Không hiểu nổi

Posted: June 6, 2014 in Uncategorized
Tags:

Gs Nguyễn Văn Tuấn (QuêChoa) Theo FB Nguyễn Văn Tuấn – Có những sự việc và phát ngôn mình không thể nào hiểu nổi. Đó là nói lịch sự, chứ nói thẳng thừng thì chắc nặng nề lắm và khó coi trên mặt chữ. Tất cả có lẽ nói lên sự lúng túng hoặc bất đồng quan điểm trong giới cầm quyền VN về cách đối phó với kẻ thù. Cũng có thể nói những điều khó hiểu này bất bình thường vì nó thể hiện một rối loạn tâm lí hoặc rối loạn suy nghĩ ở những người có trách nhiệm.

Xem thêm: Thật hay dối + Vì bảo thủ, ngu lâu dốt dài mới ra cơ sự này

Việt Nam công bố video vụ đâm tàu, Trung Quốc tố ngược lại:

.
TQ ‘đâm hỏng 24 tàu VN’ (BBC).   – Tàu Trung Quốc hung hăng đâm hỏng 24 tàu chấp pháp Việt Nam (VOV). – Việt Nam tố Trung Quốc đâm, gây hư hại 24 tàu (Người Việt).  – CLIP: Tàu TQ đâm thủng tàu Cảnh sát biển VN (VNN).

Khi được phóng viên AP hỏi tại sao Chính phủ không cho người dân biểu tình trước đại sứ quán Tàu, viên phát ngôn của Bộ Ngoại giao VN nói: “[…] Còn thông tin tại sao Chính phủ không cho người dân biểu tình. Xin khẳng định thông tin đó không có cơ sở. Người dân VN có quyền biểu thị yêu nước theo quy định của pháp luật.” Không biết nói ra câu này viên phát ngôn có cảm thấy xấu hổ không nhỉ? Qui định của pháp luật là gì trong khi Quốc hội chưa thông qua luật biểu tình? Sự thật rành rành là khi người dân xuống đường phản đối hành động xâm lược của Tàu thì bị các lực lượng cảnh sát và an ninh trấn áp một cách … tận tình. Trong khi đó báo chí VN hồ hởi đưa tin các nhóm sinh viên và người Việt ở nước ngoài biểu tình chống Tàu. Thái độ của chính quyền VN chưa hẳn là “khôn nhà dại chợ”, nhưng có thể xem là double standard – lưỡng chuẩn, một chuẩn dành cho người Việt trong nước và một chuẩn dành cho người Việt ở nước ngoài.

Còn Phùng đại tướng thì nói “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng”. Thế thì những chiếc tàu cá của ngư dân VN bị tàu của kẻ thù đâm vào cho chìm và gây thương tích và tử vong thì có phải là “đang phát triển tốt đẹp”? Chẳng lẽ phát triển tốt đẹp bằng cái giá máu và mạng sống của ngư dân Việt Nam? Thật khó chấp nhận phát biểu này.

Báo chí VN dùng cụm từ “vô nhân đạo” để chỉ hành động tàu của Tàu đâm vào tàu cá VN. Nhưng tôi lấn cấn cụm từ “vô nhân đạo”. Theo tôi hiểu nhân đạo là tình thương yêu đồng loại và tôn trọng giá trị đạo đức và phẩm giá con người. Bọn Tàu cộng xâm phạm lãnh hải VN là quân cướp. Quân cướp không thể nào có “nhân đạo”. Vậy thì kì vọng vào lòng nhân của quân cướp Tàu cộng chẳng khác gì van xin vào lòng nhân từ kẻ sát nhân. Không thể gọi hành động đâm vào tàu VN là “vô nhân đạo”; phải gọi đó là “thói côn đồ”, quân ác ôn, quân thú tính. Phải gọi đúng tên đúng việc như thế, chứ không có chuyện nhân đạo hay vô nhân đạo ở đây.

Thật chẳng biết nói gì khi báo chí VN có vẻ tự hào về những chuyến luồn lách và trốn chạy của tàu cảnh sát biển VN. Có lẽ buồn, nhưng cũng tức giận. Thuở đời nay tàu mình chạy trốn trên vùng biển của mình thì có gì là đáng tự hào?! Bọn cướp nó chẳng những nhởn nhơ mà còn truy đuổi tàu chấp pháp của mình. Thế có phải là nhục không? Phải nói là rất đau khi đọc những bản tin như thế. Đau chứ chẳng có gì đáng tự hào cả.

Càng đau hơn khi Nhà nước hô hào và khuyến khích ngư dân bám biển trong khi họ chẳng được ai bảo vệ. Ở nước ngoài, mỗi khi nơi nào có biến động, chính quyền có nhiệm vụ cảnh báo công dân mình không nên ghé qua những nơi đó. Còn đằng này chính quyền VN khuyến khích ngư dân đi vào vùng nguy hiểm. Điều đáng khâm phục là ngư dân VN vẫn ra khơi dù biết rằng những chuyến đi như thế là rất nguy hiểm. Đến khi bị kẻ thù phá hoại và gây tử vong thì cũng chẳng ai quan tâm. Đúng là “mang con bỏ chợ”. Có chăng là vài dòng chữ tuyên dương trên báo chí. Mạng sống và danh dự của người Việt thấp như thế chăng? Không biết có chính quyền nào trên thế giới (ngoại trừ VN) làm như thế với công dân mình.

Đúng là có những điều mình không hiểu nổi. Không hiểu tại sao cho đến nay sau hơn 1 tháng Tàu cộng xâm lược biển ta mà chẳng có một lãnh đạo nào điều trần trước quốc dân. Không hiểu nổi tại sao chính quyền không cho người dân phản đối quân xâm lược. Không hiểu nổi trong khi tình hình căng thẳng và chết chóc trên biển Đông mà vẫn có vị tướng tuyên bố rằng tình hình tốt đẹp. Không hiểu nổi tại sao mình chạy trốn ngay trên vùng biển của mình, và mình lấy đó làm niềm tự hào. Không hiểu nổi khi người ta kì vọng lòng nhân đạo của quân cướp biển và quân thảo khấu. Có thể nói tất cả những khó hiểu trên là những nghịch lí bất thường trong một xã hội và thể chế cũng bất thường chẳng kém.

Thật hay dối

Nguyễn Trọng Vĩnh (QuêChoa) – Trong nhiệm kỳ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông đã để cho tham nhũng phát triển tràn lan, thất thoát hàng nghìn tỷ của Nhà nước từ những tập đoàn kinh tế quốc doanh do ông trực tiếp quản lý, đã để cho bán rừng, bán bãi biển, cho thuê dài hạn các địa bàn xung yếu về quốc phòng như các cảng Vũng Áng, Cửa Việt, để cho nợ xấu ngân hàng quá lớn. Ông đã vay nợ chồng chất, “chắt, chút” chúng ta phải trả đến bao giờ cho hết. Ông đã cưỡng chế, đàn áp nông dân, thu hồi đất cho những tư bản địa ốc, đã bắt bớ đàn áp những người bất đồng chính kiến, yêu cầu dân quyền, dân chủ. Ông tăng đủ thứ giá: xăng, dầu, điện, nước, viện phí, học phí… gây ra tình trạng xã hội người nghèo thì lầm than, kẻ giàu bất chính thì phè phỡn, và còn nhiều vấn đề nữa.

Có thể nói trong nhiệm kỳ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: kinh tế suy thoái, xã hội xuống cấp, văn hóa đạo đức suy đồi, đất nước tụt hậu rất xa, không khí xã hội ngột ngạt.

Bauxite Việt Nam: – Đọc những lời gan ruột của tác giả bài viết dưới đây, có lẽ một số người sẽ sốc và buồn. Mới đây thôi, sau những phát biểu hùng hồn của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, đã có kha khá cây bút hớn hở tung hô. Mà không tung hô sao được – những lời lẽ của Thủ tướng đã nói thay triệu triệu con dân nước Việt đang sôi sục căm phẫn bè lũ bành trướng Đại Hán tiếp tục cướp đất cướp biển của ta.


Ấy thế nhưng hình như ngôn hành chưa tương hợp nên đã hơn một tháng qua triệu triệu con tim lại vẫn đang nín thở chờ đợi một hành động cụ thể nào đó từ đấng cao minh đặng tìm ra lối thoát cho hiện tình đất nước. Và “trong khi chờ Gôđô” (En atttendant Godot), vị lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh đã đưa ra mấy câu hỏi thật khó trả lời.

Thế mà, khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào lấn chiếm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của chúng ta, trong khi dự Hội nghị VEF ở Philippines, ông Dũng đã nói được câu: “Cả dân tộc Việt Nam phản đối việc làm sai trái này của Trung Quốc… chúng tôi kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của mình…”. Trả lời phỏng vấn của các nhà báo, Thủ tướng phát biểu được một câu khá hay: “Chúng tôi mong muốn có hòa bình, hữu nghị, nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ vùng biển và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ thứ hòa bình hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Câu phát biểu này của ông Dũng làm tôi ngạc nhiên, tự hỏi mình mà cũng là hỏi ông Dũng: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thức tỉnh tinh thần dân tộc rồi ư? Lòng yêu nước trong ông đã trỗi dậy rồi ư? Nếu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thật quyết tâm chống xâm lược, ly khai khỏi chủ nghĩa Đại Hán thì nhân dân và tôi sẽ bỏ qua những sai trái trước đây, hợp tác với Thủ tướng (Thủ tướng cũng gắn bó với dân) để bảo vệ độc lập chủ quyền của Tổ quốc, phát huy ý chí tự chủ, tự cường.

Hay là những lời nói trên đây của Thủ tướng Dũng chỉ là mỵ dân và nhằm thu hút phiếu bầu trong Đại hội 12 sắp tới, sau khi có vị thế rồi, lại quay lưng, thực hiện độc tài, nhiều tăng, nhiều cấm, lại đàn áp?

Nếu những lời nói trên là thật lòng thì Thủ tướng hãy thực hiện dân chủ, hãy trả tự do cho những tù nhân lương tâm, tập hợp mọi chính kiến, mọi tầng lớp, cá nhân yêu nước thành một khối đại đoàn kết dân tộc để chống xâm lược, bảo vệ chủ quyền đất nước, Thủ tướng phải vượt quyền Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quá thân Trung Quốc và luôn mê mẩn tôn sùng “16 chữ và 4 tốt”, kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Các luật sư quốc tế cũng như trong nước đã phân tích ưu thế của Việt Nam về chính nghĩa, về các chứng cứ lịch sử và pháp lý và đây là thời cơ thuận lợi, dư luận thế giới ủng hộ ta. Dù Trung Quốc sợ không tham dự và tuyên bố không thi hành phán quyết của Tòa án, chúng ta vẫn thu được thắng lợi chính trị. Thủ tướng phải tăng cường lực lượng quốc phòng đồng thời phải kết thân với Mỹ, Ấn, Nhật mặc dù chúng ta không chủ trương đối đầu quân sự với Trung Quốc.

Vì bảo thủ, ngu lâu dốt dài mới ra cơ sự này

Dân Vũ (QuêChoa) – Hai nhà kia giậu liền giậu, sân liền sân, kết nghĩa anh em như môi với răng, cùng tôn thờ một ông Thánh mà ăn ở đối xử với nhau đểu giả như chó với mèo vậy. Nhà anh cậy giầu có mà hống hách, coi thiên hạ như rơm rác, coi giời bằng vung. Tính nết quá bẩn thỉu, bần tiện lại tham lam thấy người khác có cái gì hay là mưu mô chiếm đoạt cho bằng được. Ăn cắp khoa học kĩ thuật của người khác đã thành thần, rồi đem về cải trang mẫu mã đi chút xíu, nhận là sản phẩm của mình, không biết dơ dáy liêm sỉ là gì.

Anh em hai nhà ấy cùng đều khốn nạn, đốn mạt, đạo đức giả, kẻ tám lạng người nửa cân. Thằng anh giàu có nhưng đông con, luôn tính chuyện lấn bờ xén cõi của thằng em. Còn thằng em đã nghèo lại hay sĩ diện rởm, chỉ thích phô trương hình thức ra vẻ ta đây làm ăn giỏi giang, kinh tế khá giả nhưng thực chất thì vay nợ đìa ra như chúa Chổm, con cháu mấy đời trả nợ không xong. Đã thế lại còn hay tiêu hoang, vay nợ về sắm sửa rặt những thứ vô tích sự, chả có ích gì, chỉ cốt để khoe mẽ . Con cháu thì ăn chơi sa đoạ, trộm cắp như rươi phá gia chi tử mà thằng bố chả làm gì được. Rõ là giống nào đẻ ra giống ấy . Chủ trương của thằng bố sai lầm thì thằng con cứ thế mà làm. Ăn cắp của nhà đem bán chứ ăn cắp của hàng xóm, họ đánh cho bể đầu.

Lại nói về tình cảm đoàn kết anh em hàng xóm láng giềng mới chó má làm sao. Thường xuyên xỏ xiên chơi khăm nhau mà thằng em thì cứ xơn xớt cái lỗ mồm rằng anh tôi tử tế lắm, tốt nhất trần đời. Nhưng cũng chẳng lừa được ai, cuối cùng rồi cũng cháy nhà ra mặt chuột. Môi vẫn cứ hở và răng vẫn cứ lạnh. Bằng chứng là thằng anh đã vài ba lần thẳng cánh tát vào mặt thằng em, cụ thể và rõ ràng nhất là năm 1974 thì cướp đất, năm 1979 cũng nện cho một trận nhừ tử với cái lí lẽ là nhằm “dạy cho một bài học”. Và chắc chắn thằng anh vũ phu, hiểm ác, thâm độc và tham lam sẽ còn nện thằng em nhiều cú đau hơn nữa. Còn thằng em thì chịu nhẫn nhục, càng nhẫn nhục bao nhiêu thì thằng anh càng được thể lên nước mặt. Thằng em biết thế là hèn nhưng đánh lại thằng anh thì không đánh nổi, phải chịu nước lép. Đến lúc nào đó rồi cũng phải giương hai mắt ếch lên nhìn thằng anh khốn kiếp cướp đi tất cả những tài sản quý giá mà không làm gì được. Người ta bảo rằng giá như thằng em biết căn cơ làm ăn tử tế gây dựng cơ nghiệp đàng hoàng, dạy dỗ con cháu nên người không bao giờ phụ thuộc vào thằng anh thì đâu đến nỗi. Vì bảo thủ, ngu lâu dốt dài mới ra cơ sự này.

Sự kiện gần đây nhất là thằng anh lấn chiếm phần ao của thằng em khiến thằng em phải la làng. Dân làng thấy ngang tai trái mắt xúm vào bệnh vực thằng em. Đem ra tổ dân phố họp kiểm điểm phê phán hành động ngang ngược của thằng anh thì gia đình thằng em cử một người đi họp là kẻ ăn không nên đọi nói không nên lời, ăn no béo mỡ lú lẫn hết cả.

Khi người ta xua xúa lên án thằng anh bạo ngược thì người đại diện nhà thằng em nói một câu khiến mặt mọi người phải nghệt ra như mặt ngỗng ỉa: “Đây là việc nội bộ trong gia đình chúng tôi. Bát đĩa còn có khi xô nữa là anh em trong nhà!” Người ngoài đặt câu hỏi “ Thế thì anh gào tướng lên rằng nó cướp ao cướp đất của nhà anh làm gì? Biết thế này thì chúng tôi ỉa vào không thèm can dự đến việc của nhà các người!” Chuyện đến như thế thì ai nghe mà chẳng lộn tiết?

Nhân dân thì quá rõ bộ mặt anh em nhà này. Dẫu họ có đánh nhau hộc máu mồm dồn máu mũi người ta cũng đấm thèm quan tâm. Suy cho cùng thì thằng anh cướp của thằng em tí mỏm ao so với những thứ thằng em bị mất cắp trong nhà cũng chả thấm vào đâu. Tuy nhiên việc là lối thì vẫn la lối, phỏng có ích gì. Và chắc chắn thằng anh sẽ còn cướp của thằng em nhiều thứ quý giá nữa. Thằng em doạ kiện thằng anh ra toà. Con kiến kiện củ khoai, ăn nhằm gì đâu! Thằng anh chả cơm cháy váy đụp gì mà sợ toà. Vậy mà luận điệu của thằng em tại cuộc họp tổ dân phố thì thật là…THỐI ĐẾN CHÓ CŨNG KHÔNG NGỬI ĐƯỢC!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s