Ðùa nhảm

Posted: November 21, 2013 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Hưng Quốc (VOA-Blog) – Trong một bài viết có nhan đề “Đại biểu Quốc hội được dặn không phát biểu về tham nhũng” đăng trên báo Tuổi Trẻ số ra ngày 7 tháng 11 năm 2013, có đoạn viết: “Sáng nay 7-11, lên tiếng tại QH, đại biểu Lê Như Tiến lo ngại trước tình trạng lãnh đạo các địa phương ‘vận động’ đại biểu QH trước mỗi kỳ họp: ‘Có thể chất vấn, nói về bất cứ vấn đề gì, trừ tham nhũng ra, bởi việc đó chẳng khác nào vạch áo cho người xem lưng’.”

(Xem thêm: Quốc hội loài cừu + Cập nhật những phát biểu đi vào lịch sử của kỳ họp quốc hôi thứ 6 khóa 13 + Lơ… Mơ) …

Sau khi bị một số blogger đưa lên facebook và blog, báo Tuổi Trẻ sửa nhan đề bài viết lại thành “Tham nhũng chưa bị sát thương”.

Dù có thay đổi nhan đề, riêng lời phát biểu của Lê Như Tiến, tự nó, đã tiết lộ được khá nhiều vấn đề:

Thứ nhất, trên nguyên tắc, đại biểu Quốc Hội là đại diện của dân, phát biểu các nguyện vọng của dân, giám sát ngành hành pháp và tranh đấu cho quyền lợi của dân, thế nhưng, ở Việt Nam, trên thực tế, các đại biểu lại thường xuyên được chính quyền địa phương dặn dò phải nói chuyện này và không được nói chuyện khác. Tư cách đại diện và tính chất độc lập của họ ở đâu?

Thứ hai, tại sao lại “trừ tham nhũng”. Ai cũng biết một trong những vấn đề nghiêm trọng nhất ở Việt Nam là tham nhũng. Đảng cộng sản cố gắng thành lập ban này ban nọ để chống tham nhũng. Chính phủ cũng không ngớt rêu rao là họ quyết tâm diệt trừ tham nhũng. Thế nhưng tại sao trên diễn đàn Quốc Hội, các đại biểu lại không được quyền nói về tham nhũng? Tại sao? Như vậy, những cái gọi là nỗ lực chống tham nhũng của họ có thực hay không?

Thứ ba, tại sao lại sợ chuyện “vạch áo cho người xem lưng”? Chẳng lẽ lưng của chính quyền địa phương lại đầy những mụn nhọt tham nhũng?

Tuy nhiên, những vấn đề trên không quan trọng bằng cách lý giải của ông Dương Trung Quốc, nhà sử học kiêm đại biểu Quốc Hội, người vốn được dư luận khen là hay nói thẳng trong khá nhiều chuyện.

Trong bài phỏng vấn đăng trên báo Tuổi Trẻ, khi được hỏi ý kiến về lời phát biểu của Lê Như Tiến, Dương Trung Quốc, trước hết, xác nhận chính ông, với tư cách đại biểu Quốc Hội, cũng từng nghe những lời dặn dò như thế (“Chúng ta đều sống dưới một gầm trời và chịu những mối quan hệ đang chi phối hiện nay”). Sau đó, Dương Trung Quốc cho nguyên nhân của hiện tượng này là do “người ta e ngại trước các mối quan hệ, nhất là bộ phận các đại biểu Quốc hội hiện đang gánh vác công việc ở cơ quan hành pháp các cấp”.

Để cụ thể, ông nêu lên một ví dụ:

“có một con đường đi qua địa phương xuống cấp, muốn tu sửa đàng hoàng thì phải xin ngân sách trung ương, như vậy đại biểu Quốc hội là người có cương vị trong bộ máy chính quyền địa phương ngày nào đó sẽ phải ra Hà Nội gặp ông bộ trưởng này, ông bộ trưởng kia. Nếu chỉ vì phát biểu ở nghị trường mà không bằng lòng nhau thì ai cũng e ngại dẫn đến ảnh hưởng.”

Cuối cùng, Dương Trung Quốc đề ra biện pháp: Để xóa bỏ những e ngại của các đại biểu Quốc Hội trong việc phê phán tham nhũng, “gốc rễ là phải xóa bỏ dần quan hệ xin cho […] chừng nào còn quan hệ xin cho là còn nể nang, né tránh”.

Sai.

Sai cả trong việc phát hiện nguyên nhân lẫn giải pháp được đề nghị.

Về nguyên nhân, Dương Trung Quốc, không biết vô tình hay cố ý, đánh lạc hướng vấn đề: Vấn đề trung tâm trong lời phát biểu của Lê Như Tiến và cũng là vấn đề thu hút sự chú ý của dư luận nhất là việc chính quyền địa phương “vận động” hay “dặn dò” các đại biểu không được đề cập đến chuyện tham nhũng trong Quốc Hội chứ không phải là việc các đại biểu ấy “e ngại”. Hai vấn đề đó khác nhau. Cùng là “e ngại”, nhưng e ngại do sự tính toán của cá nhân khác với sự e ngại sau khi được “vận động”. Hơn nữa, bản thân việc “vận động” các đại biểu về những gì họ nên và không nên phát biểu trước Quốc Hội cũng là một vấn đề. Đó là chưa kể cái gọi là “vận động” ở Việt Nam thường được hiểu là bao gồm cả sự thuyết phục lẫn sự đe dọa.

Ngoài ra, vấn đề cũng không phải là “e ngại”. Trên 90% đại biểu Quốc Hội là đảng viên. Đã là đảng viên thì phải chấp hành chỉ thị của đảng: Cái gọi là “lãnh đạo địa phương” ấy cũng đồng thời là lãnh đạo đảng. Do đó không được đề cập đến chuyện tham nhũng không phải chỉ là chuyện “dặn dò” suông mà còn là vấn đề kỷ luật. Với lời dặn dò, người ta còn có thể có sự lựa chọn theo hay không theo. Với kỷ luật, người ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp hành.

Bắt bệnh sai, phương pháp chữa trị cũng sai nốt.

Sai ở ba điểm:

Thứ nhất, đề nghị xóa bỏ dần quan hệ xin cho của Dương Trung Quốc, thực chất, cũng là một lời… xin. Xin đảng và chính phủ xóa bỏ. Mà không cần xóa bỏ ngay. Chỉ cần xóa bỏ dần. Đó không phải là một lời xin thì còn là gì nữa? Ở những nơi khác, hoặc với những người khác, nếu xem đó là nguyên nhân, người ta sẽ đề ra các biện pháp cụ thể để xóa bỏ hoặc để ngăn chận chứ không nói chung chung và yếu ớt như vậy.

Thứ hai, Dương Trung Quốc cũng, cố tình hay vô ý, làm lạc hướng vấn đề khi dùng chữ “quan hệ xin cho”. Trước đây, đề cập đến vấn đề tương tự, một số người đã dùng chữ khác, đúng hơn: “cơ chế xin cho”. Quan hệ và cơ chế khác nhau. Dùng chữ quan hệ là giới hạn trong phạm vi cá nhân và có tính chất chủ quan: Có người thế này, có người thế khác. Cơ chế, ngược lại, nằm ngoài tính cách cá nhân: Bất cứ người nào, dù tốt hay xấu, nằm trong cơ chế như thế thì cũng sẽ hành xử như thế. Ngoài sự khác biệt ấy, còn một sự khác biệt nữa: quan hệ thuộc phạm vi liên cá nhân và phạm trù đạo đức; cơ chế thuộc phạm vi tổ chức và phạm trù chính trị cũng như luật pháp.

Thứ ba, nếu xin cho là một cơ chế gây nên sự thỏa hiệp trước vấn đề tham nhũng, để thay đổi, cần nhất là thay đổi cơ chế. Xin lưu ý là, tự bản chất, nói theo Lord Acton, một giáo sư Sử tại Đại học Cambridge ở Anh vào cuối thế kỷ 19, “Tất cả quyền lực đều tham nhũng; quyền lực tuyệt đối tham nhũng một cách tuyệt đối” (All power corrupts; absolute power corrupts absolutely).

Không có hy vọng gì có thể xóa bỏ hết tham nhũng khi trên thế giới vẫn còn quyền lực. Không xóa bỏ hết, người ta chỉ hy vọng hạn chế nó. Cách hiệu quả nhất để hạn chế tham nhũng là hạn chế quyền lực. Đa đảng, tam quyền phân lập, tính chất độc lập của quân đội và cảnh sát, quyền đối lập và các quyền liên quan đến tự do ngôn luận… là những sự hạn chế ấy.

Không bàn một cách nghiêm túc đến việc hạn chế quyền lực; mải lải nhải về những cách thức hạn chế tham nhũng chỉ là những cách đùa dai.

Lại đùa nhảm.

Quốc hội loài cừu

Nguyên Anh (Danlambao) – Mặc dù đã chuẩn bị cẩn thận cho việc sửa đổi HP năm 1992 nhưng trước sự phản ứng của người dân và ngay cả một số Đại biểu đang dự họp, Quốc Hội Việt Nam đã trở nên lúng túng bao biện và cuối cùng là phủ quyết mọi ý kiến trái chiều khi chủ nhiệm ủy ban dự thảo sửa đổi HP Phan Trung Lý đăng đàn phát biểu Quốc Hội gần như đồng thuận tuyệt đối và sẽ thông qua vào ngày 28/11 sắp tới trong đó vẫn không có gì mới ngoại trừ chỉnh sửa một số điều luật không quan trọng, các mệnh đề Quốc hiệu, luật đất đai, đều giữ nguyên.

Về Quốc hiệu: Quốc hội vẫn tiếp tục con đường đi lên CNXH, đi theo chủ thuyết CS một thiên đường không bao giờ tới mà mới đây chính TBT Nguyễn Phú Trọng phát biểu đi hết thế kỷ này vẫn chưa thấy nó ở đâu!

Về điều 4 HP: Với mệnh đề lãnh đạo của mình đảng CS đã mặc nhiên thú nhận với một dân tộc có 90 triệu người dân đảng CS là một bè lũ trơ trẻn tự tiếm quyền điều hành, chi phối toàn bộ xã hội, thao túng chính phủ và ngay cả Quốc hội cũng chỉ là một bộ phận tay sai.

Với việc kiên định điều 4 HP cũng có nghĩa là không một đảng phái đối lập nào được quyền bước ra tham chính và nó cũng đồng nghĩa với bộ máy hành pháp còn đảng còn mình sẵn sàng đàn áp dập tắt mọi tiếng nói đa nguyên.

Ngoài ra việc kiên định chủ nghĩa Mác Lê Nin, tư tưởng HCM làm chủ đạo chỉ là một cách nói ngoa ngôn ngụy biện, lấy một thứ chủ nghĩa đã hết thời nhằm củng cố ngai vàng của mình, còn tư tưởng HCM càng tệ hơn khi các mệnh đề Độc Lập, Tự do của Việt Nam phải đánh đổi bằng đất đai lãnh hải, Tư do của chế độ chỉ là một thứ Tự do rừng rú cảm tính không theo một tiêu chuẩn nào của thế giới văn minh.

Tầng lớp lãnh đạo đã là một bộ phận vô liêm sỉ thế nhưng các đại biểu Quốc Hội của chế độ độc tài cũng không ngoại lệ, họ lo sợ cho những quyền lực của mình sẽ bị mất cho nên đã im lặng đồng tình trong vai diễn của vở kịch tồi mà đảng làm đạo diễn, họ đã bỏ lỡ cơ hội cùng nhau đứng lên đòi hỏi thay đổi chế độ toàn trị thành một nhà nước Dân chủ đa nguyên đích thực của Dân, do Dân và Vì dân. (…)

Cập nhật những phát biểu đi vào lịch sử
của kỳ họp quốc hôi thứ 6 khóa 13

BS Hồ hải

Tổng bí thư đảng cộng sản ở Việt Nam phát biểu hôm 23/10/2013 trước toàn thể đại biểu Quốc Hội về vấn đề sửa đổi hiến pháp"…Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa…".Thưa ông đảng trưởng, thế thì đất nước dân tộc ta đang đi đâu? Có phải đi lang thang, tức là đi đó, đi đây mà không có mục đích, thưa ông?

Trong trả lời chất vấn của ông bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng với đại biểu quốc hội Ngô Văn Minh về trách nhiệm xả lũ làm chết dân, tai hại đến kinh tế quốc dân ai chịu trách nhiệm? Ông Vũ Huy Hoàng trả lời: “Quy hoạch thủy điện trải qua nhiều thời kỳ là quy hoạch chung của cả nước chứ không phải quy hoạch riêng của Chính phủ hay Bộ Công thương… Chúng ta nói về chúng ta chứ không phải chúng ta nói về Chính phủ, cũng không phải chúng ta chỉ nói về bộ, ngành này hay bộ, ngành khác mà chúng ta nói về chúng ta”. Có lẽ, câu trả lời bóng gió này là đúng nhất, chí lý nhất trong tất cả những trả lời chất vấn của các quan phụ mẫu trong kỳ họp quốc hội này. Nhưng làm cách nào để bỏ đi tình trạng khi ăn ốc thì chỉ một số ít nhóm quyền lợi ăn, còn khi đổ vỏ thì lại không ai chịu trách nhiệm đổ vỏ, thưa ông bộ trưởng? Nhưng, có lẽ cách nói vòng vo ai muốn hiểu sao cũng được là cách trả lời "tốt nhất" của thời đại hiện nay ở nước Việt?

“Tại sao chúng ta đầu tư lôm côm, lãng phí thế này? Rất đơn giản, bởi vì lâu nay các cơ quan dân cử không thể kiểm soát được đầu tư” – Đại biểu Trần Du Lịch đã nói như vậy tại buổi thảo luận về dự án Luật Đầu tư công. Thưa ông đại biểu, dân đen chúng tôi có được cử bất kỳ cán bộ nào của đảng cầm quyền đâu, mà ông nói thế thì tội cho dân đen chúng tôi quá.

Trả lời câu hỏi của một đại biểu “Bao giờ thì trình độ khoa học công nghệ của Việt Nam có thể nằm trong top đầu các nước ASEAN”, Bộ trưởng Nguyễn Quân nói: “Với tiềm lực khoa học công nghệ Việt Nam hiện nay, có thể tự tin nói rằng trong một số ngành khoa học công nghệ liên quan đến nông nghiệp như nghiên cứu giống lúa thì chúng ta đã có thể vượt nhiều nước trong khu vực, trong đó có cả Thái Lan”. Thưa ông bộ trưởng, thế tại sao xếp hạng trí tuệ toàn cầu của Việt Nam so với toàn cầu lại báo động đỏ, và so với ta thì Thái Lan đứng thứ 57 còn ta đứng thứ 76 là sao? Nông dân thì chế tạo được máy móc phục vụ nông nghiệp, còn nhà khoa học thì không có gì để giúp cho lúa gạo nông dân bán được giá, mà để cai đầu dài của đảng ăn chia làm nông dân thua lỗ, phải bỏ ruộng đi kiếm ăn xứ khác là sao?

Trước câu hỏi của hàng loạt đại biểu liên quan đến thông tin “30% công chức không làm được việc”, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình nói đó chỉ là “dư luận”. Trong khi đó, chính ông Phó thủ tướng thường trực Nguyễn Xuân Phúc đã công nhận từ đầu năm 2013 là: "30% công chức sáng cắp ô đi, tối cắp về". Sao lại có chuyện trống đánh xuôi, kèn thổi ngược vậy các quan phụ mẫu?

Bà bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến xin nhân dân bao dung với ngành Y vì 4 lý do, trong đó có do "những mặt trái của cơ chế thị trường dẫn đến quan điểm bất chấp tất cả để kiếm được nhiều tiền". Vì cơ chế thị trường hay vì cơ chế chính trị tạo điều kiện để con người tha hóa và tham nhũng thưa bà? Cái nguyên nhân sao bà không dám nói, mà bà đi nói ra cái hậu quả của vấn đề nhức nhối của chế độ hiện tại ở Việt Nam? Triết học duy vật biện chứng về cặp phạm trù nhân quả ngày xưa bà được học không đúng rồi, thưa bà.

Phát biểu của ông Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo tại phiên họp quốc hội lần này: “Bộ Giáo dục và Đào tạo chúng tôi sau khi trao đổi với Hội đồng dân tộc, Ủy ban Dân tộc và với Bộ Nội vụ thì đã căn cứ vào các chủ trương chính sách của Đảng và của Quốc hội, đã có chính sách cử tuyển, dự bị đại học và tuyển thẳng cho 125 huyện nghèo và 23 huyện có tỷ lệ nghèo cao trên phạm vi cả nước. Chúng tôi đã chỉ đạo tất cả các nhà trường trong toàn hệ thống là tôn trọng và đáp ứng tối đa yêu cầu về đào tạo cử tuyển của các địa phương. Trách nhiệm về việc phân công cho các cháu thuộc đối tượng này sau tốt nghiệp thuộc về các địa phương”. Tại sao phải có sự ưu tiên bất công bằng trong đào tạo như vậy ông bộ trưởng có biết không? Tại sao ở các quốc gia khác không có kiểu ưu tiên như Việt Nam, nhưng những vùng xa xôi hẻo lánh vẫn có người ở, thậm chí có người đã từng là giáo sư danh tiếng ở các trường đại học trên thế giới vẫn đến đó để ở. Đó mới là cách để tìm ra câu trả lời tốt nhất mà chế độ này cần phải học hỏi và làm theo, thưa ông.

Trong kỳ họp quốc hội này, ông bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Bùi Quang Vinh không được quốc hội sắp xếp lịch trả lời chất vấn. Nhưng các đại biểu vẫn đòi nợ những câu hỏi cũ từ hơn 1 năm trước mà ông chưa chịu trả lời, vì hoặc "quên" hoặc nhiều việc quá nên chưa trả lời được. Nhưng trong thảo luận ở tổ riêng lẻ, ông trả lời về khối nợ công như sau: "Chỉ cần tách nợ địa phương ra khỏi nợ chính phủ, sau một năm xử lý, nợ xây dựng cơ bản đã giảm được khoảng 50%, từ 85.000 tỷ đồng xuống chỉ còn 43.000 tỷ đồng ở thời điểm hiện tại. Như vậy, khối nợ còn lại các địa phương phải chịu trách nhiệm xử lý. Đây là cố gắng rất lớn của Chính phủ, các bộ, ngành, địa phương nhất là sau Chỉ thị 1792 ban hành cuối năm 2011”. Xin hỏi ông bộ trưởng, thế nợ công chính quyền địa phương và nợ công của chính quyền trung ương là không phải nợ công? Đất nước Việt chia làm loạn sứ quân hồi nào vậy cà?

"Tăng giá cước 3G là việc làm bình thường trong cơ chế thị trường nhằm bảo đảm cạnh tranh lành mạnh cũng như để tăng đóng góp cho Nhà nước", đó là ý kiến của Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông (TT-TT) Nguyễn Bắc Son trước nhiều chất vấn của đại biểu Quốc hội (ĐBQH). Thưa ông bộ trưởng 4T, có phải ý ông nói rằng, chúng ta đang độc quyền, nên chúng ta muốn tăng thì tăng lo gì dân không xài? Tôi chưa thấy ở đâu trên thế giới, và thời đại nào, cũng như sách giáo khoa kinh tế học nào dạy rằng để cạnh tranh trên thị trường thì tăng giá hàng hóa, mà chỉ có hạ giá thành hàng hóa và tăng chất lượng sản phẩm mà thôi, thưa ông?

(Còn tiếp tục cập nhật đến hết kỳ họp quốc hội dài nhất lịch sử nước Việt)

Xem thêm: Ôi! Ông Chánh án – Nghe ông chánh án TAND TC Trương Hòa Bình trả lời những người bình thường có đọc các thông tin về vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn đều ngao ngán đến tận cổ và không hiểu nổi vì sao đến tận lúc này mà ông Chánh án Tòa án tối cao, người chịu trách nhiệm chính trong hệ thống xét xử của nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam lại nói được như thế. (…)

Lơ… Mơ

Cu Vinh Khoai Lang – Xét một cách toàn diện, là sáng nay Quốc hội có buổi trả lời chất vấn của các Bộ trưởng, biết là đang trực tiếp truyền hình, nghĩa là máy quay nó quay cái mặt mình lên ti vi cho cả nước coi, mà nhiều đại biểu vẫn không cưỡng lại được cơn buồn ngủ thì cũng hơi lạ. Xét một cách tương đối toàn diện, các bác họp dài ngày quá, mà ban ngày họp tối còn đi giao lưu với nhau nữa, thì không ngái ngủ mới lạ, và vì thế, chỉ trong khuôn hình hẹp thế này ( bên điện ảnh gọi là cảnh toàn hẹp) mà có tới, vị chi là 3 vị khò trong tổng số 12 vị ở khuôn hình, vị chi là đạt kế hoạch 25%, nhỉ? Thế là lơ mơ rồi nhỉ?

Cho nên,theo trường phái lơ mơ này, Bộ trưởng Bộ nội vụ cứ chắc ăn hễ gặp câu nào chất vấn của đại biểu thì mang nghị quyết, chị thị ra đọc.Ví dụ có câu hỏi, có hay không nạn chạy chức, có hay không nạn tham nhũng, có hay không con số 30% công chức "mìn" thì thay vì phải trả lời rành rọt, khúc chiết, chắc chắn, ổng lại thao thao đọc luôn Nghị quyết: Có một bộ phận không nhỏ cán bộ công chức thoái hóa biến chất…. Có một bộ phận không nhỏ tham nhũng…. cứ rứa cho tới khi nhiều đại biểu lắc đầu ngán ngẩm hoặc phì cười. Lơ mơ như rứa hèn chi năm trước hô khẩu hiệu cắt giảm biên chế, cán bộ công chức nghỉ việc từ năm 2010-2012 là hơn 28.000 người, nhưng số tuyển mới lại hơn 69.800 người, tăng 41.719 người. Như vậy số tuyển mới bằng 148% số người nghỉ, ông Bộ trưởng trả lời ngon ơ, năm nay, sang năm sẽ không tăng nữa, nhưng nếu tăng nữa thì ông sẽ hứa năm tới năm tới sẽ không tăng nữa, hứa cho tới ngày hưu nhi?.

Bộ trưởng Bộ thông tin truyền thông thì khẳng định xã hội hóa truyền thông là có nhưng ở truyền hình, thì chỉ xã hội hóa khâu truyền dẫn, còn khâu sản xuất là nhà đài tự làm hết, ôi bác Son hiền hậu ơi, cả núi chương trình trên truyền hình "bán hết" rồi bác ạ, họ lo từ A đến X đấy bác ạ, nhà đài chỉ thu tiền thôi bác ạ, cho nên một số chương trình nó mới lem nhem như vậy đấy bác ạ, cho nên người xem mới phát điên lên đấy bác ạ, cho nên mới xảy ra nhiều chuyện bi hài trong một số chương trình truyền hình giải trí đấy bác ạ, lơ mơ quá bác ạ.

Yêu nhất là khẳng định của Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, nói rằng, nếu thủy điện nào xả lũ sai quy trình, hại dân, thì phải xử lý nghiêm. Nhưng sếp Hải ơi, chẳng có thằng thủy điện nào xả lũ không đúng quy trình đâu, để rồi xem, 15 đập thủy điện xả lũ vừa qua sẽ có 15 báo cáo gửi lên bàn Thủ tướng, báo cáo rành mạch, khoa học, sáng sủa, chắc chắn về quy trình của mình, nó đúng lắm. Xả có báo cáo, có báo động, có thông tin hết, theo quy định hết, nhưng như ở Tây Nguyên, họ báo trước 1 tiếng thôi, có nơi như nhà thơ Văn Công Hùng mách là ti vi báo trước cho dân 10 phút là xả, đến như đang ngủ với vợ mà rút cái thằng của nợ ấy ra để chạy còn không kịp, nhưng xem vào báo cáo mà coi, không hề lơ mơ nha, trước khi xả lũ đã thông báo, thông báo, thông báo… Rứa đó.

Cho nên, không biết thế nào chứ nhiều chuyện do lơ mơ mà ra hết, thông tin lơ mơ, làm ăn thì gà mờ, ký duyệt thì ờ ờ, đến hồi quy trách nhiệm lại bắt đầu lơ lơ lơ, để rồi, người dân chỉ biết ngửa mặt lên trời hơ hơ, vừa cười vừa khóc và mơ….

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s