Thả tù chính trị, VN học Miến Điện?

Posted: April 20, 2014 in Uncategorized
Tags:

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng (BBC) – Vô tình hay hữu ý, chính thể Việt Nam đã lùi sâu một độ trễ nhân quyền so với Miến Điện. Phải gần ba năm sau khi Tổng thống dân sự Then Sein phóng thích nữ lãnh tụ đảng đối lập Aung San Suu Kyi và bắt đầu lộ trình thả tù chính trị, Nhà nước Việt Nam mới bắt đầu nhận ra các tù nhân lương tâm ở đất nước này có giá đến thế nào trước cái giá không hề rẻ của Hiệp định TPP.

Xem thêm: Liệu nhà báo Phạm Chí Dũng sẽ được xuất cảnh đi Mỹ hay không? + Không thực tâm cải cách thì vào TPP vô ích

Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ đã sang Mỹ hôm 7/4/2014

Lần đầu tiên từ mốc thời điểm 1975, số lượng tù nhân chính trị ở Việt Nam lại được “khoan hồng” nhiều và “chất lượng” đến thế. Chỉ trong vỏn vẹn 5 tuần lễ, 4 người bất đồng chính kiến và một người thuộc quân đội chế độ cũ đã được thả ra.

Thậm chí giới quan sát còn không khỏi bị bất ngờ khi những cái tên luôn bị chính quyền xem là “nguy hiểm” như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung cũng được “ân xá”.

Một dấu son nhỏ có nét tương đồng với kịch bản Miến Điện đang nổi lên trên gương mặt chính thể cầm quyền ở Việt Nam. Một sự thật hoành tráng nhưng đầy cay đắng mà một cây bình luận trong giới dân chủ đã phải thốt lên về trường hợp Cù Huy Hà Vũ: “Không phải Tổ quốc và nhân dân xóa tội, mà Chính phủ Hoa Kỳ đã “đặc xá” cho ông!”.

“Bản luận văn Thein Sein”

Hiện tại bắt nguồn từ dĩ vãng, một dĩ vãng mà khi nó xảy ra đã không mấy người tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Đơn giản là nếu không có cuộc gặp tại Phòng bầu dục vào tháng 7/2013 giữa hai người tương nhiệm Trương Tấn Sang và Barak Obama, làm thế nào để Việt Nam có thể tiến tới điểm chạm TPP sát như ngày hôm nay cùng một ít “tài nguyên nhân quyền” được song trùng phát mãi?

Và nếu không có những chuyến thăm “đòi nợ” của Ngoại trưởng John Kerry và nữ Thứ trưởng ngoại giao Mỹ Wendy Sherman tại Hà Nội lần lượt vào tháng 12/2013 và tháng 3/2014, làm sao “người tù thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu được sum họp với gia đình ông sau 37 năm nằm giữa bốn bức tường tăm tối của chế độ?

“Nơi nào có lợi ích chung Mỹ – Việt, nơi đó có thể đối thoại” – John Kerry đã nêu ra một định đề như vậy. Và xét cho cùng, đó là một quy luật mà tính chân lý của nó vẫn chưa bị phủ nhận cho đến giờ, đặc biệt trong thế cầu cạnh khắc khoải của Hà Nội đối với Washington. Và đó cũng là lý do vì sao Nhà nước Việt Nam lại vội vã thả nhà giáo Đinh Đăng Định cùng một lệnh đặc xá dành riêng cho ông, tránh thoát trách nhiệm dành cho một cái chết cực kỳ phản cảm về đối ngoại trong chốn lao tù.

Miến Điện cuối năm 2011 và sang năm 2012… Cũng có cơ cảnh của hàng chục tù nhân chính trị “sắp chết” như Đinh Đăng Định. Nhưng điều trớ trêu là vào khoảng thời gian trên, trong lúc Thein Sein đã hào phóng thả vài ba đợt tù nhân với số lượng lên đến hàng trăm người, trong đó có cả vài người tù bị kết án chính trị lên đến hàng trăm năm, Nhà nước Việt Nam lại đạt đến cao trào bắt bớ các nhân vật bất đồng chính kiến.

Chỉ riêng năm 2012 đã có gần 50 người bị bắt và sau đó bị kết các loại án khác nhau, liên quan đến các điều luật “chính trị hóa” của Bộ luật hình sự, trong đó phổ biến nhất là điều 88 (tuyên truyền chống nhà nước), điều 79 (âm mưu lật đổ chính quyền), và sau đó là điều 258 (lợi dụng quyền tự do dân chủ).

Cuối năm 2012, lần đầu tiên sau nửa thế kỷ chìm trong ngột ngạt của một chế độ đóng kín và sau đó là chủ nghĩa quân phiệt, Chính phủ Miến Điện đã bắt đầu nhận được món quà xóa nợ của Phương Tây.

6 tỷ USD từ Câu lạc bộ Paris, và nhiều món nợ lẻ được hủy bỏ bởi các quốc gia như Na Uy, Pháp, Nhật Bản, Đức mà tổng cộng lên đến hàng chục tỷ USD, đã khiến cho đất nước nghèo đói này thoát khỏi một gánh nặng kiệt quệ để từ đó có thể vươn đầu lên. Con sóng đầu tư nước ngoài cũng bất chợt tăng cao độ gấp ba lần vào năm 2013.

Ngay sau bước chân hứa hẹn và nụ cười tươi rói của Obama tại phi trường Rangoon , thế giới tư bản bỗng nhiên nhận ra những tiềm năng phi mã mà trước đó họ chưa bao giờ thừa nhận ở Miến Điện. Tiềm năng này còn trở nên nhiều ý nghĩa hơn nữa khi một tiềm năng khác – dự án thủy điện Myitsone với giá trị lên đến 7 tỷ USD của giới đầu tư Trung Quốc – đã bị Tổng thống Thein Sein thẳng tay hủy bỏ.

Đến lúc này, hẳn chính giới và các nhà tư bản phương Tây đã xác nhận về sự xác quyết và chọn lựa của chế độ hậu quân sự độc tài ở Miến Điện. Không ít người còn dự đoán về một tương lai không xa, đất nước này có thể được gia nhập Hiệp định TPP với tư cách một thành viên “đặc cách”. Tất nhiên, đề dẫn của “bản luận văn Thein Sein” là khá rõ ràng khi vào cuối năm 2012, chính quyền Miến Điện chính thức hủy bỏ đạo luật cấm biểu tình, và vào tháng 4/2013 Thein Sein đã chính thức cho phép báo chí tư nhân hoạt động.

Còn đến cuối năm 2013, vị cựu tướng lĩnh quân đội có gương mặt trí thức này đã giữ trọn vẹn lời thề với Nghị viện chung châu Âu khi phóng thích toàn bộ tù nhân chính trị tại đất nước mình.

Kết quả là tất cả những nơi trên châu Âu mà Thein Sein đặt chân đến, ông đều được đón tiếp không chỉ bằng nghi thức dành cho nguyên thủ quốc gia, mà bởi điều mà báo chí nước ngoài đã mô tả như “một tình cảm tương xứng”.

Tổng thống Thein Sein được khoản đãi trọng thị ở Hoa Kỳ

Những chính khách ngược dòng

Nhưng trong những năm tháng mà Miến Điện đang tiến vọt trên con đường dân chủ hóa và thu nạp nhiều tình cảm về kinh tế, ngoại giao của phương Tây, Nhà nước Việt Nam vẫn vật lộn trong cơn đau không thành tiếng giữa ý thức hệ lỗi thời về chủ nghĩa xã hội và chiến dịch “thanh toán” dân chúng cùng cuộc thanh toán lẫn nhau giữa các nhóm lợi ích nứt đố đổ vách. Nửa năm sau cuộc gặp Sang – Obama, mọi chuyện vẫn gần như giậm chân tại chỗ từ hệ quy chiếu chính quyền Việt Nam.

Quẫn bách hơn thế, hình như không ai trong giới lãnh đạo cao cấp ở đất nước này còn đủ sáng suốt, ý chí “đoàn kết” và đặc biệt là thiên bẩm quyết đoán để nhận ra đâu là lợi ích chung dân tộc và đâu là lối thoát riêng cho mình.

Tình thế nan giải đó đang phát triển đến mức mà ngay sau đợt thả tù chính trị chưa có tiền lệ vừa qua, đã không có bất cứ tổ chức hay cá nhân lãnh đạo nào “lên tiếng chịu trách nhiệm”, cho dù dư luận về việc ai đó sẵn lòng lên tiếng tranh công ghi điểm với Mỹ và phương Tây chỉ còn là vấn đề thời gian.

Cũng theo cố tật không mấy minh bạch có truyền thống ăn sâu từ trước tới nay, hầu hết các báo đảng đều không thốt nên lời về những trường hợp phóng thích tù chính trị, hoàn toàn ngược chiều với lúc bắt họ. Phải chăng người ta cảm thấy việc tuyên truyền vào thời điểm này là “không có lợi” cho chế độ khi phải thừa nhận một sự nhượng bộ đáng kể đối với Hoa Kỳ? Hay còn lý do quá tế nhị nào khác?

Nhưng nói gì thì nói, việc không một cá nhân lãnh đạo nào lên tiếng đã cho thấy một khả năng quan trọng rất có thể xảy ra: không phải bất cứ cá nhân nào, mà “chiến dịch” thả tù chính trị là do “tập thể Bộ chính trị” quyết định.

Nếu không mang bất kỳ dấu ấn cá nhân nào cho chiến dịch thả tù, cơ chế tập thể lại minh họa cho một khả năng khác: thế tương quan lực lượng trong đảng vẫn còn nguyên trạng thái giằng co. Vẫn chưa chính khách nào rút được chân từ mớ bùng nhùng mà họ đã phải “quyết liệt” chịu đựng bất lâu nay.

Và nếu hai khả năng trên là hiện thực, điều đó lại dẫn đến một kết luận quan trọng không kém: tình thế kinh tế – chính trị học ở Việt Nam đã có thể chạm vào giới hạn “sự tồn vong của chế độ”, khiến cho ngay cả những người “kiên định” nhất cũng phải dần ngả sang kế sách “Đông hòa Tôn Quyền, Bắc cự Tào Tháo”.

Có lẽ không cần giải thích, tất cả độc giả yêu thích kiệt tác “Tam quốc diễn nghĩa” đều hiểu Tôn Quyền và Tào Tháo là ai.

Đàn áp hay đối thoại?

Động thái thả tù chính trị cũng có vẻ bị dồn ép bởi một động tác đến từ bên kia bán cầu: vào cuối tháng 3/2013, lần đầu tiên Dự luật chế tài nhân quyền Việt Nam, mang số hiệu HR. 4254 đã được dân biểu Ed Royce, chủ tịch Ủy ban đối ngoại Hạ nghị viện Mỹ, trình ra Quốc hội quốc gia này. Nếu được thông qua và thành hình, văn bản luật này sẽ mang ý nghĩa xã hội ghê gớm khi khống chế đường xuất cảnh và phong tỏa luôn tài sản ở nước ngoài của những chính khách vi phạm nhân quyền trầm trọng trong chính thể Việt Nam.

Người ta cũng biết rằng vào năm 2011 đã từng có động tác “chế tài” tương tự đối với chính thể Miến Điện. Nghe nói một danh sách lên đến 5.000 nhân vật ở quốc gia này đã được ưu tiên trình cho tổng thống Mỹ.

“Kịch bản Miến Điện” cũng bởi thế đang hứa hẹn vài điểm xuyết cho bức tranh nhân quyền và nội chính ở Việt Nam.

Cũng đã đến lúc cần dẫn ra một quan niệm mới: Nơi nào có chung quyền lợi của giới quan chức và dân chúng, nơi đó có thể đối thoại được. Vì xét cho cùng, đó là phương án hoàn toàn có cơ sở đắt giá, khi kể từ sau cuộc nổi dậy của người dân Thái Bình vào năm 1997, cho đến nay mới diễn ra tình trạng hầu hết quan chức xã Bắc Sơn ở Hà Tĩnh phải đưa gia đình đi “lánh nạn”. Một cơn sóng dữ và rất có thể là con sóng “hồi tố” của nông dân phản kháng thu hồi đất vô lối sẽ diễn ra trên diện rộng ở đồng bằng sông Hồng và ngay tại Hà Nội.

Chế độ suy vong, chức quan hữu trách – không một quan chức đủ khôn ngoan và tính toán nào lại không cảm nhận được rằng cứ với cái đà này, dù mối đe dọa chế độ không đến từ giới bất đồng chính kiến, song tiếng kêu thán oán phẫn uất tràn ngập trong dân chúng mới chính là một lực lượng tự phát và ghê gớm có thể hất đổ chân ghế rệu mục của thể chế vào bất kỳ lúc nào.

Để khi đó, những lãnh đạo bị coi là vi phạm nhân quyền và đàn áp dân nhiều nhất sẽ phải đối mặt với vài lựa chọn cực kỳ khó khăn: hoặc bị đấu tố theo kiểu “cách mạng văn hóa” ở Trung Quốc vào những năm 60 của thế kỷ trước và có thể không tránh khỏi một kết cục xấu nhất, hoặc phải tìm đường lánh thoát khỏi khu vực Đông Dương trong tình thế rủi ro tài sản quan chức luôn tương xứng với mọi giá trị hạnh phúc mà tài sản đó đã từng mang lại cho họ.

Nhận thức được sinh ra từ trải nghiệm, còn trải nghiệm đang gặm dần vào hành vi. Vào những ngày này, một chuyện lạ đã xảy ra ở An Giang – thánh địa của giới Phật giáo Hòa hảo và cũng là “căn cứ địa” của thế giới “công an trị”.

Một cuộc sinh hoạt về tuyên ngôn nhân quyền Liên hiệp quốc vừa được các giáo hữu Phật giáo Hòa hảo thuần túy tổ chức. Tuy nhiên khác hẳn với những năm trước và nhiều lần trước, không khí lần này trở nên “ôn hòa” một cách bất thường. Thậm chí, buổi sinh hoạt còn có mặt của một đương kim phó công an xã với tư cách “khách mời” cùng thái độ “lắng nghe”.

Phải chăng đó là dấu chỉ cho một sự hòa quyện bắt buộc giữa xã hội dân sự độc lập với “xã hội dân sự định hướng xã hội chủ nghĩa”?

Nhưng dù gì, tương lai cũng đang nhận được hy vọng nảy nở từ quá khứ hoang tàn. Quá cám cảnh với tình thế không khác mấy “thù trong giặc ngoài” như hiện thời, sẽ là khả dĩ chấp nhận cho nhà cầm quyền nếu họ chịu thỏa hiệp với quốc tế và trên hết với dân chúng bị trị.

Bài học hiện tồn của chính thể Thein Sein vẫn còn nguyên đó: chính quyền quân đội và cảnh sát chưa hề mất mát gì, ngoài một ít tâm niệm chia sẻ quyền được sống cho người dân của họ.

[:-/]Liệu nhà báo Phạm Chí Dũng sẽ được xuất cảnh đi Mỹ hay không ? (RFI) Thụy My – Trong khuôn khổ các hoạt động nhân Ngày Tự do Báo chí Thế giới 3 tháng Năm, một số nhà báo và blogger từ Việt Nam được mời sang tham dự buổi điều trần tại Quốc hội Hoa Kỳ ngày 29/04/2014 và một cuộc hội thảo vào ngày 01/05 tại Washington DC, nhằm vận động cho tự do báo chí trong nước.

Các khách mời này sẽ tham gia một loạt các sinh hoạt như thảo luận về những thử thách của việc khởi động một nền báo chí độc lập tại Việt Nam. Bên cạnh đó, các nhà hoạt động cũng sẽ tiếp xúc với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Liên Hiệp Quốc, một số dân biểu Mỹ, các tổ chức nhân quyền, công ty tin học, tham gia khóa huấn luyện về truyền thông và an ninh mạng.

Được biết chủ đề của Ngày Tự do Báo chí Thế giới 2014 là « Tự do cho truyền thông vì một tương lai tốt đẹp hơn ».  Dấu nhấn được đặt trên các vấn đề : truyền thông tự do, Nhà nước pháp quyền, báo chí chuyên nghiệp là một bộ phận của phát triển.

Vừa rồi có ba nhà hoạt động đã đến Mỹ, hai người khác bị ngăn chận tại sân bay. Riêng tiến sĩ, nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng, người đã từng bị cấm xuất cảnh đi Genève để tham dự một cuộc hội thảo về nhân quyền với tư cách diễn giả hồi tháng Hai, lần này cũng được mời làm diễn giả trong buổi điều trần, nhưng hộ chiếu của anh vẫn đang bị thu giữ.

RFI Việt ngữ đã phỏng vấn tiến sĩ Phạm Chí Dũng về các vấn đề liên quan đến khả năng xuất ngoại của anh, nghe:

.
[:-/] Xem RFA Phỏng vấn TS Phạm Chí Dũng, người bị cấm đi Mỹ vận động cho nền truyền thông độc lập tại Việt Nam

TS Phạm Chí Dũng: Nền báo chí độc lập nằm trong một xã hội dân sự độc lập, và Việt Nam trong tương lai phải cố gắng làm sao xây dựng một xã hội dân sự độc lập với Nhà Nước, để phản biện với Nhà Nước.

Không thực tâm cải cách thì vào TPP vô ích

Nam Nguyên (RFA) – Với hy vọng Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP có thể được thông qua vào cuối năm 2014 và Hiệp định thương mại tự do với EU đầu năm 2015, Hà Nội hy vọng có một lộ trình nhất định để Việt Nam thực hiện những cải cách then chốt, đáp ứng những điều kiện khắt khe để được hưởng lợi.


.
Kinh tế hay kinh tế chính trị?

000_Hkg8373113-305Ông Trần Quốc Khánh, Thứ trưởng Bộ Công thương – Trưởng đoàn đàm phán TPP của Việt Nam (phải) và Bà Barbara Weisel, Trưởng đoàn đàm phán TPP của Mỹ tại cuộc họp báo chung ở Singapore vào ngày 13 tháng 3 năm 2013 sau khi kết thúc một vòng đàm phán TPP. – AFP PHOTO / ROSLAN Rahman

TS Phạm Chí Dũng nhà nghiên cứu độc lập ở TP.HCM cảnh báo tình trạng Việt Nam sẽ mất nhiều hơn được, nếu nhà nước chỉ cải cách nửa vời để được chấp nhận tham gia TPP.

Được biết Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương có tham vọng thiết lập một khu vực thương mại tự do trải dài từ Úc qua một phần Đông Nam Á tới Châu Mỹ. Khu vực này chi phối 40% GDP và 1/3 trao đổi thương mại toàn cầu. Việt Nam hy vọng rất nhiều về việc gia tăng kim ngạch hàng hóa xuất khẩu tới các nước TPP trong đó có các nền kinh tế lớn như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc, Canada… TS Phạm Chí Dũng nhận định:

“Cái khó khi vào TPP mà anh không thay đổi, không cải thiện ngay hệ thống luật pháp, cũng như triển khai và thực thi luật pháp thì chính anh sẽ bị thiệt hại đầu tiên. Việt Nam sẽ bị thiệt thòi đầu tiên trong cuộc cạnh tranh quốc tế, tức là thuế suất có thể giảm từ 15%-17% xuống 0% cho dệt may lộ trình tới năm 2016. Nhưng chưa kịp xuất hàng đi thì coi chừng đã phải nhập hàng với thuế suất 0%. Tại vì khác với định chế Tổ chức thương mại thế giới (WTO), đối với TPP có thể nói đây là cuộc cạnh tranh sòng phẳng hơn nhiều và không có ưu ái cho ai hết. Đây là một cuộc cạnh tranh công bằng và nếu như một bên không thể tỏ rõ bản lĩnh và năng lực của họ thì họ chỉ có thiệt thòi mà thôi.

Tôi e rằng cuộc chơi sắp tới ngay cả khi Việt Nam được tham gia vào TPP trong tình trạng hiện nay, không cải cách doanh nghiệp nhà nước, không nâng cao được ít nhất về mặt nhận thức TPP là cái gì, TPP thực chất là vấn đề kinh tế hay còn là vấn đề kinh tế chính trị… thì lúc đó các doanh nghiệp Việt Nam sẽ lãnh đủ và nền kinh tế việt nam sẽ không thể nhờ váo cứu cánh TPP để có thể phục hồi, thoát khỏi suy thoái hiện nay.”

Báo chí Việt Nam trích lời ông Trương Đình Tuyển, cố vấn cao cấp của Chính phủ về đàm phán hội nhập quốc tế: Việt Nam đang tới gần hơn Hiệp định thương mại tự do (FTA) với EU và Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP. Việt Nam và Hoa Kỳ ở trong số 12 quốc gia tham gia đàm phán TPP, trong đàm phán với Hoa Kỳ hai bên đã giải quyết được 7 trong số 10 điểm khác biệt. Theo lời nhân vật từng là Bộ trưởng Thương Mại thì vào TPP một trong những vấn đề đau đầu đối với Việt Nam là điều kiện về quyền tự do lập nghiệp đoàn. Quan điểm của Hà Nội là chỉ có một Tổng liên đoàn lao động và không thể chấp nhận yêu cầu này. Tuy vậy, ông Trương Đình Tuyển khẳng định, Việt Nam sẽ thỏa hiệp vấn đề này bằng cách mở rộng quyền của công đoàn cơ sở.

000_Hkg8373114-250Trưởng đoàn đàm phán TPP từ 11 quốc gia, Australia, Brunei, Canada, Chile, Singapore, Mexico, New Zealand, Peru, Mỹ và Việt Nam tham dự cuộc họp báo chung ở Singapore vào ngày 13 tháng 3 năm 2013 sau khi kết thúc một vòng đàm phán TPP. – AFP PHOTO / ROSLAN Rahman.

Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế nguyên thành viên ban nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ cho rằng:

“Tổ chức công đoàn dù thành lập bằng hình thức nào thì cũng vẫn phải tôn trọng quyền của người công nhân của những người tham gia công đoàn là điều thiết yếu nhất. Nếu tin ở công nhân, tin ở người dân của mình thì tôi nghĩ nhà nước hoàn toàn có thể cải thiện những qui định liên quan về công đoàn được.

Nhưng lâu nay hệ thống công đoàn cũng chưa thực sự làm tốt vai trò của mình, thí dụ nhiều trường hợp được nêu lên báo chí và trường hợp thực tế là ở Việt Nam tình trạng đình công tăng lên rất nhiều, mỗi năm xảy ra hàng trăm vụ đình công nhưng hầu hết không được công đoàn dẫn dắt. Ở đây người ta có ý phê phán vai trò của công đoàn là chưa thực sự nắm được yệu cầu của công nhân và không tham gia giải quyết được những bức xúc, để đến mức công nhân phải đình công theo một cách tạm gọi là tự phát. Từ đó gây ra những rắc rối nhất định và thậm chí họ còn đặt vấn đề phải chăng công đoàn ăn lương của các ông chủ nên đứng về phía các ông chủ chứ không đứng về phía công nhân. Với những điều như vậy nó đòi hỏi thay đổi hệ thống công đoàn, chính bản thân hệ thống công đoàn hiện nay muốn giữ được vị trí của mình, muốn phát triển được thì phải thay đổi cách hoạt động của mình, phải quan tâm nhiều hơn đến quyền lợi của công nhân, phải thực sự đại diện cho công nhân.”

Quyền lập hội của người lao động

TS Phạm Chí Dũng nhận định là, vấn đề quyền lập hội của người lao động gần như là một điều kiện tiên quyết đặt ra cho việc Việt Nam có được vào TPP hay không bên cạnh vấn đề nhân quyền và vấn đề doanh nghiệp nhà nước. TS Phạm Chí Dũng cho là thực tế đã minh chứng là khó tin tưởng sự hứa hẹn của nhà nước Việt Nam. Ông nói:

“Tháng 10/2013 trong vòng đàm phán ở Brunei nghe nói một số nước trong TPP xác nhận là có thể cho nhà nước Việt Nam ân hạn trong vòng 5 năm để cải cách các doanh nghiệp nhà nước. Đó là một điều kiện cần cùng với vấn đề nghiệp đoàn lao động. Nhưng thực chất các doanh nghiệp nhà nước ở Việt Nam bây giờ vô cùng khốn khó và tính độc quyền quá cao. Thay đổi nó chính là thay đổi cái nồi cơm làm họ mất đi quyền lợi, thế thì làm sao có thể cải cách được. Sau khi có xác nhận về ân hạn 5 năm thì cũng có một vài động thái ở Việt Nam về cải cách doanh nghiệp nhà nước, rồi cổ phần hóa, nhưng tất cả cũng chỉ là trên từ ngữ mà thôi. Trong thông điệp đầu năm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đề cập giảm độc quyền xóa độc quyền. Nhưng mà cho tới nay thì tất cả những mặt hàng chiến lược chẳng hạn như xăng dầu rồi điện và sữa vẫn còn y nguyên và vẫn bùng nhùng tăng giá đè đầu cưỡi cổ người dân.”

Trong đàm phán TPP, Hoa Kỳ đòi hỏi nguyên tắc bình đẳng trong kinh doanh giữa các thành phần kinh tế. Việt Nam muốn duy trì bao nhiêu doanh nghiệp nhà nước cũng được nhưng phải cạnh tranh bình đẳng với doanh nghiệp tư nhân, không được hưởng đặc quyền đặc lợi. Trong đàm phán FTA với EU, theo lời cựu Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển Việt nam được yêu cầu phải chấm dứt mọi ưu đãi cho doanh nghiệp nhà nước cả trên luật pháp cho tới thực tiễn. Trong đó có vấn đề đất đai, cũng như được cấp tín dụng chỉ định từ ngân hàng thương mại của nhà nước.

Ngoài những thay đổi căn bản về thể chế để có thể đạt tới Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP và Hiệp định thương mại tự do với EU, việc hưởng lợi từ xuất khẩu hàng hóa miễn thuế vào các thị trường liên quan cũng không phải là một món quà dễ dàng. Thí dụ hàng dệt may vào TPP để hưởng thuế suất 0% mà hiện nay xuất vào Hoa Kỳ chịu thuế trung bình 17%, ngành dệt may phải vượt qua điều kiện cực kỳ khó khăn là phải bảo đảm sợi dệt được sản xuất nội khối TPP. Dệt may Việt Nam hiện nay lệ thuộc nguyên liệu giá rẻ từ Trung Quốc, nếu nhập bông sợi từ Mỹ thì giá thành sản xuất sẽ tăng cao khó cạnh tranh.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.