Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!

Posted: November 29, 2013 in Uncategorized
Tags:

Jonathan London (Basam.info) – Ở khắp Việt Nam và trên toàn thế giới những người quan tâm đến Việt Nam hiện đang cố hiểu ý nghĩa (hay sự vô nghĩa) của các sự kiện diễn ra hôm Thứ Năm, khi Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (và Đảng Cộng sản cầm quyền) chính thức phê chuẩn hiến pháp được sửa đổi sau hơn một năm tranh luận với mức độ công khai trước nay chưa từng thấy về các ưu điểm và khiếm khuyết của một hiến pháp vẫn giữ nguyên hiện trạng. Ngay lúc này có thể có ba nhận định rất thích hợp như sau.

Thứ nhất, về mặt thời sự, việc thông qua hiến pháp chẳng phải là tin tức mới mẻ và chắc chắn đã không được nhiều người chú ý nếu không có cuộc tranh luận toàn quốc về hiến pháp này. Quốc hội – từ thuở ban đầu đến nay – là một cơ quan của Đảng Cộng sản Việt Nam, do Đảng lập nên, và phục vụ cho Đảng. Nói như vậy chẳng có ai cãi, và chí ít cũng giúp lý giải kết quả 486 đại biểu tán thành và 0 đại biểu không tán thành trong một cơ quan tự cho mình là đại diện của quốc dân. Thật tình chẳng có gì đáng ngạc nhiên về bản thân kết quả này ngoại trừ chuyện nó gợi ý ít nhiều về tuồng kịch diễn ra xung quanh cuộc họp này; tuồng kịch mà bản thân nó do những tác động nhìn chung không liên quan đến chính Quốc hội.

(Xem thêm: Gửi giáo sư Jonathan London: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng! + Quốc hội bỏ phiếu thông qua Hiến Pháp mới: Những con số nhảy múa + Tỉ lệ đại biểu thông qua hiến pháp và tỉ lệ thi tốt nghiệp THPT + Các tổ chức phi chính phủ đã tài trợ 2,4 tỉ USD cho VN + Trung Quốc tự khen ngợi đã quét dọn sạch sẽ internet) …


Thứ hai, tuy có lẽ phản ánh các quan điểm của “đại đa số đại biểu” của Quốc hội, việc thông qua hiến pháp cung cấp rất ít thông tin về thực trạng chính trị ở Việt Nam. Tuy kết quả kiểm phiếu cuối cùng cho thấy có kỷ cương Đảng trong số 488 người được chọn lựa kỹ càng có quyền bỏ phiếu, còn có hàng trăm đảng viên ngang tầm hay có vị thế cao hơn đã và sẽ tiếp tục cổ xúy những cải cách căn bản. Hiện nay, bất cứ ai có chút ít hiểu biết về chính trị ở Việt Nam đều biết rằng ở dưới cái vỏ ngoài đoàn kết và đồng thuận, sự cạnh tranh, sự bất hòa và sự mất đoàn kết bên trong Đảng (nếu không nói là trong Quốc hội) đang ở mức độ vô tiền khoáng hậu. Tỉ lệ 98% tán thành hiến pháp sửa đổi sắp bằng với mức độ “đồng thuận” của Bắc Hàn.

Thứ ba, tuy ý nghĩa lịch sử của quá trình sửa đổi hiến pháp Việt Nam vẫn còn chưa rõ, chúng ta có đủ lý do để nghĩ rằng những hiệu ứng quan trọng nhất của quá trình này sẽ không được thể hiện ở các thể chế chính thức của Việt Nam, mà suy cho cùng các thể chế này chỉ có những thay đổi hầu như không đáng kể; mà là sẽ được thể hiện ở các thay đổi khá lớn mà chúng ta đã quan sát được trong văn hóa chính trị của Việt Nam. Lần đầu tiên trong lịch sử cai trị của Đảng Cộng sản ở Việt Nam, đất nước này đã chứng kiến sự gia tăng thảo luận chính trị công khai gần như không bị can thiệp. Với nguồn sinh lực từ một bản kiến nghị ban đầu có chữ ký của 72 vị trí thức và nhân sĩ có những mối quan hệ lâu đời với đảng và nhà nước, Việt Nam ngày nay có một văn hóa chính trị sống động hoàn toàn trái ngược với những gì có thể quan sát được ở Trung Quốc, và cho đến nay đã chống chọi được sự đàn áp của nhà nước.

Đối với người Việt và nhiều người bạn của Việt Nam, còn đôi chút thất vọng. Ngay cả những người, như tác giả bài này, thông cảm với các lý tưởng xã hội chủ nghĩa cũng không thể không thấy thất vọng ít nhiều về điều dường như là một cơ hội mang tính lịch sử để giải quyết những hạn chế thể chế căn bản hiện đang kìm hãm Việt Nam. Riêng phần tôi, tôi sẽ tiếp tục dành tâm huyết và sức lực để hiểu và lý giải rõ hơn các bước phát triển đương đại ở Việt Nam với tư cách là một nhà phê bình thân thiện bên cạnh những người bạn trong và ngoài nhà nước hiện đang phấn đấu vì một tương lai tươi sáng. Việt Nam còn đầy hứa hẹn. Nhưng kết quả hôm nay khiến ta có lý do để tạm ngừng lại trước khi tiếp tục. Quan điểm riêng của tôi là thách thức lớn nhất mà Việt Nam đang đối mặt xuất phát từ sự thiếu tính minh bạch và trách nhiệm giải trình trong hệ thống chính trị của mình; các đặc điểm thể chế mà đã trở thành gánh nặng nặng nề, phá hoại các nền tảng của sự tăng trưởng nhanh bền vững và công bằng xã hội.

Hôm trước khi diễn ra buổi bỏ phiếu về hiến pháp, nhà nước Việt Nam lại ban hành thêm một nghị định nữa hứa phạt những người nói xấu nhà nước hay đảng trên các mạng xã hội; điều này diễn ra ở một nước mà chỉ mới cách đây hai tuần lấy được ghế trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Khi được bầu vào hội đồng đó, Việt Nam đã cam kết cổ xúy nhân quyền trên toàn cầu và ngay tại Việt Nam. Đây quả thực là những giá trị mang lại nguồn cảm hứng tạo nên hiến pháp đầu tiên của Việt Nam. Thế rồi có đôi chút oái ăm. Hiến pháp do chính Hồ Chí Minh thẩm định và phê chuẩn vào năm 1946 có thể nói tiến bộ hơn và ủng hộ nhân quyền hơn hiến pháp được thông qua nhân danh ông 67 năm sau. Than ôi, quyết định của ông Hồ sau đó tước mất của Quốc hội bản chất dân chủ của cơ quan này vẫn còn ám ảnh Việt Nam hiện nay và rất có thể đe dọa các triển vọng tăng trưởng của nước này.

Ở Việt Nam, và thậm chí trong bộ máy nhà nước của nước này, không thiếu những người thông minh, có năng lực và tận tụy. Cái mà nước này thiếu là các thể chế cần thiết cho một nền kinh tế có hiệu năng cao. Với vị trí địa lý và vai trò đang trỗi dậy của Việt Nam trong thương mại thế giới, nền kinh tế của Việt Nam sẽ tiếp tục tăng trưởng. Nhưng tốc độ, những cách phân phối, và chất lượng của sự tăng trưởng đó sẽ còn đáng ngờ chừng nào nước này vẫn còn được cai trị theo cách không minh bạch. Có nhiều điều có thể học hỏi từ việc lắng nghe những nhà phê bình thân thiện ở cả trong lẫn ngoài nước, và trong lẫn ngoài nhà nước.

Đối với những người cố giữ hiện trạng, và những người có thiên hướng bắt chước thái độ đắc thắng kiểu Trung Quốc cho rằng mô hình độc đảng là khôn ngoan, việc thông qua hiến pháp và vào hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc là những dịp để dè bỉu những nước khác trên thế giới, đặc biệt là những nơi ủng hộ chủ nghĩa tự do và dân chủ (được xem là) ‘của phương Tây’. Thực ra, chủ nghĩa tự do và (nhất là) chủ nghĩa tân tự do và dân chủ phương Tây đang gặp khủng hoảng ở nhiều nơi; mà Mỹ là ví dụ điển hình. Nhưng có lẽ có thể rút được bài học từ cả phe Leninist [định hướng] thị trường lẫn phe tân tự do. Trong cả hai bối cảnh, giới quyền thế chính trị và kinh tế đã nắm quyền kiểm soát cỗ máy nhà nước để phục vụ cho các mục tiêu ích kỷ của họ. Điều cần thiết ở cả hai bối cảnh này là các thể chế và tinh thần hoạt động [chính trị và xã hội] mà có thể buộc chính trị phải phục vụ nhân dân.

Các hiến pháp có ý nghĩa hay vô nghĩa nhờ vào nội dung thì ít, mà nhờ nhiều vào mức độ ủng hộ và chấp nhận dành cho hiến pháp đó. Hôm nay ở Việt Nam, các đại biểu Quốc hội đã bày tỏ các sở nguyện của họ. Người ta tự hỏi quá trình cải tổ hiến pháp đã có kết quả ra sao nếu như Việt Nam đã có một hiến pháp khác, một hiến pháp bảo đảm cho người Việt được quyền có các quyền mà cả hiến pháp 1946 lẫn Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền đều hứa hẹn. Nếu có một hiến pháp như vậy, người Việt với mọi thiên hướng chính trị từ tả sang hữu, trong đó có Đảng Cộng sản, có thể đóng góp vào sự phát triển của đất nước trên một sân chơi công bằng hơn và minh bạch hơn. Cuộc bỏ phiếu hôm nay có thể được nhiều giới đón nhận với cảm giác thất vọng. Nhưng về mặt chính trị, Việt Nam hiện nay khá hơn nhiều so với cách đây chỉ một năm. Việt Nam ngày nay có một môi trường bàn luận chính trị sống động, nhìn chung không bị can thiệp, và rõ ràng là đa nguyên.

Sáng hôm qua, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói trước cuộc bỏ phiếu rằng sẽ có việc phải làm “sau khi chúng ta thông qua hiến pháp”, cho thấy trước cuộc kiểm phiếu cuối cùng rằng “gạo đã nấu thành cơm”. Ông cũng tuyên bố, với vẻ hơi tình cảm ủy mị, rằng giới lãnh đạo ủy ban hiến pháp của Quốc hội rất trân trọng thậm chí cả nhiều quan điểm bất đồng đã được trình bày trong và xung quanh quá trình sửa đổi hiến pháp. Chúng ta hãy hy vọng rằng ông và những người Việt khác thực sự chia sẻ tình cảm này.

Thay vì trấn áp ý kiến bất đồng bằng các chỉ thị, Việt Nam nên khuyến khích môi trường bàn luận chính trị công khai mới chớm nở và sự quan tâm ngày càng tăng của công chúng đối với chính trị. Những người cổ xúy cải cách, trong đó có tác giả bài này, tin rằng con đường đi đến thịnh vượng đòi hỏi phải có một hiến pháp thích hợp với những đòi hỏi bắt buộc về trách nhiệm giải trình và tính minh bạch hơn hiến pháp được thông qua hôm nay. Có ai bảo chính trị là chuyện dễ đâu. Nhưng, Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!

Chào đoàn kết,

Gửi giáo sư Jonathan London: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng!

Trần An Lộc (Danlambao)Kính thưa ông Jonathan

Bài viết này thoạt đầu chỉ là một góp ý nhỏ sau khi tôi đọc bài “Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!” của ông, đăng ngày 29/11 trên trang Blog “Xin lỗi ông”. Nhưng vì cái góp ý hơi dài, lại thêm vấn đề không còn gói gọn giữa cá nhân ông và tôi, nên tôi chuyển thành bài viết này, nhờ “Dân Làm Báo” gửi đến ông và quí bạn đọc xa gần, để chúng ta cùng bàn luận, chia sẻ về vấn đề ông đã đề cập trong bài viết nêu trên, đặc biệt về tấm lòng của ông với đất nước và dân tộc chúng tôi. (…)

Tôi xin được góp ý với ông như sau:

Người Việt Nam chẳng ai tuyệt vọng về những chuyện rơm rác như thế này, ông Jonathan ạ. Chúng tôi quen quá rồi. Ngay cái hiến pháp 1946 mà ông có nói tới với những lời tô hồng đẹp đẽ đó, cũng chỉ là trò lừa mị mà thôi, và ông cũng đã chứng minh điều đó ngay ở đoạn văn kế theo trong bài viết.

Ông bà chúng tôi có câu: “chiếc áo không làm nên thầy tu”. Vì thế, bộ cánh bên ngoài dù có được tô son trát phấn như cái áo hiến pháp 1946 của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, cũng chả cho dân tộc chúng tôi được một ngày hạnh phúc.

Trái lại, thực sự nó đã đưa đến cho dân tộc tôi những gì?

Một cuộc chiến tranh gọi là chống thực dân Pháp, thật ra có cần thiết không?

Những dân tộc khác cũng được các đế quốc Anh, Pháp, trả độc lập sau thế chiến II, họ đâu cần phải tốn xương tốn máu của toàn dân tộc như vậy?

Những vụ như “cải cách ruộng đất” – “Nhân văn giai phẩm” có nhờ hiến pháp 1946 mà bớt đi tính đẫm máu, và tàn bạo của nó?

Hiến pháp 1946 có bảo đảm được tự do, hạnh phúc khiến gần một triệu người Bắc phải bỏ mồ mả cha ông, quê hương, xóm làng, gia tộc, trong cuộc bỏ phiếu bằng chân, sau hiệp định Geneve 1954?

Và rồi, cũng chế độ đó, bản hiến pháp đó, ông Hồ Chí Minh đó, năm 1960 đảng CSVN đã phát động cuộc nội chiến để cưỡng chiếm miền Nam bằng võ khí Nga Sô và Trung quốc. Chính cuộc nội chiến này đã kéo người Mỹ nhảy vào để khoác cái áo “chống Mỹ cứu nước” cho cộng sản dành chính nghĩa. Hơn 3 triệu thanh niên đã bị đẩy ra làm bia đỡ đạn. Để được gì?

Để Việt Nam trở thành một trong những quốc gia nghèo đói và lạc hậu nhất thế giới?

Để 500,000 sĩ quan QLVNCH và viên chức chính phủ bị trả thù tàn khốc trong các trại tù khổ sai cải tạo? Để nền công thương nghiệp của miền Nam bị phá tanh bành cho nghèo đói ngang bằng với Miền Bắc Dân Chủ Cộng Hòa?

Để rồi đẩy hơn hai triệu người ra biển Đông tạo thành làn sóng Boat People với gần nửa triệu người bị cướp biển hãm hiếp và bỏ thây trên biển cả làm chấn động lương tâm thế giới?

Để rồi đảng CSVN tiếp tục đưa hơn 20,000 con em các gia đình Miền Nam sang Kampuchia làm bia đỡ đạn trong cuộc xâm lăng và chiếm đóng đất nước bé nhỏ này?

Để rồi cả Việt Nam bị thế giới cấm vận, khinh miệt và lên án mà toàn dân phải ăn bo bo sống lây lất qua ngày?

Để rồi chính đảng CSVN phải đổi mới để tự cứu, và đang cố làm lại những cái mà Việt Nam Cộng Hòa đã làm trước đó 40 năm?

Để rồi Trung quốc phải dạy cho một bài học, đến giờ vẫn còn run không dám truy điệu những chiến sĩ hy sinh trong trận chiến chống quân xâm lược năm 1979?

Và rồi biên giới phía Bắc, biển đảo bị cắt dâng cho Trung quốc để đổi lấy 4 tốt và 16 chữ vàng?

Để rồi đến bây giờ, là một Việt Nam tan hoang từ kinh tế, giáo dục, văn hóa, đạo đức, xã hội… và nguy cơ mất nước cận kề. Chưa bao giờ người Việt phải bị gửi đi làm nô lệ tình dục, để làm người ở đợ, làm kẻ hầu, con sen như trong thời Xã hội chủ nghĩa này.

Tóm lại chưa bao giờ dân tộc chúng tôi bị làm nhục như vậy.

(…) Thưa ông Jonathan

Chúng tôi trân trọng tấm lòng của ông với đất nước và dân tộc Việt Nam. Nhưng chúng tôi xin thưa với ông rằng: Chúng tôi không tuyệt vọng. Việt Nam không tuyệt vọng. Cũng như Việt Nam (qua quá trình 4000 dựng nước) chưa khi nào tuyệt vọng!

Nếu là bất cứ người Việt Nam nào khác, thì lời khuyên ở cuối thư: “Thay vì trấn áp ý kiến bất đồng bằng các chỉ thị, Việt Nam nên khuyến khích môi trường bàn luận chính trị công khai mới chớm nở và sự quan tâm ngày càng tăng của công chúng đối với chính trị. Những người cổ xúy cải cách, trong đó có tác giả bài này, tin rằng con đường đi đến thịnh vượng đòi hỏi phải có một hiến pháp thích hợp với những đòi hỏi bắt buộc về trách nhiệm giải trình và tính minh bạch hơn hiến pháp được thông qua hôm nay. Có ai bảo chính trị là chuyện dễ đâu. Nhưng, Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!” quả là những lời khuyên vàng ngọc.

Nhưng hỡi ơi, bất hạnh cho dân tộc chúng tôi, những người cộng sản hiện đang nắm giữ quyền hành tại Việt Nam, lại không phải là những người Việt Nam bình thường thực sự. Vì vậy lời khuyên của ông chẳng những chính ông cũng biết là vô ích mà lời trấn an của ông “Việt Nam ơi, đừng tuyệt vọng!” càng chứng tỏ sự tuyệt vọng của ông với những con người sắt máu này!

Riêng chúng tôi, như đã thưa với ông ở đầu thư là người Việt Nam chúng tôi chẳng ai tuyệt vọng với những thứ rơm rác này.

Chúng tôi chấp nhận thách thức này của đảng CSVN.

Một lần nữa xin cám ơn tấm lòng của ông với dân tộc và đất nước chúng tôi.

Chúc ông sức khỏe và niềm tin vào lẽ tất thắng của công lý và sự thật.

Trân trọng kính chào

Quốc hội bỏ phiếu thông qua Hiến Pháp mới: Những con số nhảy múa
Dân Luận: Có 3 đại biểu bấm nhầm nút "không tán thành" khi thông qua Hiến Pháp mới, nhưng rất may đã kịp sửa chữa lỗi lầm của mình trong vòng 60 giây, và vì thế cơ quan an ninh đã không mời họ tới phường làm việc 😀

Bổ sung (11h, ngày 28/11/2013): Vào hồi 9h53′, ngày 28/11/2013, Quốc hội đã thông qua bản Hiến pháp sửa đổi, với 486 phiếu tán thành, 2 ”không biểu quyết”, 0 có ý kiến “không tán thành”. Tuy nhiên, trong thời gian chưa đến 60 giây trong quá trình bỏ phiếu, trên bản điện tử hiển thị có những diễn biến khó hiểu, đã có lúc ghi nhận có 3 ý kiến “không tán thành”, 21 “không biểu quyết” … Phải chăng đã có đại biểu nhanh chóng thay đổi quyết định trong thời gian bỏ phiếu ngắn ngủi, hay đã có sự tác động của… máy móc? Xin được ghi lại qua hình ảnh: (Xem thêm hình theo link)

Tỉ lệ đại biểu thông qua hiến pháp và tỉ lệ thi tốt nghiệp THPT
Nguyễn Văn Tuấn (Tễu) – Tôi tự nhủ rằng không nên ảo tưởng về tư duy độc lập của đại biểu Quốc hội. Họ phải bầu (nhấn nút) theo chỉ thị thôi. Do đó, không ngạc nhiên khi thấy hiến pháp được thông qua gần như tuyệt đối. Nhưng tôi ngạc nhiên về tính toán của báo … Nhân Dân!

Nhân Dân cho biết “Ngày 28-11, Quốc hội biểu quyết thông qua Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 với 486/488 đại biểu tán thành, chiếm 97,59%”. Báo Vietnamnet cũng trích con số 97.6% đó. Nhưng nhìn kĩ thì 486 và 488 chỉ cách biệt có 2, thì làm sao mà 97% được. Tôi thử tính lại thì tỉ lệ đúng phải là 99.6%. Chín mươi chín chấm sáu phần trăm. Các nhà báo chẳng lẽ không biết tính phần trăm?

Nhưng chúng ta thử đặt ra một tình huống khác: nếu Quốc hội có 488 đại biểu, và nếu họ được yêu cầu bỏ phiếu thông qua hiến pháp 100 lần, thì tỉ lệ sẽ dao động bao nhiêu? Chỉ cần một vài tính toán tôi có câu trả lời: trong 100 lần biểu quyết, thì sẽ có 95 lần biểu quyết với tỉ lệ thông qua dao động từ 98.5% đến 99.9%. Nói chung là gần 100%. Trước năm 1975 ở miền Nam, tôi nhớ chưa có lần nào Quốc hội thông qua với tỉ lệ cao như thế.

Thời gian gần đây người ta đã bàn về thi cử trung học, và có nhiều ý kiến cho rằng nếu tỉ lệ tốt nghiệp trung học phổ thông đều trên 95% thì nên bỏ kì thi đó đi. Với tính toán trên, tôi nghĩ mấy người có ý kiến này chắc cũng đồng ý là trong tương lai Quốc hội không nên tổ chức thông qua hiến pháp làm gì cho mất thì giờ và mất công của đại biểu. Nguồn: FB Nguyễn Tuấn

http://nhandan.com.vn/chinhtri/item/21769402-quoc-hoi-thong-qua-du-thao-sua-doi-hien-phap-nam-1992.html

Phải chăng hệ thống tính toán của Quốc hội đã bị lỗi? hay là điều gì ẩn chứa đàng sau kết quả tính toán sai này? (…)

Các tổ chức phi chính phủ đã tài trợ 2,4 tỉ USD cho VN
(TNO) – Chính phủ VN cam kết tiếp tục tạo điều kiện thuận lợi, đặc biệt là cải thiện hơn nữa môi trường pháp lý phù hợp và thuận lợi cho hoạt động viện trợ của các tổ chức phi chính phủ nước ngoài. Đây là khẳng định của Phó thủ tướng – Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh tại Hội nghị lần thứ 3 về hợp tác giữa VN với các tổ chức phi chính phủ nước ngoài (NGOs) diễn ra sáng qua (28.11) tại Hà Nội.

Hội nghị được tổ chức nhằm đánh giá kết quả quan hệ đối tác giữa VN và các NGOs giai đoạn 2003 – 2013, thảo luận các phương hướng thúc đẩy quan hệ đối tác trong tương lai. Theo Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị VN, trong 10 năm qua, số lượng các tổ chức có quan hệ với VN tăng từ khoảng 500 (2003) lên hơn 950 (2013). Số lượng các dự án được triển khai lên tới hơn 28.000 dự án, với tổng giá trị giải ngân đạt gần 2,4 tỉ USD.

Trung Quốc tự khen ngợi đã quét dọn sạch sẽ internet
Thụy My (RFI) – Người phụ trách việc kiểm duyệt internet của Trung Quốc hôm 28/11/2013 ca ngợi việc tăng cường trừng phạt việc loan truyền « tin đồn » trên mạng đã giúp « quét dọn » internet rất thành công.

REUTERS/Kim Kyung-Hoon
Đầu tháng Chín, Bắc Kinh đã đưa ra một loạt các biện pháp nghiêm khắc nhằm chống lại việc phổ biến các thông tin sai lạc trên internet. Theo các nhà tranh đấu, đây chỉ là một cái cớ để trấn áp những bình luận nhắm vào đảng Cộng sản hay chính phủ. Hàng trăm người đã bị câu lưu.

Sau một án lệ mới được báo chí chính thức tiết lộ, tất cả các cá nhân đều có nguy cơ bị truy tổ vì tội vu khống – một tội danh có khung hình phạt ba năm tù – nếu một tin đồn lan truyền trên internet được trên 5.000 cư dân mạng đọc, hoặc được đưa lại trên 500 lần.

Ông Nhân Hiền Lương (Ren Xianliang), phó giám đốc cơ quan thông tin trên internet của nhà nước cho rằng : « Cuộc chiến chống lại tin đồn đã nhận được lời đáp tích cực và khá hiệu quả. Internet đã trở nên trong sạch. Tần số các vụ vu khống đã giảm xuống, mà không gây hậu quả cho luồng thông tin ».

Trung Quốc sở hữu một hệ thống kiểm duyệt internet thuộc loại hoàn hảo nhất thế giới. Hệ thống này phong tỏa nhiều mạng xã hội như Twitter, Facebook hay YouTube, kể cả những trang web có máy chủ đặt tại Đài Loan, những trang của các nhóm bảo vệ nhân quyền và một số cơ quan truyền thông nước ngoài.

Nhân Hiền Lương tái khẳng định rằng chính quyền có quyền chặn những trang mạng liên quan đến độc lập cho Tây Tạng hay phong trào ly khai Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương. Ông này tuyên bố : « Một số trang web tuyên truyền về Tây Tạng hay Tân Cương tìm cách chia rẽ đất nước chúng ta, hay làm suy yếu Nhà nước. Điều này trái với pháp luật ».

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s