Thân phận nhà báo ngồi dưới đất – Vì đâu?

Posted: October 31, 2014 in Uncategorized
Tags:

Trần Quí Cao (Basam) – Tôi rất đồng cảm với tác giả Lê Phú Khải trong bài “Suy nghĩ về thân phận nhà báo Việt Nam”, khi đọc những dòng viết của anh:

“Xem hình ảnh phóng viên phải ngồi dưới sàn để tường thuật họp Quốc hội trên tuoitre.vn ngày 22/10/2014, là một nhà báo lâu niên, đã cả đời cầm bút “phục vụ” chế độ, tôi thấy ngậm ngùi, đau xót và căm phẫn” (1)

� Xem thêm: Thân phận ông Nghị ngồi trên ghế + Nhiều trang web ở Việt Nam bị phạt tiền, tước giấy phép + Khát vọng làm báo tư nhân + Hối lộ … chân dài! + Tồn trên 100 tỉ đồng vì sư tử đá Trung Quốc và châu Âu.

(TT) Nhìn thấy cảnh các phóng viên không có chỗ ngồi, phải ngồi bệt trên sàn để tác nghiệp trong buổi thảo luận tổ ngày 21-10, nói thật là tôi thấy rất phản cảm.

– Bùi Tín: Nhà mới nhưng trong đó là ‘đảng biểu’ hay ‘dân biểu’? (Blog VOA). “Trụ sở mới Quốc hội VN hoành tráng là điều đáng mừng. Mong rằng trụ sở mới sẽ là ngôi nhà chung mở rộng cửa cho nhân dân vào ra, là không gian mở rộng hơn bất cứ dinh thự nào khắp cả nước, là nơi đón nhân dân vào tham quan, dự các cuộc họp, là nơi giới báo chí tự do trong ngoài nước đến tác nghiệp thoải mái“.

Nỗi Đau Xót và Căm Phẫn Của Anh Lê Phú Khải Qua Các Câu Hỏi

Anh đặt câu hỏi: “Người ta khinh miệt các nhà trí thức, các nhà báo… đến thế kia à?”

Anh ơi, nước Việt Nam có tự do báo chí không? Chắc chắn là không. Đã không có tự do báo chí, thì về bản chất, Việt Nam chỉ có một tờ báo với 700 tên gọi, 700 hình thức khác nhau. Đã không có tự do báo chí, thì nhà báo chỉ là người làm thuê, hay tôi dùng chữ ngày xưa nhé, là tôi đòi thôi.

Tôi đòi thì ông chủ, bà chủ muốn cho ngồi đâu, ăn đâu thì phải ngồi đó, ăn đó. Thậm chí không cho ngồi, không cho ăn cũng được nữa mà! Anh còn hỏi câu hỏi đó làm chi? Gặp chủ hiểu biết, nhân từ, tôi đòi dễ thở một chút, gặp chủ thiếu học, ác đức thì ngồi dưới đất cũng còn là may. Toàn Trị mà anh, nghĩa là cái ăn, cái học, tất tất mọi sinh hoạt đều nằm trong tay chủ. Có quyền gì mà đòi hỏi anh?

Nếu chỉ Toàn Trị thôi thì cũng còn đỡ, nghĩa là tôi đòi bị đày ải quá có thể tìm chỗ khác làm. Nhưng lại còn Độc Tài nữa chứ, nghĩa là dưới gầm trời này, trong nước Việt Nam này, chỉ có một ông chủ bà chủ đó mà thôi. Anh còn tính chạy đi đâu?

Anh lại hỏi: “Hay là họ quên mất thời đại này là thời đại thông tin, thế giới phẳng… nhà báo có một vai trò quan trọng trong thế giới @ đó!”

Họ quên hay không tôi không biết, nhưng tôi biết chắc rằng “vai trò quan trọng của nhà báo” đối với họ “chẳng là cái đinh gì cả”! Nhà báo chỉ có vai trò quan trọng và phát huy được vai trò đó khi đứng trên cái nền của quyền Tự Do Báo Chí. Cái quyền căn bản đó chẳng hề có trên đất nước này, vậy thì “vai trò” của nhà báo có gì là quan trọng đối với họ? Khi chính quyền đã phá bỏ được cái nền móng làm cho vai trò của nhà báo quan trọng, thì nhà báo chỉ còn hai con đường: bỏ nghề, hoặc làm nhà báo tôi đòi. Tất nhiên vẫn có những nhà báo nhẫn nhục chấp nhận vai trò tôi đòi để chờ ngày thực hiện ý chí của mình. Nhưng đó là chuyện cá nhân. Còn về mặt cộng đồng thì càng ngày càng ít đi các nhà báo có lương tâm chức nghiệp, trách nhiệm xã hội và càng nhiều các nhà báo viết chỉ-để-kiếm-tiền. Nghĩa là viết ca tụng cái mà họ biết chỉ đáng chê bai, viết đả phá, chửi bới cái mà họ biết là nên khuyến khích, ủng hộ, hoặc, viết bài về các sự kiện để nhận tiền từ các nhà tổ chức sự kiện! Rõ ràng, các nhà báo thực-là-nhà-báo ngày càng ít đi, và các nhà báo tôi đòi ngày càng nhiều.

Chắc hẳn ông bà chủ hài lòng về đội ngũ nhà báo này. Hài lòng và xem rẻ. Bởi các người tự nguyện nhận công việc như vậy thì không ông chủ nào tôn trọng. Lúc vui họ vuốt đầu, khi buồn họ đá đít!

Trách Nhiệm Của Việc Này Có Nguồn Gốc Từ Ai, Từ Đâu?

Trong tinh thần Cộng Đống Trách Nhiệm và Bao Dung, cố gắng tìm hiểu sự việc khách quan nhất để góp phần tìm ra những giải pháp hữu hiệu nhất, tôi xin thưa:

Trách Nhiệm đó có nguồn gốc, trước hết, ở các nhà báo.

Chẳng phải, ngay cả dưới thời Pháp thuộc, các nhà báo từng có những tờ báo Đông Dương, Nam Phong, Văn Hóa Ngày Nay, Thanh Nghị, Tri Tân, Phụ Nữ… những tờ báo tư nhân truyền bá bao điều hay, đẹp, hợp truyền thống dân tộc, hợp lẽ sống duy tân? Thay vì sống hòa bình với chúng, và thuận theo đà tiến hóa của thời thế, cùng nhau vun bồi thêm, cải tiến thêm, các nhà báo vứt tất cả chúng vô cái mà họ gọi một cách thiển cận và tự đắc “sọt rác lịch sử”. Những ai thấy trước điều tai hại này, như cụ Phan Khôi chẳng hạn, thì bị bao đồng nghiệp cánh nhà báo đập cho tả tơi!

Chẳng phải, từng có lúc, say máu chiến tranh, các nhà báo đã quên đi sạch các tiêu chuẩn đạo đức trung thực của nhà báo để mà chỉ biết tung hô và đả đảo? Cái gì của phe “địch, thù” thì tốt cũng viết thành xấu, cái gì của phe “ta, bạn” thì xấu cũng viết thành tốt. Hãy nhìn lại những cuộc “lên đồng tập thể” trong đó các nhà báo say men chém giết tước đi sinh mạng chính trị của các đồng nghiệp dám “Yêu ai cứ bảo là Yêu, Ghét ai cứ bảo là Ghét”. Các nhà báo, trong khi chém giết tập thể những Phan Khôi, Nguyễn Mạnh Tường, Lê Đạt, Trần Dần, Phùng Quán… tức là đang chém giết những người muốn chống lại sự “tôi đòi hóa” các nhà báo. Họ chết hết rồi, ai cứu được nhà báo khỏi phận tôi đòi đây? Đó là chuyện những năm 50-60 thế kỉ trước ở miền Bắc. Ở miền Nam, thuế TVA, các chương trình quốc kế dân sinh… đều bị các nhà báo công kích một cách vô lí và phá hoại tàn nhẫn. Miền Nam trù phú bị các nhà báo nói láo là bị bốc lột đói nghèo cùng cực, miền Nam Tự Do bị các nhà báo nói láo là nằm dưới ách nô lệ! Miền Nam có chương trình Cải Cách Điền Địa, Người Cày Có Ruộng được tiến hành sâu rộng và êm thắm, thực sự đem lại ruộng đất cho nông dân mà không có một oan khuất hay chết người nào, tốt đẹp biết bao, mà các nhà báo không bao giờ nhắc tới, lại ca ngợi cuộc Cách Mạng Nông Dân, Cải Cách Ruộng Đất trời long đất lở của miền Bắc. Cuộc nội chiến tương tàn thảm khốc do miền Bắc khởi xướng nhằm thôn tính miền Nam bị các nhà báo tung hô là cuộc chiến Giải Phóng Miền Nam. Các nhà báo đã góp phần phá tan thành trì Tự Do Dân Chủ chung của đất nước, bây giờ còn nơi nào trú ngụ để tránh phận “tôi đòi” đây?

Chẳng phải, từng có lúc, đê mê vì đắc thắng, các nhà báo hết mình ca tụng và suy tôn lãnh tụ? Trong bài viết của mình, anh Lê Phú Khải đề cập tới chủ tịch Hồ Chí Minh như một tấm gương nhắc nhở. Anh ơi, thời chủ tịch Hồ Chí Minh nắm đại quyền:

a) Tự do báo chí bị xóa đi triệt để

b) Sự kiện Nhân Văn Giai Phẩm tiêu diệt tất cả các nhà báo, nhà văn tiêu biểu cho tinh thần trung thực báo chí, và đặt cái búa, cái liềm đe dọa lên đầu tất các các nhà báo còn lại

c) Sự suy tôn lãnh tụ được đẩy cao. Cái bóng của chủ tịch Hồ Chí Minh bao trùm đất nước. Toàn bộ dân tộc phải đứng sau lưng một người. Không ai được có nhận định khác, suy nghĩ khác.

Khi suy tôn và ủng hộ một lãnh tụ như vậy, có phải các nhà báo tự đặt mình trong một vị trí vô cùng thấp bé trước Bác và Đảng, và tự chuẩn bị cho mình thân phận tôi đòi?

Anh Khải ơi, tấm hình làm anh căm phẫn chỉ mới hé lộ một phần thân phận tôi đòi của báo giới. Tôi tin rằng sự thực còn nhiều hơn. Một quan chức tuyên giáo của đảng trách mắng các nhà báo vì đăng một tường thuật đúng sự thật. Nỗi ê chề này có nhà báo tự trọng nào chịu nổi hở anh? Và, nhìn rộng ra, thân phận cả dân tộc này có khác gì đâu?

Trong thế giới văn minh ngày nay, tôn trọng con người và tôn trọng quyền con người là một giá trị sống cốt lõi. Sự Bình Đẳng giữa mỗi thành viên trong cộng đồng là đương nhiên. Bất hạnh thay cho Việt Nam, dân tộc nằm dưới một chính thể mà trong đó dân chúng không có bất kì một quyền tự do căn bản nào. Hai chữ “tôi đòi” dùng ở đây không phải để chỉ bất kì người dân nào, nhà báo nào, mà để vạch rõ ý muốn của chính quyền. Một ý muốn mà nhiều người dân, trong đó có rất nhiều nhà báo thực-là-nhà-báo, phản kháng để giành lại quyền được sống như người dân đường hoàng trong một chính thể thực chất Dân Chủ, Tự Do và Pháp Trị.

Thân phận ông Nghị ngồi trên ghế

Trần Quí Cao (Basam) – Tôi rất đồng cảm với tác giả Lê Phú Khải khi đọc những dòng viết của anh: “Xem hình ảnh phóng viên phải ngồi dưới sàn để tường thuật họp Quốc hội trên tuoitre.vn ngày 22/10/2014, là một nhà báo lâu niên, đã cả đời cầm bút “phục vụ” chế độ, tôi thấy ngậm ngùi, đau xót và căm phẫn”.

Cùng chia với anh những ngậm ngùi, đau xót và căm phẫn cho các nhà báo, tôi đồng thời lại có nỗi ngậm ngùi riêng. Ngậm ngùi cho những người ngồi trên ghế!

Thực sự, có lẽ ít người hiểu nổi, tại sao người ta có thể yên tâm, bình thản ngồi trên ghế họp, bàn chuyện với nhau, thỉnh thoảng cười đùa, khôi hài với nhau khi có những người khác đang ngồi bệt dưới đất làm việc sát bên chân ghế của mình!

Một tập đoàn lừng danh thế giới của Hoa Kì, những năm 1990 có doanh số gần 200 tỉ đô la (gấp khoảng 2,5 lần GDP Việt Nam lúc đó), thường tổ chức các buổi họp toàn cầu tại một trong các văn phòng lớn của mình. Những năm 1990, một buổi họp được tổ chức tại Thụy Sĩ. Tập đoàn đang ứng dụng chương trình 6-Sigma và mỗi nhân viên tham gia chương trình cấp độ Black Belt được yêu cầu tiến hành một khảo cứu nâng cao năng suất làm việc. Một nhân viên cấp thấp có sáng kiến được đánh giá hay và được mời trình bày tại buổi họp. Buổi họp gồm Tổng Giám Đốc mỗi nước, các Giám Đốc Chức Năng từng vùng, điều phối bởi ông Phó Chủ Tịch Toàn Cầu phụ trách kinh doanh, họp trong một tuần, và anh nhân viên kia chỉ tham dự 2 tiếng đồng hồ để trình bày. Do sơ suất, phòng họp thiếu 1 ghế (anh nhân viên kia thực ra không cần ngồi, vì đa số thời gian anh đứng trình bày bên màn chiếu). Ông Phó Chủ Tịch đi bộ sang phòng kế bên khiêng một chiếc ghế về. Lúc đó mọi người mới ngồi xuống và buổi trình bày bắt đầu.

Ý Nghĩa của việc này:

1) Không ai có thể ngồi họp khi chỉ dù một người còn chưa có chỗ ngồi. Tôn trọng Con Người là một trong các giá trị cốt lõi của tập đoàn đó.

2) Thay vì nhờ người khác (nhân viên khách sạn, chẳng hạn), người điều phối buổi họp tự đi khiêng ghế vì muốn xin lỗi về sự sơ suất của buổi họp.

Người dân một nước Tự Do Dân Chủ, nếu xem và hiểu được tấm hình trên, nghĩ gì về Việt Nam mình? Những người ngồi chính là Đại Biểu Quốc Hội đó, về danh nghĩa tương đương Dân Biểu hay Thượng Nghị Sĩ của nước khác đó.

1) Họ ngồi trong tòa nhà hiện đại nhất Việt Nam, trong một phòng họp tối tân và tiện nghi mà họ lấy tiền của dân để xây nên. Họ ngồi đó tự cho rằng mình đang thay mặt Dân bàn việc Nước, bàn việc Nước để lo cho Dân. Dân ở đâu? Bên ngoài tòa nhà Dân đang đứng ngoài nắng chờ họ ra trao bản thỉnh nguyện nhờ họ chuyển cho chính quyền, thì họ chẳng thèm mở cửa ra nhìn Dân một chút. Bên trong tòa nhà Dân ngồi đó, bệt xuống đất vươn cổ lên mà ngóng họ, thì họ thản nhiên bàn chuyện rôm rả. Mà đám Dân ngồi-dưới-đất này thuộc giới cũng khá đặc biệt, báo giới, về danh nghĩa là tai mắt của muôn người…

Họ có do Dân chọn lựa hay không, họ có sẽ Vì Dân hay không?

2) Tuy nhiên, điều quan trọng hơn với tôi là: tại sao các ông Nghị có thể ngồi như vậy? Những giá trị sống cốt lõi của các ông Nghị là gì?

Nói thật, thường dân như tôi, bảo tôi ngồi như thế tôi không dám. Không phải bời vì ngợp trước tòa nhà hoành tráng, văn phòng cao sang, địa vị tót vời. Mà bởi vì cái việc ngồi đó ra ngoài xa quá cái giá trị sống mà tôi quí trọng, tàn phá nhiều quá nhân cách của tôi, xúc phạm mạnh quá lòng tự trọng của tôi.

Chắc rằng, trong số những ông nghị ngồi đó, cũng có người áy náy. Than ôi, biết làm sao bây giờ, khi các vị đã chấp nhận làm ông hghị cho một Quốc Hội không xứng danh, nghĩa là không do dân lựa chọn, mà do đảng CSVN chỉ định, cho nên Quốc Hội đó chỉ có nhiệm vụ phục vụ đảng CSVN, làm vật trang trí cho chính thể. Vị trí xã hội của các vị có thể cao hơn các nhà báo ngồi-bệt-dưới-đất kia, nhưng vai trò thì cũng vậy. Thân phận thì cũng vậy!

Hổm rày, đọc bài viết của anh Lê Phú Khải, tôi liên tưởng tới hình ảnh khác. Đi ra đường, gặp một kẻ mạnh hiếp đáp người yếu. Kẻ mạnh chửi mắng, đấm đá người yếu ngã lăn xuống đường, rồi tót lên ghế ngồi một cách đắc thắng. Tôi xót xa cho người bị đánh ngã lăn ra đường, và tôi thương hại cho kẻ hớn hở hiếp đáp người yếu. Người bị đánh ngã chỉ bị chảy máu ngoài da, còn kẻ hiếp đáp người đã có khuyết tật sâu trong tâm hồn.

Như vậy thì, trong tấm hình được bàn tán nhiều trong những ngày gần đây, thân phận người ngồi bệt dưới đất và thân phận kẻ ngồi trên ghế, thân phận nào đáng ngậm ngùi hơn?

[:-/] Nhiều trang web ở Việt Nam bị phạt tiền, tước giấy phép (VOA) – Chính quyền Việt Nam hôm qua đã ban hành quyết định xử phạt đối với hai trang web vì bị coi là “phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc”.


Việt Nam dường như đã siết chặt hơn các trang web tiếng Việt được cấp phép ở trong nước.

Cục Phát thanh, Truyền hình và Thông tin điện tử (Bộ Thông tin và Truyền thông) đã phạt tiền 60 triệu đồng đối với Công ty Phần mềm và Truyền thông VASC vì đã cho đăng bài viết “Nếu có con trai, tôi cấm nó yêu gái Hải Phòng” trên trang thông tin điện tử của công ty này. VASC cũng bị tước quyền sử dụng giấy phép một tháng.

Ngoài ra, một đơn vị khác là công ty Cổ phần Công nghệ EPI cũng bị phạt 10 triệu đồng vì đăng lại bài báo vừa kể.

Bài báo vừa kể có đoạn: “Bởi lười lao động và chỉ thích tiêu tiền nên các tệ nạn ở Hải Phòng chắc chẳng đâu bằng. Các băng nhóm giang hồ cũng từ đây mà ra. Sống trong một môi trường đó làm sao tránh khỏi sự ảnh hưởng. Chắc các bạn hẳn không quên vụ án Dung Hà? Cũng là gái Hải Phòng đấy”.

Trong bối cảnh các thông tin được chia sẻ rộng rãi và mau chóng trên các trang mạng xã hội, Việt Nam thời gian qua dường như đã siết chặt hơn các trang web tiếng Việt được cấp phép ở trong nước.

Hôm 24/10, Công ty cổ phần Công nghệ APPVL đã bị xử phạt 205 triệu đồng và bị thu hồi giấy phép vì đã “cung cấp, trao đổi, đưa tin có nội dung tin xuyên tạc lịch sử, xúc phạm anh hùng dân tộc”. Hơn hai tháng trước, Báo điện tử Tri thức trẻ (trực thuộc Hội tri thức Khoa học và Công nghệ trẻ Việt Nam) bị phạt 207 triệu đồng, tạm đình chỉ hoạt động trong vòng ba tháng vì viết “Gái miền Tây và 3 chữ ‘N’ nổi danh thiên hạ.”

Báo chí trong nước dẫn lời Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Sơn nói rằng việc “xử lý các sai phạm, đặc biệt là thông tin trên mạng, nhằm làm lành mạnh hóa đời sống báo chí”.

Nguồn: Bộ Thông tin và Truyền thông, Tin tức, ANTV

Khát vọng làm báo tư nhân

Nguyễn Đình Bổn – Sau năm 1975, khi người cộng sản chiếm miền Nam, tất cả báo chí tư nhân đều bị cấm tiệt nhưng cái khát vọng tự mình làm một tờ báo thì chưa bao giờ bị tiêu diệt trong trái tim của những người yêu thích tự do. Và dù phải thỏa hiệp, lách luật, mua giấy phép…, tại Sài Gòn từ hơn vài chục năm nay, “báo” do tư nhân làm chủ vẫn xuất hiện, tất nhiên dưới danh nghĩa một “cơ quan chủ quản” là nhà xuất bản hay “ké” theo một pháp nhân của tờ báo nào đó.

Một trong những người làm báo tư nhân lách luật cự phách nhất Sài Gòn nay đã mất là ông Lâm Quốc Trung, ông Trung từng dám bán nhà mặt tiền về ở chung cư để lấy tiền mua lại một số “phụ trang” của các tờ báo từ Cà Mau đến Vũng Tàu, làm ra những tờ báo giải trí mang dấu ấn cá nhân ông. Còn ở mảng văn nghệ, từ những năm đầu thập niên 90 thế kỷ trước, khi tình hình xuất bản đã bớt bị kìm kẹp, rất nhiều người đã tự bỏ tiền túi để làm những “tờ báo” thuần túy văn nghệ, gần như không thu hồi vốn như Thời Văn (Nguyễn Đăng Trình), Gieo và Mở (nhiều người làm), Văn tuyển (Phạm Viêm Phương, Nguyễn Liên Châu- đến nay… vẫn còn ra lai rai) và vài anh em văn nghệ cũ, vẫn ra những tuyển tập văn chương, tự tìm bài, tự in, chỉ có phải mua giấy phép của các nhà xuất bản. In ra, phân phát nhau đọc, mua giúp nhau. Gần như không bán được và vì vậy bài in cũng không có nhuận bút bằng tiền, mà lấy bằng sách! (Các tuyển tập văn chương do tư nhân thực hiện đặc biệt chỉ có ở Sài Gòn, không có ở Hà Nội và bất kỳ nơi nào tại Việt Nam)

Có báo chí xuất bản tư nhân chưa hẳn đã là có tự do báo chí, nhưng thật đáng buồn, cho đến giờ dù thực tế đã chỉ ra rằng ngành xuất bản hiện đã bị tư nhân chi phối mạnh mẽ, rất nhiều tờ báo nhà nước vẫn tiếp tục bán giấy phép cho tư nhân ra các phụ trương để nuôi sống tờ báo chủ, nhưng nhà cầm quyền vẫn chưa dám cho phép báo chí, nhà xuất bản tư nhân ra đời, dù chịu sự kiểm duyệt.

Và vì vậy cái khát vọng tự mình bỏ tiền làm ra một tờ báo, sống chết cùng với nó vẫn chưa thành hiện thực, người có tâm làm ra những sản phẩm văn học vẫn chịu sự chi phối đầy bất trắc của các nhà xuất bản. Đã gần bốn mươi năm trôi qua từ khi tự do báo chí bị bóp nghẹt, những người có tâm, có tầm dần mệt mỏi, trong khi đó truyền thông thế giới đã đi những bước dài trong môi trường internet. Tại Việt Nam hiện nay, những tờ báo có hàm lượng thông tin, văn hóa và học thuật đã dần lép vế, biến thái để tồn tại hoặc nhường chỗ cho những “sân chơi” xô bồ, thô tục của những trang web được cấp phép nằm dưới sự khuynh loát của tư nhân, mà mục đích chính của những “ông chủ” này là tiền!

Ngành báo chí xuất bản Việt Nam chắc chắn sẽ càng suy đồi hơn trong tình trạng nửa nạc nửa mỡ bây giờ. Lối thoát duy nhất là chấp nhận báo chí xuất bản tư nhân và điều hành bằng hệ thống kiểm duyệt!

Hối lộ … chân dài!

Nguyễn Đình Bổn – Trả lời câu hỏi Báo Người Lao Động về việc “ở Việt Nam liệu có hối lộ về tình dục không”, ông Nguyễn Doãn Khánh, Phó ban nội chính trung ương, khẳng định: “Chắc chắn có ở Việt Nam. Người ta đã có những truyện ngắn phản ánh thực trạng này rồi”. Hehe, các quan to Việt Nam thật là quan tâm đến văn chương, dùng cả văn chương để chứng minh cho lý luận của mình tại quốc hội!

Thực ra thì cái chuyện “hối lộ bằng tình” này đã có nguồn gốc từ xa xưa, có tại tất cả các nước trên thế giới, tại Việt Nam còn lộ liễu hơn, bây giờ họ mới nói “mấp mé” chắc là liên quan đến “chiến dịch đập ruồi đập bọ” gì đó, học ở anh ba tàu!

Ai cũng biết tính dục là nỗi ám ảnh lớn nhất với con người, nhất là đàn ông, bởi nó là bản năng để duy trì nòi giống. Không có tính dục, nhất định chúng ta không còn tồn tại ở cõi này. Có lẽ con người đã biết cách hối lộ này từ thời thượng cổ, những vụ án liên quan đến hối lộ tình dục dày đặt trong lịch sử, ở phương Đông việc Vương Doãn dùng Điêu Thuyền hay nhà Trần dùng Huyền Trân công chúa làm của “hối lộ” luôn là bài học lịch sử để lại nhiều suy nghiệm.

Chế độ càng độc tài, bưng bít thông tin thì việc hối lộ càng nảy nở tràn lan trên mọi lĩnh vực, trong đó có tình dục, thường thì dùng mỹ nữ hối lộ các quan chức hư hỏng. Tại Việt Nam, trước đây các báo từng đăng thông tin các chân dài, hoa hậu… tố “chúa đảo Tuần Châu” dùng thân xác họ để hối lộ cho các ông tai to mặt bự nhưng rồi vụ đó “chìm xuồng”, có lẽ do sức mạnh của nòng súng và kim tiền.

Vụ “mấp mé” của ông Khánh, Phó ban nội chính trung ương có thể là “màn dạo đầu” để sắp sửa bày biện cho dân tình biết thêm nhiều màn cụp lạc trong giới quan chức bẩn thỉu dù thật ra nó cũng là trò đánh nhau giữa các phe phái!

Người xưa nói “anh hùng còn không qua được ải mỹ nhân” huống chi tụi nó đếch phải anh hùng!

Trích ABS điểm tin 31/10/2014: – Phó ban Nội chính: Chắc chắn có hối lộ tình dục cho quan chức ở Việt Nam (MTG). – Phó Ban Nội chính TƯ: Có “tiền lệ” hối lộ tình dục ở Việt Nam (ĐSPL). – Hối lộ bằng tình dục: Ban Nội chính có nhận được tố cáo? (VTC).  – Phó Ban Nội chính T.Ư: Đổi tình, chạy chức… cũng bị xử tội hối lộ (MTG). – “Clip nóng cấp dưới cấp trên” cũng khó chứng minh hối lộ tình dục(Infonet).

[:-/] Tồn trên 100 tỉ đồng vì sư tử đá Trung Quốc và châu Âu (MTG) – Ông Nguyễn Đình Thư, Chủ tịch UBND Q. Ngũ Hành Sơn (TP. Đà Nẵng) cho biết: “Hai tháng trở lại đây, mặt hàng tượng lân và sư tử đá kiểu Trung Quốc và châu Âu ở làng đá mỹ nghệ Non Nước (di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia) không tiêu thụ được, khiến nhiều cơ sở kinh doanh, sản xuất buộc phải cho thợ nghỉ việc, lượng hàng tồn kho trị giá trên 100 tỉ đồng”.

Đây là hệ quả từ việc ban hành công văn 2662 của Bộ VH TT&DL về việc không sử dụng biểu tượng, sản phẩm, linh vật không phù hợp với thuần phong mỹ tục Việt Nam vào tháng 8.2014.


Ế ẩm, sản xuất ở làng đá Non Nước gần như tạm dừng. Ảnh: L.Đ.Dũng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s