“Hội chứng vô trách nhiệm” trong đưa tin và bình luận

Posted: April 8, 2014 in Uncategorized
Tags: ,

(Viet-studies.info)Báo Nhân Dân ca tụng Gaddafi!  “Hội chứng vô trách nhiệm” trong đưa tin và bình luận (ND 7-4-14) — May mà báo Lao Động đăng tin này để “giải độc” báo Nhân Dân: Thêm những tiết lộ kinh hoàng về Gaddafi (LĐ 7-4-14)

Nhân Dân – Lâu nay, việc khai thác và công bố thông tin mà không kiểm chứng, xác minh rõ nguồn gốc đã trở thành một xu hướng đáng quan ngại xuất hiện trên một số tờ báo ở Việt Nam (nhất là báo điện tử và trang điện tử). Xu hướng này không chỉ làm sai nhiễu sự thật mà một số trường hợp còn gây tổn hại tới uy tín, hình ảnh của cá nhân, tổ chức liên quan, nhất là tới quan hệ quốc tế.

Có thể nói gần đây, thông tin từ báo chí, nhất là từ báo và trang tin điện tử đã trở thành “món ăn tinh thần” không thể thiếu với nhiều người, nhất là bạn đọc trẻ. Với tiện ích của internet, người đọc báo và trang tin điện tử không chỉ tiếp nhận thông tin, mà có thể comment để bình luận; hoặc khai thác bài vở đưa về blog, facebook cá nhân để trao đổi. Tuy nhiên, việc một số tờ báo có xu hướng câu “view” (lượt xem) bằng thông tin sốt, sốc, giật gân, không kiểm chứng trước khi đăng tải, không cần biết đúng sai, thậm chí có tin bài cực kỳ “rác rưởi”,… thật sự trở thành loại thông tin đầu độc người xem và cần phải phê phán. Thí dụ điển hình của hiện tượng này là việc khai thác tin tức một cách vội vã, thiếu thận trọng từ báo chí nước ngoài.

Cách đây vài năm, một số tờ báo ở Việt Nam đã đồng loạt hùa theo báo chí phương Tây vẽ nên chân dung của ông Gaddafi, cố lãnh đạo của Lybia như là “một nhà độc tài tham lam và lập dị, một tên bạo chúa cuồng dâm…”; vì thế, người dân Lybia phải “rên xiết” dưới “ách độc tài tàn bạo”! Người ta đưa tin, bình luận nhưng không đếm xỉa tới thực tế mà lẽ ra, nếu có trách nhiệm, trước khi khai thác từ báo chí phương Tây, cần phải kiểm chứng. Bởi nếu kiểm chứng sẽ thấy chí ít trong mục từ Libya trên Wikipedia viết như sau: “dưới chế độ của Ghadafi, tỷ lệ biết chữ tăng từ 10% lên 90%, tuổi thọ trung bình tăng từ 57 lên 77 tuổi, quyền bình đẳng được bảo vệ cho phụ nữ và người da đen, cơ hội việc làm được nâng cao cho các công nhân nhập cư, hệ thống phúc lợi được đầu tư cho phép người dân tiếp cận với giáo dục, chăm sóc y tế miễn phí cũng như hỗ trợ về nhà ở. Dòng sông Nhân tạo là dự án tưới tiêu lớn nhất thế giới cũng được đào để cung cấp nước ngọt cho Libya. Ngoài ra, việc hỗ trợ tài chính cũng được cấp cho các trường đại học để trao học bổng và chương trình phát triển việc làm. Do vậy, Chỉ số phát triển con người (HDI) của Libya được xếp vào mức cao trên thế giới, thứ hạng 58/177 nước năm 2005. Và Libya không hề có nợ nước ngoài”.

Ngoài ra, còn có thể biết những thông tin khác như: người dân Lybia có mức thu nhập bình quân đầu người cao nhất châu Phi (khi ấy ước chừng 6.700 USD), chính sách bảo hiểm xã hội ưu việt; các ngân hàng cho vay không lấy lãi, mua xe hơi sẽ được nhà nước hỗ trợ 50% giá, mỗi cặp vợ chồng mới cưới được nhà nước hỗ trợ 50.000 USD tiền mua nhà, mỗi bà mẹ sinh con được nhà nước hỗ trợ 5.000 USD, v.v. Đó là các thông tin tuyệt nhiên báo chí phương Tây không đề cập. Khi người ta bắt đầu tiến công Libya và chính quyền của Gaddafi bị lật đổ, bỗng dưng nhiều việc bị “khui ra ánh sáng”, từ “Gaddafi mang máy bay đi đàn áp dân chúng” tới “Gaddafi ủng hộ khủng bố”,… Tất cả chỉ nhằm biện hộ cho hành động lật đổ chính quyền hợp pháp ở một nước có chủ quyền. Rồi lại thấy một số tờ báo bê về nguyên xi “phát hiện động trời” của phương Tây rằng, ông Gaddafi có khối tài sản khổng lồ đến gần 200 tỷ USD! Và điều hài hước là người ta trút vào “tài sản khổng lồ” đó cả những khoản tiền đầu tư của chính phủ Libya, tiền thuộc sở hữu hợp pháp của các tổ chức nhà nước, rồi giải thích một cách kỳ quặc vì… Gaddafi “coi tài sản quốc gia là tài sản của gia đình”!?

Gần đây, liên quan đến các sự kiện ở Ucraina cũng có nhiều chuyện để bàn. Như việc một số báo mạng đăng hình lính đặc nhiệm “Berkut” của Ukraine quỳ gối và đưa tin: “Cảnh sát chống bạo động quỳ gối xin lỗi người dân ở thành phố Lviv vì các hành động đánh đập và nổ súng vào người biểu tình trong những cuộc đụng độ xảy ra ở Quảng trường Độc lập Kiev”. Chộp được tin này, một số diễn đàn của các thế lực thù địch và mấy nhà “dân chủ giả hiệu” lập tức té nước theo mưa, đưa lên bolg và facebook đăng ngay trạng thái (status) “khi nào thì công an Việt Nam mới xin lỗi nhân dân”!? Sau khi một video clip được công bố trên internet, dư luận mới biết chuyện những người cực đoan ở thành phố Lviv và Lutsk đã buộc cảnh sát đặc nhiệm “Berkut” của Ukraine phải quỳ gối xin lỗi, thậm chí có một số phần tử quá khích không chấp nhận và vội nhặt bất cứ cái gì trong tầm tay, ném vào các cảnh sát này. Sự kiện được làm sáng tỏ, một số báo và trang tin điện tử đã đăng tin sai vẫn không đính chính hoặc gỡ xuống. Họ coi thường người đọc, hay họ muốn “tiếp sức” cho những kẻ lợi dụng tin này để bình luận tiêu cực về Việt Nam?

Thông tin về dinh thự của Tổng thống Ucraina Yanukovych bị lật đổ cũng vậy. Nhiều tờ báo tập trung khía cạnh xa hoa của ngôi nhà mà quên kiểm chứng để thấy rằng ngôi nhà (hay khu phức hợp) đó là tài sản quốc gia, có nguồn gốc lâu đời. Khi còn là Thủ tướng (2002), ông Yanukovych đã được cấp một căn hộ trong khu đó. Sau đó ông thuê lại với giá rẻ. Và đến năm 2010, khi đắc cử Tổng thống, ông Yanukovych chọn khu này làm nơi ở của mình. Cho đến khi ông bị lật đổ, việc ai là chủ sở hữu thật sự của ngôi nhà vẫn còn đang là vấn đề tranh cãi. Thông thường, nhà ở của các nguyên thủ quốc gia ở phương Tây có tiêu chuẩn cao cấp nhất định, vì đó không đơn thuần là nhà ở mà còn là nơi tiếp khách của nguyên thủ, có thể coi là một yếu tố góp phần giữ gìn “bộ mặt” của quốc gia. Vậy việc có ngôi nhà này đâu phải do ông Yanukovych tham nhũng mà có được? Thế nhưng, thấy báo chí phương Tây làm ầm ĩ, lập tức một số tờ báo ở Việt Nam cũng nhanh nhảu hùa theo, để rồi cư dân mạng cứ thế a dua chửi bới (?) (…)

Thêm những tiết lộ kinh hoàng về Gaddafi

Lao Động – Bộ phim tài liệu mới của nhà làm phim người Anh Christopher Olgiati “Bên trong thế giới bí mật của Muammar Gaddafi” đã tiết lộ những thông tin chấn động về nhà độc tài Libya này.


Muammar Gaddafi

Bộ phim tài liệu cho hay, Gaddafi giữ chiếc đầu bị cắt lìa của kẻ thù trong tủ lạnh suốt 25 năm, xây một hầm ngầm tình dục bí mật dưới khuôn viên trường đại học Tripoli, chỉ để thỏa mãn thú hiếp dâm nữ sinh. Ngoài ra, thi thể của một số kẻ thù khác cũng được Gaddafi giữ trong tủ lạnh, và thỉnh thoảng “ghé thăm”.

Trong phim có cuộc phỏng vấn với cựu nhân viên CIA nổi loạn Frank Terpil, người được Gaddafi sử dụng trong đội “giết người thuê”. Terpil cho biết ông ta được trả 1 triệu USD để giết một trong những đối thủ của nhà độc tài, sau đó đem đầu người này về Libya.

Chính Terpil là người cho biết Gaddafi giữ đầu người trong tủ lạnh, cùng với thi thể nhiều nạn nhân khác mà ông ta sát hại. Theo tờ New York Post, Terpil trốn sang Cuba sau khi bị kết án 53 năm tù vì tội buôn bán vũ khí bất hợp pháp.

Đoàn làm phim cũng công bố bằng chứng về hầm ngầm tình dục ở đại học Tripoli để cưỡng hiếp nữ sinh sau khi phát biểu tại khuôn viên trường.

Căn phòng bí mật có một chiếc giường, bể tắm sục, dụng cụ phẫu thuật, mặt nạ cao su, thuốc gây mê, và nơi các cô gái bị kiểm tra xem có nhiễm bệnh lây qua đường tình dục hay không.

Theo tờ Mail, bộ phim tài liệu sẽ được phát sóng vào ngày 11.4.

[:-/] Gaddafi chi triệu đô để lấy đầu kẻ thù (TPO) 07/4/2013 – Một tài liệu vừa tiết lộ những thông tin kinh hoàng về Đại tá Muammar Gaddafi. Theo đó, cựu lãnh đạo Libya đã bạo chi cho một nhóm sát thủ để giết kẻ thù của ông. Theo Daily Mail, những thông tin kinh hoàng kể trên được tiết lộ trong bộ phim tài liệu của nhà làm phim người Anh tên Christopher Olgiati có tựa đề: “Bên trong thế giới bí mật của Muammar Gaddafi”.

[:-/]Vệ sĩ đồng trinh tiết lộ chuyện hậu cung Gaddafi (TPO) 25/10/2013 – Theo một cuốn sách về hậu cung của Đại tá Gaddafi, nhà lãnh đạo Libya đã bắt cóc nhiều nữ sinh, cưỡng bức và biến các cô thành vệ sĩ.

Cuốn sách – có tựa đề Hậu cung của Gaddafi – của phóng viên người Pháp Annick Cojean tiết lộ chuyện thâm cung bí sử của Đại tá Gaddafi, người đã mất mạng hồi tháng 10/2011 sau khi cầm quyền liên tục từ năm 1969.

Từ khi lên nắm quyền đến khi chết, theo tác giả Annick Cojean, Gaddafi đã bắt cóc, hãm hiếp nhiều phụ nữ và bắt họ đóng vai nữ vệ sĩ đồng trinh của ông ta trong các chuyến công du. Soraya (nhân vật đã đổi tên) là một trong những cô gái đó.

[:-/]Bắt thiếu nữ tuổi teen về làm nô lệ tình dục (TPO) 12/7/2013 – Câu chuyện của một trong các nô lệ tình dục phục vụ cố Tổng thống M. Gaddafi vừa được đăng trên Bưu điện New York góp phần làm sáng tỏ lối sống kỳ quặc và đáng sợ của cựu lãnh đạo Libya.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.