Việt Nam – TPP: Ai mua chính trị không?

Posted: December 17, 2013 in Uncategorized
Tags:

Phạm Chí Dũng (QueChoa) Theo BBC – Hy vọng cuối cùng về một kết quả “kết thúc đàm phán cuối năm 2013” đã tan chảy trong nỗi phiền muộn đông cứng của giới lãnh đạo kinh tế Việt Nam. Lần cuối cùng trong năm nay, Hội nghị bộ trưởng các nước tham gia đàm phán Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) tại Singapore đã kết thúc ngày 10/12 mà không khởi sự được bất kỳ thỏa thuận quan yếu nào đối với đất nước của sáu năm suy thoái kinh tế.

(Xem thêm: Tuyên bố của đội bóng Hoàng Sa về vụ việc trong chuyến giao hữu ở Nghệ An + Video: An ninh đánh người tàn bạo trong buổi sinh hoạt chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền + Nhân Quyền theo kiểu Việt Nam + HẺM BUÔN CHUYỆN (KỲ 160): "Nụ cười thời … Ếch Ộp" + Sự khác biệt giữa giáo dục Việt Nam và Mỹ) …


TPP là một trong những chủ đề đàm phán quan trọng song phương Việt – Mỹ hiện nay

Ông Trần Quốc Khánh, Trưởng đoàn đàm phán TPP Việt Nam, đã không giấu nổi vẻ thất vọng khi trả lời phỏng vấn của báo giới trong nước: đàm phán trong lĩnh vực hàng hóa, lĩnh vực có ý nghĩa quan trọng nhất, lại khá trì trệ.

Trước và sau vòng đàm phán thứ 19 tại xứ sở dầu mỏ Brunei vào tháng 8/2013, cũng ông Khánh đã không dưới hai lần thốt lên kỳ vọng về một không khí hạnh vận cho phái đoàn của ông. Rất tương xứng với tâm trạng sốt ruột của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở New York vào tháng 9/2013, bất cứ ai trong giới thuộc cấp điều hành kinh tế cũng đều thấm thía việc “công nhận Việt Nam là một nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh” vẫn là cửa ải đầu tiên mà những người đang cố gắng hoàn chỉnh chủ thuyết “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” phải vượt qua.

Bởi chỉ sau cửa ải khó khăn nhất về mặt quan niệm, giới chức chủ trì TPP như Mỹ và 4 quốc gia khác mới có thể xem xét về những nội dung bị xem là “trì trệ” trong việc xuất khẩu hàng hóa của Việt Nam sang các nước nội khối.

Cho dù luôn được báo giới đảng tuyên truyền “Việt Nam sẽ là quốc gia hưởng lợi nhất trong TPP”, nhưng điều tréo ngoe là sự thụ hưởng ấy vẫn rất mơ hồ, nếu chiếu theo một quy định không thể “linh hoạt” trong TPP là hàng hóa xuất khẩu của Việt Nam phải có xuất xứ từ các nước nội khối hiệp định này.

'Một điều kỳ lạ'

Rào cản kỹ thuật này là quá cao và đầy gai nhọn, bởi cho tới nay, khoảng 80-90% nguyên phụ liệu dùng để sản xuất hàng xuất khẩu của nển kinh tế Việt Nam vẫn phụ thuộc vào Trung Quốc, và hơn thế là dường như không thể thoát khỏi vòng kềm tỏa từ ý chỉ của Bắc Kinh.

Cùng với việc Trung Quốc không phải là một thành viên của TPP, điều quá khó cho nền kinh tế Việt Nam chắc chắn sẽ được giải thích theo cách nhìn “trì trệ” của ông Trần Quốc Khánh, và càng khó hơn nhiều nếu Nhà nước Việt Nam bắt buộc phải chuyển đổi vùng nhập khẩu nguyên liệu nếu muốn hưởng một chút lợi lộc từ sáng kiến “xoay trục” sang phương Tây mới phát tiết trong gần một năm qua.

Đã qua hẳn cái thời đầy ưu ái nhưng không thể tận dụng được hai cơ chế Hiệp định song phương thương mại Việt – Mỹ và thành viên Tổ chức thương mại thế giới. Trong đúng một con giáp được coi là lãng mạn ấy, nền kinh tế Việt Nam đã chỉ duy nhất một lần được xem là “cất cánh” với tốc độ tăng tiến như vũ bão của hai thị trường đầu cơ bất động sản và chứng khoán. Thế nhưng sau đó, chính gia tốc đầu cơ đã giết chết mômen sinh lực cuối cùng của nền kinh tế này. Tất cả đều trở nên què quặt và cuối cùng phải nhờ vào một nguồn ngoại viện mới: TPP.

Khác rất nhiều với các báo cáo tô hồng “kinh tế đang ổn định” của giới chức chính phủ, TPP dĩ nhiên là một lối thoát, thậm chí là một lối mở tươi lành nhất mà chính thể một đảng ở Việt Nam có thể vận dụng để ít nhất cũng tạm làm yên lòng dân chúng, hạn chế được phần nào những phẫn uất của dân nghèo về sự tàn bạo của các nhóm lợi ích, và cách nào đó tạm thời kìm giữ những ý tưởng hoặc hành động cần phải thay đổi thể chế chính trị.

Thế nhưng điều kỳ lạ là dù vẫn ngầm xem TPP là một cái phao cứu sinh, trong suốt ba năm qua Hà Nội vẫn hầu như chẳng làm gì để bổ túc cho hồ sơ ứng cử viên TPP như cải cách kinh tế và giảm tính độc quyền của khối doanh nghiệp nhà nước, tăng tính minh bạch và tính hữu dụng cho cuộc chiến chống tham nhũng, kể cả một số vấn đề liên quan khác như môi trường, quyền lập hội lao động…

Ai mua chính trị?

Nguyên do sâu xa nào đã ngăn cản tiến trình Việt Nam gia nhập TPP và làm cho sự vụ này bị “lỗi hẹn” – như cách mô tả đầy văn hoa của báo chí Việt Nam – trong thời gian qua?

Sau một chuỗi thất vọng, cuối cùng trưởng đoàn đàm phán TPP Việt Nam Trần Quốc Khánh đã lần đầu tiên buột ra một ẩn ức bấy lâu nay: “Việt Nam đã khẳng định với các nước tham gia đàm phán TPP là do xuất khẩu hàng hóa là quyền lợi quan trọng của Việt Nam, nên xuất khẩu đàm phán hàng hóa cần đạt được những tiến triển đủ lớn để Việt Nam có thể cân nhắc xem xét và đưa ra các quyết định trong các lĩnh vực đàm phán khác, kể cả quyết định mang tính chính trị”.

Lần đầu tiên, phạm trù “chính trị” được giới quan chức Việt Nam tiết lộ trong một ngữ cảnh gắn liền với TPP, cho dù trước đó giới hoạt động nhân quyền Hoa Kỳ và quốc tế đã nói thẳng về một điều kiện song hành về chính trị – kinh tế đối với Hà Nội. Vào giữa năm 2013, một nghị sĩ của Cộng đồng châu Âu còn không úp mở là họ không những có thể ủng hộ mà còn có thể vận động cho Việt Nam tham gia vào TPP và cả Hội đồng nhân quyền Liên hiệp quốc, nhưng với điều kiện quốc gia này phải hành xử một cách thực chất đối với những cải thiện về quyền con người.

Nhưng sau hơn 4 tháng kể từ cuộc gặp Trương Tấn Sang – Barak Obama tại Washington, hồ sơ vi phạm nhân quyền Việt Nam trên bàn các tổ chức nhân quyền quốc tế vẫn tiếp tục dày lên. Những báo cáo gần đây của Tổ chức Ân xá quốc tế và Tổ chức Nhân quyền quốc tế mô tả Nhà nước Việt Nam đã không có bất cứ tiến bộ gì trong thời gian qua. Thậm chí vào ngày nhân quyền quốc tế 10/12 năm nay, việc kỷ niệm của một số blogger còn bị khống chế, sách nhiễu công khai, và cụm từ “nền nhân quyền mắm tôm” cũng phát sinh từ thực tế chẳng mấy hoan hỉ ấy.

Trong lúc tạm gác lại chủ trương bắt bớ vì lý do mở cửa đối ngoại, hiện hữu đáng buồn là một bộ phận không nhỏ giới chức lãnh đạo và an ninh lại đang “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc” đến một nền văn hóa đấm đá nhân quyền. Tất cả các nhân vật dân chủ và bất đồng, không phân biệt thành phần và tôn giáo, nếu không được sự quan tâm đầy đủ của chính giới quốc tế đều có thể bị o ép và bị đối xử với đẳng cấp văn hóa vùng đáy, đặc biệt ngay tại thủ phủ của bản Tuyên ngôn độc lập và thành phố mang tên Bác Hồ.

'Con bài ngã giá'

Tình trạng luật sư công giáo Lê Quốc Quân – một trong những tiêu điểm mà giới hoạt động nhân quyền quốc tế đặc biệt chú tâm, cũng chẳng khá gì hơn. Sau vòng đàm phán từ 19 ở Brunei không mang lại một kết quả thuận lợi nào cho phía Việt Nam, điều được trưởng đoàn đàm phán Trần Quốc Khánh ẩn dụ là “quyết định mang tính chính trị” đã lộ diện bằng phán quyết ba chục tháng tù giam cho vị luật sư tranh đấu cho dân chủ. Rất tương đồng, người em trai của ông Quân cũng bị ghép vào tội trốn thuế và lãnh mức án sơ thẩm 28 tháng tù giam sau đó không lâu.

Thân phận và số phận của các nhân vật bất đồng chính trị khác trong trại giam cũng chẳng hề khả quan hơn Lê Quốc Quân. Giới dân chủ nhân quyền nói thẳng rằng đó là những con bài chính trị mà nhà nước muốn dùng để trao đổi, ngã giá một khi cần thiết.
Rõ là mọi chuyện chưa hề kết thúc, và cứ đà này thì còn lâu mới hết chuyện để nói.

Khác hẳn với các đợt thả tù chính trị liên tiếp ở Miến Điện và lòng chân thành đáng khen ngợi của Tổng thống Thein Sein, Hà Nội vẫn đang tự dìm mình trong một tâm thế cố chấp và tự kỷ. “Tài nguyên nhân quyền” – thứ tài sản còn sót lại trong một đất nước đã bị cạn kiệt gần như tất cả các nguồn tài nguyên, có vẻ trở nên sáng giá hơn bao giờ hết.

Muốn có tất cả nhưng lại chẳng muốn trả giá, hoặc nếu phải trả giá thì chỉ là một cái giá rất rẻ, không thể nói những nhà lãnh đạo Việt Nam thực sự khôn ngoan trong các toan tính cá nhân được quyết định bởi chủ nghĩa tập thể của họ. Sự chùng kéo như thế càng khiến thời gian trôi qua một cách uổng phí, nền kinh tế càng có vô số cơ hội lao dốc, dân tình càng thán oán và ngày càng dày dạn các phản ứng xã hội liều lĩnh…, trong khi không có bất kỳ một cải thiện nào để cứu vãn quốc gia.

'Không thể có tên'

Thời điểm cuối năm 2013 đã đến rất gần. Một cái tết Nguyên đán cũng đang tiến sát cận ranh chịu đựng của người dân và cả các ngân hàng Việt Nam – những kẻ đang phải đối mặt với nguy cơ tan rã. Nhưng ráng hồng đầu tiên của cầu vồng TPP vẫn chưa hề hiện ra.

Cho dù vẫn có lời hứa hẹn vòng đàm phán kế tiếp vào tháng Giêng năm 2014 có thể mang lại một kết quả khả quan nào đó, nhưng thực tế hiển nhiên là giờ đây Việt Nam không còn là ưu tiên số một trong con mắt người Mỹ, và trong danh sách đối tác kinh tế chủ lực của Nhà Trắng chắc chắn không thể có cái tên Hà Nội. Cho dù Ngoại trưởng John Kerry luôn hứa hẹn “Nơi nào có quyền lợi chung thì nơi đó Mỹ và Việt Nam có thể hợp tác”, điều được xem là “thành tâm chính trị” của Hà Nội mới là lời hứa có giá trị nhất trong bối cảnh nhập nhoạng hiện thời.

Không mang tính thực chất trong chuyến viếng thăm Việt Nam vào giữa tháng 12/2013, lần đáp từ thứ 14 của ngoại trưởng John Kerry chỉ có ý nghĩa như một sự tái tạo hình ảnh của Hoa Kỳ cùng ảnh hưởng văn hóa của nó trong lòng dân chúng xứ sở cựu thù.

Tất cả chỉ có thế.

Tuyên bố của đội bóng Hoàng Sa
về vụ việc trong chuyến giao hữu ở Nghệ An

(Dân Luận)||(QueChoa) Theo FB Hoàng Sa FC Thưa các bạn,

Trong chuyến du đấu ở Nghệ An vừa rồi, Đội bóng Hoàng Sa đã gặp phải một tai nạn đáng tiếc. Khi nhầm Đội bóng Hoàng Sa là đội No-U Hà Nội, phía chính quyền đã có những hành vi can thiệp khó hiểu tới giải đấu của chúng tôi.

Cụ thể, chiều ngày 14/12/2013, khi đang trên đường di chuyển từ Hà Nội vào Vinh, đội bóng đã bị công an Diễn Châu chặn xe và tạm giữ vô cớ. Trong quá trình làm việc và trao đổi, lực lượng công an đã liên tục sử dụng những ngôn từ bất nhã, với dụng ý hăm dọa anh em cầu thủ, nhằm cưỡng ép đội bóng trở về Hà Nội và hủy bỏ trận đấu ở Vinh. Cơ quan công an đã làm biên bản thu giữ hai “tang vật”, là tấm bản đồ “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” và áo thi đấu của đội bóng – vốn cũng mang thông điệp khẳng định chủ quyền.

Chiều ngày 15/12/2013, khi trận đấu giao hữu giữa đội Hoàng Sa và đội No-U Vinh vẫn diễn ra theo đúng lịch trình định trước bởi hai bên, lực lượng an ninh đã tiếp tục can thiệp một cách phi pháp. Sau khi cấm cản trận đấu với lí do “Không được mặc áo ‘Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam’ để đá bóng, vì áo có yếu tố chính trị (?!)”, các nhân viên an ninh mặc thường phục đã hành hung thô bạo những cầu thủ và cổ động viên của hai đội bóng, bao gồm cả một phụ nữ có thai. Cơ quan an ninh cũng thu giữ xe máy của các cầu thủ, dù số xe đó đang nằm trong bãi gửi, và người sử dụng không hề vi phạm luật giao thông. Sau đó, các cầu thủ và cổ động viên tiếp tục bị tạm giữ và khám xét một cách bất hợp pháp. (…)

Video: An ninh đánh người tàn bạo trong buổi sinh hoạt chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền

Nhân Quyền theo kiểu Việt Nam

Thanh Quang (RFA) – Hồi tháng 11 vừa rồi VN được ghế trong Hội Đồng Nhân Quyền LHQ, khiến quan chức VN rầm rộ “phấn khởi”, chẳng hạn như Thiếu tướng Công an Bùi Quảng Bạ tự hào rằng “Nhìn lại những năm qua, trên lĩnh vực nhân quyền, Việt Nam đã đạt được những thành tựu hết sức quan trọng… Cộng đồng quốc tế đánh giá cao những thành tự này vì thế đã dành cho Việt Nam số phiếu ủng hộ cao nhất…”; Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngọai Quốc hội Trần Văn Hằng cho rằng “Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền sẽ là câu trả lời đích đáng đối với các thế lực lâu nay cố tình bôi nhọ, vu cáo chúng ta”; Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói là “Quyền con người… đưa lên vị trí trang trọng hàng đầu trong Hiến pháp”; Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khoe rằng VN “Bảo đảm quyền con người, quyền tự do, dân chủ”; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang quả quyết “bảo vệ quyền con người”; Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng không quên quảng bá quyền con người là một trong những “nội dung quan trọng” trong Hiến pháp sửa đổi vừa được thông qua…

Cái mùi của chế độ

Nhiều blogger bị an ninh thường phục ngang nhiên đánh hội đồng khi đến công viên Thống Nhất tham dự hoạt động chào mừng ngày Quốc tế Nhân Quyền, ngày 8/12/2013.

Nhiều blogger bị an ninh thường phục ngang nhiên đánh hội đồng khi đến công viên Thống Nhất tham dự hoạt động chào mừng ngày Quốc tế Nhân Quyền, ngày 8/12/2013.

Nguồn danlambao

Nhưng chỉ tháng sau – tức tháng 12 này, VN – nói theo lời blog Dân Luận, “…tùy tiện chà đạp quyền con người trong Ngày Quốc Tế Nhân Quyền”. Blogger Hòang Dũng báo động rằng các hoạt động của những người yêu nước cổ súy cho nhân quyền đã bị nhà cầm quyền dùng cán bộ Thành đòan, côn đồ, an ninh chìm, phụ nữ, mắm tôm, bạo lực… hành hung; “các bọc mắm tôm liên tiếp được ném vào đòan người (yêu nước)”, “Có người buột miệng: Đúng là cái mùi của chế độ”…

Trong thời điểm kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền ấy, khi từ Saigòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Vinh cho tới Hà Nội, những người có lòng với quê hương, dân tộc cổ võ cho nhân quyền, thì, chẳng hạn như, blogger Mẹ Nấm báo động:

Tôi đến thăm Hoàng Vi, rồi cô ấy đưa hai mẹ con tôi ra về. Trên đường ra về an ninh thường phục và phụ nữ rất đông nhào đến cướp giật con gấu bông trên tay Hoàng Vi; con gấu đó là của con trai tôi. Tôi la lên ‘ăn cướp’ và họ quây cả ba lại và họ đánh rất tàn bạo rồi họ đẩy cả ba trở lại vào nhà và khóa trái cửa lại. An ninh còn giằng con trai của tôi ra khỏi tay tôi. Khi mọi người nghe tin đến ở bên ngoài thì an ninh đánh Hoàng Dũng chảy máu mắt.

Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh cho biết:

Tôi bị đánh khá đau, phải uống thuốc và nằm nghỉ vì tôi bị chứng máu khó đông mà. Tôi nghĩ rằng hành vi mà công an phối hợp với côn đồ để họ đánh những người dám lên tiếng đã trở thành một kịch bản: từ Hà Nội anh Nguyễn Chí Đức, Binh Nhì… rồi ở Sài Gòn, nay lại diễn ra ở Đà Nẵng; tôi thấy rất kinh khủng…hai lực lượng này có lẽ cấu kết với nhau thì trở thành một nhà nước côn đồ, phát xít rất nguy hiểm.

‘Vũ khí mắm tôm’ do lực lượng được gọi là ‘công an nhân dân’ sử dụng để tấn công những người đến tham dự buổi sinh hoạt chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền.

‘Vũ khí mắm tôm’ do lực lượng được gọi là ‘công an nhân dân’ sử dụng để tấn công những người đến tham dự buổi sinh hoạt chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền.

Blog vuongthuc

“Câu trả lời đích đáng đối với các thế lực lâu nay cố tình bôi nhọ, vu cáo chúng ta” mà quan chức VN vừa lớn tiếng đó cũng áp dụng “đích đáng” đối với nhiều thanh niên yêu nước khác đấu tranh cho nhân quyền VN, như blogger Trần Hòang Hận bị đánh đập ở Saigòn, blogger Thanh Hòang bị đánh chấn thương sọ não, blogger An Đỗ Nguyễn (tức Nguyễn Hòang Vi) bị đánh đập tàn bạo, bị khóa cửa nhốt trong nhà… Đó là chưa kể, vì tin tưởng một nước vừa được ghế trong Hội Đồng Nhân Quyền nhân Ngày Nhân Quyền, anh Nguyễn Đức Quốc đến công an ở Đà Nẵng đòi lại tài sản bị tịch thu trái phép “liền bị đánh dã man”. Và còn nhiều trường hợp nữa ! Blogger Phạm Thanh Nghiên từ Hải Phòng cáo giác:

Việc hành hung phụ nữ và trẻ con là một hành vi vi phạm nhân quyền đáng xấu hổ, nhất là khi nó lại xảy ra trong Ngày Quốc Tế Nhân Quyền và Việt Nam vừa mới được nhận vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Nó làm cho chúng tôi càng xác quyết niềm tin của mình với con đường đã đi như anh chị em chúng tôi đã bày tỏ trong lời giới thiệu Mạng Lưới Blogger Việt Nam là "Tranh đấu để bảo vệ nhân quyền, tự do, dân chủ, phẩm cách và giá trị của con người là mục tiêu, là khát vọng, và cũng là lý do duy nhất cho sự ra đời của Mạng Lưới Blogger Việt Nam. Khi nào các hành vi vi phạm nhân quyền ở Việt Nam còn tiếp diễn, thì Mạng Lưới Blogger Việt Nam vẫn còn lý do để tồn tại.

Những hành động vừa nói của giới cầm quyền VN cùng thuộc cấp khiến blogger Cánh Cò liên tưởng đến “chiếc dùi cui khủng bố dân lành”, rằng:

Hạ nhục, vu khống, hành hung, hay giam cầm người dân đã trở thành thuộc tính của từng đảng viên nếu cho y hoặc thị có cơ hội cầm chiếc dùi cui khủng bố người dân lành. Chiếc dùi cui ấy hơn bốn mươi năm trước Tôn Thất Lập đã kêu lên đau xót: “Chiếc dùi cui anh cầm là của người bạn Mỹ. Nhưng người dân Việt là dân mình anh ơi!”. Hơn bốn mươi năm sau lịch sử lập lại. Những chiếc dùi cui made in China đang thi nhau bổ vào đầu những người biểu tình chống Trung Quốc trước đây và những anh chị em phổ biến bản Tuyên ngôn phổ quát Nhân quyền của LHQ, phát bong bóng cỗ vũ cho quyền con người…

Cái tát vào Hội đồng Nhân quyền LHQ

Blogger Hoàng Dũng, thành viên của phong trào Con Đường Việt Nam, cũng bị lực lượng an ninh đánh đổ máu ngay trước nhà blogger Hoàng Vi hôm 10 tháng 12, 2013

Blogger Hoàng Dũng, thành viên của phong trào Con Đường Việt Nam, cũng bị lực lượng an ninh đánh đổ máu ngay trước nhà blogger Hoàng Vi hôm 10 tháng 12, 2013.

Files photos

Qua bài “Lực lượng an ninh Việt Nam tùy tiện chà đạp quyền con người trong ngày Quốc Tế Nhân Quyền, blog Dân Luận lưu ý rằng “Từ khi chữ Nhân dân được viết hoa trong Hiến Pháp, Nhân dân vẫn bị lực lượng công an và an ninh đánh đập như thường. Trong khi Đảng và Nhà nước vẫn lập luận rằng dân trí ở Việt Nam thấp nên không thể áp dụng Quyền Con Người như ở các nơi khác, thì họ đã làm gì để nâng cao dân trí về quyền con người? Qua những hành động trấn áp những công dân đang tìm cách thúc đẩy quyền con người trong xã hội này, chúng ta có thể thấy dụng tâm của chính quyền này là cản trở dân trí, cản trở sự hiểu biết về quyền con người của người dân, để họ tiếp tục lộng quyền và làm giàu trên xương máu của người dân, trên tài nguyên của đất nước này”.

Bài “Nói và làm” trên blog Bauxite VN cũng lưu ý giới cầm quyền rằng

“Việc làm của các vị đang gây mất trật tự xã hội, chia rẽ những người dân, phá hoại tình cảm công dân và làm tổn hại đến hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế”.

Blogger Hòang Dũng, dù từng bị dùi cui kiểu “made in China” hành hung, vẫn khẳng định rằng “Chúng ta nhỏ bé nhưng không hề sợ hãi”. Mà ngược lại, theo blogger Hòang Dũng, chính giới cầm quyền đang trong tình trạng:

Họ thực sự sợ. Và khi cảm giác đến đường cùng, họ thường dùng những chiêu trò đốn mạt, vô liêm sỉ nhất có thể để đối phó với những người hoạt động, đấu tranh bất bạo động. Đỉnh điểm là họ đã dùng hàng trăm người mặc thường phục, hàng chục dân phòng, công an… để quây kín một con đường nhỏ, rồi sau đó đánh đập dã man phụ nữ, trẻ em, người mang thai và một số thanh niên, trong đó có tôi. Sau đó, tưởng chừng sự việc đã qua đi, họ lại tiếp tục rình bắt lẻ người của chúng tôi, đánh đập vô cùng tàn nhẫn, rồi quẳng về công an phường17, Gò Vấp để đánh tiếp. Không còn một từ nào để lột tả hết bản chất phi nhân tính của lực lượng đó…Tất nhiên là tôi vẫn tiếp tục đi trên con đường đã chọn, cùng anh em chúng tôi. Ít nhất 2 lần chúng tôi đã hỏi nhau: Sợ không? Không!

Việc giới cầm quyền VN cùng những lực lượng “không còn từ nào để lột tả hết bản chất phi nhân tính” ấy thể hiện “thành tích nhân quyền” mới nhất của một nước vừa được vào Hội Đồng Nhân Quyền nhân Ngày Quốc tế Nhân quyền khiến blogger Mẹ Nấm không khỏi phản ứng rằng:

Clip video các bloggers bị đánh hội đồng, ngày 10/12/2013. RFA screen capture

Clip video các bloggers bị đánh hội đồng, ngày 10/12/2013.

          RFA screen capture

Đây là lần đầu tiên tôi thấy sự thô bạo, thú tính như thế của an ninh. Tôi nghĩ đây là một cú tát đối với việc vào Hội đồng Nhân quyền LHQ.

Qua bài “Thưa tòan thể thế giới: Chúng mày chỉ là những thằng ngu”, blogger J.B. Nguyễn Hữu Vinh lưu ý rằng “Nếu so với sự đặc thù của nhân quyền ở Việt Nam, thì đó là những bài học và kinh nghiệm mà cả thế giới cần học tập: Đàn áp, bắt bớ, cướp giật, tính mạng và máu người dân, chỉ là chuyện thường ngày ở mọi nơi, mọi lúc. Đó là việc đảm bảo một cách tuyệt đối về quyền con người dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Chủ nghĩa Mác – Lênin lấy bạo lực làm trọng. Bởi tất cả cần phải theo nguyên lý: Không có quyền nào, dù là quyền con người đi nữa, mà lớn hơn quyền lãnh đạo độc tài của đảng”. Blogger JB Nguyễn Hữu Vinh chua chát:

Nhưng, điều đáng tiếc, là phần còn lại của thế giới lại thừa nhận một nguyên tắc dân chủ, nhân quyền khác xa, thậm chí đi ngược lại những tiêu chí Việt Nam đang thực hiện. Dù vậy, thì cả thế giới vẫn bầu Việt Nam vào ghế Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc? Điều này có ý nghĩa hết sức to lớn và sâu sắc. Nghĩa là cả thế giới phải nghiêng minh mà kính phục cách phát huy quyền con người bằng những bàn tay nhuốm máu dân lành.

Blogger Người Buôn Gió quả quyết rằng “Chiếc ghế nhân quyền LHQ đưa VN thoát ra khỏi cảnh “dại” để huênh hoang khoe mẽ với trong nước rằng là “cú đấm vào mặt thế lực phản động”, nhưng lại không đến được vị thế “khôn” để thực sự mang lại lợi ích cho đất nước, dân tộc. Rút cục, nó đưa Việt Nam vào thế “dở dở ương ương”.


Dân oan các tỉnh tại Hà Nội, cạnh lăng Hồ Chí Minh

Xem thêm: HẺM BUÔN CHUYỆN (KỲ 160): "Nụ cười thời … Ếch Ộp"

Sự khác biệt giữa giáo dục Việt Nam và Mỹ

Lê Quang Tiến VNN||Dân Luận – Phải thừa nhận rằng nền giáo dục Mỹ tốt hơn Việt Nam. Chúng ta thường gửi con đi Mỹ học, không thấy người Mỹ nào xin học ở Việt Nam.

Sự phát triển của một người phụ thuộc hai yếu tố: di truyền và môi trường. Do các yếu tố di truyền nên người Việt Nam khó có thể ganh đua với người Mỹ trong các môn sức mạnh cơ bắp như chạy, nhảy… Nhưng với các môn thuần túy đầu óc và không cần đầu tư nhiều tiền thì có thể ngang ngửa như cờ, toán…

Về lý thuyết thì người Việt Nam cũng có số tế bào não như các dân tộc khác. Kiến thức cơ bản của nhân loại đã tích lũy được qua hàng triệu năm tiến hóa thì chúng ta có điều kiện tiếp cận như Mỹ nhờ có Internet.

Tóm lại nếu chỉ thi bằng bút chì và bàn phím, không thi vật tay thì Việt Nam có điều kiện ngang ngửa với Mỹ.

Còn môi trường, có lẽ cái này Việt Nam luôn thiếu.

Một ví dụ điển hình là việc Việt Nam tham gia thi Toán quốc tế từ năm 1974. Chúng ta tự hào là một nước bị chiến tranh tàn phá 20 năm mà vẫn đạt được huy chương này nọ, chỉ thua Liên Xô, Đông Đức và sau này thua Mỹ…

Thực ra là thế nào? (…)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.