Để gió bay đi

Posted: October 30, 2014 in Uncategorized
Tags:

NS Tuấn Khanh – Thật không may cho anh Tấn trong buổi tối định mệnh đó. Khi tất cả mọi thứ cùng quẩn đổ xuống đầu anh. Mẹ già và con bệnh đang nằm bệnh viện. Trong tay không còn gì để nghĩ đến ngày mai, anh Tấn đã cầm dao chạy ra lề đường và chận 2 người đi đường dừng lại để doạ cướp. Một người bị cướp 20.000 đồng và một người khác bị cướp 30.000 đồng. Anh Tấn muốn dùng số tiền đó để mua đồ đi thăm bệnh cho con vào sáng ngày mai. Thế nhưng chiều hôm sau, anh Tấn bị bắt và bị Toà án xử 7 năm tù vì tội “cướp tài sản”.

� Xem thêm: Hoàn cảnh éo le của kẻ đi cướp để lấy tiền khám bệnh cho con + Thịt chó có mùi lạ.


Trong xã hội còn quá nhiều thân phận, cảnh đời,
gia đình nghèo khó. Ảnh minh hoạ của VNE

(Hình thegioitiepthi.net đăng bài này với title “Cùng quẫn vì nghèo” có “biên tập” và cắt bỏ đoạn anh bạn “có tên là Người Buôn Gió”  XD )

Đây là một câu chuyện có thật chứ không phải viết ra từ tiểu thuyết. Thậm chí đó cũng không phải là chủ đề của một cuốn tiểu thuyết về một hoàn cảnh rất xa xưa như của nhà văn Hồ Biểu Chánh. Người bị xử 7 năm tù là anh Nguyễn Văn Tấn, 25 tuổi ở huyện Lai Vung, Đồng Tháp. Sự việc này đã được báo chí đưa tin, nhưng có lẽ đã không có nhiều người biết. Đơn giản vì giữa những câu chuyện đáng hoảng sợ hàng ngày tại Việt Nam như việc chết người do nước dâng ngập đường, công an phát tờ rơi dặn dò người dân từ nay hãy tự lo an nguy của mình, trẻ sơ sinh chết do chích nhầm… thì chuyện một người ăn cướp và bảy năm tù, nghe chừng như cũng còn quá tầm thường và may mắn.

Nhưng hãy thử dừng lại trong ít phút giây, và nghĩ xem, ở sự cùng quẩn nào trong cuộc sống hôm nay, mà khiến một thanh niên chỉ vỉ 50.000 đồng phải chịu hơn 2000 ngày trong ngục tối, thậm chí giờ đây sẽ không biết mẹ già con bệnh rồi sẽ ra sao?

Một người bạn trên mạng internet, có tên là Người Buôn Gió, nhắc tôi rằng nếu như Việt Nam có một Victor Hugo chắc cũng khó có thể viết xuể những điều đau thương hôm nay chúng ta đang chứng kiến. Có cái gì đó rất gần giữa một người đàn ông Việt Nam 2014 vì muốn có chút tiền cho đứa con bệnh đang nằm viện, phải chịu mức án 7 năm tù giam với một người đàn ông tên Jean Valjean, được khai sinh trong văn học vào năm 1862, chỉ vì ăn cắp một mẩu bánh mì cho người thân đang đói mà phải chịu tù khổ sai trong suốt 19 năm tù. Chỉ là một cái chớp mắt để bay qua thời gian với tốc độ ánh sáng, người ta có thể nhìn thấy những số phận của họ giống nhau. Chỉ có sự khác biệt là một người sống ở chế độ phong kiến thối nát và một ngươi sống ở nền tảng căn bản trên lý thuyết là tốt đẹp của xã hội chủ nghĩa.

Cùng quẩn là những điều mà chúng ta vẫn thường thấy hàng ngày, trên các bản tin, nhưng dồn dập đến mức trái tim mỗi người lạnh đi. Máu đã không còn đủ nóng để làm ý thức công dân giật mình về những gì đang có chung quanh mình. Câu chuyện về người mẹ nghèo đến mức tự vẫn để lấy tiền phúng điếu cho con sinh sống, về bữa ăn không đủ khiến bé gái kiệt sức ngã xuống sông mà chết…v.v Câu chuyện của anh Nguyễn Văn Tấn chỉ là một trong 1001 câu chuyện kể Việt Nam, nhưng được kể sơ sài bằng phần đáp trả của luật pháp. Rất nhiều phần khác của ý nghĩa nhân đạo và trách nhiệm vẫn bỏ ngỏ. Nếu sau 7 năm ngồi tù, quay trở ra với hoàn cảnh nghèo khổ như hiện nay, hoặc hơn, không có gì có thể ngăn cản anh Tấn lại tiếp tục cầm dao để xuống đường ăn cướp, nếu anh lại lâm vào điểm cùng quẩn như vậy.

Tìm lại trong các báo cáo thành tích của tỉnh Đồng Tháp, quê quán của anh Nguyễn Văn Tấn, tỉnh này tuyên bố rằng họ thành công rực rỡ trong tiến trình xoá đói giảm nghèo từ hơn 10 năm trước. Tỉnh Đồng Tháp có báo cáo gửi lên chính phủ trung ương là từ năm 2004 đã xây dựng mô hình điểm xóa đói giảm nghèo vùng đặc thù thuộc các xã vùng sâu, vùng xa, vùng ngập lũ với mục tiêu chuyển đổi cơ cấu cây trồng, vật nuôi gắn với sắp xếp lại cụm, tuyến dân cư, tổng vốn đầu tư 15,985 tỷ đồng. Mới đây, tháng 9/2014, Đồng Tháp còn được công nhận là 6 tỉnh hàng đầu của Đồng Bằng Công Cửu Long thành công và được tuyên dương vì giảm nghèo cho hàng ngàn người.

Nhưng giờ đây, thì chúng ta chứng kiến một mảnh đời nghèo khó đến bạo động, như một vết ố trên tấm bằng khen mà rất nhiều người nhận nó, muốn tẩy đi để có trọn vẹn sự hoàn hảo.

Một người bạn ở Nhật, dẫn trên facebook câu chuyện có thật về một người Việt sang Nhật du học, bị cảnh sát ắt vì tham gia đường dây ăn cắp những chai rượu giá 2000 yên Nhật (400.000 đồng). Người sinh viên Việt này không bị ngồi tù, nhưng đã khóc vì được viên cảnh sát người Nhật lớn tuổi nói chuyện về tư cách và lòng nhân ái giữa con người với nhau. Ở một quốc gia coi hành động trộm cắp như tội ác, nhưng với trái tim nhân hậu ấm áp và nền tảng văn minh, người ta vẫn tìm ra cách ứng xử để nâng dậy người đã ngã. Khác với án 7 năm tù cho một thanh niên đã không còn làm chủ được hành vi vì hoàn cảnh gia đình, Kết cục của câu chuyện như một nấm mồ của số phận.

7 năm tù cho 50.000 đồng có đắt quá hay không? Những người đã ngồi ở phòng xét xử trường hợp anh Nguyễn Văn Tấn đã có ai từng ngồi ở phòng xét xử các bị cáo quan chức tham nhũng với các con số hàng trăm triệu, hàng trăm tỉ đồng… rồi sau đó chỉ là án treo vì được coi là có dấu hiệu tâm thần, không làm chủ được hành vi của mình? Có thể đó là một tập thể điên khi cuồng dại ngấu nghiến tiền của và tài nguyên quốc gia, nhưng chắc chắc họ không hề cùng quẩn. Chính Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc Hội Nguyễn Văn Hiện từng đặt câu hỏi rằng: “Tại sao tham nhũng lại bị tâm thần nhiều thế?”. Các báo cáo của Quốc Hội cho biết tham nhũng trong năm 2013 gây thiệt hại là 6.000 tỷ đồng, nhưng chỉ có 10% được thu hồi, còn 90% là mất vì các bị cáo thường là khai tâm thần, không làm chủ được hành vi.

Nhà tranh đấu lừng danh Mahatma Gandhi có câu nói nổi tiếng. “I will not let anyone walk through my mind with their dirty feet.” (tạm dịch: Tôi không để cho bất cứ ai bước qua mình bằng đôi chân dơ bẩn của họ). Anh Nguyễn Văn Tấn không bước vào toà bằng đôi chân bẩn. Đó chỉ là đôi chân run rẩy của định mệnh cùng quẩn xô đẩy anh. Thế nhưng đã có biết bao đôi chân dơ bẩn như vậy đã dẫm đạp trên đất nước này, dẫm đạp lên luật pháp chưa bao giờ biết tù tội là gì?

Nói về bộ tiểu thuyết Những người khốn khổ của mình, nhà văn Victor Hugo viết rằng “Khi pháp luật và phong hoá còn đầy đoạ con người và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích”. Thêm một câu chuyện khốn khổ nữa trên đất nước này, liệu đã đủ dày cho bộ trường thiên về những số phận nhỏ nhoi chưa, hay tất cả những số phận đó chỉ thoảng qua, như gió bay đi?

Hoàn cảnh éo le của kẻ đi cướp để lấy tiền khám bệnh cho con

(Kênh 14) – Sau ngày hành động dại dột vác dao ra đứng giữa đường chặn cướp được 50.000 đồng, kiếm tiền lộ phí thăm con, gia đình của kẻ gây án càng rơi vào bĩ cực.

Túng quá hóa liều

Bị cáo Nguyễn Văn Tấn trước vành móng ngựa.
Ảnh: PLXH

Người đàn ông mà chúng tôi nhắc tới ở đây chính là Nguyễn Văn Tấn (25 tuổi, ngụ ấp Long Khánh, xã Long Hậu, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp), chỉ vì hết tiền đi thăm con, đối tượng đã hành động liều lĩnh: Vác dao ra đường đi cướp.

Trò chuyện cùng người viết, bà Trần Thị Nơ (54 tuổi, mẹ Tấn) chia sẻ, Tấn là con út, lại là con trai độc nhất nên được cả nhà chiều chuộng. Khi còn nhỏ, Tấn ngoan ngoãn, không chơi bời, lêu lổng. Tấn phải bỏ học sớm để phụ giúp gia đình.

Cũng theo bà Nở, vì được buông khỏi vòng tay cha mẹ quá sớm, Tấn thay đổi một cách nhanh chóng. Đối tượng đã tập cho mình thói nhậu nhẹt rượu chè, chơi bời cùng đám bạn đồng trang lứa cả ngày lẫn đêm. Khi gia đình phát hiện ra thì đã quá muộn, cậu bé Tấn ngày nào đã trở nên gan lỳ, không hề biết sợ ai.

Đến tuổi trưởng thành, Tấn yêu cầu gia đình cho mình cưới Lại Thị Tuyết Minh (27 tuổi, ngụ tại TP.Sa Đéc, Đồng Tháp), một cô gái cũng có tiếng chơi bời. Nghĩ rằng, khi có gia đình, Tấn sẽ thay đổi, biết lo cho vợ, cho con nhưng sau ngày cưới, Tấn càng sa lầy nhiều hơn vào các cuộc vui, suốt ngày rượu chè say xỉn, cộng thêm tính “ông trời con” khiến cô vợ trẻ phải khăn gói, bồng con về nhà mẹ đẻ.

Vợ bỏ đi, Tấn cũng chẳng thèm bận tâm, vẫn vùi thân vào những cuộc nhậu thâu đêm, suốt sáng. Khi hết tiền, hắn lại chọn cách “chôm” vài thứ trong nhà hoặc của hàng xóm đem đi bán lấy tiền ăn nhậu. Tấn từng bị bắt 2 lần vì tội trộm cắp tài sản.

Ngày 2/6 vừa qua, khi hay tin con bị bệnh cần đưa đi chữa trị, Tấn lục ví chỉ còn vẻn vẹn 190.000 đồng. Hỏi mượn mẹ, mượn chị nhưng ai cũng lắc đầu không có. Túng quá hóa liều, lại có sẵn có chút hơn men trong người, Tấn vào nhà lấy con dao tự chế ra ngoài đường đứng chặn xe “xin đểu” được 50.000 đồng.

Sáng 21/10, TAND huyện Lai Vung (Đồng Tháp) đã tuyên phạt Nguyễn Văn Tấn 7 năm tù về tội cướp tài sản.

Gia đình rơi vào bĩ cực

Chứng kiến cảnh con trai vướng vòng lao lý, người cha của Tấn vốn phải chống chọi với bệnh tim quái ác, nay lại mắc thêm căn bệnh tai biến. Ngày gặp con tại tòa, ông chỉ biết nhìn đứa con nghịch tử với ánh mắt buồn bã, không sao nói nên lời.

“Khó khăn lắm, hai mẹ con mới có được giây phút gặp nhau. Lúc này Tấn đã nhận ra hết lỗi lầm của mình nhưng không còn kịp nữa. Tôi vẫn còn nhớ như in câu nói của con: “Mẹ ơi, con biết lỗi rồi. Mẹ ở nhà ráng ăn uống, giữ gìn sức khỏe đợi con về”, bà Nở chia sẻ.

Nói về hoàn cảnh gia đình mình, ông Tuấn cho biết, con vướng vào vòng lao lý, mọi công việc đều đổ lên đầu vợ. Nhiều lúc ông chỉ muốn chết đi cho vợ nhẹ gánh.


Ngôi nhà, đồng thời là nơi xảy ra các vụ cướp do Tấn thực hiện.

Bé Nguyễn Thị Minh Thư (4 tuổi, con gái của Tấn), sắp sửa đến tuổi đi học nhưng cha vướng vòng lao lý, đẩy đứa bé trước nghịch cảnh có thể thất học ngay từ nhỏ.

“Ngày đi thăm thằng Tấn, con bé cũng khóc lóc đòi theo. Nhìn hai cha con nó quấn quýt lấy nhau khiến tôi chỉ biết ôm mặt khóc. Đau đớn nhất là khi vào thăm cha, nó nào có biết cha nó bị bắt, miệng luôn hỏi: “Ba ơi, ba đi đâu sao lâu thế? Ba ra ngoài này với con đi ba”, bà Nở buồn bã nói.

Nhắc tới con dâu, ông Tuấn cho biết, trước đây chị Minh mang tiếng là chơi bời nhưng khi về làm dâu, chị cũng thay đổi nhiều, ngoan ngoãn, chịu khó. “Minh giờ mới kiếm được việc làm. Mong cho công việc của nó ổn định, có thể lo cho con ăn học đàng hoàng” – ông Tuấn không giấu nổi tiếng thở dài.

Theo ông Nguyễn Văn Lợi (38 tuổi, trưởng ấp Long Khánh), gia đình ông Tuấn thuộc diện hộ nghèo trong ấp, không ai trong gia đình có nghề nghiệp ổn định. Trước đây, kinh tế đều phụ thuộc vào Tấn, nhưng từ lúc đối tượng đi tù, gia đình càng thêm túng quẫn.

Thịt chó có mùi lạ

Nguyễn Quang (Dân Luận) – Thịt chó, từ rất lâu, được coi là quốc hồn quốc túy, món thịt giàu đạm chữa được bệnh thối mồm này thậm chí đã đi vào ca dao dân gian được ngân nga bởi các anh bợm nhậu:

Sống ở đời, ăn miếng dồi chó
Chết xuống âm phủ, biết có hay không?

Đủ biết, thịt chó là món ăn đặc sản ở các làng quê Việt Nam.

Ở quê tôi, cứ có giỗ chạp thì hay thịt chó, nhà giàu thì chơi cả con, nhà nghèo thì đánh đụng, tức hai hay ba nhà họ hàng chung tiền mua một con, con chó đó có thể của chính một trong những nhà đó, thế là hò nhau trói vào rồi cắt tiết, ôm bó rơm để thui, phụ nữ ra vườn đào sả đào riềng hái rau hái ớt.

Chó thịt, ở Việt Nam thường được mua gom từ các làng quê, nhưng rất ít, chỉ những nhà rất túng tiền kiểu chị Dậu mới phải bán chó, còn họ hay để đánh đụng, hoạc bán cho họ hàng để đánh đụng, (đánh đụng là mỗi nhà trả 1 phần tiền để mua 1 phần thịt chó, mọi người cùng xùm vào làm thịt ăn chia rất vui).

Như quê tôi, số người bán chó gần như không có.

Chó thịt lại chưa được nuôi đại trà cho tới thời điểm này, vì nhiều lí do, tất nhiên cho nuôi đại trà được, Hổ còn nuôi đc nữa là chó, nhưng chủ yếu với giá thịt chó hiện tại, người nuôi kiểu công nghiệp sẽ lỗ.

Vì chó không lớn nhanh như lợn, cắn nhau và sủa đàn gây tiếng ồn kinh khủng, cộng với tiêm chủng khá khắt khe và nguồn thức ăn khá khảnh, chúng không ăn cám công nghiệp được như lợn và lớn rất chậm. tôi đã xem một clip họ phải nhồi cám công nghiệp vào họng chó như nhồi vịt.

Và rất dễ bị nhiễm bệnh, người nuôi chó cỏ để thịt gần như cầm chắc lỗ.

Cũng có nhà nuôi khoảng vài con do tận dụng đc nguồn thức ăn lấy được từ nơi làm việc như quán ăn nhà hàng, nhưng nuôi đại trà thì chưa có.

Vậy thịt chó đến từ đâu? Có nhiều nguồn như nhập lậu thì Thái lan hay Lào hay Căm pu chia, nhưng khá bấp bênh do nước bạn đang siết chặt, Và cũng phần nhiều là chó ăn trộm, ở Thái, tội buôn bán chó trái phép có thể bị 1 năm tù.

Có thể nói, trong mười miếng thịt chó bạn ăn, có đến tám miếng là thịt ăn cắp.

Đó là đội quân cảm tử luồn lách khắp hang cùng ngõ hẻm với đinh ba và súng điện, bao tải và dây thừng, họ bắt trộm chó để cung cấp cho các quán nhậu.

Người việt Nam có câu: “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, vậy theo lí, những người ăn thịt chó cần cám ơn các anh trộm mới đúng lí, vì nếu nói thịt chó là quả, người nuôi chó là cái cây, thì các anh là người hái quả.

Nhưng không, các anh trộm bị lên án, bị đánh hội đồng hết sức dã man, trong 10 vụ các anh trộm bị đánh lên báo, thì có đến sáu vụ các anh chết, thậm chí có anh bị đốt xác. Có xe máy bị đốt treo lên cột điện để răn đe.

Đánh chết trộm chó bị kêu án rất nhẹ hoặc không xử lí được, đã có vụ, cả làng đánh chết hai anh trộm chó và chưa bị sao hết dù cả làng kí vào bản nhận tội.

Người thành phố quý chó của nhà mình do mình nuôi, nhưng sẵn sàng ăn thịt chó ăn cắp nhà người khác, và khi chó nhà mình bị ăn cắp, họ sẵn sang lu loa lên án đòi đánh chết người trộm chó.

Khi bạn ăn 1 miếng thịt chó mà thấy mùi lạ, đừng ngạc nhiên, rất có thể có mùi thịt người trong đó.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.