Tập Cận Bình biến Quân ủy Trung ương thành đầu não cỗ máy bành trướng

Posted: May 26, 2014 in Uncategorized
Tags:

Cầu Nhật Tân – Từ hàng ngàn năm, các hoàng đế Trung Quốc đã tự coi họ là thiên tử, là con trời, coi vạn vật dưới mặt đất là của họ. Các dân tộc khác đều là di dịch và phải bị chinh phục. Đến thời Mao vẫn kế thừa truyền thống này, tư tưởng “súng đẻ ra chính quyền” được những phần tử cực đoan trong Đảng Cộng sản TQ nhiệt liệt hưởng ứng, trong đó có Đặng Tiểu Bình. Sau đó, Đặng hoàn thiện học thuyết này bằng “Bốn Hiện đại hóa” trong đó hiện đại hóa quân sự là quan trọng hàng đầu nhằm hiện thực hóa giấc mơ bành trướng của các hoàng đế Trung Quốc. Sau 4 thế hệ lãnh đạo, ĐCS Trung Quốc tại Đại hội 18, chứng kiến sự lên ngôi của một người luôn tôn thờ Đặng, tôn thờ học thuyết “súng đẻ ra chính quyền”, người đó là Tập Cận Bình.

Xem thêm: Trung Quốc không xâm lược VN mới là chuyện lạ!

Tập tiếp cận và chịu ảnh hưởng những tư tưởng của Đặng Tiểu Bình hồi làm cán bộ Văn phòng Quân ủy Trung ương (1979 – 1983), giai đoạn đỉnh cao của chiến tranh xâm lược Việt Nam. Lúc này Đặng trực tiếp chỉ đạo Quân ủy hàng ngày. Còn nhớ, Đặng ấp ủ giấc mơ bành trướng đã lâu. Ngay khi được Chu Ân Lai cứu thoát khỏi bàn tay của lũ bốn tên trong Cách mạng văn hóa, ngày 5/1/1974 Đặng được gọi về Trung ương làm Phó Tổng tham mưu trưởng thì ngày 19/1/1974 chính Đặng đã chỉ huy chiến dịch đánh chiếm Hoàng Sa bằng quân sự. Sự táo tợn này khiến ông hoàng Mao cũng phải thốt lên “anh làm, tôi thấy yên tâm’. Tư tưởng bành trướng dùng quân sự được Đặng sau này phát triển lên thành Hiện đại hóa quân sự. Chính việc xâm lược Gạc Ma tại quần đảo Trường Sa cũng do một tay Đặng toan tính và thực hiện khi còn giữ chức Bí thư Quân ủy Trung ương (lúc này Đặng thôi Tổng Bí thư nhưng vẫn giữ chức Bí thư Quân ủy Trung ương).

Đến thế hệ lãnh đạo thứ 5, Trung Quốc nổi lên là nền kinh tế thứ 2 thế giới. Tập Cận Bình có đủ thời cơ và lực lượng để thực hiện tiếp giấc mơ của các hoàng đế Trung Quốc để lại. Thắng thế tại Đại hội Đảng CS lần thứ 18 (sau khi hạ được phe cánh của Bạc Hy Lai), Tập trên cương vị Bí thư Quân ủy Trung ương đã biến cơ quan này thành pháo hạm bất khả xâm phạm, tập trung quyền lực tuyệt đối vào tay mình nhằm tiếp tục thực hiện những tham vọng bành trướng, bắt cả nước Trung Quốc phải theo và phục vụ mọi phiêu lưu mà pháo hạm hiếu chiến này vẽ ra. Cần lưu ý, ở Trung Quốc, tướng lĩnh quân đội có quyền lực hơn các bộ trưởng và đại biểu quốc hội. Chức vụ cao cấp quan trọng nhất của Trung Quốc không phải là Chủ tịch nước, hoặc Tổng bí thư hay Thủ tướng Quốc vụ viện mà là Bí thư Quân ủy Trung ương. Trên đã nói, Đặng Tiểu Bình thôi Tổng Bí thư nhưng vẫn nắm Bí thư quân ủy. Giang Trạch Dân cũng noi gương Đặng: thôi Tổng Bí thư nhưng vẫn nắm Bí thư Quân ủy.

Trước Đại hội 18, họ Tập xử Bạc Hy Lai, thanh toán các phe phái cản trở trong quân đội. Tập dùng Ban Kiểm tra Trung ương để bắt Từ Tài Hậu (nguyên Phó Bí thư quân Ủy Trung ương). Lệnh bắt khẩn cấp tướng Từ Tài Hậu được thực hiện ngay trong ngày Tập Cận Bình chủ trì cuộc họp đầu tiên Nhóm cải cách quân đội. Thực chất đây là đòn đánh rằn mặt những người còn có tư tưởng không theo Tập.

Tại đại hội 18, Tập thâu tóm thường trực Bộ Chính trị, chỉ định các nhân vật thân tín vào chức vụ Phó Chủ tịch và ủy viên Quân ủy Trung ương. Đại hội 18 ĐCS Trung Quốc quyết định không bầu chức vụ Phó Chủ tịch quân ủy và các ủy viên, thay vào đó giao Thường vụ Bộ Chính trị chỉ định theo danh sách do Tập đề xuất. Trước đó, Tập đã thu nhặt nhiều tướng lĩnh diều hâu từ những quân chủng và quân khu, rất hãnh tiến và đang muốn về Trung ương. Tại Đại hội 18 ĐCS Trung Quốc, Quân ủy Trung Quốc có hai Phó Bí thư mới: Phạm Trường Long và Hứa Kỳ Lượng. Thủ tướng Quốc vụ viện (thường là Phó Bí thư quân ủy tại các Đại hội trước), đến ĐH này bị gạt ra ngoài.

Quân ủy Trung ương khóa 18.

Bí thư: Tập Cận Bình
Phó Bí thư: Phạm Trường Long (Fan Changlong), Hứa Kỳ Lượng (Xu Qiliang)
Ủy viên: Thường Vạn Toàn – Chang Wanquan (Bộ trưởng Bộ Quốc phòng), Phòng Phong Huy – Fang Fenghui (Tổng tham mưu Trưởng), Trương Dương – Zhang Yang (Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị), Triệu Khắc Thạch – Zhao Keshi (Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần), Trương Hựu Hiệp – Zhang Youxia (Tổng cục Trang bị), Ngô Thắng Lợi – Wu Shengli (Tư lệnh Hải quân, Mã Hiểu Thiên – Ma Xiaotian (Tư lệnh Không quân) Ngụy Phương Hòa – Wei Fenghe (Tư lệnh Tên lửa chiến lược).

Họ Tập trở thành thống lĩnh tối cao các lực lượng vũ trang Trung Quốc với quyền lực tuyệt đối và có toàn quyền huy động, sử dụng nguồn lực vô tận từ nền kinh tế khổng lồ của Trung Quốc. Pháo hạm Quân ủy do Tập thống lĩnh tự bàn bạc và quyết định mọi vấn đề về quân sự và quốc phòng của Trung Quốc mà không cần tham vấn ý kiến của Bộ Chính trị, Trung ương Đảng, Quốc hội hoặc Chính hiệp. Quyền hành tập trung vào tay quân ủy dưới thời Tập còn hơn nhiều lần quyền hành mà Mao giao cho bè lũ 4 tên thời Đại cách mạng Văn hóa Vô sản.

Phạm Trường Long, trước kia làm Tham mưu trưởng quân khu Thẩm Dương sau lên Tư lệnh quân khu Tế Nam. Hứa Kỳ Lượng từng làm Phó tư lệnh Quân chủng không quân sau bị đưa xuống Tư lệnh quân khu Thẩm Dương. Gần đại hội 18 thì được Tập gồng gánh lên trở lại Tư lệnh Không quân và tại ĐH 18 được đưa vào Phó Bí thư quân ủy (trên cả Thường Vạn Toàn – Bộ trưởng Bộ QP). Hai nhân vật này được coi là trung thành tuyệt đối và nhất nhất phụng sự họ Tập thực hiện giấc mơ thu hồi quyền kiểm soát ở khu vực Nam Hải với học thuyết đường 9 đoạn (gồm toàn bộ Biển Đông của Việt Nam) mà họ vừa kịp nâng lên tầm lợi ích cốt lõi – mang tầm vóc quan trọng đối với Trung Quốc ngang Tây Tạng và Đài Loan.

Với tham vọng bành trướng và quyền lực tập trung cao, với nguồn lực dồi dào, Quân ủy Trung ương đã tăng ngay chi phí quốc phòng thêm 12% ngay trong năm 2013 và dự tính sẽ tăng đều từ 10-15% hàng năm nhằm theo đuổi những hoạt động vũ trang mang tính chiến lược mà trên thế giới hiện chỉ Hoa Kỳ mới có đủ tiềm lực thực hiện: đóng thêm 3 tàu sân bay, phát triển mới tên lửa đạn đạo vượt đại châu có khả năng mang đầu đạn hạt nhân, phát triển vũ khí thông minh, phát triển máy bay ném bom chiến lược tầm xa, phát triển các loại máy bay tiêm kích, cường kích, do thám tàng hình, không người lái, đầu tư chiến tranh điện tử, chiến tranh không gian, nghiên cứu phát triển thêm các loại vũ khí chiến thuật … Tăng cường khả năng của hải quân: tích hợp bộ binh, không quân, tên lửa vào trong lực lượng hải quân, tiến hành cải cách chế độ chỉ huy, thông tin để có thể ra quyết định nhanh và tức thì.

Tại các cấp cao: quân ủy đến các quân chủng, binh chủng, quân khu, họ Tập chủ trương coi nhẹ chế độ chính ủy nhằm thoát ly sự lãnh đạo của Đảng CS Trung Quốc đối với quân đội. Hoạt động này gần giống sự soán quyền thời Lâm Bưu làm Bí thư Quân ủy Trung ương. Tuy nhiên, việc tập quyền và hình thành một Bộ tư lệnh điều hành chiến tranh với quyền hành tuyệt đối, thoát ly mọi cơ chế kiểm soát nhằm dễ dàng thực hiện mưu đồ bành trướng thì mang đậm dấu ấn bộ máy chiến tranh của Hitler thời y mới lên nắm quyền đầu những năm 1930 tại Đức.

Qua những diễn biến trên, kết hợp với việc củng cố liên minh với Nga gần đây (về quân sự, kinh tế, chính trị), có sự hậu thuẫn của Nga, chắc chắn, thời gian tới Trung Quốc sẽ gia tăng sử dụng các chiến thuật và sách lược leo thang quân sự tại Biển Đông nhằm phục vụ chiến lược của họ là chiếm gọn biển Đông (đường 9 đoạn) và loại trừ mọi ảnh hưởng của Hoa Kỳ cũng như Phương Tây, áp đặt ảnh hưởng của Trung Quốc tại các nước quanh khu vực, sau đó tận dụng vật lực (thậm chí cưỡng ép nhân lực) tại khu vực này phục vụ chiến lược bành trướng ra các khu vực xa hơn. Việc gây sự tại đảo Scarborough hay cắm giàn khoan 981 tại khu vực Hoàng Sa vừa qua chỉ là một vài bước dạo đầu mà họ Tập tiến hành.

Trung Quốc không xâm lược VN mới là chuyện lạ!

Nguyễn Đình Ấm (Bà Đầm Xòe) – Việc một nước đi xâm lược một nước khác là hành vi nghiêm trọng nhất với quốc gia bị xâm lược nên không bao giờ là dễ dàng cho kẻ xâm lược. Thế nhưng với các cuộc xâm lăng của Trung Quốc với Việt Nam dưới thời đảng CSVN cầm quyền thì ngược lại: Không chỉ quá dễ dàng mà còn được trả ơn?


Công an Việt Nam dùng loa để kêu gọi người dân và các nhà báo
rời khỏi khu vực gần Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 18/5/2014.

Trong lịch sử, hầu hết các cuộc xâm lăng của TQ với VN trước khi đảng CSVN cầm quyền luôn bị chống trả mãnh liệt. Chỉ có một cuộc nhà Thanh xâm lược VN theo cầu viện của vua Lê Chiêu Thống(1788-1789) buổi đầu có vẻ dễ dàng. Khi quân Thanh tiến vào bờ cõi VN được triều đình bán nước tiếp đón, khao thưởng nhưng vẫn bị quân Tây Sơn đánh trả ở Lạng Sơn, phòng tuyến Sông Cầu sau đó theo kế sách của Ngô Thì Nhậm vua Quang Trung cho quân rút về Tam Điệp chờ thời cơ, cuối cùng quân Thanh bị đánh tan tành.

Năm 1974 TQ ngang nhiên dùng vũ lực đánh chiếm nốt quần đảo Hoàng Sa-“yết hầu” cửa ngõ ngôi nhà VN. Thế nhưng chỉ có chế độ VNCH cảm tử bảo vệ HS còn nhà cầm quyền CS miền Bắc-luôn khẳng định mình đại diện cho nước VN- không có ý kiến gì. Thậm chí, đến mãi tháng 11/ 2011 thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới cho quốc dân biết sự việc nghiêm trọng này tại quốc hội.

Năm 1979 TQ ồ ạt đánh phá 6 tỉnh biên giới phía bắc VN, sau khi tàn sát vài vạn người VN, đốt phá tan hoang các tỉnh biên giới mới rút quân về.

Năm 1988 TQ tàn sát dã man 64 chiến sĩ quân đội VN không vũ khí chiếm thêm đảo Gạc Ma ở Trường Sa, nhà cầm quyền CSVN cũng không có phản ứng gì, không thông báo cho toàn dân biết.

Trước những cuộc xâm lăng liên tiếp như thế, đáng lẽ phải có phản ứng quyết liệt đoạt lại bằng được các lãnh thổ bị xâm chiếm mới bàn đến các mối quan hệ láng giềng thì ngược lại, nhà cầm quyền CS lại có hành vi như cảm ơn kẻ xâm lược: Năm 1990 khi cái chủ nghĩa hoang tưởng Mác-Lê nin Ở châu Âu sụp đổ,các quốc gia đông Âu thoát chế độ độc tài gia nhập thế giới dân chủ, văn minh thì đảng CSVN lại ích kỷ cố níu kéo chế độ lạc hậu bằng cách chui vào ô che của CS Tàu. Ngày 3-4/9/1990 tổng bí thư CS Nguyễn Văn Linh cùng ông Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng…bí mật sang Thành Đô triều kiến kẻ xâm lược, tự đưa dân tộc, đất nước VN vào “rọ” TQ. Được CSVN quy phục đáng lẽ nhà cầm quyền TQ phải gia ân, thương tình nhưng ngược lại, họ càng xúc tiến từng bước quấy nhiễu “gặm nhấm” đất liền, xâm chiếm biển đảo VN ở biển Đông, xây dựng hạ tầng kiên cố ở Hoàng Sa, Trường Sa, cấm đánh bắt cá trên lãnh hải VN, thường xuyên bắt bớ, cướp đoạt, đánh đập dân ta… Dự án TQ ở khắp nơi với công nghệ lạc hậu, ô nhiễm, bao nhiêu thặng dư mậu dịch VN thu được từ Mỹ, châu Âu…chảy vào túi TQ; Tiền giả, mọi thứ độc hại xuất xứ từ TQ tràn ngập, len lỏi vào ăn, mặc, ở, thở…ngày đêm đầu độc nòi giống VN. Doanh nhân, gián điệp, người TQ có mặt ở khắp nơi bày mọi chiêu trò phá hoại kinh tế, chuẩn bị hậu sự ở VN. Có thứ TQ cần dù nguy hại cho VN vẫn được đáp ứng như Bô xít Tây nguyên…Khi những người yêu nước không thể làm ngơ biểu tình ôn hòa chống TQ xâm lược thì bị sách nhiễu, quấy phá gia đình, đánh đập, giam cầm, khủng bố, bỏ tù… Phản ứng gần như duy nhất của nhà cầm quyền VN với kẻ xâm lược là tuyên bố “đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa bằng biện pháp hòa bình”, thỉnh thoảng tổ chức triển lãm về hai quần đảo này với những lời tuyên bố suông, không có tác dụng gì từ việc “đòi” lấy lệ ấy.

Trong quá trình giữ nước, ông cha ta luôn có những biện pháp đấu tranh hiệu quả, chỉ triều kiến, kết giao với TQ để tránh binh đao khi tổ quốc sạch bóng quân thù, giang sơn trọn vẹn. Còn nay thì ngược lại, trên thực tế nhà cầm quyền CSVN kết giao, ưu ái kẻ thù như “tỷ lệ thuận” với hành vi xâm lược của họ.

Giữa lúc Hoàng Sa, Trường Sa ngày càng được củng cố xâm lược, TQ lại đặt thêm giàn khoan vào thềm lục địa VN thì hình như hy vọng hão huyền về sự thương hại của kẻ xâm lược vẫn chưa hết. Ngoài tuyên bố tố cáo mạnh mẽ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì ở đâu đó vẫn cất lên điệp khúc “tình hữu nghị, quan hệ láng giềng, 16 chữ, bốn tốt…” bằng những lời rào đón lươn lẹo, lố bịch. Lời tuyên bố của thủ tướng cũng chưa đủ thuyết phục nhân tâm khi người biểu tình ôn hòa chống TQ xâm lược vẫn bị “triệt để” ngăn cản, phá đám, những người yêu nước chống TQ xâm lược còn bị giam cầm…Đặc biệt, khi tên khổng lồ TQ bắt nạt, cướp lãnh thổ nhưng kẻ bị hại nhỏ bé VN lại luôn khẳng định: “Không liên minh với bất kỳ ai” để tự chói mình(?). Phải chăng nếu liên minh với nước khác để chống xâm lược, bảo vệ tổ quốc mình là xấu?

Lần này nếu lời tuyên bố, tố cáo xâm lược mạnh mẽ – lần đầu tiên trong lịch sử bang giao Việt-Trung – của thủ tướng không được thực hiện trên thực tế như trong quá khứ thì tên độc tài khát máu, khát tiền, khát nguyên, nhiên liệu, khát không gian bá chủ thế giới TQ không tiếp tục xâm lược, “gặm nhấm” VN mới là chuyện lạ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.