Chống tham nhũng: voi, hổ đi săn, chỉ bắt được vài con chuột nhắt

Posted: October 26, 2014 in Uncategorized
Tags:

(Dân Luận) Theo blog Người Đồng Bằng – Có lẽ hiếm có quốc gia nào có đội ngũ lực lượng chống tham nhũng mạnh mẽ như ở nước ta. Cả hệ thống chính trị Đảng, Nhà nước và Mặt trận cùng vào cuộc chống tham nhũng. Về cơ quan chuyên môn trực tiếp hoặc gián tiếp chống tham nhũng thì khó có thể kể hết tên. Phía Đảng có Ủy Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng, Ủy ban Kiểm tra; phía Nhà nước có Thanh tra Chính phủ, Ủy ban Phòng chống tội phạm, hệ thống các cơ quan tố tụng từ trung ương đến địa phương; phía cơ quan quyền lực, Quốc hội có vai trò giám sát tối cao; phía nhân dân, Mặt trận Tổ Quốc các cấp cũng có vai trò phát hiện, phản biện đấu tranh chống tham nhũng. Quả là cả một đội ngũ trùng trùng điệp điệp.

� Xem thêm: Tài sản khủng của ông Truyền: ‘Thanh tra Chính phủ không nên kiểm tra’ + Nghèo còn xài sang + Nợ công như núi, xây trụ sở lộng lẫy như cung điện làm gì?


Biệt thự của ông Trần Văn Truyền ở Bến Tre (ảnh từ internet)

Về các văn bản luật pháp, quy định hành chính, nghị quyết của Đảng cũng có cả rừng văn bản luật lệ đủ mọi cấp độ để phòng và chống tham nhũng. Lực lượng đông, quyền lực mạnh, công cụ pháp lý có đầy đủ, ấy vậy mà càng chống tham nhũng càng tăng, càng tham nhũng với mức độ lớn hơn, từ “một bộ phận không nhỏ” không biết đến nay nó đã phát triển đến mức độ nào, cắm rễ sâu đến đâu mà ngay đến người lãnh đạo cao nhất của Đảng cũng phải tuyên bố “ném chuột coi chừng vỡ cái bình quý!”. Như vậy, có thể hiểu chuột đang nằm trong bình quý hoặc nằm lởn vởn quanh đâu đó mới có nguy cơ đáng sợ như vậy!

Chỉ có 1/1000.000 người vi phạm?

Thử khảo sát một số hoạt động cụ thể của công tác phòng chống tham nhũng xem vì sao việc chống tham nhũng không hiệu quả. Trước hết là việc minh bạch công khai tài sản, tại phiên khai mạc kỳ họp thứ 8 Quốc hội khóa XIII, báo cáo công tác phòng chống tham nhũng năm 2014, Tổng TTCP Huỳnh Phong Tranh cho biết qua tổng hợp kết quả minh bạch tài sản, thu nhập năm 2013 cho thấy có gần một triệu người đã kê khai tài sản, thu nhập. Tuy nhiên chỉ có 5 trường hợp phải xác minh, trong đó có một người xử lý kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo do kê khai không trung thực. Chỉ mới nghe qua tỉ lệ một trên một triệu người kê khai tài sản bị xử lý kỷ luật cho thấy việc kê khai và xử lý thông tin kê khai này không hiệu nghiệm. Những cơ quan, con người có trách nhiệm quản lý cán bộ, quản lý và xử lý kê khai đã làm không hết trách nhiệm.

Có môt so sánh vui, thử điểm qua một số tài sản khủng của cán bộ do bị trộm “phát hiện” ra và cách xử lý số tài sản này đủ cho thấy điều đó. Thì dụ điển hình là vợ chồng ông Đặng Xuân Thọ – Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum và bà Trần Thị Xuân Lan – Trưởng phòng Tổ chức Cục thuế tỉnh Gia Lai. Kẻ trộm phát hiện dưới gầm giường một valy khóa số, bên trong có nhiều vàng thẻ đóng gói thành dây bọc trong túi nilon, nhiều nhẫn vàng, bông tai, lắc vàng, dây chuyền vàng… Tổng số tài sản do nhóm trộm lấy tại nhà ông Thọ khoảng 2,792 tỷ đồng, Nhóm trộm bị kêu án tù nhưng về phía người bị trộm không nghe thấy phải giải trình gì về số tài sản này. Tương tự như vậy, nhà Giám đốc Sở GTVT tỉnh Bắc Kạn cũng bị trộm khoắng trên môt tỉ đồng, ông Phạm Minh Tú, Trưởng Ban quản lý dự án huyện Đông Hải (Bạc Liêu), ở thị trấn Giá Rai, huyện Giá Rai (Bạc Liêu) bị lấy trộm tài sản với trị giá khoảng 1,5 tỷ đồng trong két sắt… Xem ra bọn trộm đã nắm được tài sản cán bộ tốt hơn nhiều so với cơ quan chức năng.

Bị tố giác xác minh xử lý quá chậm

Việc phát hiện tài sản bất minh của người và cơ quan quản lý quá mù mờ đã đành, thế nhưng đối với các trường hợp đã được báo chí tố cáo thì việc kiểm tra xử lý lại càng quá chậm. Thí dụ điển hình là từ tháng 3/2014, báo Người Cao Tuổi đã có loạt bài phản ánh khối “tài sản nổi” của ông Trần Văn Truyền – nguyên Tổng TTCP đếm sơ sơ cũng lên tới sáu cái bất động sản (ba nhà đất ở Bến Tre và ba nhà đất ở TP HCM), trong đó có hai tài sản khủng là căn biệt thự rộng 30.000 m2 ở Sơn Đông và một bất động sản ở Khu Đô thị 5 sao Phú Mỹ Hưng. Riêng căn nhà đất tại Phú Mỹ Hưng cũng lên tới 3 – 4 triệu USD, thì tổng số “của nổi” của ông Truyền phải chục triệu USD. Ông Truyền đã lý giải loanh quanh trong đó có cho rằng một phần tài sản là của người em nuôi làm doanh nghiệp cho tặng.

Luật sư Phạm Công Út (Đoàn Luật sư TP HCM), cho rằng, với một người có chức vụ cao trong bộ máy thanh tra Chính phủ mà “kết nghĩa” và được quà tặng có giá trị đặc biệt lớn là điều bất bình thường, có thể xem điều đó có dấu hiệu vi phạm luật Phòng, chống tham nhũng, thậm chí vi phạm pháp luật hình sự. Nếu em kết nghĩa tặng quà với giá trị rất lớn, đặc biệt lớn, nhưng hoàn toàn không có mối quan hệ về lợi ích liên quan đến hoạt động công vụ của ông Truyền thì ông Truyền vẫn phải có nghĩa vụ kê khai thu nhập của cán bộ, công chức, viên chức.

Thế nhưng từ đó đến nay đã hơn sáu tháng, việc xác minh tài sản của ông Trần Văn Truyền vẫn chưa có kết quả. Mới đây, ông Trần Đức Lượng Phó Thanh tra chính phủ cho biết Ban Bí thư đã giao cho Ủy ban Kiểm tra trung ương làm rõ nội dung này. Đến nay, TTCP chưa nhận được kết quả. Sáu tháng vẫn chưa xác minh xong tài sản chỉ một cá nhân đã được tố cáo công khai thì tiến độ công việc này quả là chậm chạp đạt kỷ lục.

8000 cuộc thanh tra, chỉ xử lý 48 người

Cũng theo báo cáo của Thanh Tra, từ đầu năm đến nay, cả nước đã tiến hành gần 8.000 cuộc thanh tra hành chính và 190.000 cuộc thanh tra, kiểm tra chuyên ngành… Chỉ đọc mấy con số trên, có thể đã thấy một kỉ lục về tinh thần chống tham nhũng hào hùng, khẩn trương, quyết liệt của lực lượng thanh tra cả nước. Bởi từ đầu năm đến nay (ngày 20/10) mà có đến những 198.000 cuộc thanh tra, kiểm tra hành chính và chuyên ngành. Tức là quãng 20.000 cuộc thanh, kiểm tra mỗi tháng và cũng tức là mỗi ngày có khoảng… 700 cuộc thanh, kiểm tra tính cả thứ bảy, chủ nhật và ngày nghỉ. Tuy nhiên, báo cáo còn cho thấy một “kỉ lục” khác, đó là cả năm 2014 chỉ có 48 người đứng đầu thiếu trách nhiệm để xảy ra hành vi tham nhũng bị xử lý, trong đó chỉ có 3 người bị xử lý hình sự.

Giống như chống tham nhũng thuê cho Nhật

Đó là việc tham nhũng bị tố cáo trong nước, những hành vi tham nhũng bị phát giác và tố cáo ở nước ngoài thì việc xử lý còn chậm chạp nhiêu khê hơn nhiều thậm chí là chừng như có cả những động thái bao che bênh vực. Điển hình là vụ Đại lộ Đông Tây ở TPHCM, khi phía Nhật đã truy tố bắt giam và công bố công khai việc này trước dư luận quốc tế thì phía ta còn có tuyên bố ngược lại. Phải đến lúc phía Nhật cắt viện trợ ODA vụ án mới được xem xét. Mặc dù vụ án xảy ra ở Việt Nam, kẻ nhận hối lộ là Huỳnh Ngọc Sỹ và đồng phạm là người Việt Nam nhưng các cơ quan chức năng vẫn khoanh tay chờ phía Nhật cung cấp hồ sơ. Đến khi có được hồ sơ lại than hồ sơ quá nhiều không có tiền để thuê dịch thuật. Gần đây nhất là vụ nhận hối lộ của Tổng Công Ty đường sắt, phía Nhật cũng là người phát hiện, công bố và cung cấp hồ sơ, còn phía ta các bản kiểm điểm của các quan chức vi phạm đều cho rằng mình trong sạch. Cách làm thờ ơ này chừng như ta đang chống tham nhũng thuê cho Nhật Bản chứ không phải chống cho ta.

Lý giải về nguyên nhân chậm chạp và không hiệu quả này, ông Phí Ngọc Tuyển, Phó Cục trưởng Cục chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ cho rằng “Chúng ta trải qua thời kỳ hoàn thiện chính sách từ năm 2007 đến nay và đã nhiều lần sửa đổi quy định về kê khai tài sản, thu nhập. Các lần sửa đổi ấy đều hướng đến giải quyết bài toán làm sao để khai được trung thực, khách quan. Thực tế hiện nay TTCP được Chính phủ giao tiếp tục nghiên cứu các biện pháp để đảm bảo việc kê khai tài sản trung thực”. Nói cách khác hơn là chúng ta đã có bảy năm nghiên cứu ban hành và sửa đổi chính sách rồi nhưng vẫn chưa phù hợp. Sắp tới sẽ còn nghiên cứu tiếp nhưng nghiên cứu đến bao giờ thì chưa biết được.

Thời gian soạn thảo chính sách, kiểm tra xác minh từng vụ việc chậm chạp kéo dài từ năm này qua năm khác mà không có điểm dừng làm cho người dân băn khoăn liệu các cơ quan trách nhiệm có muốn chống tham nhũng thật hay không? Đàn voi, hổ, chó săn ấy có thật lòng muốn săn tham nhũng thật hay là để cho những con voi tham nhũng đi qua lỗ kim và chỉ bắt những con chuột nhắt.

Trong khi chúng ta mất thời gian ngắc ngứ cân nhắc hàng tháng, hàng năm trời với những tài sản bất minh hàng triệu đô la thì hai vị nữ bộ trưởng của Nhật đã nhanh chóng từ chức sau khi bị tố giác thâm lạm một số tiền trong quỹ bầu cử để mua mỹ phẩm. Ông Bộ trưởng Kinh tế mới lên thay có hai ngày đã lung lay chỉ vì số tiền hơn 130 Euro mà nhân viên của ông đã thanh toán cho dịch vụ sex. Chấn động này không chỉ ảnh hưởng đến an toàn của ông Bộ trưởng mà còn tác động đến chỉ số tín nhiệm của người dân đến Thủ tướng Nhật.

Phải chăng chính sự nghiêm khắc đối với các quan chức cao cấp chính là động lực để sự minh bạch, chống tham nhũng trở nên hữu hiệu ở cả quốc gia? Chống tham nhũng phải bắt đầu và tập trung vào những người nắm quyền lực cao nhất của quốc gia. Kinh nghiệm từ Trung Quốc cho thấy muốn chống tham nhũng phải diệt hổ chứ không chỉ diệt ruồi.

[:-/] Tài sản khủng của ông Truyền: ‘Thanh tra Chính phủ không nên kiểm tra’ (VTC News) – Đại biểu Quốc hội cho rằng hiện nay không nên giao Thanh tra Chính phủ kiểm tra khối tài sản của ông Truyền mà nên để Ủy ban kiểm tra Trung ương làm việc sẽ khách quan.


Tài sản khủng của ông Trần Văn Truyền – Nguyên Tổng thanh tra Chính phủ

[:-/] Chưa có thông tin tài sản ông Trần Văn Truyền (VNN) – Tại họp báo sáng 23/10, Phó Tổng Thanh tra CP Trần Đức Lượng cho biết, việc nguyên Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền trước khi nghỉ hưu bổ nhiệm cán bộ hàm cấp vụ và cấp phòng 8 tháng đầu năm 2011, Thanh tra CP đã rà soát.

Theo ông Trần Đức Lượng, Thanh tra CP thấy cơ bản các trường hợp đó đảm bảo điều kiện tiêu chuẩn, phát huy được năng lực. Một số ít trường hợp, trong quá trình công tác, có khuyết điểm, đã được Thanh tra CP xem xét xử lý; một số trường hợp chưa đảm bảo điều kiện được bổ nhiệm ở thời kỳ đó, nay đã đủ điều kiện và một số trường hợp cần bổ sung thêm bằng cấp, chứng chỉ thì đã bổ sung.

Liên quan việc kê khai tài sản của ông Trần Văn Truyền, ông Lượng cho biết, chưa nhận được kết luận của Ủy ban Kiểm tra nên chưa thông báo.

(Nói chung chẳng có gì phải ầm ĩ. Cứ để đảng lo là đâu vào đấy.)

[:-/] Nghèo còn xài sang! (NLĐ) – …mới đây, Hải Dương đã có văn bản xin Chính phủ cho xây mới trung tâm hành chính tỉnh rộng trên 19 ha, với tổng mức đầu tư trên 2.000 tỉ đồng. Đâu chỉ có Hải Dương, thời gian qua, nhiều tỉnh, thành trên cả nước như Lâm Đồng, Bình Dương, Đà Nẵng, Bà Rịa – Vũng Tàu… đã đua nhau xây dựng trụ sở hoành tráng, nguy nga để tự hào đó là “bộ mặt” của địa phương, với kinh phí hàng ngàn tỉ đồng mỗi nơi. Thậm chí, Lai Châu là một trong những tỉnh nghèo nhất nhì cả nước cũng xây trung tâm hành chính hơn 500 tỉ đồng.

Lãnh đạo các tỉnh, thành có dự án trung tâm hành chính tập trung với số tiền xây dựng hàng ngàn tỉ đồng đều giải thích xây mới là cần thiết, hiệu quả, thuận lợi cho dân đến quan hệ giao dịch cũng như công tác quản lý. Có địa phương cho biết nguồn tiền xây trụ sở được xã hội hóa từ doanh nghiệp, sau đó hoán đổi các trụ sở cũ. Cho dù bằng ngân sách hay xã hội hóa, suy cho cùng cũng xuất phát từ việc sử dụng tài sản chung.

Tất nhiên, bộ mặt của cơ quan công quyền cần xứng tầm nhưng việc xứng tầm ấy phải phù hợp với điều kiện của đất nước. Đặc biệt, các nhà lãnh đạo địa phương phải ý thức được rằng tiền đó là của nhân dân. Với khoản nợ công khổng lồ 90 tỉ USD, trung bình mỗi người dân đang phải gánh 1.000 USD, thử hỏi các công bộc của dân nghĩ gì khi đặt bút ký văn bản xin xây trụ sở hàng ngàn tỉ đồng? Thậm chí, sau này, khi đất nước khá giả lên thì cũng không thể chấp nhận việc xây trụ sở hành chính hoành tráng, nguy nga như cung điện, bởi lẽ lúc đó Luật Đầu tư công sẽ không cho phép sự lãng phí này.

Nợ công như núi, xây trụ sở lộng lẫy như cung điện làm gì?

(MTG) – Người dân cả nước còn nhớ như găm câu nói của đại biểu Quốc hội Ksor Phước: “Nhiều tỉnh xây trụ sở lộng lẫy khang trang, rất phản cảm. Trong khi dân còn nghèo, nước còn nghèo thì xây trụ sở lộng lẫy như cung điện để làm gì?”


Tòa nhà trung tâm hành chính TP Đà Nẵng có vốn đầu tư 2.000 tỉ đồng

Mặc ông Ksor Phước nói và mặc cho dân hưởng ứng ý kiến đó, trụ sở như cung điện cứ đua nhau mọc lên. Mới toanh, Hải Dương đề xuất xây dựng khu hành chính tập trung với tổng vốn đầu tư hơn 2.000 tỉ đồng. Các địa phương khác như Quảng Ngãi, Quảng Nam, Lai Châu… cũng đang lăm le dự án xây tòa nhà hành chính. Có lẽ họ muốn vươn vai cho ngang tầm với Bình Dương, Đà Nẵng, Bà Rịa – Vũng Tàu?

Dân không cần “đẳng cấp bê-tông”

Đại biểu Quốc hội Ngô Văn Minh nhận định: “Cái này chính xác là hiệu ứng domino. Tức là ông này xin được, xây được thì ông khác cũng muốn có, chí ít không hơn cũng phải bằng như thế. Đó là tâm lý chứng tỏ đẳng cấp”. Hiệu ứng domino ở Việt Nam có từ lâu. Khu công nghiệp, cảng biển, sân bay, sân golf, trường đại học… đua nhau mọc như nấm.

“Mốt” mới nhất, thời thượng nhất là xây tòa nhà hành chính. Sân golf hay trường đại học là tiền tư nhân, còn tòa nhà hành chính là tiền ngân sách. Đã không ít trường hợp người ta xài tiền ngân sách như tiền chùa. Vì vậy, khi dự án được đề xuất kèm theo số vốn vài ngàn tỉ đồng, dân nghe phải hoảng vía.

Thế nhưng, tiền đâu ra khi cả nước đang thất sắc vì nợ công chạm ngưỡng an toàn với con số 90 tỉ USD; khi Quốc hội đau đầu vì không có tiền thực hiện lộ trình tăng lương theo dự kiến; khi các dự án phục vụ quốc kế dân sinh phải tạm dừng vì thiếu vốn; khi bệnh viện quá tải và thiếu thốn thiết bị vẫn như sự thách thức; khi trẻ em học trường tranh tre, nứa lá như là sự trêu ngươi…?

tru so ngan ty

“Bình Dương ngân sách khá nên họ mới xây một trung tâm hoành tráng. Động thái ấy cũng làm nhiều tỉnh, thành khác “nóng mặt””. – (Ảnh: Trung tâm trụ sở hành chính Bình Dương). 

Có một điều rất lạ là lãnh đạo một số địa phương đều biết rõ tình hình của đất nước nhưng họ vẫn quyết tâm xây trụ sở lộng lẫy để “ngự”. Người làm quan phải lo trước cái lo của dân, vui sau cái vui của dân nhưng họ đã không làm vậy. Họ có đủ lý do để biện minh cho việc xây dựng nơi làm việc quá mức cần thiết và quá lãng phí.

Các địa phương hùng hồn tuyên bố rằng xây tòa nhà hành chính là vì phục vụ dân, để dân thuận tiện đi lại. Xin cảm ơn, nhưng cái đó hãy để sau! Trước hết, dân cần thủ tục hành chính thông suốt, cần nền hành chính lành mạnh và những công chức lương thiện. Nếu việc tập trung các cơ quan hành chính về một mối cho thuận lợi là đúng thì hãy xây nhỏ thôi, dành tiền làm cầu cho dân đi, xây trường cho trẻ học và bao nhiều việc khác sát với nhu cầu đời sống dân sinh.

Đẳng cấp ư! Dân không đánh giá lãnh đạo chính quyền qua tòa nhà hoành tráng hay chiếc xe hơi xa xỉ mà bằng các chính sách thông minh và những sản phẩm xã hội có chất lượng. Nếu có được những sản phẩm đó thì dù làm việc trong một trụ sở bình thường, đẳng cấp của người lãnh đạo cũng ở tầm cao. Ngược lại, tòa nhà càng xa hoa, dân càng bất bình.

Góp phần làm nghèo đất nước

Ngoài “hội chứng đua đòi”, đằng sau phong trào xây trung tâm hành chính, một vấn đề được đặt ra là liệu có “lợi ích nhóm” đằng sau những tòa nhà hoành tráng này?

Để xây dựng khu hành chính, cần phải có nguồn ngân sách của địa phương và trung ương. Nguồn địa phương có thể thu từ việc bán trụ sở cũ. Việc bán này có công khai, minh bạch không? Xây cái mới có hoa hồng, phần trăm không? Trước thực trạng chia chác, phần trăm trong các dự án đầu tư công, dân có quyền hoài nghi sự trong sáng của những ai đặt bút ký duyệt một dự án mà ở đó không có sự hiện diện của quyền lợi chung, chưa cho thấy sự cần thiết, bức thiết phải có công trình.

Chưa kể, để một công trình hoành tráng mọc lên phải vượt qua những hàng rào thủ tục, giấy phép, con dấu. Để bán được trụ sở cũ cũng có quy định của pháp luật, bởi đó là tài sản của nhà nước. Để có được ngân sách từ trung ương dội về bổ sung xây dựng dự án cũng phải qua bao nhiêu cơ quan phê duyệt. Không dễ dàng nhưng tại sao tòa nhà hành chính vẫn mọc lên hết cái này đến cái khác?

Hãy siết chặt chi tiêu công, đầu tư công để dành tiền thực hiện những chương trình mục tiêu quốc gia khác. Những tòa nhà lộng lẫy đó không làm nên sự phồn vinh mà thậm chí còn góp phần làm nghèo đất nước!

Theo Chân Ngôn/ Người Lao động

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s