Trực Tiếp Toàn Tổng Thống, Thủ Tướng, Thăm Tòa Thánh Tận Trời Tây, Thủ Tướng Ta Tự Tăng Thêm Tính Tự Tin, Tự Tôn, Tự Tung, Tự Tác Thật Tài Tình

Posted: October 22, 2014 in Uncategorized
Tags:

Nhát Sĩ Bảo Thủ (Tô-Hải’s Blog) – Nhật ký mở lần thứ 116 21/10/2014

Xem thêm: Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn.

Thú thiệt với bạn bè, anh em, con cháu khắp 4 phương trời: Kể từ cái ngày mình được mang thân là “con dân đất Việt Dân chủ Cộng Hòa …đang tìm đường lên thiên đường XHCN, dưới sự cai trị “cho sống hay cho chết” của mấy tập đoàn do các ông, Đồng, Hùng, Khải, Kiệt… cho tới ba Dũng ngày nay, chưa bao giờ mình thấy một vị đứng đầu nhà lước An-lam ta đi Tây mà có được cái tư thế đứng đàng hoàng, hiên ngang giữa trung tâm chống Cộng châu ÂU E-U mà riễn thuyết tự tin, tự tại, tự tôn và… và tự tung, tự tác đến thế…

Mặc dầu đã quá quen với những “lời nói gió bay” của anh Ba, qua các vụ “nổ rầm trời” như “không diệt trừ được tham nhũng thì sẽ…từ chức… ” hoặc cần “thay đổi thể chế”, hoặc…“người dân có quyền làm tất cả nhũng gì mà pháp luật không cấm… ” hoặc “không đổi chủ quyền lấy cái hữu nghị viển vông” … vv … đã làm không ít người lầm tưởng: nước ta sắp có một Góoc-ba-Dũng đến nơi …và cả lũ “còn anh còn chúng” thì… thi đua nhau ngợi ca anh như một “nhà cải cái cách mạng mới” đã ra đời.

Thậm chí có kẻ còn tiên đoán: anh sẽ làm… tổng thống một thể chế mới chẳng thua gì mấy cường quốc phương Tây! …

Tiếc thay! sau đó là anh…. quên ngay, và làm ngay, nói ngay những điều …ngược lại! Đối với cái dân an-lam-mít này, do bị lừa đã quá nhiều, thêm một vài lần nữa có mấy ai dám…kiện anh ra tòa! Có mà đi cải tạo đến ngày…. mắc Sida thì mới mong được “khoan hồng”!!!


Đài tưởng niệm nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản ở Prague, thủ đô Tiệp Khắc (hình thành 1989)

Đài tưởng niệm các nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản hoàn thành vào 02 tháng 7 1989 tại Công Viên MASARYKTOWN ở Toronto, Canada. Tượng Đài có tên là “Đấng tử đạo chịu đóng đinh lần nữa” bởi nhà điêu khắc Czech: Josef Randa. Tác phẩm biểu thị một con người bị búa và liềm (biểu tượng tội ác của nước thuộc khối Nga Cộng sản và cộng sản Đông Âu) đâm xiên qua. Ý tưởng này được đưa ra bởi nhóm nhạc K-231, một nhóm tù nhân chính trị lưu vong từ Tiệp Khắc cũ. Họ từng tổ chức gây Quỹ tù nhân, liên kết các cộng đồng cựu tù nhân chính trị, những người tị nạn chính trị và các nạn nhân khác của chủ nghĩa cộng sản trong cộng đồng Czech và Slovakia ở Canada.

Tổng thống Hoa Kỳ George W Bush, cùng đại diện ngành hành pháp, lập pháp Mỹ, ngoại giao đoàn, hàng trăm quan khách thuộc các quốc gia từng và đang bị cộng sản thống trị, và đại diện giới truyền thông báo chí tại Lễ khánh thành đài tưởng niệm 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới ngày 12-6-2007. Đài tưởng niệm được xây dựng trong một khuôn viên tọa lạc tại giao điểm giữa hai con đường New Jersey và Massachusetts cách điện Capitoll, trụ sở quốc hội liên bang Hoa Kỳ khoảng hai kí lô mét, về hướng Tây.

Tượng đồng được khánh thành hôm nay do điêu khắc gia Thomas Marsh thực hiện phỏng theo hình vẽ nữ thần dân chủ do các sinh viên trong phong trào đòi dân chủ tại Quảng Trường Thiên An Môn dựng lên hồi năm 1989. Nguyện vọng dân chủ của hàng triệu thanh niên, sinh viên Trung Quốc đã bị Bắc Kinh dập tắt bằng xe tăng và súng đạn đúng vào ngày 4 tháng 6 năm 1989.


Vòng hoa tưởng niệm của 18 đại sứ quán ngoại quốc ở Mỹ vây quanh Đài tưởng niệm nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản ở Washington ngày khánh thành

Ấy vậy mà, lần này, công du vào tận sào huyệt của mấy nước EU, đồng tác giả nghị quết 1841 lên án chủ nghĩa cộng sản là thủ phạm giết 50. 000. 000 người và dựng đài tưởng niệm ngay tại Brussels – Bỉ (cùng với Wasington, Hoa Kỳ) nơi anh và phái đoàn của anh, không ít lần qua lại, …. anh Ba đã hoàn toàn tự tin … đứng vững trên lập trường…phi cộng sản (khác hẳn với các anh Tổng Trọng, với đoàn 13 tướng đầu ngành “Oánh hay không oánh” mà phát biểu về mọi vấn đề hệ trọng đến sự tồn vong của đất nước….


Còn nói gì khi người ta đã nhất loạt lên án tội ác của chủ nghĩa cộng sản mãi từ phần tư thế kỷ qua?!

Đặc biệt khác thường ở chỗ:

1- Anh không bao giờ chạm đến mấy chữ   “vô sản”, hoặc “đảng chúng tôi” hoặc, “chủ trương của Đảng-Nhà nước chúng tôi” …. Thậm chí cả đến 4 chữ “xã hội chủ nghĩa”, anh cũng nhiều lần cúp luôn khi yêu cầu các “đối tác chiến lược tùm lum tà la” công nhận là nước của anh lãnh đạo đang có nền “KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐẦY ĐỦ”

Chẳng còn cái định hướng…. đe dọa cả thế giới đang còn đau khổ trong sự bóc lột thậm tệ của bọn tư bản nữa!

2- Về những điều “cực kỳ tế nhị” như “đi” với Mỹ, anh cũng tuyên bố tỉnh bơ…rằng thì là: “Việc Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí cho VN không vi phạm điều khoản nào của luật pháp quốc tế, không ảnh hưởng đến lợi ích của bất cứ bên thứ ba nào, nên không có gì bất thường ở đây cả”

Anh còn nói: “Việt Nam tin rằng quyết định này là một động thái bình thường trong khuôn khổ quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước. Tôi nghĩ Hoa Kỳ nên làm việc này từ sớm hơn”.

Về vấn đề “nhân Quyền” thì anh lại càng hứng khởi, “bay bổng” hơn khi nói lên những điều mà khối blogger trong nước chỉ viết như thế, nói như thế mà phải…. “nhập kho” hang loạt!

Nào là: “…Chúng tôi tin rằng nhân quyền, tự do, dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược và là đòi hỏi khách quan của xã hội loài người. Việt Nam không phải ngoại lệ, không đứng ngoài xu thế này. Vì vậy, trong Hiến pháp, pháp luật và chính sách đều nêu rõ dân chủ và nhân quyền vừa là mục tiêu vừa là động lực cho sự tăng trưởng và phát triển của VN”….

“…Hôm nay, VN đang tiến hành những bước đi mạnh mẽ để hoàn thiện nhà nước pháp quyền, thể chế kinh tế thị trường (2×5 rõ 10 là không có định phương định hướng gì cả đâu nhé!) để bảo vệ và tăng cường hơn nữa các quyền tự do dân chủ của người dân trên mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa”….

Mặc dầu có nơi, có lúc anh bỗng nhớ đến cương vị đang còn của một ủy viên Bô Chánh Tri một đảng cộng sản trung thành nhất với hai ông Tây Mác và Lê cho tới tận thế kỷ này (hơn cả người đồng chí 4 tốt), anh cũng lại phải giơ cái bùa “theo quy định của luật pháp” hoặc “Theo tình hình cụ thể, tập quán, trình độ hoàn cảnh, điều kiện kinh tế của mỗi nước”…v.v… để bào chữa cho những gì đã, đang và sẽ còn xảy ra không vừa ý mấy ông Tây “dân chủ quá trớn”…… đại loại như: “Nhưng đương nhiên, ở bất cứ đâu thì dân chủ cũng phải tuân thủ pháp luật, quyền tự do dân chủ của một cá nhân không được xâm phạm quyền tự do dân chủ của người khác. Pháp luật VN quy định và đảm bảo điều này. Hoặc: Trong chế độ chính trị của VN, chúng tôi vừa bảo đảm quyền tự do trực tiếp của người dân và quyền dân chủ đại diện thông qua các cơ quan đại diện theo quy định của pháp luật, phù hợp với hoàn cảnh và điều kiện kinh tế xã hội của VN”.

Nhưng nhìn chung, nghe chung thì…mọi điều anh… “đọc” lên tại các diễn đàn “thù địch” này đều…. “dễ nghe” cho những người muốn có sự thay đổi thực sự trong cách cầm quyền ở Việt Nam, một nước được thế giới sắp xếp vào loại “các nước đáng sống”. …. trên bét một bậc!”

Đặc biệt khi phải đề cập đến một vấn đề nổi cộm cực kỳ tế nhị lả NHÂN QUYỀN tại viện Koeber (Đức) hôm 15/10, thì anh Ba đã hùng hồn đề cập đến những cụm từ “Tự Do, Dân chủ, Nhân Quyền như một xu thế không thể đảo ngược” mà nước anh không thể là ngoại lệ.

Cứ như một Măng-đe la-Dũng mới tái sinh vậy “Ghê chưa!” Tự diễn biến ra trò chưa? Có lẽ là anh Ba đã được biết:

“Hôm 07/10, ngay trước thềm chuyến thăm Đức của ông Nguyễn Tấn Dũng, một Giáo sư từ thành phố Neustadt thuộc phía Tây nước Đức cùng một nhóm 158 dân biểu liên bang, tiểu bang, dân cử, các học giả, trí thức, nhân sỹ, linh mục, nghệ sỹ, nhà báo v. v… ký tên, đã gửi thư cho bà Angela Merkel đề nghị nữ Thủ tướng Đức ‘cứng rắn và mạnh mẽ’ yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do ‘tức khắc và vô điều kiện’ cho Luật sư Lê Quốc Quân. Bức thư do Giáo sư Johannes Kals ‘thay mặt các giáo sư và trí thức’ tại châu Âu cũng đề cập việc Việt Nam ‘đe dọa sẽ san bằng Chùa Liên Trì tại Thủ Thiêm’ cũng như có ‘chính sách xóa sạch mọi cơ sở tôn giáo tại Thủ Thiêm” và nhắc nhở chính quyền Việt Nam rằng quốc gia này đã ký tên vào các Công ước Quốc tế về tôn trọng nhân quyền và tự do tôn chính trị, cùng nhiều công ước quốc tế khác của Liên hợp quốc” (BBCVietnamese 16 tháng 10 2014)

Nên anh đã mạnh dạn qúa đà trong việc ca ngợi nhân quyền, cái gót chân Achille của mọi cuộc nói chuyện, thương lượng, hội đàm của mấy vua cộng Việt mỗi khi muốn kiếm thêm chút lợi lộc ?

Thôi thì dù có thế nào, qua chuyến công du tới thủ đô của EU lần này, anh Ba cũng đã đóng một dấu ấn rất chi là “ít viển vông lên cái mác Ba X” của mình! Một ba X bí hiểm, khó phán đoán? Một ba X thật thà hay một ba X đầy mưu mô, thủ đoạn?

Qua các bài “đọc” được chuẩn bị khá kỹ càng về các vấn đề đối nội, đối ngoại mà chưa ai đi đến những xứ vốn là kẻ thù của chủ nghĩa cộng sản (còn rơi rớt tí chút trên trái đất) lại dám liều lĩnh tự tin tự tôn tự tại, tự… tác ra những điều ngược hẳn với lập trường trước sau như một của cái đảng do anh Trọng dẫn đầu là: “trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê xây dựng thiên đường xã hội chủ nghĩa” đến cùng!

Chuyến công du trời Tây của anh Ba đã “hoàn thành tốt đẹp” chẳng khác nào các chuyến đi Mỹ đi Tầu trước kia…. Chỉ có điều mình cứ phải tốn quá nhiều cả-lò-ri để… đoán mò mãi về những hiện tượng bất thường của chuyến đi này:

Tại sao, các cơ quan truyền thông lớn và nổi tiếng nhất châu Âu lại. . đồng loạt “im re”, ngoại trừ một vài bản tin không mấy ai đọc?? Ngay cả báo đài phương Tây cũng phải cố mà giải thích về cái sự “phớt lờ” này như:

“Đúng là một điều không thực may mắn lắm cho đoàn đại biểu của chính phủ Việt Nam, đứng đầu là ông Dũng, qua châu Âu lần này, đặc biệt là qua Đức. Nó nằm vào đúng thời kỳ mà có quá nhiều tin nóng bỏng mà dân chúng đang quan tâm như nào là cuộc chiến chống IS nào là dịch Ebola” (Nhà báo Lê Mạnh Hùng từ Berlin)

Và quả là như thế! Mình tìm mỏi mắt trên các tờ báo nổi tiếng châu Âu quen thuộc như Die Spiegel (tiếng Anh), Le Monde, Le Figaro… chẳng có đến một mẩu tin cỏn con chứ chưa nói đến một đôi dòng bình luận về những gì anh Ba đã khản cổ, hùng hồn và tự tin… «đọc» tại mấy cái thủ đô ghét cay ghét đắng chủ nghĩa cộng sản cả!

Đúng như BBC đã đưa tin: “Các báo lớn của Đức, các trang mạng chủ chốt của Đức hầu như không có tin tức
gì, hay tin chính nào về chuyến thăm này”

Và mình cũng thử suy đoán: Có lẽ cả thế giới phẳng ngày nay, những gì anh Ba bốc nhằng trên các diễn đàn đã không còn ai thèm để ý và phản bác vì thực tế đã chứng minh anh « nói dzậy mà không phải dzậy »!!!

Nhưng còn đối nội thì tại sao không thể tìm nổi nguyên văn những gì anh Ba đã nói ở mấy nước tư bản giãy chết mà anh mới đi thăm? Theo mình, (lại phán đoán thôi) là

a-/ Anh đã hơi… «quá đà » công khai rời bỏ lập trường của 16 vị vua tập thể của đất nước như: cắt hẳn 4 chữ « XHCN, niềm mơ ước của nhân loại, của tương lai loài người ».

b-/Đặc biệt là anh có tí chút phớt lờ ông anh 4 tốt khi tự tung tự tác tung tin, rất tự tin, tự hào đề cập khá vô tư đến việc Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương cho VN không vi phạm điều khoản nào của luật pháp quốc tế… Đã thế anh còn có ý trách móc: “Đáng lẽ Hoa Kỳ phải làm việc này sớm hơn nữa!”

c-/Tất cả những gì anh nói, nếu đến được những cái đầu và trái tim của những kẻ « dễ bị kích động » thì…, lại một lần nữa, anh lại gây gây nên đủ thứ phiền toái cho anh Trần Đại Quang đang chấp hành chỉ đạo mới nhất của anh Tổng là « phải ổn định tình hình đất nước trước tình hình thế giới ngày càng phức tạp »! …

Rõ ràng anh Ba đã gợi ý cho bọn trí thức, trí ngủ lại dựa lời anh mà phản chú, phản bác tùm lum…! Rách việc!

Vậy thì, phổ biến những « lời vàng, lời ngọc » nhưng chẳng khác chi những liều thuốc độc chết người của anh rộng rãi trong quần chúng để mà…. . loạn à?

Cho nên …. im re như bên Tây là thượng sách! Trừ trường hợp: Những gì anh Ba nói ĐÍCH THẬT LÀ CHỦ TRƯƠNG LỚN CỦA ĐẢNG VÀ CHÍNH PHỦ mà anh Ba là người phát ngôn cho một nhóm quyền lực khác biệt … thì: CÓ LẼ THỜI CƠ CỦA MỘT SỰ THAY ĐỔI LỚN TRÊN ĐẤT NƯỚC VIỆT NÀY ĐÃ THẬT SỰ GẦN KỀ?

Và xin mời tất cả những ai cùng đồng lòng đổi thay như anh Ba đã nói (mới «nói» thôi đấy!) đầy tự tin, tự hào, tự tung, tự tác tại trơì Tây, cứ …TIẾP TỤC TỰ TIN, THĂNG TIẾN

Đôi điều phán đoán bâng quơ! Đúng? Sai? Ai sẽ cùng ta. . luận bàn?…

Dân chủ hoá: Một tiến trình đầy nhọc nhằn

Nguyễn Hưng Quốc (VOA) – Mới đây, trong chuyến thăm Đức, khi được hỏi về vấn đề dân chủ ở Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: nhân quyền, tự do và dân chủ là xu hướng không thể đảo ngược được và Việt Nam cũng không thể đứng ngoài xu thế ấy.

Lời phát biểu ấy, thật ra, có hai cái sai.

Thứ nhất, dân chủ không hẳn đã là một xu hướng không thể đảo ngược. Trước đây, giới nghiên cứu Tây phương hay nói đến xu hướng dân chủ hoá trên thế giới như những làn sóng. Làn sóng dân chủ thứ nhất diễn ra từ đầu thế kỷ 19 đến đầu thế kỷ 20 với 29 quốc gia được dân chủ hoá; làn sóng thứ hai diễn ra từ cuối đệ nhị thế chiến đến đầu thập niên 1960 với 36 quốc gia được dân chủ hoá; và làn sóng dân chủ thứ ba từ đầu thập niên 1970 đến đầu thập niên 1990 với trên 100 quốc gia được dân chủ hoá trong đó có nhiều quốc gia thuộc khối cộng sản cũ. Từ đầu thập niên 2010, với sự sụp đổ của các chế độ độc tài ở một số quốc gia Hồi giáo ở Trung Đông và Bắc Phi, một số học giả vội vã cho rằng làn sóng dân chủ lần thứ tư đã xuất hiện, tuy nhiên, sau đó, hầu như mọi người đều lẳng lặng rút lại cái tên gọi đầy hoan hỉ ấy.

Có điều cần chú ý là sau mỗi làn sóng dân chủ ấy lại có những cuộc thoái trào. Trong làn sóng dân chủ lần thứ nhất, có lúc các quốc gia dân chủ chỉ còn 12; trong làn sóng thứ hai có lúc chỉ còn 30. Làn sóng dân chủ thứ ba cũng vậy; sau sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở Nga và Đông Âu, không phải quốc gia nào cũng thẳng tiến trên con đường dân chủ hoá. Phần lớn các quốc gia tuyên bố độc lập sau khi Liên bang Xô Viết bị giải thể đều trở thành độc tài.

Ở vào thời điểm hiện nay, các học giả cũng ghi nhận nhân loại đang ở giữa cuộc thoái trào của dân chủ. Theo tổ chức Freedom House vào năm 2013, sự phát triển của dân chủ cơ hồ dừng lại, hơn nữa, xu hướng phản dân chủ cơ hồ tăng nhanh. Trong hầu hết các quốc gia Trung Đông đã trải qua cuộc cách mạng mùa xuân, hầu như chỉ có Tunisia là tương đối ổn định, còn Ai Cập và các nước khác thì hoặc rơi vào cảnh hỗn loạn hoặc quay ngược lại chế độ độc tài. Nước Nga được dân chủ hoá dưới thời Boris Yeltsin, đến thời Vladimir Putin, lại biến thành độc tài. Ở Nigeria, Pakistan, Kenya, Venezuela, Bangladesh và Thái Lan cũng như Thổ Nhĩ Kỳ, dân chủ rất yếu ớt và thường xuyên bị đe doạ.

Có hai nguyên nhân chính dẫn đến các cuộc thoái trào của dân chủ:

Một, nền dân chủ ở các quốc gia ấy còn non yếu. Nói chung, một hệ thống chính trị dân chủ phải tôn trọng cả quyền tự do chính trị lẫn các quyền tự do dân sự. Phần lớn các quốc gia mới dân chủ đều chỉ thực hiện được yếu tố thứ nhất: quyền tự do chính trị, ở đó, dân chúng được tự do bầu cử để chọn một người hoặc một đảng nào đó lên cai trị. Tuy nhiên, họ lại chưa có tự do dân sự, trong đó, quan trọng nhất là tự do ngôn luận và tự do tham gia vào chính trị dưới các hình thức lập hội, thậm chí, lập đảng để đối lập lại chính quyền.

Hai, trong các quốc gia thoái trào dân chủ ấy, một mặt, giới cầm quyền tham lam muốn thâu tóm mọi quyền lực vào tay mình; mặt khác, dân chúng chưa quen với dân chủ, chưa có văn hoá dân chủ nên dễ dàng bị khiếp phục. Có thể nói, cả hai, giới lãnh đạo lẫn dân chúng, đều chưa quen với các trò chơi dân chủ. Ở các quốc gia Trung Đông, sau cách mạng mùa Xuân, bất cứ người nào lên nắm quyền cũng đều có tham vọng loại trừ đối lập; ở Thái Lan, ngược lại, các phe đối lập lại chỉ khăng khăng muốn xoá ván bài bầu cử trước đó để làm lại từ đầu theo hướng có lợi cho mình.

Nhưng dù với nguyên nhân gì thì, trên phạm vi thế giới, xu hướng dân chủ không phải là không thể đảo ngược được. Nếu không có văn hoá dân chủ và không có quyết tâm của mọi người, những chế độ dân chủ mới manh nha rất dễ quay ngược lại thời kỳ độc tài.

Nhấn mạnh đến nguy cơ thoái trào của dân chủ chủ yếu là để mọi người cảnh giác: dân chủ không những tự nhiên mà có. Nó là kết quả của những cuộc đấu tranh lâu dài và quyết liệt. Hơn nữa, khi đã xuất hiện, dân chủ không tồn tại mãi. Nó cần được nuôi dưỡng. Có thể nói quá trình dân chủ hoá là một con đường hết sức nhọc nhằn và luôn luôn đối diện với nguy cơ bị bóp chết tức tưởi.

Nhưng cái sai thứ hai trong lời phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng là, trên thực tế, chính quyền Việt Nam lâu nay vẫn hành xử như một ngoại lệ trên thế giới. Trên ngôn ngữ tuyên truyền, họ vẫn nói đi nói lại những khẩu hiệu dân chủ, tự do và nhân quyền, nhưng trên thực tế, họ vẫn hành xử như những tên độc tài. Họ vẫn tổ chức đều đặn các cuộc bầu cử Quốc hội nhưng dân chúng lại không được tự do ứng cử, bầu cử và cũng không có quyền kiểm soát quá trình kiểm phiếu: Tất cả đều nằm trong tay của Mặt trận Tổ quốc, một tổ chức ngoại vi của đảng Cộng sản. Hơn nữa, chính bản thân Quốc hội, gồm tuyệt đại đa số là các đảng viên, chỉ là những con rối của đảng mà thôi. Ở Việt Nam cũng không có các quyền tự do dân sự: tất cả các quyền tự do căn bản như tự do ngôn luận, tự do biểu tình, tự do lập hội đều bị cấm cản.

Việt Nam không hề có dân chủ. Hầu như ai cũng biết điều đó. Điều đáng nói hơn là chính quyền Việt Nam, ngoài những lời hứa hẹn suông, đều không hề có thiện chí xây dựng các tiền đề cho dân chủ để khi dân chủ được thiết lập, nó có thể vững mạnh. Tiền đề ấy nằm trong hai yếu tố: Một, xã hội dân sự, và hai, văn hoá dân chủ. Hai, nhưng thật ra, chỉ là một: văn hoá dân chủ chỉ thực sự nảy nở trong các hoạt động thuộc xã hội dân sự. Khi cấm các hoạt động của xã hội dân sự, chính quyền cũng bóp chết cả triển vọng xây dựng văn hoá dân chủ.

Nói tóm lại, khi tuyên bố Việt Nam không phải là ngoại lệ của xu thế dân chủ hoá, Nguyễn Tấn Dũng chỉ lặp lại những điều ông và đảng ông từng làm: nói dối.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.