Qua những phiên tòa cộng sản: Tư cách mõ thời đại mới

Posted: February 20, 2014 in Uncategorized
Tags: ,

Nguyễn Hữu Vinh (RFA-Blog) – Luật sư Lê Quốc Quân lại bị điệu ra tòa xử phúc thẩm tội “Trốn thuế”, kết quả là y án sơ thẩm với 30 tháng tù giam và phạt hơn 1 tỷ đồng. Chẳng ai bất ngờ với kết quả phiên tòa.

Điều bất ngờ, nếu có chăng chỉ là sau hàng loạt ý kiến của các tổ chức, cá nhân, những người có tiếng tăm, các chính phủ trên thế giới đã lên tiếng yêu cầu Việt Nam thả ngay lập tức Ls Lê Quốc Quân, một nhà đấu tranh dân chủ. Thế nhưng, nhà cầm quyền Việt Nam vẫn bỏ ngoài tai tất cả.

“Bây giờ thì hắn trở thành mõ thật rồi. Một thằng mõ đủ tư cách mõ, chẳng chịu kém một anh mõ chính tông một tí gì: cũng đê tiện, cũng lầy là, cũng tham ăn” – Tư Cách Mõ , Nam Cao

Xem thêm: 14 tổ chức ‘lên án’ tòa xử LS Quân + Tên trùm dư luận viên đó là ai? + Nhìn lại những “chiến thuật” của nhà cầm quyền VN + 

Một phiên họp của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Sự bất chấp của con nghiện

Khi người ta yêu cầu thẳng thừng như vậy, nghĩa là người ta biết tỏng cái trò mèo của anh. Nghĩa là người ta không lạ gì cái trò nhố nhăng của anh trong vụ án Lê Quốc Quân. Bởi trên thế giới người ta chẳng ai đi ủng hộ hay biện minh cho việc trốn thuế, nhất là bọn “tư bản giãy chết” “chuyên bóc lột nhân dân thậm tệ” như ở những nơi đã lên tiếng. Vậy thì khi họ lên tiếng, có nghĩa là cái màn kịch dối trá “trốn thuế” cũng đã tương tự như vụ Điếu Cày, vu “hai bao cao su đã qua sử dụng” của Cù Huy Hà Vũ… Điều đó cũng chẳng có gì lạ.

Nghĩ về điều này, nó cũng tương tự như một gia đình trong làng có ông bố rượu chè, cờ bạc và ích kỷ chuyên hành hạ vợ con nhưng nhát cáy với hàng xóm làng giềng. Hễ hàng xóm dậm chân thì tim thót lên cổ, nhưng hành hạ vợ con thì bậc thầy. Mục đích chỉ nã tiền cho thỏa mãn cơn nghiện của mình mà thôi. Và hàng xóm khuyên can, ngăn cản, kiểm điểm… nhưng tất cả chẳng có chút tác dụng nào. Chứng nào vẫn tật ấy. Bởi bản chất dối trá, bạo lực, nghiện ngập của anh không thể thay đổi.

Mới đây, với 270 điểm Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã khuyến cáo Việt Nam, chẳng khác gì việc cả làng tập trung nhắc nhở bố thằng nghiện: Hãy coi chừng, mày đối xử với vợ con mày vậy là ảnh hưởng đến sự văn minh của cả làng đấy.

Và hôm nay, những hàng động đánh đập, tra nã con cái lại tiếp tục ngang nhiên xảy ra. Tội của nó chỉ đơn giản là dám nói lên ý nghĩ và mong muốn của nó. Đơn giản thế thôi.

Chuyện gắp lửa bỏ tay người của những cái đầu thiếu não

Vẫn biết miệng lưỡi cộng sản nó là vậy, rất xứng đáng với tư cách mõ. Nhưng khi đi dự phiên tòa sáng qua, tôi mới thấy cái tư cách đó được thể hiện rõ ràng, mà không chỉ có tôi, hầu hết mọi người đều thấy điều đó.

Khi hàng loạt người dân đến phiên tòa công khai, ở đó đang túc trực sẵn hàng đoàn hàng lũ công an các loại, cảnh sát cơ động, công an chìm, nổi, du côn đu đãng… đủ cả. Ngang giữa đường Đội Cấn và ngã tư Liễu Giai – Đội Cấn, hai ba xe ô tô cảnh sát chặn ngang đường, một dây chão và dây xanh chăng từ bên này qua bên kia đường Ngã tư.

Tất cả xe cộ, người dân đi lại phía đó đều bị chặn lại. Công an đứng dày đặc chặn tất cả mà không hề có một thông báo, một biển hiệu hướng dẫn cho người dân.

Những người dân đến dự phiên tòa công khai được cảnh sát ra lệnh đứng lại, khi họ tiến về phía Tòa án. Hàng đoàn người dân đến Tòa, chỉ biết đứng chờ mà không biết đi đường nào, trên tay họ là hàng loạt biểu ngữ đòi tự do cho Lê Quốc Quân, hình ảnh Lê Quốc Quân và lên án phiên tòa ô nhục, lén lút.

Nhưng, chiếc xe cành sát với cái loa luôn kêu gào: Yêu cầu nhân dân bảo đảm an toàn, trật tự giao thông (?) và việc ách tắc giao thông là do người dân đứng giữa đường.

Thậm chí, ra rả từ sáng cho đến trưa, kể cả khi tôi đã rời khỏi đó từ lâu để đi việc khác, thì cái loa vẫn lải nhải: “Nếu xảy ra vấn đề gì về an toàn giao thông, ông Lê Quốc Quyết (Em trai nạn nhân Lê Quốc Quân) và ông J.B Nguyễn Hữu Vinh phải chịu trách nhiệm”.

Lúc đầu giữa những tiếng hô: “Lê Quốc Quân vô tội, Tự do cho Lê Quốc Quân”, và giữa những bài hát Việt Nam tôi đâu, Kinh Hòa Bình… của những người dân, tôi không nghe rõ. Cho đến khi một giáo dân nói với tôi: “Nó đang gào tên anh trên loa”, chú ý thì tôi mới nghe rõ những lời “quy trách nhiệm” kia.

Hè phố bị công an rào lại và đứng chặn


Đường phố bị xe công an chặn ngang và căng dây ngăn chặn

Người dân đến Tòa công khai bị chặn lại sẽ đi đâu nếu không đứng giữa đường?


Phía trong là người dân, phía ngoài là công an và các loại cô hồn, côn đồ không sắc phục.
Nhưng loa cứ leo lẻo: “hai ông phải chịu trách nhiệm nếu có vấn đề về an toàn giao thông. (Sic)

Hãy nghe những cái loa cộng sản kết tội:

Thật đáng buồn cho một lũ lỹ từ cán bộ to đến nhỏ, công an lớn đến bé có mặt ở đó nhưng hình như không mang theo bộ não để điều chỉnh cho tên phát loa.

Thử hỏi việc đảm bảo an toàn giao thông cho người dân là trách nhiệm của ai?

Thử hỏi khi tự nhiên chặn ngang đường người dân đang đi không một câu thông báo, thì việc gây ra lộn xộn về giao thông là trách nhiệm của ai?

Thử hỏi, với cả ngàn công an, cán bộ, cảnh sát nhung nhúc ở đó ăn lương nhân dân mà không dẹp được trật tự, đảm bảo an toàn giao thông cho người dân thì họ có trách nhiệm gì?

Thử hỏi, tôi là một công dân không ăn lương nhà nước, không được giao trách nhiệm thì lấy đâu trách nhiệm để “chịu” khi người dân không đảm bảo an toàn giao thông?

Thấy ngồ ngộ và buồn cười, tôi đến bên anh chàng công an đang phát loa, gõ cửa xe và bảo:

– Này, đồ não trắng, ai trả lương cho tôi mà bảo tôi chịu trách nhiệm đấy? Nếu muốn chịu trách nhiệm, thì đưa cái loa cho tôi.

Nhưng, anh ta đóng chặt cửa không mở và ngay lập tức hàng đoàn côn đồ xông đến. Thế đấy, cái “tư cách mõ” là ở chỗ bất chấp pháp luật, bất chấp liêm sỉ và bất chấp sự thật, nói lấy được, nói như thật… đó mới là Cộng sản.

Tư cách mõ

Xưa nay, không phải ngẫu nhiên mà người ta thường kết luận và ghét cay đắng, cảnh giác với cộng sản Việt Nam về thói ăn gian, nói dối đã trở thành bản chất. Dần dần từ chỗ còn che đậy, còn giấu diếm… họ không ngần ngại phô luôn bản chất của mình ra. Cứ như mặc định rằng đã là cộng sản hẳn nhiên phải dối trá không cần suy nghĩ gì hơn. Tôi chợt nhớ câu chuyện “Tư cách mõ” của Nam Cao. Ở đó, có một câu: “Cứ vậy, hắn tiến bộ mãi trong nghề nghiệp mõ. Người ta càng khinh hắn, càng làm nhục hắn, hắn càng không biết nhục. Hỡi ôi! Thì ra lòng khinh, trọng của chúng ta có ảnh hưởng đến cái nhân cách của người khác nhiều lắm; nhiều người không biết gì là tự trọng, chỉ vì không được ai trọng cả; làm nhục người là một cách rất diệu để khiến người sinh đê tiện…”. Và cách hành xử ở phiên tòa vừa qua, chính là minh chứng điều này.

Ở phiên tòa này, người ta thấy những sự ngang nhiên rất “Tư cách mõ”. Sự ngang nhiên đó, thể hiện ở chỗ lật lọng giữa thanh thiên bạch nhật những khái niệm cơ bản.

Phiên tòa công khai, nhưng tất cả mọi nẻo đường đều bị cấm nếu lưu thông đến nơi xử án. Không chỉ ngăn cản đời sống sinh hoạt thường nhật của người dân, mà còn là sự vi phạm trắng trợn luật pháp. Có điều là với người cộng sản khi có quyền, luật pháp chỉ là một trò đùa chỉ sử dụng khi có lợi.

Dường như, việc thay đổi khái niệm “Công khai” là chuyện đương nhiên không cần bàn cãi.

Trong “Tư cách mõ” của Nam Cao, ông viết về một thằng mõ rất cụ thể, lời nói, hành động của hắn bị khinh rẻ, bị coi thường, không có ai coi trọng. Hãy nghe ông viết: “Cứ thế, hắn ỷ vào cái địa vị hèn hạ của mình để nhiễu người ta, và lấy sự nhiễu dược của người ta làm khoái lắm. Nhiều người phải bực mình. Họ lại còn bực mình vì cái cách hắn ưng nịnh những người rộng rãi và tỏ vẻ xấc láo, bùng phỉu đối với những kẻ không lấy gì mà rộng rãi với hắn được. Thật hắn đã vô liêm sỉ quá. Mỗi lần hắn đi khỏi, những người đàn bà nguýt theo, chúm mỏ ra và lẩm bẩm:
– Giống mõ có khác! Không trách được người ta gọi là đồ mõ!… Trông ghét quá!…”

Và dù bị khinh ghét, bị chửi bới, phỉ nhổ, thì vẫn với lý thuyết tự sướng kiểu AQ rằng ta là đỉnh cao trí tuệ, là lương tâm thời đại. Còn hành động thì: “A! Họ bảo hắn là mõ vậy… Tham như mõ vậy!… Đã vậy thì hắn tham cho mà biết!… Từ đấy, không những hắn đòi cỗ to, lúc ăn hắn lại còn đòi xin thêm xôi, thêm thịt, thêm cơm nữa. Không đem lên cho hắn thì tự hắn xông vào chỗ làm cỗ mà xúc lấy. Ăn hết bao nhiêu thì hết, còn lại hắn gói đem về cho vợ con ăn, mà nếu vợ con ăn không hết, thì kho nấu lại để ăn hai ba ngày… Hà hà! Phong lưu thật!… Cho chúng nó cứ cười khoẻ đi!”

Chính vì thế, cái ghế thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ đã ngang nhiên như mâm cỗ về sân nhà thằng mõ.

Để rồi “Cứ thế, hắn ỷ vào cái địa vị hèn hạ của mình để nhiễu người ta, và lấy sự nhiễu dược của người ta làm khoái lắm… Hắn nghĩ ra đủ cách xoay người ta. Vào một nhà nào, nếu không được vừa lòng, là ra đến ngõ, hắn chửi ngay, không ngượng:
– Mẹ! Xử bẩn cả với thằng mõ…”


Với tư cách đó, họ đã có những hành động bất chấp sự mỉa mai, bất chấp sự thật, luật pháp một cách công khai như ở phiên tòa xử Lê Quốc Quân và các phiên tòa khác xử những người bất đồng chính kiến, xử các giáo dân Thái Hà trước đây… để “công khai xử kín”. Và dần dần, họ coi rằng việc họ bất chấp liêm sỉ và luật pháp là chuyện hiển nhiên của… thằng mõ.

Bởi vì “Cứ vậy, hắn tiến bộ mãi trong nghề nghiệp mõ. Người ta càng khinh hắn, càng làm nhục hắn, hắn càng không biết nhục.”

Hà Nội, ngày 19/2/2014

14 tổ chức ‘lên án’ tòa xử LS Quân

(BBC) – Mười bốn tổ chức phi chính phủ cùng ‘lên án’ việc tòa phúc thẩm ở Hà Nội giữ nguyên bản án 30 tháng tù với luật sư Lê Quốc Quân.

Trước đó cả Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ đều bày tỏ ‘quan ngại’ về quyết định của tòa án hôm 18/2. Các tổ chức đồng ký tên lên án bản án mới nhất bao gồm ARTICLE 19, Phóng viên Không Biên giới, Media Legal Defence Initiative, Freedom House, Avocats-sans-Frontières, Lawyers for Lawyers, Lawyer’s Rights Watch Canada, English PEN, PEN American Center, the National Endowment for Democracy, PEN International, Media Defence Southeast Asia, Front Line Defenders, và the World Movement for Democracy.

Người đứng đầu các chương trình khu vực của Freedom House, ông Robert Herman được dẫn lời nói: “Chính quyền Việt Nam bắt giữ và kết án ông Quân vì [ông đã] bóc trần những vi phạm nhân quyền và việc làm sai trái mà truyền thông do nhà nước kiểm soát từ lâu đã phớt lờ.”

Thông báo của 14 tổ chức nói tòa phúc thẩm giữ nguyên cả bản án 30 tháng tù vì tội trốn thuế mà các tổ chức nói do chính quyền “ngụy tạo” và khoản tiền phạt 59.000 đô la. Họ cũng nói bản án phúc thẩm được đưa ra chỉ vài tháng sau khi Việt Nam trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc hồi tháng 11/2013.

“Việc Việt Nam tiếp tục trấn áp những người bảo vệ nhân quyền đặt ra những câu hỏi bức bối về tư cách thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc của họ,” ông Thomas Hughes, Giám đốc điều hành của ARTICLE 19 được dẫn lời nói.

Trong khi đó đại diện của Media Legal Defence Initiative, Nani Jansen, nói Việt Nam đã “giả điếc” trước những lời kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho ông Quân. Hoa Kỳ là nước đã nêu đích danh vị luật sư trong số những người họ muốn Hà Nội trả tự do tại phiên kiểm định nhân quyền ở Liên Hiệp Quốc hôm 5/2 mới đây.

Phản ứng ngay sau phiên xử hôm 18/2, Văn phòng người phát ngôn Jen Psaki của Bộ Ngoại giao Mỹ tại Washington ra thông cáo viết: “Chúng tôi vô cùng quan ngại về quyết định của Chính phủ Việt Nam giữ nguyên mức án 30 tháng tù vì tội Trốn thuế đối với luật sư nhân quyền và blogger Lê Quốc Quân”. – “Việc chính quyền Việt Nam sử dụng các điều luật thuế để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hòa là điều gây lo ngại.” Thông cáo cũng viết: “Chúng tôi kêu gọi chính phủ hãy thả các tù nhân lương tâm và cho phép mọi người Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa”.

Việt Nam vẫn luôn bác bỏ yêu cầu đòi thả tù nhân của Hoa Kỳ và các tổ chức. Họ nói ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm. Mặc dù không nêu dích danh Hoa Kỳ, trong một phỏng vấn mới đây, Thứ trưởng Hà Kim Ngọc, người đại diện cho Việt Nam báo cáo về tình hình nhân quyền ở Geneva hôm 5/2 nói: “…[M]ột số khuyến nghị còn thiếu cơ sở, chưa phản ánh được đúng tình hình thực tiễn một cách khách quan của Việt Nam hoặc thể hiện định kiến.“Những khuyến nghị này chúng ta không chấp thuận.”

Tên trùm dư luận viên đó là ai?

Trần Quang Thành (DĐ XHDS) – Hôm Chủ nhật 16/2/2012, tại tượng đài Lý Thái Tổ, bên hồ Hoàn Kiêm, Hà Nội, hàng trăm người yêu nước đã họp mặt tưởng niệm đồng bào, chiến si bỏ mình trong cuộc chiến biên giói Việt – Trung 17/2/1979 do bọn bành trương, bá quyền Bắc Kinh gây nên.

Thay vì khích lệ lòng yêu nước của đồng bào, nhà cầm quyên Hà Nội đã tim cách cản trở, phá bình không khí trang nghiêm của buổi lễ. Bên cạnh hàng trăm công an các loại họ đã huy động những tốp dư luận viên nhảy múa quay cuồng trong tiếng nhạc ồn ao, chẳng những thế còn có cả vài tên dự luận viên mặt săt đen xi hò hét, chửi bới những người dân yêu nước, xúc phạm đến cả anh linh người đã quên minh vì Tổ quốc. Đáng tiếc trong số họ có kẻ một thời khoác áo sĩ quan quân đội nhân dân.

Những hình ảnh xấu xa, đê hen của tên dư luận viên này đã đươc người dân ghi lại và danh tính của y cũng đã đươc điểm mặt, chỉ tên. Video tên dư luận viên hò hét lo sợ Trung Quốc cấm vận Việt Nam:

https://www.youtube.com/watch?v=q-s8mkV050M#t=16

Nhìn lại những “chiến thuật”

của nhà cầm quyền VN

(RFA) – Ngày 16/2 vừa qua cơ quan công quyền ở thủ đô Hà Nội đã dùng một biện pháp hoàn toàn mới để ngăn trở cuộc tập hợp tưởng niệm chiến tranh biên giới hồi năm 1979. Kính Hòa nhìn lại những biện pháp mà nhà cầm quyền sử dụng trong thời gian những năm gần đây.

“Chiến thuật” nhảy đầm

nguyenxuandienblog-305.jpg

“Chiến thuật” nhảy đầm của nhà cầm quyền VN nhằm ngăn chặn nhân sĩ trí thức tưởng niệm ngày chiến tranh biên giới 17/2. Ảnh chụp hôm 16/2/2014 tại Hà Nội. – Courtesy of thanhnienconggiao

Như vậy là không có buổi lễ nào được chính thức tổ chức để tưởng niệm sự kiện 17/2/1979, 35 năm sau ngày nhà cầm quyền Trung quốc phát động cuộc chiến tranh biên giới kéo dài trong một tháng. Theo những số liệu được công bố thì có khoảng 60 ngàn người Việt ngã xuống trong một tháng ấy.

Buổi lễ long trọng nhất có lẽ là buổi lễ được nhóm NO-U tổ chức vào ngày 16/2. Đây là một tổ chức dân sự không có liên quan đến cơ quan công quyền.

Sáng ngày chủ nhật 16/2/2014 khoảng gần 100 người dân Hà Nội đã hẹn nhau đến tượng đài Vua Lý Thái Tổ để làm lễ dâng hương cho những người đã ngã xuống, tuy nhiên họ đã không thể tổ chức buổi lễ tại nơi dự định. Anh Nguyễn Chí Tuyến, thường được biết với tên gọi Anh Chí, người đọc văn tế cho những liệt sĩ 35 năm trước trong buổi tưởng niệm nói với chúng tôi,

“Ở chân tượng Lý Thái Tổ thì họ tổ chức cho các cặp đôi trung niên, tôi nói là trung niên vì các anh các chị, các ông các bà ấy lớn tuổi rồi, cũng tầm phải 50 là ít. Các em thiếu niên ở phía tượng đài kia còn nhỏ thì tôi không nói, còn các vị trung niên rồi, thậm chí lên chức ông chức bà rồi mà ra đó khiêu vũ thì nó lố bịch quá. Có các bác hôm nay đến dự buổi tưởng niệm đến nói với họ dừng lại để mọi người làm lễ đã thì họ không chịu, họ nói việc họ họ làm. Tôi nói với anh em là sang bên kia đường để làm. Sau đó mọi người tập trung ở đấy để làm việc tưởng niệm.

Nhà cầm quyền Hà Nội đã gây những khó khăn cản trở bằng việc dựng lên những sân khấu bằng gỗ, làm các chương trình ca nhạc rồi mời các câu lạc bộ khiêu vũ của các vị trung niên ấy đến nhảy nhót trước tượng ông Lý Thái Tổ là nơi mà chúng tôi định làm lễ.”

Đây là chiến thuật mới nhất của nhà cầm quyền Hà nội để đối phó với những cuộc tập họp đông người mà họ không thích. Trong những năm gần đây những nhóm xã hội đối lập với nhà cầm quyền xuất hiện ngày càng nhiều và cơ quan công quyền đã sử dụng nhiều biện pháp không chính thống để đối phó.

Những vụ biểu tình chống Trung quốc ở đô thị nổ ra vào khoảng năm 2007 bị trấn dẹp bằng biện pháp cổ điển là lực lượng chức năng chính thống như công an cùng các thiết bị nghiệp vụ của họ như xe phá sóng điện thoại.

Các biện pháp phi chính thống

Các biện pháp ngăn trở sau đó được đa dạng hóa hơn. (…)

Basam.info

– Trần Mạnh Hảo: Lời sáu vạn người đã hi sinh chống giặc Tàu xâm lược: Sao lại giỗ chúng tôi bằng bài khiêu vũ: “Trung Quốc chính nghĩa”? (DLB). – Thục Quyên – Những đóa hoa bong bóng màu sim tím (Dân Luận). “Đừng ngạc nhiên hay trách móc nếu thanh thiếu niên Việt Nam vật vã khóc lóc khi một ca sĩ ngọai quốc chết vì lạm thuốc, nhưng không hay biết rằng hơn 30.000 chú bác cô dì của mình đã nằm xuống, để mong bảo vệ sự sống còn, tự chủ của con cháu!  Trách nhiệm này, dân tộc và lịch sử sẽ không quên!” – Cần tưởng niệm chung cho các tử sĩ (Nguyễn Hồng Hải) (Thông Luận).1 – Liệt sĩ của đảng, liệt sĩ của dân(DLB).

<- HÀ NỘI, NIỀM TỰ HÀO VÀ NỖI HỔ THẸN (Phương Bích). – Ông Trần Nhật Quang chửi ai? (Blog RFA). “Đảng bị vạch mặt qua câu nói đầy ngạo nghễ của ông Quang cáo buộc rằng Ngụy và Trung Quốc giành nhau miếng đất Hoàng Sa. Trong khi đó Đảng ở đâu mà im hơi lặng tiếng?  ‘Cái ngày mà bọn bán nước Ngụy Sài Gòn đánh nhau với bọn cướp Trung Quốc. Cái ngày mà hai bọn cướp đấy đánh nhau để tranh ăn thì các ngươi lại kỷ niệm. Nhục nhã chưa?’.  Chữ ‘nhục nhã chưa?’ không dành cho Đảng thì dành cho ai đây?

– Đồng Chí Với Nhau, Ai Nghĩ Sẽ Thuốc Nhau! (Đinh Tấn Lực). “Hóa ra, cái thế lực thù địch tàng ẩn ngay trên thượng tầng kia đang ra chiêu ngáng nhau bằng những lời cố vấn nhiệt tình hạ bệ lẫn nhau trước mắt nhân dân“. –Chắc gì Kamp cưa đá, nhảy đầm & chém lợn giỏi hơn VN ta?

– Nhìn lại những “chiến thuật” của nhà cầm quyền VN (RFA). – Cực tham và cực thâm (VOA).

– Phóng viên không biên giới phản đối bản án phúc thẩm đối với luật sư Lê Quốc Quân (RFI). – RSF phản đối bản án phúc thẩm đối với luật sư Lê Quốc Quân(RFA). – Hoa Kỳ lên tiếng sau phiên xử phúc thẩm luật sư Lê Quốc Quân (RFA). – Quốc tế bất bình về việc Việt Nam y án luật sư Lê Quốc Quân (VOA). – EU ‘quan ngại’ án phúc thẩm ông Quân (BBC).

– Dương Hoài Linh – Vụ án Lê Quốc Quân dưới lăng kính thời đại (Dân Luận). – JB Nguyễn Hữu Vinh: Qua những phiên tòa cộng sản: Tư cách mõ thời đại mới(Blog RFA). “Với tư cách đó, họ đã có những hành động bất chấp sự mỉa mai, bất chấp sự thật, luật pháp một cách công khai như ở phiên tòa xử Lê Quốc Quân và các phiên tòa khác xử những người bất đồng chính kiến, xử các giáo dân Thái Hà trước đây… để ‘công khai xử kín’. Và dần dần, họ coi rằng việc họ bất chấp liêm sỉ và luật pháp là chuyện hiển nhiên của… thằng mõ“. – XƯA VÀ NAY (Phương Bích). – SAU PHIÊN TÒA BÁC BỎ KHÁNG CÁO, PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI CAM KẾT ĐƯA TIẾNG NÓI LÊ QUỐC QUÂN RA KHẮP THẾ GIỚI (RSF/ DTD).

– Paulo Thành Nguyễn – Cơ hội nào cho tôi sống và phát triển trong chế độ này? (Dân Luận). “Có lẽ sống trong một chế độ bất công thì ngay cả việc tôi muốn im lặng cũng là điều không thể và tôi nhận ra rằng trước khi những quyền tự do cơ bản của con người chưa được tôn trọng thì mọi cố gắng xây dựng cuộc sống của tôi cũng giống như việc xây nhà trên cát, sẽ bị sụp đỗ bất cứ lúc nào bởi sự tùy tiện của giới cầm quyền, bởi ‘lý do an ninh Quốc gia’, bởi nghị định và những điều luật mơ hồ nhằm bảo vệ chế độ, bảo vệ lợi ích của phe nhóm“.

– Phạm Chí Dũng: Tù nhân lương tâm Việt Nam không bao giờ tắt hy vọng (RFI).

– Trần Nhơn: Đảng độc trị (Ba Sàm). – Người CS có thể cải sửa, chế độ CS thì không (VOA).

– UPR và sự hóa thân của Liên Hiệp Quốc (Nguyễn Gia Kiểng) (Thông Luận).

– Dân Hà nam kêu oan khẩn cấp ! (Xuân VN).

– Phạm Chí Dũng: Mùa xuân dệt liệm (VOA).

– Thông tin công dân: Xài phải trả tiền (NLĐ).

– Ông Chấn thuê thêm luật sư đòi bồi thường tổn thất oan sai (DV).

– Cả đời lo cho con, cuối đời… con kiện đẩy ra đường (kỳ 2): Liệu có thêm một bản án oan? (LĐ).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.