Luật Phá sản: Từ “chết không được chôn” tới “chôn cho chết”

Posted: September 17, 2013 in Uncategorized
Tags:

Trúc Linh (PNtoday) – Mong chờ một luật Phá sản mới ra đời để cảnh các DN rơi vào xác sống biết đi sẽ được chôn thật thì luật mới ra đời khiến nhiều DN sốc vì có thể bị "chôn sống" bất cứ lúc nào.

(Xem thêm: Lạ lùng các Bộ tranh quyền kêu khổ của người dân – Bộ Y tế 'kiện' Bộ Giáo dục là đúng! – Đào tạo nhân lực y dược: Dễ dãi! – Tổng nợ xấu toàn hệ thống còn gần 139 nghìn tỉ đồng – Hà Lan hoảng sợ khi tặng áo mưa, người Việt lên cướp – Kết nối “trai đẹp…”: Nhảm) …


Sau hơn 9 năm thực hiện Luật Phá sản 2004 thể hiện được vai trò là một trong những công cụ pháp lý quan trọng thúc đẩy sự phát triển kinh tế của Việt Nam trong việc thể chế hóa chính sách kinh tế của Nhà nước, tạo điều kiện thuận lợi cho các doanh nghiệp, hợp tác xã đang trong tình trạng sản xuất kinh doanh khó khăn, thua lỗ có cơ hội để rút khỏi thị trường một cách có trật tự.

Tuy nhiên, Luật Phá sản 2004 đã bộc lộ một số hạn chế tác động tiêu cực đến việc thúc đẩy sự phát triển kinh doanh của doanh nghiệp, hợp tác xã…

Cụ thể, đến nay nhiều quy định của Luật khó thực hiện nên số lượng các vụ phá sản do Tòa án thụ lý chưa nhiều. Một số doanh nghiệp nhà nước hoạt động kém hiệu quả nhưng không tiến hành phá sản được. Điều này ảnh hưởng trực tiếp tới việc đánh giá năng lực thực tế của doanh nghiệp, hợp tác xã và sự lành mạnh của nền kinh tế. Có tới 57 điều trên tổng số 95 điều của Luật Phá sản năm 2004 được các tòa án, các cơ quan, tổ chức có liên quan kiến nghị sửa đổi, bổ sung. Điều này cho thấy Luật Phá sản năm 2004 còn quá nhiều điểm bất cập.

Luật Phá sản năm 2004 đã coi những người điều hành doanh nghiệp bị phá sản giống như những “tội phạm” kinh tế. Theo quy định của Luật, chủ doanh nghiệp bị phá sản và những người quản lý doanh nghiệp đó sẽ bị Tòa án ra quyết định không được quyền thành lập cũng như cấm đảm nhiệm các chức vụ quản lý doanh nghiệp từ một đến ba năm, kể từ ngày doanh nghiệp bị tuyên bố phá sản. Đối với những người quản lý, điều hành doanh nghiệp 100% vốn nhà nước, người được giao đại diện phần vốn góp của Nhà nước ở doanh nghiệp khác bị tuyên bố phá sản thì sẽ không được đảm đương chức vụ đó ở bất kỳ doanh nghiệp nhà nước nào cũng như ở các doanh nghiệp có vốn nhà nước. Với lý đó mà nhiều doanh nghiệp đã không lựa chọn cách phá sản theo Luật Phá sản.

Tại Điều 3, Luật Phá sản năm 2004 quy định: “Doanh nghiệp, hợp tác xã không có khả năng thanh toán các khoản nợ đến hạn khi chủ nợ có yêu cầu thì coi là lâm vào tình trạng phá sản”. Với quy định như vậy, theo các doanh nghiệp, điều luật này chỉ mang tính chất chung chung, thiếu chặt chẽ, chỉ là định tính, không phản ánh đúng thực trạng tình hình tài chính của DN khi lâm vào tình trạng phá sản. Thực tế, không phải cứ có nợ quá hạn là doanh nghiệp, hợp tác xã coi là lâm vào tình trạng phá sản được. Bởi, hầu hết đều vừa là con nợ, lại vừa là chủ nợ. Thậm chí doanh nghiệp, hợp tác xã bị yêu cầu tuyên bố phá sản vẫn là chủ nợ với số tiền lớn hơn số nợ mà họ quá hạn. Điều này đã đẩy doanh nghiệp đến cái khổ là muốn chết không được chết. Nhiều doanh nghiệp tư nhân bản thân lâm vào tình trạng vừa là con nợ vừa là chủ nợ, nhất là trong lĩnh vực xây dựng cơ bản. Hiện nay, có rất nhiều công ty đã vay tiền ngân hàng để tiến hành nhận thầu. Tuy nhiên, trong quá trình triển khai gói thầu thì bị nợ tiền không thể trả, trong đó nợ ngân hàng lãi hàng tháng doanh nghiệp vẫn phải trả. Nhiều doanh nghiệp xin phá sản để cắt cảnh lãi mẹ đẻ lại con cũng không được, biến các doanh nghiệp thành "xác chết biết đi".

Thực tế, có cả nghìn doanh nghiệp đang chờ sửa Luật Phá sản như tình cảnh tử tù chờ được tiêm thuốc độc. Doanh nghiệp ngắc ngoải mong chờ được chết (đến mức nhiều chuyên gia phải ví von, "chết không được chôn") thì Luật Phá sản sửa đổi lại như muốn chặt đầu luôn cả những kẻ sống khỏe.

Tại Điều 3 của dự thảo Luật Phá sản sửa đổi quy định: “Doanh nghiệp, hợp tác xã không có khả năng thanh toán được các khoản nợ đến hạn từ 200 triệu đồng trở lên trong thời gian 3 tháng, kể từ ngày chủ nợ có yêu cầu thì được coi là lâm vào tình trạng phá sản”.

Với dự thảo lần này, hàng trăm doanh nghiệp có vốn khoảng vài chục triệu hay nhiều thì 4, 500 triệu đồng cũng xin phá sản thì dễ nhưng xem ra với quy định mới này thì nhiều doanh nghiệp sẽ bị chết oan vì cứ có người đến đòi nợ mà không có trả là phải chết.

Người viết chẳng nói sai mà thực tế cho thấy quy định là nợ 200 triệu đồng trở lên là phải đăng ký phá sản là không phù hợp. Trong trường hợp này các tập đoàn, tổng công ty quy mô hàng nghìn tỉ đồng mà nợ quá hạn có 200 triệu đồng thì cũng bị đem đi "chôn sống". Một chuyên gia kinh tế đã thẳng thắn, cứ chiếu theo tiêu chí này chắc chắn sẽ có tới 99% doanh nghiệp của Việt nằm trong diện phá sản

9 năm trời mong chờ luật mới ra đời để cho các doanh nghiệp đã "chết được đem chôn" thì không thấy mà chỉ thấy luật "chôn sống" doanh nghiệp. Chẳng lẽ các doanh nghiệp, hợp tác xã đành chịu phận thấp thỏm, quan trên cho chết lúc nào thì đành ngậm cười mà chết?

Lạ lùng các Bộ tranh quyền kêu khổ của người dân
Minh Anh (Tổng hợp) (PNtoday) – Đã từ bao năm nay, chuyện tắc đường ở các thành phố lớn không còn là chuyện lạ, người ta cứ kêu ca, than vãn về nó và mặc nhiên cho rằng để xảy ra tắc đường là lỗi của Bộ Giao thông. Tuy nhiên, vào 1 ngày đẹp trời, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải đã khiến mọi người bất ngờ khi chỉ rõ đừng cứ tắc đường là gọi Bộ Giao thông, mà trước hết phải là trách nhiệm của thành phố và của cả các bộ, ngành liên quan. Cũng từ đó, không ít người dân Việt đã nhận ra dường như mình đã có những lỗi lầm rất to khi cứ mắng oan, trách oan Bộ Giao thông.

Tắc đường là do nhiều bộ ngành liên quan như y tế, xây dưng, giáo dục
chứ đâu chỉ là lỗi của mình ngành giao thông.

Như Bộ trưởng Thăng đã chỉ rõ tại Hội nghị trực tuyến bàn về khắc phục ùn tắc giao thông của 2 thành phố Hà Nội và TP.HCM sáng 11/9, "một số bệnh viện ở Hà Nội như Việt – Đức, Bạch Mai, bệnh viện C đang xây to hơn. Điều này càng làm giao thông ùn tắc trầm trọng”, và đây là một trong số những lý do khiến việc kéo giảm ùn tắc giao thông ở Hà Nội và TP.HCM trở nên khó khăn.

Đấy, như Bộ trưởng Thăng đã nói, tắc đường là lỗi tại bệnh viện đã không chịu di dời lại ngày càng phình to ra, đường thì chỉ có ngần ấy, người nhiều hơn, xe tăng lên thì quả thật lỗi chỉ có thể thuộc về các bệnh viện. Có lẽ sau chuyện này những ai đã từng trách móc, khó chịu với Bộ Giao thông vì ùn tắc cần phải rút kinh nghiệm, không được thất thố đổ oan cho người có ít lỗi.

Không những chỉ rõ trách nhiệm của Bộ y tế, Bộ trưởng Bộ GTVT còn chỉ ra ùn tắc có một phần lỗi lớn thuộc về ngành xây dựng, theo đó, tư lệnh ngành giao thông đã bình luận việc “đại diện Bộ Xây dựng ngỡ ngàng khi đi họp”, cho thấy hóa ra lâu nay… “Bộ Xây dựng chả làm gì” trong lúc, vai trò của Bộ Xây dựng cực kỳ quan trọng trong việc phê duyệt quy hoạch và thỏa thuận quy hoạch.

Việc "đáp trả" Bộ Xây dựng của Bộ trưởng Thăng xem ra rất đúng. Cái lẽ hiển nhiên từ trước đến nay đó là tắc đường do quy hoạch sai. Vậy tại sao ai cũng đổ lỗ cho ngành giao thông mà không tìm các bên liên quan như quy hoạch đô thị, kiến trúc để trách móc. Đường tắc là do tầm nhìn quy hoạch của các nhà quy hoạch chứ đâu có phải do ngành giao thông. Chức năng của ngành giao thông là xây đường, mà đất hẹp thì đường cũng phải hẹp. Ngoài ra, chức năng nữa là điều tiết giao thông chứ có phải đi chữa tắc đường đâu.

Đường xá thì có chừng đó, mà hết chung cư tới trung tâm thương mại, cứ ầm ầm xây thật nhiều, thật to, thật cao…như vậy không tắc đường mới là chuyện lạ, trách nhiệm, lỗi lầm của Bộ xây dựng đúng là quá lớn. Mà xem ra Bộ Giao thông tính thế còn chưa đủ, Bộ Giáo dục cũng phải chịu trách nhiệm lớn đối với vấn đề ùn tắc hiện nay bởi mãi không chịu di dời trường học.

Đáng nói hơn nữa là việc phân chia trách nhiệm, lỗi lầm của Bộ trưởng Thăng chưa dứt tiếng vang thì nay Bộ Y tế lại có công văn gửi "kiện" Bộ Giáo dục vì cho rằng chất lượng nhân lực ngành kém là do việc mở ngành không có sự giám sát của mình. Sự đời tréo nghoe, Bộ Giao thông trách "Bộ Xây dựng chả làm gì", giờ tới lượt Bộ Y tế trách Bộ Giáo dục "nhanh tay nhanh chân" quá.

Trong công văn gửi Bộ Giáo dục, Thứ trưởng Bộ Y tế Lê Quang Cường đặt vấn đề về thực trạng quá nhiều cơ sở đào tạo, kể cả các trường đa ngành cùng tham gia đào tạo nhân lực y tế. "Vì vậy, Bộ Y tế đề nghị Bộ GD-ĐT chỉ đạo cần có quy định chặt chẽ khi mở ngành đào tạo nhân lực y tế, trong đó việc thẩm định cần có sự tham gia về mặt chuyên môn của Bộ Y tế và các chuyên gia y tế để đảm bảo chất lượng" – ông Cường đề xuất.

Giáo dục là nguồn gốc của mọi vấn đề, mọi lĩnh vực, nếu giáo dục không tốt thì đồng nghĩa với việc chất lượng nguồn nhân lực của mọi ngành nghề sẽ có nguy cơ bị đe dọa. Việc ngành giáo dục thoải mái, dễ dãi trong việc thẩm định, cấp phép đào tạo nhân lực ngành y rõ ràng là có ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng cán bộ nhân viên y tế nói riêng và chất lượng ngành y nói chung. Và không biết chừng những sai sót nhầm lẫn tại các bệnh viện thời gian vừa qua cũng là do ngành giáo dục đào tạo chất lượng nhân viên y tế chưa tốt.

Mà nếu cứ xét theo công văn của Bộ Y tế thì bộ giao thông cũng nên tiếp tục đổ lỗi cho Bộ Giáo dục vì đào tạo kém, thành ra những cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ quy hoạch giao thông cứ quy hoạch loạn xạ với chất lượng không thể thẩm định bởi ngã tư cứ mở rồi đóng, đóng lại mở mà tắc vẫn hoàn tắc.

Có lẽ, trong cái thời buổi rối ren này các Bộ quả thật sáng suốt khi nghĩ ra màn đổ lỗi cho nhau bởi điều này sẽ làm người dân thắc mắc không biết vấn đề của mình ai phụ trách từ đó phân tán tư tưởng mà hạn chế những lời kêu ca than vãn, bảo vệ uy tín của các lãnh đạo ngành.

Ấy nhưng mà, các bộ vẫn còn may mắn chán khi có thể đổ lỗi cho nhau. Người dân là chẳng biết phải đổ lỗi cho ai, tính đi tính lại rồi chỉ đến mức ngửa mặt lên hỏi ông trời sao sinh nhầm thế kỷ, quả là ngày tháng buồn đau thế kỷ sầu.

Bộ Y tế 'kiện' Bộ Giáo dục là đúng!
(PNtoday) – Cho rằng chất lượng nhân lực ngành kém là do việc mở ngành không có sự giám sát của mình, Bộ Y tế đã gửi công văn tới Bộ Giáo dục.

Một giờ học điều dưỡng ( Ảnh minh họa)
Theo báo Vietnamnet, trong công văn, Thứ trưởng Bộ Y tế Lê Quang Cường đặt vấn đề về thực trạng quá nhiều cơ sở đào tạo, kể cả các trường đa ngành cùng tham gia đào tạo nhân lực y tế.

Bộ GD-ĐT có quy định việc mở ngành đào tạo do sở GD-ĐT địa phương thẩm định các điều kiện đảm bảo chất lượng. (…)

Cả nước nên theo gương ngành Y tế

Việc Bộ Y tế 'kiện' Bộ Giáo dục vì chất lượng nhân lực kém đã khiến không ít người tỏ ra lo ngại bởi chất lượng những cán bộ, nhân viên ngành y tế có ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống cũng như tình hình sức khỏe của nhân dân. Chính vì vậy đã có rất nhiều ý kiến ủng hộ việc 'kiện tụng' này.

Theo đó, giáo dục là nguồn gốc của mọi vấn đề, mọi lĩnh vực, nếu giáo dục không tốt thì đồng nghĩa với việc chất lượng nguồn nhân lực của mọi ngành nghề sẽ có nguy cơ bị đe dọa. Và nếu ngành giáo dục cứ tiếp tục thoải mái trong việc thẩm định, cấp phép các ngành nghề trong xã hội nói chung và với những ngành đặc thù như y tế nói riêng thì những lo lắng của người dân sẽ còn lâu và dài hơn nữa.

Thậm chí, có những ý kiến cho rằng không chỉ ngành y tế mà rất nhiều ngành khác như giao thông, xây dựng, ngân hàng… cũng cần phải lên tiếng 'kiện' giáo dục bởi rất có thể những rắc rối mà hiện nay các ngành nghề này đang mắc phải đều bắt nguồn từ giáo dục, từ việc đào tạo nguồn nhân lực chưa cao.

Với ngành giao thông có thể thấy rõ ràng các vấn đề như chất lượng các công trình như đường, cầu…, việc không thể giải quyết được ùn tắc ở các thành phố lớn, hay tai nạn giao thông gia tăng… Tình trạng của ngành xây dựng cũng không kém phần nghiêm trọng với các vấn đề quy hoạch đô thị, chát lượng các công trình xây dựng kém, nhanh xuống cấp… Đấy là còn chưa kể đến các vấn đề vật giá leo thang, thực phẩm bẩn độc tràn lan…

Trong hoàn cảnh ấy, nếu chúng ta có đội ngũ nhân lực tốt các vấn đề hoàn toàn có thể được giải quyết dễ dàng và nhanh chóng hơn.

Việc cả nước 'kiện' ngành giáo dục lại càng trở nên hợp lý và cần thiết khi mới đây, một CEO người Nhật đã cho rằng lao động nước ta thích kiếm tiền nhanh nhưng không chăm chỉ. Theo ông Ito Junichi (người Nhật, CEO Công ty World Link Japan Inc): "Giáo dục VN giờ có nhiều đại học khác nhau nhưng việc đào tạo nghề thì rất tệ. Hệ thống giáo dục của VN chỉ tạo điều kiện cho những người giỏi làm bài kiểm tra mà bỏ quên những người không giỏi làm bài kiểm tra nhưng rất giỏi các kỹ năng làm việc."

Đào tạo nhân lực y dược: Dễ dãi!
(NLĐ) – Trong khi Bộ Giáo dục và Đào tạo cho phép nhiều trường đại học mở ngành đào tạo y dược thì Bộ Y tế cảnh báo về chất lượng đào tạo ngành này; nếu không chấn chỉnh, 10 năm nữa sẽ để lại hậu quả lớn.

Theo thống kê của Bộ Y tế, mỗi năm nước ta đào tạo 6.500 bác sĩ, 2.800 dược sĩ, 5.000 cử nhân điều dưỡng, kỹ thuật y học, y tế công cộng và 5.100 cán bộ y tế có trình độ sau đại học (ĐH).

Sinh viên ngành dược trong giờ thực hành. (Ảnh chỉ mang tính minh họa). Ảnh: THÙY VINH
Đua nhau đào tạo

Tính đến cuối năm 2012, cả nước có 26 cơ sở đào tạo nhân lực y tế trình độ ĐH, 74 trường cao đẳng (CĐ) và 44 trường trung cấp và dạy nghề. Tuy nhiên, tới năm 2020, dù lượng sinh viên ra trường gấp 2 lần hiện nay thì vẫn chưa đáp ứng đủ nhu cầu về nhân lực cho ngành y tế. Cầu tăng thì cung sẽ tăng và các trường “không hiểu gì lắm về ngành y” cũng tham gia đào tạo cán bộ y tế, tất nhiên có sự đồng ý của Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD-ĐT)!

Theo số liệu từ Bộ GD-ĐT, từ năm 2011 đến nay, các tỉnh ĐBSCL có 13 trường ĐH, trong có có 11 trường ngoài công lập đào tạo ngành y dược, như ĐH Tân Tạo (Long An), ĐH Võ Trường Toản (Hậu Giang), ĐH Trà Vinh, ĐH Tây Đô (Cần Thơ)…

Điều đáng nói là các trường này lấy điểm đầu vào rất thấp. Trường ĐH Trà Vinh đào tạo ngành y dược bậc ĐH các ngành như y tế công cộng, xét nghiệm y học, y đa khoa, điều dưỡng có điểm đầu vào rất thấp, từ 13 đến 14,5 điểm; riêng ngành y đa khoa 17,5 điểm. Ở bậc CĐ trường này được đào tạo ngành dược và điều dưỡng với điểm đầu vào chỉ bằng điểm sàn.

Không chỉ ở ĐBSCL, Bộ GD-ĐT cũng cho phép các trường ở nhiều địa phương khác ồ ạt mở ngành y dược. Năm 2013, Trường ĐH Lạc Hồng được cho phép đào tạo dược sĩ trình độ ĐH với chỉ tiêu 150 sinh viên, điểm chuẩn chỉ 16 điểm khối A và 17 điểm khối B. Tháng 5-2013, Trường ĐH Nguyễn Tất Thành cũng được Bộ GD-ĐT cho phép mở thêm ngành dược bậc ĐH. Trước đó, trường ĐH này cũng được phép đào tạo ngành điều dưỡng bậc ĐH. Ở bậc CĐ, Trường ĐH Nguyễn Tất Thành được phép đào tạo ngành điều dưỡng, dược sĩ, kỹ thuật y học (thiết bị y tế) với điểm chuẩn nguyện vọng 1 bằng điểm sàn; chỉ có ngành điều dưỡng bậc ĐH, điểm trúng tuyển nguyện vọng 2 là 16 điểm. Vừa mới tức thì, trường ĐH này lại tiếp tục được phép mở ngành công nghệ sinh học y dược, tuyển sinh nguyện vọng bổ sung với mức điểm sàn của bộ…

Việc ồ ạt mở ngành y dược ở các nơi khiến nhiều trường thiếu nghiêm trọng giảng viên. Vì vậy, Trường ĐH Võ Trường Toản phải mời giảng viên từ ĐH Y Huế vào dạy nhiều môn. Trường ĐH Tây Đô đào tạo ngành dược ĐH phải lấy giáo viên từ Trường CĐ Y tế Cần Thơ sang dạy…

Tổng nợ xấu toàn hệ thống còn gần 139 nghìn tỉ đồng
(Petrotimes) – Đại diện Ngân hàng Nhà nước (NHNN) cho biết, dù kinh tế vĩ mô năm 2013 đã có những dấu hiệu tích cực nhưng vẫn còn nhiều khó khăn nên nợ xấu thời gian qua vẫn tiềm ẩn nguy cơ tăng mạnh…

Nợ xấu toàn hệ thống còn ở mức cao
Hà Lan hoảng sợ khi tặng áo mưa, người Việt lên cướp
(ĐV) – Chị Phạm Thu Giang làm công tác báo chí văn hóa tại Đại sứ quán Hà Lan, cũng là người tổ chức chương trình hát áo mưa miễn phí cho người qua đường đã cảm thấy hoảng sợ trước ứng xử lạ của người dân.

Bắt đầu vào lúc 2h00 chiều 12/9, chương trình “Đừng để bị ướt mưa!" được tổ chức ở một sân khấu ngoài trời, tại cửa của UBND quận Ba Đình. Nội dung của sự kiện ngày hôm đó bao gồm hoạt động trao tặng 3.000 chiếc áo mưa miễn phí cho người qua đường.
Mở đầu sự kiện, đại diện người Hà Lan có những lời chúc tốt đẹp tới người dân xung quanh đang có mặt tại đó.

Tuy nhiên, chỉ vài phút sau đó, không khí thay đổi nhanh chóng và trở nên hỗn loạn, mọi người tranh giành nhau, ai cũng cố gắng lấy nhiều nhất những món quà thiện chí về tay mình. Có người còn trèo lên cả sân khấu để cướp từ tay các tình nguyện viên và nhân viên đại sứ quán.

Cảnh tượng tranh giành áo mưa tại sự kiện "Đừng để bị ướt mưa!" hôm 12/9
Nhiều người hò hét xung quanh khu vực phát áo mưa khiến quang cảnh trước UBND quận Ba Đình trở nên lộn xộn và khó hiểu. Chỉ 35 phút sau khi chương trình bắt đầu, 3.000 chiếc áo mưa đã được lấy sạch.

Sau sự kiện này đã để lại những hình ảnh rất xấu của người dân Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.

Sáng 16/9, trao đổi với phóng viên Đất Việt, chị Phạm Thu Giang cho biết, chương trình "Đừng để bị ướt mưa!" nằm trong chuỗi hoạt động kỷ niệm 40 năm quan hệ ngoại giao, và Hà Lan cũng là một trong những đối tác trong công tác quản lý nước và chống biến đổi khí hậu với Việt Nam.

Chương trình "Đừng để bị ướt mưa!" với mục đích nâng cao nhận thức của người dân trước biến đổi khí hậu, mọi người cần phải ý thức về điều đó, và trước hết là ý thức bảo vệ chính mình.

Tuy nhiên, những việc xảy ra khi thực hiện đã thực sự không hay. “Tình hình lúc sự kiện bắt đầu hoàn toàn nằm ngoài dự tính của những người tổ chức” – chị Giang cho biết.

“Ngay từ đầu chúng tôi đã quán triệt với những người trong đội ngũ tình nguyện viên và tổ chức, khi phát tặng áo mưa phải đưa thật cẩn thận bằng hai tay.

Tuy nhiên, mọi người tranh cướp nhau và đổ xô về phía sân khấu khiến chúng tôi rất hoảng sợ, đặc biệt là các bạn Hà Lan. Có tình nguyện viên còn bị người dân tranh cướp áo mưa cào rách tay, khiến chảy máu”.

Trong quá trình phát áo mưa, có hình ảnh ghi lại việc các tình nguyện viên đứng trên khán đài tung, ném áo mưa về phía người dân chứ không đưa bằng hai tay. Lý giải cho hành động này, chị Giang cho biết:

“Đây chỉ nhằm mục đích nới rộng sức ép và khoảng cách của người dân về phía sân khấu chứ không có ý gì khác. Hành động này ban đầu xuất phát từ một người Hà Lan, sau đó có một số tình nguyện viên khác cũng làm theo”.

Tình nguyện viên ném áo mưa về phía người dân
Chị Giang chia sẻ thêm: “Phải đứng ở khán đài mới thấy được sức ép của người dân là lớn đến thế nào. Chúng tôi đã có giải pháp cử hai bạn tình nguyện mang 1 thùng áo mưa sang bên kia đường để phát, nhằm giải tỏa cho khu vực sân khấu.

Tuy nhiên khi đi được khoảng 10 bước chân về phía đám đông, những nhân viên này đã bị đám đông lao vào xô đẩy, cướp giật ngay khi còn chưa kịp mở thùng giấy”.

Có những lúc, diễn giả gần như phải hét lên: “Đề nghị mọi người không tranh giành, nếu không, chúng tôi sẽ dừng chương trình ngay lập tức!”

Nhân viên của Đại sứ quán Hà Lan, Phạm Thu Giang, cũng nhận định thêm, đại sứ quán qua chương trình đã phát hết 3.000 chiếc áo mưa, tuy nhiên hiệu quả của chương trình gần như không có khi không đạt được bất kỳ một mục đích ban đầu đề ra nào.

Kết nối “trai đẹp…”: Nhảm
(NLĐ0) – Cả một chương trình dài dằng dặc mang tên Kết nối ước mơ rốt cuộc chỉ là trò nhảm nhí với một anh chàng bị trục xuất vì hành xử không đúng mực.

“Ước mơ gì ở đây mà kết nối? anh chàng Omar này ngoài vẻ điển trai ra thì có nghề nghiệp gì ổn định, có ước mơ gì cao đẹp, có tài cán gì để các bạn trẻ học hỏi… Sự tầm thường của nhân vật chính phù hợp với sự tầm thường của ban tổ chức và đáp ứng được sự hâm mộ tầm thường của một số khán giả. Kết quả là một chương trình vừa dở, vừa… vô duyên” – Một bạn trẻ nhận định về sự kiện “trai đẹp” Omar đến Việt Nam.

“Tuy xấu nhưng được cái… vô duyên” – Đây là nhận xét mang tính hài hước của bạn đọc Thanh Hoàng về cả chương trình Kết nối ước mơ với anh chàng Omar. Một chương trình đã nhảm nhí về nội dung mà còn xảy ra bao nhiêu là chuyện lùm xùm rất thiếu chuyên nghiệp. Hoa hậu Thùy Dung đến giao lưu cùng trai đẹp thì bỏ về giữa chừng; nhân vật chính thì đến xì xồ năm mười phút rồi ra thẳng quán bar; khán giả thì la ó vì tiếc của; trên mạng thì không biết bao nhiêu người “ném đá” tơi tả…

Bạn đọc Bolero, nhìn nhận: “Omar là một thanh niên bình thường. Chỉ vì một số người quá đề cao câu chuyện bị cố tình hiểu lầm “bị trục xuất vì quá đẹp trai” để câu khách nên mới có chương trình này”. Nhiều bạn đọc khác lại có ý chia sẻ: Rất may là Omar không bị ảo tưởng bởi chương trình này. Anh ta hành xử như mình vốn là thế, không màu mè vì bị lóa mắt bởi những gì người ta gán cho mình. Qua đây cũng thấy anh ta không cố làm cho người khác thần tượng mình. Ở khía cạnh này anh ta là người trung thực nên dù ban tổ chức có làm gì, tâng bốc đến đâu, anh ta cũng không bị “lừa” rằng mình là thần tượng của nhiều người và không cố sống trong hào quang giả tạo này. (…)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s