Chiến dịch “đánh lên” bất động sản: Thây ma biết đi và tầng cuối địa ngục

Posted: February 27, 2014 in Uncategorized
Tags:

Phạm Chí Dũng  (Quechoa) Theo BVN  – Từ tháng Giêng năm 2014, một chiến dịch “đánh lên” bất động sản lại được khởi động đồng loạt ở ba thủ phủ lớn trên phạm vi quốc gia là Hà Nội, Đà Nẵng và Sài Gòn, sau vài lần phải nhận lấy thất bại chua chát trong hai năm 2012 và 2013.

Xem thêm: Bụt ăn ba ma ăn bảy!

Hồi sinh xác chết

2 Một trong những phương cách hết sức cổ điển mà các nhóm đầu cơ bất động sản và ngân hàng sử dụng lần này vẫn là truyền thông. Không quá khó khăn để công luận nhận ra số lượng bài viết theo cách “thị trường bất động sản có nhiều dấu hiệu phục hồi”, “giá nhà đất bắt đầu tăng”… xuất hiện tràn lan và không cần giấu vẻ trơ trẽn trên nhiều tờ báo in và trang mạng.

Hà Nội – một trung tâm không chỉ về kinh tế mà ngày càng dồn dập biến động về xã hội và chính trị – trở nên sôi động và trơ trẽn hơn cả. Chiếm gần phân nửa số hàng tồn kho của cả nước về căn hộ cao cấp và trung cấp, thủ đô này có thể cảm nhận tâm trạng của các đại gia nơi đây đang bén ngọt đến thế nào nếu năm con Ngựa không thể phi mã tống táng hàng tồn và do vậy không thể thanh lý nợ xấu cho giới chủ ngân hàng luôn cầm dao đằng chuôi.

Như một đặc trưng thời thượng của làng báo chí Việt Nam, một đội ngũ viết thuê đã hình thành từ Bắc vào Nam. Nếu trước đây giới PR bất động sản này sinh sống chủ yếu trên các tờ báo thương mại, kinh tế, thì nay đã chen chân vào cả những tờ báo đảng loại 1 nhưng rất khó bán như Nhân Dân, Hà Nội Mới, Đại Đoàn Kết…

Thây ma biết đi

Tình thế nền tài chính và tín dụng quốc gia đang trở nên xấu chưa từng thấy vào đầu năm 2014, đặc biệt khi Moody’s – một hãng xếp hạng tín nhiệm có uy tín trên thế giới – lần đầu tiên tung ra số liệu đến 15% nợ xấu trên tổng tài sản của nền kinh tế Việt Nam. Bất chấp hành động của Ngân hàng nhà nước cải chính “báo cáo của Moody’s chỉ có ý nghĩa tham khảo”, một tỷ lệ mới vể nợ xấu cũng lần đầu tiên phải được thừa nhận bởi cơ quan Việt Nam quá nhiều tai tiếng này: 9%.

Quy luật biện chứng lịch sử cực kỳ thời thượng là không thể giải quyết được nợ và nợ xấu nếu không xử lý được núi tồn kho khổng lồ bất động sản, và ngược lại như một định lý đảo. Cặp bài trùng này đã hiện hình từ giữa năm 2011, khi một hãng xếp hạng tín nhiệm lớn trên thế giới là Fitch Ratings tuyên bố tỷ lệ nợ xấu trong các ngân hàng thương mại Việt Nam là 13%, tức gấp đến 4 lần con số chỉ hơn 3% do Ngân hàng nhà nước công bố vào cùng thời điểm.

Đến kỳ họp quốc hội gần giữa năm 2012, Ngân hàng nhà nước bất ngờ thừa nhận tỷ lệ nợ xấu lên đến 10%, tức chỉ số này đã tăng đến 3 lần chỉ trong vòng chưa đầy một năm. Ngay vào lúc đó, thị trường bất động sản đã trở nên nguy ngập với độ trơ lì đầy kiên định của nó là vô phương cứu chữa.

Không ai có thể hiểu được cơ quan điều hành tài chính – tín dụng và tiền tệ cao nhất quốc gia, nếu bản thân họ cũng không ý thức được những gì đã và đang làm. Trong tâm thế luẩn quẩn đối phó với sức ép của công luận, chỉ một thời gian ngắn sau tỷ lệ nợ xấu lại được Ngân hàng nhà nước kéo xuống 8%, rồi còn 6%. Nhưng với tất cả các đại biểu Quốc hội nặng thói quen đọc báo cáo do người khác cung cấp, vẫn không có gì đáng ngạc nhiên khi toàn bộ số liệu của Ngân hàng nhà nước đã không cần kèm thuyết minh hoặc một cơ sở tối thiểu nào cho hai chiều lên – xuống về tỷ lệ nợ xấu. Hiểu ẩn ý hơn, có lẽ đây là một trong những cơ quan có biệt tài giấu diếm đến tận cùng hoạt động số liệu, cùng lúc đẩy Việt Nam vào một trong những vị trí tồi tệ nhất trong bảng xếp hạng của Tổ chức Minh bạch quốc tế.

Ngay cả con số đầy bất ngờ về tỷ lệ nợ xấu lên đến 35-37% do Ủy ban giám sát tài chính quốc gia – một trong những cơ quan tư vấn của Chính phủ – đột ngột công bố vào giữa năm 2013, cũng không thể làm tình trạng minh bạch sáng sủa hơn. Nhưng đến lúc này, hiện thực nguy hiểm đã tỏ rõ thế nan nguy cận kề của nó: với độ chênh đến 6 lần giữa báo cáo của hai cơ quan cùng hệ thống nhà nước, người ta có thể mường tượng một cuộc khủng hoảng tài chính – tín dụng và cả mối xung đột phe nhóm có thể nổ ra ở Việt Nam trong những ngày tháng không quá xa xôi, tái hiện hình ảnh cuộc khủng hoảng tương tự ở Thái Lan vào năm 1997.

Cần nhắc lại, nếu trước cuộc khủng hoảng tài chính 1997, tỷ lệ nợ xấu chỉ được người Thái báo cáo có 5%, thì sau khi khủng hoảng bùng phát, giới quan sát đã kinh ngạc trước tỷ lệ nợ xấu thực ở quốc gia này lên đến 50%, tức gấp chẵn 10 lần!

Với trường hợp Việt Nam, mặc dù vẫn còn trong giai đoạn cố gắng che giấu sự thật, nhưng một sự thật khác không thể phủ nhận là trong suốt ba năm qua đã không thể giải quyết khúc xương lớn nhất thuộc về thị trường nhà đất. Gói hỗ trợ 30.000 tỷ đồng là một ví dụ rất tiêu biểu, khi qua 9 tháng khuyến dụ mới giải ngân được vỏn vẹn 3%.

Trong khi đó, dấu hiệu sức mua cạn kiệt vào tết nguyên đán 2014 lại như một điềm báo rất xấu đối với sức tiêu thụ nhà đất. Giảm đến 40-50% so với tết năm ngoái, lực cầu thị trường tiêu dùng đang làm nên một cơn chấn động về thiểu phát và có thể cả giảm phát. Tình hình đó chắc chắn đang phản ánh trạng thái “trơ” của không chỉ thị trường hàng hóa nói chung mà còn với cả thị trường bất động sản đang quá thiểu năng trí tuệ này.

Làm thế nào có thể tiêu thụ ít nhất 100.000 căn hộ trung cấp và cao cấp đang oằn mình trong nắng gió ở Hà Nội và Sài Gòn? Làm thế nào để vào giữa năm 2014 hoặc cùng lắm đến đầu năm 2015, các con nợ đại gia bất động sản có thể đẩy được hàng, dù chỉ một phần, để trả nợ cho các ngân hàng chủ nợ, để các ngân hàng mới có thể “phân loại nợ xấu và trích lập dự phòng rủi ro” như một đòi hỏi theo tinh thần “sống chết mặc bay” của Ngân hàng nhà nước?

Tầng cuối địa ngục

Trong thế tuyệt vọng, nhóm lợi ích ngân hàng ôm tài sản thế chấp bất động sản đang cố tung ra con bài cuối cùng vào năm nay. Chiến dịch “đánh lên” bất động sản thậm chí còn được khoa trương bởi một thông tin sốt dẻo úp mở mới được tung ra vào những ngày gần đây: sẽ có gói kích cầu lên đến 100.000 tỷ đồng dành cho thị trường này!

100.000 tỷ nào? Và tiền ở đâu ra? Hẳn giới đầu tư luôn bị thất vọng ở Việt Nam vẫn không quên sự kiện là vào cuối năm 2012 và sang nửa đầu năm 2013, những quan chức có tầm cỡ của Bộ Xây dựng như Thứ trưởng Nguyễn Trần Nam, cùng một dàn “chuyên gia lợi ích” đã liên tục “tiết lộ” về gói kích cầu lên đến 180.000 – 200.000 tỷ đồng cho bất động sản. Tuy thế cuối cùng thị trường khốn quẫn này vẫn không nhận ra bóng dáng của bất kỳ gói kích thích nào. Thậm chí, ngay cả vốn lưu động mà Ngân hàng nhà nước thường rót cho các ngân hàng thương mại vào dịp tết cũng gần như biến mất vào tết nguyên đán năm 2014.

Cô kiệt về nguồn vốn mới đang là tình thế thảm thương mà nhóm lợi ích ngân hàng không làm cách nào lay động được độ trơ của thị trường bất động sản. Núi tiền mặt vẫn dày ngộn trong két sắt Ngân hàng nhà nước và một số ngân hàng thương mại cổ phần, nhưng dấu chấm bi đát cùng tắc biến là nó lại không thể biến hóa vào thị trường lưu thông theo bất kỳ ý nghĩa sinh lợi nào. Tình hình đó càng lộ rõ triển vọng tắc nghẹn khi một chuyên gia PR tiết lộ một cách trần trụi: toàn bộ con số 100.000 tỷ đồng của “gói kích cầu” bất động sản không hề là “tiền tươi thóc thật” như giới đầu tư và tiêu dùng mong ngóng, mà chỉ là tiền được tạo ra bởi trái phiếu đặc biệt của Chính phủ.

Sẽ không có gì để bàn cãi về tính tác dụng của trào lưu phát hành trái phiếu, nếu tự thân nó không hàm chứa những thất bại hiển nhiên đã được thực chứng. Vào giữa năm 2013, kế hoạch phát hành 600 triệu USD trái phiếu chính phủ để cứu tập đoàn Vinashin đã không thể chứng nhận được bất cứ một nguồn tiêu thụ nào. Vậy với một thị trường bất động sản và cả hệ thống ngân hàng đã quá suy mòn niềm tin chính sách và cả niềm tin chính thể, làm sao có thể tống táng trái phiếu để lấy tiền cứu giới tồn kho?

2014. Kịch bản “phục hồi kinh tế” đang cố gắng được lặp lại những gì của năm 2009, tức cho thị trường chứng khoán sôi trào và kích thích tâm lý phục hồi giả dối đối với người dân và các nhà đầu tư. Tuy nhiên, khác hẳn với năm 2009 là lúc mà ngân sách nhà nước còn đủ 8,5 tỷ USD đổ ra cho một gói kích thích, trong hai năm 2012 và 2013 đã hoàn toàn chẳng có một định dạng nào cho gói kích cầu. Cũng bởi thế và cùng với độ trơ hiện hữu của thị trường bất động sản, cho dù chỉ số chứng khoán Việt Nam đang cố tình được đẩy lên gấp đôi độ tăng của thị trường chứng khoán Mỹ, vẫn quá khó có hy vọng là thị trường này sẽ tạo ra được hiệu ứng “bình thông nhau” với lực cầu trên thị trường bất động sản.

Thậm chí với thị trường chứng khoán Việt Nam, đặc tính vô cùng không minh bạch của nó cộng với thói quen “cờ bạc quen tay” của không ít kẻ chỉ muốn móc tiền từ túi người khác càng biến thị trường này thành một cơn chao đảo nóng lạnh cực kỳ bất thường. Không còn là tâm điểm để giải quyết hàng tồn kho, chứng khoán và cổ phiếu chỉ là liệu pháp cuối cùng để các nhóm lợi ích ngân hàng và bất động sản dùng để kích động tâm lý và sức mua đối với thị trường nhà đất. Bởi vậy nhiều khả năng là nếu độ trơ của thị trường bất động sản vẫn hoàn toàn lì lợm trong nửa đầu năm 2014, người ta sẽ chứng kiến một cú bổ nhào cay đắng của các chỉ số chứng khoán.

Dùng thị trường đầu cơ để tạo ra những ảo ảnh về phục hồi nền kinh tế – đó là cơn bĩ cực khôn nguôi của một nền kinh tế bị nạn cờ bạc và tham nhũng ăn vào tận xương tủy trong suốt hơn hai chục năm qua.

Toàn thể cơn bĩ cực như thế thuộc về “thành tích điều hành” của Chính phủ. Nhưng đáng phẫn nộ hơn, nó đổ lên đầu người dân toàn bộ đống rác thải của một thứ chủ nghĩa tư bản dã man trong nền kinh tế thị trường độc quyền “định hướng xã hội chủ nghĩa” theo ngôn ngữ và sở thích độc trị của Đảng.

Basam.info

 Ngẫm về tính thượng tôn pháp luật – Ngẫm về tính thượng tôn pháp luật (TBKTSG).

– Gửi tiền vào ngân hàng không sinh lời nhất nhưng có an toàn nhất không? (ĐBND).

– Ngân hàng liên doanh, nước ngoài “lớn” nhanh (TBKTSG). – Lãi suất hạ, DN vẫn chưa thể tiếp cận vốn (VTV).

– Lừa đảo gia tăng, ngân hàng đua nhau cảnh báo (VTV).  – Mời công an, tòa án vào cuộc (NLĐ).

– “Hàng chục tấn alumin đổ tràn trên quốc lộ 20″ – Kinh doanh cò con còn cố kiết!  (TTXVN/ĐX). – QL20 tan nát vì xe chở bauxite (GTVTĐX). – 2 ngày, 2 vụ lật xe chở alumina (SGGP).  Xem bài trước: – Hai dự án bauxite: Cẩn trọng hệ lụy nợ.

Bụt ăn ba ma ăn bảy!

Minh Diện   (Quechoa) Theo  blog Bùi Văn Bồng – Một giọng hát dân ca nỉ non của chương trình “Ngày mai tươi sáng” hoặc “Lá rách, lá lành ” đưa tới một làng quê hẻo lánh nào đó ở miền Nam, miền Trung, miền Bắc, và ống kính Camera chĩa vào những mái nhà lụp xụp, những xó bếp lạnh tanh, những mâm cơm không một mẩu thịt, cá , những cảnh đời lam lũ làm thuê làm mướn, bắt ốc mò cua sống lay lắt , phiêu dạt ngay trên chính nơi chôn rau cắt rốn của mình. Cảnh nghèo đói như một bức tranh toàn những gam màu xám xịt gây xúc động lòng người ngày nào cũng hiện lên trên màn ảnh nhỏ.

2 Rồi như một kịch bản viết sẵn, những cuộc vận động hướng về người nghèo được phát động, nhân danh hội này, hội nọ đứng ra tổ chức quyên góp tiền bạc. Người ta sục vào trụ sở doang nghiệp, nhả riêng doanh nhân vận động đóng góp. Với lợi thế của mình, nhiều nhà báo trở thành cộng tác viên tiếp thị hiệu quả. Những trang báo lăng-xê nhà tài trợ , đặc biệt TV trở thành một sân chơi hấp dẫn mời gọi các đại gia mở “tấm lòng vàng”. Những buổi truyền hình trực tiếp với sự xuất hiện của các vị lãnh đạo cấp cao , đại gia nối gót nhau lên sân khấu rót tiền vào “Qũy xóa đói giảm nghèo” như nước. Có những vị chủ tịch HĐQT, Tổng giám đốc doanh nghiệp nhà nước trương tấm bảng ủng hộ cả chục tỷ, trăm tỷ dù đang làm ăn thua lỗ, có những công ty tư nhân ủng hộ vài trăm triệu trong khi nợ đầm đìa . Mỗi lần thiên tai bão lụt xảy ra không biết bao nhiêu cuộc quyên góp mang chủ đề “lá lành đùm lá rách” xoáy vào lòng trắc ẩn của mọi người. Theo số liệu đăng tải trên báo chí, chỉ riêng Mặt trận Tổ quốc Việt Nam , từ năm 2006-2012 đã thu được hàng chục ngàn tỷ đồng cho quỹ xóa đói giảm nghèo.

Nhưng số tiền đó so với tiền Nhà nước đã bỏ ra để thực hiện chính sách nhân đạo ấy thì chẳng thấm vào đâu. Nhân ngày “ Thế giới chống đói nghèo” Bộ trưởng Bộ lao động thương binh và xã hội Phạm Thị Hải Chuyền phát biểu trên TV : “Dù kinh tế khó khăn, nhiều chính sách phải cắt giảm , nhưng riêng nguồn lực cho xóa đói , giảm nghèo không giảm mà còn tăng. Cụ thể nếu tính bình quân giai đoạn 2008-2012 nguồn lực đầu tư từ ngân sách nhà nước khoảng 90.000 tỷ đồng/năm , thì sau Đại hội XI của Đảng , tức từ năm 2011-2013, nguồn lực dành cho hộ nghèo tăng lên 120.000 tỷ đồng /năm”. Cụ thể hơn, theo số liệu của Bộ tài chính , từ năm 2005 đến 2012, chi từ ngân sách cho xóa đói giảm nghèo là 734.000 tỷ đồng. Nếu tính cả nguồn vốn cho vay ưu đãi lãi suất bằng 0, mỗi năm 20.000 tỷ, thì trong vòng 7 năm kể trên, Nhà nước còn phải bủ lỗ thêm 50.000 tỷ đồng, tổng cộng 784.000 tỷ đồng , chiếm hơn 12% tổng ngân sách. Ứơc tính cả hai khoản tiền từ ngân sách nhà nước và “ xã hội hóa” dành cho xóa đói giảm nghèo lên tới gần 6 tỷ đô la mỗi năm.

2 Nhẽ ra với khoản kinh phí khổng lồ đó,Việt Nam xóa sạch đói nghèo lâu rồi, nhưng oái oăn thay, nghèo vẫn hoàn nghèo. Trong bài “ Chính sách xóa đói giảm nghèo đối với đồng bào dân tộc thiểu số :Thực trạng và giải pháp”, đăng trên Tạp chí cộng sản ngày 27-11-2013, tác giả Minh Nhật thừa nhận : 38 % người dân tộc thiểu số vẫn thuộc diện đói nghèo. Còn cả nước , theo báo TuầnVietnam net , hiện có từ 500 ngàn đến 3 triệu hộ nghèo đói.

Vậy tiền xóa đói giảm nghèo đi đâu ? Hỏi ai, hỏi chỗ nào trong hàng chục nhóm chính sách , hàng trăm chương trình xóa đói giảm nghèo , như “Nhóm chính sách giảm nghèo toàn diện”, “Nhóm chính sách nâng cao đời sống nhân dân mang tầm quốc gia”, “Nhóm chính sách theo vùng” , “Chương trình 135”, “ Chương trình giảm nghèo nhanh”, “Chương trình giảm nghèo bền vững” v.v .  Hỏi ai, hỏi chỗ nào khi mỗi nhóm chính sách, mỗi chương trình ấy lại đẻ ra những nhóm đề tài nghiên cứu và mỗi nhóm đề tài lại đẻ ra những dự án to nhỏ rút tiền từ Quỹ xóa đói giảm nghèo?

Trả lời phỏng vấn của báo Đại đoàn kết ngày 29-9-2013, ông Đỗ Mạnh Hùng , Phó chủ nhiệm Uỷ ban các vấn đề xã hội của Quốc hội , cho biết trước năm 2011, số tiền bình quân chi cho mỗi hộ nghèo một năm là 180 triệu đồng chia từ nguồn quỹ 90 ngàn tỷ đồng /năm , từ năm 2011 đến nay, đã tăng lên 240 triệu đồng. Thế có nghĩa là mỗi tháng một hộ nghèo được từ 15 triệu đến 20 triệu đồng , và nếu bình quân mỗi hộ 4 khẩu, thì riêng khoản hỗ trợ của nhà nước đã có thu nhập từ 3,7 triệu đến 5 triệu đồng, bằng 3,2 đến 4 lần lương tối thiểu cán bộ công nhân viên và gấp từ 7 đến 10 lần mức chuẩn nghèo ở thành thị. Nhưng thực tế không phải như vậy. Bộ máy quản lý các chương trình , dự án xóa đói giảm nghèo đã ngốn gần hết tiền dành cho người nghèo mất rồi. Trên báo Tuần Việt Nan net , nhà báo Lê Nguyễn Huy Hậu dẫn lời Thứ trưởng Bộ kế hoạch đầu tư Đặng Huy Đông : “Mỗi năm người nghèo tiếp cận chỉ khoảng 10-15 triệu đồng/hộ. Có nghĩa, cứ mỗi 1 đồng người nghèo được nhận thì 10 đồng được trả cho bộ máy quản lý”. Cũng theo thứ trưởng Đặng Huy Đông, tỷ lệ chi cho hành chính sự nghiệp chiếm hơn 63% tổng số tiền giảm nghèo huy động được , còn mức đầu tư phát triển chỉ chiếm 36%, cụ thể số tiền chi phí để vận hành bộ máy xóa đói giảm nghèo ở Việt Nam hiện ở mức 75. 600 tỷ đồng/ năm tương đương 3,5 tỷ đô la. Nhà báo Lê Nguyễn Huy Hậu đã ví von một cách hài hước : Bộ máy xóa đói giảm nghèo mỗi năm ngốn hết 77 cái sân vận động Mỹ Đình , Hà Nội! (Tổng chi phí xây dựng sân Mỹ Đình 63 triệu đô la)

Qũy xóa đói giảm nghèo được sử dụng đầu tư rất quy mô, nào là phát triển vùng, phát triển nông nghiệp, phát triển việc làm, xây dựng cơ sở hạ tầng, khoa học kỹ thuật, dạy nghề, xuất khẩu lao động, bệnh viện, trường học v.v. Người ta bảo phải trao cho người nghèo “cái cần câu chứ không cho con cá”. Rất hợp lý, đúng nguyên tắc. Chỉ có điều “cần câu” nhiều nhưng quá đắt và người nghèo lại không câu được cá. Muốn được chọn là hộ nghèo có khi người nghèo phải hối lộ bộ máy quản lý, muốn học nghề phải trả học phí, và nếu muốn đi xuất khẩu lao động phải thế chân hàng ngàn đô la. Thực tế người nghèo chỉ tiếp cận được từ 4% đến 6 % số tiền từ quỹ xóa đói giảm nghèo , lại phải gánh các khoản chi phí cho việc đào tạo, cấp vốn, hỗ trợ việc làm, giáo dục… thì thử hỏi vác sao nổi “chiếc cần câu” mà câu cá? “Người ta xắm “cần câu” là để “câu những con cá bự trong ao nhà nước” chứ đâu phải để trao cho người nghèo”. Đại biểu Quốc hội Ksor Phước đã từng nói thẳng với báo chí như vậy.

2 Bộ máy quản lý chương trình xóa đói giảm nghèo phình ra bao nhiêu bụng người nghèo tóp lại bấy nhiêu. Có địa phương còn sử dụng Quỹ xóa đói giảm nghèo vào những chương trình khác như dự án nông nghiệp, nông thôn mới, nước sạch, cơ sở hạ tầng, khi những chương trình này đã được chi tiền từ nguồn ngân sách khác . Đại biểu Quốc hội Nguyễn Lâm Thành của tỉnh Lạng Sơn đã ví von chuyện đó như trong một bàn tiệc 4-5 người ăn một con gà, nhưng một con gà đó lại được viết hóa đơn thanh toán thành 4-5 con gà (Báo Đầu tư).

Phương ngôn có câu : “Bụt ăn ba ma ăn bảy!” Phải chăng việc xóa đói giảm nghèo ở nước ta nó cũng tương tự như câu phương ngôn ấy, nên dù tiền bạc đổ ra như nước mà vẫn không xóa được đói nghèo? Đáng buồn hơn là ngay cả thới bao cấp hình ảnh đói nghèo cũng không phơi ra như hiện nay. Người nghèo lang thang bán vé số dạo, lượm ve chai, đi ăn xin nhan nhản khắp phố chợ, tệ nạn trộm cướp tăng vọt một phần do đói nghèo. Không biết bạn suy nghĩ thế nào, bản thân tôi cảm thấy vô cùng nhức nhối mỗi khi thấy trên TV xuất hiện cái chương trình “Lục lặc vàng”, hoặc “Vượt lên chính mình”. Hảng trăm người dân nghèo xác xơ đứng phơi nắng , phơi rét hò hét, vỗ tay reo để cổ vũ cho người cùng cảnh thực hiện những kịch bản thô thiển không một chút nhân văn. Họ đâu biết một cặp bò, hoặc vài triệu bạc mà một số ít người nghèo may mắn nhận được chỉ bằng một phần trăm, phần ngàn số tiền người ta bỏ ra làm chương trình quảng cáo đó ? Và không ít kẻ làm giàu từ việc phơi bày cảnh ngộ nghèo khó của nhân dân như vậy.

Tờ báo TuânVietnam.net viết : “Có lẽ đã đến lúc Quốc hội cần mở một cuộc điều tra cụ thể và toàn diện về hiệu quả và tính hợp lý của chương trình xóa đói giảm nghèo . Ngay cả khi Việt Nam được Liên hợp quốc đánh giá là một trong những quốc gia có tiến bộ vượt bậc trong việc thực hiện mục tiêu thiên niên kỷ, thì cũng không thể biện minh cho sự lãng phí và thiếu hiệu quả quá lớn nguồn vốn như hiện nay. Bời vì để đạt được thành tích đó, có vẻ như Việt Nam đang đánh đổi cả sự phát triển về kinh tế lẫn ổn định chính trị, khi chỉ số nợ công cùa Việt Nam theo nhiều dự báo đã lên đến 95% GDP”.

Điều tra ai, điều tra thế nào khi “Tiêu cực, tham nhũng nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào chỗ nào cũng có” ( Lời Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng). Điều tra ai, điều tra thế nào khi những kẻ có chức quyền “Ăn của dân không từ một cái gì, từ tiền Bảo hiểm y tế của thương binh đến liều vắcxin của trẻ con”? (Lời Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan) Và ai là người có bàn tay sạch để phanh phui 94% nguồn vốn dành xóa đói giảm nghèo rơi vào đâu? nguyên Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền chăng?

– Hà Nội triển khai các biện pháp phòng ngừa tham nhũng, lãng phí (TTXVN/ND). – Cựu Phó tổng giám đốc Vinalines hầu tòa(TP).

– Ông Truyền nuôi vịt (Blog RFA). “Nhà báo nhận xét: ‘Người viết bài này đã có dịp rong ruổi từ Nam chí Bắc, chiêm ngưỡng những dinh thự hoành tráng gấp nhiều lần căn biệt thự của ông Truyền, ngắm những chiếc siêu xe vài triệu USD mà đôi khi chủ nhân chỉ là một chủ đầm tôm hay một ‘trùm nuôi vịt’ xuất sắc’. Thật là một so sánh tinh vi và không kém phần hài hước. Ông Truyền không nuôi tôm nhưng ông đích thị là một trùm nuôi vịt xuất sắc: ông nuôi… vịt trời để khi có ai hỏi thì ông nói vịt đã bay về nơi vô định“. – “Tôi sẵn sàng cung cấp thông tin để minh định tài sản” (PLTP).

– Trực Ngôn – Thông tin tiếp về vụ tham nhũng 9 tỉ đồng ở Liên hiệp các hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (Dân Luận). 

– Thi tuyển lãnh đạo: Chỉ một ứng cử, cũng thi? (HQ).

– Bộ trưởng Bộ Xây dựng thị sát vết nứt cây cầu 3.600 tỷ (TT).

– Công an vào cuộc vụ sập cầu khi đưa tang ở Lai Châu (NĐT). – Nghi ngờ chất lượng công trình (NLĐ). – Hậu vụ lật cầu ở Lai Châu: Lộ bất cập trong vận hành, bảo dưỡng cầu treo (DV). – Thủ tướng yêu cầu điều tra vụ đứt cáp cầu treo gây chết người(VOA). – ‘Lời xin lỗi sẽ an ủi được người dân’ (BBC). – Trách nhiệm trong vụ sập cầu Lai Châu (BBC).

– Sai phạm tại Công ty XSKT Hậu Giang: Thanh tra tỉnh giơ cao đánh khẽ (NLĐ). – Bình Phước: 3 cán bộ lãnh đạo bị kỷ luật (LĐ). – Phó Giám đốc Sở Tư pháp bị buộc thôi việc (VnM).

– Gây thương tích nhẹ, bị bắt giam gần 4 tháng (TT).

– “Hàng chục tấn alumin đổ tràn trên quốc lộ 20″ – Kinh doanh cò con còn cố kiết!  (TTXVN/ĐX). – QL20 tan nát vì xe chở bauxite (GTVTĐX). – 2 ngày, 2 vụ lật xe chở alumina (SGGP).  Xem bài trước: – Hai dự án bauxite: Cẩn trọng hệ lụy nợ.

4e14f-gif-tits-thimblerig-199831

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.