Lừa Đảo, Phản Bội, Kiên Định và gì nữa?

Posted: August 15, 2013 in Uncategorized
Tags:

Trần Minh Thảo (Basam.info)Viết nhân những ngày lễ và sau khi đọc quyển sách Việt Nam 1945-1995 – Chiến tranh, Tị nạn và Bài học Lịch sử của GS Lê xuân khoa. – Lừa đảo, phản bội, phản động, tay sai, bán nước… là những “danh hiệu chính trị” người Việt nam gán cho nhau mấy mươi năm nay, nhất là từ khi đảng Cộng sản ra đời. Ai lừa đảo ai? Ai phản bội ai? Ai bán nước? Ai tay sai?

(Xem thêm: Việt Nam Cộng Hòa – Nạn nhân của chính sách “Ngậm máu phun người” – “Thượng tôn pháp luật”, chuyện thật hay đùa? – Bắt nhóm cảnh sát nhận 2 tỷ đồng của tội phạm) …


“Lừa đảo”, “phản bội”… cũng là nội dung tranh luận được cho là của một số cựu thành viên phong trào đô thị miền Nam trong cuộc ‘kháng chiến chống Mỹ cứu nước’ về cuộc cách mạng do đảng Cộng sản Việt nam tổ chức, lãnh đạo. Có hai ‘phe’ trong cuộc tranh luận : Phe cho là cuộc cách mạng bị phản bội, tạm gọi là ‘phe phản bội’; phe cho là cuộc cách mạng là sự lừa đảo chính trị, tạm gọi là ‘phe lừa đảo’. Cuộc tranh luận có tính ‘sinh tử’, quan hệ đến ‘sinh mệnh chính trị’ cho cả hai phe chỉ là một tiếp nối cuộc tranh luận “phản bội hay lừa đảo” diễn ra từ 1945, từ những người đi kháng chiến rồi ‘dinh tê’, rồi “nhân văn giai phẩm”, đến vụ án chống đảng rồi gần như công khai từ 1990 sau hội nghị ‘kết giao huynh đệ Thành đô’ của hai đảng Trung-Việt.

Tóm tắt cuộc tranh luận:

– Cuộc cách mạng bị phản bội. Những mục tiêu độc lập, tự do, thống nhất, dân chủ, giàu mạnh, công bằng văn minh… đã đưa hằng triệu người, nhiều thế hệ cống hiến trí tuệ, xương máu, tài sản cho cuộc cách mạng nhưng khi cách mạng thành công thì chỉ được một đất nước tan hoang, lòng dân ly tán và lệ thuộc nước ngoài, dưới sự thống trị của một vài ‘nhóm cánh hẩu’ nhân danh 3 triệu đảng viên và 90 triệu người dân vì họ có trong tay quân đội, công an, toà án, nhà tù… cuộc cách mạng bị phản bội vì những người cai trị (thế hệ sau) đang làm ngược mọi mục tiêu ban đầu của cuộc cách mạng tuy luôn nói về học tập, kiên định, trung thành, chống suy thoái…

– Cuộc cách mạng là sự lừa đảo. Không có một thiên đường xã hội chủ nghĩa ở Liên xô từ sau cách mạng tháng 10 nhưng những vị tiền bối của đảng đã lớn tiếng nói về thiên đường đó, nói về việc sẽ đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản hung tàn, phản động. Có lẽ các vị tiền bối của đảng cũng bị lừa khi Liên xô đã nuôi dạy, tiếp đón các vị trong môi trường ‘thiên đường’ của nhóm đặc quyền, đặc lợi, không cho các vị nhìn thấy cái địa ngục trần gian của tầng lớp dưới bị trị. Các vị bị lừa mà tin thiên đường XHCN là có thật rồi các vị truyền bá cái ‘thiên đường Cộng sản’ đó cho nhân dân các nước thuộc địa nghèo đói, bị lăng nhục, bị bức hại, trong đó có Việt nam. Quả thật, có một thiên đường như thế cho đến ngày nay ở liên bang Nga, ở Trung quốc, ở bắc Triều tiên, ở Cuba và cả Việt nam xây nên bằng xương máu, mồ hôi, nước mắt của hàng triệu triệu người dân lầm than. Những nơi ấy có cả những địa ngục cho tầng lớp dưới.

‘Phe lừa đảo’ nói cuộc cách mạng đánh Pháp đuổi Mỹ với 4-5 triệu người chết và hàng chục triệu người ly tán cho Đảng giành lấy chính quyền và dùng bạo lực nhà nước vừa giành được phục vụ lợi ích nhóm rồi giao tổ quốc Việt nam cho bành trướng Bắc kinh để có chỗ dựa lưng dài lâu cho thiên đường của nhóm ‘cánh hẩu’.

Hai phe có một thống nhất: cuộc cách mạng bị phản bội hay lừa đảo là do khi nắm độc quyền cai trị, đảng đã toàn tâm toàn ý phục tùng lợi ích của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán, biến Việt nam thành một thứ chư hầu mạt hạng. Hai phe còn có chung một tâm trạng: xấu hổ, phẫn nộ, uất ức vì lòng nhiệt tình, tình tự dân tộc, lòng yêu nước, lý tưởng vì hạnh phúc của nhân dân và cả tuổi thanh xuân háo hức cống hiến bị đảng cai trị biến thành những con rối, thành lưu manh chính trị ‘đưa người cửa trước, rước người cửa sau’, tiếp tay bán nước cho bành trướng đại Hán.

Đó là ‘yếu tố Trung quốc’ trong cuộc tranh luận lừa đảo hay phản bội đã làm cho hai phe có sự thống nhất tuy khác nhau cách nhìn về quá khứ và hiện tình của cuộc cách mạng.

Quyền lực cai trị hiện hành thì gán cho một số người trong cả hai phe là ‘bọn phản bội’, quay lưng với sự nghiệp cách mạng của đảng, không kiên định lập trường giai cấp, phai nhạt lý tưởng xã hội chủ nghĩa, suy thoái chính trị, đầu hàng kẻ thù giai cấp. Quyền lực cai trị cũng buộc tội những ai nói về độc lập, chủ quyền, nhân quyền, dân chủ… là phần tử biến chất, phản động, âm mưu lật đổ, nhận tiền của các thế lực thù địch nước ngoài thực hiện chiến lược diễn biến hoà bình chống phá nhà nước, lật đổ chế độ, phá hoại quan hệ hữu nghị, tốt đẹp anh em cùng chí hướng Việt Trung…

Hai phe trong cuộc tranh luận ‘lừa đảo, phản bội’ và đảng, nhà nước lại đưa ra cùng giải pháp, giải pháp ‘kiên định’.

Đảng, nhà nước nói: Phải kiên định (và sáng tạo) chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đánh bại chiến lược diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch, đảng lãnh đạo toàn diện tuyệt đối nhằm xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội, cùng với các nước anh em đưa Việt nam thành một quốc gia xã hội chủ nghĩa, văn minh, giàu mạnh với tiên đoán chủ nghĩa Cộng sản sẽ thống trị toàn thế giới.

Hai phe trong cuộc tranh luận ‘lừa đảo, phản bội’ thì nói: kiên định các mục tiêu ban đầu của cuộc cách mạng (hoặc do thanh niên, sinh viên học sinh, trí thức miền Nam tham gia phong trào tưởng và tin cuộc cách mạng có mục tiêu như thế) bằng việc xây dựng nhà nước pháp quyền, tam quyền phân lập, xã hội dân sự, xoá bỏ độc quyền chính trị, tôn trọng nhân quyền và các quyền căn bản của công dân, nhân dân là người chủ thực sự của đất nước, hội nhập với thế giới văn minh tiến bộ, bảo vệ độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.

Kiên định nào đúng? Ai sẽ thắng ai trong cuộc tranh luận “lừa đảo, phản bội”?

Trước mắt, phần thắng nghiêng về quyền lực cai trị khi người vô tù, bị trù đập vì các điều 79, 88, 258 của luật hình sự ngày càng nhiều. Mẫu số chung của các bản án dường như là vì chống bành trướng đại Hán xâm lược, tuy điều đó không ghi trong án văn.

Về lâu dài, yếu tố Trung quốc trong nền chính trị Việt nam sẽ quyết định ai thắng ai. Dù sao đi nữa, cuộc tranh luận đã thể hiện tâm trạng phẫn nộ chính trị do lòng tự trọng, phẩm giá dân tộc bị xúc phạm nặng nề.

Một số vị nói: nếu cuộc vận động dân chủ, tự do thất bại thì sẽ lại có một Hồ chí Minh khác với khẩu hiệu hành động đã từng được các cuộc khởi nghĩa sử dụng.

Về yếu tố Trung quốc trong cuộc cách mạng và trong cuộc tranh luận ‘phản bội, lừa đảo’ hiện nay.

Cuộc tranh luận có một nhất trí: chính Trung quốc, bất kể là Tưởng hay Mao là nhân tố ảnh hưởng bao trùm lên cách mạng Việt nam; Nga, Mỹ, Pháp, Anh chỉ là thứ yếu.

Do có sự gặp nhau đó của hai phe, nên khi đọc cuốn sách của GS Lê Xuân Khoa trên trang Ba Sàm người viết có ý tìm xem có không yếu tố Trung quốc trong chính trường miền Nam (Việt nam Cộng hòa). Tức là tìm xem bành trướng Đại Hán có nhòm ngó đến Việt Nam Cộng Hoà trước 1975 không?

Nhiều thông tin, dư luận cho thấy Trung Quốc đã coi miền Nam Việt nam là ‘đối tác’ trong chiến lược bành trướng từ hội nghị Genève 1954 cho đến biến cố 1975. Có dư luận nói Trung quốc đã cắm một chi bộ Cộng sản trong nội bộ người Hoa ở Chợ lớn nhằm thực hiện ý đồ này. Do trăn trở với vấn nạn này, người viết cố tìm xem giáo sư Lê xuân Khoa ‘tiết lộ’ bí mật gì về hai chính sách không ‘trúng thời trúng tiết’ của anh em ông Ngô đình Diệm: tố Cộng ngay sau kháng chiến thành công và đàn áp Phật giáo khi thế và lực còn mỏng yếu có tác dụng tự làm suy yếu, phân hoá xã hội khốc liệt dẫn đến bại vong. Rất mong giáo sư với tư liệu phong phú có một phụ lục về những vấn nạn này trong lần tái bản. Có yếu tố Trung quốc (thông qua Việt nam Dân chủ Cộng hòa) trong hai chính sách không thức thời đó không? Tại sao năm 1963, anh em Ngô đình Diệm lại chạy trốn vào nhà một tài phiệt người Hoa (Mã Tuyên)? Anh em ông bị giết có phải vì dính líu đến Bắc kinh? Nhiều người dẫn lại phát biểu của TBT Lê Duẫn: “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên xô và Trung quốc” và nêu bật yếu tố Trung quốc trong phát biểu gán cho Mao: “đánh Mỹ đến người Việt nam cuối cùng”.

Nhắc đến quyển sách của giáo sư Lê xuân Khoa vì quyền lực cai trị hiện hành đang thực hiện nhiều chủ trương, chính sách đã làm cho Việt Nam Cộng hòa trở thành ‘bên thua cuộc’. Trong số có hai chính sách rất ngu xuẩn, bá đạo: (a) đàn áp một cách hung bạo các tiếng nói dân chủ trong đảng và người dân yêu nước chống bá quyền bành trướng lấy thịt đè người cướp đất, cướp biển của tổ quốc, (b) đa thần giáo hoá các tôn giáo làm cho xã hội Việt nam phân hoá thành những nhóm tín ngưỡng thời bán khai, mông muội, mối liên kết tín ngưỡng đứt tung cùng với phân hoá giàu nghèo khốc liệt làm cho Việt nam không còn là một quốc gia, dân tộc thống nhất. Là âm mưu của chủ nghĩa bành trướng chăng? Do bạn vàng khuyến cáo thực hiện hay em út học tập và làm theo? Có người hỏi khi nào thì chùa Một cột, chùa Quán sứ, chùa Từ đàm, chùa Vĩnh nghiêm… phát hành cổ phiếu ra thị trường chứng khoán cho giống với chùa Thiếu lâm ở Trung quốc.

Hiện nay, Việt nam và thế giới kể cả Trung quốc giải thích thế nào về chính sách của chủ nghĩa bành trướng đối với Việt nam, biển Đông, Đông nam Á và thế giới?

Có mấy lý giải:

(1) Biển Đông là lối ra thế giới duy nhất của Trung quốc do các hướng khác đã bị phong toả, là nơi có thứ tài nguyên mà Trung quốc còn thiếu.

(2) Đông nam Á là vựa lúa cho khoảng 500 triệu dân vì đất đai sản xuất lương thực của Trung quốc chỉ đủ nuôi 300-400 triệu miệng ăn trong tổng số 1,3 tỷ người.

(3) Giải quyết mâu thuẫn nội bộ sinh ra từ thể chế hủ bại, tàn độc nhất trong lịch sử Trung quốc. Truyền thống của thế lực cai trị hủ bại Trung quốc là dùng chiến tranh hay đe doạ chiến tranh với bên ngoài để giải quyết mâu thuẫn nội bộ, đễ trấn áp chống đối, bạo loạn bên trong. Hành vi này xảy ra khi quyền lực cai trị cảm nhận sâu sắc có sự kèn cựa trong bộ máy và sự phẫn nộ, bất an trong xã hội. Đó là cách làm của quyền lực cai trị trước khi sụp đổ hoàn toàn.

(4) Người đứng đầu trong bộ máy cai trị TQ muốn chứng tỏ ‘tầm cỡ lãnh đạo’, xứng là ‘thiên tử’ được trời uỷ thác giáo hoá thiên hạ, lập uy để trấn áp đối thủ trong nội bộ.

(5) Bành trướng đất đai, mở rộng lãnh thổ để chứng tỏ tính chính danh của nhà cai trị theo văn hoá khổng Nho (đất nào cũng là đất của vua, dân nào cũng là thần dân của vua), nhằm lập uy với ‘thần dân’. Đó là sứ mệnh giáo hoá man di.

(6) Trung quốc hung hăng, cướp bóc, ‘xả rác’ trên toàn thế giới vì nhu cầu phát triển đất nước.

Trong các lý giải trên thì (1), (2) và (6) dường như nhằm biện minh cho hành vi côn đồ, hung hăng của bành trướng đại Hán: Trung quốc cũng văn minh, hoà hiếu nhưng do hoàn cảnh tự nhiên khó khăn nên bị buộc phải ‘côn đồ’,‘bành trướng’. Có nhiều cách làm văn minh hơn, hoà hiếu hơn để Trung quốc đi ra thế giới văn minh, nhân dân ấm no hạnh phúc, xã hội lành mạnh hơn là hung hăng, côn đồ, bất chấp công lý. Đảng Trung quốc lại chọn cách làm biến dân tộc Trung quốc thành con bò sửa, đất nước Trung quốc thành bãi rác làm cho loài người ghê sợ.

(…)Do các bên hiểu ‘kiên định’ khác nhau mà độc lập, tự do, dân chủ, nhân quyền… có thể lại trễ hẹn một lần nữa chăng? (Lần thứ nhất là sự thất bại của phong trào đông du, phong trào duy tân, Tự lực văn đoàn… và cuộc thử nghiệm ở miền Nam sau 1954). Trễ hẹn không chỉ vì bị quyền lực cai trị đã biến thành nhà nước vô chính phủ bách hại, mà còn do người dân bức xúc, nóng lòng chọn giải pháp quyết liệt, cực đoan.

Bài học lịch sử cho thấy một nhóm trộm cướp (hay xã hội đen kiểu Năm Cam) với một khẩu hiệu hành động có màu sắc chính trị phù hợp, đáp ứng được nỗi khát khao của người dân cùng khổ, bị áp bức, bị lăng nhục cả vật chất lẫn tinh thần, sẽ trở thành lực lượng chính trị lãnh đạo cuộc nổi dậy (anh em Tây sơn chẳng hạn(?).

Những khẩu hiệu hành động như vậy thì… các đảng Cộng sản đã để lại rất nhiều, như: trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ, diệt ác phá kềm, có dao cầm dao có súng cầm súng… chẳng hạn.

Khi quyền lực cai trị bị đưa lên bàn mổ xem nó phản bội hay lừa đảo thì một nhóm xã hội đen được trang bị một khẩu hiệu chính trị kiểu “cướp của nhà giàu chia cho người nghèo” cũng trở thành một cuộc nổi dậy. Nhiều cuộc nổi dậy đó đây không chỉ đào mồ chôn chế độ mà chôn cả cuộc vận động tự do, dân chủ, nhân quyền. Đó là thế lưỡng nan của người Việt thời kỳ 1945 và hiện nay.

Có công mà tàn ác, tham lam như hoàng tộc Tây Sơn cuối cùng cũng phải đối diện với lòng dân: “lạy trời cho nổi gió nồm – Cho thuyền chúa Nguyễn kéo buồm thẳng ra”. Có lẽ dân Việt thời đó thấy chúa Nguyễn ít tàn ác hơn Tây sơn Quang Toản chăng? Thường xuyên kể lể công trạng nhưng lại bị chính người trong cuộc cho là phản bội hay lừa đảo thì sẽ đối diện với thứ gì? Chắc hẳn quyền lực cai trị thấy rõ nguy cơ ngày càng tăng nên ra sức tăng cường lực lượng vũ trang để tự bảo vệ. Trung quốc có một bài học: chính lực lượng vũ trang thề trung thành tuyệt đối với vua đã làm một cuộc chính biến hoà bình đưa tướng quân Triệu khuông Dẫn lên ngôi vua lập ra nhà Tống, lật đổ cả một triều đại Đường hùng mạnh. Đó là hiểm nguy từ bên trong và bên trên khi chính trị mất tính chính danh, bị cáo buộc phản bội, lừa đảo, bán nước.

Làm gì để tránh đối đầu với hiểm nguy? Việc cần làm ngay là phải loại bỏ yếu tố bành trướng đại Hán trong nền chính trị bằng việc đảng đang làm và nhân sĩ trí thức đã lên tiếng (nhóm kiến nghị 72): sửa đổi hiến pháp một cách triệt để với việc bầu ra một quốc hội lập hiến đa thành phần, xây dựng một hiến pháp thực sự là của nhân dân. Có người nói là hiến pháp thoát Hán, loại bỏ vĩnh viễn định hướng Hán hoá. Đó là bước khởi đầu có tính quyết định của dân tộc. Một đảng chính trị nào đó có quyền chọn định hướng chính trị của mình nhưng dân tộc Việt nam thì dứt khoát không chọn định hướng Hán hoá hoặc bất cứ thứ định hướng ‘mãi quốc cầu vinh’ nào.

Làm được vậy là kiên định các mục tiêu lý tưởng của cuộc cuộc cách mạng. Không làm như vậy khó tránh bị qui kết là phản bội, lừa đảo, phản động, tay sai, bán nước…

Việt Nam Cộng Hòa – Nạn nhân của chính sách “Ngậm máu phun người”
(SHSM) – Thưa các bạn, là một người trẻ tuổi, chưa một lần được biết đến ngôi trường của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), cũng chưa từng được sống dưới chế độ tự do non trẻ đó, tuy nhiên qua nhiều sách báo, tài liệu và nhân chứng sống, cộng với những suy nghĩ của mình, tôi nhận thấy một điều đó là một chế độ, một nhà nước khác hẳn với những lời tuyên truyền của cộng sản.

Có một câu hỏi làm tôi day dứt gần 10 năm trời khiến tôi phải tự mình đi tìm câu trả lời cho nó đó là: “Tại sao một chế độ thối nát, được quy chụp là Ngụy quân, ngụy quyền lại được người dân thương nhớ, tiếc nuối?”. Và cuối cùng tôi cũng tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó trong bài này đó là “Việt Nam Cộng Hòa chỉ là nạn nhân của một chính sách ngậm máu phun người của đảng cộng sản Việt Nam”. Vì sao tôi nói vậy? Vì không có một chế độ xấu xa nào mà hàng triệu công dân của nó ở Hải ngoại lẫn những người vẫn còn ở lại trong nước đã từng sống trong chế độ đó và thân nhân họ, thậm chí những người miền Bắc có tư duy đều thương tiếc. Con người ta có một tâm lý chung đó là luôn muốn quên đi cái dĩ vãng xấu xa, không tốt đẹp. Vậy khi hàng triệu người dù cho phải ly tán vẫn nhớ về nó thì đó không thể là điều xấu xa. Đó chính là câu trả lời chính xác nhất.

Thật ra bất cứ một xã hội nào cũng có mặt hạn chế, ngay cả nước Mỹ nhân bản và dân chủ hiện nay cũng còn nhiều mặt cần sửa đổi. Việt Nam Cộng Hòa không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên trong một chừng mực nhất định thì những hạn chế đó sẽ dần khắc phục theo thời gian và trong cùng một thời điểm lịch sử hay thậm chí ngay cả với xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện tại thì VNCH xứng đáng dân chủ gấp vạn lần thật sự chứ không nói dối trơ trẻn của bà Doan. Đó là lý do tôi viết bài này để chứng minh cho bạn đọc những sự thật về một nhà nước dân chủ non trẻ nhưng đã phải chịu chính sách ngậm máu phun người của đảng cộng sản Việt Nam.

Biểu tình tại VNCH

Biểu tình tại CHXHCNVN

Tôi viết bài này xin giành tặng cho tất cả bạn đọc với mong muốn:

– Với những người yêu VNCH dù đã từng sống hay chỉ biết đến qua sách vở thì như một lời khẳng định chắc chắn rằng những gì họ đã yêu mến không hề nhầm lẫn.

– Với những người bị lừa dối hi sinh cho đảng cộng sản như thế hệ cha ông tôi thì như một lời chân tình để giúp họ thật sự nhận ra bản chất của đảng cộng sản VN và ông Hồ đã lừa dối họ bao lâu này.

– Với những người còn vì miếng ăn mà cố gắng lừa bịp dân tộc hãy tỉnh lại đi, sự thật không thể bị bưng bít được mãi. Đừng tự lừa dối mình và lừa dối nhân dân nữa, hãy để cho lương tâm con người lên tiếng trong tâm hồn mình. (…)

“Thượng tôn pháp luật”, chuyện thật hay đùa?
Hà Vy – SL (Tầm Nhìn) – Trong ứng xử với doanh nghiệp vi phạm, tỉnh Hà Tĩnh tỏ ra thiếu nhất quán, thiếu công bằng. Có DN sai phạm triền miên thì “giơ cao đánh khẽ”, có trường hợp thì tìm mọi cách “dìm hàng” cho DN “lên bờ xuống ruộng”. Và kết quả là chính quyền bao giờ cũng đúng.

Lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh trong một lần thăm Khu kinh tế Vũng Áng (Ảnh: Nguồn Internet)

Tỉnh “thượng tôn pháp luật”, 1.000 công nhân ra đường

Chuyện Công ti SHATICO cho Công ty NIBELC thuê đất xây nhà tạm để giải quyết chỗ ở cho 1.000 công nhân trong khi KT Vũng Áng chưa có mặt bằng theo UBDN tỉnh Hà Tĩnh là sai phạm, cần phải xử lí nghiêm, triệt để.

Tại cuộc họp ngày 31/7/2013, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, ông Lê Đình Sơn cùng với nhiều Sở, Ban Ngành đã thống nhất kiên quyết xử lí hành vi sai phạm của SHATICO, buộc công ty này phải phá dỡ khu nhà tạm cho công nhân trước ngày 10/8.

Tại cuộc họp, nhiều ý kiến “đồng thanh” về hành vi sai phạm của SHATICO, “ủng hộ” quyết định thu hồi đất, tháo dỡ mặt bằng của tỉnh. Tuy nhiên, vấn đề liên quan đến chỗ ăn ở của 1.000 con người, liên quan đến tiến độ dự án trọng điểm quốc gia, liên quan đến đạo lý nhân văn của dân tộc thì các vị “lờ” đi.

Ông Lê Đình Sơn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh kết luận buộc DN phải tháo dỡ nhà trước ngày 10/8, với quan điểm “thượng tôn pháp luật”, mọi DN phải tuân thủ pháp luật, ai sai phạm đều phải xử lý nghiêm…(!?).

Hai DN đã không biết bao nhiêu lần “kêu cứu” lên Tỉnh uỷ, UBND, lên UB tư pháp Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ…và đã có chỉ đạo của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đề nghị UBND tỉnh Hà Tĩnh giải quyết “đảm bảo quyền, lợi ích hợp pháp của người lao động (về chỗ ăn, ở, sinh hoạt), tránh việc ảnh hưởng tiến độ dự án”…

Thậm chí như đã thoả thuận với BQL KKT Vũng Áng, hai DN xin cấp đất, thuê đất và xin giãn lộ trình di dời, nhưng đều vô hiệu.

Trong cuộc họp ngày 31/7, ông Lê Đình Sơn cho rằng mọi việc phải xứ lí theo luật. Vì vậy ông Sơn yêu cầu Satico phải di dời khu nhà tạm của 1000 công nhân trước ngày 10/8.

Hà Tĩnh bỏ qua tất cả, quyết làm đến cùng.

Kể ra cũng đáng nể sợ tinh thần “thượng tôn pháp luật” của tỉnh này.

Không còn con đường nào khác, vào ngày 10/8, hai DN đành chấp nhận tháo dỡ khu nhà tạm.

Vào thời điểm đó, VTV1 phát sóng một phóng sự ngắn, phản ứng quyết liệt về hành động “khó hiểu” của Hà Tĩnh, đẩy 1.000 công nhân ra đường chỉ để lấy một bãi đất trống, bất chấp nguy cơ làm chậm tiến độ dự án trọng điểm quốc gia.

Đại diện công ty Samsung phát biểu hành vi của tỉnh Hà Tĩnh ảnh hưởng xấu đến tiến độ dự án, môi trường đầu tư, công ty đang xem xét khả năng không tiếp tục đầu tư vào tỉnh này.

Có thể, sức lan toả của sóng truyền hình quốc gia đã khiến một số vị tỉnh ngộ, ngày 11/8, công việc tháo dỡ tạm dừng lại. Ngày 12/8, ông Nguyễn Thanh Bình, Bí thư Tỉnh uỷ Hà Tĩnh vào trực tiếp thị sát khu nhà tạm, nêu quan điểm việc di dời phải có lộ trình, đảm bảo quyền lợi cho người lao động.

Dù sao “muộn vẫn còn hơn không”, vừa may hàng nghìn lao động chưa bị đẩy ra đường.

Nhưng với động thái này, Hà Tĩnh thể hiện cách ứng xử tuỳ tiện, tiền hậu bất nhất. Bởi vì những cảnh báo nói trên báo chí đã đề cập, phân tích đầy đủ từ trước đó rất lâu.

DN vi phạm, bên “nâng niu”, bên “vùi dập”

Nếu như tinh thần “thượng tôn pháp luật”, kiên quyết xử lý nghiêm mọi đối tượng bất kể là ai của lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh được thể hiện thống nhất, công bằng, phân minh thì rất đáng trân trọng.

Thế nhưng, trong thực tế lại hoàn toàn khác.

Mới đây, dư luận xôn xao sự việc hai con tàu khổng lồ Vasco Da Gama và IBN Battuta của Bỉ đang hút cát trái phép tại vùng biển Cửa Nhượng, gây ô nhiễm môi trường và ảnh hưởng nghiêm trọng đến ngư trường của ngư dân.

Sự việc diễn ra đã hàng chục tháng trời, bộ đội biên phòng tỉnh đã tiến hành xử phạt, lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh cũng được thông báo về sự việc.

Thế nhưng khi một PV trao đổi về vấn đề trên, một vị lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh trả lời đại khái đây là vấn đề nhạy cảm, báo chí không nên đưa tin, rằng FORMOSA đã làm nhiều việc cho tỉnh…

Dư luận đặt câu hỏi về việc những con tàu có trọng tải hàng chục nghìn tấn đã hút cát trộm trong
một thời gian dài trên vùng biển Cửa Nhượng khiến ngư trường tan hoang, ngư dân điêu đứng
thì các cơ quan chức năng ở Hà Tĩnh không xử lí dứt điểm. Vậy đâu là "thượng tôn pháp luật?"

Trả lời báo chí lãnh đạo BCH Biên phòng Hà Tĩnh hứa sẽ sắp xếp lịch gặp chủ tịch UBND tỉnh trong thời gian sớm nhất để làm rõ vấn đề. Thế nhưng đã hơn một tuần trôi qua nhưng không thấy vị lãnh đạo này thông tin lại. Khi phóng viên liên lạc để báo cáo sự việc nhưng vị chủ tịch tỉnh nhất quyết không trả lời.

Và thế là hai con “quái vật” khổng lồ trên vẫn ngang nhiên hút ngàn nghìn, hàng vạn m3 cát trước sự bàng hoàng và bất lực của ngư dân.

Trong trường hợp này, không hiểu nguyên tắc “thượng tôn pháp luật” của tỉnh Hà Tĩnh đang để ở đâu? Hai con tàu to như quả núi chứ có phải nhỏ nhoi như cây kim đâu mà không thấy?

Đại diện các ban bệ, sở ngành sao không thấy lên tiếng “phản đối”, “phân tích cái sai” của chủ hai con “quái vật” này?

Câu trả lời chung cho trường hợp này là “mặc kệ”, “Ếch kêu mặc ếch, tre dầm mặc tre”.

Cũng liên quan đến việc thu hồi đất. Hiện nay trên địa bàn Hà Tĩnh có hàng chục dự án với hàng nghìn héc ta đất đã đình trệ hàng chục năm, gây lãng phí vô cùng lớn.

Theo tinh thần “thượng tôn pháp luật”, lẽ ra Hà Tĩnh đã ban hành quyết định thu hồi đất, thu hồi chứng nhận đầu tư đối với các dự án nói trên.

Thế nhưng tỉnh này vẫn tỏ ra hết sức “mềm mỏng”, “giơ cao đánh khẽ” đối với hành vi trái luật đã rõ ràng.

Đơn cử như trường hợp dự án sắt Thạch Khê, đã đình trệ nhiều năm, thiết bị bỏ hoang hoá cùng với hàng chục nghìn m2 đất.

Hay như dự án thép Vạn Lợi đã nằm “đắp chiếu” suốt ba năm khiến nhiều ngân hàng đóng trên địa bàn Hà Tĩnh đã lở cho đơn vị này vay vốn rơi vào cảnh lao đao, khốn đốn. UBND tỉnh Hà Tĩnh đã họp lên họp xuống không biết bao nhiêu lần và ra không biết bao công văn, thậm chí đích thân ông Võ Kim Cự – Chủ tịch UBND tỉnh đã ra công văn hỏa tốc để “dọa” Vạn Lợi phải đẩy nhanh tiến độ nếu không sẽ tiến hành thu hồi dự án… Thế nhưng từ đó đến nay dự án nghìn tỉ này vẫn không “cựa quậy”.

Nhà máy bia Toàn Cầu, “chết” đã chục năm nay, khiến cho một khu đất mênh mông tại vị trí đắc địa của TP Hà Tĩnh rơi vào cảnh hoang hoá.

Một vị giám đốc Sở cho biết đúng ra dự án bia Toàn Cầu đã phải thu hồi từ lâu, nhưng vì do DN (BMC) đã đầu tư vào Hà Tĩnh quá nhiều, nay DN khó khăn, tỉnh phải “đồng hành”.

Điều hết sức khó hiểu là một DN đã tạo công ăn việc làm cho 500 lao động địa phương, góp phần thi công dự án trọng điểm quốc gia, thì lại không được may mắn hưởng sự “đồng hành” của tỉnh.

Mà liên tục, dồn dập những động thái mang tính chất “hành”, để dồn DN tới chân tường.

Một chân lí được rút ra: DN luôn luôn sai. Hay DN “khi nào cần sai, tỉnh sẽ cho thấy cái sai”.

Người xưa có câu: “Miệng nhà quan có gang có thép”.

Ngẫm thật chí lí.

Trước đây, kiên quyết tháo dỡ nhà tạm của SHATICO để “thượng tôn pháp luật”. Nay đình chỉ, giãn tiến độ là vì “quyền lợi người lao động”!

Thật là vừa nghiêm minh vừa nhân từ.

Bắt nhóm cảnh sát nhận 2 tỷ đồng của tội phạm
L.Dương (TP) – Ngày 14/8, Cơ quan CSĐT Bộ Công an bắt giam Nguyễn Đức Chinh (SN 1986), nguyên cán bộ Công an tỉnh Thái Nguyên và Nguyễn Huy Thắng (SN 1977), nguyên cán bộ Công an tỉnh Ninh Bình về hành vi lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.

Theo tin ban đầu, trước đó Công an Thái Nguyên điều tra một vụ án giết người, tàng trữ, sử dụng trái phép vũ khí, ra lệnh truy nã một đối tượng liên quan tên Trần Văn Hưng.

Tối 19/3/2012, phát hiện Hưng ở nhà của Đinh Thanh Loan (phường Bích Đào, TP Ninh Bình), tổ công tác của Phòng Cảnh sát truy nã tội phạm – Công an tỉnh Thái Nguyên gồm 2 cán bộ Nguyễn Đức Chinh, Nguyễn Viết Hòa cùng Nguyễn Huy Thắng ập vào, bắt giữ Hưng.

Hưng đặt vấn đề “biếu” tổ công tác 2,5 tỷ đồng để được tha. Hòa cho biết không thể thả Hưng vì đã báo cáo lãnh đạo, nhưng có thể không bắt Loan về hành vi che giấu tội phạm. Sau khi “ngã giá”, Hòa đồng ý cầm 2 tỷ đồng rồi dặn Hưng phải khai bị bắt ở một địa điểm khác.

Sau đó, Hưng tố cáo hành vi của nhóm cảnh sát trên. Trước khi bắt Chinh và Thắng, CQĐT Bộ Công an đã bắt giam Hòa và một cán bộ khác thuộc Công an tỉnh Thái Nguyên là Mã Khánh Linh.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.