Trung Quốc không phải “thế lực thù địch” thì là ai đây?

Posted: October 21, 2014 in Uncategorized
Tags:

Trần Kinh Nghị (Basam) – Như tin tức đã loan báo, từ ngày 16-18/10 Đại tướng Phùng Quang Thanh đã dẫn đầu đoàn quân sự cấp cao gồm 13 tướng lĩnh sang thăm chính thức TQ. Trả lời báo chí bên lề phiên khai mạc kỳ họp QH sáng nay Bộ trưởng Phùng Quang Thanh cho biết mục đích chuyến đi là nhằm “tăng cường thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa quân đội của hai nước cũng như Đảng, Nhà nước và nhân dân hai nước”.

Xem thêm: Trích ABS điểm tin + “Bạn” như thế thì ai cần thêm kẻ thù + Biển Đông: Chủ quyền ‘viển vông’?

Giải đáp mối lo ngại của nhiều chuyên gia trước việc TQ xây dựng căn cứ quân sự và đe dọa an ninh hàng hải trong khu vực, Bộ trưởng cho rằng “đó là lo ngại của các nhà nghiên cứu”, nhưng theo ông “điều quan trọng nhất là hai bên đã thỏa thuận phải hợp tác theo tinh thần hữu nghị của lãnh đạo 2 Đảng, Nhà nước, giữ gìn môi trường ổn định, hòa bình và kiểm soát hoạt động của lực lượng vũ trang của hai nước trên biển, không dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực và để xảy ra xung đột vũ trang ở trên biển”. Khi có người hỏi phía họ có hứa gì không, ông Thanh nói “Hứa thì không hứa, nhưng nói chung là…”.

Bất cứ ai theo dõi tình hình quan hệ Việt-Trung đều cảm nhận chuyến đi nặng về hình thức hơn là thực chất. Đã nhiều lần hai đảng, nhà nước, quân đội hai nước thỏa thuận như vậy rồi, nhưng đều bị phá vỡ do tham vọng độc chiếm Biển Đông của TQ. Thôi thì, dù sao cũng có thể hiểu được chuyến đi theo tinh thần truyền thống mềm dẻo, khôn khéo của dân tộc Việt Nam ngàn đời nay vẫn thế. Tuy nhiên, về thực chất chuyến đi cho thấy bước thụt lùi cơ bản về thế và lực của VN trước đối phương.

Một là, trong nội dung làm việc, phía VN đưa ra một số đề nghị không quan trọng mang tính chất đơn phương theo kiểu “xin cho” như mở lại cửa khẩu du lịch, thực hiện nhân đạo với ngư dân, v.v… nhưng không phản đối việc TQ mở rộng sân bay quân sự tại đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa đồng thời ráo riết đẩy nhanh tiến độ nhằm biến các đảo và bãi ngầm họ vừa chiếm được tại quần đảo Trường Sa thành những căn cứ quân sự. Trong bối cảnh này thì lời đề nghị “giữ nguyên hiện trạng” trên biển đồng nghĩa với sự khuất phục của Hà Nội đối với Bắc Kinh.

Hai là, việc người đứng đầu quân đội VN kêu gọi hai bên (VN và TQ) không để các thế lực thù địch lợi dụng tình hình Biển Đông… đã phát đi một thông điệp nhầm lẫn nguy hiểm. Cụm từ “thế lực thù địch” nếu nói trong nước hoặc tại một diễn đàn quốc tế ai muốn hiểu sao cũng được, nhưng với Bắc Kinh mà nói vậy thì chỉ có cách hiểu Mỹ hoặc nước a, b, c nào đó là thù địch, còn TQ không phải là thù địch. Nó cho thấy não trạng mơ hồ về địch/ta giống hệt câu chuyện truyền thuyết Mỵ Châu-Trọng Thủy của ngàn năm trước. Điều nguy hiểm là, từ nay quân và dân ta không biết chĩa súng vào đâu để bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Thật đáng buồn thay cho dân tộc vừa mất 1/2 thế kỷ liên tục hy sinh phấn đấu vì độc lập và chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ quốc gia mà nay vẫn chưa ra khỏi vòng u mê của thời truyền thuyết. Buồn cho đất nước mãi luẩn quẩn trong vòng kim cô “ý thức hệ”. Những tưởng bài học từ vụ Giàn khoan 981 đã là bài học cuối cùng để chú gà con tránh xa cái hang ổ của con cáo già. Nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là một bài học nữa trong chuỗi bài học mà Đặng Tiểu Bình muốn dạy Việt Nam mà thôi./.

Basam

VN, TQ ‘nối lại dần’ quan hệ quân sự (BBC).  – Giữ nguyên hiện trạng trên Biển Đông: Trung Quốc không hứa nhưng…   (ĐV). Đại tướng Phùng Quang Thanh:  ‘Hứa thì bạn không hứa nhưng nói chung hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC – nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp’.” TQ có hứa, cũng chưa chắc đã thực hiện đúng lời hứa, nói gì tới chuyện không hứa.  –Không làm phức tạp thêm tranh chấp ở biển Đông (PLTP).  – Trung Quốc ghi nhận ý kiến ‘giữ nguyên hiện trạng biển Đông’ (MTG).

Bộ trưởng Phùng Quang Thanh: ‘Quân đội phải kiểm soát được tình hình trên biển’ (TN). “Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị. Mục đích của chuyến đi là 2 bên bàn bạc với nhau để tăng cường thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa quân đội của 2 nước cũng như Đảng, Nhà nước và nhân dân 2 nước“. – PHÙNG TƯỚNG QUÂN NÊN ĐI THĂM HOÀNG SA… (FB Sao Hồng).

Bộ trưởng Phùng Quang Thanh: Thiết lập đường dây nóng giữa Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam và Trung Quốc (DV). “Hai bên thống nhất với nhau ký một bản ghi nhớ về kỹ thuật để thiết lập đường dây liên lạc thường xuyên trực tiếp giữa hai bộ trưởng Bộ Quốc phòng để khi có tình huống, va chạm, vụ việc xảy ra trên biển thì hai bên có thể gọi nhau để trao đổi được với nhau, kiểm soát cho được những diễn biến trên biển, tránh xung đột“. – Xập xám chướng khấu kiến Bắc Kinh (DLB).

“Bạn” như thế thì ai cần thêm kẻ thù

Gs Nguyễn Văn Tuấn (Quê Choa) – Đọc báo Thanh Niên thấy ông Phùng Quang Thanh dùng chữ “bạn” để đề cập đến cái “nước lạ” đó hơi nhiều. Bài phỏng vấn ngắn (chỉ có 592 chữ) nhưng ông dùng chữ “bạn” đến 4 lần! Đáng ngạc nhiên là vì phóng viên dùng chữ “họ” để đề cập đến Tàu thì ông PQT nhất quyết dùng “bạn” để chỉ cùng đối tượng.

NQL: Trăm năm trong cõi người ta/ Bạn của Đại tướng thật là kỳ khôi!


Bộ trưởng Phùng Quang Thanh
– Ảnh: L.Dũng

Chẳng hạn như trả lời câu hỏi của phóng viên về kết quả chuyến thăm và làm việc của ông với đối tác Tàu, ông cho biết “Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị. […]”. Đọc mà cảm động tấm thịnh tình của bạn quá!

Từ điển tiếng Việt định nghĩa “bạn” là “Người quen biết và có quan hệ gần gũi, coi nhau ngang hàng, do hợp tính, hợp ý hoặc cùng cảnh ngộ, cùng chí hướng, cùng hoạt động, v.v.”

Tôi nghĩ Tàu chắc chắn chẳng xem VN ngang hàng với họ. Tàu là nước lớn, VN là nước nhỏ. Tàu từng đứng giật dây cho miền Bắc VN gây chiến tranh và làm Cải cách ruộng đất. Trên báo chí, Tàu chẳng xem VN ra gì. Đặng Tiểu Bình được rất nhiều người VN ngưỡng mộ, nhưng chính y từng nói VN là “côn đồ”. Do đó, tôi nghĩ Tàu chẳng bao giờ xem VN ngang hàng với họ. Như vậy khi dùng chữ bạn, có lẽ ngài bộ trưởng đề cập đến nghĩa cùng chí hướng (tức cùng thờ Mao, Mác, Lê) và cùng chí hướng (xã hội chủ nghĩa), chứ không phải ngang hàng.

Kể cũng lạ. Một nước mà lãnh đạo của nó đem quân đánh nước mình, giết hàng trăm ngàn người của mình, lấn chiếm đất đai và hải đảo của mình, vậy mà trong cộng đồng dân tộc mình có người ngọt ngào gọi lãnh đạo của cái nước đó là “bạn”. Đành rằng vì ngoại giao, mình không thể gọi họ là “bọn”, “thằng”, “tên”, “chúng nó”, nhưng tiếng Việt còn có những cách gọi trung dung hơn như “họ”, mà chẳng hiểu tại sao ngài bộ trưởng không dùng.

Khi phóng viên hỏi về tình hình Tàu xây dựng trên các đảo mà họ đã đánh chiếm từ Việt Nam, thì ngài bộ trưởng nói “[…] Còn hiện nay trên biển, nói thật là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng. Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng, đó là tôn tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo để đảm bảo an toàn trong mùa mưa bão, đảm bảo điều kiện sinh hoạt trên đảo. Tuy nhiên nguồn lực của ta còn có hạn nên việc xây dựng quy mô chưa lớn như Trung Quốc.”

Tôi thấy câu trả lời trên nó có cái gì đó mang tính bao biện và … nguỵ biện. Cách trả lời giống như nói rằng “họ xây, nhưng mình cũng xây, nên không trách họ được”. Nhưng có lẽ ông quên một điều quan trọng rằng mình xây trên đảo của mình [có chủ quyền], còn họ xây trên đảo họ chiếm từ mình. Một đằng là chủ nhà xây, còn đằng kia là kẻ cướp xây, không thể đánh đồng như nhau được. Vả lại, phóng viên hỏi cụ thể về Tàu đang xây dựng qui mô trên đảo trong khi ngoài miệng thì họ nói là giữ nguyên trạng, đáng lẽ ông nên tập trung cung cấp thông tin liên quan đến câu hỏi đó, chứ phóng viên đâu có hỏi các nước khác có hay không có xây. Thật vậy, không thể và không nên đánh đồng kiểu họ làm thì mình cũng làm, vì họ vào nhà mình.

Người phương Tây có câu “With friends like that, who needs enemies” (với bạn bè kiểu đó ai mà cần thêm kẻ thù). Câu đó rất thích hợp cho người dân Việt Nam để nói về những kẻ đang cầm trịch ở cái nước chúng ta quen gọi là Tàu.

Biển Đông: Chủ quyền ‘viển vông’?

Nguyễn Hùng (BBC Tiếng Việt) – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam đã ghi nhiều điểm trong một bộ phận dư luận với những tuyên bố nghe rất kêu.


Ở Đức, ông Dũng nói ‘biện pháp pháp lý là biện pháp hòa bình’

Khi thăm Đức cách đây vài hôm ông tuyên bố: “Độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ là điều thiêng liêng với tất cả các quốc gia trên thế giới. – “Việt Nam chúng tôi, có lẽ cũng như tất cả các quốc gia và các nước trên thế giới sẽ bằng mọi biện pháp để bảo vệ độc lập chủ quyền của mình theo đúng pháp luật quốc tế. – “Tôi cho rằng biện pháp pháp lý là một biện pháp hòa bình, tiến bộ mà cả thế giới, cả nhân loại đều ủng hộ.”

Phát biểu của ông Dũng có thể làm người ta nghĩ rằng thủ tướng Việt Nam có vẻ sẵn sàng kiện Trung Quốc ra tòa ở một thời điểm nào đó.

Hồi giữa năm nay ông Dũng thậm chí phát biểu mạnh hơn: “Việt Nam kiên quyết bảo vệ chủ quyền và lợi ích chính đáng của mình bởi vì chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền biển đảo là thiêng liêng.

“Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Nhưng rồi sau đó việc kiện Trung Quốc cũng không đi tới đâu và ông đá quả bóng sang Bộ Chính trị, cơ quan mà ông nói sẽ quyết định khi nào kiện Trung Quốc.

Một số nhà quan sát nói sở dĩ có vụ kiện là do Trung Quốc đưa giàn khoan ra Biển Đông. Nay giàn khoan không còn đó nữa thì khả năng kiện cũng gần như không có.

Trong khi đó một luật sư trong nước nói với BBC đây chính là thời điểm cần kiện Trung Quốc nhất do các hành động xây dựng của Bắc Kinh ở Trường Sa.

Tại Hoàng Sa, Trung Quốc cũng đang thúc đẩy các hoạt động du lịch của người dân nước họ tới đây nhằm làm tăng tính chính danh của họ tại quần đảo mà họ chỉ tranh chấp với riêng Việt Nam chứ không phải một nhóm nước như trong trường hợp của Trường Sa.

Trung Quốc được cho là đang “thực thi chủ quyền” của họ tại những vùng lãnh hải mà họ tuyên bố chủ quyền.

Tại sao không kiện?

Câu hỏi này đã được đặt ra từ nhiều tháng nay và theo như tuyên bố của ông Dũng thì người ta có thể hiểu rằng do Bộ Chính trị không muốn kiện. Người đứng đầu Đảng Cộng sản và đứng đầu Bộ Chính trị, ông Nguyễn Phú Trọng, vẫn được xem là muốn giải quyết các tranh chấp thông qua kênh của hai đảng.

Và nếu Bộ Chính trị quyết định không kiện Trung Quốc thì số người ủng hộ ông Trọng trong nhóm 16 ủy viên của cơ quan quyền lực cao nhất này vượt trội hơn so với nhóm còn lại.


Ông Dũng nói quyết định kiện hay không do Bộ Chính trị đưa ra

Nhưng nếu không kiện Trung Quốc để tăng tính chính danh của Việt Nam trong các đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông thì liệu “thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó” mà ông Dũng nói tới đang quay trở lại?

Những người phản đối chính quyền trong nước thường trích lời cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm” để phản bác lại những thông điệp hoa mỹ của chính trị gia Việt Nam.

Thực tế cho thấy không nhất thiết những gì mà các nhà lãnh đạo Việt Nam tuyên bố sẽ dẫn tới những hành động cụ thể.

Chỉ còn hơn một năm nữa Đảng Cộng sản lại nhóm họp để quyết định các vị trí quan trọng hàng đầu ở Việt Nam. Củng cố chỗ đứng cho bản thân hoặc những người thân tín có lẽ quan trọng hàng đầu đối với nhiều chính trị gia Việt Nam.

Cũng có nhà quan sát nói không ít lãnh đạo ở Hà Nội sẵn sàng có cách tiếp cận “thân với Trung Quốc” để bảo vệ sinh mạng chính trị hay thậm chí “sinh mạng cá nhân”. Và họ cũng sẵn sàng thay đổi thái độ khi cần thiết.

Nhà nước pháp quyền

Việc Việt Nam bàn tới khả năng kiện Trung Quốc hồi đầu năm nay cũng gợi ra những suy nghĩ về một nhà nước thượng tôn pháp luật ở chính Việt Nam.

BBCquote
Thẩm phán phải là đảng viên và họ phải trình báo như là cơ quan hành chính.

Một loạt các luật sư trong đó có các ông Lê Công Định, Cù Huy Hà Vũ hay Lê Quốc Quân đều bị cho là đã gặp khó khăn với chính quyền một phần vì muốn đòi công lý.

“Bản chất tòa án của Việt Nam chỉ là cơ quan của Đảng,” một luật sư nói với BBC.

“Thẩm phán phải là đảng viên và họ phải trình báo như là cơ quan hành chính,” vị luật sư nói và giải thích thêm điều này khác hẳn với hệ thống tư pháp “hoàn toàn độc lập và tự do trong đó thẩm phán chỉ quyết định theo pháp luật và lương tâm”.

Luật sư này nói thêm trình độ của các thẩm phán Việt Nam cũng thấp trong khi luật pháp Việt Nam cũng không chuẩn. Trong cả vấn đề Biển Đông và vấn đề “rừng luật” ở Việt Nam, lối ra vẫn “không ở dưới chân mình” như người Trung Quốc nói.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.