Thư ngỏ kính gửi Anh Tư Sang

Posted: April 8, 2014 in Uncategorized
Tags:

Nguyễn Khắc Mai (QuêChoa) – Thưa anh, tôi xin được xưng hô, bắt chước người Nam bộ, như thế, cho gần gũi.

Xem thêm: Đôi lời mạo muội gửi tới cụ Nguyễn Khắc Mai

Cụ Nguyễn Khắc Mai

Trước hết ,tôi xin kính chúc anh thân tâm an tịnh,và chúc mừng kết quả chuyến công du Nhật Bản vừa qua của Anh.Tôi được biết anh là duy nhất trong cương vị Chủ tịch Nước có văn bằng cử nhân luật học, mà những vị tiền nhiệm từ Hồ Chí Minh đến Lê Đúc Anh đều không có.

Vì thế, trong thư này tôi xin thưa với anh câu chuyện về “Tinh thần Luật pháp Việt”.(tôi mượn tên một tác phảm nổi tiếng “Esprit de lois” của Montesquieux để khẳng định, có một tinh thần luật pháp Việt không hề “rừng rú” tí nào. Một số kẻ không ít đang làm cho luật pháp Viêt trở nên hoang dã, đó là điều đáng lên án.

Thời Vua Duy Tân, ở nước ta từng có một vụ án đánh chết người trên công đường. Bấy giờ cụ cố Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, thân phụ của cố chủ tịch Hồ chí Minh, ngồi Tri huyện Huyện Bình Khê, Bình Định, đã để cho thuộc hạ tra tấn chết người. Triều đình hạch tội, đưa ra 3 hình phạt. Một là cách chức. Hai là tước bỏ khoa bảng. Ba là đánh 50 trượng trước công đường.Sớ tâu lên, Vua Duy Tân phê:Người ta là bậc khoa bảng, nhất thời lầm lỗi, chỉ cách chức, miễn cho hai hình phạt kia. Cụ phó bảng trở về làm thầy thuốc cứu người, kiếm sống.

Nay ở tỉnh Phú Yên lân cận lại xảy ra vụ công an tra tấn chết người.Việc xử sơ thẩm như thế nào, dư luận công chúng, trình độ kiền thức và đạo đức tư pháp của nhân viên tòa án như thế nào chắc Anh đã rõ.

Tôi nghĩ ở đây có ba tội. Một là tội đánh chết người trong công vụ. Tôi nhấn mạnh công vụ. Ở trong thôn xóm, đánh nhau chết ngừơi là cái ác vẫn còn trong nhân tính, phải trừng trị. Nhưng đánh chết người trong công vụ đang xảy ra nhiều nơi trong nước ta, thì không chỉ là vấn đề nhân tinh của cá nhân nữa.

Đây là nỗi sỉ nhục cho cái được gọi là “pháp quyền XHCN”, phải coi đây là tội phạm, nó làm nhục quốc thể, chế độ và sự tôn nghiêm của Nhà Nước. Đó là tội thứ hai. Tội thứ ba là sự vô trách nhiệm của những cơ quan, nghành và cá nhân liên đới. Nghành công an với khẩu hiệu rất hay: Vì nước quên thân, vì dân phục vụ, lại để nhiều năm xảy ra tình trạng vô thiên vô pháp mà không chấn chỉnh nỗi, thật không thể chấp nhận được.

Cho nên tôi cho rằng:

a. Phải xử nghiêm những viên công an đánh chết người hai tội, đánh chết người và cả tội làm nhục quốc thể, nhục chế độ, làm ô danh nghành công an vốn có cái tên rất hay là công và an.

b. Phải cách chức viên đội trưởng, kẻ đã trực tiếp chỉ huy vụ việc. Cách chức thường không phải là án lệ do tòa án quyết định, mà là biện pháp  hành chính để quản lý nghiêm minh và hiệu quả của công việc công cũng như tư. Điều đáng tức cười là một cô diễn viên vì không khai báo có chồng mà Bộ Văn hóa đã ra thông tư cấm hành nghề. Còn viên đội trưởng công an nọ chỉ bị phê bình cảnh cáo qua loa!

c.Viên Giám đốc Công an Tỉnh phải xin lỗi trước dân, trước Chính Phủ hứa sẽ không để xảy ra tình trạng trên trong phạm vi mình phụ trách. Vị này cũng vi phạm cả ba tính chất của tội lỗi nêu trên.

d. Hai viên Bí Thư và Chủ tịch Tỉnh cũng phai ngỏ lời xin lỗi dân vì đã thiếu trách nhiệm để cho vụ việc đàng xấu hổ xảy ra.

đ. Những chức trách liên quan như Trưởng ban Nội chính TƯ, Bộ trưởng Công an, Chánh án Tòa án Tối cao…phải thưa với báo chí về trách nhiệm của mình và hứa không để xảy ra tình trạng quân hồi vô phèng như đã xảy ra.

Tôi suy nghĩ từ câu của cụ Hồ nói rất hay : Trăm điều phải có thần linh pháp quyền. Pháp quyền của đất nước đã không còn thần ( thần, không chỉ là thần thánh, mà là cái tinh thần khiến nó văn hóa, nó văn minh, nó nhân tính, không dã man, bạo ngược.)

Câu chuyện Tinh thần luật pháp Việt, là việc lớn, lẽ nào giới luật học không quan tâm, không phấn đấu cho Nó sẽ là cái Thần của người Việt hôm nay.

Mấy lời cần bộc* của kẻ già nơi thôn cùng xóm vắng mong được tới tai anh, điều hay thì đem thi hành, điều dở thì bỏ đi, chỉ mong Nước trị, Dân an.Vạn phúc, vạn phúc.

Nguyễn khắc Mai, người già ở ô Đồng Lầm Thăng Long.

*Cần ,bộc loại rau cỏ dân giả, tầm thường,để chỉ lời quê mùa mộc mạc của dân thôn.

Đôi lời mạo muội gửi tới cụ Nguyễn Khắc Mai

Nhà thơ Thạch Quỳ (QuêChoa) – Thưa Cụ, đọc trên mạng Quê choa, thấy Cụ có nhiều bài viết rất hay, nhưng có một đoạn Cụ viết về ông Nguyễn Sinh Sắc, nguyên văn thế này:

Nhà thơ Thạch Quỳ

“Thời Vua Duy Tân, ở nước ta từng có một vụ án đánh chết người trên công đường. Bấy giờ cụ cố Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc, thân phụ của cố chủ tịch Hồ chí Minh, ngồi Tri huyện Huyện Bình Khê, Bình Định, đã để cho thuộc hạ tra tấn chết người.

Triều đình hạch tội, đưa ra 3 hình phạt. Một là cách chức. Hai là tước bỏ khoa bảng. Ba là đánh 50 trượng trước công đường.Sớ tâu lên, Vua Duy Tân phê:Người ta là bậc khoa bảng, nhất thời lầm lỗi, chỉ cách chức, miễn cho hai hình phạt kia. Cụ phó bảng trở về làm thầy thuốc cứu người, kiếm sống.”

(Learn more: Chuyện ở sân sau: Về ông nội và người cha của Chủ tịch Hồ Chí Minhvi.wikipedia.org )

Tôi rất kính trọng cụ Mai nhưng thật lòng thì vẫn muốn hỏi Cụ là Cụ đã dựa vào những tư liệu nào để viết ra các giòng đó?

Theo nhà văn Hồ Sĩ Sênh, bút danh Trường Lam, hội viên Hội Văn nghệ Nghệ an, đồng thời là con cháu trong giòng họ Hồ Sĩ, trong một bài khảo cứu về vấn đề này, có đọc công khai giữa các nhà văn xứ Nghệ thì sự việc này có hơi khác với đoạn văn cụ Mai đã viết ở trên.

Năm ông Sắc uống rượu say rồi bảo lính đánh chết người nông dân thiếu thuế ở huyện Bình Xuyên cũng là năm ông Cao Xuân Dục đang làm Thượng thư và ông Đào Tấn đang làm quan trong triều. Ông Cao Xuân Dục là học trò của ông Hồ Sĩ Tạo, ông Đào Tấn thì làm Tổng đốc Nghệ an mới được điều về Huế, cũng là người thân tình của ông Tạo. Ông Tạo từng viết thư gửi gắm ông Sắc cho cả 2 người này nhờ họ chăm lo giúp đỡ cả việc học hành ăn ở và thi cử từ thời ông Sắc còn học ở Huế.  Năm xẩy việc lính đánh chết người ở Bình Sơn cũng là năm nông dân cả nước đang sục sôi trong phong trào nổi dậy chống thuế. Vì thế mà sự việc đánh chết người càng trở nghiêm trọng, như đặt mồi lửa bên đống cỏ khô vậy. Chính nhà Vua cũng phải xanh mặt lo lắng vì sự việc này.

Khi người ta bắt và giải Ông Sắc về triều, nhà Vua chỉ nói có một tiếng “trảm!”.

Lập tức ông Cao Xuân Dục, ông Đào Tấn đều quỳ xuống vái lạy, van nài, xin nhà Vua thương tình, giảm tội. Nể lời ông Thượng thư và ông Đào Tấn, vua Duy Tân hạ án xuống là “Trảm giam hậu!”. Nghĩa là tống ngục, chờ chém sau!

Sau đó một thời gian,, ông Cao xuân Dục và ông Đào Tấn lập mưu đút lót  lính cai ngục,  cho thương nhân Sài Gòn Chợ Lớn về triều bán hàng vải vóc, nữ trang gây lộn xộn trong đám cung phi, cung tần, náo loạn cả Đại Nội, tạo cớ cho ông Sắc vượt ngục, trốn vào Gia định, sau đó đi tiếp vào tận bưng biền Đồng Tháp như  ta thấy ngày nay.

Thiển nghĩ, theo tư liệu được kể lại trong gia tộc họ Hồ Sĩ do anh Hồ Sĩ Sênh sao chép thì nếu ông Sắc không trốn khỏi ngục, có thể ông đã bị thi hành án, Vua Duy Tân không xử án “án treo” đối với án giết người một cách nhẹ nhàng như cụ Nguyễn Khắc Mai nói đâu! Mà xử án cụ Sắc là xử án ông quan, buộc ông quan phải chịu trách nhiệm về việc đánh chết người, chứ không phải chỉ xử án mấy tên lính tẹp nhẹp thừa hành công vụ dưới trướng đâu nhé! Đôi lời mạo muội, có phần hơi phạm thượng, xin Cụ Mai tha thứ!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.