Suy ngẫm về thời cuộc

Posted: September 20, 2013 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Trung (Viet-studies.info) – Ngày 12-07-2013, một ngày như mọi ngày. Song đây là ngày tôi bắt đầu sưu tầm các tài liệu cho việc ghi lại những suy ngẫm của mình về thời cuộc. Lên mạng, thấy các kênh truyền thông trong nước đưa tin: (… … …) Trong một ngày như mọi ngày, những mẩu tin như vậy có vẻ như rời rạc, chẳng ăn nhằm gì với nhau, nhưng lại phản ánh đầy đủ nhất tình hình địa chính trị toàn cầu đầy xáo động đang diễn ra và những tác động vào Việt Nam. Đời sống quốc tế hiện tại là sự tổng hợp những ngày đầy ắp những sự kiện nóng bỏng như thế.

(Xem thêm: Vụ chôn thuốc trừ sâu: 421 triệu đồng có thoát trách nhiệm hình sự? – Y đức, lại một chuyện buồn! – Khi vô cảm trở thành không khí – Mr Đàm 'chấn hưng' nhạc Việt – Chống tham nhũng giỏi nhất là gái mại dâm – Đang trúng tuyển thì bỗng nhiên… rớt) …

Tìm hiểu những chuyển biến đang diễn ra trên bàn cờ quốc tế hôm nay và nhận định xu thế của chúng với những phân tích khách quan, để rút ra những đánh giá, nhận định cần thiết, đấy là mong muốn của chuyên đề này. (Mời tham khảo theo link.) Bài viết dài được trình bày các phần chính:

I – Vài nét về thế giới hôm nay
II – Đôi lời về Mỹ
III – Đôi điều lưu ý về Mỹ
IV – Trung Quốc trở thành vấn đề của cả thế giới
V – Siêu cường đang lên Trung Quốc có thể với tới đâu
VI – Siêu cường Trung Quốc không thể lãnh đạo thế giới
VII – Nhìn lại chặng đường 38 năm
VIII – Thách thức, cơ hội và sự lựa chọn của Việt Nam
Tài liệu tham khảo

(…) Sự thật là đất nước ta hiện nay đang lâm vào một cuộc khủng hoảng kinh tế – chính trị – văn hóa – xã hội toàn diện. Xin lưu ý, Liên Xô cũ tuy có nhiều yếu kém dai dẳng, nhưng vẫn là một siêu cường, nhiều thập kỷ đối mặt ngang ngửa với Mỹ. Song một khi diễn tiến của tha hóa dẫn tới sụp đổ các thang giá trị trong lòng xã hội xô-viết và trong lòng dân, Liên Xô hùng cường tự sập đổ không ai biết trước, không ai có thể cứu vãn được.

Sự thật là con giun xéo mãi cũng oằn. Đất nước đã có những tiếng nói trực diện và quyết liệt chống lại. Đó là những tiếng nói của Nguyễn Phương Uyên, Lê Hiếu Đằng, của những người trong thế hệ trẻ đòi hủy bỏ Điều 258 của Bộ Luật Hình Sự, của những người hiên ngang đeo giữa ngực biểu tượng “No U!” (Nói không với “đường lưỡi bò”) bất chấp bị bắt bớ, của những người đòi hủy bỏ Nghị định 72, là tiếng súng Đoàn Văn Vươn, là những tiếng nói của trí tuệ, của chính nghĩa và của đoàn kết hòa giải dân tộc đóng góp vào việc sửa đổi Hiến pháp mà hiện nay ĐCSVN đang cố tình bỏ ngoài tai…

Hơn lúc nào hết, đã đến lúc ĐCSVN phải nhìn thẳng vào sự thật, như một lần Đảng đã từng nhìn thằng vào sự thật năm 1986, và nhờ đó Đại hội VI đã đi tới các quyết định đảo ngược tình thế.

Thế giới ngày nay đang thay đổi với biết bao nhiêu vấn đề nóng bỏng liên quan đến mọi quốc gia; trong đó ASEAN trở thành một trọng tâm của những vấn đề nhạy cảm ở CA-TBD, Việt Nam rơi vào vị trí nhạy cảm nhất; vấn đề Trung Quốc là vấn đề của cả thế giới – nhưng Việt Nam bị uy hiếp trực tiếp nhất. Trong bối cảnh như thế, nước ta lại đang bế tắc đứng trước ngã ba đường: Giai đoạn phát triển đầu tiên của đất nước đã kết thúc trong khủng hoảng, hầu như chưa chuẩn bị được bao nhiêu cho giai đoạn sau; chẳng lẽ bây giờ chịu khuất phục quán tính để nhắm mắt bước tiếp vào đường cụt? hay là phải cải cách để khai phá một con đường phát triển mới cho đất nước?

Những thách thức trong và ngoài rất quyết liệt đang đặt ra cho đất nước tại ngã ba đường này, đồng thời cuộc sống đòi hỏi bức xúc đất nước phải trở thành một Việt Nam của dân chủ – độc lập – tự do – hạnh phúc và đáp ứng sự tin yêu của bạn bè, phải chăng tất cả những yếu tố này đang tạo ra cho nước ta một cơ hội lịch sử cần nắm lấy? Một cơ hội trở thành một Việt Nam của phẩm giá mà sau 30-04-1975 nước ta đã bỏ lỡ!

Ở ngã ba đường này, đã đến lúc mỗi người Việt Nam chúng ta phải lựa chọn quyết định cho đất nước và cho chính bản thân mình!

Hay là trong góc tối vẫn đang lấp ló con đường trở lại Thành Đô?

Nguyễn Quang Lập: Tiểu luận rất hay! Dường như cụ Nguyễn Trung đã vắt hết óc não, mồ hôi và nước mắt cho tiểu luận này.

Vụ chôn thuốc trừ sâu: 421 triệu đồng có thoát trách nhiệm hình sự?
Lê Thanh Phong (LĐ) – Vụ chôn thuốc trừ sâu ở Thanh Hóa được cho là tội ác đối với sức khoẻ hàng ngàn người dân. Tuy vậy, hiện đã ló ra một cửa “tha” bằng quyết định xử phạt hành chính 421 triệu đồng.

Một trong hai hố nghi có thuốc trừ sâu được khai quật sáng 1.9.
Hàng trăm người bị mắc bệnh ung thư và bệnh hiểm nghèo mà nguyên nhân rất có thể là do bị ô nhiễm thuốc trừ sâu của Cty Nikotex Thanh Thái chôn xuống đất, nhưng giá của chừng đó mạng sống con người được đổi bằng 421 triệu đồng?

Một vùng đất rộng lớn của hai huyện Yên Định và Cẩm Thủy bị ô nhiễm, bị nhiễm độc, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sản xuất của hàng ngàn hộ nông dân, giá đó chỉ được trả 421 triệu đồng?

Chất độc mà Cty Nicotex Thanh Thái chôn lấp, thấm vào nguồn nước, ngấm vào đất, đe dọa sức khỏe, tính mạng của nhiều thế hệ, giá chỉ đổi được 421 triệu đồng?

Tại phiên thảo luận của UBTVQH ngày 17.9- liên quan đến vụ việc này- Ủy viên thường trực Ủy ban Tư pháp của QH Đỗ Văn Đương đã thẳng thắn: “Theo tôi, khởi tố bắt tạm giam ngay được, sao cứ phải nói đi, nói lại mãi”.

Nhưng không, chưa thấy khởi tố hình sự, chưa ai phải bị giam. Thay vào đó là một quyết định xử phạt vi phạm hành chính.

Trả lời Báo Lao Động, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến cho rằng, sau khi xử phạt vi phạm hành chính thì sẽ triển khai các bước tiếp theo, nếu đủ điều kiện để khởi tố hình sự thì tỉnh sẽ sẵn sàng.

Nhưng cũng xin được thưa với ông chủ tịch rằng, nguyên tắc pháp lý là không thể xử lý hai lần cho một hành vi vi phạm. Trong vụ này, khi đã xử lý vi phạm hành chính thì không thể xử lý hình sự. Nếu khởi tố vụ án hình sự thì phải thu hồi quyết định xử phạt hành chính.

Điểm cốt tử của vụ án có thể chính là chỗ này. Hãy coi chừng, rất có thể quyết định xử phạt vi phạm hành chính ngày 18.9.2013 của UBND tỉnh Thanh Hóa lại vô tình giúp cho Cty Nicotex Thanh Thái tránh được trách nhiệm hình sự.

Bởi vì, khi UBND tỉnh thu hồi quyết định xử phạt vi phạm hành chính để cơ quan điều tra khởi tố hình sự khi có căn cứ, thì Cty Nicotex Thanh Thái sẽ khởi kiện quyết định thu hồi này.

Lúc đó, thủ tục tố tụng sẽ bị kéo dài, vì phải qua tòa án hành chính để xem xét quyết định thu hồi của UBND tỉnh có đúng không.

Nếu như tòa án hành chính xử rằng quyết định thu hồi quyết định xử phạt hành chính cũ của UBND tỉnh Thanh Hóa không đúng luật thì không có cơ sở khởi tố vụ án hình sự được. Thế là hòa cả làng. Còn muốn làm cho sáng tỏ vụ án, thủ tục pháp lý sẽ vô cùng phức tạp.

Phân tích như trên để khẳng định rằng, UBND tỉnh Thanh Hóa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính Cty Nicotex Thanh Thái 421 triệu đồng là quá vội vàng, không thuyết phục và tạo ra những hoài nghi khác trong dư luận.

Y đức, lại một chuyện buồn!
Nguyễn Duy Xuân||(Dân trí) – Báo Lao Động online ngày 11/9 đăng tin: Cần Thơ phát hiện 215 tân binh bị điếc, da liễu, cận thị, biến dạng hộp sọ… khiến độc giả không khỏi ngỡ ngàng, còn tôi thì sững sờ không tin đó là sự thật.

Chuyện tuyển quân xưa nay là nghiêm túc, những thanh niên có sức khỏe tốt (loại A1) mới được gọi nhập ngũ. Quân đội ngày càng chính qui hiện đại, đòi hỏi người chiến sĩ phải có trình độ, khỏe mạnh, tinh nhanh thì mới gánh vác được trọng trách lớn lao là bảo vệ Tổ quốc trong tình hình hiện nay.

Thế mà người ta lại tuyển cả những người có khuyết tật, không chỉ một vài trường hợp mà đến những 215 người (chiếm 12% trong tổng số gần 1.800 tân binh). Các khuyết tật của họ như điếc, da liễu, cận thị, dị dạng… không cần chuyên môn y học, người bình thường ai cũng nhận ra. Vậy mà các bác sĩ được giao nhiêm vụ khám tuyển ở Cần Thơ lại dường như không thấy?

Từ chuyện này, dư luận băn khoăn đặt câu hỏi: hay là các vị lương y này cũng bị…dị tật (ở đâu đó) nhỉ?

Than ôi, căn bệnh “ung thư” y đức xem ra đã hết thuốc chữa với không ít "lương y" thời nay rồi!

Khi vô cảm trở thành không khí
Cánh Cò Blog||(QueChoa) – Có bao giờ bạn chứng kiến tận mắt một đám đông bao vây hai con người, dùng mọi cách để tấn công và cuối cùng giết chết cả hai con người ấy trong trạng thái điên cuồng hay không?
Có bao giờ bạn chứng kiến chiếc xe thùng tuềnh toàng của công an chở hai cái xác người ấy nhưng vẫn bị bao vây bởi đám đông không chạy được vì họ vẫn còn giận dữ?

Có bao giờ bạn tưởng tượng ra rằng hai cái xác ấy là con cháu hay bạn bè của bạn, nếu vậy thì tâm trạng bạn thấy thế nào? buồn vui, tức giận hay oán hận cái đám đông ấy.

Nếu hai cái xác ấy là hai con chó thì liệu bạn có một chút cảm động nào không? hơn thế nếu trong nhà bạn đang nuôi một con chó và bạn rất yêu thương chúng?

Con chó của bạn bị bao vây, bị đánh chết trong nỗi sợ hãi tột cùng. Nó kêu ăng ẳng nhưng không biết xin và tiếng kêu của nó dù sao thì cũng chỉ là tiếng kêu của một con chó.

Nhưng hai cái xác người kia không phải là xác chó. Hai kẻ ấy là con người và trước khi chết họ đã quỳ lạy, đã van xin, đã khóc lóc và cũng đã nói lời xin lỗi vì cái tội ăn trộm chó.

Hai cái xác ấy trước khi chết là con người. Đã từng biết nói, biết cười, biết khóc than đau khổ hay sung sướng hạnh phúc. Hai cái xác ấy trước khi chết cũng biết thương, biết ghét và nhất là họ cũng có một mái gia đình. Với người vợ khốn khổ, rách rưới, với bầy con nheo nhóc đói rạc.

Đời sống thực của hai kẻ ấy trước khi chết có lẽ chỉ hơn con chó một chút, bởi vậy họ mới muối mặt đi làm cái nghề không ai muốn làm: cẩu tặc.

Cái tội lớn nhất vào ngày hôm ấy là họ đã tước đi mạng sống của vài con chó trong cái xóm người ấy. Vài con chó chết khiến cả làng cả xóm đau lòng, xót xa như cha ông họ bị giết. Thế là họ giết người để trả thù. Giết trong nỗi căm hận tột cùng của một bầy sài lang bao vây hai con vật khốn nạn.

Hai con vật người ấy bây giờ nằm trên chiếc xe công an, nằm như hai con chó vì họ không hề tin người ta đang tâm giết chết họ như giết chó.

"Mắt trả mắt, răng trả răng".

Người Israel nói như vậy khi mất nước và họ đã lấy lại được lãnh địa Do Thái trong tay của khối Ả rập từ câu nhật tụng này.

Người Việt ở Bắc Giang, Nghệ An, Thanh Hóa, Nam Định, Ninh Bình, Quảng Trị…cũng nói như vậy khi mất chó, và họ lấy được những xác người. Những xác người trước khi chết họ gọi là đồng bào. Hoàn toàn không phải là kẻ thù. Chỉ vì vài con chó.

Bạn có bao giờ thấy hai cái xác người bị đánh chết ở Bắc Giang rồi quăng như xác hai con vật hay không?

Bạn có động lòng không khi biết rằng chiều hôm ấy và hàng ngàn buổi chiều khác con của hai người đàn ông ấy không bao giờ có cơ hội kêu lên hai tiếng "Bố về".

Hai con người đáng ra không nên chết và vẫn có thể cống hiến cho gia đình, xã hội những thành quả nhỏ nhoi nhất sau khi trả giá việc làm của họ bằng những năm tháng nằm tù. Nếu họ được xét xử và bị kết tội cũng là cách mà luật pháp bảo vệ cho mọi công dân. Luật pháp không phải chỉ để trừng phạt bọn vô lại mà nó còn được dùng để bảo vệ chúng để chúng được xét xử công bằng.

Bất cứ ai tưởng rằng mình có thể thay thế công lý để trừng phạt ai đó dù chỉ là một tát tai cũng đã vi phạm luật pháp.

Những người mất chó đang tưởng như vậy. Hàng xóm của họ cũng tưởng như vậy và cái tưởng ấy khiến họ nghĩ mình có thể giết người.

Cả làng kéo nhau ra giết người. Giết hai thằng ăn trộm chó. Điều ấy không lạ lắm sao?

Không thể nói là lạ, mà phải nói là man rợ. Chỉ có kẻ man rợ chưa hưởng ánh sáng văn minh mới có thể hành động một cách xuẩn động như vậy. Cái lạ là họ không ở trong hang động, họ đang sống, đang sinh hoạt bình thường tại nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đất nước luôn tự hào có truyền thống này truyền thống nọ nhưng hình như đã lâu không ai nhắc tới truyền thống thương yêu đồng loại. Bằng chứng là tại cái làng ấy, cái thôn ấy người ta thương chó hơn còn "đồng loại người". Họ đồng loạt vung tất cả phương tiện giết người lên. Giết tập thể. Giết hội đồng.

Quán tính tập thể từ hợp tác xã, từ hội trường, từ chi bộ đảng, thậm chí nơi trường học, công trường đã ăn vào xương vào óc của những con người ấy, để bây giờ họ sinh ra nỗi khao khát giết người tập thể.

Cái tập thể ấy không những giết người mà còn ngang nhiên cùng nhau nhận rằng chính họ là kẻ giết người. 800 con người Bắc Giang tự nhận hết vào mình như những anh hùng, những anh thư khi cầm dao giết đồng bào chỉ vì vài con chó.

Bi kịch ở đây không còn là giết người hay không mà là nhận thức giá trị giữa người và vật bị cào bằng bởi một đám đông mù quáng và độc ác. Sự cào bằng hiện có trong xã hội giữa người lương thiện và kẻ tiểu nhân, giữa kẻ trong sạch và bọn nhũng lạm, giữa người tài năng và bọn vô học…phải chăng đã bén rễ vào người dân tạo cho họ quán tính này và khi được dịp chúng bộc lộ ra một cách mạnh mẽ như vậy?

Hệ thống pháp luật đang nghĩ ngợi làm cách nào để vừa bắt đúng kẻ sát nhân vừa không làm xã hội bất an. Hãy trị cái gốc, đừng leo lên cây chặt ngọn. Cái gốc của vấn đề là sự tha hóa trong ứng xử tức là cái căn bản nhân đạo đã bị xóa sạch từ lâu khi các bài học vỡ lòng của con trẻ chỉ biết "nhắm quân thù mà bắn" trong khi gần bốn mươi năm qua không còn một bóng quân thù nào trên dải đất này.

Cái gốc của vấn để là chính quyền không xứng đáng mang hai chữ đó trong tất cả mọi văn bản vì khi dân kêu cứu thì làm ngơ, khi dân đút lót thì hồ hởi. "Chính" đã mất đi chỉ còn lại chữ "quyền" kiêu hãnh thì sức mạnh mù lòa tăm tối ấy sẽ cày nát khuôn mặt nhân bản của người dân là chuyện hiển nhiên. Họ phải tự bảo vệ mình kể cả bằng những phương pháp tàn bạo. Chính quyền không thể bắt bọn cẩu tặc vì vậy khi họ bắt được, chiến lợi phẩm phải về phía họ và giết người là cách mà họ chia chát chiến lợi phẩm ấy.

Cái cách nhận mình là thủ phạm mà 800 con người cùng đứng tên trên lá đơn là hành vi khinh thường chính quyền rõ rệt nhất. Người dân có thói quen cúi mình nhẫn nhục trước cường hào, ác bá nhưng khi tạo cho họ có cơ hội manh nha trở thành thú dữ thì họ sẽ giống ngay lập tức với những kẻ giết người có cái tên đẹp đẽ "Lương sơn bạc".

Một điều lạ nữa, đã nhiều tháng trôi qua từ vụ giết cẩu tặc đầu tiên chưa thấy ai lên tiếng nhắc nhở cho những kẻ sát nhân thấy rằng hành vi của họ là tàn bạo, dù là phụ nữ cầm một cái chổi đánh vào hay một ông già cố rướn người để chạm nạn nhân cũng đều là đồng phạm sát nhân. Cái tội lớn nhất của những kẻ đánh hôi ấy là dửng dưng với người xấu số. Nói theo ngôn ngữ thời đại là "vô cảm".

Mà hỡi ơi sự vô cảm bây giờ đã trở thành không khí thì còn gì để mà bàn nữa?

Mr Đàm 'chấn hưng' nhạc Việt
(PNtoday) – Mới đây, sau nhiều lần bị những nghệ sĩ có kinh nghiệm lâu năm trong ngành nghệ thuật biểu diễn đánh giá thấp về năng lực, ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã tham gia diễn đàn chấn hưng nhạc Việt và có những nhận xét, đánh giá hùng hồn về nền âm nhạc nước ta hiện nay.

Những nhận xét của Mr Đàm đã nhanh chóng thu hút sự chú ý rất lớn của người hâm mộ. Thậm chí đã xuất hiện nhiều ý kiến cho rằng có lẽ sau khi đọc những suy nghĩ, trăn trở của Mr Đàm về nền âm nhạc Việt Nam, những người từng chê bai Đàm Vĩnh Hưng có lẽ sẽ phải thay đổi định kiến về nam ca sĩ được yêu thích hàng đầu Việt Nam này.

Theo báo điện tử VTC News, lên tiếng trên diễn đàn 'Chấn hưng nhạc Việt', ca sỹ Đàm Vĩnh Hưng cho rằng nghệ sỹ đang hoang mang trong sự hỗn loạn của nền âm nhạc. (…)

Chống tham nhũng giỏi nhất là gái mại dâm
(PNtoday) – Lâu nay, dư luận thầm cảm ơn rất nhiều đến công trạng của gái mại dâm trong việc phát hiện tham quan, nhưng dường như lợi thế của những cô gái này đang bị các nhà hoạch định chính sách bỏ quên.

Tham quan ngã ngựa trước gái mại dâm không phải hiếm
Một trung tá hải quân Mỹ gốc Campuchia vừa bị buộc tội nhận hối lộ dưới hình thức các chuyến du lịch, gái mại dâm và vé xem Lady Gaga hát. Đổi lại, ông này phải tiết lộ thông tin mật cho một nhà thầu cung cấp các thiết bị quốc phòng có trụ sở chính ở Singapore.

Báo Tuổi trẻ dẫn nguồn tin theo Reuters cho biết trung tá Michael Vannak Khem Misiewicz 46 tuổi bị bắt hôm 16/9 ở bang Colorado do bị các công tố viên buộc tội gửi cho Leonard Glenn Francis – tổng giám đốc Công ty quốc phòng Glenn Davis Marine Asia – thông tin mật liên quan đến việc triển khai các tàu chiến. Misiewicz còn bị cáo buộc sắp xếp cho tàu hải quân Mỹ ghé thăm các cảng nơi Francis có hợp đồng trị giá hàng trăm triệu USD cung cấp tàu kéo, nhiên liệu, dịch vụ làm vệ sinh tàu, an ninh và các dịch vụ khác.

Đổi lại, Francis được cho là đã “trả công” cho Misiewicz bằng các chuyến du lịch, giải trí, các đêm ở khách sạn hạng sang và gái mại dâm. Ngoài ra, các công tố viên còn xác định Francis đã tặng Misiewicz năm vé vào xem một buổi trình diễn của Lady Gaga ở Thái Lan hồi tháng 5/2012.

Vào thời điểm bị cho là nhận hối lộ, Misiewicz là sĩ quan phó tác chiến của hạm đội 7 giám sát các hoạt động trên vùng biển từ Nhật Bản đến đảo san hô Diego Garcia ở Ấn Độ Dương và từ thành phố Vladivostok của Nga đến Úc. (…)

Đang trúng tuyển thì bỗng nhiên… rớt
(PLtp) – Chuyện xử lý “nguội” thí sinh như thế là chưa đúng trình tự, thủ tục và cũng không đảm bảo quy định.

Chị Nguyễn Thị Ngọc Hương (23 tuổi, huyện Tri Tôn, An Giang) trúng tuyển kỳ thi tuyển dụng viên chức ngành giáo dục và đào tạo (GD&ĐT) tỉnh An Giang năm học 2013-2014. Ngày 28-8, Hương đến Trường THCS Nguyễn Sinh Sắc (huyện Tịnh Biên) làm thủ tục, được bố trí dạy môn Toán và làm giáo viên chủ nhiệm lớp 8. Bỗng dưng ngày 2-9, chị nhận được tin không được tuyển dụng vì bị trừ 20% số điểm (trên tổng số 308 điểm) do mang tài liệu vào phòng thi.

Tá hỏa, chị Hương đến Sở gặp ông Phan Văn Sơn (Trưởng phòng Tổ chức cán bộ Sở, Phó Chủ tịch Hội đồng tuyển dụng) tìm hiểu. Ông Sơn yêu cầu chị Hương viết tường trình vì chị bị một thí sinh khác tố cáo. Chị Hương trình bày mình có mang tài liệu vào phòng thi nhưng được giám thị cho phép. Sau một hồi giám thị mới gom tài liệu này và vẫn cho Hương làm bài tiếp, không lập biên bản gì. Theo một báo cáo của Sở GD&ĐT tỉnh An Giang ngày 30-8, hai cán bộ coi thi đã thu tài liệu của chị Hương nhưng không lập biên bản vì chưa sử dụng. Tiếp đó, Sở cho kiểm tra xác minh và kết quả cho thấy người tố cáo không chứng kiến sự việc mà chỉ nghe bạn bè kể lại nên phản ánh.

Ngày 19-9, ông Phan Văn Sơn cho biết đúng là trong quá trình thi, chị Hương không bị lập biên bản vi phạm. Tuy nhiên, việc phát hiện gian lận trong thi cử sau đó vẫn bị xử lý. Hội đồng tuyển dụng viên chức của Sở thống nhất khiển trách và trừ 20% số điểm bài thi môn soạn giáo án do Hương mang tài liệu vào phòng thi. Vì thế, tổng số điểm thi của Hương sau khi bị trừ chỉ còn 291,4 điểm, thấp hơn điểm của thí sinh Lê Minh Thuận (người tố cáo chị Hương, được 302 điểm) nên anh Thuận trúng tuyển vào vị trí việc làm (giáo viên môn Toán) Trường THCS Nguyễn Sinh Sắc.

Ông Sơn cho biết thêm việc xử lý vi phạm đối với chị Hương vừa không có biên bản vi phạm và cũng không ra quyết định. Lý do, đây chỉ là xử lý vi phạm quy chế thi chứ không phải kỷ luật viên chức. Chính vì hai cán bộ coi thi không lập biên bản nên Sở mới ra văn bản phê bình chứ thực chất chuyện gian lận là có.

Đáng lưu ý nữa là toàn bộ quy trình xử lý vi phạm đối với chị Hương đều không được lập thành văn bản. Chị Hương chỉ được cán bộ của Sở thông báo bằng miệng. Trước việc này, chị Hương rất bức xúc…

Chị Hương trình bày sự bức xúc của mình
vì đang đậu bỗng nhiên bị đánh rớt. Ảnh: VS

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.