Tham nhũng màu hồng và bàn tay rửa sạch

Posted: November 4, 2013 in Uncategorized
Tags:

Phạm Chí Dũng gửi RFA – Một người nước ngoài xin kín tên kể lại rằng cứ đều đặn mỗi năm một lần, ông được mời dự những cuộc hội thảo sang trọng về chống tham nhũng hoặc bàn về giải pháp chống nạn hối lộ ở Việt Nam. Rồi cứ sau mỗi lần kết thúc hội thảo, ông lại lặng lẽ vào xe hơi, lấy khăn mù xoa chà xát lòng bàn tay. Còn khi về nhà, ông vội rửa sạch bàn tay ấy bằng ít nhất hai lớp xà bông.

Đó là bàn tay được dùng để bắt tay những quan chức Việt Nam đến dự cuộc hội thảo, giống như ông.

Nhưng khác hẳn ông, không ai dám chắc bàn tay những quan chức người Việt ấy đã chưa từng vấy bẩn bởi đồng tiền hối lộ.

(Xem thêm: ‘Giải tán’ tập đoàn: Tàn giấc mơ còn lại cục nợ + Bô xít Tây Nguyên thoát nộp 100 tỷ đồng thuế + Doanh nghiệp khoáng sản thất thu + Âu thuyền xây 80 tỷ nhưng bão 12 về tàu không dám vào trú + Trạm kiểm dịch động vật: Uể oải nhận tiền và cho qua tất cả! + Thẩm phán “ém” kết quả giám định) …

Khó có thể diễn tả về cảm giác của người nước ngoài đó. Nheo mắt và cả nhăn mũi, cứ như ông đang phải đứng quá gần với một cái xác chuột bị xe cán be bét máu nằm lộ thiên ngoài đường phố – cảnh tượng đã trở thành “món ăn” thường ngày ở ít nhất hai thành phố lớn Hà Nội và Sài Gòn.

Ăn như rồng cuốn…

Cuối tháng 10/2013. Mùa thu Hà Nội. Năm nay, một lần nữa cuộc hội thảo về chống tham nhũng được tổ chức. Nhưng lần này, cái tên của hội thảo được cách điệu khá nhiều so với những năm trước: “Tăng cường sự tham gia của doanh nghiệp, hướng tới thúc đẩy liêm chính trong kinh doanh tại Việt Nam”. Những cơ quan Việt Nam chịu trách nhiệm chính đạo diễn cuộc hội thảo này là Thanh tra chính phủ và Phòng thương mại công nghiệp Việt Nam (VCCI).

Gần như quy luật, luôn có mặt ít nhất một “nhà tài trợ” nào đó của quốc tế. Lần này, đó là Đại sứ quán Anh quốc.

Cuộc hội thảo này lại diễn ra trùng với bầu không khí “thảo luận nghiêm túc” của Quốc hội Việt Nam về những “cơ hội và thách thức” mà nền kinh tế quốc gia và xã hội nước nhà đang phải đối mặt. Nhưng khác với không khí thỏa hiệp trong những kỳ họp quốc hội trước đây, vào lần này một số đại biểu quốc hội đã can đảm hơn khi ẩn dụ về một bức tranh theo trường phái dã thú: báo cáo kinh tế – xã hội của Chính phủ màu hồng, cách nhìn của quốc hội là màu xám, trong khi nhân dân chỉ nhận ra màu tối.

Thế còn bức tranh tham nhũng màu gì?

Như một thông lệ, thực trạng tham nhũng đã trở nên quá tồi tệ luôn không được phản ánh đủ sâu bởi các cơ quan chức năng Việt Nam – một quốc gia nằm gần sát đáy thế giới về tính minh bạch, mà lại do các doanh nghiệp – nạn nhân của nạn nhũng nhiễu, và từ giới chuyên gia quốc tế – những người được xem là sạch sẽ hơn rất nhiều lần giới quan chức tham nhũng bản địa.

“Tham nhũng ở Việt Nam đang nằm trong vòng luẩn quẩn” – như một ngụ ý của ông Soren Davidsen, chuyên gia Ngân hàng thế giới (WB), tại cuộc hội thảo.

Vòng luẩn quẩn đó, theo ông Davidsen, là hành vi công chức nhà nước gây khó dễ khiến doanh nghiệp và người dân phát sinh động cơ đưa hối lộ, sau đó khó khăn được giải quyết khiến công chức có động cơ để tiếp tục chu trình gây khó dễ.

Ông Davidsen cho biết 63% doanh nghiệp phải trả các khoản phí không chính thức nhằm tạo ra cơ chế ngầm để được giải quyết công việc nhanh chóng; 63% doanh nghiệp nói công chức cố tình kéo dài thời gian xử lý để gây khó dễ; 79% công chức đổ lỗi cho lương thấp là động cơ để tham nhũng…

Đặc biệt, 75% doanh nghiệp hối lộ dù không bị gợi ý.

Còn số liệu từ ông Trần Đức Lượng, Phó tổng thanh tra chính phủ Việt Nam, lại thấp hơn một chút: 70% số trường hợp đưa hối lộ là do doanh nghiệp chủ động thực hiện; chỉ có 30% số trường hợp doanh nghiệp đưa hối lộ là do công chức gợi ý, nhũng nhiễu.

Đến lúc này, một tờ báo Việt Nam đã phải mỉa mai: nếu các nghiên cứu trước đây và kể cả dư luận xã hội chủ yếu cho rằng doanh nghiệp là nạn nhân của tham nhũng, thì nay đã rõ hơn khi doanh nghiệp sẵn sàng thỏa hiệp với các tệ nạn, dùng tiền bạc hối lộ để tìm lợi thế trong kinh doanh, giành hợp đồng, hoặc đơn giản “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn” để phòng ngừa phiền hà, nhũng nhiễu có thể sẽ xảy ra nơi cửa công.

Thậm chí, những người nước ngoài còn thấm nhuần cả câu tục ngữ Việt Nam “Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa”.

5 tội đồ đặc biệt tham nhũng

Một lần nữa trong không biết bao nhiêu lần từ quá nhiều năm qua, cuộc hội thảo trên đã “phát hiện” ra nạn tham nhũng vặt đang trở nên lan tràn ở Việt Nam khi có tới 80% số cán bộ nhân viên trong các doanh nghiệp cho rằng hiện tượng này là “rất phổ biến”.

Đã từ rất lâu, tham nhũng vặt được hiểu đơn giản là việc doanh nghiệp phải chi các khoản tiền hối lộ nhỏ để đối phó với sự nhũng nhiễu, vòi vĩnh của cán bộ công chức hoặc các đơn vị cung cấp dịch vụ công.

Cũng là số liệu được nêu ra từ ông Davidsen: nếu như năm 2005, 56% doanh nghiệp cho biết có hiện tượng kéo dài thời gian giải quyết công việc, thì năm 2012 tăng lên tới 67%; đối với chuyện giải thích không rõ để cố tình bắt lỗi doanh nghiệp, năm 2005 khoảng 45% thì năm 2012 tăng lên 66%; đối với chuyện bám vào các quy định không chặt chẽ để bắt bí doanh nghiệp thì năm 2005 khoảng 39%, năm 2012 tăng lên 54%; còn đưa thông tin hù dọa gây sức ép tăng từ 16% lên 23% vào năm 2012…

Một cuộc khảo sát ý kiến doanh nghiệp vào năm 2012 đã cho thấy đa số các ý kiến trả lời cho rằng, cán bộ công chức cố tình kéo dài thời gian giải quyết công việc, không giải thích rõ quy trình để bắt lỗi doanh nghiệp, cố tình đặt ra các quy trình sai quy định để gây nhũng nhiễu.

Có tới 81% doanh nghiệp cho rằng, tham nhũng vặt gây lãng phí thời gian, tăng chi phí và gây tâm lý bức xúc cho họ.

“Chứng tỏ doanh nghiệp vừa là nạn nhân vừa là tác nhân của tham nhũng”– Phó tổng thanh tra Trần Đức Lượng trần tình như một lời an ủi. Tình cảm vấn an này cũng rất phù hợp với tên gọi của cuộc hội thảo. Quan chức Việt Nam dường như đồng lòng đá quả bóng về phía các doanh nghiệp cùng xứ, trong khi giới chức điều hành bộ ngành tỏ ra “vô can”.

Thanh tra chính phủ cũng là một trong những cơ quan bị công luận và người dân chỉ trích nhiều nhất, bởi trong nhiều năm qua cơ quan này đã rất ít khi “phát hiện tham nhũng”.

Ngược lại, dẫn số liệu từ khảo sát tham nhũng từ góc nhìn của người dân, doanh nghiệp và cán bộ, công chức, viên chức do Thanh tra Chính phủ và WB công bố vào năm ngoái, ông Davidsen kết luận: từ năm 2005 đến năm 2012, tình trạng tham nhũng của công chức không được cải thiện mà ngày càng tệ hại hơn.

Bà Trần Thị Lan Hương, chuyên gia của Ngân hàng Thế giới, còn nêu ra một kết luận chi tiết hơn: “Các ngành, lĩnh vực tham nhũng nhất theo góc nhìn của doanh nghiệp gồm: cảnh sát giao thông; quản lý đất đai; xây dựng; hải quan; y tế và thuế…”.

Kết luận trên được dựa theo khảo sát 2012, tuy được xem là một “phát hiện”, nhưng thật ra hoàn toàn không mới nếu đối chiếu với vô số điềm chỉ và nguyền rủa tham nhũng từ người dân và báo chí trong những năm qua.

Trong số nguyền rủa đó, tất nhiên có cả giới đầu tư nước ngoài – những người không dám lên tiếng, song không ít ý kiến cho rằng tham nhũng vặt chiếm đến ít nhất 40% lý do giới này không còn tha thiết gì với môi trường đầu tư ở Việt Nam.

Bàn tay nào?

Vẫn như thông lệ, các cuộc hội thảo về phòng chống tham nhũng không nêu ra một địa chỉ cụ thể nào. Trong khi đó, dư luận xã hội Việt Nam đang dậy lên 10 vụ đại án, trong đó có vụ khủng khiếp như Tập đoàn tàu thủy Vinalines.

Trước đó, Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin cũng đã trở thành tai họa cho dân nghèo Việt Nam với số nợ lên đến ít nhất 80.000 tỷ đồng, đủ xây dựng 214.000 phòng học hoặc 53.000 trạm xá xã…

Còn trước đó nữa, không ai có thể lãng quên những vụ tham nhũng chấn động liên quan trực tiếp đến viện trợ ODA như PMU 18, Đại lộ Đông – Tây. Những vụ việc này đều có số “lại quả” ít nhất 10% giá trị hợp đồng.

Gần đây, người ta mới công bố một phát hiện về tỷ lệ nâng khống đến mức trí não bình thường của con người khó mà tưởng tượng: từ việc mua lại thiết bị lặn với giá 100 triệu đồng, Tổng giám đốc Công ty Cho thuê tài chính II (thuộc Ngân hàng Agribank) Vũ Quốc Hảo đã cùng các tòng phạm “thổi” giá lên thành 130 tỉ đồng, tức gấp đến 1.300 lần, để chia chác nhau…

Cuối cùng và vẫn là câu hỏi vĩnh viễn: làm thế nào để hạn chế tham nhũng?

Một quan chức của VCCI – ông Nguyễn Quang Vinh – nêu ra ý kiến: Chỉ khi bàn tay doanh nghiệp – bàn tay Chính phủ cùng hòa nhịp thì phòng chống tham nhũng mới hy vọng chuyển biến.

Bàn tay nào?

Đến giờ này, quá nhiều câu chữ khôn lanh cùng thói vặt vãnh đã biến bức tranh tham nhũng thành màu hồng chuyên, mô tả cho cái bắt tay giữa các doanh nghiệp với cơ quan công quyền để cùng đẩy bộ máy điều hành Việt Nam xuống tiệm cận với đáy minh bạch của thế giới.

Hay phải ngộ về cái bắt tay của vị khách nước ngoài với các quan chức người Việt mà sau khi về nhà ông đã phải chà xát ít nhất hai lần bằng xà bông?

Basam.info

PHÓ CHỦ NHIỆM ỦY BAN TƯ PHÁP LÊ THỊ NGA: Chống tham nhũng: Cơ quan điều tra phải độc lập (PLTP).  Bà Lê Thị Nga: “Độc lập mà tôi nói là độc lập tương đối thôi. Vì ở đâu cũng phải có sự lãnh đạo của Đảng. Đó là nguyên tắc“.  Độc lập mà còn “phải có sự lãnh đạo của đảng” thì độc lập cái kiểu gì vậy bà Nga? Tư tưởng của bà còn bị lệ thuộc vào đảng, thì làm sao bà đòi “độc lập” cho cơ quan điều tra chống tham nhũng được? – Thanh Sơn: GÁI ĐĨ GIÀ MỒM (Nguyễn Tường Thụy).

‘Giải tán’ tập đoàn: Tàn giấc mơ còn lại cục nợ

Phạm Huyền (VNN) – Thua lỗ, nợ nần, sai phạm, khởi tố… sau những tai tiếng ấy, Tập đoàn đổi tên, chuyển mô hình. Các tập đoàn được thành lập với kỳ vọng trở thành những ‘quả đấm thép’, trụ cột của nền kinh tế để cạnh tranh và vươn lên tầm quốc tế.

Nhưng khi giấc mơ chưa thành thì đã có những mô hình tập đoàn phải sớm chấm dứt và để lại một cục nợ lớn.

Trong gần một năm qua, đã có ba mô hình tập đoàn chính thức được dừng thí điểm.

Ngày 12/10/2012, Tập đoàn Công nghiệp xây dựng VNIC (nòng cốt là Tổng công ty Sông Đà) và Tập đoàn đầu tư và phát triển nhà đô thị HUD đã bị giáng cấp. Những “anh” nòng cốt trở về nguyên trạng là Tổng công ty HUD và Tổng công ty Sông Đà. Hàng trăm “anh” khác thì về mái nhà cũ Bộ Xây dựng.

Tuổi thọ của 2 Tập đoàn này được 2 năm.

Gần một năm sau, ngày 21/10/2013, Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy – Vinashin cũng chính thức mất áo “Tập đoàn” trở về Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy, nhưng với tên giao dịch quốc tế hoàn toàn mới- SBIC.

Cái tên Vinashin với tuổi thọ 7 năm.

Nhìn lại những sự kiện này, nhiều chuyên gia kinh tế cho rằng, việc chấm dứt có vẻ như nhanh gọn quá. Người ta cũng chưa thấy có tổng kết, đánh giá được công bố một cách công khai… chỉ thấy ầm ĩ những khoản nợ, lỗ và hàng loạt sai phạm đang được xử lý.

Nhớ thời vàng son mới thành lập, những cái tên tập đoàn đều long lanh ngời sáng. Nhắc đến xây dựng, bất động sản là nhắc đến HUD, Sông Đà; nói đên đóng tàu chỉ có Vinashin… như những biểu tượng mới cho nền kinh tế.

Ngày ra mắt, lãnh đạo của VNIC chia sẻ: “VNIC từng bước xây dựng, tiến tới hoàn thiện để trở thành tập đoàn công nghiệp xây dựng hùng mạnh của quốc gia và khu vực, đủ năng lực cạnh tranh với các tập đoàn nước ngoài”.

Năm 2010, trước lời tố “đóng tàu lấn sân sang làm thép chỉ là thùng rỗng kêu to của Hiệp hội Thép Việt Nam, ông Phạm Thanh Bình, khi đó là Chủ tịch Vinashin “tâm sự” rằng: “Đầu tư có lúc được, lúc mất vì nhiều lý do. Nhưng chắc chắn, cố gắng của chúng tôi là rất lớn.Tôi chỉ muốn làm được điều gì cho đất nước, cho ngành công nghiệp của mình, nhưng làm gì cũng bị cho là đầu tư tràn lan, không tính toán. Quả là hơi oan quá. Nhưng mà thôi, thực tế sẽ trả lời chứ tôi chẳng muốn thanh minh”.

Và thực tế đã có câu trả lời cuối cùng.

Khi tiến lên Tập đoàn, những ông lớn này lại thụt lùi về lợi nhuân. Nếu năm 2009, khi chưa tham gia Tập đoàn thì Tổng công ty Sông Đà có tỷ suất lợi nhuận/vốn sở hữu đạt 9,72%, đến 2011 chỉ còn đạt 0,75%. Công ty mẹ Tổng công ty HUD cũng từng đạt tỷ suất lợi nhuận tới 15,96% năm 2009 – trước khi thành Tập đoàn, tới năm 2011 giảm chỉ còn 4,94%.

Đầu năm 2012, Thanh tra Chính phủ đã phát sai phạm ở Tập đoàn Sông Đà lên tới 10.700 tỷ đồng. Với HUD, những sai phạm, tai tiếng gắn với nhiều dự án bất động sản cũng liên tục lộ ra.

Thậm chí, đến 6/2012, Bộ Xây dựng còn phải xin Bộ Tài chính ứng cứu cho Tập đoàn Sông Đà tới 437 tỷ đồng để trả nợ năm 2012 cho công ty cổ phần xi măng Hạ Long – dự án Tổng công ty Sông Đà đứng tên vay vốn dưới sự bảo lãnh của Chính phủ.

Tháng 5 vừa qua, HUD khi đã trở về là Tổng công ty vẫn còn đang loay hoay trong đống nợ khủng của Công ty Xi măng Sông Thao nơi HUD chiếm 81% vốn. Và như các Tập đoàn khác, HUD lại cầu cứu Bộ Tài chính trả nợ thay cho 3 kỳ trả nợ tiền gốc và lãi tới 1.9 triệu EUR và 2.9 triệu USD…

Với Vinashin, có lẽ, bất cứ ai cũng thuộc những con số tiêu biểu của Tập đoàn này như nợ hơn 86.000 tỷ đồng, lỗ hàng ngàn tỷ đồng.. Hay mua tàu Hoa sen cũ rích lạc hậu cả nghìn tỷ đồng để rồi bỏ không… rồi cả một đội tàu hùng hậu một thời nay tan tác. Cựu chủ tịch Tập đoàn này này đang phải chấp hành án 20 năm tù vì những sai lầm tỷ đô của mình còn việc tái cơ cấu ở tập đoàn này hiện vẫn còn rất chật vật.

Một thời, đi làm ăn kinh doanh mà xưng danh hai chữ “Tập đoàn”, nghe oách lắm. Ngành ngành "sính” Tập đoàn, như thể nhà nhà ‘sính” đồ ngoại, người người sính đồ hiệu. Rõ ràng, Tập đoàn hẳn phải to hơn công ty, Tổng công ty. Kéo theo, “Tập đoàn” cũng phải ‘to’ hơn về tài chính, về kinh nghiệm, về năng lực, về quản trị, về quan hệ… và vì thế Tập đoàn cũng có được nhiều quyền lợi và ưu đãi hơn.

Nhưng mở màn hoành tráng, kết thúc lặng lẽ gắn với 2 chữ ‘Tập đoàn’. Những cái kết buồn cho câu chuyện “Tập đoàn” này có thể chỉ là trang mở đầu cho một công cuộc tái cơ cấu các DN nhà nước, trong đó có cả những Tâp đoàn, Tổng công ty… làm ăn không hiệu quả.

Có điều, liệu thay tên đổi họ rồi, những ông lớn này có “làm mới mình” hơn không hay là vẫn đang còn loay hoay với những vấn đề cũ?. Nhưng có một điều chắc chắn, để xử lý hết những khoản nợ và khó khăn tồn tại, không chỉ các DN này mà các cơ quan quản lý hẳn sẽ còn mất nhiều thời gian và nguồn lực. Đơn giản những con số ngàn tỷ nợ và lỗ không dễ gì sớm dứt điểm được.

Bô xít Tây Nguyên thoát nộp 100 tỷ đồng thuế

(VNE) – Bộ Tài chính vừa có công văn chấp thuận cho Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin) được miễn thuế nhập khẩu linh kiện, vật tư lắp đặt tại dự án bô xít Tân Rai, Lâm Đồng. (…)


Tổ hợp bô xít Rân Rai được miễn thuế nhập khẩu linh kiện, vật tư.

Doanh nghiệp khoáng sản thất thu

(VNE) – Thua lỗ nặng hơn hoặc lợi nhuận giảm là diễn biến chủ đạo ở nhiều công ty khoáng sản trong quý III năm nay. Cổ phiếu ngành này cũng không còn được săn đón nhiều như trước.

Theo thống kê của VnExpress.net và đối tác cung cấp dữ liệu VNDirect, đến cuối tháng 10, trong số 25 doanh nghiệp khoáng sản niêm yết trên sàn đã có 17 công ty công báo báo cáo tài chính quý III, trong đó 80% giảm lãi, 20% còn lại có mức lỗ tăng cao so với cùng kỳ năm ngoái. Tổng doanh thu và lợi nhuận toàn ngành giảm so với quý trước và hạ gần 3 lần so với cùng kỳ.

Lỗ mạnh nhất là Công ty cổ phần khoáng sản Sài Gòn-Quy Nhơn (mã CK: SQC). Doanh thu thuần quý III đạt 27 tỷ đồng, bằng14% cùng kỳ. Doanh thu giảm mạnh góp phần làm lợi nhuận sau thuế của công ty âm hơn 7,3 tỷ đồng. Đây là lần đầu tiên công ty này báo lỗ kể từ khi lên sàn.

Theo lý giải của công ty, lợi nhuận âm là do chịu ảnh hưởng kép bởi việc giảm giá bán của các sản phẩm từ titan trên thị trường thế giới và các chi phí đầu vào tăng cao do các đợt tăng giá xăng dầu và điện. Tính chung 9 tháng công ty lỗ 6,3 tỷ đồng.

Công ty cổ phần khoáng sản FECON (Mã CK: FCM) quý III lỗ 5,2 tỷ đồng, trong khi cùng kỳ chỉ âm 166 triệu đồng. Doanh thu thuần giảm 42,7%, xuống còn 22,6 tỷ đồng. Nợ phải trả tăng hơn so với cùng kỳ năm ngoái, lên 258 tỷ đồng. (…)

Âu thuyền xây 80 tỷ nhưng bão 12 về tàu không dám vào trú

(SM) – Âu thuyền An Hòa (Quảng Nam) được đầu tư với số tiền 80 tỷ đồng làm nơi cho tàu tuyền tránh bão hiện đang bỏ phí. Không những thế, hễ có giông bão tàu thuyền còn phải tránh xa khu vực này để được an toàn. (…)

Và khi cơn bão số 12 đang về gần, hơn 1.500 tàu thuyền của ngư dân huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam lại phải đôn đáo tìm nơi trú. Đây chính là ví dụ sống động nhất của việc đem tiền chùa đổ xuống biển, để rồi những người dân đóng thuế lại phải đánh cược cuộc sống của mình mỗi khi trời đất nổi cơn giận.

Trạm kiểm dịch động vật:
Uể oải nhận tiền và cho qua tất cả!

(LĐ) – Đó là phương thức vận hành của một trạm kiểm dịch động vật được bản tin tài chính, kinh doanh của VTV1 sáng ngày 1.11.2013 phản ánh. Vị nhân viên thực thi công vụ ở đó thậm chí chẳng thèm nhìn vào lồng nhốt gia cầm, cũng chẳng thèm nhìn vào mặt người chuyên chở. Thú vị hơn nữa, ngài cũng chẳng thèm nhìn xem tiền được đưa cho mình là bao nhiêu. (…)

Thẩm phán “ém” kết quả giám định

(PLtp) – Nhận kết quả giám định về với kết quả bất lợi cho nguyên đơn, thẩm phán vẫn nói với bị đơn là chưa nhận được, đồng thời có những hành xử “ưu ái” nguyên đơn…

Theo hồ sơ, bà NTMH và bà GTHP (cùng ngụ TP Pleiku, Gia Lai) đã nhiều lần vay mượn tiền với nhau. Đến ngày 9-10-2011, giữa hai người lập một biên bản thỏa thuận đối chiếu công nợ và phương án trả nợ, theo đó bà P. còn nợ bà H. tổng cộng 550 triệu đồng. (…)

Điều đáng nói là vào ngày 7-6-2013, Thẩm phán NTQ, người giải quyết vụ kiện, đã trực tiếp ra Viện Khoa học hình sự tại Hà Nội để nhận kết quả trưng cầu giám định. Cầm kết quả giám định trong tay về rồi mà bốn ngày sau Thẩm phán Q. vẫn ký biên bản xác nhận cho bà P. rằng chưa nhận được kết quả giám định (có sự chứng kiến của chánh án TAND TP Pleiku). Sự việc bị vỡ lở sau khi bà P. thuê một luật sư ở Hà Nội trực tiếp đến Viện Khoa học hình sự xin cung cấp thông tin.

Bên cạnh đó, trong quá trình giải quyết án, Thẩm phán Q. còn có một số hành xử “ưu ái” nguyên đơn một cách bất thường và không khách quan. Cụ thể, dù bà H. không phải thuộc diện hộ nghèo nhưng Thẩm phán Q. vẫn xác nhận để bà H. được giảm 50% tiền tạm ứng án phí. Sau khi thụ lý vụ kiện, ngày 20-3-2013, Thẩm phán Q. ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời để phong tỏa tài sản của bà P. trong khi tài sản này đang được thế chấp ngân hàng. Sau khi có đơn tố cáo của luật sư phía bà P. về việc phong tỏa tài sản trái quy định của pháp luật, ngày 28-6-2013, Thẩm phán Q. lại ra quyết định hủy bỏ biện pháp khẩn cấp tạm thời.

Trước những hành xử rất bất thường nói trên của Thẩm phán Q., bà Mai Thị Kim Thoa (Chánh án TAND TP Pleiku) vẫn nhận xét thẩm phán này chỉ “non nghiệp vụ chứ không có ý gì”. Việc xử lý của tòa này đơn thuần chỉ là thay thẩm phán khác giải quyết vụ kiện. Sau đó, TAND TP Pleiku lên lịch để xét xử sơ thẩm.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.