Khẩu súng bắn “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”

Posted: September 11, 2013 in Uncategorized
Tags:

Đào Tuấn (Quechoa) – Việc người dân ít tham gia tố cáo tham nhũng có thể hiểu là sự thắng thế của tâm lý “makeno”, có thể hiểu đó là một tín hiệu sự đầu hàng, của người ngay trước kẻ gian! Hoặc đơn giản hơn, đó là một thất bại khi khẩu súng bắn vào “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”.

(Xem thêm: Công khai gì, sếp 'ăn' tiền tỷ không ai biết – Vị ĐBQH bị nhắn tin: ‘Ông đừng dây vào địa hạt của tôi’ – Toan tính lợi ích sau mỗi bộ đồng phục – Tony Blair thoả thuận cố vấn cho Việt Nam và Peru) …


Nước mắt người tố cáo tham nhũng
14h15 chiều 22.8.2001, anh Đặng Vũ Thắng, người tố cáo tham nhũng tại Thảo Cẩm Viên Sài Gòn, đang cùng bạn bè ngồi tại quán Hương Dừa (Thủ Đức) thì nhận một cú điện thoại tới máy di động. Nghe xong, anh không ăn nữa mà ngồi trầm ngâm nghĩ ngợi. 15 phút sau, Thắng mượn xe bạn về phòng làm việc ở Thảo Cầm Viên. Và đó là lần cuối cùng anh còn được gặp bạn bè.

Dưới cơn mưa tầm tã, anh bị những kẻ côn đồ do thủ quỹ Lâm Bích Thủy thuê “dằn mặt”, gần như băm nát cơ thể. Cẳng chân bị chặt. Thắt lưng bị chém. Ruột lòi ra ngoài. Phổi bị đâm thủng. Cơ hoành rách. Lá lách vỡ đôi. Đặng Vũ Thắng mất tới 4 lít máu và sau đó tử vong mà không nói được một lời.

Cái giá của việc “biết quá nhiều”, của những lá đơn tố cáo tham nhũng trong vụ Thảo Cẩm Viên, chính là tính mạng người tố cáo.

Có thể, vụ Thảo Cẩm Viên chỉ là một cá biệt trong việc trả thù bằng xã hội đen. Nhưng cá biệt trong một tình trạng không hề cá biệt là người tố cáo tham nhũng bị trả đũa tới nơi tới chốn, khi việc làm của họ, không chỉ là chống lại những tiêu cực của những người có quyền, có tiền, mà có khi còn đụng đến “nồi cơm chung” của những người hôm qua còn là đồng nghiệp. Một vị bí thư đảng ủy phường ngay tại thủ đô mất chức. Một cán bộ ở Hà Tiên bị “vụt gãy giò”. Một nông dân bị cắt điện suốt 19 tháng, bị xả nước ao cá. Và thậm chí, ngay cả một ĐBQH như ông Lê Như Tiến cũng nhận không ít tin nhắn hăm dọa, cảnh cáo “ông đừng có dây vào địa hạt của tôi”.

Vì sao người dân giờ đây ít tố cáo tham nhũng? Đơn giản là họ sợ bị trả thù. Và những trường hợp chống tham nhũng giống với việc “con giun xéo lắm cũng quằn”, hơn là người ta nhìn thấy cái xấu và tự giác chống lại nó, phê phán nó.

Ngày hôm qua, trong ngồn ngộn những con số, những tình trạng, những kê khai, những thành tích… còn có một dòng đánh giá, trong cáo cáo chống tham nhũng của Thanh tra Chính phủ. Nguyên văn: “Rất ít người dân tham gia tố cáo tham nhũng”.

Nhà báo Trần Quang Thành bị tạt acid mù mất một mắt, vì tố cáo tham nhũng 22 năm trước
ĐBQH Dương Trung Quốc có lần phát biểu: chống tham nhũng của ta rất hoành tráng, súng nổ rất to, nhưng chẳng ai bị thương. Vì đạn bắn không có đầu.

Việc người dân ít tham gia tố cáo tham nhũng có thể hiểu là sự thắng thế của tình trạng không ít phổ biến, nói như ĐBQH Lê Như Tiến- là tâm lý “makeno” (mặc kệ nó), vô cảm, hoặc “ngậm miệng ăn tiền”, tức không động đến mình thì mình cũng không động đến”. Nhưng cũng có thể hiểu đó là một tín hiệu sự đầu hàng, của người ngay trước kẻ gian! Hoặc đơn giản hơn, đó là một thất bại khi khẩu súng bắn vào “giặc nội xâm” đang thiếu “đầu đạn- người tố cáo”.

Trong câu chuyện thời sự liên quan đến “Chị Nguyệt Hoài Đức”, có lẽ cả những người tố cáo và những người đang có ý định tố cáo tham nhũng đều sẽ không thể quên “những giọt nước mắt người ngay”, ngay trong lễ vinh danh. Những giọt nước mắt cho thấy nỗi cô đơn của người tố cáo kể cả khi họ làm đúng và chưa, chứ không phải là không, bị trả thù.

Rất muốn hỏi Tổng Thanh tra Chính phủ một câu, rằng vì sao hệ thống pháp luật để bảo vệ người tố cáo hoàn toàn không thiếu, trong khi thực tế xảy ra biết bao nhiêu tai bay vạ gió chỉ vì những người tố cáo đã làm đúng.

Và liệu cuộc chiến chống “giặc nội xâm” sẽ đi đến đâu khi “người ngay” vẫn phải sợ kẻ gian đến như thế!

Công khai gì, sếp 'ăn' tiền tỷ không ai biết
(VNN)"Phát hiện tham nhũng kiểu gì mà ở Hoài Đức thì để xảy ra chuyện như vậy. Kê khai tài sản minh bạch gì mà GĐ nhận lương 2,6 tỉ bao nhiêu năm nay rồi cũng chả ai biết".

Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền: Gần 3 năm mới phát hiện được 2 vụ nhỏ

Việc phát hiện và xử lí tội phạm tham nhũng năm nay tăng hơn so với năm 2012 kể cả về số vụ lẫn số bị can. Đây là nỗ lực lớn của cơ quan chức năng cùng sự góp sức của các phương tiện thông tin đại chúng. Tuy nhiên, cần nhìn nhận lại về một số hạn chế trong cuộc chiến chống tham nhũng để có hướng khắc phục.

Thứ nhất, hoạt động của đội ngũ thanh tra địa phương vẫn còn nhiều tồn tại, mà nếu không kịp thời chấn chỉnh thì lực lượng thanh tra các địa phương sẽ bị vô hiệu hóa, không phát huy tác dụng.

Thứ hai, việc phát hiện xử lí hành vi tham nhũng trong báo cáo cũng như qua thực tiễn giám sát còn chưa tương xứng với tình hình.

Khâu yếu kém nhất trong phòng chống tham nhũng hiện nay là phát hiện tham nhũng. Khâu tự phát hiện của các cơ quan đơn vị qua công tác tổ chức cán bộ, thanh tra cán bộ, đánh giá, xử lí cán bộ đều rất yếu kém. Phát hiện tham nhũng kiểu gì mà ở Hoài Đức thì để xảy ra chuyện như vậy. Kê khai tài sản minh bạch gì mà GĐ nhận lương 2,6 tỉ bao nhiêu năm nay rồi cũng chả ai biết.

Trong khi đó, việc phát hiện của cơ quan chức năng dù có nhiều tiến bộ nhưng vẫn chưa đáp ứng được yêu cầu. Có những tỉnh mà 2 năm rưỡi mới phát hiện được 2 vụ rất nhỏ ở cấp thôn xã. Khi chúng tôi hỏi đến thì lại giải thích đó là "tội phạm ẩn". Chúng tôi nói đùa "nó chả ẩn tí nào đâu, các đồng chí cứ gắn camera theo dõi lên gốc cây ở các ngã tư thì sẽ thấy chả ẩn tí nào cả"… (…)

Vị ĐBQH bị nhắn tin: ‘Ông đừng dây vào địa hạt của tôi’
(4T) – "Có những lúc tôi nhận được hơn 500 tin nhắn, trong đó đồng cảm, chia lửa, lo lắng cho mình không ít, nhưng tin nhắn hăm dọa, cảnh cáo không kém phần…" Phó Chủ nhiệm UB Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng QH Lê Như Tiến trao đổi với VietNamNet về tố cáo tiêu cực, tham nhũng nổi lên gần đây.

(…) Trong xã hội phổ biến tâm lý "makeno" (mặc kệ nó), vô cảm, hoặc "ngậm miệng ăn tiền", tức không động đến mình thì mình cũng không động đến. Cho nên phát hiện, tố cáo tham nhũng có khi người chịu thua thiệt nhất lại là chính người tố cáo.

Lâu nay, dư luận luôn hiểu những người tham nhũng thường là những người có vị trí, có chức có quyền, lắm tiền, lắm tài sản. Người muốn tố cáo tham nhũng thường yếu thế, không thể chống lại một thế lực, nhóm thế lực, lợi ích có những quyền lực phong tỏa mọi tố cáo. Nên tâm lý không muốn tố cáo tham nhũng phổ biến trong xã hội.

Chỉ khi ‘cực chẳng đã’, dường như ở cuối đường cùng sự chịu đựng, người ta mới dũng cảm đứng lên tố cáo tham nhũng, như vụ nhân bản xét nghiệm ở bệnh viện Hoài Đức, và gần đây là trạm y tế ở Quảng Nam…

Không chỉ ngành y tế, có những ngành khác có tiêu cực, tham nhũng, nhưng số người dũng cảm âm thầm tìm kiếm bằng chứng để tố cáo chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bởi họ phải lo giữ nồi cơm, manh áo của chính họ và gia đình.

Họ chả dại làm vì gương tày liếp của những người dũng cảm tố tham nhũng nhưng kết quả nhận được là sự trù dập, chuyển công tác, bị trả thù, bị uy hiếp tính mạng không chỉ bản thân mà cả gia đình, người thân bị liên lụy. Tôi được biết có những trường hợp còn bị ném chai xăng phóng hỏa vào nhà, bị xã hội đen dằn mặt, thậm chí bắt cóc con cái, người thân để trả thù….

Tôi đại diện cho cử tri, hay phát biểu ở nghị trường về chuyện chống tham nhũng, tiêu cực cũng đón nhận kết quả không dễ chịu đâu. Đã có lúc tôi nhận được khoảng hơn 500 tin nhắn, trong đó tin nhắn đồng cảm, chia lửa, thậm chí lo lắng cho mình không ít, nhưng tin nhắn hăm dọa, cảnh cáo cũng không kém phần. Có những tin nhắn còn cảnh cáo "ông đừng có dây vào địa hạt của tôi". (…)

Toan tính lợi ích sau mỗi bộ đồng phục
(SMO) – Đầu năm học mới, ngoài các khoản thu như học phí, tiền quỹ hội phụ huynh, tiền xây dựng, các bậc phụ huynh còn phải đóng thêm một khoản đó là tiền đồng phục, nhẹ thì vài trăm còn nặng thì lên tới cả triệu đồng. Mặc dù được khoác lên mình mỹ từ “bình đẳng” nhưng ẩn sau mỗi bộ đồng phục đó là cả sự toan tính thiệt hơn giữa nhà trường và các công ty may.

(…) Bộ đồng phục học sinh được trao cho mục đích đem lại sự bình đẳng, xóa nhòa ranh giới giàu nghèo trong môi trường giáo dục. Song vì những bản hợp đồng lợi ích và các khoản hoa hồng béo bở, nhiều trường đã núp dưới danh nghĩa tốt đẹp này để trục lợi. Các bậc phụ huynh dù biết nhưng họ thà bỏ tiền ra để mua lấy sự “bình yên” còn hơn là để con mình bị các thầy cô giáo đối xử “ghẻ lạnh, trù dập”.

Tony Blair thoả thuận cố vấn cho Việt Nam và Peru
Edward Malnick (The Telegraph) Bản dịch của Lê Anh Hùng (Defend the Defenders) – Tony Blair đã mở rộng đế chế kinh doanh của mình sang Viễn Đông.

Cựu Thủ tướng Anh đã ký một thoả thuận gây tranh cãi nhằm cố vấn cho chính phủ Việt Nam trong bối cảnh Đảng CS cầm quyền ngày càng bị lên án về chính sách đàn áp tự do ngôn luận. (…)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.