Tráo ‘mắt’, chạy trường 3.000 USD và… ‘ngứa ghẻ’

Posted: October 5, 2013 in Uncategorized
Tags:

Kỳ Duyên (VNN) – Câu thành ngữ hiện đại khó hai con mắt, không chỉ ám vào BV Mắt HN, hay ngành y tế. Nó đang "ám" vào cả cơ chế quản lý kinh tế xã hội…

Dân gian xưa có câu thành ngữ: Giàu hai con mắt, khó hai bàn tay, để nói cái giàu hay cái khó đều do đôi mắt (tầm nhìn), và bàn tay (sức lực) con người quyết định. Đó là cái thuận của đạo lý sống. Thế nhưng, thời hiện đại, e rằng câu thành ngữ trên đang được đổi thành Khó hai con mắt, giàu hai bàn tay. Bởi cái… nghịch của đạo lý sống, cũng đang khiến dư luận xã hội phải ồn ào, thậm chí chấn động.

(Xem thêm: Từ 3.000 USD suất chạy trường nghĩ về ung thư tham nhũng! – Trường 'móc túi' phụ huynh trả nợ phường – Trộm vào nhà, mới lòi ra tham nhũng! – Thương người lao động như ngành Giao thông – Đại tá công an lái xe đâm hai người thương vong – Thì ra là công an!) …


Bệnh viện mắt Hà Nội
Sơ suất hay đánh tráo?

Ngọn nguồn của sự chấn động, ở đây là Bệnh viện Mắt Hà Nội, xoay quanh vụ việc lá đơn của bác sĩ Nguyễn Thị Thủy, tố cáo 07 vấn đề chị cho là sai phạm.

Theo bác sĩ Nguyễn Thị Thủy, từ năm 2011, BV Mắt HN đã mổ cho khoảng 3.000 ca (giá mỗi ca mổ khoảng 6,5 triệu đồng). Với số tiền này, lẽ ra người bệnh phải được dùng toàn bộ chất liệu của Mỹ. Nhưng trên thực tế, Giám đốc BV Vũ Thị Thanh đã cho đấu thầu các chất liệu rẻ tiền, từ dịch nhầy, đến thể thủy tinh nhân tạo để tráo đổi lúc phẫu thuật.

Có khoảng 800 ca mổ "được" đánh tráo kiểu này. Mỗi ống dịch nhầy của Ấn Độ- 245.000 đồng /hộp (lẽ ra là của Mỹ- 600.000 đồng/ hộp), dùng cho một người bệnh, lại được chia ra, dùng cho 4-5 người bệnh (có khoảng 3000 ca) bị tráo dịch nhầy. Chưa kể, trước khi mổ, bệnh nhân không được xét nghiệm HIV, viêm gan B, nguy cơ lây nhiễm rất cao. (VietNamNet, ngày 27/09)

Chưa kể, gian lận trong vật tư tiêu hao ca mổ: Hệ thống máy Infinity khi vận hành cần một bộ phận catsset infinity có giá trên 2,3 triệu đồng/cái, trung bình 01 catsset dùng cho 20 ca mổ, lại được xây dựng định mức chỉ với 04 ca mổ/catsset.

Chưa kể, những bệnh nhân có thẻ BHYT thì tiền catsset và dao mổ đã được BHYT thanh toán, Giám đốc Vũ Thị Thanh vẫn thu thêm 01 triệu đồng/ ca mổ. Theo bác sĩ Nguyễn Thị Thủy, số tiền này không nhỏ, phải lên hàng tỷ đồng.

Liệu có phải, mọi con đường tính toán của Giám đốc Vũ Thị Thanh đều xoay quanh mỗi chữ …tiền?

Vụ việc xảy ra từ năm 2011. Thanh tra Sở Y tế HN đã vào cuộc, cũng đã có kết luận hẳn hoi. Nhưng bác sĩ nguyễn Thị Thủy cho rằng không thỏa đáng…

Có câu, cứt trâu để lâu hóa bùn. Hai năm đã trôi qua. Dù vậy, bác sĩ Nguyễn Thị Thủy không chịu để hóa bùn, mà quyết tâm … "hóa báo". Vì sao? Theo bác sĩ Nguyễn Thị Thủy, kết luận của Thanh tra Sở Y tế HN không thỏa đáng. Cứ theo như kết luận của Thanh tra Sở Y tế HN, thì đó chỉ là sơ suất.

Thật ra, hai khái niệm sơ suấtđánh tráo khác hẳn nhau về bản chất và động cơ, tâm lý sai phạm: Sơ suất, chỉ là sự sai phạm không cố ý trong khi thi hành nhiệm vụ. Nhưng đánh tráo khác hẳn, đó là sự cố ý để kiếm lợi nhân danh thi hành nhiệm vụ. Vậy đâu mới là sự thật?

Cũng vẫn theo VietNamNet, UBND TP Hà Nội cũng kết luận việc đúng như kết luận của Sở Y tế và nói rõ sơ suất nằm ở chỗ bác sỹ điều trị không đưa cho bệnh nhân ký xác nhận khi thay đổi thủy tinh thể trong quá trình phẫu thuật.

Không hiểu gần 800 bệnh nhân kia họ có biết thủy tinh thể của họ không phải của Mỹ như họ đã lầm tưởng khi đóng tiền?

Thế nhưng, sự cực kỳ tinh vi còn là ở chỗ này. Ngoài cái sơ suất đó, tạisao bệnh viện lại dùng dịch nhầy với giá thấp 245.000 đồng, cho một ca mổ trọn gói 6, 5 triệu đồng, thay cho dịch nhầy của Mỹ- 600000 đồng (mà có tới 3000 ca bị tráo dịch nhầy). Vậy số "tiền cao" trong khi "giá cả dịch nhầy thấp" nó đi đâu? Chưa kể hàng loạt vấn đề bác sĩ Nguyễn Thị Thủy đã nêu ra, mà phải là người trong nghề, trong cuộc mới có thể biết.

Sơ suất một vài trường hợp có thể hiểu được, nhưng đến gần 800 trường hợp thì số lượng sơ suất hơi… cao. Và còn 3000 trường hợp bị "sơ suất" dịch nhầy, mức chênh lệch lên tới 355.000 đồng/ hộp, ai là người biết rõ sự thật này nhất, ngoài chính Giám đốc BV Vũ Thị Thanh. Hay chính mắt của Giám đốc BV Vũ Thị Thanh cũng khó, nên không nhìn ra?

Một câu hỏi của dư luận đặt ra khá nhiều, liệu bác sĩ Nguyễn Thị Thủy có bị trù úm, hay mâu thuẫn với Giám đốc BV Vũ Thị Thanh không? Câu trả lời từ phía BV Mắt HN là không. Trong khi bác sĩ Nguyễn Thị Thủy khẳng định là có bị trù úm. Nếu đúng như BV Mắt nói- bác sĩ Nguyễn Thị Thủy không hề bị trù úm- mà vẫn quyết liệt đưa ra và lật lại vụ việc, hẳn bác sĩ Nguyễn Thị Thủy ý thức rất rõ sai trái của BV Mắt HN?

Chưa biết rồi đây, Hà Nội sẽ điều tra và kết luận ra sao.

Nếu như việc tố cáo của bác sĩ Nguyễn Thị Thủy là sai, không đủ cơ sở, chắc chắn bác sĩ phải chịu trách nhiệm, trước hết là với tòa án lương tâm dư luận.

Nhưng nếu bác sĩ Nguyễn Thị Thủy đúng, thì ai sẽ phải chịu trách nhiệm về cái sự … khó hai con mắt này?

Đặt câu chuyện bác sĩ Nguyễn Thị Thủy trong bối cảnh xã hội quá nhiều bất an, cái tích cực sợ cái tiêu cực, người ngay sợ kẻ gian, và hệ lụy của chuyện "đấu tranh- tránh đâu" muôn đời vẫn là lời cảnh báo cay đắng, cho thấy t/p HN cần có sự cẩn trọng, công bằng, công tâm- cần có hai con mắt tinh đời trong vụ việc lằng nhằng này.

Bởi xã hội đang hết sức quan tâm đến vụ việc. Và bởi khi nhìn vào kết cục buồn của dược sĩ Trần Thị Kiều Oanh, nhân viên Phòng Giám định Y khoa (Sở Y tế Bình Phước) mới đây đã chính thức bị sa thải. Điều trớ trêu, người chủ trì cuộc họp, có quyền sinh quyền… sát dược sĩ Kiều Oanh, cũng chính là ông Đoàn Đức Loát, Trưởng phòng GĐYK- người bị Kiều Oanh tố cáo hàng loạt tiêu cực sai phạm nhiều năm qua.

Vừa đá bóng vừa thổi còi, phương pháp "tiếp thu" ý kiến đấu tranh của Phòng GĐYK, đã không khiến cho dư luận tin ở sự chính nhân quân tử.

Câu chuyện… khó hai con mắt liệu có phải là chuyện riêng của BV Mắt HN, hay còn là câu chuyện của cả ngành y tế, trước hàng loạt sai phạm về y đức đã và đang diễn ra ngày càng nhiều, trong hàng triệu con mắt của xã hội? Rõ ràng, cả ngành y tế và giáo dục, đều phải gấp rút cải tổ, để chấn hưng.

Ngành giáo dục đang quyết liệt "trận đánh lớn". Còn ngành y tế, chẳng lẽ vẫn đang khó hai con mắt?

Giàu vì… xin-cho

Ở vế bên kia của câu thành ngữ đương đại, giàu hai bàn tay – là gì? Xin thưa, đó là hai bàn tay tham nhũng.

Có lẽ hiếm có một… "ngành" nào sống ký sinh được nói nhiều đến như tham nhũng. Với rất nhiều khái niệm ấn tượng, lòng khinh bỉ, khinh ghét, bất bình. Mới đây, tiếp xúc với cử tri quận Ba Đình, vị quan chức cấp cao lãnh đạo Đảng đã có một phát ngôn ấn tượng: Tham nhũng như ngứa ghẻ, rất khó chịu!

Cũng tại cuộc tiếp xúc, ông Nguyễn Khắc Thịnh (phường Giảng Võ) cử tri của quận Ba Đình có một phát ngôn ấn tượng không kém: Tham nhũng như những vòi bạch tuộc trong chính các cơ quan công quyền, khiến người lương thiện e ngại, ngày càng ít dám đứng lên chống tham nhũng.

Sau bầy sâu, giờ tham nhũng là con ghẻ, và bạch tuộc. Và còn là con gì gì nữa?

Một minh họa gần: Đến ngay ngành giáo dục, ngành phải là sạch sẽ nhất, giờ đây, cũng đang lên… cơn "ngứa ghẻ". Báo Đại Đoàn Kết, ngày 3/10 cho biết, một khảo sát mới đây của Thanh tra Chính phủ tại 03 thành phố lớn Hà Nội, t/p HCM và Đà Nẵng cho thấy, có 71% ông bố bà mẹ cho biết, họ phải bỏ tiền để xin cho con em mình vào học (trái tuyến) ở trường tốt.

Đặc biệt, tham nhũng trong tuyển sinh rất nặng nề, phổ biến ngay từ cấp học ban đầu. Chi phí hối lộ có thể lên tới 3.000 USD Mỹ để vào một trường tiểu học danh tiếng, 300 – 800 USD Mỹ vào một trường "thường thường bậc trung". Một khi, giáo dục- "trồng người", y tế- cứu người, đều là những ngành mang đậm chất nhân văn, cũng bị sâu mọt gặm nhấm không thương tiếc, thì dân tộc Việt sẽ đứng ở đâu trong nền văn minh, văn hóa nhân loại?

Nhưng nếu chống tham nhũng chỉ bằng lời hô hào hiệu triệu, trống giong cờ mở, mà kết quả không những không giảm, còn tăng hơn, thì người dân còn… khó chịu hơn.

Liệu người dân có "dễ chịu" không nếu thông tin từ cuộc hội thảo về chặng đường kinh tế 05 năm đã qua (giai đoạn 2011-2015) vừa được Ban Kinh tế TƯ phối hợp Ủy ban Kinh tế của QH tổ chức, cho thấy, kinh tế VN đang tụt hậu ngày càng xa, so với các nước trong khu vực.

Theo Gs Trần Thọ Đạt (ĐH Kinh tế Quốc dân), tốc độ tăng trưởng trung bình của VN bắt đầu xu thế suy giảm nhanh và liên tục từ giai đoạn cuối năm 2007, đến giai đoạn cuối năm 2012 nằm ở mức thấp nhất kể từ năm 2000. Trong khi đó, tăng trưởng các nước ASEAN- 5 đều khởi sắc hơn kể từ cuối 2009, sau khủng hoảng kinh tế toàn cầu (VietNamNet, ngày 24/09).

Câu thành ngữ hiện đại khó hai con mắt (tầm nhìn), không chỉ là ám vào BV Mắt HN, hay ngành y tế. Nó đang "ám" vào cả cơ chế quản lý kinh tế của xã hội VN. Và nó cũng góp phần sinh sản ra loại sống ký sinh- tham nhũng.

Bởi sự lạc hậu và tụt hậu của kinh tế VN không chỉ ở những con số, tỷ lệ % đáng buồn, mà còn ở chính cơ chế quản lý kinh tế mang tầm vĩ mô. Theo Ts Võ Trí Hảo (ĐH Kinh tế t/p HCM), mặc dù đã 07 năm gia nhập WTO (Tổ chức Thương mại Thế giới), hiện mới chỉ có ASEAN và Ucraina, Nga, Trung Quốc, Venezuela, Nam Phi công nhận VN là nền kinh tế thị trường, các thành viên chủ chốt của WTO vẫn chưa công nhận. Vì sao?

Theo Wikipedia tiếng Việt định nghĩa, cơ chế thị trường là qúa trình tương tác lẫn nhau giữa các chủ thể hoạt động kinh tế… Mặt khác để cơ chế thị trường hoạt động tốt, thị trường phải có sự cạnh tranh hoàn hảo, không có các ảnh hưởng ngoại lai…

Thực chất đó là sự cạnh tranh bình đẳng giữa các chủ thể (thành phần kinh tế).

Tuy nhiên, sự cạnh tranh bình đẳng liệu có… "bình đẳng" được không, nếu như các doanh nghiệp Nhà nước luôn được ưu ái, mà cách đây 02 năm, người viết bài đã từng gọi là "con trưởng" của nền kinh tế? Cái tư duy bao cấp một thời, lẽ ra phải bị xóa bỏ không thương tiếc, thực ra vẫn ngự trị bệ vệ trong nền kinh tế thị trường VN.

Bản chất của sự ưu ái các DNNN, đã đẻ ra sự "bất công" trong cuộc cạnh tranh thiếu lành mạnh, và cả sòng phẳng nữa giữa các thành phần, khu vực kinh tế.

Trong khi, theo Ts Võ Trí Hảo, đóng góp của kinh tế Nhà nước tại t/p HCM 05 năm qua, giảm dần đều theo thời gian: Kinh tế Nhà nước (năm 2006- 2010) là 26,6%; đến năm 2013 còn 17,3%. Trong khi tỷ lệ này ở kinh tế ngoài Nhà nước tăng lên: Từ 50,6% lên 58,9%. Còn kinh tế có vốn đầu tư nước ngoài tăng lên, từ 22,8% lên 23%.

Bản chất của sự ưu ái các DNNN còn tai hại ở chỗ này: Nó gắn rất chặt với cơ chế xin- cho. Đã có xin- cho tất yếu nảy sinh hối lộ, nảy sinh tham nhũng, nảy sinh nhóm lợi ích. Đó là gót chân Asin của cơ chế quản lý kinh tế thị trường hiện nay trong xã hội ta. Nhưng vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, mà gót chân Asin- bản thân khái niệm mang nghĩa là "chỗ yếu, chỗ sơ hở"- vẫn đủ… mạnh để ngăn cản tiến trình tái cơ cấu DNNN?

Giàu hai bàn tay … tham nhũng, bởi khó hai con mắt đã đành, còn khó bởi cái tâm tham sân si.

Vì thế, người viết bài rất chú ý đến ý kiến của Ts Lê Đăng Doanh, tại Diễn đàn Kinh tế Mùa thu diễn ra ở Huế. Khi ông thẳng thắn đề cập đến câu chuyện cốt lõi. Đó là phải cải cách thể chế kinh tế và thể chế chính trị, để góp phần tạo lập môi trường cạnh tranh bình đẳng, bảo đảm các cơ quan chính quyền Nhà nước các cấp không tùy tiện can thiệp hành chính vào thị trường và có cơ chế giám sát lợi ích nhóm (VietNamNet, ngày 28/09).

Một cơ chế, thể chế quản lý chính trị- kinh tế- xã hội khoa học và văn minh, phù hợp quy luật thực tiễn, và xu thế nhân loại chính là công cụ hữu hiệu góp phần ngăn ngừa và hạn chế tham nhũng nảy nở ký sinh, ngay cả trong giáo dục và y tế. Bởi trong sự hội nhập hiện đại, không một quốc gia nào có thể một mình một chợ. Nếu không muốn cái vị thế của mình cũng… tụt mất trong con mắt nhân loại, kiểu có cô thì chợ vẫn đông/Cô đi lấy chồng thì chợ vẫn vui.

Khi đó, câu thành ngữ Giàu hai con mắt, khó hai bàn tay cũng sẽ trở về đời sống xã hội đương đại với giá trị đích thực mang tính quy luật của nó, bất biến!

Từ 3.000 USD suất chạy trường nghĩ về ung thư tham nhũng!
(Dân trí) – Một khảo sát về “tham nhũng trong giáo dục phổ thông” của nhóm cán bộ tổ chức Hướng Tới Minh Bạch tại Việt Nam công bố, để được vào một trường tiểu học danh tiếng, phải mất 3.000 USD. Công bố này không gây sốc vì chuyện chạy trường xảy ra nhiều năm nay. Dân mình, thậm chí cả báo chí cũng không mặn mà gì với những con số vài ngàn đô la cho một suất học của trẻ vào lớp 1. Chạy trường có gì mới đâu mà hoắng lên!

Điều đáng sợ nhất chính là chỗ này đây!

Đã đến lúc, người ta xem chuyện tham nhũng là chuyện đương nhiên, là một “phần tất yếu của cuộc sống”, là một “chuẩn mực” trong xã hội mà chúng ta đang sống. Người ta sống với tham nhũng tự nhiên như hơi thở, không còn bị dị ứng trước một hành vi đưa tiền hay nhận tiền tham nhũng. (…)

Trường 'móc túi' phụ huynh trả nợ phường
(VNN) – Trường Tiểu học Nguyễn Thị Minh Khai 2, phường Trường Thi, TP Thanh Hóa bị “tố” lạm thu đầu năm học với lý do vì phải trả nợ cho phường. (…)

Trộm vào nhà, mới lòi ra tham nhũng!
Hoàng Thắng (PetroTimes) – Trong vài năm trở lại đây, liên tiếp những vụ mất trộm đã xảy ra ở tư gia của các cán bộ có quyền có chức. Người thì mất tiền tỉ, người mất cả trăm cây vàng, mất nhẫn kim cương… thậm chí là cả sừng bò tót. Đúng là có “cháy nhà mới ra mặt chuột” – có trộm vào nhà mới biết quan chức ở ta giàu như thế nào!

Choáng nhất có lẽ là vụ nhà bà Phạm Thị Thanh Loan (kế toán trưởng Trung tâm Dạy nghề huyện Bình Chánh) và ông Trương Công Chiến, Đội trưởng Đội Đăng ký trước bạ thuộc Chi cục Thuế quận Bình Tân, TP.HCM) bị trộm khuân mất 10 lượng vàng SJC, 2 bông tai hột xoàn, 1 nhẫn kim cương, 6.000 USD, 12 cuốn sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng đứng tên bà Loan… Tổng trị giá hơn 6 tỷ đồng.

Vợ làm kế toán một trung tâm dạy nghề quy mô cấp huyện, chồng thì có chức nhưng cũng cấp “đội” bé cỏn con ở cơ quan thuế cấp quận. Vậy tiền lấy đâu ra mà nhiều đến thế? Công chức đi làm cả đời có được cuốn sổ tiết kiệm là oách, đằng này xài hẳn.. 12 cuốn.

Sau đó nữa là vụ bà Trần Thị Xuân Lan (Trưởng phòng Tổ chức, Cục Thuế tỉnh Gia Lai) và chồng là Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum cũng bị trộm vào nhà. Tài sản bị mất gồm 63 lượng vàng SJC, nữ trang, dây chuyền vàng; lắc, nhẫn đeo tay tổng cộng 15 chỉ vàng, 1 máy vi tính hiệu HP, 1 sừng bò tót, 1 khẩu súng điện… với tổng giá trị hơn 3 tỉ đồng.

Số tiền 3 tỉ đồng này nếu nhẩm từ lương công chức của 2 vợ chồng thì có khi đến cả trăm năm mới đủ.

Rồi liên tiếp các vụ trộm đột nhập nhà quan chức được báo chí đưa tin. Người dân “sốc” vì hành vi liều lĩnh của kẻ trộm 1 thì “choáng” với số tài sản bị mất 10. Thật không ai ngờ, “đầy tớ của nhân dân”, đi làm nhà nước, lương “3 cọc 3 đồng” mà giàu đến vậy.

Kể cũng tội cho các công chức bị mất cắp, không kê tài sản mất với công an thì tiếc, mà kê đủ thì hóa ra nói cho thiên hạ biết là mình giàu. Mà mốt của quan chức thì phải “của nổi 1 của chìm 10”, càng kín tiếng càng tốt, thể hiện bên ngoài lúc nào cũng phải đức độ, giản dị, không xa hoa.

Bi hài hơn, ở Đà Nẵng có hẳn nhóm trộm chỉ chuyên nhăm nhăm đi rình nhà quan chức. Hồi tháng 6/1013, TAND Đà Nẵng đã xét xử kẻ cầm đầu Đặng Ngọc Tân thực hiện 45 vụ trộm cắp tài sản, trong đó trót lọt 36 vụ, chiếm đoạt hơn 10 tỷ đồng. Mục tiêu của chúng là những gia đình quan chức có của ăn của để.

Tên trộm nhà quan này hẳn cũng đoán biết được nhà các quan chức thường rất giàu. Hơn nữa, khi bị mất thường “âm thầm chịu đựng” mà ít làm rùm beng sợ thiên hạ để ý nên cơ hội để bọn chúng thoát tội cũng cao hơn.

Nói không ngoa là tham nhũng ở ta có khắp mọi nơi. Từ ông quan to đến anh gác barie ở cổng làng… ai ai cũng có thể kiếm chác. Cứ có tý chức là có lộc, bất kể chức cỏn con đến mức độ nào.

Có một “võ” mà các quan chức hay dùng khi kê khai là: Cứ cái gì đáng giá, nhà lầu xe hơi, bạc vàng thì đều là do “cha ông để lại”.

Nghĩ mà vô lý, các quan chức hầu hết là Đảng viên, thành phần gia đình khi khai lý lịch kết nạp Đảng thường là “trung nông” “bần cố nông” “gia đình cách mạng”… thì lấy đâu ra tiền.

Không lẽ, ở nước ta, từ xưa, các cụ làm nông mà đã giàu như vậy. Làm nông mà các cụ để lại biệt thự, xe hơi như thế thì con cháu sau không đi làm ruộng cho nhanh giàu, đấu đá quan trường làm gì cho mệt!

Chiêu thứ 2 mà quan chức hay dùng là “tiền mồ hôi nước mắt, tích cóp làm ăn kinh doanh nhiều năm mới có được”. Thời buổi kinh tế khó khăn, của khó người khôn, doanh nhân, dân làm ăn lăn lộn thương trường quanh năm còn chả ăn ai, nữa là mấy ông công chức ăn trắng mặc trơn, ngày làm 8 tiếng, “sáng cắp ô đi tối cắp ô về”.

Cả 2 “võ” mà các quan tham hay dùng, ngẫm cho kỹ đều chỉ có “củ khoai” là nghe lọt!

Không hiểu những lần cán bộ công chức kê khai tài sản, họ có kê khai cái gì? Tiền, vàng, đô la mà khi mất mới lộ ra này, các công chức nhà nước đã kê khai tài sản chưa? Họ có lý giải nổi những đồng tiền ấy đến từ đâu không?

Thương người lao động như ngành Giao thông
Ngọc Lê (PNtoday) – Giữa tháng chín, 31 cựu nhân viên Công ty quản lý khai thác cầu Cần Thơ đã gửi tâm thư đến Thủ tướng về việc không được hỗ trợ thất nghiệp. Ngay lập tức, Quỹ bảo trì đường bộ đã được trích để đền bù cho những người thất nghiệp viết tâm thư.

Ngày 2/10, ông Nguyễn Di Thái, chủ tịch Hội đồng thành viên Công ty quản lý khai thác cầu Cần Thơ, cho biết vừa trả hết số tiền trên 2,2 tỉ đồng cho 31 cựu nhân viên Công ty quản lý khai thác cầu Cần Thơ bị thất nghiệp.

Số tiền này được trả từ nguồn Quỹ bảo trì đường bộ. Cùng trả đợt này còn có 38 cựu nhân viên của Công ty quản lý sửa chữa cầu đường 715 (Mỹ Thuận) với số tiền trên 3,4 tỉ đồng.

Thông tin này ngay khi đưa ra đã nhận được sự quan tâm, ủng hộ rất lớn từ phía công chúng. Trong hoàn cảnh kinh tế khủng hoảng, ngân sách Nhà nước đối mặt với nguy cơ bội chi, hụt thu 60.000 tỷ đồng, đã có không ít người không đặt quá nhiều hy vọng vào bức tâm thư nói trên. Thế mà nhờ có sự năng nổ, nhiệt tình và đầy trách nhiệm của Bộ Giao thông, quyền lợi chính đáng của người lao động đã được giải quyết thỏa đáng.

Thế mới biết, ở Việt Nam bây giờ có khi bộ Giao thông còn quan tâm, thương người lao động hơn cả Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội ấy chứ.

Này nhé, thất nghiệp thì cứ việc viết tâm thư lên Bộ trưởng GTVT, kiểu gì Bộ trưởng chẳng thương tình tìm việc cho. Mới đây Bộ trưởng Thăng chẳng tìm việc cho thủ khoa thất nghiệp La Văn Ngọ của trường Giao thông còn gì. Mà Bộ trưởng nói là làm ngay. Sau khi nghe thông tin về Ngọ qua báo chí, Bộ trưởng đã quyết định nhận Ngọ về làm việc tại Viện Khoa học Công nghệ GTVT. Tuyên bố Bộ trưởng được đăng tải ngày cuối tháng 8 thì sang đầu tháng 9, chàng sinh viên người Thái đã được đi làm.

Rồi khi nhân viên ngành giao thông mất việc do trạm thu phí bị xóa sổ, hàng chục năm cống hiến có nguy cơ đổ xuống sông xuống biển, Bộ Giao thông cũng đã thể hiện tinh thần trách nhiệm, ngay lập tức trích Quỹ bảo trì đường bộ giải quyết thỏa đáng cho người lao động.

Kể ra thì việc này cũng có một vấn đề nho nhỏ như con kiến đó là theo quy định, chức năng nhiệm vụ của Quỹ bảo trì đường Bộ là để sử dụng cho công tác quản lý, bảo trì hệ thống quốc lộ và đường bộ địa phương, còn tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy dòng nào quy định về việc lấy tiền của Quỹ ra hỗ trợ thất nghiệp. Nhưng có sao, quan trọng là người lao động được giải quyết quyền lợi, Bộ giao thông thương dân.

Còn việc chi sai mục đích ấy hả, người Việt chẳng hay có câu 'lý do to hơn mục đích' còn gì, quyền lợi của người lao động là quan trọng mà, tiền từ túi dân vào tay dân còn hơn là đi chỗ khác.

Đại tá công an lái xe đâm hai người thương vong
Lan Khê TPO – Chiếc xe của đại tá công an phóng với tốc độ cao lao vào hai chiếc xe đạp khiến 2 người thương vong. Sau đó ít phút, lực lượng công an có mặt và ngay lập tức biển số xe “điên” này được bịt kín. (…)

Hiện trường vụ tai nạn.
Khoảng 20h ngày 3/10, xe ô tô hiệu Nissan biển số 15A-047.26 phóng bạt mạng trên đường hướng từ nội thành Hải Phòng sang huyện Thủy Nguyên. Đến đoạn đường trước cửa số nhà 54 đường Cầu Bính (quận Hồng Bàng, Hải Phòng), chiếc xe bất ngờ mất lái đâm liên tục vào hai người đi xe đạp điện và xe đạp cùng chiều làm bà Nguyễn Thị Mai (60 tuổi, ở đường Cầu Bính) tử vong và chị Nguyễn Thị Lan (31 tuổi, phường Sở Dầu, quận Hồng Bàng) bị thương.

Một số người dân chứng kiến vụ tai nạn cho biết xe ô tô “điên” này phóng với tốc độ cao đâm vào bà Mai đang đi xe đạp về nhà và hất tung nạn nhân vào lề đường. Sau đó, xe “điên” tiếp tục đâm vào chị Lan khi đó đang đi xe đạp điện khiến nạn nhân gẫy chân. Xe “điên” sau đó lao lên vỉa hè và chỉ chịu dừng lại khi đâm vào gốc cây to làm nổ lốp. Sau khi gây tai nạn kinh hoàng, lái xe nồng nặc mùi rượu cố thủ trong xe buộc người dân phải mở cửa đưa xuống. Sau đó ít phút, lực lượng công an có mặt và ngay lập tức biển số xe “điên” này được bịt kín.

Ngày 4/10, Công an Hải Phòng xác nhận lái xe “điên” đã gây ra vụ tai nạn giao thông kinh hoàng này là đại tá Tạ Xuân Phượng (ở huyện Thuỷ Nguyên, Hải Phòng). Đại tá Phượng hiện làm trưởng phòng Phong trào, Công an Hải Phòng. Trước đây, ông Phượng từng làm trưởng Công an huyện Thủy Nguyên.

Chiếc xe ô tô được bịt kín BKS phía trước và phía sau

Tài xế nồng mùi rượu, đâm người liên hoàn, biển số xe được che kín
Thì ra là công an!
(PetroTimes) – Theo thông tin PetroTimes vừa nhận được, người lái xe điên gây tai nạn liên hoàn và được che dấu biển kiểm soát là Đại tá Tạ Xuân Phượng – Trưởng phòng Phong trào, Công an TP Hải Phòng.

(…) Sau khi gây tai nạn, tài xế nhất quyết ngồi lỳ ở trên xe. Người dân sống ở gần đó bức xúc lao ra, lôi gã tài xế này ra khỏi xe trong tình trạng nồng nặc hơi rượu. Đáng nói hơn, sau vụ tai nạn, chiếc xe được lực lượng công an bịt kín biển kiểm soát cả trước và sau rồi mang khỏi hiện trường. Đây được xem là một hành động bao che khá “lạ” của lực lượng bảo vệ hiện trường. Tuy nhiên, người dân đã nhanh chóng nhận ra người lái xe là một cán bộ công tác ở thành phố.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.