Tính cách người Việt trong việc tập hợp đấu tranh dân chủ

Posted: February 25, 2014 in Uncategorized
Tags: ,

LMHT Tác giả gửi đến Dân Luận – Câu chuyện giá xăng tăng vào tối ngày 21-2 hay câu chuyện biệt thự của ông Trần Văn Truyền, (nguyên tổng Thanh Tra Chính phủ) có làm cho chúng ta (những con người đã thức tỉnh trước thực trạng xã hội Cộng sản hiện tại) nhận ra được điều gì không?

Xem thêm: Ông Nguyễn Bắc Truyển bị hành hung trong chuyến đi vận động nhân quyền + Vì sao sự thật lịch sử cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam không được tôn trọng? + Trích ABS điểm tin thứ Ba, 25-02-2014

 

 
Biểu tình tại Venezuela với hằng triệu sinh viên học sinh đòi lại quyền tự do dân chủ (ABS) – Bình luận của cộng tác viên thân thiết Nguyễn Hùng, người dịch, thực hiện phụ đề và gửi đến đoạn video:

“Sau Ukraine, nước kế tiếp là chế độ đôc tài cộng sản sắt màu Venezuela của tên trùm cộng sản vùng Trung Mỹ Hugo Chavez, Nicolas Maduro. Việt Nam là nước tiếp theo thế cờ domino?”

Sẽ có vô vàn lời ca thán, hờn trách, phỉ báng trên các mạng xã hội thông qua các status ngắn, những bình luận dài… Hay những lời chửi công khai của những anh lái xe vào ban sớm,chửi thầm của những bạn sinh viên khi dắt xe vào đổ xăng. Giá cả sẽ tăng lên ở chợ, và những bà nội trợ lại thở dài… Phẫn nộ cũng có, nhưng cuối cùng vẫn là xi xoa cho qua và đa phần vẫn tiếp tục một nhịp sống đều đều cho đến khi xăng tăng tiếp, vẫn là những tâm trạng cũ xì được lập lại.

Chúng ta (những con người mong mỏi sự tự do, quyền tự do cơ bản, quyền được nhà nước phục vụ cho xứng đáng đồng thuế mình bỏ ra, quyền được yêu cầu sự thỏa đáng về mặt tìm kiếm đảng phái bằng phiếu bầu) trong thời điểm trước đây lẫn hiện thời thường hay tìm kiếm phương pháp, đường lối để đấu tranh cho một xã hội dân chủ để đảm bảo chúng ta không bị nhà nước bóc lột, mà ngược lại là sự phục vụ với sự đa nguyên về mặt chính trị. Và bằng cách nào đó, những con người dấn thân, tiên phong luôn nuôi dưỡng ước muốn thức tỉnh được phần lớn người Việt, khiến họ cất lên tiếng nói của sự tự do, đưa đôi chân họ xuống đường như một người chủ thực sự…

Thế nhưng! Với những gì mà “người tiên phong” làm trong thời gian qua, kể cả khi có sự trợ lực mạnh mẽ của internet, cái sự thức tỉnh của người Việt vẫn diễn ra một cách chậm chạp, có những tín hiệu (cá nhân, nhóm, hoạt động) nổi lên nhưng sớm tắt lịm… Ngoài yếu tố của sự phân lập từ chính quyền Cộng sản, thì còn có cả sự thiếu đồng hành và thiếu sự lan truyền thức tỉnh trong cộng đồng người Việt. Nói một cách rõ hơn, phong trào dân chủ tại Việt Nam đang co cụm lại mà không bứt phá được ra bên ngoài, dù cho rằng có rất nhiều LIKE – COMMENT phẫn nộ mỗi khi có bài viết hay trích dẫn về những câu chuyện trời ơi đất hỡi ở xứ thiên đường (Việt Nam).

Tôi không rõ là có ai đã và đang hoặc sắp hoạt động chính trị có tìm hiểu về nguyên nhân tại sao dân chủ ở ta phát triển quá chậm hay chưa?

Nếu quy chụp cho sự đàn áp, tuyên truyền của chính quyền thì đó có vẻ hời hợt… Tại sao ta không nghĩ rằng, đó chính là tính cách – là tâm lý người Việt. Và chỉ khi nghĩ được như vậy, ta mới có thể nắm bắt được tâm lý – tính cách đó, đưa nó trở thành một lực lượng cho sự đấu tranh phong trào dân chủ lớn mạnh ở Việt Nam.

Sự an phận, nhẫn nhục quá giỏi

Không rõ có phải là do một nước nông nghiệp với tư duy cái lũy làng hàng ngàn năm hay không mà người Việt thường có sức chịu đựng, nhẫn nhục rất là cao.

Theo nhà sử học Hà Văn Thịnh thì ngay từ thời kỳ 1.117 năm dưới nền đô hộ phương Bắc, nhân dân Việt Nam “chỉ nổi dậy khởi nghĩa có tất cả 12 lần lớn, nhỏ: Năm 111 B.C. là khởi nghĩa (đầu tiên) của Tây Vu Vương, năm 40-43 là Hai Bà Trưng, khởi nghĩa của Chu Đạt (năm 157), của Bà Triệu (năm 248), của Lý Trường Nhân (468-485), của Lý Bí (542 – 548), của Triệu Quang Phục – Lý Phật Tử (năm 547 – 602), của Lý Tự Kiên và Đinh Kiến (năm 687); của Mai Thúc Loan (năm 722); của Phùng Hưng (766-791), của Dương Thanh (819-820), Khúc Thừa Dụ, Khúc Hạo, Kiều Công Tiễn, Ngô Quyển (905-938). Như vậy trung bình cứ 92 năm thì khởi nghĩa 1 lần!”

Cũng chính từ trong tính cách nhẫn nhịn, chịu đựng đến vô thường đó mà đã khiến dân Việt tiếp tục chịu đựng “100 năm nô lệ giặc Tây”. Đến độ, trong 10 điều bi ai mà cụ Phan Châu Trinh nói ra, thì 10 điều đúng cả 10 đối với dân tộc ở hiện tại (2014) và cả sau này nữa. Trong đó, việc “người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày”.

Một dẫn chứng nhỏ nữa về tính an phận – nhẫn nhục của người Việt là câu chuyện về nhiều năm liền, Việt Nam là quốc gia được xếp hạng cao trong đánh giá về mức độ “thỏa mãn”, “hạnh phúc”, không hẳn vì yếu tố vật chất – tinh thần tăng, mà là vị người Việt biết thân, biết phận. Và dù xăng có tăng 10.000 đồng trong một đêm, hay ngày mai công an có đập chết 1 người dân trong đồn hay kể cả khi cán bộ cướp đất thì chuyện đó họ cũng xem là chuyện của cá nhân, của đèn nhà đó mà tắt thì tự chịu, chứ họ không thể mở rộng tầm nhìn hoặc nghĩ về mình sẽ bị như thế ở trong tương lai.

Câu chuyện về những vụ bạo động ở nhà máy Samsung (Thái Nguyên), những vụ đưa quan tài xuống đường hay gần nhất là vụ hàng trăm người dân ở xã Hợp Lý bao vây xe thùng chuyên dụng của công an huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa), thậm chí là đột nhập vào UBND xã để đánh hai thanh niên trộm chó vào ngày 22/02 vừa rồi là câu chuyện của sự bùng phát, biểu hiện đặc sệt của tâm lý đó. Người Việt dễ dàng bị kích động và tập hợp lực lượng khi bị dồn vào đường chân tường và kích hỏa.

Nhưng cũng sớm chóng tàn.

Chính tâm lý nhẫn nhục – chịu đựng đó khiến cho người Việt trở nên biết cách sống biệt lập, giam mình vào trong một không gian nhất định, họ không nhìn thấy được cái điểm tương đồng của họ với nhóm người đông đảo còn lại. Nếu có một sự kiện bạo động, bạo loạn nào đó xảy ra, có xuống đường hay nhóm người “chống lại người thi hành công vụ” trong vấn đề đất đai thì nó cũng sớm tàn nhanh, bị quên lãng. Một phần vì sự giải quyết nhanh chóng của chính quyền, một phần vì sự cô lập của họ, dẫn đến tính an phận, nhẫn nhục trỗi dậy.

Sẽ còn có nhiều nhiều sự kiện bất công xảy ra, sẽ có nhiều nhiều những vụ xuống đường, vay các trụ sở chính quyền… Nhưng cũng sẽ sớm chóng tàn nếu không có được sự tập hợp và cho những con người đường cùng đó, những con người có tính cách – tâm lý nhẫn nhục, an phận giỏi đó một điểm tựa của sự tập hợp và dẫn dắt. Đảm bảo cho họ nhìn thấy ở một tương lai gần sát với những gì họ đáng được nhận thay vì một viễn cảnh mơ hồ.

Chỉ khi nào có một lực lượng lôi kéo, và nó đảm bảo duy trì sức ảnh hưởng, hỗ trợ họ trước và sau khi họ bị dồn ép họ vào con đường cùng thì khi ấy mới xuất hiện sự phản kháng mới được nhân rộng và liên kết giữa các cá nhân chịu đựng sự bất công với cộng đồng chịu an phận còn lại.

Cách thức tập hợp là nòng cốt

M.K. Gandhi từng nói: “Điều làm ta hoảng sợ không là sự tàn nhẫn của kẻ ác mà là sự cam chịu của người thiện.” Chúng ta thường hay trích dẫn điều đó để tỏ ra nỗi xót xa trước đám đông người việc bàng quan, thờ ơ trước sự bất công mà chính quyền Cộng sản đem lại, nhưng chúng ta lại không biết cách để khiến cho người dân nhận ra được điều đó và hỗ trợ họ có thể nói lên được điều đó.

Chúng ta cũng nhận thức rõ dân tộc Việt Nam hiện nay như một đám đông đầy xô bồ, đám đông ấy được cai quản bằng chính quyền với bàn tay sắt, sự kiềm kẹp của 2 chữ TIỀN QUYỀN. Có những cá nhân đứng lên trên sự cai quản đó và nắm được 2 yếu tố Tiền Quyền, nhưng đó lại là thiểu số. Còn đa số hiện lại là nhóm người không có Quyền, Tiền, những con người thấp cổ bé họng, thất nghiệp và bị tước mất cơ hội… Đây là lực lượng chính nhất của phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng chúng ta lại chưa biết cách làm cho nó chuyển động.

Một tổ chức đúng nghĩa cần phải ra đời là điều cấp thiết. Tổ chức đó cho họ biết sự đấu tranh mang lại hạnh phúc chứ không phải mầm họa hay là sự bấp bênh đối với gia đình & xã hội về sau này. Tập hợp họ bằng cái thực tế mà dân chủ – tự do mang lại thay vì chỉ nói khơi khơi, hãy tìm cách gắn liền dân chủ – tự do với sức khỏe, với cơm áo – gạo tiền (là những mưa cầu cơ bản nhất của cộng đồng Việt Nam hiện nay). Đảm bảo được họ toàn tâm – toàn ý với sự đấu tranh đó, thay vì khiến cho họ phải vì cơm – áo – gạo – tiền mà trở nên…. Chỉ có như thế thì tổ chức đó mới đảm bảo được điểm tựa cho họ về mặt tinh thần khi đấu tranh, kể cả khi lao tù và khi ra khỏi đó. Giúp cho các cá nhân bị tước đoạt quyền làm người rời khỏi thế thủ thân.

Để rõ hơn, ta trở về năm 1906, khi cụ Phan Châu Trinh và Phan Bội Châu sang gặp Lương Khải Siêu ở Nhật thì hai cụ nhận được lời khuyên: “Quý quốc chớ lo không có ngày độc lập, mà chỉ nên lo quốc dân không có đủ tư cách độc lập. Thực lực của quý quốc là dân trí, dân khí và nhân tài”.

Và hai cụ đã tiến hành công cuộc chấn dân khí, dân trí trong nước. Có điều, hoàn cảnh Lịch sử trớ trêu, lại thêm cái tính cách – tâm lý Việt quen thói an phần – chịu đựng, mười người học về mở mang mà 100 người không thấu cũng lẽ 0. Do đó mà vai trò lịch sử lại nhường cho những con người Cộng Sản.

Họ có cái gì hơn so với Phan Châu Trinh? Phan Bội Châu?

Đó là họ biết gắn liền cái độc lập – dân tộc, cái nỗi cay đắng mất nước ngay trong cơm áo gạo tiền bằng các hình thức tuyên truyền, họ biết tập hợp và hoạt động ở nhiều cách thức khác nhau. Họ biết tận dụng cái tâm lý – tính cách người Việt trong hoàn cảnh lịch sử bí bách lúc đó.

Một số nhà đấu tranh dân chủ, tổ chức – phong trào đấu tranh dân chủ trước đây và hiện nay đang mắc sai lầm gì?

Đó là, chúng ta thường hay nhấn mạnh khai dân trí, chỉ khi dân trí cao thì nước Việt mới hưởng được dân chủ- đa đảng. Nhưng thế nào gọi là cao thì không ai giải thích được. Nếu căn cứ vào việc xóa mù chữ thì hàng chục năm trước dân ta đã là cao rồi. Còn nếu dân trí cao mà để bảo là khi phần đông họ nhận thức được mối hiểm nguy của chính quyền hiện tại đối với họ và tương lai con cháu họ thì lại càng sai. Sai khi người ta không nhận ra họ đang Sợ, cái sợ đó khiến họ an phận – thủ thường dù cho bị đì đọa thế nào.

Muốn trông chờ vào dân trí của thế hệ sau mà thay đổi thì lúc đó đất nước này thành cái gì trước sự tàn phá khủng khiếp của những người Cộng sản lẫn những người dân an phận nhưng ham lợi dưới sự cai trị của chính quyền Cộng sản. Và liệu thế hệ sau có khác gì thế hệ bây giờ hay không mà trông chờ? Hay ta trông chờ để rồi nhận được kết quả 10 điều bi ai (Phan Châu Trinh) thời nào cũng đúng!

Do vậy, thay vì cứ chấn dân khí, thay vì cứ viện lý do dân trí chưa cao, hãy biết lợi dụng cái tính cách – tâm lý đó. Tập hợp họ vào một tổ chức nhất định. Nơi đó là điểm tựa, là điểm tiếp sức cho họ đấu tranh.

Tổ chức bí mật là điểm tựa

Chúng ta luôn quan niệm một cách cứng nhắc là đấu tranh với chính quyền Cộng sản là đấu tranh bất bạo động và vì thế nên công khai.

Quan điểm tôi ủng hộ bất bạo động, nhưng tôi luôn cho rằng, không công khai, tuyệt đối không công khai. Nó gần như điểm chết của cái phương pháp bất bạo động, nhất là đối với tâm lý, tính cách dân tộc Việt. Một số đông người an phận, nhịn nhục và chịu bất công sẽ chịu đứng ra công khai với một chính quyền sẵn sàng bóp náp họ bằng bàn tay sắt ư?

Đối với tôi, nếu một tổ chức không bảo việc được thành viên của mình, đưa thành viên của mình ra làm bia đỡ đạn với yếu tố “công khai” thì không những không hút được các thành viên tham gia, mà ngược lại, không sớm thì muộn, nó sẽ bị xé nát, thậm chí nguy hiểm hơn là biến thành một tổ chức của những kẻ cuốn theo chiều gió.

Kể cả đối với những người đi tiên phong, nếu cứ liên tục công khai thì chúng ta đã sẽ không bao giờ có được đội ngũ nhân sự được bảo tồn, để có thể xây dựng được một lực lượng có sự thống nhất và ràng buộc bên trong với nhau về mặt ý thức.

Chúng ta không thể mơ hay nói về một mùa xuân ở Việt Nam với viễn cảnh đa nguyên – đa đảng khi chúng ta chưa định vị được chúng ta đang ở đâu và sẽ làm gì với tâm lý – tính cách người Việt như vậy.

Việc tạo cho đám đông xô bồ, an phận đó trở thành một tập thể người biết kỷ luật, biết cách chuyển động như thế nào trong việc bẻ gãy guồng máy cộng Sản và cùng đồng hành xuống đường qua một sự kiện khi và chỉ khi ta cho thấy tổ chức đó là điểm tựa đối với họ trong mọi tình huống tốt xấu xảy ra.

Nếu tiếp tục cái trò đấu tranh công khai – bất bạo động. Chẳng những sẽ không đem đến kết quả lớn lao, mà ngược lại những hình ảnh bị chính quyền giải tán hay đàn áp chi đem lại nỗi sợ cho chính người dân. Đám đông đó sẽ lan truyền nỗi sợ hãi và làm cho quyền lực ngày một cung cố. Những cá nhân người sẽ tiếp tục biệt lập, cái tính vô danh trơ nên nhún nhường và con người thấp cổ bé họng đó tiếp tục sống nốt chuỗi ngày an phận còn lại.

Tôi lại một lần nữa nhắc đến trường hợp của bạn Phương Uyên, hãy xem những lời bạn ấy phát biểu lần đầu (BBC Vietnamese) và sau cùng (RFA Vietnamese) là sẽ nhận ra sự khác biệt 180 độ. Vì sao Phương Uyên có sự thay đổi như vậy? Đơn giản… bạn ấy đã thiếu đi sự đồng hành cần thiết khi ra tù.

Như vậy, ở một phương diện khác, những nhà dân chủ hiện nay, dù với sự trợ lực của internet vẫn thua kém rất nhiều của lớp người Cộng sản thời Pháp – Mĩ… Và “dân chủ Việt Nam là đàn vịt con” (Lê Thăng Long) không phải là không có lý.

Chỉ có một tổ chức bí mật mới đảm bảo tính lâu dài về mặt hoạt động, đảm bảo rằng các cá nhân sẽ không bị thao túng bởi like hay comment phong thánh, anh hùng, lãnh đạo- tổng thống tương lai…. Đảm bảo tính hoạt động và kết nối liên tục giữa cá nhân đó đối với tổ chức. Đảm bảo cho họ sự tin tưởng trong đấu tranh lẫn tránh để họ đơn độc trong một xã hội mà cơm áo gạo tiền đang giằng xé họ, để rồi họ thấy… ngoài những lời tung hô có cánh, họ chẳng được ai dẫn dắt cho bước tiếp theo là gì, chẳng ai hỗ trợ cho họ cái này cái kia.

Chính điều đó đã làm cho tính trỗi dậy của những con người đường cùng chỉ là những sự trỗi dậy bột phát nhất thời – nhanh đến nhanh đi và mang tính lẻ tẻ. Và thế, có hằng sa số người mơ ước một Việt Nam dân chủ, với sự đa nguyên chính trị vẫn cứ ru ngủ trong câu sấm, kỳ vọng vào một cá nhân cộng sản (Nguyễn Bá Thanh) hay phi cộng sản, tung hô hoa mĩ đối với những hoạt động, phong trào thay vì sự vận động của chính họ.

Và cũng vì thế, dù cho chính quyền Cộng sản có là “Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh / Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn / Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ / Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế / Gây thù kết oán trải mấy mươi năm / Bại nhơn nghĩa nát cả đất trời / Nặng thuế khoá sạch không đầm núi” (Nguyễn Trãi) thì cũng đừng mơ tưởng đến một Ucraina tại Việt Nam. Bởi đơn giản, một dân tộc mà có tính cách tâm lý an phận, nhẫn nhục, không có một tổ chức bí mật đúng nghĩa thì sẽ chẳng bao giờ có sự xuống đường thực sự cả (chưa nói đến thành công hay không). Nói cách khác, bất bạo động với sự kiên trì cao nhất nhưng thiếu một phương pháp đứng đắn tựu chung là thất bại.

Vợ chồng Luật sư Nguyễn Bắc Truyển bị đánh trên đường tới Đại sứ quán Úc (DĐ XHDS) – Vợ chồng Luật Sư Nguyễn Bắc Truyển chiều nay bị đánh khi anh chị đi tắc xi đến đại sứ quán Úc. Sự việc xảy ra vào khoảng 2 giờ chiều 24/2/2014 tại khu vực gần sứ quán.

Audio phỏng vấn chị Bùi Thị Kim Phượng do Thanh Lan thực hiện cho biết vợ chồng anh đang trên đường tới sứ quán thì bị những tên mặc thường phục đi trên 3,4 xe máy chặn lại. Chúng kẹp 3, không đội mũ bảo hiểm. Chúng gây sự với lái xe tắc xi để tạo cớ rồi lôi vợ chồng anh Truyển ra đánh.

Anh Truyển bị chúng đánh rất dữ dội,  mặt mày chảy máu, mắt mũi bị bầm. Khi dân phố chạy đến can thiệp, chúng mới bỏ đi. Họ cho biết những tên này là công an, giả dạng thường dân.

Vợ chồng anh Truyển cố gắng vào được đại sứ quán Úc. Mời nghe audio tại đường link sau:

https://www.facebook.com/photo.php?v=482579795187765&stream_ref=10

Tới khoảng 4 giờ chiều, anh được nhân viên đại sứ quán đưa đi chữa trị vết thương. Được biết Cuộc gặp do Đại sứ Úc mời một số hoạt động Việt Nam, trong đó có vợ chồng anh Nguyễn Bắc Truyển. Vợ chồng anh ra Hà Nội ngày hôm qua, 23/2/2014.

Anh Nguyễn Bắc Truyển đã từng bị kết án tù 3 năm 6 tháng tù vào năm 2007 với tội danh tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Anh mãn án năm 2010. Ra tù anh đã có những hoạt động tích cực cho Dân chủ, Nhân quyền nên luôn luôn bị theo dõi, kiểm soát rất gắt gao. Ngày 9/2, anh bị Công an tỉnh huyện Lấp Vò (tỉnh Đồng tháp) đã sử dụng vũ lực bắt giữ tại nhà chị Bùi Thị Kim Phượng, vợ anh.ở ấp Hưng Nhơn, xã Long Hưng B, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Sau đó 1 ngày, không có lý do gì, họ buộc phải thả anh ra.

Sau cuộc gặp với bà Nadia Krivetz, Phó Đại sứ Australia, vợ chồng ông Truyển được ông David Skowronski,
bí thư thứ hai chuyên trách chính trị-kinh tế của sứ quán đưa vào bệnh viện chữa trị vết thương.

Ông Nguyễn Bắc Truyển bị hành hung trong chuyến đi vận động nhân quyền (DĐ XHDS) Theo Trà Mi-VOA – Nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Bắc Truyển đã bị tấn công gây thương tích lần thứ nhì trong 2 tuần lễ liên tiếp khi ông đang thực hiện chuyến đi vận động các cơ quan ngoại giao nước ngoài ở Hà Nội thúc đẩy Việt Nam cải thiện nhân quyền.

Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển cho VOA Việt ngữ biết ông và vợ bị 4 an ninh thường phục vô cớ xông vào hành hung lúc 2 giờ chiều ngày 24/2 tại phố Đào Tuấn-Liễu Giai (Hà Nội) khi đang trên taxi tới đại sứ quán Australia để thảo luận về tình hình nhân quyền Việt Nam. Các hình ảnh do ông Truyển cung cấp cho VOA Việt ngữ cho thấy ông bị các thương tích trên mặt.Trong cuộc trao đổi với Trà Mi sau khi rời bệnh viện, ông Truyển thuật lại chi tiết vụ việc.  (…)

Vì sao sự thật lịch sử cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam không được tôn trọng? (DĐ XHDS) – Những tháng ngày nầy 35 năm trước, quân ta mở cuộc tổng phản công đánh chiến Phnom Penh – sào huyệt Khmer Đỏ, kết thúc cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và cũng là kỷ niệm 35 năm ngày Trung Quốc xua quân xâm lược các tỉnh biên giới phía Bắc. Với cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, năm nay cũng như mọi năm, báo chí chính thống và trên các diển đàn không nghe nhắc đến, như cuộc chiến tranh nầy không hề có vậy!

Đầu tháng giêng vừa rồi, tôi viết bài “Không bao giờ quên tội ác diệt chủng bọn Khmer Đỏ trên biên giới quê hương ta” gởi đăng báo An Giang, hôm sau gặp Tân Văn Ngữ, Tổng biên tập ngồi cạnh tôi trong buổi tiệc liên hoan mừng Xuân nói với tôi: “Chú Tư ơi, bài của chú cháu không đăng được, chú để cháu làm vài năm nghỉ hưu chú ơi, xin lỗi chú đừng buồn tụi cháu!” – Tôi nói: “Đăng hay không là quyền của tổng biên tập chú đâu dám buồn!” – Ngữ nói và đưa mặt cho tôi: “Chú không buồn hôn cháu đi!”. Tôi hôn Ngữ, hai chú cháu cùng cười vui! – Chú nói chuyện nầy với sự cảm thông, chia sẻ Ngữ những khó khăn, vướng mắc trong trách nhiệm làm báo chính thống ở tỉnh nhà, chớ không có ý gì khác Ngữ nhé! (…)

– Chủ tịch tỉnh coi việc bịt cổng công đường là “chuyệt vặt” (Tầm nhìn) – Trước sự việc UBND huyện Nghi Xuân “vô duyên vô cớ” xây bịt cổng chính vào trụ sở làm việc của huyện bằng một hòn non bộ “khủng”, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, ông Võ Kim Cự cho rằng đó chỉ là “chuyện vặt”! Chúng tôi ngạc nhiên, không tin nổi vào mắt mình khi đọc những thông tin nói trên. Nhưng rồi ngẫm lại, thời buổi công nghệ thông tin ngày nay, người có thể khớ sai, nhưng máy ghi âm kĩ thuật số thì không thiên vị ai cả. Chắc là tòa soạn tờ báo nọ đã nắm trong tay file ghi âm rồi mới dám đăng những “lời vàng ý ngọc” của vị quan đầu tỉnh kia. Nếu không thì mau trả thẻ nhà báo mà về đi cày. Hay là vị Chủ tịch tỉnh nói đùa? Cũng không phải: không mấy quan chức cao cấp đùa, lại đùa “dai” như vậy với báo chí.

Khi đã biết chắc đó là sự thật rồi thì… buồn!

Basam.info

– 35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (7) (Chép sử Việt). “Hòng trốn tránh trách nhiệm và che giấu những ý đồ bành trướng, bá quyền của họ đối với các nước Đông Dương và Đông Nam Á, giới cầm quyền phản động Bắc Kinh vừa cho ra một bị vong lục xuyên tạc tình hình hiện nay ở các khu vực này và đổ vấy trách nhiệm cho Việt Nam và Liên Xô”. Xem lại: 35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (1); – 35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (2); –  35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (3).- 35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (4); –  35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (5); –  35 năm Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979: Báo chí, sách Sử VNCS đã viết gì (6).

– Nguyễn Minh Đào: Vì sao sự thật lịch sử cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam không được tôn trọng? (viet-studies). “Dù bất cứ lý do gì cũng không thể chấp nhận, vì trái với đạo lý ‘uống nước nhớ nguồn’ của dân tộc Đảng thường khuyên bảo!? Nếu người chết có linh hồn, thì linh hồn các liệt sĩ ngã xuống để bảo vệ toàn vẹn từng tất đất biên cương của Tổ quốc, cho chúng ta có cuộc sống bình yên hôm nay sẽ hờn trách biết bao!!” – Nhân Dân Việt Nam sẽ không bao giờ quên ngày 17/2/1979 (Long Hoang).  – Anh Chí đọc văn tế tưởng niệm (Long Hoang).  – Vì sao mà hèn? (DLB).

– Thiện Tùng: Do hiểu không thấu nên tôi mới hỏi (Ba Sàm).

1<- Nhà vận động UPR bị câu lưu khi về nước (Cùi Các). – Đại diện phái đoàn dân sự Việt Nam bị CA câu lưu tại sân bay (DLB). “Lúc 16:30′, bạn bè cho biết, anh Bùi Tuấn Lâm đã ra khỏi phòng làm việc của an ninh sân bay và gặp mọi người. Hiện, Lâm đang trên đường trở về nhà sau khi bị câu lưu 8 tiếng đồng hồ“. – Người dự UPR bị tịch thu hộ chiếu (BBC). – Cô gái Canada gốc Việt vận động cho nhân quyền Việt Nam (VOA).

– CỰU TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM NGUYỄN BẮC TRUYỂN VÀ VỢ BỊ CÔNG AN HÀ NỘI HÀNH HUNG ĐẨM MÁU (Quỳnh Trâm).  – Mật vụ tấn công vợ chồng tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển tại Hà Nội (DCCT). – CHỈ MẶT LŨ NGỢM (Mai Xuân Dũng). “Thứ nhất: mục đích tấn công hành hung người khác của bọn côn đồ ở ta không nhằm cướp đoạt tiền bạc tài sản bởi đơn giản là những người bị chúng đánh đập gây thương tích không có tiền bạc tài sản gì cả. Thứ hai, những người bị côn đồ lưu manh tấn công hoàn toàn chẳng có thù oán cũng hoàn toàn không quen biết gì với chúng...”

– Vợ chồng Luật sư Nguyễn Bắc Truyển bị đánh trên đường tới Đại sứ quán Úc (Nguyễn Tường Thụy). – Ông Nguyễn Bắc Truyển bị hành hung trong chuyến đi vận động nhân quyền (VOA). – Ông Nguyễn Bắc Truyển bị hành hung trong chuyến đi vận động nhân quyền (VOA).

– Blogger Nguyễn Văn Thạnh tiếp tục bị gây khó dễ khi đăng ký tạm trú ở Đà Nẵng (Dân Luận). – Con đường tôi đang đi   –  Trông mặt mà bắt hình dong   –   Lẽ được mất trong đời (Nguyễn Văn Thạnh).

– Vừa hợp tác vừa đấu tranh (Người Buôn Gió). “Bức tranh toàn cảnh đấu tranh Việt Nam rất đa dạng, mỗi con người là một nét vẽ, mỗi nét vẽ có những xuất xứ, động cơ khác nhau. Chính thế khi nhìn vào bức tranh đó, người ta khó trông cậy được một điều gì hoàn chỉnh, tổng thể“.

– Vụ án Ls. Lê Quốc Quân: Một biểu hiện ngầm chống Mỹ của CSVN? (DCCT).

– Thông báo số 1 của Hội Phụ nữ Nhân quyền về việc lập Ban Điều Hành (VNWHR).

– NGÀY 4.3.2014 TOÀ XÉT XỬ NHÀ BÁO TRƯƠNG DUY NHẤT TẠI ĐÀ NẴNG (Nguyễn Trọng Tạo). – Miếng xương Trương Duy Nhất Và Phạm Viết Đào đang hóc cổ cộng sản (Xuân VN). – Blogger Trương Duy Nhất sẽ ra tòa đầu tháng Ba, sau gần 1 năm tạm giam(RFI). – Blogger Trương Duy Nhất ra tòa ngày 4/3 (BBC).

– Paulus Lê Sơn, người bạn X-café (Dân Luận).

– “Đất ruộng của Tháp” ngày ấy và bây giờ (DLB).

– Về vấn đề cờ (AnnanHungVu).

– Xã hội dân sự đang mở rộng hay thu hẹp ở Việt Nam? (Diễn Ngôn).

– Từ Ukraina, Việt Nam sẽ học hỏi và cải cách những gì? (RFA).

– Việt Nam hôm nay, ngày 24.02.2014 (DCCT). – Hồ sơ Dân oan Tuần 46

– Nhà báo Trần Quang Thành phỏng vấn TS Phạm Chí Dũng: Vụ án Luật sư Lê Quốc Quân và cái chết của Thượng tướng Công an Phạm Quý Ngọ (DĐXHDS). – Nghi vấn sau cái chết của ông Phạm Quý Ngọ (VOA).

– Ngẫu hứng nước TA (Trần Nhương). “Một ông Thượng tướng ‘vàng son’/ Lăn đùng ra chết vừa tròn sáu mươi(60 tuổi)/ Tiễn ông dở khóc dở cười/ Lời khai Chí Dũng hại đời ông chăng?/ Nịnh ông thượng tướng có thằng/ Viết dăm bài báo lăng nhăng bênh bừa/…Chúng ta mang chữ Nhân Dân/ Lặng thinh để giữ cái cần câu…cơm…” –  Năm Ngựa kể chuyện Nghẽo   – Thái Bá Tân: Vua tai lừa

– DỞ ÔNG DỞ THẰNG – TRỜI XỬ THAY TÒA : Chùm thơ VĂN CƯỜNG – PHẠM MẠN (Trần Mỹ Giống).

– Hiến pháp mới mở rộng cảm thức tâm linh cho nhân dân (ĐBND).

– Nguyễn Khắc Mai: LẤY PHIẾU TÍN NHIỆM – CÁCH CỦA VIỆT NAM (Tễu/DĐXHDS). – Nguyễn Quang A: Hành pháp đừng buồn(DĐXHDS). – Chính phủ và sự tín nhiệm (BBC). – Lấy phiếu tín nhiệm: Tạm dừng chứ không dừng hẳn (VOV).

– TOÀN TIN VUI (Nguyễn Quang Vinh).  – TIN NAO LÒNG

– BẤT BÁI TOÀN QUYỀN (Trần Mỹ Giống). “Bằng hành động ‘Bất bái Toàn quyền’, nhà giáo Nguyễn Ngọc Liên đã nêu tấm gương sáng về khí tiết nhà Nho, kiên cường chống Pháp, khích lệ tinh thần bất khuất và tự hào dân tộc. Nhiều kẻ làm quan thời nay hống hách với dân, hèn đớn trước kẻ thù xâm lược… thật đáng hổ thẹn lắm thay!

– Của công còn nhiều tham nhũng còn lắm (Diễn Ngôn). – LOÀI ĂN BÁM (FB Caubay Thiem). “Cái đảng ấy dân ta cần gì chúng/ Mà xung phong lãnh đạo với lãnh tiền/ Dân đói rách vì hai tròng một lúc/ Hất chúng đi để khỏi khổ triền miên“. – Chửi cả năm không chán (Lê Khả Sỹ). “Trong số mười thì chín tên như rứa tất/  Tìm mọi cách ngoi lên đỉnh cao quyền lực/  Rồi bám dân cắn rách gấu quần/  Đục khoét quỹ công chia chác xí phần/  Được bưng bít, cứ như anh vô sản/  Mở mổm ra sặc mùi cách mạng/  ‘Học tập noi gương đạo đức bác Hồ’…” – Đà Nẵng công khai phương tiện, điều kiện làm việc của cán bộ (Infonet).

– Dinh thự “khủng” của ông Trần Văn Truyền qua lời kể của hàng xóm (Soha). – Tranh cãi về tư dinh ông Trần Văn Truyền (BBC).

– Đỉnh cao trí tuệ của loài người (DLB). – CÓ MỘT SỰ SO SÁNH NHẸ – 1   –   CÓ MỘT SỰ SO SÁNH NHẸ – 2   –   CÓ MỘT SỰ SO SÁNH NHẸ – 3 (Huỳnh Ngọc Chênh).

– Nguyễn Tất Thịnh: Đổ lỗi là thái độ kém cỏi nhất của người có cương vị cao – Sao cứ mãi đổ lỗi cho ‘Cơ chế thị trường’?! (Chúng Ta). – Tô Văn Trường: “LỖ HỔNG” TRONG CỔ PHẦN HÓA DOANH NGHIỆP (Ba Sàm).

– Đà Nẵng quyết kiện Bộ Tài nguyên – Môi trường (NLĐ). – “Bộ Tài nguyên và Môi trường sẽ không để Đà Nẵng khởi kiện”(TTXVN). – Đà Nẵng muốn kiện Bộ cũng khó (VnEco).

– QUAN CHỨC NGÀNH TÀI NGUYÊN VÀ MÔI TRƯỜNG ÙN ÙN KÉO NHAU RA TÒA VÀ SỘ KHÁM (Tân Châu).

– Nhật ký mở lần thứ 79: VỨT QUẢ DƯA, ÔM QUẢ… LỪA, QUẲNG QUẢ LỪA, ÔM QUẢ GÌ ĐÂY? (Tô Hải). “Và mình bỗng giật mình khi nghĩ tới sai lầm một thời của mình: Mong chờ ở sự đổi mới ngay từ trên, từ trong của cái đảng-nhà nước này!!!  Chết tiệt! Nói dại nếu Việt Nam ta lại giải thể chủ nghĩa cộng sản (sự thật thì nó chẳng bao giờ có mặt ở đâu kể cả ở cái nước này!) do chính mấy ông quyết không rời thẻ đảng hoặc… vứt hay… giấu thẻ đảng vào giờ thứ 25 để xông ra nắm chính quyền theo kiểu gia đình Yanou thì…sao nhỉ?

– KÝ SỰ HOA KỲ 3: GIẢI QUYẾT NHỮNG BẤT CẬP (Hồ Hải). – Mời xem lại: Ký sư Hoa Kỳ 1: Người Việt và Hoa Kỳ    –   Ký sự Hoa Kỳ 2: Sự khác biệt của Hoa Kỳ

– Thẩm phán Tây Ban Nha thông qua lệnh bắt giam nguyên lãnh đạo Trung Quốc (ĐKN). “Ngoài cựu lãnh đạo chế độ Giang Trạch Dân, trát hầu tòa cũng bao gồm Lý Bằng, cựu thủ tướng, được gọi là “đồ tể của Bắc Kinh” vì vai trò của ông ta trong vụ thảm sát sinh viên tại Thiên An Môn năm 1989. Lý cũng bị dính líu vì ông là thủ tướng trong giai đoạn đàn áp đẫm máu ở Tây Tạng trong những năm 1980 và 1990“.

Cảnh cướp Hoa Tre ở Hội Gióng (Ảnh: Ngọc Thành)

– ‘Cần ứng xử với di sản bằng cái đầu’ (TQ). – Nhức nhối trò mua vui đẫm máu với vật nuôi (KT). – Những lễ hội “tắm máu”: Bảo tồn hay dẹp bỏ? (LĐ).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.