Nobel hòa bình, khoan dung, yêu thương và cảm thông

Posted: April 23, 2014 in Uncategorized
Tags: ,

Phạm Chí Dũng (QuêChoa) theo BVN – Buổi thăm người được đề cử giải Nobel hòa bình không ngờ lại hiện ra một tinh thần khoan hòa không kém: Khoan dung, Yêu thương, Cảm thông.

Xem thêm: Dép tổ ong Bầu Kiên và áo Black Flag Dương Tự Trọng

DĐXHDS

– BS Nguyễn Đan Quế: ‘Phong trào dân chủ ngày càng mạnh’< (BBC). – ‘Được đề cử Nobel là vinh dự’ (BBC).

– Điều trần về tự do báo chí VN ở Hoa Kỳ (BBC). – Chỗ ở mới của ký giả Đoan Trang (FB Trần Đức).

– Căn bệnh sợ “chính trị” của người Việt (FB DĐSVVN). – Nguyễn Hoàng Đức: Xã hội dân sự xa lạ ở các nước mang não trạng phong kiến (Bà Đầm Xoè).

   Vợ chồng bác sĩ Nguyễn Đan Quế và các thành viên    Hội Cựu tù nhân lương tâm Việt Nam: Hòa thượng  Thích Không Tánh, chị Dương Thị Tân, nhà báo Phạm   Chí Dũng.

Buổi thăm người được đề cử giải Nobel hòa bình không ngờ lại hiện ra một tinh thần khoan hòa không kém: Khoan dung, Yêu thương, Cảm thông.

Nguyễn Đan Quế – vị bác sĩ lội ngược dòng đến bệnh viện Chợ Rẫy vào ngày 30/4/1975 thay cho câu chuyện lên máy bay di tản, là người nêu ra tinh thần trên. Ông thực sự bức xúc về câu hỏi vì sao đã mấy chục năm trôi qua, những tù nhân lương tâm như Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Trần Khải Thanh Thủy… vẫn bị một số dư luận người Việt ở hải ngoại dành cho cái nhìn không mấy thiện cảm. Cũng từ nhiều năm qua, những săm soivà nghi vấn về động cơ, xét lại về nhân thân, thậm chí quy kết về “người của cộng sản” vẫn còn dai dẳng.

Hòa thượng Thích Không Tánh – người trụ trì ngôi chùa duy nhất còn chơ vơ trên bãi đất trống Thủ Thiêm đã bị giải tỏa trắng để xây “chùm đô thị hiện đại của Đông Nam Á” – cũng thật đồng cảm với bácsĩ Nguyễn Đan Quế. Vị chân tu đã từng ba lần chịu cảnh tù giam chế độ với thời gian lên đến 15 năm này cảm thấy khó hiểu khi ngay cả Cù Huy Hà Vũ, một trong những nhân vật đấu tranh nhiệt thành để loại trừ dự án boxit từ Trung Quốc và đã phải chịu án tù, song chỉ mới vài ngày được trả tự do đã bị một số ai đó thẳng tay phán xét.

“Họ đang tranh đấu cho con đường dân chủ, thế nhưng họ lại cho rằng ra tù rồi phải ở lại trong nước mới là người đấu tranh, còn đi Mỹ như luật gia Cù Huy Hà Vũ là chạy trốn. Chỉ mới những bước đi đầu tiên của dân chủ mà đã suy nghĩ có phần cực đoan như thế, thử hỏi làm sao xây dựng được một nền dân chủ đúng nghĩa?” – ngôi nhà nhỏ bé của bác sĩ Nguyễn Đan Quế chợt xao động bởi lời trần thuật ruột rà thẳng tuột này.

Nguyễn Đan Quế và Thích Không Tánh – cả hai ông đều đã trở thành những người thụ án tù chính trị kỷ lục ở Việt Nam. Cả hai người cũng đều nhìn thấy một vận hội mới đang len lén đến với đất nước kể từ năm 2013 đến giờ. “Phải bỏ qua tất cả những cái nhỏ nhặt để đồng lòng hướng về con đường chung” – Thầy Không Tánh xác quyết.

Còn với bác sĩ Nguyễn Đan Quế, sự bỏ qua đó chính là tinh thần vừa khoan dung, bày tỏ lòng yêu thương và ngay trước mắt là sự cảm thông cần có của những người chưa từng ở tù đối với những nạn nhân vừa thoát khỏi chốn lao tù.

“Mọi người Việt Nam đến là đến với đường lối mới Tự Do – Dân Chủ, chứ không phải đến với một cá nhân hay một phe đảng nào. Tại mỗi địa bàn bất cứ cá nhân nào có khả năng nhất và tích cực nhất, thì người đó phải hướng dẫn các anh chị em khác cùng hoạt động để biến đường lối mới thành hiện thực. Và quần chúng sẽ đánh giá ai là người xứng đáng lãnh đạo họ ở cấp địa phương cũng như trên toàn quốc” – bác sĩ Nguyễn Đan Quế bộc bạch.

Từng một số lần được đề cử giải Nobel, Nguyễn Đan Quế là một trong số ít tiếng nói trong nước có ảnh hưởng đến quốc tế. Vào lần này, ông được chính giới Hoa Kỳ, Canada, một số tổ chức phi chính phủ trên thế giới và một bộ phận cộng đồng người Việt ở hải ngoại tiếp tục tri ân bằng danh hiệu ứng viên Nobel hòa bình.

Song đặc biệt hơn, năm nay bác Sĩ Nguyễn Đan Quế còn được Ủy Ban Nhân Quyền các Hàn Lâm Viện Hoa Kỳ (Committee on Human Rights of the National Academies) và Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam đề cử nhận Giải Nhân Quyền Gwangju. Đây là một giải nhân quyền cao quý của Đại Hàn, do Quỹ Tưởng Niệm biến cố 18 tháng Năm thành lập, để tưởng niệm các nạn nhân, phần đông là sinh viên, bị nhà độc tài Chun Doo-hwan ra lệnh sát hại trong cuộc biểu tình đòi tự do dân chủ năm 1980. Vào năm 2004, một nhân vật nổi tiếng quốc tế đã được tặng giải này – nữ lãnh tụ đảng đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi.

Riêng với bác sĩ Nguyễn Đan Quế, ông tâm tình: mọi giải thưởng đều cao quý, nhưng dân tộc mới là trên hết.

Ngôi nhà nhỏ ấm cúng của ông vụt rộn tiếng cười. Ngày hôm nay 22/4/2014, những người đồng cảnhvà đồng cảm trong Hội Cựu tù nhân lương tâm đến thăm ông. Bó hoa lan tím nồng nàn tình thủy chung được trao cho bác sĩ Nguyễn Đan Quế lại đến từ tay chị Dương Thị Tân – người bạn đời của một tù nhân lương tâm nổi bật vẫn còn chìmlặng giữa bốn bức tường đen đúa không biết đến bao giờ: Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Khoan dung, Yêu thương, Cảm thông -bất cứ ai khi được tự do và hòa mình vào ánh sáng vinh quang, xin hãy nhớ đến những người thân còn lại.

Nhớ để hành động.

[:-/] Hai hình ảnh dưới chế độ CSVN Lâm Bình Duy Nhiên – Festival Huế 2014 xa hoa “hoành tráng” tốn kém bạc tỷ trong khi dân chỉ cần chiếc cầu treo vài triệu đồng Việt Nam cho con cái đi học cũng không có, các cháu nghèo đói thất học thảm thương. Những đoạn trích bên dưới từ mấy webs Việt Nam, kể cả hình ảnh…

[:-/] Luật rừng (Dân Luận) Báo chí trong nước đồng loạt đăng tin ông bầu Kiên (Nguyễn Đức Kiên) trong ngày hầu tòa. Hình ảnh ông bầu tóc bạc trắng bị còng tay, xiềng chân trong lúc bị dẫn giải đã tạo nên một làn sóng phản đối mạnh mẽ trên cộng đồng mạng. Có ý kiến cho rằng chính quyền đối xử như thế là chà đạp nhân phẩm hay vi phạm nhân quyền đối với ông Kiên khi mà ông ta mới chỉ bị cáo buộc về những phạm pháp trong lĩnh vực kinh doanh, mánh khóe thao túng các ngân hàng tại Việt Nam. Lập luận như thế chỉ tương đối đúng vì với bộ mặt của Việt Nam ngày nay thì hình ảnh ấy chẳng có bất ngờ gì cả!

Cũng cần nhắc lại rằng, nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam có một bản Hiến pháp cũng như hệ thống luật pháp hẳn hoi nhưng việc thực thi nó lại là chuyện khác. Chính quyền cộng sản luôn cố tình «diễn đạt» và thi hành luật pháp theo chiều hướng có lợi cho họ. Có cảm giác như những luật lệ mà Bộ Tư pháp của nhà nước CSVN lập ra chỉ là cho có, là trò hề vì trên thực tế mỗi khi có những vụ án «quan trọng» liên quan đến vận mệnh sống còn của đảng thì nhà cầm quyền lại dựa trên một hệ thống pháp luật khác mà họ tùy cơ ứng biến đặt ra hòng kết tội những bị can, bị cáo, tù nhân. Họ bất chấp những gì gọi là «nhân quyền» hay «nhân phẩm» của người công dân. Và trong một chế độ như thế, vai trò của người luật sư bào chữa cho bị can cũng rất hạn chế (thậm chí là số không) vì mọi việc đã có tòa án (đảng/nhà cầm quyền) quyết định và luận tội. Tất cả chỉ là sự giả tạo để cho công luận, thế giới thấy rằng nhà nước CSVN cũng dân chủ, tiến bộ và công minh. (…)

Dép tổ ong Bầu Kiên và áo Black Flag Dương Tự Trọng

? (Việt Báo) (Theo TBKTSG Online) – Nhìn lại một số vụ án được dư luận quan tâm gần đây, dù vụ nào cũng thuộc dạng “trọng án”, nhưng sẽ thấy tại mỗi phiên tòa, các bị cáo ăn mặc theo một phong cách khác nhau, và cũng được đối xử không giống nhau.

Kim Dung: Chỉ là bài viết về trang phục của các bị cáo khi ra trước vành móng ngựa nhưng khá đích đáng. Cho thấy ở đâu cũng có dấu ấn tùy tiện kiểu tư duy tiểu nông trong quản lý của cơ quan ngành tư pháp, ngay cả khi ra án đường, nơi đòi hỏi thái độ và trang phục nghiêm cẩn theo quy định. Khi thì bị cáo mặc diêm dúa như “công chúa”, khi thì bị cáo mặc như cầu thủ sân bóng, khi thì bị cáo bị xích tay như tội phạm giết người nghiêm trọng…

Tòa phúc thẩm TAND Tối cao bắt đầu xét xử phúc thẩm ông Dương Chí Dũng và các đồng phạm vào hôm qua 22-4. Cựu Chủ tịch Vinalines đã bị tòa sơ thẩm kết án tử hình. Cùng chịu mức hình phạt với ông là Tổng giám đốc Mai Văn Phúc. Tại tòa, trong khi một mình ông Dũng (dù cũng bị tạm giam) mặc sơ mi trắng, quần âu đen, đi giày thì toàn bộ các bị cáo khác mặc đồng phục màu xanh da trời, do trại giam cung cấp.

Trước đó tại phiên tòa sơ thẩm hồi tháng 12-2013, cũng một mình bị cáo Dương Chí Dũng mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen, áo khoác xanh.

Tháng 1-2014, tại phiên tòa xét xử ông Dương Tự Trọng (em trai ông Dương Chí Dũng), cách ăn mặc của bị cáo chính đã gây xôn xao dư luận. Ông Trọng chọn và được phép mặc một chiếc áo phông bó dài tay sẫm màu, với dòng chữ lớn Black Flag (Cờ đen) ở ngay trước ngực.

Cũng trong tháng 1-2014, TAND TPHCM xét xử Huỳnh Thị Huyền Như, tội danh lừa đảo, chiếm đoạt gần 4.000 tỉ đồng. Trong các ngày bị xét xử, bà Huyền Như mặc trang phục áo sơ mi trắng, hồng, đi giày đen, như công chức bình thường.

Mới đây nhất, tháng 4-2014, TAND TP Hà Nội xét xử ông Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên). Ông Kiên ra tòa với trang phục áo sơ mi kẻ, quần kaki, đi dép tổ ong màu trắng. Trong khi đó, nhiều bị cáo bị tạm giam và đưa ra xét xử cùng với ông Kiên (trừ những người tại ngoại) mặc đồng phục trại giam màu xanh da trời, đi dép tổ ong trắng. Ông Kiên bị xích chân trong khi dẫn giải.

Mọi việc sẽ không gây chú ý, nếu như bầu Kiên không lên tiếng phản đối tại tòa. Ông cho biết giám thị trại giam yêu cầu ông mặc đồng phục do trại cấp (bộ màu xanh da trời). Tuy nhiên theo ông Kiên, ông không có nghĩa vụ phải mặc bộ này mà được quyền mặc trang phục theo ý mình. Ông Kiên cũng cho rằng việc ông bị cùm chân trong quá trình dẫn giải là biện pháp ngăn chặn không phù hợp.

10 năm trước đây, các bị cáo khi ra trước vành móng ngựa, dù bị tạm giam hay không, đều xuất hiện với “trang phục tù” là bộ đồng phục trại giam sọc trắng đen. Với bộ này, xã hội mặc nhiên nhìn bị cáo với con mắt của một tù nhân, dù có thể ngay tại tòa bị cáo được tuyên vô tội. Theo luật, trước khi bị tòa tuyên án và bản án của tòa có hiệu lực, không ai được coi là có tội. Vì vậy, bộ đồng phục sọc trắng đen mà các bị cáo mặc trước tòa nhìn rất phản cảm.

2Sẽ không còn bị cáo mặc áo sọc đứng trước toà
Tại công văn số 106, ký ngày 13/5/2005, TAND Tối cao yêu cầu từ nay trở đi, khi gửi lệnh trích xuất bị cáo cho Ban giám thị trại tạm giam cần ghi vào lệnh như sau: “Ghi chú: Yêu cầu Ban giám thị Trại tạm giam cho các bị cáo mặc trang phục tại phiên toà theo đúng quy định tại Điều 1 Nghị quyết 743 của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội”.

.
Luật sư Phạm Ngọc Minh, Công ty Luật TNHH YouMe cho biết, trong quá trình cải cách tư pháp, năm 2004, Ủy ban thường vụ Quốc hội ra nghị quyết số 743, có hiệu lực từ 29-1-2005, quy định: “Tại phiên toà xét xử vụ án hình sự, bị cáo là người được tại ngoại và bị cáo là người đang bị tạm giam được sử dụng thường phục, nhưng phải bảo đảm sự trang nghiêm…”. TAND tối cao sau đó cũng ra công văn chỉ đạo về vấn đề này.

Tuy nhiên, qua theo dõi các phiên tòa vừa qua, có thể thấy, quy định của UBTVQH và hướng dẫn của TAND Tối cao được thực hiện chưa thống nhất.

Bầu Kiên cho biết, giám thị trại giam đề nghị ông mặc “đồng phục xanh”. Tại sao giám thị lại phải đề nghị các bị can mặc đồng phục của trại? Dù bộ này đã được “cải tiến”, nhưng khi tất các các bị cáo đều mặc trang phục lùng thùng giống nhau kiểu như vậy, đi đôi dép tổ ong, xuất hiện trước tòa, thì về bản chất bộ sọc với bộ xanh chẳng khác gì nhau.

Có bị cáo đồng ý mặc, hoặc không. Cũng có bị cáo do không biết hoặc không muốn từ chối nên đành mặc. Việc mặc đồng phục có thể là để tạo sự trang nghiêm, nhưng nhìn các bị cáo xuất hiện với bộ đồ màu xanh, đi dép tổ ong trắng thì sự trang nghiêm này không còn. Chưa kể đến việc có bị cáo mặc, có bị cáo không, dễ gây thắc mắc.

Tại sao không để các bị cáo tự chọn trang phục cho mình theo đúng tinh thần chỉ đạo của UBTV Quốc hội. Các giám thị hoàn toàn có quyền đánh giá thế nào là đảm bảo sự trang nghiêm và có thể yêu cầu bị cáo đổi trang phục nếu không phù hợp. Trong trường hợp bị cáo Dương Tự Trọng, nguyên Đại tá, nguyên Phó Giám đốc công an TP.Hải Phòng, thay vì đề nghị ông đổi trang phục, thì cả ban giám thị lẫn Hội đồng xét xử lại không có ý kiến gì.

Về việc áp biện pháp ngăn chặn là xích chân khi dẫn giải, theo quy định, được dùng đối với các bị cáo được cho là phạm tội rất nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng, côn đồ hung hãn, tái phạm nguy hiểm (quyết định 810/2006/QĐ-BCA-C11 của Bộ Công An). Nếu chiếu theo đó thì việc xích chân bầu Kiên là không sai quy định của pháp luật nếu trong kế hoạch, phương án bảo vệ phiên tòa đã được phê duyệt có nêu rõ phương án sử dụng biện pháp này.

Tuy nhiên, nếu áp dụng các quy định này thì tại sao ông Dương Chí Dũng, bà Huyền Như và một số bị cáo khác không bị xích chân?. Việc áp dụng các quy định một cách máy móc, thiếu thống nhất tại các phiên tòa lớn mà cả xã hội quan tâm không những làm tăng tính uy nghiêm của pháp luật, mà ngược lại tạo ra những thắc mắc không cần thiết.

– Hở với báo chí nên làm Bộ chính trị bực mình – Thường vụ QH lại họp kín về phiếu tín nhiệm? (VNN/Chép sử Việt). “Đã có một phiên họp kín chiều 11-3. Giờ lại họp kín nữa, không hiểu sẽ giống kiểu “mổ bò” hay là “buôn bạc giả” đây?”

– LÔ CỐT SONG QUYỀN (Bùi Văn Bồng). – Lạm bàn về…đinh tặc (Hiệu Minh). “Tuy nhiên chống đinh tặc trên đường dễ hơn nhiều so với “đinh tặc” trong chính sách.”

– Thế mới tài! (FB Nguyễn Thông). “Nhưng mình biết chắc, nếu thủ tướng quyết ngược lại, tức là đồng ý dứt khoát phải tổ chức ASIAD, cũng mấy tờ báo kể trên vẫn có bài khen nức nức nở nở, rằng cũng rất sáng suốt, vân vân… Thế mới tài.” – ‘Bí mật’ sân Mỹ Đình (Bùi Văn Bồng). – TỘI PHẠM (BNT).

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.