Đừng lấy độc giải độc- giá như nối tiếp giá như

Posted: October 23, 2014 in Uncategorized
Tags:

Tô Văn Trường (Quê Choa )Đất nước này không phải là của riêng, tài sản sở hữu riêng của nhóm lợi ích và những người cầm quyền. Những vấn đề kinh tế trọng đại đụng tới quốc kế dân sinh phải được công khai minh bạch trong cả nước và có sự đồng thuận, giám sát của cả nước. Trước hết, là phải tạo ra một cơ hội để cho các nhà quản lý, các nhà lập chính sách và các nhà khoa học cùng nhau thảo luận để có sự đồng thuận cao, đáp ứng được lòng mong mỏi và kỳ vọng của nhân dân.

Xem thêm: Những con số “bất thường” nói ra… ngượng chết! + Chặn cảnh đại biểu “mượn bài” để đọc trước nghị trường + Tôi Lạy Mấy Ông.


Khoáng sản là thứ tài nguyên chỉ vơi cạn đi chứ không tái tạo được.

Giá như chủ trương khai thác bô xít chỉ có tính chất thử nghiệm, quy mô nhỏ, công nghệ tiên tiến, nhà máy đặt ở ven biển (không phải vận chuyên xút, than lên Tây Nguyên và nếu có sự cố bùn đỏ thì thải ra biển) thì chắc công luận không phải chứng kiến việc tranh cãi dai dẳng, quyết liệt trong suốt thời gian qua.

Giá như lãnh đạo Đảng – Nhà nước và những người có trách nhiệm trực tiếp liên quan đến dự án bô xít Tây Nguyên phân biệt rõ ràng quyền lực và năng lực thì cũng không dẫn tới hậu quả, không thể che đậy được về mặt kinh tế và môi trường. Giá như những người có trách nhiệm quản lý điều hành đất nước thực sự coi trọng trí thức, thì lòng tin của giới trí thức không bị bị xói mòn như ngày nay.

Giá như nhiều quyết định đã được đưa ra không bởi những người có quyền lực làm việc theo nhiệm kỳ, không biết hay không chịu lắng nghe người có năng lực trong lĩnh vực cụ thể mà người lãnh đạo cần biết, thì người dân đã không phải gánh chịu mọi hệ lụy vv…Tiếc thay, lịch sử lại không có hai từ “giá như”!

Khai thác mỏ

Tôi đọc tài liệu của người bạn, chuyên gia nước ngoài gửi về, thấy đào mỏ là đụng đến “long mạch” nghĩa là đến hệ thống nước tự nhiên đặc biệt là nước ngầm, phá vỡ sự trao đổi sinh học và hóa học giữa nước khoáng và đất.

Từ khoáng vật tinh chế sản phẩm dù theo quy trình hỏa luyện (pyrometallury), thủy luyện (hydrometallury) hay điện luyện (electrometallury) đều gây ô nhiễm môi trường thiên nhiên. Phương pháp hỏa luyện sinh ra nhiều bụi trộn với sulfur dioxyd và carbon dioxyd là hai khí có hiệu ứng nhà kính. Phương pháp thủy luyện ít gây ô nhiễm không khí nhưng lại làm ô nhiễm nguồn nước. Phương pháp điện luyện quy tụ cả 2 vấn đề về môi trường không khí và nước thải tuy khối lượng phải xử lý ít hơn phương pháp hỏa luyện và thủy luyện.

Khai thác mỏ thường cần dùng nhiều đến hóa chất và điện năng vì thế đối với những quốc gia không có khả năng tích tụ về vốn cần rút ra bài học “Dutch Disease – căn bệnh Hà Lan” hay là lời nguyên tài nguyên mà cộng hòa Nauru là ví dụ điển hình.

Nhà máy điện phân nhôm

Qua phương tiện thông tin đại chúng, người dân mới được biết gần đây đã động thổ xây dựng nhà máy điện phân nhôm ở Lâm Đồng. Theo tôi hiểu, người ta đã thực hiện báo cáo đánh giá tác động môi trường (ĐTM) nhưng bây giờ mới đang thành lập Hội đồng thẩm định cấp Nhà nước, chẳng khác gì coi như việc đã rồi. Tôi đã tham gia một số Hội đồng khoa học thẩm định cấp Nhà nước nên thấu hiểu nỗi éo le, trách nhiệm của các nhà khoa học dưới sức ép của chủ trương lớn!

Theo tôi, việc luyện nhôm chỉ là hy vọng gỡ gạc được phần nào trong chuyện đã rồi của dự án bô xit Tây Nguyên (Nhân Cơ và Tân Rai) . Cần lưu ý, đừng lấy độc giải độc, dễ dẫn đến tiền mất, tật mang.

Muốn làm nhôm phải nghiên cứu thật kỹ vì đòi hỏi tốn nhiều điện năng và tác động lớn đến môi trường. Ta có cryolite (làm chất trợ dung) không? Điện cực có sản xuất được không? Bây giờ người ta đã làm điện cực tự thiêu kết bằng than anthracite và vài chất hỗn hợp khác.

Trước đây, Liên Xô sản xuất nhiều nhôm vì có mấy thuận lợi : Giá thủy điện rất rẻ, nguyên liệu để sản xuất alumine lại là đá thải của một mỏ khai thác quặng để sản xuất phân lân ở bán đảo Kolskii, cũng không tốn kém gì thêm.

Thập niên 1960, người ta xây một nhà máy luyện nhôm ở Mourenx, tây nam nước Pháp để lợi dụng nguồn điện sản xuất từ mỏ khí tự nhiên gần đó. Sau khi nguồn khí tự nhiên đó cạn, người ta xây nhà máy luyện nhôm tại Dunkerque miền bắc nước Pháp và phải xây một nhà máy điện hạt nhân để phục vụ nhu cầu luyện nhôm.

Còn ta bây giờ thì rất khác, chỉ có một ưu thế là có bauxite (mà ngay việc khai thác nó và làm alumine đã lắm chuyện rồi).

Nhôm là kim loại thông dụng, rẻ tiền nhưng để sản xuất 1 tấn nhôm cần đến 2 tấn alumin, nửa tấn cacbon và 15.000 kwh, nhu cầu điện rất lớn mà điện khó tải đi xa.

Trong chuỗi xử lý bauxite thành nhôm thì có khâu cần đến hydroxyt natrium nên nhà máy điện phân bauxite thành nhôm phải được kèm thêm một nhà máy hóa chất này.

Nhưng luyện nhôm thì tốn điện nên mới nghĩ tới chuyện TKV làm thủy điện hoặc EVN chuyển vài nhà máy thủy điện cho TKV. Cũng có thể đổi vài nhà máy thủy điện của EVN lấy mấy nhà máy nhiệt điện của TKV ở Cẩm Phả vì giá thành điện từ thủy điện rẻ hơn từ nhiệt điện nhiều vv….Tuy nhiên, xin lưu ý đừng quên nước ta hiện đang thiếu điện (nhập khẩu của cả Trung Quốc), cần phải cân đối cho các ngành sản xuất ưu tiên (vì lý do an ninh và tính toán chi phí-lợi ích).

Chuyên gia Trần Minh Huân, băn khoăn đặt vấn đề về luyện nhôm với suất đầu tư US$ 575 triệu cho công suất 300 nghìn tấn là thấp nhất thế giới!? Thường suất đầu tư từ US$ 4.000 đến 5.000/tấn nhôm lỏng (molting-từ bể điện phân chẩy ra). Doanh thu lên tới US$ 1,35 tỷ cho sản lượng 300 nghìn tấn, giá nhôm đến 2017 cao đến mức thế sao?. Vấn đề tiêu hao điện như thế nào? Mức tiên tiến thế giới hiện nay là 12.750 kWh/t Al (nhôm lỏng), 13.200 kWh/t Al (nhôm ingo-thỏi cục lớn). Tiêu hao điện cực mức tiên tiến là 400-410 kg/t Al. Còn phát thải fluorine khoảng 0,5 kg/t Al. Thông thường, nhà máy lớn như vậy có xưởng điện cực, có cán nhôm và làm billets. Không rõ thiết bị điện 1 chiều lấy từ nước nào, Rio Tinto-Alcan có công nghệ AP50 và 60 (dòng điện 570 và 600 kA) cho bể điện phân có công suất 4,3-4,5 tấn nhôm/ngày. Công suất nhà máy điện phân nhôm lớn nhất thế giới hiện nay là 720 nghìn tấn Al, với 2 dãy bể, mỗi dãy 360 bể, áp dụng AP 500 ở Ả Rập và Ấn Độ .

Về vấn đề môi trường: Qúa trình điện phân thải ra một lượng chất thải fluorite: perfluorocarbons và hydrogen fluoride ở dạng khí, và sodium và fluoride nhôm và cryolite không dùng hết. Nhà máy điện phân nhôm tốt nhất thì có thể đạt 0,5 kg/tấn nhôm. Hydrogen fluorides rất độc đối với cây trồng quanh nhà máy. Khí perfluorocarbon là khí nhà kính mạnh và tồn tại lâu dài trong môi trường.

Nếu áp dụng qui trình Soderrburgh: điện cực anode được làm từ hỗn hợp than đá anthracite-coke-hắc ín và dầu mỏ là chất liên kết, thì sẽ tạo ra lượng khí phát thải lớn đó là polycyclic aromatic hydrocarbon vì hắc ín tiêu tan trong bể.

Bài học “kỳ tích sông Hàn”

Từ bauxite nhìn rộng ra tình hình đất nước hôm nay vẫn loay hoay câu chuyện nợ công, nợ xấu, tái cấu trúc với áp lực “nguy cơ vỡ trận”, suy cho cùng vẫn là tài nguyên con người.

Thập niên 60 Hàn Quốc là một trong các nước nghèo đói, lạc hậu nhất Châu Á nhưng đã làm nên “Kỳ tích sông Hàn” là nhờ biết phát huy tổng lực của đội ngũ các nhà khoa học trong rất nhiều lĩnh vực, có vai trò vô cùng to lớn của lãnh đạo Hàn Quốc. Kỳ tích sông Hàn là một thành công dựa trên nhiều sự thất bại đắng cay và rút kinh nghiệm của rất nhiều nhà khoa học, cùng các nhà doanh nghiệp và hàng ngũ lãnh đạo. Họ dấn thân, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, không như ở ta làm dở, làm hư, có khi còn được điều chuyển hoặc quy hoạch lên chức cao hơn thì đừng có mơ đến “kỳ tích sông Hồng”!

Từ đầu thập niên 90, Việt Nam đã cử nhiều đoàn sang thăm quan học hỏi “mô hình tổ chức” và ” mô hình sở hữu” của các Chebon ở Hàn Quốc để làm các “quả đấm thép” cho nền kinh tế VN nhưng lại chỉ học mót được mỗi cái phần ngọn. Thay vì học “quản lý” theo đúng nghĩa của nó thì ta chỉ thích “quản trị”!

1. Hàn Quốc không thấy có ý định trở thành trung tâm tài chính của châu Á. Họ ăn phải “quả tạ” khủng khoảng tài chính năm 1997 nên đã học được bài học nhớ đời.

2. Hàn Quốc ngay từ đầu đã đặt trọng tâm vào công nghiệp. Các đại học và trung tâm nghiên cứu tập trung vào khoa học, nghiên cứu công nghệ chứ không tập trung vào chủ nghĩa Mác-Lê hay kinh tế tài chính như ở ta.

3. Hàn Quốc đề cao, coi trọng khoa học công nghệ. Số lượng các bằng phát minh, sáng chế mua của nước ngoài tăng liên tục trong những năm tiến hành công nghiệp hóa. Đáng chú ý là Hàn Quốc biết lựa chọn xu thế hiện đại của làn sóng công nghiệp và kết hợp với giáo dục đào tạo nguồn nhân lực.

4. Hàn Quốc dựa vào vay vốn nước ngoài để phát triển chứ không khuyến khích FDI (đầu tư trực tiếp của nước ngoài). Họ muốn nắm công nghệ, do đó sẵn sàng mua, để học và từ đó phát triển lên.

5.Việt Nam thì chỉ ham FDI vì để cho Tây làm hết mình chẳng cần làm, hay học, miễn là thu được vốn do góp đất và đem đầu tư vào địa ốc là tốt nhất. Thu hồi đất của dân không công khai, minh bạch, giá rẻ mạt, gây nên bất an, bất ổn xã hội, khiếu kiện triền miên của những người nông dân khốn cùng.

6. Hàn Quốc dựa vào phát huy doanh nghiệp tư nhân chứ không dựa vào doanh nghiệp quốc doanh. Tổng thống Pak Cheung He, thân sinh ra bà tổng thống hiện nay Pak Geun-hye, ông nổi tiếng là độc tài nhưng rất giỏi về kỹ trị, biết chọn những doanh nghiệp tư nhân có quá trình thành đạt, đẩy vốn cho vay, giúp họ phát triển vv…

Các câu hỏi còn bỏ ngỏ

Từ dự án bô xit Tây Nguyên, nhìn rộng ra cả nước, còn biết bao nhiêu câu hỏi liên quan đến định hướng phát triển của đất nước, đến nhiệm vụ điều chỉnh mô hình tăng trưởng từ tăng trưởng nhanh sang tăng trưởng xanh, bền vững. Câu hỏi được đặt ra là ngành kinh tế mũi nhọn của chúng ta là ngành nào? Có phải là ngành du lịch dẫn đến đầu tư phát triển các khách sạn, các sân gôn, các casino, các sân bay (Vân Đồn, Long Thành vv….), bến cảng mọc lên như nấm và các dịch vụ khác có liên quan kể cả dịch vụ xiếc? Có phài là ngành lọc hóa dầu dẫn đến phải đưa Nhân Hội vào bổ xung quy hoạch không? Có phải là gang thép dẫn đến Formosa và khởi công xây dựng nhà máy luyện thép tại Lào Cai, thì với sản lượng đó, liệu các doanh nghiệp luyện cán thép Việt Nam có tồn tại, cạnh tranh được không? Miền Trung phải đi vào khai thác và phát huy thế mạnh là kinh tế rừng và kinh tế biển hay kinh tế du lịch? vv…

Giá như chúng ta biết nhìn lại mình, vượt lên chính mình, rút kinh nghiệm từ tấm gương của ‘kỳ tích sông Hàn” và mô hình phát triển của các nước tiên tiến trên thế giới “Nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường, xã hội dân sự” thì đã không phải cứ mãi loay hoay, mò mẫm đi tìm mô hình phát triển cho đến cuối thể kỷ này vẫn chưa biết hài hình nó ra làm sao!

Thay cho lời kết

Đất nước này không phải là của riêng, tài sản sở hữu riêng của nhóm lợi ích và những người cầm quyền. Những vấn đề kinh tế trọng đại, đụng tới quốc kế dân sinh phải được công khai minh bạch trong cả nước và có sự đồng thuận, giám sát của cả nước. Trước hết, là phải tạo ra một cơ hội để cho các nhà quản lý, các nhà lập chính sách và các nhà khoa học cùng nhau thảo luận để có sự đồng thuận cao đáp ứng được lòng mong mỏi và kỳ vọng của nhân dân.

Những con số “bất thường” nói ra… ngượng chết!

Bùi Hoàng Tám FB (NLG) – Trong Báo cáo công tác phòng, chống tham nhũng năm 2014 tại phiên họp toàn thể lần thứ 14 của Uỷ ban Tư pháp ngày 15.9, trong số 944.425 trường hợp kê khai tài sản thu nhập năm 2013, chỉ có 5 người thuộc diện kê khai phải xác minh và 1 người bị xử lý kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo do kê khai không trung thực.

Một số liệu cực kỳ hiếm thấy, đáng ghi vào sách kỉ lục Guinness bởi tỉ lệ xấp xỉ 1/1.000.000 về sự trung thực của cán bộ, công chức Việt Nam ta.

Tuy nhiên, những con số trong báo cáo chuyên đề về kết quả phòng, chống tham nhũng tại phiên khai mạc kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa XIII sáng 20.10 mới đây của Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cũng không kém phần Guinness.

Đó là từ đầu năm đến nay, cả nước đã tiến hành gần 8.000 cuộc thanh tra hành chính và 190.000 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành…

Chỉ đọc mấy con số trên, có thể đã thấy một kỉ lục về tinh thần chống tham nhũng hào hùng, khẩn trương, quyết liệt của lực lượng thanh tra cả nước. Bởi từ đầu năm đến nay (ngày 20/10) mà có đến những 198.000 cuộc thanh tra, kiểm tra hành chính và chuyên ngành. Tức là quãng 20.000 cuộc thanh, kiểm tra mỗi tháng và cũng tức là mỗi ngày có khoảng… 700 cuộc thanh, kiểm tra tính cả thứ bảy, chủ nhật và ngày nghỉ.

Tuy nhiên, báo cáo còn cho thấy một “kỉ lục” khác, đó là cả năm 2014 chỉ có 48 người đứng đầu thiếu trách nhiệm để xảy ra hành vi tham nhũng bị xử lý, trong đó chỉ có 3 người bị xử lý hình sự.

Có thể nói, đây là những con số “bất thường” chứ không còn “hài hước” hay “hoang đường” nữa.

Nói bất thường bởi gần 200 ngàn cuộc thanh kiểm tra mà chỉ phát hiện ra được có… 3 đối tượng bị xử lý hình sự? Mà không biết “xử lý hình sự” ở đây mức án là bao nhiêu năm? Có “án treo” như nhiều và rất nhiều vụ án kinh tế không?

Bất thường bởi liệu có cần đến nhiều cuộc thanh kiểm tra thế không khi mà nói đến thanh tra là người dân nghĩ ngay đến phong bì với câu “ca dao” không mấy hay ho: “Thanh cha, thanh mẹ, thanh dì – Nếu đưa phong bì là sẽ… thanh kiu!”.

Bất thường bởi sự “ra quân” hùng hậu thế mà tình trạng tham nhũng vẫn không giảm, thậm chí có phần tinh vi hơn, nghiêm trọng hơn và vụ sau lớn hơn vụ trước.

Nhớ lại cách đây 2 năm, Đại biểu Dương Trung Quốc đã từng thốt lên: “Chúng ta chống tham nhũng như đánh trận giả, khi ra trận súng nổ rất to nhưng đạn không có đầu nên không ai bị gì…”.

Trong khi xác định tham nhũng là giặc nội xâm mà chống tham nhũng lại “như đánh trận giả”, bắn loại “đạn không có đầu” thì đúng là “hài hước” một cách… “bất thường” và với những con số trên, nói ra ngượng chết!

[:-/] Chặn cảnh đại biểu “mượn bài” để đọc trước nghị trường (Dân trí) – “Để tránh đại biểu lấy bài của người khác đọc trước nghị trường hoặc phát biểu xuôi chiều không có tính phản biện thì trong luật phải ghi rõ: Đại biểu Quốc hội phải có chính kiến, độc lập trong suy nghĩ, hành động”, đại biểu Đỗ Văn Đương nói.


Đại biểu Đỗ Văn Đương: “Quy định đại biểu chuyên trách mỗi kỳ
phải phát biểu ít nhất một lần để đánh giá khả năng… nhả tơ” (ảnh: VNN.VN).

Ngoài ra, để tránh các đại biểu phát biểu lặp lại ý của người khác, thậm chí lấy bài của người khác đọc trước nghị trường hoặc phát biểu xuôi chiều không có tính phản biện thì trong luật phải ghi rõ: Đại biểu Quốc hội phải có chính kiến, độc lập trong suy nghĩ và hành động. Đại biểu phải có năng lực để đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân.

(…) Đại biểu Đỗ Văn Đương đưa ra ví dụ, đại biểu chuyên trách trong lĩnh vực tư pháp khi đọc hồ sơ phải phát hiện được oan sai; xem xét báo cáo phải phát hiện chỗ nào là ngụy biện, chỗ nào là thực chất.

Qua thực tiễn, đại biểu Đỗ Văn Đương cũng đưa ra lời khuyên, Quốc hội không nên lấy người có chức vụ về làm đại biểu chuyên trách. Đại biểu Đương chia sẻ, những người có chức vụ thường hay “chỉ tay năm ngón”, còn khi bắt tay vào soạn thảo văn bản, tham mưu, sáng kiến thường gặp rất nhiều khó khăn (trừ những trường hợp trưởng thành từ chuyên viên).

“Phải quy định rõ như vậy để mỗi khi sửa đổi pháp luật không bị vướng. Đại biểu bị vướng vì không trải qua thực tiễn nên thường lấy luật cũ ra xem. Như thế tức là lấy lá vàng mùa thu trước để chắn nẻo xuân sang, kìm hãm sự phát triển”, đại biểu Đỗ Văn Đương ví von.

Ngoài ra, đại biểu Đỗ Văn Đương còn đề nghị Quốc hội quy định đại biểu chuyên trách phải phát biểu trước nghị trường mỗi kỳ họp ít nhất một lần để có thể đánh giá về khả năng “nhả tơ” của người đó.

Đại biểu Nguyễn Tiến Sinh đưa ra nhận định, tiêu chuẩn, trình độ của đại biểu ảnh hưởng lớn đến chất lượng hoạt động của Quốc hội. Vì vậy, cần nâng cao chất lượng đại biểu, điều này liên quan trực tiếp đến quốc gia, tiếng nói của cử tri và thực hành quyền dân chủ trong Quốc hội.

Tôi Lạy Mấy Ông

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Dân Luận) – Ngày 6 tháng 10 năm 2014, báo Tuổi Trẻ đi tin:

Ông Phạm Hồng Thái (50 tuổi, trú thôn Tân Phong, xã Quế Lộc, huyện Nông Sơn, Quảng Nam) uống thuốc diệt cỏ tự tử vì bị nghi oan lấy trộm 9,2 triệu đồng của người cùng xóm.

Trong bức thư viết trên giấy học trò gửi công an huyện Nông Sơn, ông Thái viết: “Tôi mong mấy ông điều tra lại cho kỹ giùm tôi, tôi bị oan, tôi chỉ biết lấy cái chết làm trong sạch mà thôi. Khi mấy ông nhận lá đơn này là tôi đã đi rồi.”

Còn thư gửi người bị mất tiền, ông Thái viết: “Tao chết rồi không phải vì tao lấy tiền của mi đâu. Tao buồn là bạn bè mấy chục năm tan như mây khói. Mấy ổng đánh tao quá, tao phải nhận bừa.”


Nguồn ảnh: phunuonline

Công an Việt Nam dùng nhục hình bức cung hay đánh chết dân là chuyện thường ngày; ngôn ngữ khoan hoà của nạn nhân (qua cả hai bức thư tuyệt mạng) khiến tôi cứ băn khoăn mãi:

“Tôi mong mấy ông điều tra lại cho kỹ giùm tôi, tôi bị oan, tôi chỉ biết lấy cái chết làm trong sạch mà thôi. Khi mấy ông nhận lá đơn này là tôi đã đi rồi” và “Tao chết rồi không phải vì tao lấy tiền của mi đâu. Tao buồn là bạn bè mấy chục năm tan như mây khói. Mấy ổng đánh tao quá, tao phải nhận bừa.”

Đây không phải là lần đầu tiên công luận biết địa danh Nông Sơn. Trước đây, huyện lỵ này cũng đã được vnexpress nhắc đến với một mẫu tin (“Ông Lái 82 Tuổi Hầu Toà”) buồn khác:

Hôm nay, TAND tỉnh Quảng Nam mở phiên xét xử Võ Nghĩnh – bị cáo cao tuổi nhất trong lịch sử tố tụng Quảng Nam – về hành vi làm lật đò, gây ra cái chết của 18 học sinh ở bến Nông Sơn … Cùng đứng trước vành móng ngựa với ông Nghĩnh là người em trai Võ Quang Trang (76 tuổi) – chủ sở hữu con đò…

VKS tỉnh Quảng Nam truy tố bị cáo Nghĩnh – Trang về tội vi phạm các quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường thủy và giao cho người không đủ điều kiện điều khiển các phương tiện giao thông đường thủy.

Riêng Việt Báo còn có một phóng sự khá dài, và rất xúc động của phóng viên Trung Việt về cuộc sống một phụ nữ ở (xã Quế Minh) huyện Nông Sơn. Xin trích dẫn vài đoạn ngắn:

Tôi trở lại thăm xã được báo chí phong cho danh hiệu “nghèo nhất nước” sau chuyến thăm của Tổng Bí thư Đỗ Mười vào năm 1994. Hơn một thập niên đã trôi qua, cái xã ấy vẫn không khác nhiều so với lần tôi đến thăm trước đây.

Tôi ngồi chờ chị Võ Thị Quyến, nhân vật nổi tiếng xuất hiện trên các báo thập niên gần cuối năm 90 thế kỷ trước vì … nghèo nhất xã ! Hồi đó nhà chị là mấy tấm tranh, tệ hơn cái chòi canh rẫy, dựng trên vài ba cái cọc…

Chị Quyến có ba sào ruộng, làm không đủ ăn. Ngoài việc làm ruộng chị chằm (khâu) nón. Mỗi ngày chị chằm được một cái nón bán được 1.900 đồng, trừ 500 đồng mua lá, 300 đồng mua tre, 300 đồng mua cước, mỗi ngày chị kiếm được khoảng 800 đồng.

Con gái lớn học đến lớp 3 thì nghỉ. Thằng nhỏ học lớp 1, đứng trước nguy cơ phải nghỉ học vì không đủ tiền nộp học phí 16.000 đồng tổng giá trị của 20 ngày làm nón không chi tiêu nhịn ăn uống …

Chị Quyến đã về. Nón lá, áo quần te tua, ốm đen đúa. Chị đi chăn bò trên rẫy. Con bò xã giao mới được 2 tháng, chị được nuôi trong 3 năm, nếu đẻ bò con thì giao con cho xã, chị được bò mẹ. “Có khá hơn lần đó không? “Khá, nhưng… cũng rứa”.

Con gái lớn đã đi lấy chồng. Thằng con trai học đến lớp 7, không đủ tiền nộp học, đã nghỉ, năm nay nó 17 tuổi rồi nhưng cũng chỉ một nghề là… chăn bò. Còn chị, vẫn “tha thiết yêu nghề” làm nón. “Không có nón, lấy chi ăn em”.

Món tiền từ nón, qua ngần ấy năm, đã nhích lên chút đỉnh. Không ngủ trưa, thức khuya, một ngày chị làm được 2 chiếc. Trừ tiền cước, lá, kim chỉ, tre hết 3.000 đồng, chị lãi được 5.000, đủ mua mắm, rau, ngày nào đi chăn bò cực quá, về phải ngủ, hôm đó coi như treo niêu.

“Có ngày nào đem về được 20.000 đồng chưa?”. “Làm chi có em”. Chị cố nở nụ cười thật tươi, nhưng hình như tôi nghe thấy trong tiếng cười ấy là nỗi khắc khổ đến nhói lòng.

Ngoài những chuyện “khắc khổ” và “nhói lòng” này, Nông Sơn còn được thiên hạ nhắc đến vì nhiều vụ lùm xùm khác:

Khởi Tố Phá Rừng Có Qui Mô Lớn Tại Nông Sơn
Trù Dập Người Tố Cáo “Ăn Bớt” Công Trình Đường Bê Tông Nông Thôn
Bắt Giữ Một Vụ Chuyển Vận Ma Túy Tại Nông Sơn

Tôi không rành địa lý và phong thủy nên không thể lý gỉải tại sao dân Nông Sơn làm ăn không khá, và địa phương này lại mang nhiều tai tiếng dữ vậy. Google thử một phát thì mới biết ra đây là một huyện lỵ thuộc loại tân kỳ, có “ cổng thông tin điện tử” đàng hoàng với đầy đủ hình ảnh của cả Ban Lãnh Đạo:

Họ đều là đảng viên ráo trọi. Thì toàn “mấy ông” không chớ ai. Và điểm chung của tất cả “mấy ổng” (từ trên xuống dưới) là sự lạc quan vô tận, bất kể tình trạng người dân sống lầm than và khốn khổ ra sao.

Khi còn tại chức, ông Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết tuyên bố: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”

Người kế vị, đương kim chủ tịch nước Trương Tấn Sang (vào ngày 19 tháng 8 vừa qua) cũng phát biểu gần tương tự:

“Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”

Người dân ở Nông Sơn như chị Võ Thị Quyến, ông Phạm Hồng Thái, Võ Nghĩnh, Võ Quang Trung … – có lẽ – đều không biết được rằng đất nước quê hương của mình đang “sánh vai cùng cường quốc” và được “bạn bè quốc tế ngưỡng mộ” quá trời, quá đất. Họ chắc cũng không nghe được lời hứa hẹn (cách đây chưa lâu) của một nhân vật lãnh đạo cao cấp khác – ông Nguyễn Sinh Hùng:“Năm 2015 sẽ có một Vinashin mới.”

Trong khi chờ đợi “cái mới” này thì nhà báo Ngô Nhân Dụng lại vừa khám phá ra một “cái chưa cũ” lắm:

“Hết cái lỗ hổng Vinashin lại đến cái lỗ ALC II! (Ban kiểm toán công ty ALC cuối tháng 10, 2010 cho biết, năm 2009 ALC II lỗ tới 3,004 tỷ đồng bạc Việt Nam (gấp 8.5 lần vốn điều lệ chỉ có 350 tỷ). Công ty ALC II làm thất thoát số tiền của Nhà nước tới 4,617 tỷ đồng. Trong số các món nợ có đến 60% là nợ xấu, tức là người vay không trả được đúng hạn! Trong ba tháng cuối năm 2009, ALC II thiếu 1,763 tỷ đồng không có tiền để trả ai hết; và đến cuối năm 2010 đã thất thoát 4,000 tỷ.)”

Tuy nhiên, theo Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình: “Nợ xấu ngân hàng không đáng ngại.”


Ảnh: facebook.com/VTV.vn

Câu nói hơi khó hiểu (thượng dẫn) được lý giải dễ dàng và gọn gàng bởi một giới chức “dân cử” (Phó Giáo Sư, Tiến Sĩ Luật) Chủ Nhiệm Ủy Ban Pháp luật QH – Phan Trung Lý: “Tôi thấy ở Hàn Quốc người ta coi nợ xấu là của toàn xã hội, nên kêu gọi người dân đóng góp tiền, vàng để giải quyết nợ xấu.”

Miệng nhà quan, có gang có thép. Phen này đám dân đen Việt Nam không đóng, ngó bộ, không xong. Câu hỏi đặt ra là đóng bao nhiêu, và đóng làm răng đây hè?

Theo báo Đất Việt: “Đến 9h30 sáng 1/10/2014, nợ công Việt Nam tăng ở mức 84,32 tỷ USD, mỗi người dân Việt Nam đang phải gánh 930,43 USD nợ công.” Với lợi tức chằm nón là ¼ U.S.D (25 xu) mỗi ngày, nếu bắt đầu nhịn ăn nhịn mặc kể từ hôm nay, chị Võ Thị Quyến sẽ hoàn tất nghĩa vụ đóng góp để thanh toán nợ xấu của toàn xã hội vào năm 2025 – nếu vẫn có thể sống sót đến thời điểm đó.

Lý thuyết mà nói là như vậy nhưng thực tế thì thời gian hoàn tất nghĩa vụ nợ công của chị Võ Thị Quyến rất có thể được rút ngắn hơn nhiều, theo như đánh giá và chỉ đạo (“quyết liệt”) của ông Thủ Tướng – trong phiên họp thường kỳ vào tháng 9 năm 2014 vừa qua, về việc tái cấu trúc nền kinh tế, với nhiều … khâu đột phá:

“Phát biểu khai mạc tại phiên họp, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đánh giá tình hình kinh tế – xã hội từ đầu năm tới nay tiếp tục chuyển biến tích cực; đà tăng trưởng rõ nét và đồng đều hơn; các chỉ tiêu kế hoạch đều đạt kết quả tích cực, theo đó, trong 15 chỉ tiêu được Quốc hội giao có 13 chỉ tiêu có khả năng đạt và vượt, 1 chỉ tiêu xấp xỉ đạt là chỉ tiêu giải quyết việc làm cho 1,6 triệu lao động và 1 chỉ tiêu chưa đạt là tỷ lệ lao động qua đào tạo, ước đạt 49% trong khi kế hoạch là 51%.

Trên tinh thần phấn đấu đạt kết quả cao nhất các mục tiêu, chỉ tiêu đề ra, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị các thành viên Chính phủ tập trung thảo luận, đề xuất các giải pháp, biện pháp cụ thể để tháo gỡ khó khăn, thúc đẩy sản xuất, kinh doanh, thúc đẩy tăng trưởng trên tất cả các lĩnh vực. Thủ tướng cũng yêu cầu Chính phủ tiếp tục phân tích và làm rõ nguyên nhân tất cả những hạn chế, yếu kém, cản trở, chậm trễ để có các biện pháp khắc phục, xử lý.”

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đề nghị Chính phủ tập trung thảo luận, phân tích và đưa ra các giải pháp, biện pháp cụ thể, quyết liệt để tiếp tục cải thiện hơn nữa môi trường đầu tư, kinh doanh; nâng cao năng suất lao động; tái cơ cấu nền kinh tế và triển khai 3 khâu đột phá chiến lược.”

Tới đây thì tôi xin được qùi lậy mấy ông thôi. Chớ biết nói năng làm răng nữa bây chừ?

T.B.T Nguyễn Phú Trọng: “Xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ nầy không biết đã có CNXH hoàn thiện ở VN hay chưa.”

Một thế kỷ là gì khi “Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore”. ( NLĐ 04/2012)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.