Nghĩ về Joshua Wong và tuổi trẻ Việt Nam

Posted: October 1, 2014 in Uncategorized
Tags:

Nguyệt Quỳnh (Basam) – Trong đêm thứ sáu ngày 26/09/14 vừa qua tại Quảng trường Dân sự (Civic Square), tuổi trẻ Hồng Kông đã chứng tỏ sự dũng cảm của mình khi đứng cùng nhau, kiên định đấu tranh vì một nền dân chủ thực sự cho Hồng Kông. Lời nhắn gởi của lãnh đạo sinh viên 17 tuổi Joshua Wong khi anh bị cảnh sát lôi kéo đi đã làm rung động trái tim người Hồng Kông và thế giới. Những thanh niên sinh viên khác đã cùng hát to, hô vang những khẩu hiệu và cố giành giật để cứu anh thoát khỏi tay cảnh sát nhưng vô hiệu.

Xem thêm: Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ + Trích ABS điểm tin 01/10/2014 liên quan Hong Kong.

Tôi tin nhiều bạn trẻ Việt Nam cũng đã xúc động khi đọc lời nhắn gởi của Joshua Wong: “Tương lai của Hồng Kông tùy thuộc vào bạn, bạn và bạn.

Cảnh sát đã xịt hơi cay vào người biểu tình. Một số sinh viên bị thương, khi bị dẫn ra ngoài, họ bật khóc. Hàng trăm những sinh viên trẻ khác cùng đứng khoác tay, khóa vào nhau khi cảnh sát vây quanh họ bằng khiên chắn kim loại, một số đã hô vang “bất tuân dân sự”. Những ngày sau đó, hàng ngàn, chục ngàn, trăm ngàn người dân Hồng Kông đã kéo đến cùng biểu tình để hỗ trợ các sinh viên này. Quang cảnh tràn ngập người trên các đường phố của Hồng Kông đã gợi lại nỗi khát khao về một nền dân chủ của các sinh viên Thiên An Môn 25 năm về trước. Nỗi khát khao này được ghi trong bản tuyên ngôn của sinh viên, trí thức và người lao động đã tham gia phong trào Thiên An Môn:

Dù những đôi vai của chúng ta vẫn không đủ sức mạnh, dù cái chết đối với chúng ta sẽ rất khắc nghiệt, chúng ta phải chấp nhận hy sinh cuộc sống, chúng ta không có chọn lựa nào khác khi lịch sử đòi hỏi chúng ta phải làm điều đó… Với vong linh của người đã khuất – chúng ta đấu tranh để được sống. Với sự tuyệt vọng để cứu lấy cái đất nước ích kỷ và không có nhuệ khí này – chúng ta dâng hiến bản thân mình. Nếu chúng ta không sẵn sàng để hy sinh thì còn ai sẽ làm điều đó đây?

Joshua Wong và tuổi trẻ Hồng Kông làm chúng ta nhớ đến hoàn cảnh đất nước mình, nhớ đến những người trẻ Việt Nam với một niềm hãnh diện xen lẫn một chút xót xa. Xót xa vì những người trẻ của chúng ta, những Nguyễn Đình Hà, Huỳnh Phương Ngọc, Đinh Nhật Uy, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh… vẫn còn rất đơn độc. Chúng ta chưa có được hàng ngàn những người trẻ cùng đứng khoác tay nhau trên đường phố như những người bạn của Wong. Chúng ta cũng chưa có được con số hàng ngàn người đổ ra đường để hỗ trợ các bạn trẻ này đòi dân chủ, dù nỗi khát khao dân chủ, nỗi khát khao được sống với những phẩm chất của tự do và quyền con người của chúng ta cũng cháy bỏng không thua gì người dân Hồng Kông. Tuy nhiên, chúng ta vẫn đang có vô số điều để hãnh diện về tuổi trẻ Việt Nam. Giữa lao tù, giữa cô đơn, giữa những trấn áp hung bạo, những người trẻ Việt Nam vẫn âm thầm làm phần nhiệm vụ mà lịch sử giao phó cho họ. Dù những đôi vai ấy vẫn chưa đủ sức mạnh, nhưng các bạn đó đã cho chúng ta thấy rõ sự kiên định về điều họ đã chọn lựa. Họ nhận trách nhiệm với chính thế hệ của mình. Tôi muốn được nói đến những hành động đấu tranh bền bỉ của các thanh niên Công giáo và Tin lành.

Ngày 3/9/14 vừa qua, chúng ta lại nhận được tin tù nhân lương tâm Nguyễn Đình Cương đã tuyệt thực để phản đối các vi phạm của quản giáo trại giam. Theo gia đình anh Cương cho biết anh bị kỷ luật và bị cùm chân là do đã lên tiếng để bảo vệ một tù nhân cùng phòng đã bị quản giáo đánh đập. Suốt từ năm 2011 cho đến nay, từ khi các bạn trẻ này bị bắt giam, chúng ta vẫn không ngừng nghe nói về cách hành xử và những hoạt động đấu tranh của họ, xin đơn cử một vài trường hợp:

  • Sau nhiều năm bị bắt giam, tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu vẫn không chấp nhận mặc áo tù.
  • Ngày 21/6/13 anh Trần Minh Nhật tuyệt thực để phản đối cán bộ trại giam Nghi Kim liên tục xúc phạm nhân phẩm và tính mạng đối với chính anh.
  • Tháng 8 năm 2013, anh Trần Hữu Đức bị ban giám thị trại tù K3 Phú Sơn 4, tỉnh Thái Nguyên “vô cớ còng tay, còng chân và biệt giam suốt 9 ngày đêm”. Hay tin này, 4 tù nhân lương tâm khác gồm các anh Hồ Văn Oanh, Trần Minh Nhật, Nguyễn Văn Thanh và Chu Mạnh Sơn đã đồng loạt tuyệt thực để phản đối. Nhờ vậy, Trần Hữu Đức mới hết bị còng và biệt giam.
  • Tại trại giam Nam Hà, do không cúi chào cán bộ, Paulus Lê Sơn đã bị hai quản giáo dùng dùi cui đánh đến gãy chân. Tù nhân Vi Đức Hồi đã phản đối hành vi dã man này của công an khiến ông bị kỷ luật rồi bị biệt giam. Tuy nhiên, sau đó cũng chính Lê Sơn là người đã xin cho viên quản giáo hành hung anh khỏi bị kỷ luật.
  • Và cách đây không lâu, hai sinh viên Trần Minh Nhật và Trần Hữu Đức đã tuyệt thực để đòi quyền được thực hành niềm tin tôn giáo của tù nhân trong trại tù.

Trong một xã hội mà sự tử tế trở nên khan hiếm, người ta chợt tìm thấy niềm an ủi và hy vọng từ những tù nhân trẻ tuổi này. Họ gồm có mười bảy người, bị bắt gần như đồng loạt, chỉ cách nhau trên dưới một tháng. Họ là những thanh niên đi cứu trợ đồng bào lũ lụt, góp nhặt ve chai gây quỹ, đi lượm nhặt các thai nhi bị vất bỏ, vận động các bà mẹ không nạo phá thai, giúp đỡ những thanh niên cai nghiện, v.v… Vậy mà những người trẻ này đã và đang phải gánh chịu những bản án bất công, có người phải chịu đến 13 năm tù như trường hợp hai anh Hồ Đức Hoà và Đặng Xuân Diệu.

Những thanh niên Công giáo và Tin lành này là hiện thân của những giá trị mà chúng ta muốn vực dậy. Điều đáng nói ở đây là chúng ta có đang thờ ơ với những hy sinh và nỗ lực của họ hay không?

Một nhà văn đã nói: nhân cách của một con người được nhìn thấy rõ hơn khi họ bị xô ngã. Chúng ta đã bị xô ngã, tổ quốc Việt Nam, dân tộc Việt Nam cũng đã bị xô ngã đến xấp mặt, chúng ta đã làm gì để vực dậy chính mình?

.
Trong buổi biểu tình ngày 29/9 vừa qua ở Hồng Kông, một tài xế lái taxi 55 tuổi, ông Edward Yeung đã nói với hàng rào cảnh sát chống bạo động rằng: “Nếu tôi không đứng lên hôm nay, tôi sẽ ghê tởm bản thân mình trong tương lai. Ngay cả khi phải bị khép tội hình sự vì hành động này thì đó sẽ là một điều vinh quang”.

Joshua Wong, tức Hoàng Chi Phong, không chỉ làm rung chuyển Hồng Kông, mà có lẽ anh còn đánh thức cả thế giới, bao gồm luôn giới trẻ Việt Nam và tầng lớp thống trị Cộng Sản. Lãnh tụ hay minh chúa đâu nhất thiết phải là người cực kỳ “tài cao hiểu rộng”, không nhất thiết phải có một “thành tích lẫy lừng”, … chỉ cần có “thiện tâm & quyết tâm” trong tinh thần trách nhiệm với chính mình và lòng yêu thương lẽ phải. Có lẽ những yếu tố trên đã đem hàng vạn người Hồng Kông đến đứng sau lưng chàng sinh viên 17 tuổi này.

Trở lại với những người trẻ của chúng ta, không lâu trước khi được phóng thích, tù nhân lương tâm Đặng Ngọc Minh đã có dịp gặp anh Đặng Xuân Diệu trong trại giam. Anh Diệu lúc đó rất xanh xao vì vừa trải qua một giai đoạn tuyệt thực dài. Khi chào từ giã nhau, Đặng Xuân Diệu đã nói với bà Minh rằng anh tin đất nước anh sẽ phải thay đổi trong vòng hai năm trước mặt. Liệu niềm tin của Đặng Xuân Diệu có trở thành sự thật không?

Xin được gởi giúp những người trẻ bất khuất đầy “thiện tâm & quyết tâm” này một lời nhắn. Một niềm hy vọng thiết tha mà tôi tin rằng họ muốn nhắn gởi đến các bạn trẻ và người dân Việt Nam trên khắp đất nước: “Tương lai tổ quốc Việt Nam tùy thuộc vào chính bạn và tôi”.

Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ

Nguyễn Hưng Quốc (Basam) Theo VOA-Blog – Lâu nay, những người quan tâm đến tình hình chính trị thường than thở là điều thiếu nhất, và do đó, cần nhất, trong quá trình tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam là vấn đề lãnh tụ: Chúng ta chưa có một gương mặt và một tên tuổi nổi tiếng được cả nước cũng như quốc tế biết đến và ngưỡng mộ như Nelson Mandela ở Nam Phi trước đây hoặc Aung San Suu Kyi ở Miến Điện hiện nay.

Đành là đúng. Hiển nhiên đó là một điều đáng tiếc. Nhưng từ sự đáng tiếc ấy mà đâm ra bi quan lại là một sai lầm. Có hai lý do chính: Một, trên thế giới, trong thời gian vừa qua, xuất hiện một số phong trào tranh đấu cho dân chủ mà không hề có lãnh tụ nào cả (ví dụ tiêu biểu nhất là các cuộc xuống đường lật đổ các chế độ độc tài tại Trung Đông và Bắc Phi vào đầu năm 2011); và hai, lãnh tụ thường xuất hiện TRONG và VỚI chứ không phải TRƯỚC quá trình tranh đấu; nói cách khác, chúng ta phải tranh đấu trước, từ đó, sẽ xuất hiện một hoặc một vài cá nhân nổi bật lên đóng vai lãnh tụ thay vì chờ đợi có lãnh tụ rồi mới xuống đường tranh đấu.

Đằng sau sai lầm ấy là một sai lầm khác: phần lớn chúng ta hình dung lãnh tụ là những tên tuổi lớn, theo nghĩa, một, có tuổi tác; hai, có bằng cấp cao; và ba, được xã hội cũng như quốc tế biết và kính trọng.

Những quan niệm sai lầm ấy không những phổ biến ở những người bình thường mà còn xuất hiện ở cả những nhà hoạt động cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam: Ở họ, tôi thấy nhiệt tình và can đảm thì có thừa, nhưng vẫn có cái gì đó như thiếu tự tin: Họ vừa hoạt động vừa loay hoay chờ đợi lãnh tụ. Nhiều lần, tôi cứ tự hỏi: Tại sao lãnh tụ lại không phải là họ, chính những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam nhỉ? Nói cách khác, tại sao lãnh tụ lại không phải là một Nguyễn Phương Uyên hay một Đinh Nguyên Kha hay bất cứ một ai đó nhỉ? Họ trẻ quá hoặc còn thiếu kinh nghiệm quá ư?

Những thắc mắc ấy có thể được trả lời qua kinh nghiệm của Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) tại Hong Kong hiện nay.

Sinh ngày 13 tháng 10, 1996, Joshua Wong có một thân hình khá gầy gò, khuôn mặt hơi choắt, gò má hóp, đôi kính cận dày, trông có vẻ như một học sinh trung học hơn là một sinh viên năm thứ nhất ở đại học. Khuôn mặt ấy còn trẻ hơn cả Nguyễn Phương Uyên lúc cô xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng trước toà án tỉnh Long An vào ngày 16 tháng 5, 2013. Trẻ hơn bất cứ một người hoạt động nào được biết đến ở Việt Nam lâu nay. Trẻ đến độ khiến mọi người phải kinh ngạc trước khi khâm phục.

Vậy mà chính người thiếu niên 17 tuổi lại làm cả guồng máy lãnh đạo đông đảo, hung hãn và mạnh mẽ ở Bắc Kinh phải lo lắng. Hệ thống tuyên truyền nhà nước ở Trung Quốc không ngớt vu khống và bôi xấu Joshua Wong. Họ xem anh như một phần tử quá khích, kẻ kích động quần chúng, một nhân vật nguy hiểm của chế độ không những chỉ ở Hong Kong mà còn ở Trung Quốc nói chung: Ai cũng biết Hong Kong chỉ là một phần của Trung Quốc, bất cứ phong trào dân chủ nào tại Hong Kong, nếu thành công, cũng đều có ảnh hưởng dây chuyền đến các địa phương khác trong nội địa Trung Quốc.

Chưa hết, người thiếu niên ấy, mặc dù chỉ mới 17 tuổi, đã có một bề dày tranh đấu nhiều năm, ngay từ năm 2011, lúc Joshua mới 14 tuổi. Ngày ấy, cùng với một người bạn học, Ivan Lam (Lâm Lương Ngạn), Joshua thành lập một phong trào gọi là Học Dân Tư Triều (Scholarism) nhằm tranh đấu chống lại âm mưu chính trị hoá giáo dục của Trung Quốc tại Hong Kong. Phong trào, với lực lượng nòng cốt trên 300 học sinh và sinh viên, vào năm 2012, tổ chức các cuộc biểu tình có lúc lôi kéo đến 100,000 người tham dự, khiến, cuối cùng, chính quyền Trung Quốc phải bãi bỏ âm mưu nhồi sọ học sinh Hong Kong ấy.

Suốt mấy năm vừa qua, Joshua Wong không ngừng hoạt động, thường xuyên post bài lên facebook (với hơn 200,000 người theo dõi thường xuyên), trả lời các cuộc phỏng vấn của giới truyền thông các nơi, hơn nữa, còn viết cả cuốn sách nhan đề Tôi không phải là anh hùng (I am not a Hero). Trẻ, nhưng Joshua Wong có khả năng lý luận mạch lạc và chặt chẽ, một khả năng diễn đạt hùng hồn và lôi cuốn, có thể đánh bại nhiều đối thủ lớn tuổi, học thức cao và dày dặn kinh nghiệm chính trị tại Hong Kong.

Joshua Wong được xem là một “lãnh tụ”, một nhà hoạt động kiểu mới của thời đại liên mạng (wired activist), lúc nào cũng cầm điện thoại di động trên tay để nói chuyện với người này, thuyết phục người khác, viết và post bài lên facebook. Joshua có những tuyên bố rất ấn tượng, chẳng hạn, “cải cách chính trị là một vấn đề nòng cốt của mọi vấn đề” hay “Học sinh sinh viên đến đứng ở tuyến đầu của mỗi thế kỷ” hay “Chúng ta tranh đấu cho mục tiêu [dân chủ] mà không cần phân tích khả năng thành công bởi vì nếu nghĩ quá nhiều đến điều đó, bạn sẽ không dám dấn thân làm gì cả”.

Giới quan sát cho một trong những thành công lớn nhất của Joshua Wong là đã thức tỉnh được đông đảo học sinh và sinh viên tại Hong Kong, những người thường hờ hững và dửng dưng trước các vấn đề chính trị. Nhiệt tình của anh, như một ngọn lửa, làm bùng cháy ý thức dấn thân của bạn bè cùng thế hệ.

Khi các phóng viên bày tỏ sự ngạc nhiên trước tuổi tác của Joshua Wong, anh nói: “Đúng là không phải là chuyện thường thấy một học sinh 15 tuổi lãnh đạo một phong trào quần chúng chống lại chính quyền một cách hoà bình […] Chỉ ở Hong Kong, chuyện ấy mới xảy ra”. Rồi Joshua Wong kể, một cách tự tin, mới rồi, một học sinh 12 tuổi xin tham gia vào phong trào của anh.

Niềm tự hào của Joshua Wong hoàn toàn chính đáng. Nhưng những gì xảy ra ở Hong Kong cũng có thể xảy ra ở những nơi khác. Kể cả Việt Nam. Đã đành hoàn cảnh khác, nhưng lòng khao khát dân chủ và ý chí tranh đấu để được sống như một con người thì ở đâu cũng giống nhau.

Basam

Cuộc phản kháng của sinh viên Hồng Kông bước sang tuần thứ hai (VOA). – Đêm biểu tình thứ ba của người biểu tình tại Hong Kong (TTXVN). – Tin tức nóng bỏng từ Hong Kong (BVN).  – Hồng Kông ôn hòa đàn hát, kiên quyết biểu tình (TN).  – Trực tiếp: HONGKONG BIỂU TÌNH RẤT LỚN TRONG MƯA GIÓ (Tễu).  – Người Hong Kong đổ ra đường phố bất chấp mưa lớn (VNE).  – Người biểu tình Hồng Kông đội mưa ngồi dưới lòng đường (NLĐ).

– Video: Hồng Kông: Biểu tình lớn nhất kể từ 1997 (VTC14).  – Video: Hong Kong 28-09-2014 (Long Hoang).  – Video: Hồng Kông nhìn từ trên cao (Storyful). – Video: Hình ảnh biểu tình ở Hồng Kông hôm 29-09 (CNN):

.
Lãnh đạo Đặc khu Hành chính Hong Kong lo ngại biểu tình kéo dài (VOV). –  Người biểu tình Hong Kong chuẩn bị chiến dịch ‘dài hơi’ (Tin Tức).  – Người biểu tình Hồng Kông dự trữ nhu yếu phẩm cho một chiến dịch lâu dài (DCCT).

Hong Kong và con đường bất bạo động (DLB). – Ngô Thị Kim Cúc: TÍNH “CHUYÊN NGHIỆP” VÀ NHÂN VĂN CỦA BIỂU TÌNH Ở HỒNG KÔNG (Huỳnh Ngọc Chênh). Liệu có khả năng một “phần tử” nào đó trà trộn trong đám đông tạo một kịch bản đen tối trong cuộc biểu tình ở Hồng Kông? (FB Mạnh Kim).  – Có ngay đây: Xe hơi lao vào khu vực biểu tình tại Hong Kong (VNE).

Vũ khí hoàn hảo giúp người biểu tình Hong Kong chống lại cảnh sát (DV).   – Hong Kong – Cách Mạng Dù bung cánh (DLB). –Chiếc dù và người biểu tình Hong Kong (BBC). “Khi trời mưa… hãy mở dù, đó là lời khuyên của những người biểu tình Hong Kong mà nay được lan truyền khắp nơi. Hình ảnh người biểu tình cùng nhau giương dù chống lại tình trạng xịt hơi cay đã thu hút rất nhiều lời bình luận trên các mạng xã hội“.  – Cảnh sát Hồng Kông: Hết cách nên “đành” bắn đạn hơi cay! (Soha).  – Soi vũ khí “xịn” cảnh sát Hong Kong dùng trấn áp biểu tình (LĐ).

Hồng Kông : Chập chờn bóng Thiên An Môn (RFI). “Đầu tiên hết chính Bắc Kinh là kẻ đã nuốt lời hứa đưa ra vào năm 2007, chấp nhận bầu cử theo thể thức phổ thông đầu phiếu vào năm 2017. Đối với người dân tại đây, việc Bắc Kinh chỉ định ứng cử viên là một hành động “khiêu khích“. – Các lãnh đạo biểu tình Hong Kong bị dọa giết (TT).

Chàng trai tuổi 17 dẫn đầu bãi khóa ở Hong Kong (VNE).  – Joshua Wong – thủ lãnh biểu tình Hong Kong là ai? (DLB).  –Nghĩ về Joshua Wong và tuổi trẻ Việt Nam (Ba Sàm).Chúng ta cũng chưa có được con số hàng ngàn người đổ ra đường để hỗ trợ các bạn trẻ này đòi dân chủ, dù nỗi khát khao dân chủ, nỗi khát khao được sống với những phẩm chất của tự do và quyền con người của chúng ta cũng cháy bỏng không thua gì người dân Hồng Kông“.

– Nguyễn Ngọc Như Quỳnh: Bàn về sự so sánh (DLB). – Nếu Joshua Wong ở Việt Nam, điều gì sẽ xảy ra? (Phương Bích). “Dùng cả hệ thống truyền thông để đấu tố Joshua, đại khái là thành phần suy thoái, phản động, bị thế lực thù địch lôi kéo kích động… Mạng internet (thậm chí cả sim điện thoại) của gia đình cậu ấy sẽ bị cắt với lý do lãng xẹt là trục trặc kỹ thuật… khi tình hình đang nước sôi lửa bỏng. Dùng mắm tôm, cứt… ném vào nhà để khủng bố. Dùng côn đồ theo dõi mọi di biến động, giám sát 24/24. Mời lên phường uống cafe, trao đổi công việc có liên quan trong những ngày diễn ra biểu tình…”.

Joshua Wong Chi-fung và những câu nói gây nhức nhối (Huỳnh Duy Lộc). “Nỗi sợ hãi đã bắt rễ sâu xa trong gien của chúng ta suốt 65 năm qua. Phần lớn trong 1,3 tỷ người ở Trung Quốc không phải là những công dân thực thụ – nhiều người chỉ biết phục tùng“.

– Nguyễn Hưng Quốc: Nhìn Joshua Wong, nghĩ về vấn đề lãnh tụ (Blog VOA/ Ba Sàm). “… phần lớn chúng ta hình dung lãnh tụ là những tên tuổi lớn, theo nghĩa, một, có tuổi tác; hai, có bằng cấp cao; và ba, được xã hội cũng như quốc tế biết và kính trọng. Những quan niệm sai lầm ấy không những phổ biến ở những người bình thường mà còn xuất hiện ở cả những nhà hoạt động cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam: Ở họ, tôi thấy nhiệt tình và can đảm thì có thừa, nhưng vẫn có cái gì đó như thiếu tự tin: Họ vừa hoạt động vừa loay hoay chờ đợi lãnh tụ. Nhiều lần, tôi cứ tự hỏi: Tại sao lãnh tụ lại không phải là họ, chính những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam nhỉ?”

Hồng Kông : Một thế hệ mới khẳng định bản sắc (RFI). “17 năm sau khi Hồng Kông quay trở lại Trung Quốc, thế hệ mới, không hề biết đến thời kỳ Hồng Kông là thuộc địa của Anh, đã khẳng định bản sắc của mình và thể hiện sự gắn bó của mình với một hệ thống dân chủ và đòi Trung Quốc phải giữ lời hứa của mình“.

NGƯỜI BIỂU TÌNH HONGKONG LIÊN HỆ VÀ TRUYỀN TIN NHƯ THẾ NÀO? (Tễu).  “Khi cuộc biểu tình đòi dân chủ tiếp tục tại trung tâm thương mại của Hồng Kông, rất nhiều người đã gửi tin nhắn thông qua một mạng lưới mà không đòi hỏi các tháp điện thoại di động hoặc sóng Wi-Fi. Họ đang xử dụng một phương thức (ứng dụng) gọi là FireChat vừa ra đời trong tháng Ba, được củng cố bởi mạng lưới Mesh Networking, cho phép các điện thoại liên kết với nhau tạo thành một mạng lưới toàn cầu tạm thời (nhưng rất hữu ích)“. – Firechat – một ứng dụng tin nhắn gia tăng sức mạnh biểu tình ở Hongkong (DLB).

Sinh viên, học sinh Hồng Kông vô ơn với Đảng, với Bác (NBG). “Đáng ra những thành niên, sinh viên HK ngày hôm nay phải biết ơn ĐCS , biết ơn bác Mao vĩ đại. Nhờ có đảng, có bác mà chúng mới được học hành tử tế. Chẳng những không biết ơn, chúng lại ăn phải bả của bọn tư bản thôi nát kích động, những phần tử thế lực phản động lại đi ngược lại đạo lý ‘uống nước nhớ nguồn’.”

Dân Hồng Kông kêu gọi thế giới giúp đỡ (TN). – Video clip: Cách kêu gọi xuống đường thông minh của giới trẻ Hong Kong (Ryan Trân). – Video: Lời kêu gọi thứ 2 từ Sinh viên Hong Kong.Chúng tôi đang đấu tranh bằng cả mạng sống của bản thân. Xin vui lòng ủng hộ chúng tôi bằng cách chia sẻ thông điệp nầy khắp mọi nơi trên thế giới. Để có Dân Chủ cho Hong Kong, chúng tôi cần sự ủng hộ của quý vị

– Video: Cảnh sát Hồng Kông dùng hơi cay để giải tán người biểu tình (NTDTV).  – Video: Hồng Kông đòi giữ quyền bầu cử : Giọt nước tràn ly (FBNCVN).    – Họ không thể giết hết tất cả chúng ta (Long hoàng).   Khí thế Hong Kong 28 -29/09 (Long Hoang).  – Video: Hình ảnh đàn áp người biểu tình đòi dân chủ ở Hồng Kông tối 29-09 (HK Apple Daily).

.
Bất ổn Hồng Kông: Anh, Mỹ chọc giận Trung Quốc (ĐV).  – Mỹ kêu gọi Trung Quốc tự chế ở Hồng Kông (VOA). “Chúng tôi đã trước sau như một bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với  quyền phổ thông đầu phiếu ở Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc và đối với những nguyện vọng của người Hồng Kông và chúng tôi sẽ tiếp tục làm như vậy“.   – Sinh viên Đài Loan biểu tình đòi tuyệt giao với Trung Quốc (MTG). Sinh viên VN đâu rồi, có dám ủng hộ sinh viên Hồng Kông không?

– Song Chi: Từ Hong Kong nhìn lại Việt Nam (Blog RFA). – Người Việt ở Hong Kong ‘ủng hộ’ các cuộc biểu tình đòi dân chủ(VOA). “Bây giờ cả đất nước đều thảo luận về vấn đề này mà. Không biết là có mang lại thay đổi hay không, nhưng quyền lợi của con người thì mình cũng phải làm. Nếu như mình không đòi quyền lợi, thì sau này đời con, đời cháu mình sẽ không có quyền tự do được phép chọn lựa nữa“.

– Có ngay đây: Các bạn Hồng Kông ơi ! Mình đang lo cho các bạn quá (FB Việt Quốc Lê). “Nếu các bạn bị phụ thuộc thằng Trung Quốc như Việt Nam mình hiện nay, thì chỉ trong 10 năm. À không, chỉ trong vòng 5 năm thôi, Hồng Kông tuyệt vời các bạn sẽ như vầy: Vào mỗi buổi sáng trước khi vô lớp, trẻ em phải chào cờ đỏ sao vàng của Trung Quốc và lải nhải những bài tương tự bên Việt Nam mình, ví dụ như “Ai yêu bác Bình bác Mao hơn thiếu niên Hông Kồng….”, hoặc “Đoàn quân Hồng Kông đi, chung lòng kíu nước”. Toàn dân Hong Kong sẽ phải nhận một cái xác chết là cha già dân tộc như tụi mình. Trong giảng đường đại học các bạn sinh viên phải tụng triết học Mác Lê, lịch sử Đảng cộng sản Trung Hoa đến hộc máu mồm...”.

Tại sao những cuộc biểu tình sinh viên vắng bóng sau năm 1975 (RFA/ Ba Sàm). “Miền Nam là bị đánh chiếm, mà bị đánh chiếm nên bị áp đặt một chế độ mới mà người thua trận phải chấp nhận. Còn những người đã đi biểu tình chống đối (trước đó) là đã theo Việt cộng rồi. Và rồi họ hợp tác, còn những người còn lại là những người thua trận. Họ bị bắt đi cải tạo, đi học tập, họ đi vượt biên, họ đâu còn đấu tranh dân chủ được.”

Ông Lương Chấn Anh tuyên bố không từ chức (NLĐ).  – Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong sẽ không từ chức (TTXVN).   –Lựa chọn khó cho Trung Quốc (NLĐ). “Đặc khu trưởng Lương Chấn Anh tuyên bố các cuộc biểu tình sẽ không thay đổi quan điểm của Trung Quốc về cải cách chính trị ở Hồng Kông“. – Chính quyền Hong Kong xuống giọng, kêu gọi chấm dứt biểu tình (ANTĐ).  – Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong kêu gọi người biểu tình giải tán (VOV). – Lãnh đạo Hong Kong yêu cầu chấm dứt biểu tình lập tức(TT). – Lãnh đạo Hồng Kông yêu cầu chấm dứt biểu tình đòi dân chủ (RFI). – Hong Kong kêu gọi chấm dứt ngay biểu tình (VOA).

Trung Quốc tuyên bố biểu tình đòi dân chủ ở Hong Kong là bất hợp pháp (VOV).  – Quân đội Trung Quốc theo dõi chặt chẽ động thái biểu tình ở Hồng Kông (GDVN).  – Bắc Kinh « ủng hộ » chính quyền Hồng Kông chống biểu tình (RFI).  – Biểu tình Hồng Kông và giấc mơ Trung Hoa của ông Tập (Soha).  – Báo chí Trung Quốc dè dặt với biểu tình Hong Kong (VNE).  – Hồng Kông đang giảm dần tầm quan trọng với Trung Quốc (VnEconomy).

Quốc nhục của chế độ CS (DLB). “Dù là cùng chủng tộc nhưng thà làm dân thuộc địa chứ không muốn là dân của một nước CS – Đó là hình ảnh trương lên mà hàng trăm ngàn cư dân Hongkong – một lần nữa, gián tiếp như muốn nói với CSTQ và công luận thế giới qua các cuộc biểu tình chính trị đòi hỏi dân chủ tự do trong bầu cử hiện nay”.

Biểu tình ảnh hưởng kinh tế Hong Kong? (BBC).  – Bất ổn tại Hong Kong tiếp tục nhấn chìm chứng khoán châu Á (Gafin).

Không khí Hong Kong sạch hơn trong những ngày biểu tình (VNE).

Chuyên gia Mỹ hiến kế cho Đài Loan đối phó Trung Quốc (KT).

Ông Giang Trạch Dân cùng xem văn nghệ với Chủ tịch TQ Tập Cận Bình (MTG).

Những đồn đoán về tình trạng sức khỏe của Kim Jong-Un (RFI).

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.