Cái giá của độc đảng

Posted: September 16, 2013 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Lễ (BBC) – Việc Đảng Cộng sản Việt Nam quyết bám giữ quyền lãnh đạo của mình là điều dễ hiểu. Nhưng cái lý lẽ Đảng đưa ra mới khó hiểu.

Đảng nói rằng điều đó có lợi cho dân cho nước – đây là điều cần phải bàn lại. Nhưng nó có lợi cho Đảng trước hết thì không có gì phải bàn cãi.

Thử động đến quyền lãnh đạo của Đảng xem. Sẽ biết!

(Xem thêm: Người Việt phải đuổi kịp dân Campuchia – Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng – Vụ “luộc” đề tài tại ĐH Bách khoa Hà Nội: Ngang nhiên gian lận lý lịch khoa học) …


ĐCsVN lãnh đạo "toàn diện và tuyệt đối" đất nước Việt Nam suốt mấy mươi năm qua

Những ngày này, có lẽ ít ai biết rõ điều này hơn ông Lê Hiếu Đằng, người vừa kêu gọi thành lập đảng đối lập.

Đánh người nằm bịnh

Đầu tiên các báo mang họ ‘nhân dân’ nhưng thân Đảng điểm mặt ông Đằng. Tiếp đến các báo tỉnh báo thành, rồi báo ngành báo nghề đều ùa vào dập ông Đằng tới tấp.

Ông Lê Hiếu Đằng
Ông Lê Hiếu Đằng không phải là cán bộ Đảng
đầu tiên đã từng phản bác Đảng

Tôi nghĩ các nhà lý luận của Đảng đang cơn giận mà nói vậy chứ chưa suy xét kỹ nội tình câu chuyện của ông Đằng. Có câu: ‘Chim sắp chết cất tiếng nỉ non; người sắp chết nói lời thành thật’. Khi được ‘viết trong những ngày nằm bịnh’ – mà là trọng bệnh có phần sống phần chết – thì tôi tin những lời ông Đằng viết ra là rút gan rút ruột tận đáy lòng. Với một người đã lăn lộn trong lòng Đảng bao nhiêu năm, một người lúc nào cũng cảm nghĩ về tình hình đất nước và trong khoảnh khắc thành thật nhất thì lời kêu gọi ‘thoái Đảng, lập đảng đối lập’ của ông thật không thể coi thường.

Hơn nữa, lúc đó tính mạng còn không giữ được thì ham hố chi mà ‘mưu đồ chính trị’ với ‘vị kỷ cá nhân’? Với lại, từ bỏ niềm tin, đi giết lòng mình thì có dễ không nhất là khi cả đời đã hy sinh vì nó?

Cho nên, nói sao chứ ông Đằng không thể hàm hồ được. Ắt hẳn ông đã suy xét cặn kẽ, cân nhắc thấu đáo mọi bề trước khi đi đến quyết định làm Đảng tối tăm mặt mũi như thế.

Công và lợi

Theo báo Đảng thì sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân hoàn toàn ủng hộ; còn lý do vì sao các học giả đã ‘phân tích nát nước’. Còn gì để bàn cãi nữa?

Theo sự phân tích này, thì nguyên do chính Đảng độc quyền lãnh đạo là Đảng có công còn dân có lợi. Công là Đảng đã ‘cứu nước cứu dân’sắp sửa làm cho ‘dân giàu nước mạnh’. Công lớn bằng trời nên Đảng được độc quyền lãnh đạo trên toàn cõi Việt Nam.


Sau khi bị dân Nhật truất quyền, Đảng Dân chủ Tự do của ông Abe đã trở lại mạnh mẽ

Về ‘cứu nước cứu dân’ thì Đảng Quốc đại (INC) bên Ấn Độ chắc không thua gì Đảng vì đã dẫn dắt nhân dân Ấn Độ giành độc lập mà không tốn nhiều xương máu. Về ‘dân giàu nước mạnh’ thì Đảng Dân chủ Tự do (LDP) của Nhật chắc không phải hổ thẹn so với Đảng vì đã đưa nước Nhật từ đống tro tàn thành cường quốc thế giới.

Ngay Campuchia sát bên, Đảng Nhân dân Campuchia (CPP) có công cứu nước khỏi họa diệt chủng lại còn đưa đất nước phát triển ổn định cho đến nay. Nói như Đảng thì INC, LDP và CPP phải triệt hết đảng khác, viết lại Hiến pháp để tiếm quyền lãnh đạo hay sao?

Hoặc là họ không đủ ‘đỉnh cao trí tuệ’ như "Đảng ta", hoặc là dân nước họ khó hơn dân ta nên họ không làm được như Đảng chăng?

Cứ cho là có công thì được quyền lãnh đạo đi, vậy còn có tội thì sao?

Cải cách ruộng đất bao nhiêu người chết? Kinh tế tập trung bao cấp tàn phá đất nước như thế nào? Tham nhũng làm mất bao nhiêu tiền thuế của dân? Rồi còn hàng tỉ đôla tiền thuế của dân chìm theo con tàu Vinashin thì sao?

Chẳng phải ‘thế lực thù địch’ nào mà chính Đảng đã thừa nhận những ‘sai lầm khuyết điểm’ kể trên.

Chẳng lẽ vài lời xin lỗi, mấy giọt nước mắt, một số vị bị cách chức, một vài người đi tù là xong? Còn Đảng chẳng hề hấn gì, vẫn cứ điềm nhiên tại vị.


Các quan chức Tiên Lãng nhận mức án nhẹ hơn nhiều so với gia đình Đoàn Văn Vươn

Công lớn thì được thưởng to, tội nặng chỉ bị phạt nhẹ. Ai thông minh bằng Đảng đây?

Hơn nữa, theo lý mà suy, nếu dân thật sự trao quyền cho Đảng thì dân phải có quyền trừng phạt sai lầm của Đảng chứ?

Thế mà dân chả làm gì được Đảng cả. Có chăng được Đảng xin lỗi đã là hạnh phúc lắm rồi.

Lời nói suông

Công bằng mà nói, ở vị trí lãnh đạo đất nước, Đảng cũng muốn dân giàu nước mạnh. Có như thế Đảng mới chứng tỏ cái tài lãnh đạo của mình. Cho nên câu nói ‘Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân’ trong chừng mực nào đó cũng có thể xem là lời nói thật lòng.

Nhưng nếu vì thế mà cho rằng nên cho Đảng lãnh đạo thì chẳng khác nào đi dụ trẻ con.

Đảng chính trị nào không đặt mục tiêu vì dân vì nước? Tự dưng họ lập ra đảng phục vụ lợi ích riêng của họ rồi để dân bầu được sao?

Đảng nói dân từng theo Đảng giành độc lập dân tộc. Nhưng Đảng cũng nói một Đảng hôm qua tốt thì không có nghĩa hôm nay vẫn được dân tin.

Do đó, nếu không có gì đảm bảo Đảng chỉ vì và luôn vì lợi ích của dân thì đó chỉ là lời nói suông to tướng.


Nông dân vốn hiền lành chất phác sao vẫn phản kháng chính quyền?

Không chỉ nói suông mà thực tế dường như chứng minh điều ngược lại.

Câu chuyện về tiếng súng của Đoàn Văn Vươn là minh chứng rõ ràng về việc chế độ Đảng quyền vì dân hay vì Đảng.

Chính quyền huyện Tiên Lãng thừa hiểu pháp luật nhưng họ vẫn cưỡng chế ngoài diện tích có quyết định cưỡng chế, phá nhà khi không có quy định cho phá nhà. Họ sẵn sàng chà đạp lên pháp luật. Vì sao? Vì pháp luật họ nắm trong tay và họ biết rằng người dân chả là gì trước chính quyền.

Một bên là người dân không có gì ngoài vũ khí tự tạo. Một bên là chính quyền với toàn bộ hệ thống quân đội, công an, luật pháp, tòa án và bộ máy tuyên truyền.

Đoàn Văn Vươn thể hiện hình ảnh của một người dân đen đúng nghĩa trước một chính quyền quá uy quyền.

Đảng nói Đảng cần toàn quyền để phục vụ nhân dân nhưng ai dám chắc Đảng không dùng quyền lực đó để trấn áp dân?

Chẳng lẽ người nông dân bảo vệ mồ hôi xương máu của mình lại là thế lực thù địch?

Chẳng lẽ Đảng vì lợi ích toàn dân nên có xâm phạm lợi ích một người dân cũng chẳng sao?

Nếu chính quyền thật sự vì dân thì họ đã suy nghĩ khác và hành xử khác.

Nếu chính quyền thật sự vì dân thì đâu có cảnh hàng ngàn nông dân mất đất mất đai bỏ nhà bỏ cửa ăn dầm nằm dề đi khiếu kiện từ ngày này qua tháng khác.

Chính quyền vì dân chắc không thể không hiểu rằng tiền bồi thường ăn tiêu dăm mười năm cũng hết, còn nhà cửa, ruộng vườn là nơi sống và sinh kế cả đời người ta.


Người dân Mỹ có nghĩ như Đảng là nước họ không dân chủ?

Hậu quả không nhỏ

Công bằng mà nói nếu Đảng không vì dân thì dân đã không theo Đảng trong công cuộc giành độc lập trước đây. Nhưng nay, nếu ai đó yêu cầu đưa hoạt động của Đảng vào quy củ bằng một đạo Luật thì Đảng nói ‘không cần thiết’.

Trí tuệ đỉnh cao như thế thật khó ai bằng!

Về mặt thực tế, có những điều chứng minh ngược lời Đảng nói.

Về mặt lý thuyết, độc đảng dẫn đến những hậu quả không nhỏ mà không hiểu sao dù đã ‘phân tích nát nước’ nhưng các nhà lý luận của Đảng vẫn không nhìn thấy.

Một đảng nắm quyền lực tuyệt đối thì liệu có cưỡng được cám dỗ muốn làm gì thì làm, nhất là làm lợi cho bản thân, hay không?

Một Đảng không hề biết cạnh tranh là gì và sắp tới cũng không muốn cạnh tranh với ai liệu có luôn biết phấn đấu hay không?

Một Đảng mà người dân không bầu nhưng vẫn nắm quyền thì liệu có hiểu được tâm tư nguyện vọng của dân hay không?


Thành tích lãnh đạo của Đảng liệu chỉ có 'thắng lợi này đến thắng lợi khác'?

Không phải các nhà tư tưởng Ánh sáng ở Pháp ở không vẽ chuyện ‘tam quyền phân lập’; không phải những người sáng lập nước Mỹ rỗi hơi tự dưng tìm cách kiểm soát quyền lực.

Từ kinh nghiệm bản thân họ biết quyền lực không kiểm soát sẽ như thế nào.

Ai mà không vì lợi ích của bản thân? Ai mà chẳng muốn hô gió có gió, vẫy mưa được mưa? Ai đã nắm được quyền lực rồi mà lại chịu nhả ra bao giờ?

Chỉ khi một đảng không ham muốn quyền lực, chỉ khi quyền lực được kiểm soát thì quyền lực đó mới được sử dụng vì lợi ích của dân. Còn một đảng chăm chăm vào quyền lực thì không biết đảng đó sẽ làm chuyện gì.

Bệnh không uống thuốc

Vậy còn một đảng luôn ‘phê và tự phê’ thì sao? Liệu có là Đảng tốt cho dân?

Ngày xưa, vào Đảng là gian khổ, là hy sinh, thậm chí bỏ mạng. Tôi tin đó là đảng cách mạng và có sức mạnh.

Còn bây giờ, Đảng chễm chệ ngồi trên cao. Vào Đảng là có cơ lên chức nắm quyền, thêm tiền thêm bạc. Đảng đã trở thành một nơi dễ tha hóa và mất sức chiến đấu.

Khi nào vào Đảng không tự khắc sẽ có quyền hành, khi nào vào Đảng là phải làm sao để được dân bầu, khi nào biết thắc thỏm lo âu sợ dân quay lưng thì các đảng viên mới tận tâm tận lực.

Có người nói đảng viên suy thoái chỉ là hiện tượng, nhưng suy thoái mãi không sửa được thì đã thành bản chất mất rồi! Không phải bây giờ mà mấy chục năm qua lúc nào cũng nghe chỉnh đốn Đảng.


Đảng đề ra công thức nhân dân làm chủ nhưng vẫn phải để Đảng lãnh đạo

Đơn giản con người tốt hay xấu không thể chỉ trông chờ vào ý thức bản thân được. Căn bệnh suy thoái trong Đảng không phải không có thuốc chữa. Có điều liều thuốc này Đảng nhất định không chịu uống.

Quyền lực của dân

Có người nói đa đảng là âm mưu muốn giành quyền lực của Đảng. Suy cho cùng, đa đảng chính là trả quyền lực về cho nhân dân.

Người dân Campuchia tổng tuyển cử tháng 7 năm 2013
Người dân các nước, trong đó có Campuchia, có quyền lựa chọn đảng phái để giao quyền lực

Người dân thông qua lá phiếu sẽ thực hiện quyền làm chủ đất nước của mình. Đảng nào giỏi thì dân chọn để giao quyền. Đó là quyền mà người dân nhiều nước có từ lâu nhưng người dân Việt Nam chưa được hưởng.

Người dân đổ mồ hôi xây dựng nên đất nước này, bỏ xương máu bảo vệ mảnh đất này thì chính người dân chứ không phải bất kỳ đảng phái nào mới là chủ nhân của dải non sông gấm vóc này.

Đảng người ta được dân bầu lên nắm quyền, còn Đảng ta vừa cầm quyền vừa nơm nớp lo sợ bị người dân lật đổ. Xem cái cách Đảng bao quanh mình bằng công an, quân đội, bằng bộ máy tuyên truyền trong khi đảng người ta không phải làm như vậy thì thử hỏi ai chính đáng hơn ai?

Bao nhiêu tiền của của nhân dân, bao nhiêu nguồn lực của đất nước đã được chi tiêu vào mục đích bảo vệ Đảng.

Xem ra cái giá của độc đảng không hề nhỏ. Số tiền đó mà đem đi đầu tư phát triển đất nước thì sẽ như thế nào?

Chẳng lẽ nhân dân Việt Nam không xứng đáng tự quyết định vận mệnh của mình hay sao?

Đảng có công to nhường ấy, trí tuệ nhường ấy, tài năng nhường ấy, tâm huyết nhường ấy, uy tín nhường ấy mà sợ dân không bầu cho Đảng sao?

‘Dân chủ độc đảng’

Ấy vậy mà không biết các lý thuyết gia của Đảng nặn kiểu gì thành ra ‘độc đảng vẫn dân chủ’ còn ‘đa đảng chưa chắc đã dân chủ’.

Một phiên họp phê và tự phê của Đảng
Liệu phê và tự phê có là cứu cánh cho Đảng?

Tôi chỉ nghĩ đơn giản là trong một gia đình mà chỉ một anh có toàn quyền còn những người khác không được phép hó hé thì chắc chắn không phải là dân chủ.

Với lại, cuộc sống này vốn dĩ đã đa nguyên, chín người mười ý không ai giống ai thì tại sao chỉ có tư tưởng cộng sản mới được tồn tại còn những tư tưởng khác thì không?

Để giải thích cho cái ‘độc đảng dân chủ’ ấy, Đảng dùng đến ‘tính giai cấp’.

Tuy nhiên, dùng một khái niệm mà chỉ tồn tại trong phạm vi của Đảng Cộng sản để rồi đi đến kết luận về tính dân chủ vốn là một giá trị phổ quát của loài người thì liệu có hợp lẽ?

Thử hỏi người dân các nước xem có ai cho mình thuộc giai cấp nào và có dùng ‘bạo lực cách mạng’ để ‘đấu tranh giai cấp’ hay không? Ngay ở Việt Nam bây giờ mà hỏi ai đó thuộc giai cấp bóc lột hay bị bóc lột có khi người ta xem anh là người cõi nào mới xuống.

Đảng nói ở Mỹ dù Dân chủ hay Cộng hòa thì đều là của giai cấp tư sản và phục vụ lợi ích riêng giai cấp. Nếu vậy người dân Mỹ bầu cho các đảng này làm gì? Còn Đảng Cộng sản của giai cấp bị bóc lột đó, sao dân Mỹ họ không bầu?

Còn nếu nói đa đảng là của ‘giai cấp tư sản’ vậy thì ở Nga giải thích thế nào về việc Đảng Cộng sản nước này có thể làm nên chuyện trong các kỳ bầu cử?


Quốc hội Việt Nam là của dân bầu nhưng sao lại toàn tuân theo lệnh Đảng?

Đảng cảnh báo tranh chấp đảng phái ‘cản trở sự phát triển chung của xã hội’. Thế sao các nước phương Tây phát triển nhanh thế? Không có ai săm soi thì tha hồ mà tự tung tự tác à?

Lúc đó sự phát triển còn bị cản trở hơn mấ́y lần.

Nếu Đảng cứ nhất quyết đòi độc quyền lãnh đạo đất nước thì trách nhiệm Đảng phải gánh vác lớn đến thế nào chắc hẳn Đảng phải biết. Mọi thành bại của dân tộc, hưng vong của đất nước đều nằm trong tay Đảng.

Điều thấy rõ là trong lúc thế giới phát triển vũ bão như hiện nay, Việt Nam đứng trước nguy cơ tụt hậu hơn bao giờ hết.

Người Việt phải đuổi kịp dân Campuchia

Ngô Nhân Dụng (N-V||Dzungm86) – Từ ba bốn chục năm nay dân Việt Nam đã biết mình thua kém dân các nước Nam Hàn, Ðài Loan, Thái Lan. Biết như vậy cũng thấy tủi, nhưng còn có thể đổ tại số mạng không may, đành chịu. Nhưng khi nhìn thấy dân mình không may mắn bằng dân Miến Ðiện, thì nhiều người đã nóng mặt.

Năm ngoái, nước Miến Ðiện bắt đầu tiến trình dân chủ hóa, đảng đối lập thắng gần hết các đơn vị bầu cử bổ túc; cả thế giới theo dõi với con mắt ngưỡng mộ. Còn dân mình, chẳng biết bao giờ mới được bầu người đại diện thật sự vào Quốc Hội!

Nay lại đến dân Campuchia. Trong cuộc bỏ phiếu tháng trước, đảng đối lập bỗng nhiên thắng lớn, đã thổi lên một luồng gió mới vào sinh hoạt chính trị. Lý do chính khiến chính quyền Hun Sen thất bại là vì dân đã chán ghét nạn tham nhũng, lạm quyền của đảng Nhân Dân của ông ta; cũng như tình trạng lệ thuộc Trung Cộng và Việt Cộng. Dân Campuchia đã có cơ hội bày tỏ thái độ bằng lá phiếu. Còn dân Việt, bao giờ mới có một cơ hội như thế?

Thua Ðài Loan, Ðại Hàn, Phi Luật Tân đã xấu hổ. Nay thấy mình thua cả dân Miến Ðiện, dân Campuchia, chắc người Việt phải thấy tủi nhục. Nhất là những người biết suy nghĩ, có học, và dám nói. Một người 45 tuổi đảng lên tiếng kêu gọi các đảng viên bỏ đảng Cộng sản để lập đảng mới, cũng nêu trường hợp Camphuchia ra làm thí dụ, cho thấy người ta đã tiến bộ hơn mình. Sau cú sốc Miến Ðiện, cú sốc Campuchia sẽ giúp nhiều đảng viên cộng sản Việt Nam tỉnh ngộ hơn. (…)

Dân Việt Nam chỉ mong người Khmer không khơi dậy mối thù hận lâu đời với người Việt. Họ sẽ phải thấy các chính sách lấn áp của đảng Cộng sản Việt Nam không được dân Việt ủng hộ. Hơn nữa, người Việt Nam sẽ tranh đấu để được sống trong một xã hội tự do dân chủ, ít nhất cũng bằng dân Campuchia. Dù nền dân chủ ở nước láng giềng còn trong cảnh sơ sinh nhưng đã đầy hứa hẹn. Chính quyền Hun Sen sẽ phải giảm bớt tham nhũng và bớt lệ thuộc Trung Cộng khi bị phe đối lập trong quốc hội theo dõi và phê phán. Khi nào cả hai dân tộc cùng sống trong các chế độ dân chủ tự do thì mọi bất đồng sẽ được giải quyết trên căn bản bình đẳng.

Góp phần giải mã hiện tượng Lê Hiếu Đằng

Tiêu Dao Bảo Cự (BVN) – Thời gian gần đây có một số “hiện tượng” mang sắc thái chính trị đáng cho mọi người quan tâm: Huy Đức xuất bản cuốn sách “Bên thắng cuộc” bạch hóa một giai đoạn lịch sử Việt Nam, Nguyễn Đắc Kiên gay gắt phê phán trực tiếp Tổng bí thư Đảng Cộng Sản, Nguyễn Phương Uyên tuyên bố quan điểm chính trị chống đảng trước tòa án, hoạt động của Mạng lưới blogger với Tuyên ngôn 258 tố cáo với thế giới điều luật phản dân chủ của luật hình sự… và gần đây nhất là hiện tượng Lê Hiếu Đằng. Những hiện tượng này không phải “đột xuất” mà có nhưng chính là sự tiếp nối của quá trình đấu tranh dân chủ hóa đất nước của các tầng lớp nhân dân, đặc biệt là trí thức, qua mấy thập niên và cũng ghi dấu mở đầu cho một giai đoạn mới, trong đó điều nổi bật là một số người đã vượt qua nỗi sợ hãi do chế độ độc tài toàn trị áp đặt nặng nề lên toàn xã hội, nói lên chính kiến của mình ngược với quan điểm chính thống của chế độ.

Cũng đã gần một tháng trôi qua từ khi Lê Hiếu Đằng công bố bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh” (17/8/2013), dư luận phản hồi từ nhiều phía đã phân tích, ủng hộ, phê phán bài viết cũng như tác giả, lại một lần nữa làm lộ rõ các loại “lập trường chính trị” trước hiện tình đất nước. Tuy nhiên trừ một số ít bài (như bài viết của Lữ Phương) nêu vấn đề một cách khách quan, sát thực tiễn, phần lớn các bài viết từ hai cực chính trị, tạm gọi là “chống cộng triệt để” và “cộng sản bảo thủ” đều không căn cứ vào bản chất của sự việc mà chỉ áp đặt cách suy luận và diễn dịch theo quan điểm chính trị của mình. Từ đó gán cho Lê Hiếu Đằng những gì ông không hề có như cò mồi lừa bịp của đảng, cơ hội chủ nghĩa… hay ngược lại như phản bội chống đảng, bị thế lực thù địch giật dây…

Thật đơn giản và rõ ràng khi người ta biết và chịu nhìn vào chính bản thân bài viết, ngay từ tựa đề “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh”. Trong những ngày nằm bệnh Lê Hiếu Đằng có thời gian suy nghĩ để “tính sổ” đời mình, một việc quá tự nhiên và thông thường. Hồi tưởng về thời tuổi trẻ và quá trình cuộc sống, đấu tranh qua hai chế độ với những kỷ niệm và nhận thức qua mỗi thời kỳ, ray rứt về hiện tình đất nước dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản và một vài gợi ý để tìm lối thoát cho đất nước. Với ý tưởng chân thành, hành văn mộc mạc, đề cập nhiều vấn đề, đây là bài viết của một người đang nằm bệnh có tính cách tự sự chứ không phải chính luận hay cương lĩnh. Sao có thể đòi hỏi những gì không thể có qua một bài viết trong hoàn cảnh này.

Bài viết chứng tỏ tác giả là một con người có trải nghiệm thực tiễn, suy nghĩ tự do và tinh thần phản kháng. Mấy năm gần đây, Lê Hiếu Đằng nổi lên như một “nhân vật phản biện” với các bài viết, các cuộc trả lời phỏng vấn và cả việc tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm lược. Đối với những người có hiểu biết về ông, thực ra Lê Hiếu Đằng đã nổi tiếng phản biện từ nhiều năm trước trong các hoạt động ở guồng máy chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh (mà ông đã có nhắc tới vài việc trong bài viết “Suy nghĩ…”) và điều này cũng là sự tiếp diễn của tinh thần đấu tranh và ý thức dấn thân thời trai trẻ. Đó không gì khác hơn là lòng yêu nước, tinh thần phản kháng trước bất công áp bức của rất nhiều thế hệ người Việt Nam.

Bài viết của Lê Hiếu Đằng có nhiều chi tiết dễ gây tranh luận nhưng điểm nút tạo ra cơn sốt chính là lời kêu gọi tập thể từ bỏ đảng Cộng sản và thành lập một đảng mới. Về đảng mới này ông chỉ viết “chẳng hạn như đảng Dân chủ Xã hội”. Rõ ràng đây chỉ là một gợi ý đầu tiên. Có thể sự gợi ý này bắt nguồn từ mấy nguyên nhân mà ông và bạn bè hay một số trí thức đã từng suy nghĩ : Đã từng có hai đảng Dân chủ và Xã hội hoạt động song song với đảng Cộng sản (cho dù chỉ là đảng cây cảnh); gốc gác của dân chủ xã hội cũng có chung cội nguồn với chủ nghĩa xã hội của cộng sản nên những đảng viên Cộng sản dễ chấp nhận; sự ưu việt hiện nay của các chế độ dân chủ xã hội, đặc biệt ở các quốc gia Bắc Âu đã được thừa nhận và có sức thuyết phục đối với toàn thế giới. Chỉ là một gợi ý, làm sao có thể đòi hỏi ông phải nêu cương lĩnh của đảng hay định hướng gì khác trong một bài viết tự sự khi đang nằm bệnh. Ông cũng không khẳng định đây là đảng mới duy nhất mà chỉ là thí dụ cho sự đối lập chính trị để kềm chế sự độc tài toàn trị của đảng Cộng sản.

Dĩ nhiên Lê Hiếu Đằng không còn ủng hộ đảng Cộng sản khi ông kêu gọi từ bỏ đảng nhưng ông cũng không kêu gọi lật đổ đảng Cộng sản. Đây không phải là thái độ lập lờ mà là căn cứ vào thực tiễn, không duy ý chí. Đảng CS còn tồn tại được bao lâu là điều không ai có thể nói trước chính xác nhưng thực tế là họ đang cầm quyền với một thế lực hùng mạnh, một bộ máy có mạng lưới rộng khắp, số đảng viên và những người ủng hộ chiếm thành phần không nhỏ trong dân số. Dĩ nhiên dù hùng mạnh tới đâu cũng có ngày sụp đổ như lịch sử của các đế quốc và các chế độ độc tài của loài người đã cho thấy. Giả thiết ngay cả khi đảng bị lật đổ, nghĩa là không còn nắm chính quyền, thì số đảng viên và những người ủng hộ họ vẫn còn đó như một thực thể chính trị. Trong công cuộc dân chủ hóa đất nước, thoát khỏi nạn độc tài toàn trị, như một ước mơ của đại bộ phận dân tộc, có nhiều cách nghĩ và phương thức để giải quyến nan đề này. Lê Hiếu Đằng chọn phương thức hình thành sức mạnh đối lập để chuyển hóa một cách hòa bình chứ không bạo loạn lật đổ. Không ai có thể đoan quyết phương thức nào là duy nhất đúng và lựa chọn là quyền của mỗi người. Nếu cùng một mục đích, các phương thức khác nhau có thể hỗ trợ cho nhau để tạo nên sức mạnh tổng hợp.

Lê Hiếu Đằng chỉ gợi ý chứ không phải tuyện bố tự mình đứng ra thành lập đảng mới. Ông chưa chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Việc thành lập đảng mới chỉ có thể được thực hiện khi có rất nhiều người tán thành, liên lạc với nhau và cùng chung tay hành động. Thời gian sẽ trả lời cho điều này. Nếu việc này được thực hiện, hay sẽ gợi mở cho việc hình thành các tổ chức và hoạt động khác của xã hội dân sự, đây sẽ là một đóng góp đáng kể vào việc tạo nên sức mạnh đối lập với chế độ toàn trị.

Trong việc dân chủ hóa chế độ và dân chủ hóa đất nước, những người cộng sản cấp tiến có thể đóng một vai trò đáng kể. Tuy nhiên lại có người nói cộng sản không thể thay đổi, chỉ có thể xóa bỏ. Đây cũng là vấn đề cần thảo luận.

Trước đây khi những người cộng sản nói về cộng sản, người ta thường trích dẫn các “ông Tây cộng sản râu dài râu ngắn”. Bây giờ những người chống cộng lại trích dẫn các ông Tây khác, cộng sản cũng như không cộng sản. Các kiểu trích dẫn này thực chất cũng không khác mấy với các kiểu “Tử viết” (Khổng tử nói rằng) thời phong kiến, phần nào mang tính chất nô lệ về tư tưởng. Dĩ nhiên những tư tưởng lớn đáng cho mọi người suy gẫm nhưng không phải tất cả đều là chân lý phổ quát. Một tư tưởng cần hiểu trong bối cảnh của nó và khi áp dụng cần so sánh, đối chiếu với thực tiễn. Từ đó trở lại với câu hỏi cộng sản có thể thay đổi không?

Cộng sản từ Karl Marx đến Lenine, Staline, Khrutchov rồi Gorbachov, Eltsine có gì khác biệt và thay đổi? Cộng sản từ ước mơ thế giới đại đồng đến “chủ nghĩa xét lại hiện đại” rồi đế quốc cộng sản Nga, đế quốc cộng sản Tàu, chủ nghĩa xã hội mang mầu sắc Trung Quốc có gì thay đổi? Cộng sản Việt Nam từ kinh tế tập thể sang kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa có thay đổi không? Người vạch trần rõ ràng nhất “bản chất phản động” của chủ nghĩa cộng sản trong tác phẩm “Giai cấp mới” có phải là Milovan Djilas, một lãnh tụ cộng sản cấp cao, Phó tổng thống nước Nam Tư? Người góp phần quyết định làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa trên toàn thế giới có phải là hai tay cộng sản gộc Gorbachov và Eltsine? Những công thần cộng sản kiên định như Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Hộ cuối đời đã khước từ chủ nghĩa cộng sản, những đảng viên cộng sản nhiệt thành cũ và mới đã quyết định từ bỏ đảng như Huỳnh Nhật Tấn, Huỳnh Nhật Hải, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Chí Đức có phải đã thay đổi? Đó là nói cộng sản một cách chung chung chứ đúng ra phải phân tích một cách rạch ròi về lý tưởng cộng sản, chủ nghĩa cộng sản, chế độ cộng sản, đảng cộng sản, đảng viên cộng sản ở từng quốc gia, từng thời kỳ mới có thể kết luận cộng sản có thay đổi hay không.

Sự vật trên đời này chẳng có gì không thay đổi sao lại khẳng quyết cộng sản không thể thay đổi trong khi thực tế đã không là như thế. Xóa bỏ được cộng sản là điều tốt nhưng khi không hoặc chưa xóa bỏ được thì làm cho nó thay đổi hướng về điều thiện phải chăng là việc cũng nên làm? Đó không phải là thỏa hiệp với cái ác mà chính là hóa giải cái ác một cách hòa bình.

Vấn đề trung tâm của đất nước ta là dân chủ hóa, thoát khỏi độc tài toàn trị. Chế độ này do đảng cộng sản cai trị nhưng thực ra hiện nay chất cộng sản còn rất ít, chỉ là một bộ máy thống trị hà khắc của những kẻ nắm quyền lực muốn “muôn năm trường trị” để trục lợi cho cá nhân và phe nhóm. Những người nắm quyền lực thống trị kiểu này không phải chỉ có cộng sản. Các “lãnh tụ độc tài” ở các nước Bắc Phi và Trung Đông đã và đang bị lật đổ gần đây đều từng là anh hùng dân tộc được nhân dân ủng hộ và tôn vinh nhưng về sau trở thành tội đồ dân tộc. Có người đã nói đại ý khi quyền lực tuyệt đối, tha hóa cũng tuyệt đối. Và lòng tham của con người là vô đáy, bất kể cộng sản hay tư bản. Chuyện “lương khủng” (lương một năm của giám đốc bằng 83 năm của nhân viên bình thường) của mấy công ty nhà nước ở TP/HCM vừa được phát hiện gợi nhớ đến chuyện các ông trùm ngân hàng gây ra khủng hoảng kinh tế ở Mỹ mấy năm trước khi ngân hàng phá sản còn tự thưởng cho mình hàng triệu đô la. Một số công ty tư bản nước ngoài hối lộ cho quan chức Việt Nam để trúng thầu, các công ty khác trốn thuế, gây ô nhiễm mội trường để tăng lợi nhuận và một viên chức Tòa Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn cũng nhận hối lộ hàng triệu đô la để cấp visa lậu vào nước Mỹ. Chế độ nào cũng có kẻ xấu.

Việc cần làm là xây dựng một chế độ chính trị pháp trị thực sự có cơ chế hãm để ngăn chặn lạm dụng và lòng tham cá nhân. Trên thế giới có nhiều mô hình nhưng không có mô hình nào là tuyệt đối hoàn hảo và còn cần phải phù hợp với đặc điểm riêng của từng dân tộc, không thể bắt chước một cách máy móc. Với Việt Nam để tiến đến đó sẽ phải qua những bước nào? Chuyển hóa, diễn biến hòa bình hay bạo loạn lật đổ? Cách mạng nhung, cách mạng hoa lài hay diễn biến từ thượng tầng? Có nhiều phương thức nhưng chắc chắn điều tốt nhất là không hay ít tốn xương máu, không gây nội chiến, không kéo dài thù hận. Lê Hiếu Đằng chọn điều này nên ông đã đưa ra gợi ý thành lập đảng mới để đối lập với đảng cộng sản. Dĩ nhiên việc này không phải là lối thoát duy nhất cho tình hình và chưa biết lúc nào có thể được thực hiện nhưng đó là một gợi ý tốt và khả thi, ít ra đối với những đảng viên cộng sản cấp tiến, khi họ có đủ nhiệt tình, dũng cảm và số đông cần thiết. Gợi ý này cũng có thể “kích hoạt” hình thành các tổ chức xã hội dân sự để từng bước xây dựng xã hội công dân có khả năng kháng cự lại những lạm dụng của nhà cầm quyền.

Trong ba bài viết của Nguyễn Minh Cần nhân chuyện Lê Hiếu Đằng (Chuyện dài ra Đảng và đa đảng), tác giả có trích câu nói của Viện sĩ Andrei Sakharov khi trả lời phỏng vấn các phóng viên nước ngoài trong thời kỳ đen tối của phong trào dissident dưới chế độ toàn trị Liên Xô: “Giới trí thức biết làm gì? Họ chỉ biết làm một việc là xây dựng lý tưởng, cứ để cho mỗi người làm được điều gì anh ta có thể làm được”. Suy nghĩ một lúc, ông nói thêm: “Nên biết rằng những con chuột chũi đào hang ngầm dưới đất có thể làm sụp đổ những thành trì lịch sử”. Điều này có lẽ thật đúng cho Lê Hiếu Đằng và những trí thức có tâm huyết với đất nước như ông. Không thể đòi hỏi nhiều hơn vì chuyện đất nước là trách nhiệm của toàn xã hội, không của riêng ai.

Biến cố mới nhất (ngày 9/11/2013) là vụ Ông Đặng Ngọc Viết xông vào trụ sở Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thái Bình dùng súng bắn vào 5 cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất, làm hai người chết, sau đó tự sát. Nguyên nhân là do việc thu hồi đất, giải tỏa, đền bù không được đáp ứng thỏa đáng. Đây là sự phản kháng quyết liệt trong bước đường cùng, gióng lên một hồi chuông báo tử cho chính nạn nhân và cả chính sách thất nhân tâm của nhà cầm quyền. (Trong cùng thời gian này, hàng ngàn thanh niên nam nữ háo hức mong đợi gặp “Trai đẹp Ả Rập bị trục xuất” và đã đội mưa hàng giờ liền dưới sân khấu ngoài trời để chờ xem chàng trai đẹp người mẫu này xuất hiện chừng 10 phút ướm thử chiếc áo???!!!)

Có lẽ đã đến lúc những người cộng sản phải nghĩ đến khẩu hiệu “thay đổi hay là chết”. Tuy nhiên người dân không chỉ trông chờ vào sự thay đổi tự thân của nhà cầm quyền mà người dân cũng phải “thay đổi hay là chết”. Nếu đại bộ phận nhân dân cứ thờ ơ, vô cảm hay cúi đầu chấp nhận những bất công áp bức đè lên số phận mình thì không ai có thể cứu được.

Vụ “luộc” đề tài tại ĐH Bách khoa Hà Nội:
Ngang nhiên gian lận lý lịch khoa học

(LĐ) – Hơn một tháng rưỡi sau khi Báo Lao Động phanh phui “Công nghệ “luộc” đề tài nghiên cứu khoa học” tại Trường ĐH Bách khoa HN (số 172- ra ngày 29.7), đến nay Trường ĐH Bách khoa HN, Sở KHCN TP.Hà Nội và Bộ GDĐT vẫn “án binh” bất động.

Trong khi đó, điều tra của PV Báo Lao Động cho thấy, vị PGS-TS hàng đầu của ĐH Bách khoa HN không chỉ “đạo văn” mà còn ngang nhiên gian lận lý lịch khoa học. (…)
PGS-TS Vũ Thị Hồng Khanh ngang nhiên gian lận lý lịch khoa học.
Để kết thúc bài viết này, PV xin không bình luận mà dẫn một ý kiến tâm huyết của một bạn đọc trên Lao Động điện tử: “Nếu Nhà nước có quy định những người đã có học hàm, học vị mà gian dối trong nghiên cứu khoa học phải bị tước học hàm, học vị đã có thì may ra chúng ta mới có được những giáo sư, tiến sĩ đúng nghĩa và đáng được tôn trọng… Tôi đề nghị việc “đạo văn”, “luộc đề tài” của PGS-TS Vũ Thị Hồng Khanh (Viện trưởng, Chủ tịch Hội đồng khoa học Viện Dệt-may – Da-giày và Thời trang thuộc Trường ĐH Bách khoa HN) phải được xử lý nghiêm minh nhằm ngăn chặn những sự việc tương tự xảy ra trong tương lai”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.