Rơi Lệ Ngày Quốc Khánh

Posted: September 3, 2014 in Uncategorized
Tags:

Alan Phan – Tôi quay về lại Saigon vào ngày đại lễ 2/9 của Việt Nam. Mặc cho những lố nhố của đám đông, tôi vẫn tìm ra một nơi yên tĩnh để đọc emails, lướt Net đọc tin, và đọc xong chương cuối của cuốn tiểu thuyết về Brasil thời hiện đại.

“Không ai có thể chạy trốn khỏi những hệ quả từ lựa chọn của mình – Nobody ever did, or ever will, escape the consequences of his choices”Alfred Montapert

Xem thêm hai bài liên quan: Tuyên truyền theo phong cách ngậm ngùi rơi lệ + Nhìn lại 45 năm để soi rọi chính mình


Tôn Nữ Thị Ninh tham gia giới thiệu sách “Tôi tự hào là người Việt Nam”
có “chuyện đời tự kể” của mình hôm 30/08/2014

Một người bạn gởi 1 bài viết của tác giả Nguyễn Hoa Lư về “ngậm ngùi rơi lệ” đăng trên báo Tuổi Trẻ (tiếc là đã bị rút xuống). Tôi gần làm rớt chiếc IPad khi đọc đến đoạn này,

Đây là lần đầu tiên tôi nghe một quan chức Việt không nổ về những thành tựu vĩ đại qua những con số vĩ đại thực hiện bởi những con người vĩ đại…nói nôm na là tại sao mỗi ngày chúng ta phải tự hào …vì cả nhân loại đều phải công nhận là người Việt hạnh phúc nhất thế giới. Ngay cả trong chiến tranh, cái loa tuyên giáo đã rỉ rả cả chục năm về hiện tượng một ông Mỹ nào đó (tượng trưng cho đa số người Mỹ) vừa ngủ dậy là …mơ ước được làm người Việt Nam.

Đây là lần đầu tiên một quan chức Việt…rơi lệ. Sau 1 chục năm lui tới nơi đây thường xuyên, sau gần 40 năm “chờ sáng”, sau khi đọc về lịch sử Việt cận đại qua 70 năm…tôi cũng ..rơi lệ theo ông.

Thực ra, chuyện làm ô sin của người Việt không chỉ giới hạn ở Hàn Quốc. Nếu ông quan chức tính sổ toàn diện con số người Việt đang được xuất khẩu lao động (kể cả tại nhiều nước nghèo tệ hại ở châu Phi) hay số người bán thân làm vợ cho các ông nông dân Đài Loan, Trung Quốc… hay số người Việt vượt biên trái phép qua các tổ chức xã hội đen tại Nga, Đông Âu…cái “xót lòng” của ông chắc còn lớn lao hơn nhiều. Theo Mác Lê, chúng ta có thể biện bạch là mục đích sau cùng của những công nhân này là “tìm đường cứu nước” hay “xuất khẩu cách mạng” như chiến lược do Đệ Tam Quốc Tế đề xuất từ thời 1940’s. Nhưng liệu các đồng chí của chúng ta ở những quốc gia này có tin hay họ chỉ cười rũ rượi?

Tôi còn nhớ vào khoảng 1997, tôi đại diện cho một tập đoàn đa quốc thực hiện một phi vụ khá lớn với cơ quan truyền thông trung ương của Trung Quốc. Tất cả các sếp lớn nhỏ của Bộ đều đồng thuận và chỉ chờ chữ ký của ông Trưởng Cơ Quan. Ông này viện dẫn đủ lý do để hoãn binh; nhưng rồi cũng ký sau khi cho tôi chờ hơn 9 tháng.

Vài tháng sau, khi đã làm việc và quen nhau hơn, tôi tò mò hỏi ông về lý do chần chừ? Ông nói,” Trong tất cà các dân tộc trên thế giới, tôi ghét nhất là người Việt Nam. Khi họ báo cáo về gốc Việt Nam của anh, tôi đã cố gắng giết dự án bằng đủ cách”. “Nhưng ông đổi ý?” “ Gặp anh nhiều lần sau đó, tôi thấy anh là một thằng Mỹ con toàn diện, nên tôi OK”. Tôi biện bạch,” Luôn luôn có người Mỹ tốt và xấu, người Trung tốt và xấu, người Việt tốt và xấu chứ?”

“Các dân tộc khác thì đúng vậy. Nhưng người Việt là một bầy chuột. Một con chuột tốt là một con chuột chết.” Tôi im lặng chuyển đề tài. Và suy nghĩ về những lần qua Việt Nam chơi trước đó. Phần lớn các quan chức, đại gia, COCC…đang nhìn Trung Quốc với cặp mắt khâm phục, ngưỡng mộ và thèm thuồng. Mao Chủ Tịch là một thánh nhân Trời cho xuống để ban phước lộc cho nhân loại và Đặng Tiểu Bình là thần tượng của 99% người Việt. Cho đến ngày hôm nay, tôi nghĩ rằng 95% đảng viên vẫn thề trung thành với 16 cái tốt vàng gì đó về ông láng giềng.

Albert Camus nói, “ Life is a sum of all your choices”. Có lẽ vì chúng ta luôn luôn xứng đáng với lựa chọn của mình.

Tôi không biết ông Vũ Ngọc Hoàng giữ chức vụ gì trong Ban Tuyên Giáo? Tôi cũng không biết các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam suy nghĩ thế nào về lời nói của ông? Tuy nhiên, nhận xét này của ông cũng cho tôi và các bạn BCA một tia hy vọng nhỏ nhoi. Rằng nếu một người biết thì mười người sẽ biết. Dần dà, cả triệu người sẽ biết. Sau một giác ngủ dài, lúc nào cũng sảng khoái khi vừa thức giấc.

Tuy nhiên, tôi cũng biết rõ gần như là một nguyên lý ở Việt Nam: ở đây, thất vọng nhiều gấp triệu lần hy vọng.

Tuyên truyền theo phong cách ngậm ngùi rơi lệ

Nguyễn Hoa Lư (QuêChoa) – Trong bài nói của mình, cái phong cách ngậm ngùi rơi lệ của nhà tuyên giáo rất rõ. Toàn là những câu hỏi và những câu cảm thán! Cán bộ làm thế nào mà thanh niên không muốn vào Đảng? Ngày xưa gọi nhau là đồng chí thì thân thiết thiêng liêng, bây giờ cáu lên thì gọi nhau là đồng chí! Cần xem lại từ trung ương đến địa phương có gây mất đoàn kết không?

1. Một quan chức cao cấp của Ban Tuyên giáo T.Ư, ông Vũ Ngọc Hoàng, đã có một phát biểu gây ấn tượng mạnh [1] : “Cách đây bốn, năm mươi năm, VN và Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương. Sau mấy mươi năm, tôi rà lại tư liệu thì thấy Hàn Quốc hiện có khoảng 90.000 người sống tại VN và VN cũng có 90.000 người sống ở Hàn Quốc. Chỉ khác nhau ở chỗ hầu hết người Hàn Quốc tại VN làm ông chủ, làm quản lý, còn người VN ở Hàn Quốc thì chủ yếu làm ôsin. Nghe mà xót lòng”.

Các nhà tuyên giáo đã có những bước tiến dài đáng khâm phục trong phương pháp tuyên truyền. Đã xưa rồi sự hào sảng ta nhất định thắng giặc nhất định thua, thời phe ta ngày một lớn mạnh, thời tư bản giãy chết, thời “lũ đế quốc như loài dơi hốt hoảng, đêm tàn bay chập choạng dưới chân người”.

Tuyên giáo thời nay chuyển sang một phong cách mới mà mà tôi tạm gọi là thời ngậm ngùi rơi lệ.

Tôi cũng bày tỏ lòng ngưỡng mộ trước khả năng tiết chế tình cảm “xót lòng” của nhà tuyên giáo khi không thấy ông nói tiếp về những cuộc tấn công mạnh mẽ, toàn diện và liên tục về kinh tế và văn hóa Hàn lên đất nước xiết bao yêu dấu của chúng ta.

Đó là những cơn siêu bão công nghệ của tập đoàn Samsung, những trào lưu thời trang của xứ kim chi, sự thống trị của dòng phim Hàn trên các kênh truyền hình Việt. Đó là những chấn động của K-pop làm ngất ngây giới trẻ Việt. Nhìn những đám đông “mùa Xuân đất nước” chen lấn xô đẩy cuồng nhiệt trước một đại biểu âm nhạc xứ Hàn, lòng ái quốc của mỗi người dân Việt như bị xát muối.

2. Tuy nhiên điều đáng nói nhất ở đây là phát biểu trên lại được dẫn ra từ từ hội thảo “45 năm làm theo di chúc Bác”. Theo ý của nhà tuyên giáo, thoạt đầu hai dân tộc “có trình độ tương đương”. Từ ngày Bác chúng ta nhẹ gót “đi theo cụ Các Mác, cụ Lê nin và các vị cách mạng đàn anh khác”, để lại cho toàn Đảng toàn dân bản di chúc vô giá. Bây giờ, sau 45 năm học tập và làm theo di chúc thiêng liêng thì xảy ra một nỗi nhục kép. Có 90 ngàn dân đen sang bên xứ kim chi làm ôsin. Bù lại, bên mình trải thảm đỏ rước 90 ngàn người bên họ sang làm ông chủ!

Ở đây, tất nhiên không thể đổ lỗi cho cái sự “trải qua chiến tranh” được. Dưới gầm trời này, nói với ai thì được chứ quyết không nói với Nam Hàn.

Trong bài nói của mình, cái phong cách ngậm ngùi rơi lệ của nhà tuyên giáo rất rõ. Toàn là những câu hỏi và những câu cảm thán! Cán bộ làm thế nào mà thanh niên không muốn vào Đảng? Ngày xưa gọi nhau là đồng chí thì thân thiết thiêng liêng, bây giờ cáu lên thì gọi nhau là đồng chí! Cần xem lại từ trung ương đến địa phương có gây mất đoàn kết không?

3. Sau ngày Bác đi xa, các thế hệ lãnh đạo đất nước, vị nào cũng là những học trò xuất sắc, những nhà cách mạng trung kiên, những tấm gương chói ngời suốt đời tận trung tận hiếu với đảng.

Chẳng như bên xứ Đại Hàn kia hầu như tổng thống nào cũng có chuyện này chuyện nọ [2].

Có vị như Park Chinh hee ăn cơm độn, sống đời sống thanh bạch. Ông cho xây một bồn chứa nước ngay trong phòng để tự múc nước tắm.

Có vị như Chung Doo hwan phải đứng trước quốc dân đồng bào xin được tha thứ vì vụ tàn sát Gwangju năm 1980. Sau đó, ông vào chùa Baekdamsa để tu và sám hối.

Có vị như Roh Moo hyun vì những tai tiếng tham nhũng đã lủi thủi về quê, trèo lên một ngọn núi rồi gieo mình xuống vực mà chết.

Có vị như Lee Myung Bak tuyên bố hiến tặng gần như toàn bộ gia sản của mình cho hoạt động từ thiện [3].

4. Quay lại cái sự đau xót và những câu hỏi để ngỏ của nhà tuyên giáo. Chúng ta tự hào có di chúc Bác anh minh, có Đảng luôn luôn vĩ đại mà sao dân bất an và khốn cùng như vậy? Câu trả lời xem chừng huyền ảo như chiếc lá diêu bông trong cánh đồng chiều của thi sĩ Hoàng Cầm. Tuy vậy, những khoản tiền để “tổ chức cuộc vận động” cùng với sự lên ngôi của vô số nhà lý thuyết suông chắc là những hiện thực sống động và khách quan không thể cưỡng lại được!

[1] http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/624271/nhin-lai-45-nam-de-soi-roi-chinh-minh.html
[2] http://nghiencuulichsu.com/2013/02/25/cac-doi-tong-thong-han-quoc-tu-1945-toi-nay/
[3] http://www.vietnamplus.vn/lee-myung-bak-tong-thong-tu-thien/10120.vnp

Nhìn lại 45 năm để soi rọi chính mình

Bài viết đăng 21/8/2014 09:40 (GMT + 7) đã gỡ xuống nhưng có thể xem tại Văn Việt  hoặc  bộ nhớ cache của Google

Lời dẫn của Văn Việt: – Kỷ niệm Quốc khánh VNDCCH (2/9) năm nay lại được gắn với việc tuyên truyền thực hiện Di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bài viết của ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó ban thường trực Ban Tuyên giáo T.Ư. được nhiều người lưu ý không phải ở những chỉ thị tuyên truyền theo lối rất, rất mòn ai cũng biết, mà ở những “day dứt” về thực trạng của đất nước sau 70 năm ra đời nhà nước do ĐCS lãnh đạo. Ba câu hỏi day dứt mà ông đặt ra: 1. Vì sao ngày nay, mặc dầu vào Đảng không còn nguy hiểm như xưa [trái lại là khác!] mà ít thanh niên thích vào? 2. Vì sao 40, 50 năm trước VN và Hàn Quốc không kém gì nhau [có thể VN còn hơn!] mà bây giờ dân ta chỉ mơ sang Hàn làm… osin? 3. Vì sao tham nhũng hầu như toàn là đảng viên mà Đảng lại là tổ chức phát hiện vụ việc ít nhất?

Những day dứt của ông Vũ Ngọc Hoàng cũng là của rất, rất nhiều đảng viên hôm nay vẫn nặng lòng với đất nước như hồi họ viết đơn xin vào Đảng.

Nhưng ai cũng biết đó chỉ là những hiện tượng sâu ăn “ngọn” cây mà cái “gốc” mục không thể chữa bằng… tiếp tục học tập Di chúc.

TT – Ngày 20-8, Ban Tuyên giáo T.Ư tổ chức hội nghị toàn quốc hướng dẫn tổ chức kỷ niệm 45 năm thực hiện di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh. (…)

Ngọc Hoàng nhìn lại kết quả 45 năm thực hiện di chúc HCM:

NgocHoang45namdichuc

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.