90 triệu dân, “cường quốc” dân số – được gì?

Posted: November 4, 2013 in Uncategorized
Tags:

Đào Tuấn Dân Việt – Từ vị thế cường quốc đứng thứ 14 thế giới về dân số để nhìn các cuộc diễu hành ăn mừng với đồng phục và súng lệnh, không khó để thấy rằng thế mạnh luôn chỉ ở dạng tiềm năng, chưa bao giờ khai thác được. Trong khi, nguy cơ thì nhãn tiền trước mắt.

(Xem thêm: 90 triệu dân và chuyện người Việt 'ăn bẩn cứu thế giới' + Không thể thua thằng hàng xóm! + VFF thích đùa nhỉ! + PGS Văn Như Cương: Con trẻ đang khổ vì việc học + Khó làm người tiêu dùng thông thái + Hàng giả cuối năm, mác gì cũng có) …


2013 người đã diễu hành trên một con đường dài 2013m để chào mừng sự kiện Việt Nam đón nhận công dân thứ 90 triệu. Người cha, thanh niên nghiêm túc ngập ngừng gượng gạo nói “Con gái con trai con nào chả là con”.

Và thật hãnh diện, lần đầu tiên, Việt Nam được nhắc tới như một “cường quốc”, về dân số.Tất nhiên, 90 triệu là một con số, nhưng cũng chỉ là một con số trong biên niên sử dân tộc. Còn vì sao phải diễu hành, phải ăn mừng, thật khó để giải thích, lại càng khó để thuyết phục.

Chúng ta có gì ở 2 chữ cường quốc?

Một cơ cấu "dân số vàng” tăng nhanh chóng tỷ lệ nghịch với năng suất lao động vẫn ì ạch rớt xa đâu đó, đang tiềm ẩn nguy cơ biến dân số vàng hôm nay trở thành một gánh nặng khi trở thành “dân số già” chỉ trong một vài thập kỷ tới.

Nguồn nhân lực khổng lồ với 69% dân số đang trong độ tuổi lao động, bên cạnh tỷ lệ lao động qua đào tạo trên cả nước khá thấp: Nam giới là 17,4%, nữ giới là 13,7%, đang khiến cơ hội sống, thực chất chỉ là việc xuất khẩu mồ hôi hoặc ra nước ngoài hoặc tại chỗ với giá rẻ.

Từ vị thế cường quốc đứng thứ 14 thế giới về dân số để nhìn các cuộc diễu hành ăn mừng với đồng phục và súng lệnh, không khó để thấy rằng thế mạnh luôn chỉ ở dạng tiềm năng, chưa bao giờ khai thác được. Trong khi, nguy cơ thì nhãn tiền trước mắt.

Nhớ hôm trước, ĐBQH Nguyễn Thị Nguyệt Hường đã làm cả hội trường lặng đi khi rành rọt công bố con số: “Mỗi người dân đang gánh 826,4 USD nợ công”.

Một em bé sinh ra, trộm vía, thật khó đoán định sẽ thành một công dân san sẻ gánh nặng nợ công nếu trong tương lai trở thành một người tạo ra của cải vật chất hay ngược lại, sẽ là yếu tố tăng thêm nợ công khi kéo trăm thứ phải lo. Từ một ngôi nhà, một mái trường, một chiếc giường bệnh, cho đến một tương lai – điều mà một quan chức ngành dân số cũng phải thừa nhận là “một bài toán lớn”.

Cùng thời điểm với con số 90 triệu dân, dư luận cũng rớt nước mắt khi báo chí đưa ra công luận hình ảnh cậu bé Trịnh Nguyễn Thành Đức. Mông, lưng chằng chịt những vết roi ngang dọc. Cổ, đùi, chân tay lỗ chỗ vết châm bằng điếu thuốc đang cháy. Còn “cửa sổ tâm hồn” thì tím bầm đến không thể mở được mắt.

Bạn nghĩ sao khi một đứa bé 3 tuổi đã có thâm niên 1 năm ăn xin?

Bạn nghĩ sao khi một bộ phận dân số sinh ra không phải để đi xin ăn, với ước mong đẹp đẽ trong những cái tên, đang phải sống bằng nghề ăn xin.

Chúc phúc cho cô bé Dung, nhưng không bao giờ được phép quên những cậu bé Đức.

Xin hãy diễu hành, hãy ăn mừng hoành tráng khi nào những công dân từ lúc sinh ra đã được đảm bảo ít nhất một mái ấm, một ngôi trường, một việc làm và một tương lai.

90 triệu dân và chuyện người Việt 'ăn bẩn cứu thế giới'
Mai Anh (PNtoday) – Ngày 1/11/2013 được rất nhiều người Việt Nam tự hào xem là một ngày trọng đại bởi đó là thời điểm dân số sẽ “tròn 90 triệu người”.

Ngày 1/11/2013 dân số Việt Nam sẽ chạm mốc 90 triệu người
Người ta vui mừng, hào hứng vì bắt đầu từ ngày hôm đó, 90 triệu con tim Việt Nam sẽ cùng chung nhịp đập, cùng nhau chung tay để phát triển đất nước với mong muốn xây dựng tương lai hạnh phúc, đất nước giàu mạnh, hùng cường.

Ấy thế nhưng mà lắm người lại thấy vui ít, lo nhiều, bởi dân số tăng, diện tích thì chẳng đổi vì vậy mà tình trạng đất chật người đông sẽ lại thêm trầm trọng.

Vài năm trở lại đây báo chí đã nói ra rả suốt ngày về chuyện người Việt ăn lạm tương lai của con cháu khi ngày đêm miệt mài khai thác hết tài nguyên để xuất thô mà không hề tính toán đến những hậu quả để lại cho môi trường hay để dành cho thế hệ tương lai.

Tuy nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại, những người ở thế hệ hiện tại cũng có những khó khăn riêng. Và họ đã và đang nỗ lực ăn đủ mọi thứ, tiết kiệm tối đa mong còn chút gì lo lắng cho tương lai.

Không cần nói cũng biết, tình trạng hiện nay của thực phẩm nước ta là đụng đến đâu cũng thấy bẩn, soi đâu cũng thấy độc y như các cụ nói bói ra ma, quét nhà ra…rác. Với nhiều loại thực phẩm ở nước ngoài sống chết không bao giờ đụng đến, thì người Việt Nam vẫn có thể tận dụng, chế biến thành các món ăn ngon mắt, thơm nức mũi.

Thịt lợn chết, thịt lợn đã được chôn do bị dịch tai xanh vẫn được đào lên để chế biến các món ăn như ruốc, lạp xưởng…Các thực phẩm bẩn, các loại thịt, nội tạng thối rữa, mốc meo từ Trung Quốc cũng được nhập về Việt Nam bán cho các cửa hàng ăn để chế biến phục vụ người dân.

Sáng 15/1, Đoàn kiểm tra liên ngành tỉnh Bình Dương tiến hành kiểm tra kho của Công ty liên doanh kho lạnh Panasato (số 1, đường D20, KCN Sóng Thần II, TX. Dĩ An, Bình Dương) phát hiện hàng chục tấn thịt gà, vịt, cánh gà… đã hết hạn sử dụng từ 3 đến 4 tháng đang được ký gửi tại đây. Ngoài ra, còn có hơn 8 tấn nem, giò thủ, giò lụa không ghi ngày sản xuất, không ghi hạn sử dụng trên bao bì; hàng chục tấn cá trứng, váng sữa nhập khẩu… đã cận hạn sử dụng; hàng chục tấn váng sữa nhập khẩu chỉ còn hạn sử dụng đến ngày 25/1/2013.

Tháng 6/2012, tại thôn Thanh Trì, (xã Đông Sơn Chương Mỹ, Hà Nội) một lò giết mổ lợn bị dịch tai xanh làm mắm tép, ruốc bị phát hiện và xử phạt đã khiến người dân không khỏi xôn xao, lo lắng. Sau khi kiểm tra cơ sở giết mổ của Trọng và cơ sở sản xuất sản phẩm từ thịt lợn của ông Bình, cơ quan chức năng thu giữ khoảng 4 tấn thịt lợn dịch tai xanh cùng 1,2 tấn ruốc và hàng trăm hộp mắm tép chưng thịt nhãn hiệu Long Bình.

Người Việt sử dụng cả thực phẩm bẩn, thối, hết hạn sử dụng…
Mà đâu đã hết, với các món ăn giàu chất dinh dưỡng, bị thế giới cho rằng ghê tởm, đáng sợ như sâu bọ, rắn, chuột người Việt Nam cũng tận dụng triệt để không hề lãng phí. Nhớ ông Tổng thư ký Liên hiệp quốc phát động "ăn sâu bọ để cứu thế giới", nôm na là với dân số ngày càng phình ra như hiện nay, việc tiết kiệm thực phẩm sẽ tránh được tương lai thiếu lương thực toàn cầu.

Xem ra, đấy là ông Tổng thư ký học chiêu của người Việt.

Không thể thua thằng hàng xóm!
Nguyễn Quang Thân TT – Không hẹn mà gặp, trong hơn một tuần trở lại đây đã xảy ra những chuyện không hay về văn hóa đám đông ngay tại hai thành phố lớn nhất nước: ngày 24-10 tại Hà Nội, hàng nghìn nam thanh nữ tú tràn ngập phố Đoàn Trần Nghiệp, quyết xung phong, chen lấn xô đẩy nhau để được ăn sushi miễn phí tại một cửa hàng mới khai trương. Một tuần sau, tại một hội chợ triển lãm sản phẩm của Hàn Quốc tổ chức ở quận 7, TP.HCM, giới trẻ lại chen chúc, xô đẩy, tạo nên một cảnh tượng không đẹp chút nào để tranh quà khuyến mãi!

Không phải chỉ Hà Nội, TP.HCM. Mà đã từ lâu những chuyện như thế từng xảy ra ở Đà Nẵng, Lâm Đồng và một số thành phố khác mỗi khi có sự kiện miễn phí hoặc giảm giá, thậm chí chỉ là một chút hương hoa như ngày hội hoa anh đào Nhật Bản.

Ở nước ngoài, một cửa hàng ăn Thái Lan, khách năm châu đông đúc nhưng có một cái biển chỉ ghi tiếng Việt: “ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu”. Trong nhà vệ sinh còn treo một tấm biển to khác, in trên giấy ảnh hẳn hoi cũng bằng tiếng Việt: “đi vệ sinh nhớ giội nước”. Ở Nhật, một cửa hàng trưng biển, tế nhị hơn vì in song ngữ Nhật – Việt: “Cảnh cáo ăn cắp vặt là phạm tội. Camera đang hoạt động”. Tại sao song ngữ nhưng không phải Nhật – Anh, Nhật – Pháp mà chỉ Nhật – Việt, chúng ta đã quá hiểu rồi.

Có người bảo “Xin đừng kể lại những chuyện này”. Tại sao lại không? Hãy kể ra và cùng nhau xấu hổ, đau xót, cùng nhau phân giải ngọn ngành, không phải bêu xấu nhau mà để nhắc nhau phải làm gì để đừng bao giờ xảy ra những chuyện như thế nữa.

“Đám đông sushi” hay “đám cướp quà khuyến mãi” ở Hà Nội, TP.HCM ắt không phải người nghèo, như chính có người trong cuộc đã lên tiếng:”Chúng tôi không đói để làm thế”. Vậy thì cái nết “cướp oản chùa”, thấy “miễn phí là nhào dzô” này từ đâu đến?

Chắc nhiều người biết câu “một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”. Cảnh sân đình xa xưa ngày tế lễ, làng vật một con bò, con heo hay nhiều khi chỉ vài con gà và vài mâm xôi. Tế xong, “quản sinh” chia những thứ đó ra hàng trăm phần xôi, thịt cho dân làng. Mỗi nhà cầm một cái rá, anh mõ xướng tên từng “đinh” rồi quẳng vào rá một nắm xôi bằng quả trứng gà có dính một miếng thịt heo hay một vài sợi thịt gà. Sân đình chật ních, ồn ào như vỡ chợ. Không thính tai, nhanh chân thì mất phần. Không phải vì đói mà chỉ vì “một miếng giữa làng”, không thể chịu thiệt, không thể thua thằng hàng xóm!

Phong kiến tồn tại được là nhờ hệ thống. Khuyến khích dân đua nhau chạy theo hư danh và “miếng giữa làng” để vua yên vị hưởng lạc trên ngai vàng, để “hệ thống” luôn luôn có giá, luôn có lý do tồn tại. Đó là cái mẹo cai trị của vua quan. Văn hóa như rễ cây, nhiều khi cây đã chết mà rễ vẫn còn. Chế độ phong kiến đã tiêu ma nhưng thói tranh phần xôi thịt vẫn chờ dịp là ngoi lên khỏi mặt đất. Phải chăng đó cũng là hiện tượng phản ánh cảnh tranh cướp những “miếng giữa làng” to hơn, có giá hơn “một sàng xó bếp”; như một cái chức, một dự án chẳng hạn? Vì thế mà nhiều khi con người táng tận lương tâm, diệt nhau, bẫy nhau, vu khống nhau, mất tình nghĩa đồng chí, bạn bè trong cái người ta gọi là “chủ nghĩa tư bản dã man”.

Người Pháp có câu ngạn ngữ: “Món quà không quan trọng bằng giấy gói quà”. Ta cũng có câu: “Lời chào cao hơn mâm cỗ”. Những câu nói dễ hiểu như chân lý: tinh thần giá trị hàng ngàn lần vật chất. Quan niệm ngược lại thì quên cái xấu hổ đi mà tranh cướp một đĩa sushi. Không ai sống được bằng đi ăn cỗ hoặc nhận quà hay hàng miễn phí, khuyến mãi. Chỉ là vì coi miếng ăn bằng cái đình, trọng nó hơn danh dự con người và không thể thua thằng hàng xóm mà thôi.

VFF thích đùa nhỉ!
(Zing) – Đùng đùng cách chức HLV Hoàng Văn Phúc, khẳng định U23 Việt Nam không bán độ, không mời công an vào cuộc điều tra, gần 24 giờ sau khi tuyên bố cách chức lại nói ông Phúc sẽ ở lại và tiếp tục nhiệm vụ cùng đội U23, ban lãnh đạo VFF đang khiến người ta quay cuồng theo những quyết định của mình.

Cách đây không lâu, tại giải bóng đá phong trào lần đầu tiên được tổ chức quy mô là Hà Nội Premier League, đội MVCorp từng có chuyện HLV kiêm cầu thủ bị nghi ngờ chán nản không thèm đá, bỏ đội ra về ngay sau hiệp 1. BLĐ đội bóng vội vã triệu HLV này lên “thẩm vấn”, cầu thủ ngớ người chẳng hiểu gì, thế nhưng rồi chỉ 24 giờ sau mọi thứ lại đâu vào đó với kết luận “chẳng có gì”. Câu chuyện ngớ ngẩn này lại đang được tái hiện một cách sinh động ở cấp độ cao hơn rất nhiều, từ những nhà làm bóng đá được cho là chuyên nghiệp hàng đầu ở khu vực Đông Nam Á, VFF. (…)

PGS Văn Như Cương: Con trẻ đang khổ vì việc học
(PetroTimes) – Nguyên nhân nền giáo dục hiện nay có nhiều vấn đề “dở khóc dở cười” không thể không có lỗi của ông “sách giáo khoa” (SGK). Trong một thời gian dài, những chương trình trong SGK luôn: “Nặng về “dạy chữ”, nhẹ về “dạy người”, nặng về lý thuyết, nhẹ về liên hệ thực tế, nặng về khẩu hiệu, nhẹ về việc làm”, PGS Văn Như Cương chia sẻ quan điểm với Năng lượng Mới. (…)

Học sinh tiểu học phải học quá nhiều thứ
Khó làm người tiêu dùng thông thái
Phan Linh (PetroTimes) – Không nhãn mác, không nguồn gốc, không hạn sử dụng… đó là đặc điểm chung của rất nhiều loại thực phẩm “ăn liền”: thịt bò khô, ruốc, xúc xích đang tràn lan trên thị trường. Mặc cho việc kiểm định chất lượng vẫn diễn ra, mặc cho các phương tiện truyền thông đại chúng đang kêu gọi “hãy là người tiêu dùng thông thái”. Những thực phẩm “3 không” vẫn ngang nhiên chiếm lĩnh và tràn ngập thị trường. (…)

Các thực phẩm không nhãn mác, không hạn sử dụng và không nguồn gốc vẫn được bày bán
Hàng giả cuối năm, mác gì cũng có
TP – Dù các cơ quan chức năng tiến hành nhiều cuộc thanh kiểm tra, bắt giữ, nhưng hàng giả, kém chất lượng đến hẹn lại lên chờ dịp làm ăn cuối năm.

Khảo sát tại một cửa hàng bán rượu tại phố Thợ Nhuộm (Hoàn Kiếm, Hà Nội), bày bán đủ loại rượu ngoại, trong đó có nhiều thương hiệu nổi tiếng… nhưng giá rất “bèo” (rẻ tới mức nếu mua hàng miễn thuế tại nước xuất khẩu cũng không có giá đó). Dân buôn rượu giả nắm được thị hiếu của nhiều người “chạy việc” muốn tặng sếp rượu đẳng cấp, nhưng giá phải rẻ nên “bày trò”. Nhiều con phố tại Hà Nội, như Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hàng Buồm… có cửa hàng bán rượu ngoại giá rẻ giật mình. Thậm chí bán rượu xong còn gạ có vỏ chai xịn gửi qua đây để mua.

(…) Cục Quản lý Thị trường cũng cho biết, tình trạng hàng Trung Quốc đội lốt hàng Việt Nam để đánh lừa người tiêu dùng đang diễn ra phức tạp. Nếu cơ quan chức năng không có giải pháp kịp thời, uy tín hàng hóa Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng. Điển hình mới đây, cơ quan chức năng Phú Yên đã phát hiện nhiều vụ vận chuyển hàng hóa không có giấy tờ hợp lệ, xuất xứ từ Trung Quốc đang trên đường đưa về các tỉnh miền Trung để dán nhãn mác thành hàng nội địa.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s