Đầm Vươn ngày ấy, bây giờ ra sao?

Posted: August 31, 2014 in Uncategorized
Tags:

Phương Bích (Quê Choa) – Cho tôi mượn câu hát trong bài “Lên ngàn”:

Hò ơi, em chèo thuyền đi “cất Lờ bát quái” thay chồng, thay chồng nuôi i ì con…..

Xem thêm: Chuyện Tào Lao Xịt Bộp! + Nguyễn Tấn Dũng: Đòi hỏi dân chủ, pháp quyền của nhân dân là tất yếu, khách quan + Tổ chức nào phá hoại đất nước nhiều nhất + Đừng mị dân nữa!

Cuộc sống là những lớp sóng mới đè lên lớp sóng cũ. Bất cứ sự kiện nào dù chấn động đến mấy, cũng đến hồi lùi vào dĩ vãng. Trong lần chúng tôi đi Thái Bình, thăm mộ cụ Nguyễn Hữu Đang và cụ Trần Độ, “bác tài” căn giờ, chọn đường về qua mạn Hải Phòng, để cả nhóm ghé thăm cống Rộc, nơi xảy ra “trận đánh đẹp” lừng lẫy năm nào của công an Hải Phòng, xem những người đàn bà họ Đoàn thay chồng nuôi con, gánh vác việc nhà ra sao.

Đi tắt tiết kiệm được nửa đường, nhưng đường quá xấu nên xe chúng tôi tới cống Rộc hơi muộn. Còn đang loay hoay định hướng trên đê thì thấy cô Hiền (vợ Đoàn Văn Quý) lượn xe máy đến sát bên, cười toe toét. Xe chúng tôi đi theo Hiền rẽ xuống một con đường nhỏ. Đến khu nhà của tổng đội thanh niên thì phải xuống đi bộ. Thương (vợ Đoàn Văn Vươn) cũng đã ra đón chúng tôi. Hai chị em họ đi xe máy, chở tôi và chị Sông Quê vào đầm trước. Đôi lúc phía trước gần như không nhìn thấy đường đâu, vậy mà xe cứ lao vun vút. Hiền vừa lái xe vừa cười, bảo trước đây, khi đèo luật sư Trần Đình Triển vào thăm đầm, ông ấy cứ la bai bải, bắt dừng xe lại để ông xuống đi bộ. Thực ra con đường độc đạo lát bê tông tuy có bề rộng là 60cm, nhưng do cỏ dại 2 bên che gần kín đường, khiến cho người lạ cảm giác nó chỉ rộng chừng 20cm, nên chúng tôi vẫn sợ điếng người khi ngồi sau xe 2 chị em Thương, Hiền. Cỏ lau hai bên quất ràn rạt vào ống chân.

Đi chừng hai cây số thì vào đến nơi. Lúc này nắng đã gần tắt hẳn. Chúng tôi đi loanh quanh khám phá “đại bản doanh” của anh em họ Đoàn. Nhìn không giống ảnh chụp trên mạng, phần do mùa này cây cỏ mọc um tùm, che lấp cảnh vật, phần do cuộc sống đã phần nào “Hồi sinh” …

Hóa ra gần như phần lớn hệ thống đê quai, từ thân đê chính dẫn xuống đầm đều do anh em Đoàn Văn Vươn làm nên. Khu đất có nhà của tổng đội thanh niên đóng là “mua” lại trên phần diện tích đã được giao cho nhà Đoàn Văn Vươn. Theo tài liệu trong Wikipedia tiếng Việt, thì “ Từ năm 1993, ông Vươn thực hiện việc quai đê lấn biển để nuôi trồng thủy sản. Ông khởi nghiệp bằng việc bán tài sản, vay mượn bạn bè, người thân và ngân hàng, chịu nhiều thiệt hại mất mát trong quá trình lấn biển, bao gồm cái chết của con gái đầu 8 tuổi bị rơi xuống cống chết đuối trong một lần theo bố mẹ ra đầm”.

Nghe thì đơn giản, nhưng nếu nhìn ngoài thực địa, không dễ hình dung nổi để tạo nên cơ ngơi này, người ta phải mất bao nhiêu TÂM và SỨC ? Ít ra đối với tôi, những người kiến tạo và gìn giữ được mảnh đất này là những người có chút gì đó “Phi thường”. Liệu bà mẹ có tình cờ đặt tên cho con trai là “Vươn” không?

Khu “đại bản doanh” nằm ở cạnh cống phai, mùa này cây cối xung quanh mọc um tùm. Khi nhà Quý và Vươn đều bị lực lượng cưỡng chế phá mất, những người đàn ông trụ cột đi tù, còn lại đàn bà và trẻ con co cụm lại với nhau, căng bạt làm lều ở tạm. Hội nuôi trồng thủy sản Tiên Lãng bèn xúm lại dựng cho họ cái lều, vách và mái đều bằng fibrociment, gá vào bức tường còn sót lại. Cái lều này chỉ che được phần nào mưa nắng, chứ chả ngăn được gió rét lùa. Chừng năm sau, chính gia đình ông Khanh, Trưởng ban cưỡng chế gia đình Vươn Quý cùng văn phòng luật sư Hưng Giang (nhận bào chữa cho ông Khanh) đã khắc phục hậu quả bằng cách giúp tiền cho chị em Thương Hiền xây một cái nhà cấp 4, dựng trên nền đất cũ của nhà Vươn. Rõ là kẻ xây, người phá, rồi lại kẻ phá người xây!

Cho đến nay, chị em Thương Hiền và các con vẫn ở trong cái nhà cấp 4 đó. Hàng ngày, những người đàn bà dậy sớm, đi nhặt Lờ cũ, đặt Lờ mới. Gom hải sản chở ra chợ bán. Chiều tối lại đi rải Lờ. Nghe chỉ có thế tưởng đơn giản, nhưng mấy chục héc ta đầm mà chỉ có 2 người đàn bà và một cậu em trai phụ giúp thì đúng là làm không hết việc.

Có lẽ tôi là người yếu bóng vía, nên thấy chỉ có 2 người đàn bà, 3 đứa trẻ và mấy con chó sống ở đây thì hãi quá. Quen mấy thì quen, những lúc mưa to gió lớn, cảm giác con người nơi đây sao mà nhỏ bé quá chừng. Tôi hỏi biển đâu, mọi người chỉ về phía rừng bần, bảo ở phía sau rừng cây đó.

Chuyện mãi cũng đến lúc chia tay. Lúc chở chúng tôi quay ra đã hơn 8 rưỡi tối. Tôi ngạc nhiên khi thấy cô Hiền chở tuốt lên đê, vào làng. Hóa ra chị em nhà họ muốn khoe thành quả của mình. Đó là một ngôi nhà 6 phòng, mới xây 1 tầng nhưng rất khang trang. Hiền kể, khi làm xong nhà này, một đoàn nhà báo cùng với chính quyền địa phương kéo nhau vào hỏi han, ra ý các chị đâu có phải nghèo khổ gì? Em trả lời, mới chỉ hơn một năm các anh không nhiễu nhương gì, chúng tôi đã làm được căn nhà này, thì nói thật là nếu không bị cưỡng chế, khó dễ thì gần hai chục năm khai phá, chúng tôi thừa sức làm vài chục cái nhà như thế này chứ chả phải một cái thôi đâu. Thế là tất cả họ im lặng, kéo nhau đi.

Tôi sửng sốt nhìn người phụ nữ mảnh dẻ trước mặt.

Tiếc là lúc ấy, tôi lại không chụp một bức ảnh nào về ngôi nhà. Có lẽ tôi vẫn bị ảnh hưởng bởi tâm lý, phải giấu diếm kẻo “họ” biết, lại gây phiền nhiễu cho gia đình họ…Nếu như anh em Đoàn Văn Vươn sống ở châu Mỹ, hay châu Úc…. hẳn họ sẽ là những chủ trang trại rất giàu có. Người Việt ta không thiếu gì người biết làm giàu một cách chân chính. Nếu không bị trói buộc, bị kìm hãm bởi những chính sách quản lý kém cỏi của nhà nước, chắc chắn nhiều người Việt không hề thua kém thiên hạ.

Ra về, tôi cứ nghĩ ngợi mãi, đó là phương pháp đấu tranh và kết quả mang lại.

Đoàn Văn Vươn cũng đã từng đeo đuổi việc khiếu kiện. Nhưng anh ta sớm nhìn thấy kết quả vô vọng của việc khiếu kiện, nên đã quyết định biến nó thành một vụ án hình sự, để đánh thức và thu hút sự quan tâm của một bộ máy vô cảm, vô trách nhiệm đến khủng khiếp. Không phải ai cũng dám làm như Đoàn Văn Vươn. Cái giá cho 5 năm tù của anh em Vươn Quý là thay đổi được cả một chủ trương thu hồi đất của các chủ đầm trong khu vực, giữ được đất cho vợ con mình và cho cả bao nhiêu người. Nếu ngày đó Đoàn Văn Vươn không quyết định nổ súng, hẳn giờ này anh ta đang ở số 1 Ngô Thì Nhậm, cùng với bà con dân oan cả nước.

Liệu nhà nước và dân oan có cùng nhận ra nguy cơ tiềm ẩn, đằng sau các vụ án oan sai thế này?

Chuyện Tào Lao Xịt Bộp!

Huỳnh Ngọc Chênh Warning: Chống chỉ định với những người có thần kinh niệu đạo yếu, có khả năng đái ra quần khi đọc mấy chuyện nầy.

Trích ABS điểm tin:

HÀNH TRÌNH ĐẾN CAO LÃNH, HÀNH TRÌNH VÌ TINH THẦN BÙI HẰNG – Bài 1 (Huỳnh Ngọc Chênh) – HÀNH TRÌNH ĐẾN CAO LÃNH, HÀNH TRÌNH VÌ TINH THẦN BÙI HẰNG – bài 2 .  – HÀNH TRÌNH ĐẾN CAO LÃNH, HÀNH TRÌNH VÌ TINH THẦN BÙI HẰNG – bài 3. “Tinh thần Bùi Hằng đã lay chuyển bạn bè khắp mọi miền đất nước. Bạn bè của Bùi Hằng chuyển động, lực lượng công an chuyển động theo. Một người bạn chuyển động làm kinh động hàng chục công an. Tôi có cảm giác những ngày qua, lực lượng công an rùng rùng khắp cả nước, và trọng điểm dồn về Đồng Tháp. Vào quán cà phê nghe người dân nói, công an chìm nổi được bố trí đều khắp hai bên đường từ trại giam giam Bùi Hằng về đến tòa án Cao Lãnh. Nhân dân Cao Lãnh lần đầu tiên thấy công an xuất hiện khắp mọi nơi trong thành phố“.

Chúng tôi đã đến phiên tòa xét xử cô Bùi Thị Minh Hằng (Huỳnh Ngọc Chênh). – Thông điệp của Đại sứ Franz Jessen, Trưởng Phái đoàn Liên minh châu Âu tại Việt Nam về việc kết án bà Bùi Thị Minh Hằng, bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và ông Nguyễn Văn Minh (BVN).

– Mật vụ cộng sản đâm xe, ám hại ông Nguyễn Bắc Truyển (DLB).  THÔNG CÁO KHẨN (Nguyễn Tường Thụy). “Vào lúc 19g15 tối, hôm 28/8/2014, khi đang trên đường đi bộ về nhà trọ, ông Nguyễn Bắc Truyển đã bị ba tên an ninh thường xuyên đi theo ông hàng ngày dùng xe máy lao đến tông thẳng vào người ông tại số 349 đường Bà Hạt. Khi bị công an tông xe, ông đã ngã lăn xuống đường đập đầu vào đất. Ông Truyển sau đó đã kịp nhận ra những người tông xe mình chính là những nhân viên an ninh thường xuyên canh gác trước cửa nhà ông“. – Sẽ có côn đồ mạng!? (DLB).

Câu chuyện sáng hôm qua, 29.8

Không hiểu có hung tin gì vào lúc nửa đêm 28 rạng ngày 29 mà sáng sớm hôm qua, 29.8, đôi vừa mở cửa ra khỏi nhà thì thấy hai nhân viên an ninh vạm vỡ đi xe xoáy nòng tốc độ cao, bịch bịch chạy theo sau. Lại bị bám đuôi và giám sát đi lại như 4 ngày trước đây rồi. Đạp xe gần đến khu tập gym hoang dã, thì hai chàng an ninh vượt lên kè hai bên tôi hỏi: Bác đi đâu vậy bác?

Hai chàng nầy khác với ba chàng kèm tôi lần trước. Tôi trả lời: Có chuyện chi mà kèm bác nữa đây? Bác đi tập thể dục chỗ mấy bửa tụi con biết rồi mà. Một chàng nói: Cháu chưa biết, nhưng bác tập xong rồi về nhà nhé, không được đi đâu bác nhé. Nghe rất ngược ngạo và vi phạm nhân quyền nghiêm trọng nhưng tôi vẫn vui vẻ trả lời: Thì tập thể dục xong là về chứ chẳng lẽ ăn mặc như thế ni mà đi tán gái được sao con.

Vào khu tập gym, mọi chuyện lại diễn ra y hệt lần tôi bị kèm trước ngày đi Đồng Tháp. Một cậu dừng xe chắn lối ra vào duy nhất và nói nhỏ với bảo vệ để cho phép một cậu còn lại chạy theo sau xe đạp của tôi. Chắc lại nói tôi là “đối tượng nguy hiểm” cần phải giám sát như lần trước rồi.

Sau khi đạp nhiều vòng, đi bộ nhiều vòng, yoga 36 kiểu, tôi quay ra lấy xe thì thấy có tăng cường thêm một nhân viên nữa là 3. Tôi nhìn kỹ hóa ra chàng mới đến là công an khu vực. Tôi chào và nói: Xin phép cán bộ, trước khi về nhà cho em đi uống cà phê nhé.

Tôi đạp xe về quán cà phê ở hướng ngược lại với quán tôi vẫn thường ngồi. Quán nhỏ chật chội lại thêm đường hẹp không có lề nên ba cậu phải dừng xe trong lòng đường, lấp ló rất tội nghiệp. Tôi vào bàn gọi cà phê rồi ngoắc tay gọi ba cậu vào. Cả ba hớn hở tìm chỗ đậu xe và xáp vào ngồi chung bàn với tôi. Ba cậu tranh thủ dọa dẫm và luân phiên khai thác tôi tức thì:

– Chú uống cà phê rồi về, hôm nay không được đi đâu nghe chú. Khó đi lắm đó…
– Hôm nay chú không có kế hoạch đi mô hết. Mà có chuyện chi vậy con? Sắp có đảo chánh hả?
– Vừa rồi chú đi Đồng Tháp có việc gì?
– Đi dự phiên tòa xử Bùi Hằng, cô ấy là bạn gái của chú, lúc cô bị nạn như vậy thì mình là đàn ông mình phải sát cánh bên cô mới đúng đạo nghĩa làm người chứ. Với lại chú xuống đó còn có lý do khác nữa…
– Lý do gì chú?
– Trời ơi toàn gái đẹp. Cái đám đi xuống Cao Lãnh dự tòa đến từ khắp mọi nơi, phần lớn là phụ nữ, cô nào cũng đẹp, tha hồ. Sau phiên tòa chú “lượm” được mấy em. Lần sau mấy đứa đi theo chú, trẻ tuổi cao ráo như mấy đứa thì tha hồ.


Nói có sách mách có chứng, sau vụ Đồng Tháp, “lượm” về được mấy em


Về Sài Gòn “lượm” tiếp…


…và “lượm” tiếp thêm mấy em nữa

Công an khu vực:
– Hôm đó chú đi từ nhà nào?
– Từ nhà trên Thủ Đức.
– Từ Thủ Đức hả chú?
– Ừ.

Cậu có vẻ nhẹ nhỏm, như trút được gánh nặng, vì tôi ra đi tìm đường cứu gái không phải từ khu vực cậu chịu trách nhiệm. Một cậu an ninh hỏi:

– Hôm đó cả chục đứa bao vây kín bin, làm sao chú đi được? Chú leo rào à?
– Đường đường như chú mà leo rào như lão Nguyễn Tường Thụy à.
– Nguyễn Tường Thụy là ai chú?
– Mấy đứa không biết à? Là tướng cướp Bạch Hải Đường của Hà Nội đó, chuyên môn leo rào vào nhà người ta hấp diêm phụ nữ.
– Chú không leo rào thế chú đi bằng cách gì?
– Chú đường hoàng mở cửa trước ra đi.
– !!! ?????
– Các bạn canh quanh nhà chú không biết sao?
– Chúng mở tiệc nhậu nhẹt rồi lăn quay ra hết.
– Chú nói chơi, mấy đứa đó uống vài lon thì làm sao mà say được.
– Chúng nó không say.
– !!! ???
– Chúng mê
– !!! ???
– Mấy đứa có biết giang hồ võ lâm đặt biệt danh cho chú là gì không?
– Là gì chú?
– Độc Thủ Đại Lão Dâm Tà Hồ Ly Tiên
– Là sao?
– Độc thủ không phải là một tay, độc thủ là tay có độc, nhìn vào tay chú xem- Tôi đưa ra bàn tay với cáu ghét đen thui trong các móng- cái đen đen trong móng tay đó là thuốc độc đấy. Hồi nảy tới giờ chú chưa đụng vào ly cà phê của mấy đứa phải không? Nếu chú chưa đụng vào thì mấy đứa cứ uống không sao… Chú nhúng tay vào xô nước đá rồi cho quần chúng tự phát mang ra cho mấy đứa trên đó uống. Thế là tất cả lăn quay ra mê man đúng 2 phút. Chỉ cần 2 phút đó là chú mở cửa, đàng hoàng ra đi.

Câu chuyện sáng hôm nay, 30.8

Lệnh canh gác tôi ngày hôm qua, đến trưa thì giải tỏa, không biết vì sao. Có khi anh bạn Tư Sang của tui, sau khi đọc những bài tui viết, thấy tui vẫn toàn vì gái gú, cảm phục tui quá nên điện về ra lệnh giải tỏa không chừng. Cứ nghĩ vậy cho nó…sang.

Sáng nay tôi lại đạp xe ra khu tập gym hoang dã như bình thường. Đó là một khu dự án dân cư biệt thự cao cấp đã làm xong hạ tầng nhưng chưa thấy xây nhà lên, được rào kín mít, có một cổng vào duy nhất và bảo vệ hơn 5 người canh gác ngày đêm. Dân cư quanh vùng được vào tập thể dục, được đạp xe đạp, nhưng không được chạy xe gắn máy vào. Thế nhưng hai lần canh tôi, an ninh vẫn được phép chạy xe gắn máy vào bám theo sau xe đạp của tôi. Nhân viên an ninh xưng với bảo vệ là công an thành phố có nhiệm vụ bám theo “đối tượng nguy hiểm” là tui nên họ có cái quyền nầy.

Sự việc đó làm anh em bảo vệ khu đất nhốn nháo cả lên, bàn tán xôn xao cả tuần lễ nay. Không nhốn nháo sao được, khi cách đây 5 ngày có ba an ninh chìm của thành phố vào hằm hằm canh gác tui. Sau đó tôi biệt tăm không vào tập thể dục luôn 3, 4 ngày. Rồi hôm qua tự dưng tôi lại xuất hiện với ba công an chìm khác đi theo canh gác, nhưng có vẻ thân thiện và quen biết tôi.

Đợi tôi tập thể dục xong, khi ra về, các chú bảo vệ xúm lại hóng hớt.
– Chú làm cái gì mà công an chìm nói chú là đối tượng nguy hiểm?
– À, họ nghi chú là trùm khủng bố Bin Laden, giết người như ngóe.
– Chú giỡn chơi, Bin Laden bị biệt kích hải cẩu Mỹ bắn chết vứt xác xuống biển rồi.
Tôi xuống giọng thầm thì đầy vẻ bí hiểm:
– Chưa chết mô, hắn cải trang thành một người Châu Á và có tin là đang trốn ở Việt Nam.
– !!!!
– Khổ nỗi là hắn cải trang thế nào mà hình dạng bên ngoài lại hao hao giống chú. Thế là công an theo dõi và bắt chú như mấy đứa đã biết.
– Đúng rồi sau hôm theo dõi đó là chú mất biệt luôn mấy ngày không đến đây.
– Họ đưa chú lên chuyên cơ bay ra Hà Nội, giam chú trong ngục kín rồi mời CIA Mỹ, Phòng Nhì Pháp, GI Anh, Interpole Liên Hiệp Quốc, đến đông như kiến để điều tra chú.
Tôi đưa cánh tay có vết trầy da do tai nạn xe trước đây chưa lành cho chúng thấy và nói tiếp:
– Các chuyên gia xét nghiệm hàng đầu thế giới đến cào da chú ra mang đi xét nghiệm ADN.
– Rồi sao chú ???
– Qua năm lần xét nghiệm của 5 quốc gia theo 5 cách khác nhau đều đưa đến một kết luận…
– Kết luận thế nào chú???
– ADN của chú không trùng với ADN của Bin Laden.
– Thế là họ cho chú về à? Nhưng tại sao hôm qua vẫn có 3 công an chìm vào đây theo dõi chú?
– Nhưng khi họ xét nghiệm ADN của chú thì phát hiện ra một chuyện động trời.
-????
– ADN của chú có gen lãnh đạo.
-??? !!!
– Nghĩa là ADN của chú trùng với ADN của một vị lãnh đạo cao cấp đã qua đời- Tui hạ thấp giọng xuống thầm thì- Chú được xác định là con của vị lãnh đạo cao cấp ấy. Bí mật nầy chỉ 5 đứa ở đây biết thôi nhé, không được tiết lộ cho ai. .
– Chú xạo quá, ai mà tin được.
– Thế chú hỏi mấy đứa tại sao chú bị bắt rồi được thả ra, thả ra rồi lại tiếp tục canh gác? Mà hôm qua mấy đứa có thấy bọn canh gác lần nầy là khác bọn lần trước không? Tướng tá cao ráo đẹp trai, thái độ thân thiện và quen biết chú. Ba đứa mới nầy không phải là công an chìm, chúng là sĩ quan đặc tuyển thuộc tổng cục bảo vệ yếu nhân quốc gia đấy. Chúng đi theo là bảo vệ chú đấy.
– Thế sao hôm nay không thấy ai đi theo bảo vệ chú? Chú xạo quá hà!
– Mấy đứa nhìn lên mấy cái sân thượng xa xa đàng kia kìa. Mấy người ở trần giả vờ tập thể dục đó là sĩ quan bảo vệ ém ở đó bảo vệ cho chú từ xa đấy. Chú thấy gây ồn ào không cần thiết nên từ nay trở đi chú ra lệnh phải kín đáo bảo vệ không được để cho đồng bào biết. Nhưng mấy đứa nhớ giữ bí mật nầy cho chú nhé. Nhớ nhé. Bí mật quốc gia đấy!

[:-/] Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: Đòi hỏi dân chủ, pháp quyền của nhân dân là tất yếu, khách quan – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh, Ban Cán sự Đảng Chính phủ, Chính phủ nhận thức rõ đòi hỏi về dân chủ, pháp quyền của nhân dân, của xã hội là đòi hỏi mang tính tất yếu, khách quan và cũng là xu thế của thời đại.

Sáng 29/8, Đoàn công tác Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương có buổi làm việc với Ban Cán sự Đảng Chính phủ về tiếp tục thực hiện Kết luận số 92 của Bộ Chính trị về tiếp tục thực hiện Chiến lược Cải cách tư pháp đến năm 2020.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Trưởng Ban Chỉ đạo; Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng chủ trì buổi làm việc.

NQL: Nói lời hãy giữ lấy lời/ Đừng như con bướm đậu rồi lại bay

[:-/] Nguyễn Hưng Quốc:  AI PHÁ HOẠI ĐẤT NƯỚC NHIỀU NHẤT?  – Sáng 16/8/2014, tại cuộc họp mặt nhân kỷ niệm 69 năm ngày truyền thống Công an, Nguyễn Tấn Dũng dặn dò: “các đồng chí phải làm thật tốt, dứt khoát không để nhen nhóm hình thành tổ chức chống đối phá hoại đất nước”.

Nhưng tổ chức nào phá hoại đất nước nhiều nhất?

Tôi xin thành tâm “báo cáo” với đồng chí Thủ tưởng: Đó chính là đảng Cộng sản. Trong suốt hơn nửa thế kỷ vừa qua, không có một tổ chức nào phá hoại đất nước một cách dữ dội cho bằng đảng Cộng sản. Chính đảng Cộng sản đã đẩy đất nước vào chiến tranh và khốn cùng, sau đó, đầy những băng hoại và ngấp nghé trước nguy cơ mất độc lập và toàn vẹn lãnh thổ.

[:-/] Đừng mị dân nữa! – … Đảng vẫn hay nói mình chịu sự giám sát của nhân dân. Tuy nhiên giám sát phải có đủ cả ba quyền: quyền thông tin; quyền kiểm tra; quyền xử lý sai phạm. Với chế định giám sát của nhân dân, nếu thiếu đi một trong ba quyền đã nêu, đặc biệt nếu không có quyền kiểm tra và quyền xử lý sai phạm, thì hoạt động giám sát chỉ mang tính dân chủ hình thức.

Kênh truyền thông của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam cùng những tổ chức xã hội dân sự khác, chính là địa chỉ tốt nhất để Đảng Cộng sản Việt Nam tìm đến cho ghi nhận đầy đủ về sự thương yêu lẫn ghét bỏ của người dân về một Đảng độc quyền cầm quyền.

Tiếp tục công khai và thách thức bịt miệng người dân như phiên tòa xét xử “hai xe – ba hàng” nhóm Bùi Thị Minh Hằng vừa qua của tỉnh Đồng Tháp, cho thấy đang tiếp tục vết đổ sai lầm khi bịt miệng báo chí như thời Nhân Văn – Giai Phẩm.

Tất cả những động thái này càng khiến thể chế chính trị độc đảng cầm quyền sẽ ngày càng bị nhân dân cạn hẳn chút niềm tin ít ỏi còn sót lại.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.