Cải cách giáo dục VN: Thập thò cò quay

Posted: February 26, 2014 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Hoàng Đức  (DQ)  Theo Nguyễn Trường Thụy –  Giáo dục là chiến lược ưu tiên hàng đầu của mọi quốc gia. Bởi lẽ giáo dục tạo ra con người có tri thức và văn hóa, và con người đó đóng vai trò quyết định trong việc canh tân, phát triển, và xây dựng xã hội tiến bộ. Người Việt nói: “Không thầy đố mầy làm nên”. Khẳng định nhất khoát rằng: không học hành hay đào tạo thì chẳng ai làm được cái gì nên hồn cả. Người Trung Quốc cũng nhất khoát: “Nhân bất học bất tri lý” – tức là: người không học thì không thể nào hiểu cái lý của vạn vật để mà làm theo. Các triết gia phương Tây, đặc biệt là Hegel khẳng định: người có học sẽ hành xử theo bản chất chung của sự việc, vì anh ta đã học tính khách quan phổ quát của chúng, trái lại người ít học thì đối xử với vạn vật theo suy diễn chủ quan hay cá tính của mình. Vì vậy người không học luôn dính dấp với thất bại!

Xem thêm: Bằng giả chỉ lọt được vào… cơ quan nhà nước + Phiếu đấu tố


Ngay từ xưa, cổ nhân Trung Hoa đã chú trọng: “Kế một năm không gì hay bằng trồng lúa, kế mười năm không gì hay bằng trồng cây, kế trăm năm không gì hay bằng trồng người”. Vậy thì giáo dục là vấn đề hệ trọng nhất của mọi con người, gia đình và quốc gia. Các bậc cha mẹ ở Trung Quốc hiện đại còn nói thẳng tưng: con cái không vào đại học là đời vứt đi! Mới đây một người Mexico định cư ở Mỹ cho biết: Ở Mỹ người ta chỉ ưu tiên hai loại người định cư: thứ nhất ít học thì phải sẵn sàng đi quân dịch, thứ hai phải là người có trình độ đại học. Cổ nhân Trung Quốc có câu “lúc nhỏ không học thì lớn lên chẳng biết làm gì”. Như vậy nước Mỹ chỉ muốn nhận người biết học và biết làm, họ đâu có muốn loại vô tích sự vào nước họ để ăn bám, phá rối, trở thành gánh nặng cho xã hội.

Vì thế cải cách giáo dục ở Việt Nam là một vấn đề chiến lược liên quan trực tiếp và lâu dài đến sự vững mạnh, giàu có và tiến bộ của quốc gia mà ai ai cũng muốn quan tâm. Nhưng mà kìa, các giáo sư đầu ngành bàn đến cả vài chục năm rồi dường như vẫn chưa ngã ngũ bước nào. Chẳng hạn cách đây ít năm, người ta phát hiện ra việc cải cách chữ viết là không thích hợp và “cải lùi”, nhưng rồi người ta không tìm được ra, ai đã ra cái lệnh cải cách ấy. Việc này có thật thế không?!

Còn các vấn đề khác, như bỏ hay không bỏ kỳ thi đại học, hay “nhẹ nhàng” như cấm không cho dạy và học thêm. Có lúc vấn đề đã chạm đích như: dạy thêm chủ yếu là do thu nhập của giáo viên ít, nên họ phải kiếm thêm bằng dạy ngoài trường… Đây là lý do thật của vấn đề thì liền bị một gáo nước lạnh: dạy học là nghề cao quí, tại sao lại đưa “tiền đâu” thành cái “đầu tiên”? Rút cục vấn đề rút lui như đâu lại ỳ đấy. Một cách nói như vậy rõ ràng rơi vào: “Duy ý chí”! Vừa duy tâm, cũng vừa xa rời hiện thực. Một khi đã xa rời hiện thực thì làm sao vấn đề được giải quyết?

Câu chuyện về cải cách giáo dục to tát và phức tạp lắm, nó là chuyện của bậc thầy chứ có phải chuyện chơi đâu?! Nhưng than ôi, sự việc lại thật đơn giản. Dường như các ông tiến sĩ, giáo sư chỉ làm mỗi việc chạy như đèn cù vờ vịt chơi trận giả, rồi để cấp và nhận với nhau hàng nghìn bằng tiến sĩ mỗi năm? Theo cuốn sách “Bí mật Việt nam” của Wikileaks xuất bản tại Mỹ năm 2011, mà tôi mới được đọc thì: nguyên Đại sứ Mỹ, Ông Michael Michalak đã thừa nhận:

“Vào tháng 11/2009, một phái đoàn Đại học Quốc gia Việt Nam có sang thăm Hoa Kỳ hai tuần lễ để nghiên cứu hệ thống độc lập đánh giá các trường đại học của Mỹ… Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam vẫn chưa cho phép các đại học bắt đầu thiết lập hệ thống này” (tr.321).

Người phương Tây có phương ngôn “Cái gì hôm nay chưa làm thì ngày mai không thể xong”. Có rất nhiều người Việt mang tâm cảm thụ động tuyệt đối với phương châm “từ từ khoai sẽ dừ”, trong trường hợp khoai chưa có, chưa bắc nồi luộc, thì khoai dừ cái gì???

Sách Phúc Âm có câu “Đức tin không việc làm là đức tin chết”. Câu chuyện cải cách giáo dục hệ trọng là vậy, mà thấy đúng, chúng ta không làm thì thế nào? Câu chuyện này làm chúng ta nhớ lại chuyện của Nhà Thanh với Nữ vương Từ Hi Thái Hậu. Do sức ép tiến bộ của nhân dân Trung Quốc, Thái Hậu cho cử hai đoàn quan lại đi Mỹ và Nhật Bản để học về mô hình “Nhà nước cộng hòa và dân chủ”. Sau mười năm hai đoàn này về liền trình lên Thái Hậu sơ đồ cấu trúc cải cách chính phủ. Thái Hậu vờ vịt nghiên cứu vài tháng, rồi tuyên bố, xếp sơ đồ cải cách vào kho, với lời hứa hẹn “muốn cải cách thì hãy đợi sau khi trẫm chết”. Tóm lại Thái Hậu đã làm gì? Bà chỉ chăm chăm làm mỗi một việc là “câu giờ”. Trước hết bà câu tuổi già của mình được mười năm. Sau bà câu thêm được vài tháng đọc hồ sơ. Nhưng rút cục lòng tham tự nhiên của bà đã chiến thắng, bà chẳng cần nghĩ đến ai ngoài sự hạ cánh của mình: sau lưng ta hãy là cải cách hay nạn hồng thủy.

Ở Việt Nam đã có vô số chuyện giống thế? Ngành công nghiệp ô tô ỡm ờ hai mươi năm chuyện tìm ra đáp án cho câu hỏi: xe tải hay xe con là xe chiến lược. Để cả hai nhà lắp ráp đều được hưởng ưu đãi, còn dân chúng được hưởng “hiếp đãi” cao nhất thế giới. Còn cải cách giáo dục liệu có giống thế không?

Người Việt đặc biệt khôn, khi khôn ranh, khôn lỏi, nhưng trên bình diện phổ quát quốc gia thì chúng ta đặc biệt thiểu năng. Chẳng hạn, người Việt rất nhiều lần, rất nhiều nơi, cứ làm đường xong mới đào đường đặt cống hay đặt đường dây. Để làm gì? Để giải ngân nhiều lần. Đó là cách tham bát bỏ mâm. Mong sao ngành giáo dục hãy nhanh cải cách, đừng nên đánh trận giả ỡm ờ nữa. hãy thương lấy dân tộc Việt, tri thức và đạo đức đang chạm đáy thế giới rồi vẫn phải nghe các ông đang giả vờ vò đầu bứt tai tranh luận. Một là hãy làm đầu thật! Hai nếu đầu là củ chuối thì có vò có bứt cũng chẳng ăn thua đâu?!

Bằng giả chỉ lọt được vào… cơ quan nhà nước

KD: Bằng giả thì rõ ràng rồi. Nhưng nguy hại không kém là có nhiều vị “học rởm, bằng thật” mà vẫn leo được thì còn “tài” gấp vạn bằng giả.

Phương Thủy (LĐ) – Đó là ý kiến của Bộ trưởng Bộ GDĐT Phạm Vũ Luận tại phiên họp ngày 25.2 của Hội đồng Quốc gia về giáo dục và phát triển nhân lực giai đoạn 2011 – 2015, dưới sự chủ trì của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Bộ trưởng Bộ GDĐT đề nghị Bộ Nội vụ cần nhanh chóng có đề án đổi mới tuyển dụng cán bộ, công chức, viên chức. “Thực tế những người có bằng giả, hay bằng thật nhưng chất lượng giả chỉ có thể “chui” vào hệ thống công chức nhà nước, chứ không thể vào được các doanh nghiệp tư nhân” – Bộ trưởng Phạm Vũ Luận nhấn mạnh. (…)

Lời nói thẳng, nói thật của các bộ trưởng (MTG) – Hai ngày qua, cộng đồng mạng rộ lên, tán thưởng câu nói của bộ trưởng Giáo dục và đào tạo Phạm Vũ Luận: “Chỉ có bằng giả mới vào được cơ quan nhà nước”. Câu nói của ông (tại phiên họp ngày 25.2 của hội đồng Quốc gia về giáo dục và phát triển nhân lực giai đoạn 2011 – 2015, do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì) ngay lập tức được dư luận thừa nhận mà hầu như không yêu cầu phải chứng minh.

Bởi lâu nay, người ta đều biết, bằng cấp là một tấm vé để vào làm các cơ quan nhà nước, nhất thiết phải có theo quy định. Nhưng chính vì thế, lại xuất hiện bằng cấp, chứng chỉ giả để bán cho những người yếu kém về trình độ, năng lực nhưng có tiền, có quan hệ… để luồn lọt, chạy chỗ vào cơ quan nhà nước, hòng tìm một công việc yên thân. Nhưng câu nói của ông Phạm Vũ Luận cũng có thể mở rộng ra một chút. Bằng cấp giả không chỉ vào được cơ quan nhà nước mà còn có thể vào được các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, doanh nghiệp nhà nước.

Câu nói đầy đủ của ông tại cuộc họp: “Thực tế những người có bằng giả hay bằng thật, nhưng chất lượng giả chỉ có thể “chui” vào hệ thống công chức nhà nước, chứ không thể vào được các doanh nghiệp tư nhân” cũng cho thấy điều đó.

Người ta cũng có thể hiểu ngay ý ông nói: ở các doanh nghiệp, cơ sở làm việc của tư nhân, vì lợi ích sát sườn của họ, không đời nào các ông chủ doanh nghiệp tư lại chỉ coi trọng bằng cấp để tuyển dụng nhân sự.

Thông thường, ở các doanh nghiệp, cơ sở tư nhân, khi tuyển người, vẫn có yêu cầu sao, lưu bằng cấp để xem người đó được đào tạo chuyên ngành gì nhưng mặt khác, chủ các doanh nghiệp tư nhân sẽ kiểm tra, thử việc rất kỹ ứng viên xem họ có làm được theo trình độ đó không. Thậm chí, bằng thật, chứng chỉ thật nhưng làm kém vẫn không tuyển dụng. Bằng cấp, chứng chỉ ghi trình độ trung bình, hay yếu nhưng thực tế làm tốt thì vẫn tuyển dụng. Thậm chí, có những nơi, không coi trọng bằng cấp, nếu thực tế anh là bằng trung cấp nhưng làm tốt hơn người có bằng đại học thì người ta vẫn trọng dụng người có bằng cấp thấp hơn, thậm chí không phải không có cơ sở tư nhân, có những người không có bằng cấp mà làm tốt vẫn được tuyển.

Ai cũng hiểu câu chuyện thực tế này nhưng điều bất ngờ là nó được nói ra từ chính miệng ông bộ trưởng bộ Giáo dục và đào tạo. Với câu nói này, người ta chờ đợi xem ông cùng với những người có trách nhiệm ở các bộ, ngành khác, đặc biệt là bộ Nội vụ, nơi soạn thảo, ban hành các chính sách, quy định về thi tuyển, tuyển dụng cán bộ, công chức nhà nước sẽ làm gì để chấm dứt tình trạng quá coi trọng về hình thức bằng cấp, chứng chỉ mà thiếu kiểm tra thực tế thực học, trình độ của người được tuyển dụng như hiện nay.

Bằng giả, chứng chỉ giả tràn lan đã là một chuyện, bằng thật, chứng chỉ thật nhưng học giả (kiểu như thuê người đi học, học qua loa, trốn học nhiều…) cũng không phải là hiếm. (…)

Phiếu đấu tố

Mặc Lâm (RFA) – Ban chỉ huy công an Quận 4 vừa phân phối đến từng gia đình một phiếu mang tên phiếu tố giác tội phạm trong đó có nhiều mục vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng. Mặc Lâm tìm hiểu câu chuyện qua ý kiến của những người từng liên quan đến các mục trong phiếu tố giác này.

Biểu hiện nghi vấn?

ptgtp-305.jpgPhiếu tố giác tội phạm do Ban chỉ huy công an Quận 4 vừa phân phối đến từng gia đình.- Citizen photo

Phản ứng đến từ nhiều người, nhiều thành phần xã hội và có lẽ hầu hết những người tranh đấu cho nhân quyền, tự do dân chủ hay dân oan đều cho rằng tấm phiếu mà công an gọi là phiếu tố giác tội phạm ấy thực chất chỉ là một cách đấu tố công khai và rộng khắp đối với những người mà công an cho là đang phá hoại sự ổn định của chế độ.

Một bản photo của phiếu này cho thấy việc chỉ dẫn người dân đánh vào ô vuông trước mỗi mục được gọi là “Những biểu hiện hành vi nghi vấn”. Có hai hạng mục quan trọng là An ninh chính trị và Trật tự xã hội.

Trong mục An ninh chính trị công an Quận 4 yêu cầu người dân chú ý và báo cho công an nếu thấy những biểu hiện: kích động nói xấu chế độ, vận động khiếu kiện tập thể, tung tin đồn nhảm, tổ chức hội họp trái phép.

Bốn điều này là cơ sở để kết tội những người dấn thân tranh đấu cho nhân quyền, tự do dân chủ hay khiếu kiện đòi công lý của người dân hiện nay.

Theo tôi nghĩ cái phiếu đó rất là phi lý. Còn nói về bản thân hai anh tôi họ nói chúng tôi đi đây đó là bất minh vậy chớ bất minh là như thế nào?
-Huỳnh Anh Tú

Sau khi phiếu này ra đời thì một bài viết nghiêm túc, viện dẫn những sai trái của chế độ hay một status dí dỏm của ai đó trên trang facebook cá nhân có thể sẽ bị chính bạn bè của nạn nhân mang ra đấu tố là nói xấu chế độ vì động cơ ghen ghét hay hiềm thù cá nhân. Người dân Dương Nội, Phụng Công của Văn Giang rồi đây sẽ bị đồng loạt đấu tố vì dám cùng nhau hơn trăm gia đình kéo về khiếu kiện tập thể tại Hà Nội.

Bất cứ ai cũng có thể bị công an mời lên làm việc sau khi ngồi tại quán cà phê bàn chuyện Phạm Quý Ngọ bị ám sát chứ không phải ung thư, công an sẽ đặt ra cho người bị tố giác tại sao tung tin đồn nhảm và do ai kích động?

Người dân từ lâu vẫn tự hỏi không biết hiến pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam có cho phép công an giam lỏng người dân trong chính căn nhà của họ qua tờ hộ khẩu hay không khi khách đến nhà phải xin phép công an qua mỹ từ trình báo để khỏi mang tội hội họp trái phép. Ông Huỳnh Anh Tú một người vừa ra khỏi trại giam đã cùng 20 người khác xuống Lấp Vò thăm gia đình anh Nguyễn Bắc Truyển nói về cáo buộc hội họp bất hợp pháp như sau:

“Chúng tôi không hội họp bất hợp pháp do tình thân với anh Nguyễn Bắc Truyển, là bạn tù của tôi khi nghe anh ấy bị đánh đập bắt bớ trái phép, phá nhà phá cửa ảnh thì lương tâm một người Việt nam khi nghe thì phải có một cái gì đó thì chính cái chỗ động lòng nên tôi xuống thăm anh ấy thôi chứ có gì đâu gọi là hội họp?”

Ông Nguyễn Bắc Truyển tham gia phản đối điều 258 (năm 2013)Ông Nguyễn Bắc Truyển tham gia phản đối điều 258 (năm 2013) .

Trong mục trật tự xã hội có hai điểm đáng chú ý là “Tụ tập gây rối trong khu phố”, và “không nghề nghiệp đi lại bất minh” cũng như nhiều loại tội phạm khác trong bộ luật tố tụng hình sự kể cả trốn thuế.

Tụ tập gây rối là việc xảy ra trước mắt mọi người, công an khu vực ở đâu mà phải để người dân điền vào phiếu tố giác mới biết và khi biết rồi thì người tụ tập có còn đâu mà xử lý?

Không nghề nghiệp và đi lại bất minh được định nghĩa như thế nào? Một người từ nhà quê lên thành phố lang thang tìm việc, trong tay không có bất cứ một nghề nghiệp gì và dĩ nhiên chỗ ở cũng không họ chỉ trông cậy vào bạn bè, hay người hảo tâm cho ăn nhờ ở đậu. Vậy họ có bất minh hay không?

Ông Huỳnh Anh Tú vừa ra khỏi trại giam sau 14 năm tù, không có nghề nghiệp và chẳng còn đâu để nương thân, bức xúc khi nghe cái phiếu tố giác này, ông nói:

“Theo tôi nghĩ cái phiếu đó rất là phi lý. Còn nói về bản thân hai anh tôi họ nói chúng tôi đi đây đó là bất minh vậy chớ bất minh là như thế nào? Nhà cửa không có, nơi nương tựa không xong thì buộc lòng tới nhà bạn bè để mà tá túc như thế là bất minh sao? Án tù 14 năm anh em tôi cũng đã trả xong rối. Tôi là con người Việt Nam, trên đất nước Việt Nam tôi có quyền đi đứng chứ tại sao lại gọi là bất minh? Tôi nghĩ là hai chữ bất minh ấy chỉ là gán ghép và chụp mũ cho anh em tôi thôi.”

Thông tin cảm tính

Về những điều mà công an Quận 4 gợi ra có liên quan đến trốn thuế thì rõ ràng là không hiệu quả. Thuế má phải do cơ quan chuyên nghiệp quản lý vì tính chất phức tạp của nó. Dựa vào đâu một người dân bình thường lại có thể biết người này hay người kia trốn thuế. Khi bị tố giác công an có xâm phạm thời giờ tiền bạc hoạt động làm ăn của người dân khi mời họ về cơ quan điều tra với những thông tin rất cảm tính?

Điều này làm người ta liên tưởng tới các vụ án trốn thuế khác sẽ diễn ra sau khi đem Điếu Cày và LS Lê Quốc Quân ra làm thí điểm.

Không cần phải ra cái phiếu đó. Nhà cầm quyền cộng sản vẫn dùng chính sách con tố cha, cha tố con vợ tố chồng điều đó đã xảy ra mấy chục năm nay rồi.
-Nguyễn Bắc Truyển

Phiếu tố giác tội phạm cũng gây liên tưởng tới việc tố giác địa chủ của những năm 50 khi miền Bắc học tập Mao Trạch Đông lập những Tòa án Nhân Dân lưu động đấu tố và giết chết hàng chục ngàn người. Lúc ấy đội cải cách tới từng nhà bị cho là địa chủ mặc dù chỉ có vài sào đất, mớm lời hay ép buộc những người giúp việc, phu phen, thậm chí khai thác xung đột cá nhân trong gia đình để đấu tố nạn nhân.

Ông Nguyễn Bắc Truyển một tù nhân lương tâm khác cho biết kinh nghiệm về việc đấu tố này:

“Không cần phải ra cái phiếu đó. Nhà cầm quyền cộng sản vẫn dùng chính sách con tố cha, cha tố con vợ tố chồng điều đó đã xảy ra mấy chục năm nay rồi. Những nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền tại Việt Nam thì họ không ngại gì chuyện đó đâu bởi vì nếu họ làm những cái phiếu đó tố cáo nhà đấu tranh thì nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải đưa ra chứng cớ chứ không thể dùng chung chung những lời buộc tội được.

Ngoài ra mặc dù mình là công dân nước Việt Nam nhưng đồng thời cùng là công dân của Liên hiệp quốc. Chúng ta báo thông tin đến các tồ chức nhân quyển để cho Hội đồng nhân quyển và cả Liên hiệp quốc cho họ biết đây là tình trạng khủng bố tinh thần, một sách nhiễu mới mà nhà nước Việt Nam đang đẻ ra nhắm tới những nhà đấu tranh trong nước.”

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đưa ra ý kiến của ông về quyết định được ông gọi là xúi bẫy người dân theo dõi lẫn nhau như một cái cớ để dễ cho công an ghép tội người bất đồng chính kiến:

“Bây giờ nhân dân thành lập các tổ chức xã hội dân sự rất nhiều và phê phán đảng rất nhiều mà bây giờ họ phát giấy tố giác tội phạm đến từng gia đình thì chả có cái chính phủ nào làm như thế cả. 90 triệu người mà phát động phong trào nghi vấn lẫn nhau, cứ ghét nhau thì bảo gia đình kia có câu chuyện như thế… hoặc giả công an muốn trị ai thì lấy một địa chỉ nào đó đặt nghi vấn là người ta có tội. Vậy là 90 triệu người trở thành trận địa nội bộ đánh lẫn nhau.”

Truyền thống người Việt hàng ngàn năm nay không tố cáo người khác nếu họ chẳng gây hại tới mình ngoại trừ tranh chấp hay có thù hằn cá nhân. Nhà nước sẽ không nhận được phiếu tố giác nào có giá trị và vì vậy không còn cách nào khác là phải thu nhận thêm dư luận viên để họ làm điều này.

Nhiều người trên mạng xã hội đưa ra ý kiến rằng: yếu tố thuận lợi để công an yên tâm thuê dư luận viên đó là những người trong đội cải cách trong phong trào cải cách ruộng đất năm xưa đã bị kiểm điểm nặng nề và nếu bây giờ xuất hiện trở lại với căn cước “dư luận viên”, tức là không ai cả, chỉ là dư luận nói chung cho nên khi xảy ra hậu quả sẽ không ai chịu trách nhiệm cụ thể như hồi cải cách ruộng đất.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.