu bé 41 tuổi” chưa bao giờ phải lo toan, cũng chưa bao giờ biết đến cây bàn chải, ngay lập tức trở thành tâm điểm hiếu kỳ của dư luận từ Việt Nam, sang Trung Quốc, thậm chí cả Vương Quốc Anh…

Ồ, cha con anh sống trên một cây cổ thụ ở độ cao 6m, để tránh thú. Sống bằng săn bắn, hái lượm. Mặc áo vỏ cây. Tự làm bác sĩ bằng những cây thuốc trong rừng. Đối mặt với hiểm họa tự nhiên. Chạy trốn mỗi khi thấy người. Một Robinson Crusoe thực thụ của thời hiện đại, thậm chí không thiếu cả một “Thứ Sáu”.

Dư luận có lý khi ca ngợi sức sống tuyệt với mà ngay cả Bear Grylls, chuyên gia sinh tồn hàng đầu thế giới của Discovery cũng phải cúi đầu bái phục.

Nhưng thưa người rừng. Rồi anh cũng sẽ phải chắp bái phục chúng tôi, vì những thử thách mà con người văn minh gặp phải hàng ngày, hàng giờ, còn khắc nghiệt gấp trăm ngàn lần.

Trong rừng, anh sẽ phải dựng lều cao 6m để để phòng thú hoang, mỗi khi tấn công sẽ gầm gừ báo trước. Còn chúng tôi, không hề được báo trước, phải đối mặt với… đồng loại. Thì đó, hôm nay, giả sử biết đọc, anh hiểu được nỗi kinh hoàng khi khắp nơi là tin về vụ xử kẻ chặt phăng tay đồng loại, chỉ vì một chiếc điện thoại.

Giữa rừng xanh núi đỏ, anh bỏ tất cả mọi thứ vào mồm khi đói mà không lo ngộ độc, không lo formon, không lo huỳnh quang, không lo melamine, hay Clostridium Botulinum- những thứ không chỉ những “người rừng” mà cả người văn minh cũng chẳng thể trở thành “thông thái” được.

Còn chẳng hạn có bị đau bụng, anh sẽ nhận được sự công bằng bác ái từ thiên nhiên để chẳng bao giờ phải nhiễm bệnh của người khác, Thứ Sáu chẳng hạn.

Và tất nhiên, “người rừng” thì không thể tưởng tượng được việc phải trả tiền đều như vắt chanh ngay cả khi anh chỉ dùng duy nhất “động cơ chạy bằng cơm”….

Thưa “người rừng” vừa được “giải cứu” và thưa những người văn minh vừa giải cứu “người rừng”, chúng tôi, những người mang danh “giải cứu” anh cũng đang cần được giải cứu.

Trong ngày đầu tiên, thật ngộ, người rừng được người ta “cho tiền”!!!. Được gí cho một chiếc máy điện thoại, để chụp ảnh chẳng hạn. Nhưng đêm văn minh đầu tiên “người rừng” đã mất ngủ. Anh không hiểu tại sao có lá rừng mà người văn minh vẫn cần tiền? Anh thắc mắc vì sao chỉ vì một “cục gạch” mà người văn minh có thể chém đứt tay nhau? Anh cảm thấy lạc lõng “như bị lạc vào rừng”, hay đơn giản là vì anh “nhớ rừng”, một cuộc sống không có quá nhiều phức tạp?!.

Cũng trong đêm đó, có một “người rừng” khác đang sống giữa lòng xã hội văn minh cũng mất ngủ.

Ông là Nguyễn Hữu Định, hộ cận nghèo ở Phương Tú, Ứng Hòa, cha ruột của thủ khoa ĐH Y Nguyễn Hữu Tiến.

Không mất ngủ không được, bởi trong khi con người ta “ba điểm 9” cũng khóc ròng vì trượt ĐH thì đứa con thủ khoa của ông Định lại có nguy cơ không được nhập học.

Sau khi câu chuyện cậu bé thủ khoa ĐH Y Nguyễn Hữu Tiến sẽ phải “đi lính” thay vì được nhập học, báo chí phát hiện ra rằng trong suốt 10 năm qua, người cha Nguyễn Hữu Định đã sống như “người rừng” bên một vỉa hè nào đó giữa thủ đô. Cần câu cơm là một chiếc bơm xe, dăm chiếc cờ lê, mỏ lết cũ kỹ, hoen rỉ. Và nơi trú thân, thật kinh khủng, là một ống cống bỏ hoang. Tất cả những sự hoang dã đó là để hàng tháng khỏi phải trả tiền điện, tiền nhà, tiền nước, tiền xăng dầu, tiền…Tất cả những khó nhọc đó chỉ là để dành tiền nuôi những đứa con với một giấc mơ đại học.

Và 2 tuần qua, người cha mất ngủ, không phải vì muỗi, 10 năm qua ông ngủ không màn đã quen, không phải vì không quạt, không chăn, trong những ngày thủ đô vừa nắng 34-35 độ, vừa lụt lội khắp nơi. Cũng không phải vì lo lắng cho tấm lưng thêm còng khi những đứa con nhập học. Người cha mất ngủ vì chưa kịp mừng cho đứa con thủ khoa đã phải buồn vì giấc mơ dang dở.

Điều gì sẽ xảy ra ngày mai?

Cậu bé thủ khoa con một “người rừng” sẽ nhập ngũ, thay vì giấc mơ đại học. Còn “người rừng” ai sẽ “giải cứu” cho ông, hay có khi sẽ lại xảy ra câu chuyện “trách nhiệm lên tiếng không đúng chỗ”, rằng: “ông đã vi phạm nghị định 36 CP. Xin mời ông biến”. Biến về đâu? Về rừng.

Trong tác phẩm kinh điển của Daniel Defoe, Robinson Crusoe đã sống một cuộc sống thanh thản và hạnh phúc sau khi trở về từ hoang đảo. Nhưng trong thực tế, nguyên mẫu của Robinson Crusoe, Alexander Selkirk, người đã từng sống 4 năm 4 tháng trên hoang đảo Mas-a-Tierra, từng được mô tả “mặc áo da dê, hoang dã hơn cả dê hoang”, sau khi được giải cứu để trở về “thế giới văn minh”, sau khi nổi tiếng khắp thế giới, đã không thể hòa nhập. Ông trở lại với nghề cướp biển, cũng là lý do trước đó phải bỏ trốn ra hoang đảo. Và năm 1721, Selkirk chết ở tuổi 45 vì bệnh sốt rét vàng da, một căn bệnh ông bị nhiễm khi về lại với… thế giới văn minh. Thậm chí, bi thảm hơn, vị tu sĩ ẩn cư, nguyên mẫu của Thứ Sáu, thế giới hoàn toàn không rõ số phận của ông sau khi được thế giới văn minh “giải cứu”.

Để một người dân lưu lạc trong rừng là một cái lỗi lớn của… xã hội. Nhưng để những dân trở thành “người rừng” giữa thế giới văn minh, phải đối mặt với nỗi ấm ức không thể trả lời, thì có lẽ, không thể chỉ gọi là một cái lỗi được nữa. Liệu có khi nào chúng ta sẽ đến gặp “người rừng” để xin chỉ lối vào hoang dã?

HẺM BUÔN CHUYỆN (KỲ 107) : Em đi bơi thuyền…trên phố Đại La…

‘Vòng đối đầu’ khắc nghiệt của người rừng
Hải Tâm (VNN) – Ánh mắt e dè, hoảng sợ của người con trai lớn lên trong rừng từ khi 2 tuổi khiến chúng ta liên tưởng vô vàn trở ngại anh sẽ gặp trong “vòng đối đầu” ở môi trường mới.

Sau gần 40 năm sống biệt lập trong điều kiện gần như thời tiền sử, tuần qua, hai cha con “người rừng” đã được đưa trở lại quê nhà. Nhiều người coi đây là một cuộc giải cứu thần kỳ, chấm dứt đời cô độc của 2 con người trong rừng thẳm hoang dã.

Song cũng không ít người chép miệng tiếc nuối, sao lại đem hai con người tự do quay về thế giới này. Ánh mắt e dè, hoảng sợ của người con trai lớn lên trong rừng từ khi 2 tuổi khiến chúng ta liên tưởng vô vàn trở ngại anh sẽ gặp trong “vòng đối đầu” ở môi trường mới.

Mối e ngại này hẳn không thiếu căn cứ, nếu “người rừng” được nghe về những gì người “văn minh” đang nếm trải…

Kể hết ra chắc đủ viết thành sách (tuy có thể chưa “đồ sộ” đến tầm tiểu thuyết chương hồi). Nhưng thôi, cứ tạm liệt ra vài sự vụ, e cũng khiến bất cứ “người rừng” nào hoảng sợ.

Trước tiên về chuyện ăn uống. So ra thì đồ ăn, thức uống của người “văn minh” sẵn có, đa dạng cả về loại lẫn cách chế biến hơn rất nhiều mấy “món” củ mì, lá rừng của cha con “người rừng”.

Nhưng nói theo kiểu người “văn minh” là chúng ta đang ăn để… chết dần. Không phóng đại chút nào, trong hoàn cảnh sống chung với đủ thứ thực phẩm bẩn, độc hại do con người làm ra cho đồng loại của mình.

Bún “phát sáng”, rau xanh phun đẫm thuốc trừ sâu, thuốc kích thích, trái cây “tắm tráng”, “tắm ngâm” hóa chất… Tất cả đủ khiến chúng ta thành các nàng Bạch Tuyết, chưa kịp ăn hết những đồ ăn vẻ ngoài bóng láng đẹp đẽ, đã bị ngộ độc như chơi.

Đấy là chưa kể những phát minh thần kỳ, kiểu “nghi án” thịt bò cao su. “Sáng tạo” này khiến có người buông lời chê các nhà khoa học Hà Lan máy móc, khi bỏ hàng đống tiền nghiên cứu cách sản xuất thịt bò nhân tạo. Trong khi, người Việt có lẽ đã chế được món thịt ngon lành này từ loại nguyên liệu dồi dào, rẻ tiền bằng… săm lốp cũ.

Còn thứ đồ uống nổi tiếng như café, vốn có vị doanh nhân ca ngợi là thức uống sáng tạo, thì được chế từ… đậu nành pha tẩm hóa chất. Đủ hiểu vì sao người Việt sáng tạo thế. Trà, món ẩm thực thanh cao, được tái chế “kỳ diệu” từ bã ra trà gói cao cấp.

Đều đặn hàng tuần người ta lại kinh hãi “khui” ra thêm đôi ba món mới. Lại lo lắng, lại cuống cuồng tìm cách đối phó, dần dần rồi chán ngán, buông xuôi.

Phiền nỗi, các quan chức của người “văn minh” có vẻ không lấy gì làm sốt ruột. Sự vụ vẫn nối đuôi xảy ra, chẳng ai thực sự thấy mình có trách nhiệm xử lý rốt ráo, ngoài việc thả ra đấy vài thông tin cho phải phép, còn xử lý thế nào thì hình như “gặp đâu xử đó”.

Bún sạch và bún… "phát sáng"
Vỡ lở vụ việc nào mới thấy nhà quản lý “sờ” tới. Nhưng kết quả xử lý thế nào hay làm gì để ngăn những việc tương tự không xảy ra thì dân càng ít được biết… Người “văn minh” hóa ra cũng cô độc, cũng sống đời tự túc, tự lo đấy chứ.

Tiếp đến là chuyện sức khỏe. Đọc báo chí thì được biết, suốt 40 năm, hai cha con “người rừng” chẳng có viên thuốc nào vào người vẫn không bị bệnh nặng hay sốt rét, trong hoàn cảnh tự nhiên cô cùng khắc nghiệt.

Nhưng về thế giới văn minh, hai cha con chắc gì đã chịu nổi sự “khắc nghiệt” của bệnh viện. Phải tiêm vắc-xin chẳng hạn. Còn như xét nghiệm máu, không khéo 2 người đàn ông tuổi cách nhau đến gần nửa thế kỷ, lại ra kết quả y hệt nhau.

Chẳng phải ở cái bệnh viện trong tên có chữ “Đức”, một phiếu xét nghiệm máu được “tiết kiệm” tái sử dụng hết cỡ hay sao. Đến mức có cụ già 80 tuổi chung kết quả với em bé mới… 4 tháng tuổi.

Nội tình vụ dùng chung phiếu động trời ấy thế nào, hẳn không đơn giản. Còn các thường dân thì chỉ biết, chuyện “y đức” giờ đã thành “Hoài Đức” không còn là hy hữu ở một vài bệnh viện, mà đang dần được nhân rộng điển hình.

Thêm một ưu điểm nữa khi sống trong rừng là không phải trả… tiền điện và theo đó, không có nguy cơ bị tăng giá. Bóng đêm hay ánh sáng đều là kho tàng vô tận nhưng miễn phí của trời ban cho. Thuận theo đó mà sáng kiếm ăn, đêm về nghỉ ngơi yên giấc.

Điện, tất nhiên là một trong những phát minh vĩ đại của nền văn minh. Nhưng nhiều người “văn minh” xứ nọ đang chẳng thể yên giấc vì giá điện ở đó luôn “một và chỉ một” con đường là đi lên, mặc kệ đời sống có thăng có trầm ra sao.

Ấm ức nữa là mình mất tiền mua, nhưng thấy tăng vô lý muốn được nghe giải thích, người ta lại bảo không trả lời nữa đâu. Vì người ta trả lời mãi rồi, mà không chịu hiểu (đúng ra là làm sao mà hiểu nổi!).

Sơ sơ vài chuyện vậy cũng đủ làm “người rừng” hoảng hốt!

Tự dưng nhớ đến câu chuyện về Robinson Crusoe được đọc và xem phim từ thuở bé. Sau hơn 28 năm trên đảo hoang, sống một mình mãi cho đến khi tìm được người bạn Thứ 6, Robinson cuối cùng đã thực hiện được khát khao trở về đất liền.

Hình như Daniel Defoe, tác giả tiểu thuyết sau này còn viết thêm những hậu truyện, kể về cuộc đời viên mãn của Robinson sau khi về đất liền. Nhưng những cái kết “hạnh phúc mãi mãi”, trừ truyện cổ tích ra, thường không sống lâu thì phải, nên chẳng mấy ai biết đến mấy “hậu truyện” của ông.

Còn với người viết bài này, không hiểu sao, trong ký ức luôn nhớ là, ở đoạn kết của bộ phim, khi trên con thuyền trở về, ánh mắt Robinson nhìn lại đảo hoang của mình, có cái gì đau đáu…

'Người rừng' trở về: Cuộc sống kỳ lạ giữa rừng già
TP – Ánh mắt vô hồn của Hồ Văn Lang chợt hoảng hốt khi đèn flash lóe lên, đâu như trong tâm tưởng, còn đó những ánh chớp bão giông rừng già. Khoảnh khắc đó vụt qua, và có thể lắm trong ý thức phần người thức tỉnh để anh nhận ra mình đang ở thế giới hiện đại.

'Người rừng' ở Quảng Ngãi từng là bộ đội chính quy
(VTC) – Trước khi ôm con bỏ trốn vào rừng sâu sống hơn 40 năm qua, ông Hồ Văn Thanh (82 tuổi), từng có thời gian là bộ đội chính quy của Quân khu V.

Ảnh: Kỷ vật 40 năm của cha con 'người rừng' (VTC)

Cha con 'người rừng' quay quắt nhớ cuộc sống hoang dã
(VNE) – Sau những ngày làm quen với cuộc sống hiện đại, cha con ông Hồ Văn Thanh vẫn khát khao trở lại căn chòi lá trên cây cổ thụ, làm rẫy khai hoang chốn rừng sâu. Ông cứ lẩm bẩm "Tra xú mờ gót" (nghĩa là muốn trở về núi rừng, thăm rẫy).


Thơ chia buồn với Tarzan Việt Nam vừa "bị" phát hiện

Anh Lang đang sống yên lành
Bỗng đùng một cái trở thành … công dân
Bỗng nhiên bắt phải mặc quần
Bỗng nhiên muốn đái phải cần đúng nơi

Bỗng nhiên không được rong chơi
Ra đường không khéo toi đời vì xe
Đi ỉa thì thì lại phải che
Lại phải mặc sịp lọt khe – quá phiền!
Ăn thì lại phải mất tiền
Tắm thì không được tắm tiên giữa trời

Ngày xưa cứ đến giờ chơi
Là anh chạy nhảy khắp nơi núi rừng
Bây giờ đi đứng cầm chừng
Bước lệch một bước bắn tưng vỉa hè
(Trong rừng nó chẳng có xe
Cùng lắm cây đổ nó đè lên thôi)

Hồi xưa uống nước cầm hơi
Săn được con chuột là ngồi nhâm nhi
Bây giờ ăn chẳng thiếu gì
Nhưng ăn một phát là đi ỉa liền

Hồi xưa không phải kiếm tiền
Giờ phải toan tính đến điên cái đầu
Đấy ! Có sung sướng gì đâu
Kiểu gì sẽ lại trốn sâu vào rừng

Thế rồi lại sống tưng bừng

FB Hiếu Orion

Bếp lửa là nơi kết nối tình cảm "người rừng" Hồ Văn Lang với người thân ở buôn làng. Ảnh: Trí Tín.

Bùi nhùi cạo từ vỏ cây đủng đỉnh được cha con ông Thanh gói bằng lá dong dùng để mồi lửa xẹt ra từ hai viên đá chạm mạnh vào nhau. Họ dùng lửa nấu ăn, sưởi ấm suốt 40 năm qua. Ảnh: Trí Tín.

“Tra xú mờ gót”
Người Già Chuyện

– Nè, ngày mai ông uống càphê một mình nhé, tôi sắp đi xa. Ông thích gì tôi để lại cho: điện thoại, cặp loa hay chiếc tivi LCD?

– Trời ơi, ông nói như trăng trối vậy! Nếu ông đã có lòng, tôi xin lấy hết… cả ba! Nhưng ông đi đâu?

– Trước là ra Quảng Ngãi, sau đó vào rừng sâu.

– Ông muốn tìm hiểu cha con người Cor Hồ Văn Thanh và Hồ Văn Lang vừa trở về với thế giới văn minh sau 40 năm sống trong rừng?

– Không phải tìm hiểu mà tôi vào rừng để sống! Tôi chỉ đi tay không, những thứ thuộc thời đại tân kỳ này tôi vứt hết! Mà ông dùng hai chữ “văn minh” đó coi chừng trật. “Văn minh” vậy mà không hấp dẫn nổi người rừng đấy nhé, ông Hồ Văn Thanh ngày nào cũng đòi “tra xú mờ gót”, tức “muốn trở lại rừng thăm rẫy” kia kìa.

– Thôi đi ông, chỗ tiện nghi đầy đủ lại không muốn, cứ đòi bỏ phố lên rừng!

– Thế ông thấy sống ở phố sướng chỗ nào? Cứ ra đường là rón rón rén rén, dòm trước ngó sau, va quẹt phải thằng trai trẻ là sợ nó rút dao đâm, trước khi dừng đèn đỏ phải ngoái xem có xe tải nào mất thắng phía sau không. Ăn uống thì khỏi phải nói, bây giờ đã thành “đệ nhất khổ”… chứ “khoái” cái nỗi gì. Ông Hồ Văn Thanh nhờ 40 năm ở rừng mà sống tới hơn 80 tuổi, sức khoẻ chỉ bị suy nhược chứ nào có bệnh tật chi, còn tôi với ông chưa biết lúc nào phát ung thư vì bụng chứa đầy chất độc. Năm nay tôi gần sáu chục rồi, vào rừng thể nào cũng sống được 20 năm nữa, còn ông ở lại đây nuốt hoá chất, hít khói xe và mất ngủ vì stress chắc gì thọ nổi 70?

– Thôi thôi ông đừng nói nữa, tôi sợ lắm rồi. Cho tôi đi theo ông nhé?

– Nếu vậy thì phải đi lẹ, kẻo ông Hồ Văn Thanh biến vào rừng là mình mất dấu! Tính tiền bớ chủ quán!

Còng tay 'người rừng' về cộng đồng: Có xâm phạm quyền tự do?
(Nguoiduatin.vn) – Một số ý kiến cho rằng việc chính quyền, người dân còng tay, bắt "người rừng" về, xông vào căn chòi của họ lục lọi đồ đạc, thậm chí tự ý mang đồ đi nơi khác… là xâm phạm quyền tự do cá nhân. (…)

Vật dụng cá nhân của cha con "người rừng" bị xâm phạm

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s