Những cái chết được báo trước ở Việt Nam

Posted: October 10, 2014 in Uncategorized
Tags:

Hòa Ái (RFA) – Một lần nữa, dư luận lại giống lên hồi chuông cảnh báo về hiện trạng ở VN có quá nhiều người bị chết một cách oan uổng, phi lý qua tình cảnh thương tâm mới nhất của một bé gái bị ngã xuống mương chết đuối trong khi đang đói. Câu hỏi đặt ra là vai trò và hiệu quả hoạt động của các tổ chức xã hội như thế nào đối với hiện trạng này?


.
Xem thêm: “Màn kịch vụng”, và sự vô cảm

Bệnh thành tích?

1_30640514-305.jpgĐám tang Bé Nhung, học sinh lớp 3, ở xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh. Courtesy Đất Việt

Thông tin về bé gái tên Nhung, học sinh lớp 3, ở xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh vì đói đã bị ngã xuống mương chết thảm trên đường đi học về nhà hôm 25 tháng 9, được loan trên mặt báo không khiến dư luận giật mình mà chỉ tỏ lòng tiếc thương cho một cảnh đời không may mắn. Tuy nhiên, những lời phát biểu của ông Nguyễn Quốc Hùng, Chủ tịch UBND địa phương trong phóng sự của kênh truyền hình VTC 14, nói là “nghèo thì có chứ đói thì không. Còn để đánh giá rằng cháu Nhung do ảnh hưởng của cái đói, ảnh hưởng của sự lận đận do sa sút của cái này cái nọ để ảnh hưởng đến cái chết là không phải” đã làm dấy lên sự phản ứng của công luận cho rằng các cơ quan chức năng của Nhà nước cũng như các tổ chức xã hội của Chính phủ thờ ơ và vô trách nhiệm đối với đời sống của những người dân vốn cần sự hỗ trợ và giúp đỡ.

Khẩu hiệu “xóa đói giảm nghèo” do Nhà nước đề ra được ông Chủ tịch UBND xã nơi bé Nhung cư ngụ một cách gián tiếp khẳng định rằng đang được thực thi hiệu quả. Gia đình bé Nhung thuộc diện hộ nghèo hồi năm ngoái nhưng sang năm 2014 được chuyển lên diện cận nghèo.

    Hôm nào có tiền thì 2 chị em, mỗi người được 5 ngàn. Còn hôm nào không có tiền thì mua trứng về ăn cơm. Nếu như đói quá thì cũng phải ráng thôi, chứ biết làm sao giờ?
– Mỹ Linh   

Có phải chỉ một trường hợp cá biệt của bé Nhung hay không? Dư luận vẫn còn nhớ rõ hơn một năm về trước, tại Cà Mau, 1 bà mẹ tên Nguyễn Thị Mỹ Nhân chọn lựa cái chết bằng cách thắt cổ với bức tâm thư để lại hy vọng kiếm được tiền phúng điếu và được cấp sổ hộ nghèo để các con được tiếp tục đi học.

Vợ chồng chị Mỹ Nhân và cha mẹ của bé Nhung được báo chí cho biết họ là những người cố gắng tần tảo lao động để vươn lên số phận, thế nhưng khi được xếp vào diện cận nghèo thì hoàn cảnh gia đình họ lại rơi vào bi kịch. Mới đây, hôm mùng 1 tháng 10, dư luận lại đón nhận chia sẻ của gia đình cô Trần Mỹ Ngọc, 44 tuổi, ở thị trấn Châu Hưng, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu, thuộc diện hộ nghèo rằng 3 mẹ con nhiều lúc đói quá chỉ ăn chung 1 gói mì tôm.

Qua đoạn phóng sự video của báo Dân Trí, cô Mỹ Ngọc nói có khi muốn mua 1 liều thuốc chuột cho 3 mẹ con cùng uống chết hết nhưng lại không làm được. Con gái lớn trong gia đình, tên Mỹ Linh, học lớp 10, tâm tình với Hòa Ái:

“Ở đây lúc trước người ta có hỗ trợ tiền điện một kỳ-3 tháng là 90 ngàn đồng. Trước thì mẹ có đi phụ quán ở Bạc Liêu, giờ thì mẹ đi cấy. Vì mẹ cấy tập trung đông người cho nên cao lắm một ngày mẹ được 60-70 ngàn. Hôm nào có tiền thì 2 chị em, mỗi người được 5 ngàn. Còn hôm nào không có tiền thì mua trứng về ăn cơm. Nếu như đói quá thì cũng phải ráng thôi, chứ biết làm sao giờ?”

Báo cáo của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội hồi tháng 2/2014 cho biết kết quả giảm nghèo của cả nước và từng địa phương cơ bản đạt được mục tiêu đề ra với số hộ nghèo giảm bình quân 2% mỗi năm và các huyện nghèo, xã nghèo giảm bình quân trên 5% một năm. Tuy nhiên, số liệu bao nhiêu phần trăm những hoàn cảnh khốn cùng thì lại không được thống kê.

Những cái chết được báo trước

112121611-400.jpgNhà Bé Nhung ở xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh. Courtesy GĐO.

Ngoài những trường hợp bị thiệt mạng oan uổng do túng quẩn, nghèo đói thì còn có những cái chết nào mà dư luận cho rằng đó là những cái chết được dự báo trước? Hãy cùng lắng nghe chia sẻ của một cô gái làm việc trong quán karaoke ở Tiền Giang:

“Hồi lúc còn nhỏ lớn lên trong gia đình khó khăn. Gia đình không có đủ khả năng lo cho em ăn học nên em bỏ học nửa chừng. Lớn lên em mới đi làm nghề này nhưng cuộc sống rất đau khổ. Nói chung là em không muốn tiếp tục nghề này nữa.”

Cô gái này cho biết hiện đang trải qua những tháng ngày bệnh tật do phải uống rượu hàng đêm, có khi bị khách hàng ép dùng thuốc lắc, ma túy và ước ao thoát khỏi cảnh sống cùng cực càng nhanh càng tốt. Dù ước mơ làm lại cuộc đời bằng một nghề may để nuôi đứa con nhỏ không cha nhưng cô gái này không biết bắt đầu từ đâu và tổ chức xã hội nào sẽ hướng dẫn cũng như giúp đỡ cho mình?

    Gia đình không có đủ khả năng lo cho em ăn học nên em bỏ học nửa chừng. Lớn lên em mới đi làm nghề này nhưng cuộc sống rất đau khổ.
– Một cô gái    

Và còn đây là lời kể của ông Ynoen Ayun, người dân tộc Hà Lăng ở Kontum, cho biết công an mặc thường phục đến nhà chở ông về đồn làm việc vì tín ngưỡng mà ông đang theo đuổi. Ông Ynoen đã nhiều lần bị mời làm việc và bị yêu cầu chối bỏ đức tin của mình. Ông kể lại lần cuối cùng bị bắt giữ trong đồn công an 8 ngày như sau:

“Tôi nói tôi không vô phòng giam vì không phạm tội nhưng công an vẫn đẩy tôi vào đó. Họ nhốt tôi trong cùng buồng giam với tội phạm xì ke, ma túy, mấy người chém giết cho họ đánh mình. Họ tra tấn nhiều cách, họ đánh, họ đá, họ muốn làm gì họ làm. Họ bắt đứng 1 chân, 2 tay dang ra, họ cột 2 bình nước ngọt, mỗi bình 1,2 lít, có đựng nước vào đầu dương vật, bằng sợi dây rất nhỏ làm đau chịu không nổi, chỉ khóc. Lúc đó bị té, bị ngã luôn rồi bị đánh. Mấy người đánh đó biết mình không phạm tội gì hết nhưng công an sai nên họ phải đánh thôi.”

Mặc dù Bộ Công an đã ban hành thông tư nghiêm cấm bức cung, mớm cung hoặc dùng nhục hình dưới bất kỳ hình thức nào trong quá trình điều tra hình sự cũng như qui định điều tra viên không được sách nhiễu đối với người bị tạm giữ, thế nhưng những nạn nhân như ông Ynoen không biết kêu cứu ở tổ chức hay đoàn thể nào.

Ngày nay, ở VN, dân chúng hoang mang không hiểu vì sao lại có quá nhiều cái chết oan uổng. Đói quá cũng chết, bệnh nghèo không có thuốc uống cũng chết, đang khỏe mạnh bị chích nhầm vắc-xin cũng chết, đi làm xe bị lọt ổ gà cũng chết, ăn trộm chó cũng bị đánh chết, vào đồn công an cũng có thể bị chết, hay thậm chí phát cơm từ thiện cũng bị đâm chết…

Xã hội VN được chính quyền Hà Nội đánh giá là ổn định nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm trả lời về những cái chết được dự báo trước đang diễn ra tràn lan như hiện nay?

[:-/] Bé gái lớp 3 đói lả, chết đuối dưới mương (PN) 25-09-2014 – Trên đường đi học về, do quá đói, bé Phạm Thị Nhung ( sinh năm 2006, trú tại xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh) đã xỉu và rơi xuống mương nước, chết đuối thương tâm.

Bà Trần Thị Sâm cùng xóm nói: “Cháu Nhung chết mà trong nhà không có đồng tiền mô, hàng xóm về lấy gạo nấu cơm cúng cháu. Nhung chết đói trước khi chết trôi, chết mà không có bộ đồ mặc, xóm mua cho cái áo. Một bà hàng xóm cho quả trứng về đặt lên bàn thờ cho cháu”.

Còn chị Lê Thị Thanh cùng xóm kể trong xót xa: “Cháu nhiều lần đói xỉu trong trường. Cháu Nhung không có xe đạp, có ai mới cho chiếc xe, cháu khoe cháu đi xe đạp được rồi, chị mừng lắm, ai ngờ sáng nay cháu chết đuối cùng chiếc xe. Khi đưa cháu về, trong nhà không có cái gì, đọi đĩa không có, lấy dĩa ra đựng đồ thắp hương cho cháu cũng không có, trong nương vườn không có cây chi bán nổi mười ngàn đồng”.

“Màn kịch vụng”, và sự vô cảm

Bồ Đề (ĐCV) – Cái chết thương tâm của cháu Phạm Thị Nhung, học sinh Trường Tiểu học Đức Bồng (Vũ Quang, Hà Tĩnh) do đói lả rơi xuống cầu khiến người dân cả nước thương xót, nhưng Báo Hà Tĩnh đã cùng cán bộ xã đã dựng một “màn kịch vụng” xoáy sâu thêm vào nỗi đau của gia đình anh Phạm Văn Vân khiến dư luận vô cùng bức xúc.


Ngày 30/9, tức là sau 5 ngày cháu Nhung mất, cán bộ xã Đức Bồng
nhanh chóng thể hiện “sự quan tâm”.


Nếu chính quyền xã Đức Bồng (Vũ Quang) không “diễn kịch”,
tại sao có “màn xếp hình” nhận “hỗ trợ nhân đạo” như thế này?

Báo Hà Tĩnh kể lại “nguyên nhân chính” dẫn đến cái chết thương tâm của cháu Phạm Thị Nhung: Khoảng 10h30’ ngày 25/9, cháu Phạm Thị Nhung ở xóm 6, xã Đức Bồng trên đường đi học về không may bị ngã rơi xuống suối dưới chân cầu Động. Do nước to, chảy xiết nên công tác ứng cứu không thành…

Tại hiện trường nơi xẩy ra tai nạn cho thấy, giữa cầu và đường không bằng phẳng, có một vũng gồ ghề, đi qua đây rất dễ bị xóc, mất tay lái” đây là chi tiết được phóng viên báo Hà Tĩnh nhấn mạnh. Chủ tịch UBND xã Đức Bồng Nguyễn Quốc Hùng khẳng định: “Cháu mệt, nhà trường gọi gia đình ra đón về nhưng trên đường về thì bàn đạp của xe bị va vào thành cầu nên ngã lộn xuống suối… Cháu Nhung chết là do sức khỏe yếu, vấp ngã và bị đuối nước chứ không phải do đói lả dẫn đến rơi xuống cầu.

Phóng viên Báo Hà Tĩnh và ông chủ tịch xã Đức Bồng trực tiếp thấy bàn đạp xe đạp của cháu Nhung va vào thành cầu khiến cháu rơi xuống sông? Chi tiết này làm dấy nên sự hoài nghi về tính chất chân thực, đạo đức tác nghiệp của phóng viên cũng như người đứng đầu chính quyền địa phương.

Báo Hà Tĩnh đặc biệt nhấn mạnh một chi tiết dẫn đến tai nạn đau lòng dành cho cháu Nhung: giữa cầu và đường không bằng phẳng, có một vũng gồ ghề. Đúng là không khảo mà xưng, phóng viên đã tự “khai” ra sự tắc trách của chính quyền địa phương không quan tâm chu đáo đến những “điểm nóng” giao thông tiềm ẩn tai nạn, vì sao cầu, đường đã xuống cấp nhiều năm, nhưng xã Đức Bổng vẫn “khoanh tay” đứng nhìn?

Hoàn cảnh gia đình anh Vân chẳng khác nào “chị Dậu thời hiện đại”, trong nhà không hề có bất kỳ tài sản nào có giá trị, chị Lê Thị Qúy mẹ cháu Nhung sức khỏe rất yếu không còn khả năng lao động, anh Vân hàng ngày phải bươn chải khắp nơi làm thuê chỉ được vài chục ngàn nhưng thu nhập bấp bênh bữa có bữa không, nên cả nhà thường phải bấm bụng nhịn đói.

Chị Loan, người hàng xóm tay xách 5 lạng gạo sang nhà làm cơm cúng vi trong nhà cháu Nhung không còn lấy nổi một hạt thóc lép đau xót nói trong nước mắt: “Sáng cháu không có gì ăn, do đói, nhiều lần đói như thế rồi nên mới ngã cầu chết đuối. Khổ như chi, khi đưa cháu về trong nhà không còn một xu.”

Cụ Sâm một người hàng xóm khác, giọng nghẹn đắng trong cổ họng : “Gạo không có nấu cơm cúng cháu, hàng xóm phải cho, hàng xóm cũng chạy về lấy trứng đặt bàn thờ cho cháu. Áo không có cái mô mới để mai táng cháu”

Những người hàng xóm nghèo tận tay giúp gia đình lo mai táng cho con đã không thể cầm lòng, họ khóc thương linh hồn cháu Nhung như chính con, cháu của họ. Vậy mà, Báo Hà Tĩnh khư khư cho rằng thông tin cháu chết vì đói lả là “sai sự thật, gây ảnh hưởng xấu trong dư luận…”

Ngoài việc nói “hớ” về cơ sở hạ tầng giao thông hư hỏng, xuống cấp nặng, phóng viên Báo Hà Tĩnh còn khiến bạn đọc bức xúc hơn nữa khi đưa ra “công thức thoát nghèo” dành cho gia đình anh Vân:

Tờ báo viết “Tại buổi làm việc với các cơ quan chức năng và chính quyền các cấp, tiếp cận với các loại hồ sơ liên quan, trong đó có phiếu khảo sát thu nhập hộ gia đình của thôn 6 cho thấy, tổng thu nhập của gia đình là 57.860 ngàn đồng/năm, thu nhập sau khi trừ chi phí sản xuất là 38.527 ngàn đồng/năm, bình quân đầu người đạt 535 ngàn đồng/người/tháng. Với mức thu nhập này gia đình anh Vân thuộc diện đã thoát nghèo,” ngoài ra Báo Hà Tĩnh còn dẫn lời ông Nguyễn Minh Lý, Trưởng Thôn 6 cho biết: địa phương cắt ưu tiên cho anh Vân 3 sào đất.

Nói như Báo Hà Tĩnh, thu nhập của nhà anh Vân 1.70.000 đồng/tháng, nhưng phóng viên quên rằng chỉ có anh Vân là lao động chính còn lại vợ cùng các con anh sống phụ thuộc, với mức thu nhập 535.000 đồng/tháng, một ngày chi có 17.000 đồng, chia đều cho 4 thành viên gia đình, mỗi người chí có vài ngàn đồng “cầm hơi” trong ngày, mức 0,65 USD/ngày của cả nhà hoàn toàn thấp hơn rất nhiều so với tiêu chuẩn của Liên hợp quốc về nghèo đói.

Ông Trưởng Thôn 6 cùng Báo Hà Tĩnh còn “bắt tay” nhau kể một câu truyện đẹp như cổ tích: “Trước năm 2013 gia đình anh Vân thuộc diện hộ nghèo nhưng đến tháng 11/2013 thôn đã tiến hành rà soát lại hộ nghèo theo quy định thì gia đình anh Vân có mức thu nhập thuộc diện đã thoát nghèo, được mùa nên lúa đầy sập…”

Họ vừa“vụng chèo” vừa không “khéo chống”, khi ông Lý nói thêm: “Với điều kiện đó, đáng ra phải ở diện đã thoát nghèo nhưng vì con mới mổ tim, vợ chồng lại “không nhanh nhẹn” nên thôn đã họp bàn, thống nhất cho gia đình thuộc diện hộ cận nghèo và các chế độ chính sách có liên quan đều được thực hiện đầy đủ, kịp thời…”

Xin nhắc Báo Hà Tĩnh cùng UBND xã Đức Bồng, dù có chính sách hộ cận nghèo của Nhà nước dành cho gia đình, nhưng do phải bán hết tài sản, vay mượn chữa bệnh cho con, hơn nữa, cộng với sức khỏe yếu, nên anh chị Vân Qúy khó có khả năng thoát nghèo theo “công thức đơn giản hóa” mà cán bộ địa phương “lắp ráp”cho một hộ gia đình có đầy đủ năng lực và sức khỏe lao động gồm đủ thành viên đang trong độ tuổi lao động.

Báo Hà Tĩnh không những có bài viết làm lộ rõ sự “thiếu quan tâm”, “vô trách nhiệm,” thậm chí ngôn từ chai sạn vô cảm của chính quyền xã Đức Bồng mà còn xoáy thêm vào nỗi đau của anh Vân, chị Qúy đã mất đi một con gái ngoan ngoãn, ham học, thương cha mẹ trong thời gian chưa đủ giỗ 50 ngày. Đó không chỉ như một lời nói dối gượng gạo, nó cũng làm ảnh hưởng xấu đến chính sách nhân văn-nhân đạo của Đảng-Nhà nước.

Qua trao đổi, chi Loan tiết lộ : “ ngày 30/9, cán bộ xã, cán bộ thôn, trong đó có ông Chủ tịch xã và một số con bộ huyện Vũ Quang vào nhà “ép” anh Vân ký vào giấy trắng là anh Vân đã có 4 sào ruộng, nhận tiền hỗ trợ 270.000 đồng/tháng, lúc đó có 2 người chứng kiến có 2 bà Trần Thị Sâm và Lê Thị Vượng can ngăn anh Vân không nên ký vào một tờ giấy không có nội dung gì.”

Bà Sâm cho biết: “Ông Yêm Bí thư Đảng ủy, ông Hùng Chủ tịch đều có mặt và đưa ra một tờ giấy bảo Vân ký vào, vợ chồng có biết chữ mô, tôi ngăn lại vì đó là tờ giấy trắng.”

“Sau khi có vay tiền diện hộ nghèo xây được cái nhà xi măng đó, năm ngoái xã họp bình nhà Vân là hộ khá, tôi cùng mấy người hàng xóm phản đối, sau đó họ hạ xuống hộ cận nghèo,” bà Sâm cho biết thêm.

Bà khẳng định: “đoạn đường nối lên cầu nơi cháu Nhung bị ngã rơi xuống suối đã nhiều năm hư hỏng, thuộc diện quản lý địa phương, nhưng UBND xã không hề sửa chữa hoặc làm mới. Cháu Nhung bị ngã do cầu không có lan can.”

Người hàng xóm tốt bụng miêu tả hoàn cảnh bi đát của vợ chồng anh Vân: “xin thứ lỗi, Qúy vừa yếu vừa bệnh nhiều lúc vãi cả ra quần, chị Dậu ngày xưa còn có con chó để bán, cònVân trong nhà chả có chi, sống khổ hơn cả cảnh chị Dậu. Nay nó cực càng cực hơn, một mình lo cho 4 miệng ăn với gánh nặng vay 20 triệu đồng mổ tim cho con từ Ngân hàng Nông nghiệp huyện Vũ Quang.”

Sở LĐTB&XH Hà Tĩnh đã có đoàn cán bộ về thăm gia đình, tại đây, ông Phó Giám đốc Sở khẳng định nhà bé Nhung đã thoát nghèo.

Báo Hà Tĩnh dẫn lời ông Nguyễn Xuân Thông- Phó Giám đốc Sở LĐTBXH tỉnh Hà Tĩnh cho biết: “Cháu Nhung chết không phải do đói mà do em bị bệnh tim, vì sức khỏe yếu đã đâm xe đạp vào thành cầu rơi xuống sông. Do vậy sẽ cấp chi phí mai táng cho gia đình… Gia đình anh Vân thoát nghèo là đúng quy định hiện nay bởi thu nhập bình quân của gia đình anh năm 2013 là 530.000 đồng/người/tháng”.

Báo Hà Tĩnh nêu một chi tiết thảm thương khiến độc giả phẫn nộ vì sự vô cảm của chính quyền địa phương khi nói: “Sau khi em Nhung ra đi, nhiều người mang lúa, gạo và tiền đến giúp đỡ gia đình anh Vân, chị Quý nên trên bàn thờ em ngoài bát cơm trắng cúng em thì có thêm đĩa thịt heo nấu. Chị mất, các em cũng được những bữa cơm no có thịt”.

Chính quyền xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang cùng Sở LĐTB&XH Hà Tĩnh nợ người dân một lời xin lỗi cùng hành động thiết thực có lương tâm.

Người nghiện ma túy tăng, cướp giật lộng hành ở Sài Gòn (VOA). “Ra đường mà cứ về những vùng hơi xa trung tâm một tí xíu thì những công viên người ta không dám đến, người ta không dám vào. Rất là bất an khi để con cái hoặc là người thân của mình đi vào những chỗ đó vào lúc trời tối. Nói chung không phải trời tối nữa mà cả ban ngày nữa. Người ta ngồi vật vã rìa đường, gốc cây và cột điện. Trông sợ lắm“.

Trẻ em vào đời và cạm bẫy xã hội (RFA). “Nói về vấn đề bỏ học và sớm vào đời của trẻ em, cần phải chia thành hai nhóm, nhóm con nhà giàu, nhà quan chức và nhóm con nhà nghèo. Nếu như nhóm con nhà giàu, nhà quan chức bỏ học để chơi bời lêu lổng ở các quán, các tựu điểm và gây ra nhiều tai ương cho xã hội thì nhóm con nhà nghèo bỏ học sớm sẽ đi làm thuê rày đây mai đó, bữa được bữa mất, đi bán vé số, đi lượm ve chai, thậm chí đi xin“.

Hà Nội: Kể lại nam thanh niên bị ném gạch, đá đến chết (VNN).

Tiết lộ động trời của người bán hoa quả chợ Long Biên (VNN). “Hoa quả loại to, bóng, mịn màng… thì đều có hóa chất. Chị bán thì bán thế nhưng chị không dại ăn nhiều phát bệnh đấy. Nếu để ăn thì nhà chị thường chọn những loại quả loại chín không đều, quả vừa, nhiều khi chọn quả càng xù xì, mã ngoài càng xấu thì càng an toàn”.

[:-/] Cha đẻ 20 năm “làm chồng” con gái ruột, còn đòi lấy… “cháu ngoại” (PLO) – Sau gần 20 năm ròng rã xâm hại tình dục con gái, khiến nạn nhân mang thai, sinh nở hai người con, điều kinh khủng là tội ác chưa dừng lại, nghi phạm tiếp tục định xâm hại chính “cháu ngoại”, cũng chính là con gái của mình.

Tội ác này đã kéo dài nhiều năm, vi phạm pháp luật, chà đạp đạo đức, một phần do sự bao che của chính những người thân thủ phạm và nạn nhân; sự thờ ơ, vô trách nhiệm của làng xóm.


Căn nhà nạn nhân (có mái che, bên phải) sát bên nhà nghi phạm (bên trái).

Đường về nhà nghi phạm Lê Huế (tên thường gọi Mười, SN 1954, ngụ thôn Hang Dơi, xã Ninh Phú, thị xã Ninh Hoà, tỉnh Khánh Hoà ) nơi xảy ra vụ án chấn động là con đường độc đạo bê tông liên thôn chạy dài qua trụ sở UBND xã, nối liền các thôn.

Thôn Hang Dơi heo hút gần cuối con đường, nằm dưới chân núi Hòn Hèo, cách bờ biển chừng cây số. Căn nhà của nạn nhân Lê Thị Nở (SN 1976) nằm giữa thôn, sát hông bên phải là nhà của nghi phạm Huế.

Bốn tháng trước đây, nạn nhân Nở đã nhờ người làm đơn (do nạn nhân không biết chữ) tố cáo cha mình lên chính quyền xã. Nhận thấy vụ việc mang tính chất đặc biệt nghiêm trọng, vượt thẩm quyền xử lý, xã đã chuyển vụ việc lên Công an thị xã Ninh Hoà.

…Trong vụ việc này, đáng trách không kém nghi phạm, chính là mẹ của nạn nhân, vợ của nghi phạm, đã che giấu, tiếp tay cho tội ác âm thầm diễn ra hàng chục năm trời.

Vậy chính quyền địa phương ở đâu? Ông Nguyễn Hùng Hân, phó trưởng thôn Hang Dơi, cho biết: “Dù trước đó có thông tin về vụ việc, nhưng đó chỉ là những nghi ngờ chưa có căn cứ, không có người chứng kiến. Nay do chính người trong cuộc tố cáo, vụ việc mới bị phát giác”.

Nghi vấn chị Nở bị cha xâm hại ở thời điểm mẹ mình đang mang thai. Một lần mượn cớ dắt con gái ra bờ biển gần nhà, Huế bắt đầu thực hiện hành vi đồi bại. Khi mẹ vừa sinh con mấy tháng, chị Nở cũng sinh con đầu. Đứa con gái thứ hai của chị Nở cũng ra đời trong hoàn cảnh tương tự. “Bà mẹ vừa đẻ xong thì đến lượt đứa con đẻ”, một hàng xóm nhớ lại.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.