Chuyện phiếm: mọi việc cứ để đảng và nhà nước lo

Posted: June 14, 2014 in Uncategorized
Tags: ,

Người Buôn Gió – Một ngày nọ tên phản động Người Buôn Gió (LG) quyết định đi lòng vòng thế giới xem tình hình đấu tranh của các tổ chức ( mà theo truyền thông nhà nước VN ) gọi là các “thế lực phản động”. Gần như hắn được gặp gỡ và tiếp xúc với tất cả những thế lực này.

Xem thêm: Bom nổ chậm Trung Quốc gài tại dự án gần tỉ đô ở Hà Nội


Thắm thiết tình hữu nghị Việt – Trung

Cuối cùng hắn tạm rút ra kết luận. Không có “tổ chức phản động” chủ trương dùng vũ lực để lật đổ chính quyền Việt Nam. Lý do theo hắn nghĩ là các tổ chức này cho rằng tư duy đó không phù hợp với thời đại bây giờ. Thực tế dù có muốn thì các tổ chức này cũng chả có lực lượng vũ trang nào để đủ sức dùng vũ lực lật đổ nhà nước cộng sản Việt Nam. Thậm chí nhiều tổ chức còn tha thiết việc thay đổi thể chế diễn ra ôn hòa, không có đổ máu hoặc trả thù.

Thứ hai, hầu hết các tổ chức đều đi theo con đường là khai trí dân chúng, để sức ép dân chúng ( tự đứng lên ) làm thay đổi chế độ cộng sản. Đây là con đường đúng đắn, con đường hòa bình và đại nghĩa, không bị quy kết là bạo lực. Thế nhưng tên phản động LG ngẫm nghĩ thực tế rằng: Muốn khai sáng dân trí thì cần có phương tiện truyền thông, điều kiện để phương tiện tiếp xúc với dân chúng trong nước. Các “thế lực thù địch” chỉ có duy nhất phương tiện internet để làm công cụ phổ biến việc khai sáng dân trí. Trong khi Nhà nước cộng sản VN có sẵn các phương tiện truyền thông đầy đủ để chiếm lĩnh thị phần khai sáng dân chúng như truyền hình, đài phát thanh, báo chí, trường học, nhà máy, công sở và cả loa phát thanh khu phố.

Chưa kể các phản động viên vừa lo khai sáng dân trí vừa phải lo kiếm miếng cơm và an toàn cho mình, trong khi các dư luận viên thì viết bài hành động gì là đã có cơm ăn, thậm chí là cơm ngon đằng khác.

Rút ra thì cách thứ nhất các “tổ chức phản động” không làm vì không muốn làm, và có muốn cũng chẳng có lực. Cách thứ hai khả dĩ, nhưng kết quả thì chưa ai dám chắc là khi nào dân trí khai sáng được xong, khi mà tương quan phương tiện quá chênh lệch.

Rút ra nữa là, nếu tên phản động LG nhận ra điều này. Thì tất nhà cầm quyền VN cũng biết rõ điều này.

Vậy tại sao nhà cầm quyền VN luôn sử dụng nguồn lực khổng lồ để tuyên truyền quá lố rằng “các thế lực thù địch” muốn dùng vũ lực, muốn lợi dụng truyền thông để lật đổ chế độ, phá hoại sự yên bình của đất nước ta? Cái này thì đơn giản như vặt con ngan. Các thầy mo, trưởng bản đều cần phải có những “bóng ma” để dân chúng sợ hãi, lo cúng tế. Nếu không có “bóng ma” thì chẳng ai cúng tế hoặc sợ hãi thầy mo, trưởng bản làm gì. Các thầy mo luôn biết lợi dụng sự mọi thứ để biến thành “bóng ma” dạng như lân tinh, đom đóm, cú kêu, trời nổi dông bão, thiên tai, hạn hán….thậm chí nếu có kẻ nào làm gì đó cũng bị quy kết là do “quỷ xui, ma khiến, bị ma nhập”. Nếu lâu ngày không có những thứ đó, thầy mo sẽ dùng một thứ nhựa cây hấp dẫn lũ dơi, bôi lên cửa. Đêm đến lũ dơi bay đập vào cánh cửa tạo lên âm thanh rùng rợn, người dân mở cửa thì lũ dơi đã bay mất. Thầy mo giải thích là “ma về” hoặc bắt con cóc cho thuốc lào vào miệng khâu lại, thả ngoài vườn cho nó ho khục khặc như tiếng người già để bảo là “ma về”.

Từ khi người dân tin có ma và đến khi tin rằng không có ma mất đến cả hàng mấy trăm năm. Con đường khai sáng dân trí của các “tổ chức phản động” để cho toàn dân tin rằng các “thế lực thù địch” đều mong mỏi đất nước thay theo hướng tiến bộ, ôn hòa bằng bài viết trên internet liệu là bao lâu? Người lạc quan thì trông vào các sự kiện Mùa Xuân Ả Rập, biến cố Miến Điện…để hy vọng là không lâu lắm.

Người ta nói “đất có thời, dân có vận”. Công cuộc khai sáng dân trí để thay đổi là con đường nhiều người chọn, nhiều tổ chức chọn. Biết đâu thời vận đất nước đến sớm, vận nước đến hồi hưng thịnh. Thành công sẽ đến một cách êm đẹp như ước mơ. Hy vọng ngày ấy không xa.

Chuyện quán cóc

Trên con đường vạn dặm bôn ba để ăn chơi, du hí, phè phỡn với bơ thừa, sữa cặn của bọn tư bản giẫy chết, núp dưới bóng là đi làm việc nghĩa. Ngày nọ tên Lái Gió lạc vào một quán cà phê ở Nam Cali nơi có đầy người Việt đang chơi cờ tướng, bên ngoài bàn cờ tướng hắn nghe thấy người ta nói chuyện quốc gia đại sự.

Một người nói.

– Sao không khởi tố Nguyễn Phú Trọng nhỉ ? Tội rành rành “thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng” còn gì.?

Lái Gió không ngạc nhiên, vì đây là xứ tự do, người dân ăn nói thế này không vấn đề gì. Nhưng hắn ngạc nhiên là sao lại đòi đưa ông TBT ra khởi tố, hắn bèn hỏi lý do. Người kia nói.

– Này nhé, ông làm chủ ngân hàng, ông đánh giá đối tác sai, gửi tiền cho họ. Họ lấy mất, ông có phải chịu trách nhiệm không?

Lái Gió băn khoăn.

– Lãnh đạo ngân hàng khác với lãnh đạo ĐCS chứ?

Người kia mắng.

– Mày ngu, thế mà cũng nói. ĐCS nói rằng họ được nhân dân giao cho trách nhiệm lãnh đạo đất nước. ĐCSVN xác định quan hệ anh em với Tàu Cộng, tin tưởng tuyệt đối tình hữu nghĩ, hợp tác chiến lược. Giờ Tàu Cộng nó lấy mất biển đảo, có khác gì thằng lãnh đạo ngân hàng tin đối tác làm mất tiền của nhân dân gửi hay không? Khởi tố là đúng luật còn gì. Phải đề nghị ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo Bộ Công An khởi tố TBT Nguyễn Phú Trọng vì trên cương vị lãnh đạo đất nước đã “quan liêu, thiếu cảnh giác, thiếu tinh thần trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng” ngay lập tức.

Lái Gió nói.

– Ông nói chuyện bên này thì được, chứ bên nhà là thành tào lao, có khi còn phạm tội xúc phạm lãnh đạo. Bị bỏ tù như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh ngay. Đảng có nội quy, kỷ luật của Đảng, sai thì Đảng xử lý nội bộ về mặt Đảng. Pháp luật nhà nước thì liên can gì đến Đảng. Đảng là tối cao rồi. Làm sao ông Dũng có thể dùng pháp luật khởi tố ông Trọng được. Còn nữa thì đây chủ trương chung của toàn Đảng, đã thống nhât rồi.

Người kia nói.

– Ừ thì chưa khởi tố Nguyễn Phú Trọng, thì khởi tố Phùng Quang Thanh theo điều 258 “lợi dụng quyền tự do ngôn luận, xâm hại lợi ích nhà nước”. Ông này phát ngôn là việc TQ xâm lược VN lại thành mâu thuẫn anh em. Khiến cho quốc tế họ hiểu lầm, không lên tiếng giúp ta. Gây thiệt hại về viện trợ của Nhật với VN, thế có phải xâm hại lợi ích nhà nước không?

Lái Gió nói.

– Cũng không được, thứ nhất ông Thanh là người của Đảng vì ông là ủy viên BCT, sau nữa mới là người nhà nước ở cương vị bộ trưởng quốc phòng. Đảng tối cao nên không khởi tố được ông Thanh. Thứ hai là giờ người ta cho rằng “binh bất yếm trá” ông Thanh nói thế là nghi binh, cho TQ không phòng bị, để VN có thời gian phòng bị. Thứ ba là ông ấy nói thế vì yêu chuộng hòa bình thế giới, không ai vì xây dựng hòa bình mà bị khởi tố cả. Phải đề nghị quốc tế trao giải Nobel Hòa Bình năm nay cho ông ấy đằng khác.

Người kia chửi thề.

– Thế ĐM, mất biển đảo mà không ai chịu trách nhiệm pháp luật à?

Lái Gió sắp bàn cờ mới, miệng nói.

– Đã có pháp thuật thì pháp luật vô giá trị. Bao giờ VN có chế độ tổng thống như bên này, thì hẵng nói chuyện pháp luật, khi ấy thì kể cả tổng thống phạm luật cũng bị truy tố. Giờ thì tôi và cả ông chơi cờ, mọi việc cứ để đảng và nhà nước lo.

ABS

“Ai thương dân như con mới đủ tư cách làm quan!” (PLTP). Trong phiên trả lời chất vấn trước QH ngày 11-6, Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường đã thẳng thắn nhìn nhận một sự thực rằng “Hệ thống pháp luật VN có lẽ phức tạp nhất thế giới”. Chia sẻ của người đứng đầu ngành tư pháp đã nhận được nhiều phản hồi từ bạn đọc của PLO. Rừng luật không chỉ nhiều mà còn rậm rạp Trong bài Hệ thống pháp luật VN: “Có lẽ phức tạp nhất thế giới”, trả lời câu hỏi của đại biểu (ĐB) Trần Du Lịch, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hà Hùng Cường nói: “Hệ thống pháp luật Việt Nam có lẽ phức tạp nhất thế giới. Vì theo quy định, rất nhiều chủ thể, thậm chí tới cả chủ tịch xã cũng được ban hành văn bản QPPL và một chủ thể được ban hành rất nhiều loại văn bản”. Tiếp đó, trong cuộc trao đổi ngắn với Pháp Luật TP.HCM ngay sau khi phiên chất vấn kết thúc chiều 12-6 (bài báo Luật pháp mà dân không biết thì không phải là luật pháp), Bộ trưởng Hà Hùng Cường cũng cho biết thêm: Hệ thống pháp luật của ta có nhiều loại văn bản quá: luật, pháp lệnh, nghị quyết chứa quy phạm của Quốc hội (QH), nghị định của Chính phủ (CP), quyết định của Thủ tướng, thông tư của các bộ… rồi chỉ thị của cấp xã nữa. Rừng luật ấy không chỉ nhiều mà còn rậm rạp, khó thi hành, khó chấp hành, chi phí để tuân thủ tốn kém. Chủ tịch QH nói rất đúng: Luật pháp mà dân không biết thì không phải luật pháp.

Bối rối với “giấy nợ” chủ quyền biển đảo (RFA). NNC Đinh Kim Phúc: “Những ai không biết phát huy nội lực, không biết biến thời cơ thành sức mạnh, không tranh thủ được sự đồng thuận của thế giới thì lịch sử muôn đời sẽ nguyền rủa kẻ đó“.  – Trọng Nghĩa – Chuyện giàn khoan và “Lê Chiêu Thống” thế kỷ 21 (Dân Luận).

H4– Hòang Mai: ÔNG PHẠM VĂN ĐỒNG VÀ NỖI ĐAU NƯỚC VIỆT (BVN).  “Nếu như Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam hôm nay, không có những thay đổi táo bạo, mang tính quyết định, nhưng hợp với lòng Nhân Dân và xu thế lịch sử, tranh thủ thời cơ được sự ủng hộ của Nhật Bản, Hoa Kỳ… thì chính họ, chứ không phải ai khác, sẽ đóng đinh lên tấm ván thiên cho Đảng cộng sản Việt Nam.  Sự vớt vát cuối cùng đối với danh dự những cá nhân phải chịu trách nhiệm trước lịch sử đang nằm trong tay các vị thuộc Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam hôm nay“.

Thoát Trung, nhưng coi chừng một sai lầm bi đát! (Nguyễn Gia Kiểng) (TL/ Ba Sàm). “Nguyễn Tấn Dũng có thể không phải là người nhiệt tình nhất với chính sách phục tùng Trung Quốc nhưng cũng không ai có thể thân Trung Quốc hơn ông. Muốn ‘thoát Trung’ mà lại ‘phò Dũng’ là rất sai, sai một cách bi đát“.

Cái khổ của dân ta là cần một người để ‘phò’ nhưng không có nhiều sự lựa chọn, vì trong số các lãnh đạo CSVN thì ai cũng dính chàm! Trong bốn ông tứ trụ triều đình, chỉ biết chọn ông nào ít tệ hơn, 3 ông kia hoặc là ra mặt thân với Tàu, hoặc là im lặng không nói năng gì, duy chỉ có ông thủ tướng là tuyên bố hùng hồn “Không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông“, là điều mà người dân VN muốn nghe trong lúc này (cho dù từ lúc ông thủ tướng tuyên bố cho tới bây giờ, chưa thấy ông làm gì hay nói gì thêm), nên đành… chọn ông thủ tướng!

– Hạ Đình Nguyên: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trở thành thái hậu Dương Vân Nga, tại sao không? (BVN). “Gỡ nhục cho mình, tháo ách cho nước, làm đối phương kinh ngạc, giá như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng nhân dân xoay trục, mà khẳng khái đứng dậy trao ghế cho người khác, như Thái hậu Dương Vân Nga đã làm! Đất nước sẽ phát triển, Biển Đông sẽ bình yên, thế đứng của Việt Nam sẽ bền vững. Và ông sẽ được toàn dân xem xét, có thể được tôn vinh về nhân cách. Bám ghế thêm hai năm, rồi thui thủi ra về với một linh hồn rách nát, phỏng thân thế sự nghiệp có ra gì! Cái vinh quang chân chính sao không nắm lấy?

Dân ta không hề sợ kẻ thù xâm lược nhưng đừng để dân sợ một số ai đó trong lãnh đạo ta yếu hèn ! (Quê Choa). ” ‘Nội lực là chính’ nhưng khi ta còn yếu sao không thể liên minh quân sự với các nước có chung kẻ thù để bảo vệ đất nước ta, quyền lợi sống còn của ta ?  Dân ta không hề sợ kẻ thù xâm lược nhưng đừng để dân sợ một số ai đó trong lãnh đạo ta yếu hèn !” – Liên minh với Nhật để bảo vệ đất nước, tại sao không? (FB Awake Phamtt).

Những kẻ “ấu trĩ tả khuynh trong chính trị” đang lợi dụng tình hình nóng bỏng trên Biển Đông (Báo KH/ Quê Choa). Bình luận của nhà văn Nguyễn Quang Lập: “Đây là bài viết rất đặc trưng của ‘phương pháp phê phán tuyên giáo‘ vẫn áp dụng hơn nửa thế kỉ nay, chưa khi nào các ông tuyên giáo giật mình tự hỏi: tại sao mình nói hoài mà chẳng ai nghe? Thưa rằng, muốn phê phán ai phải tôn trọng người đó thì phê phán mới có hiệu quả. Tự cho mình là thông thái để mắng người ta là ấu trĩ, tự  cho mình nắm chân lý để qui chụp người ta đủ điều thì sự phê phán đó đáng bỏ ngay vào rọt rác, người phê phán nhất định bị khinh rẻ“.

Bom nổ chậm Trung Quốc
gài tại dự án gần tỉ đô ở Hà Nội

Cầu Nhật Tân – Công trình hữu nghị đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông nhưng lại phải vay vốn lãi suất thương mại của chính phủ Trung Quốc có dự toán ban đầu là 552 triệu USD, vừa kiến nghị “điều chỉnh” lần 1 lên 891 triệu USD (tăng 339 triệu USD), để tiếp tục xin vay Trung Quốc. Bị buộc cái ách hữu nghị vào cổ (nhưng vẫn phải trả lãi theo giá thị trường), công trình này đạt mấy kỷ lục: điều chỉnh vốn kỷ lục; kỷ lục về suất đầu tư cao, kỷ lục về tỉ lệ hoàn vốn thấp, kỷ lục về sự liều lĩnh: chủ đầu tư, tư vấn Việt Nam, tổng thầu thi công Trung Quốc đều chưa từng có kinh nghiệm làm đường sắt đô thị. Hiện, nửa tỉ USD coi như đã bị vứt xuống sông mà dự án còn chưa xong phần móng cọc. Tệ hơn, Việt Nam vẫn phải nai lưng ra trả lãi gần 50 triệu USD/năm cho đống bê tông vô tích sự. Chưa ai dám khẳng định dự án này có tiếp tục xin điều chỉnh lần 2, lần 3 nữa hay không.

Tại lễ khởi công dự án hôm 10/10/2011, đồng chí Đinh La Thăng chúm chím khoe: số vốn 420 triệu USD trên tổng vốn cho dự án là hơn 551 triệu USD được nước bạn Trung Quốc tạo điều kiện cho vay “hữu nghị”, phía Việt Nam góp phần nhỏ chỉ nằm ở một số hạng mục như nhân công, hạ tầng, ít bê tông… Nghe đồng chí Thăng nói vậy, người ta không khỏi hoài nghi nghĩ đến sự giúp đỡ “vô tư, chí tình” của các đồng chí Trung Quốc dành cho Việt Nam tại công trình gọi là hữu nghị xã hội chủ nghĩa cầu Thăng Long năm xưa. Thực tế, đây là khoản vay thương mại với lãi suất cắt cổ. Sau 5 năm không trả hết gốc, lãi suất này sẽ tăng lũy tiến cao hơn nhiều.

Đơn vị được Bộ GTVT phân công làm đại diện chủ đầu tư là Ban quản lý dự án đường sắt mà đồng chí Trưởng ban Trần Văn Lục bị Bộ Công an bắt chiều hôm 8/5/2014. Tổng thầu là Công ty hữu hạn tập đoàn Cục 6 Đường sắt Trung Quốc, Nhà thầu tư vấn giám sát thi công lắp đặt thiết bị là công ty TNHH giám sát xây dựng Viện nghiên cứu thiết kế công trình đường sắt Bắc Kinh. Lưu ý là các đơn vị của Trung Quốc đều chưa có chút kinh nghiệm nào về đường sắt đô thị. Nhà thầu tư vấn thẩm tra thiết kế kỹ thuật và dự toán công trình là Tổng công ty Tư vấn thiết kế GTVT (TEDI của VN), cũng chưa từng có kinh nghiệm về đường sắt đô thị. Đơn vị này chỉ có duy nhất một kỹ sư học vận tải đường sắt tại Liên Xô trước đây nên việc giám sát, thẩm tra chỉ đơn giản là “4 tốt” trước mọi tính toán của các đồng chí Trung Quốc. Được một số đồng chí cán bộ cấp cao Việt Nam “động viên, khích lệ”, dù chưa có 1 chút kinh nghiệm nào về đường sắt đô thị nhưng Giám đốc đại diện Tập đoàn Cục 6 đường sắt Trung Quốc (Tổng thầu EPC), đồng chí Trương Kiến Huân (người Tàu) rêu rao: tổng thầu Trung Quốc sẽ hỗ trợ kỹ thuật và chuyển giao công nghệ cho các đồng chí Việt Nam.

Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng, Thứ trưởng, Chủ tịch thành phố … liên tục tới thăm công trường xã hội chủ nghĩa, kịp thời động viên, cảm ơn các cán bộ, chuyên gia nước bạn về sự giúp đỡ quý báu, vô tư, thắm đượm tình đồng chí anh em. Theo tiến độ, dự án này sẽ hoàn thành đưa vào chạy tháng 1/2015. Chẳng biết các vị “16 vàng, 4 tốt” với nhau thế nào, qua 3 năm thi công, tiêu hàng vài trăm triệu đô mà công trình vẫn chưa xong phần móng cọc nhưng lại kiến nghị Thủ tướng phê duyệt điều chỉnh mức đầu tư lần 1 từ 552 triệu USD lên tới 891 triệu USD, tăng 339 triệu USD để Chính phủ vay tiếp của Trung Quốc.


Dự án tuyến đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông Ảnh: Như Ý

Không biết rồi đây Thủ tướng có phê duyệt cho cái sự hữu nghị viển vông này không. Hiện có tin Trung Quốc đang chơi khó Việt Nam trong vụ này. Với khoản vay bổ sung, Trung Quốc dự tính áp lãi suất cao ngất ngưởng khiến Việt Nam không dám vay. Nếu không vay, Việt Nam không thể cơ cấu nguồn tài chính khác vào dự án này do vướng công nghệ, quy định pháp luật, chính trị v.v. Trong khi công trình đắp chiếu không sử dụng được vì chưa xong phần móng cọc, Việt Nam vẫn phải nai lưng ra trả lãi khoản tín dụng đã vay mỗi năm gần 50 triệu USD và sau 5 năm mà chưa trả được gốc, lãi suất sẽ tăng lũy tiến rất cao.

Dân Hà Nội còn nhớ năm 1978, Trung Quốc chơi bài tương tự khi bỏ dở công trình cầu Thăng Long. May mà sau đó ông anh Liên Xô nhiệt tình nhảy vào hốt cho đống chất thải đó. Nay, công trình đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông thực sự là quả bom xú uế nổ chậm Trung Quốc gài một cách rất tinh vi giữa lòng Hà Nội. Việt Nam chỉ có thể chọn một trong hai cách: hoặc đắp chiếu công trình với chi phí hơn nửa tỉ đô hoặc chấp nhận mọi điều kiện của Trung Quốc để có tiền thi công tiếp và hoàn thiện công trình. Dù thế nào, Việt Nam sẽ lập thêm kỷ lục mới: suất đầu tư/km đường sắt đô thị đắt nhất hành tinh với tỉ lệ hoàn vốn mà các nhà kinh tế thoáng thấy đã hãi đến già và một bài học nữa rất đắt giá về 16 vàng 4 tốt.

Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị động viên các đ/c chuyên gia Trung Quốc trên công trường xã hội chủ nghĩa: trước mặt đ/c Nghị là Trương Kiến Huân, bên phải là thứ trưởng GTVT Lê Mạnh Hùng (vừa hưu, đang phải viết giải trình vụ ăn tiền Nhật Bản), đeo kính đằng sau là Trần Văn Lục (mới bị Bộ Công an bắt)
.
3_nghi_huan_luc

Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam: Thêm một đề án đường sắt lỗi thời (LĐ). – Biển hạn chế tốc độ 40 km/h làm nghèo đất nước (Zing). – Bộ trưởng Thăng ‘trảm’ biển giảm tốc độ dưới 40 km/h (DV).

– Tìm ra: 1.300 cảnh sát giao thông không nhận mãi lộ (VNE). Như vậy là ngoài 1.300 người này, tất cả các CSGT khác đều nằm trong diện nghi vấn “nhận mãi lộ”? – Nghi CSGT ” phê rượu” , người dân bắt CSGT đo nồng độ cồn (VQ Channel).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.