Biểu tình và Không gian Dân sự

Posted: May 21, 2014 in Uncategorized
Tags:

Lê Trung Tĩnh (BBC) – Thật chua chát khi người Việt biểu tình ở nước ngoài được báo chí Việt Nam ca ngợi, trong khi cũng người thân, đồng đội của họ biểu tình ở Việt Nam, cũng ôn hòa, cũng cờ đỏ sao vàng thôi, lại bị chia cắt, bắt bớ, và bị gán cho các danh hiệu như bị kích động, nhận tiền để biểu tình.

Xem thêm: Điêu Tàn 

Sự khác biệt trong cách đối xử này chắc chắn sẽ không lọt khỏi mắt báo chí và ngôn luận quốc tế. Khó có thể kêu gọi bạn bè quốc tế ủng hộ chính nghĩa Việt Nam trên Biển Đông, ủng hộ sự công bằng cho Việt Nam trong khi bản thân nhà nước Việt Nam đã không chút công bằng trong đối xử với người dân họ.

Làm sao các cuộc biểu tình ở nước ngoài có thể kêu gọi thế giới ủng hộ những giá trị tốt đẹp của nhân loại như hòa bình, tôn trọng DOC, UNCLOS 1982, khi cùng xuất hiện trên trang báo là những hình khiêng người quăng lên xe, là bắt bớ hay giam nhốt tại gia người biểu tình trong nước?


Người biểu tình ở Hà Nội cố bám trụ để không bị lôi đi hôm 18/5

Sáng Chủ Nhật 18/05/2014, một lực lượng công an và an ninh dày đặc đã được huy động để ngăn chặn các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng biển Việt Nam.

Cảnh cũ tái diễn, những người biểu tình lại bị kéo lê đi, quăng lên xe, bị bắt nhốt khi biểu tình ngoài đường, hay đơn giản là bị nhốt trước tại gia. Các hành động trên dập tắt mọi hy vọng rằng nhà nước Việt Nam sẽ nhẹ tay hơn với các cuộc biểu tình khi một tuần trước, Chủ Nhật 11/5/2014, đã có vài nghìn người xuống đường tại TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Hà Nội.

Sức mạnh quần chúng

Trước sự xâm lấn của Trung Quốc hiện nay, việc biểu tình ngoài góc độ cá nhân là giải tỏa nổi bất bình cho người dân, còn có các tác dụng ‘chính trị’ là phát huy lòng yêu nước; vận động nhân dân phản đối những hành vi xâm phạm chủ quyền Việt Nam.

Số người biểu tình là một thước đo để người lãnh đạo căn cứ để hoạch định chính sách. Và nếu nó rất lớn, số người biểu tình tự thân sẽ tạo nên tiếng vang thu hút sự chú ý của quốc tế.

Với mức độ nghiêm trọng của vấn đề và sự bức xúc của người Việt Nam hiện tại, con số người biểu tình có thể rất lớn. Điều này có lợi cho nhà nước và dân tộc Việt Nam trong việc khẳng định chủ quyền, phản ứng với Trung Quốc và tranh thủ ủng hộ của thế giới.

Tuy nhiên với lựa chọn bóp chết các cuộc biểu tình, nhà nước Việt Nam một lần nữa thể hiện sự không quan tâm đến việc sử dụng một sức mạnh của nhân dân.

Không cho biểu tình trong nước là cách làm hỏng lời kêu gọi của Việt Nam trên trường quốc tế.

Trong khi đó trên khắp thế giới, từ Nhật đến Mỹ, từ Warsaw đến Berlin, liên tiếp nhiều cuộc biểu tình của người Việt phản đối Trung Quốc liên tiếp diễn ra. Tất cả đều được báo chí trong nước đăng tin, ghi âm, ghi hình và tán thưởng nhiệt liệt như một hình thức kêu gọi sự quan tâm của thế giới.

Tận dụng sự cố

Một lần nữa vấn đề an ninh được đặt lên trên quyền được biểu lộ thái độ một cách ôn hòa. Có vẻ những sự cố vừa qua ở Bình Dương và Hà Tĩnh được tận dụng để ngăn chặn biểu tình, nhưng nguyên nhân của nó thì ít được giải thích và giải quyết thấu đáo.


Một cuộc tuần hành ở Đồng Nai hôm 14/5 phản đối giàn khoan Trung Quốc

Một điều chắc chắn là các sự cố vừa qua không chỉ là kết quả của sự phản đối giàn khoan Hải Dương 981, mà một phần còn là hệ quả tất yếu của một sự căng thẳng xã hội bắt nguồn từ đời sống người công nhân, từ mối quan hệ giữa công nhân Việt Nam và Trung Quốc, với mật độ tập trung cao hơn bình thường (ở Hà Tĩnh).

Để các sự cố đó diễn ra, trách nhiệm không nhỏ thuộc về nhà nước Việt Nam. Sự vụ ở Hà Tĩnh cho thấy căng thẳng với Trung Quốc và căng thẳng xã hội là hai yếu tố đan xen với nhau và chỉ chờ ngày bùng nổ.

Cần không gian dân sự

Việt Nam đang cần một không gian dân sự hiệu quả để kết nối và làm lớp đệm giữa người dân và tầng lớp lãnh đạo. Một mạng lưới các tổ chức dân sự với sự tham gia của giới tinh hoa là điều kiện cần để góp phần làm giảm nhiệt các bức xúc, căng thẳng xã hội và chính trị.

Ví dụ như việc biểu tình phản đối Trung Quốc khi được thực hiện bởi một số đông người, và trong thời gian dài, có thể gây nên những căng thẳng nội tại, giữa các cộng đồng với nhau hoặc giữa người dân và nhà nước. Với sự có mặt của các không gian dân sự, các bức xúc sẽ được cụ thể hóa thành những yêu cầu, tuyên bố mang tính đại diện ; căng thẳng sẽ phần nào hạ nhiệt, giải pháp tốt sẽ nhiều khả năng xuất hiện.

Thật ra cũng đã có những không gian dân sự như vậy tồn tại bên lề trái, một cách gọi để phân biệt với lề phải là không gian của nhà nước Việt Nam hiện nay. Không gian dân sự lề trái thường bị cấm đoán, nhiều khi bị chụp mũ phản động, và không được lắng nghe.

Tuy nhiên, càng bị cấm đoán, không gian này càng phát triển, càng đại diện cho ngày càng nhiều người, và can dự vào tất cả các vấn đề của Việt Nam. Một ví dụ cơ bản, việc kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế là câu chuyện đã được nêu lên trước và trong vụ HD981 trên nhiều nhiều bài báo, phân tích trong không gian ‘lề trái’.


Người Việt ở Ba Lan trả lời báo chí nước sở tại về Biển Đông

Vậy mà khi được hỏi về điều này mới đây, Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đã phát biểu, “Việc đưa nhau ra tòa giống như bát nước đổ đi, lấy lại sẽ rất khó. Vì vậy, Việt Nam sẽ kiên định con đường ngoại giao để bảo vệ lợi ích chính đáng của mình. ”

Việc một lãnh đạo Việt Nam có quan niệm như vậy về việc đưa Trung Quốc ra tòa cho thấy khoảng cách lớn về nhận thức giữa ông và không gian dân sự lề trái, hay nói cách khác giữa lãnh đạo và người dân.

Vì đã nhiều người chỉ ra việc kiên định con đường ngoại giao với Trung Quốc chỉ đi đến ngõ cụt vì họ không chấp nhận có đàm phán về chủ quyền Hoàng Sa, vì đường chữ U, vì tham vọng của họ rõ ràng từ bao lâu nay và họ đang tiến lên từng ngày một.

Mặt khác Trung Quốc, với cách hành xử vô nhân đạo đối với ngư dân Việt Nam, đối với những chiến sĩ Việt Nam năm 1974, 1988, và nhiều việc khác, khó có thể xứng đáng với cách nói ‘bát nước đổ đi, lấy lại sẽ rất khó’.

Lãnh đạo Việt Nam muốn lấy lại cái gì từ bát nước tình cảm đó khi giàn khoan Hải Dương 981 đang khoan vào vùng biển Việt Nam?”

Lãnh đạo Việt Nam muốn lấy lại cái gì từ bát nước tình cảm đó khi giàn khoan Hải Dương 981, hộ tống với máy bay và tàu chiến, đang khoan vào vùng biển Việt Nam?

Việc lãnh đạo Việt Nam, đến ngày nay còn có một sự ngần ngại đối với lựa chọn ra tòa cho thấy việc ra tòa trước đây đã bị nhạy cảm hóa, và cấm kỵ hóa đến độ nào. Điều này dĩ nhiên đã ngăn cản giới trí thức và tinh hoa của xã hội thật sự tranh luận và tìm kiếm giải pháp cho Việt Nam.

Làm như vậy, nhà nước Việt Nam đã không tận dụng được sức mạnh của toàn xã hội mà không gian lề trái đại diện.

Điều này không có lợi cho nhà nước Việt Nam hiện tại, và nhất là có hại cho tương lai của Việt Nam.

Tóm lại, bằng cách đặt từng người dân đi biểu tình và cả giới tinh hoa, những đại diện dân sự lề trái, nhà nước Việt Nam có nguy cơ đứng bên lề của cuộc đấu tranh chống sự xâm lăng của Trung Quốc và những công cuộc khác của Việt Nam. Họ phải thay đổi.

(NamRom) Cuộc biểu tình ôn hòa duy nhất thành công ngày 18/5 ở Nghệ An. Hàng nghìn người dân lương giáo các xã Nghi Diên, Nghi Hoa, Hưng Trung… đã tuần hành trên các tuyến đường
dẫn về nhà thờ Chính tòa Xã Đoài để phản đối hành động xâm lăng của Trung Quốc

Điêu Tàn

Trần Hồng Tâm (ABS) theo Đàn Chim Việt – Ông vừa xuất hiện trên trên vòm trời chính trị Việt Nam. Gương mặt ông đỡ lem luốc bởi khói lửa chiến tranh, đỡ hốc hác của thời đói khát, đỡ nhàu nát bởi hận thù nghi kị, đỡ căng thẳng vì không lo diễn biến hòa bình, đỡ hung hăng bởi không phải chống thế lực thù địch.

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đang trả lời
nhà khoa học trẻ Viêt Nam vê giàn khoan HD – 981

Tôi cũng như bao nhiêu người Việt khác đặt lên vai ông vài tia hy vọng. Nhưng chiều nay, đọc được lời ông phát biểu về một giàn khoan “Lạ” ngoài biển Đông, thì những tia hy vọng mong manh kia lịm tắt.

Một nhà khoa học trẻ hỏi: Việt Nam có nên xây dựng quan hệ đồng minh với nước nào không? Ông trả lời: “Không liên minh với nước nào để chống lại một nước thứ ba.”

Ôi thưa ông! Tôi muốn khóc. Khóc cho sự suy tàn trí tuệ. Chống xâm lăng và chống nước thứ ba là hai hành động khác biệt. Nó khác nhau như bóng tối và ánh sáng. Nó rạch ròi như trắng với đen. Lẽ nào ông không phân biệt nổi. Lẽ nào ông lầm. Hay ông định bao che, dung túng. Hay ông định đánh tráo khái niệm.

Một nhà khoa học trẻ khác hỏi: Có nên kiện nước “Lạ” ra tòa án quốc tế không? Ông trả lời: “Mang nhau ra tòa, như bát nước đổ xuống lấy lại rất khó”.

Họ “dạy cho Việt Nam một bài học”. Họ “cho Việt Nam nếm mùi tan vỡ”. Họ chửi: “Chúng mày là lũ du côn của phương Đông”, “Bọn tiểu bá. Quân ăn cháo đái bát”.

Không chỉ bằng lời nhục mạ, mà bằng bạo lực. Họ hất đổ bát cơm trên tay dân. Họ đập vỡ hộp sọ dân ông. Giờ đây, họ không những lấy lại được bát nước chan chứa tình đồng chí, mà còn được thêm cả một nồi nước lèo hầm bằng xương thịt của anh chị em ông.

Kiện nhau và giết nhau là hai cung bậc rất xa nhau của tình cảm và hành động. Không lẽ ông lầm.

Kiện họ ư? Ông sợ họ buồn, họ giận. Ông muốn giữ gìn “đại cục”. Ông muốn hiếu hòa. Ông muốn vớt lại chút nước cặn. Nhưng họ phá nhà ông. Họ giết đồng bào của ông. Mà ông vẫn không giận không hờn, vẫn cười tươi, ôm hôn, thắm thiết, vẫn nâng niu, dâng hiến tình đồng chí, cao hơn cả xương cốt của tổ tiên.

Ôi! Đấng Bồ Tát hay Chúa Giê-su cũng chưa thể có lòng từ bi cao thượng được bằng ông.

Bài phát biểu của ông chỉ khoảng chừng 500 chữ, mà có đến sáu lần ông nhắc nhở: “Phải tuân thủ luật pháp quốc tế”, “Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế”, “Con cháu chúng ta sẽ đòi được theo đúng luật pháp quốc tế”, “Từ trước tới nay luôn theo luật pháp quốc tế”, “Tất cả các giải pháp theo luật quốc tế”.

Chưa bao giờ luật pháp quốc tế lại được tôn trọng ở Việt Nam như hôm nay.

Cách đây không lâu, quốc tế nhắc: Phải tôn trọng nhân quyền. Ông chửi: Câm mồm. Nước ông có định chế riêng. Quốc tế bảo: Không được bắt người, tra tấn, xét xử tùy tiện. Ông cãi: Đừng chúi mũi vào ống khóa nhà riêng. Quốc tế khuyên: Nên có tự do tôn giáo. Ông phủ nhận: Xứ sở ông có tập quán riêng. Quốc tế phàn nàn: Nên tôn trọng tự do ngôn luận. Ông bào chữa: Đất nước ông có nền văn hóa đặc thù

Thì ra ông chỉ dùng luật pháp quốc tế khi nó mang lại lợi lộc cho ông, còn khi mang lại quyền lợi cho người khác thì ông chỉ việc ngồi xổm lên tất cả.

Hơn nữa, ông là người ỉa vào luật pháp, đái vào quốc tế, vậy mà bây giờ ông lại kỳ vọng anh bạn vàng chấp hành luật pháp quốc tế sao.

Họ hung hăng, ngang ngược vi phạm luật pháp quốc tế xâm lược biển Đông. Còn ông cũng hung hăng, ngang ngược đàn áp người biểu tình chống quân xâm lược. Hai hành vi này đâu mấy khác nhau.

Có lẽ, tôi đã không viết những dòng này, nếu người nghe ông bữa đó, không phải là những nhà khoa học trẻ. Tôi cũng không viết nếu những nhà khoa học trẻ không khóc xúc động khi nghe ông nói.

Tôi viết vì nỗi xót xa cho tuổi trẻ quê hương tôi tin vào một nền chính trị vừa Điêu trá vừa Tàn bạo.

2Tổng bí thư có lần nói Biển Đông không có gì mới, và giải quyết vấn đề Biển Đông phải biện chứng. Vậy ngày nay, người dân có quyền hỏi ông, bây giờ có gì mới không? Và giải quyết vấn đề Biển Đông phải biện chứng như thế nào?

.

– Ông Dương Trung Quốc: Phải coi chính nghĩa là cao nhất (Infonet). Dương Trung Quốc: “Ở góc độ lịch sử, cá nhân tôi cho rằng chúng ta phải coi chính nghĩa của chúng ta là cái cao nhất”.   Phát biểu của ông Dương Trung Quốc chẳng có ý nghĩa gì, bởi “chính nghĩa” là khái niệm trừu tượng và nó chỉ có giá trị tương đối. “Chính nghĩa” thường nằm trong tay kẻ mạnh, nó thường bị bẻ cong theo ý muốn của những người cầm quyền.  Trường hợp TQ mang giàn khoan cắm vào Biển Đông, ông Dương Trung Quốc cho rằng VN buộc TQ rút giàn khoan là vì ta có chính nghĩa, nhưng TQ cũng cho rằng họ có chính nghĩa khi họ cắm giàn khoan ở Biển Đông.

Tương tự, chuyện biểu tình chống TQ của người dân VN, những người biểu tình cho rằng việc làm đó là chính nghĩa, nhưng đảng và nhà nước cũng mang khái niệm “chính nghĩa” ra để dẹp biểu tình, bắt bớ, đánh đập họ.   Trong bất kỳ sự bất đồng hay tranh chấp nào, cả 2 phía đều cho rằng mình có “chính nghĩa”, nên mang khái niệm “chính nghĩa” ra để nói chuyện với TQ lúc này thì hơi … vô nghĩa. Cần tìm một một khái niệm khác rõ ràng hơn, như “chủ quyền quốc gia” chẳng hạn, thưa ông Dương Trung Quốc.

– Việt – Trung ‘vẫn khác quan điểm’ (BBC). – TQ lại nhắc Công hàm Phạm Văn Đồng (BBC). “Một nhà ngoại giao và một học giả Trung Quốc nói Công hàm 1958 là bằng chứng Việt Nam công nhận Hoàng Sa thuộc về Trung Quốc“.  – Chiến Lược Thực Dân Kiểu Mới của Trung Quốc ở Việt Nam (viet-studies/ Ba Sàm). “Chỉ cho đến khi Trung Quốc kéo giàn khoan vào lãnh hải của Việt Nam thì nhiều người mới giật mình rằng Việt Nam đã bị xâm lược. Nếu có trách phải tự trách mình, những người ít ỏi có hiểu biết và còn quan tâm đến đất nước, rằng chúng ta đã quá chủ quan và đánh giá thấp các chiến lược của Trung Quốc“.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.