Chúng ta vẫn cứ nghèo không phải do đảng lãnh đạo?

Posted: November 1, 2014 in Uncategorized
Tags:

(GDVN) – Xuất phát điểm của nền kinh tế và năng suất lao động thấp, trình độ khoa học lạc hậu, vẫn dựa vào nông nghiệp…Vậy còn nguyên nhân gì khiến ta cứ nghèo mãi?

� Xem thêm: Hai bài viết trên FB liên quan phát biểu của ông Nguyễn Thiện Nhân + Vì sao Việt Nam còn nghèo?.


Ông Nguyễn Thiện Nhân – Chủ tịch Ủy ban Trung ương
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ảnh: TTBC.

Tổ chức Lao động quốc tế (ILO), năng suất lao động (NSLĐ) của Việt Nam năm 2013 thuộc nhóm thấp nhất khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

Cụ thể, thấp hơn Singapore 15 lần, thấp hơn Nhật Bản 11 lần và thấp hơn Hàn Quốc khoảng 10 lần. So với các nước có thu nhập trung bình trong khối ASEAN, NSLĐ của Malaysia gấp 5 lần NSLĐ của Việt Nam còn NSLĐ của Thái Lan gấp 2,5 lần NSLĐ của Việt Nam.

ILO tính năng suất lao động theo công thức sau:

NSLĐ = GDP/Tổng số lao động đang làm việc trong nền kinh tế
NSLĐ = Tổng sản phẩm nội địa theo đầu người làm việc
NSLĐ = GDP/Dân số x Tỷ lệ người làm việc trong tổng dân số

Như vậy, khi tỷ lệ người làm việc trong dân số giữa các nước là xấp xỉ như nhau thì so sánh NSLĐ giữa các nước cũng tương đương như so sánh tổng sản phẩm nội địa theo đầu người của các nước.

Theo phân loại của Ngân hàng Thế giới, một quốc gia có Tổng sản phẩm nội địa theo đầu người dưới 1.000 USD/năm thì quốc gia đó được xếp là nước nghèo. Việt Nam mới thoát nghèo vào năm 2008. Khi đó, GDP/người của Singapore là 39.700 USD, gấp hơn 34 lần Việt Nam; của Nhật Bản là 37.800 USD, gấp 33 lần Việt Nam; của Hàn Quốc là 20.500 USD, gấp 18 lần Việt Nam; của Malaysia là 8.400 USD, gấp 7 lần Việt Nam và của Thái Lan là 4.100 USD, gấp 3,6 lần Việt Nam. Tức là câu hỏi: “Vì sao NSLĐ của Việt Nam thấp?” hoàn toàn tương tự như câu hỏi: “Vì sao Việt Nam nghèo?”.

Ông Nguyễn Thiện Nhân – Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã chỉ ra 5 nguyên nhân:

Thứ nhất, xuất phát điểm của Việt Nam và các nước là rất khác nhau về trình độ phát triển như hạ tầng cơ sở, nguồn nhân lực, thiết bị, công nghệ, cơ cấu nền kinh tế, trình độ KHCN, mức độ hoàn thiện của hệ thống pháp luật.

Việt Nam bị tàn phá nặng nề qua 30 năm chiến tranh (1945-1975), mới bắt tay vào công cuộc xây dựng lại và phát triển đất nước từ năm 1975, trong khi đó các nước khác như Malaysia, Thái Lan, Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản đã có bước phát triển mạnh trong 30 năm trước đó.

Do đó, tại thời điểm năm 1975 khoảng cách về thu nhập theo đầu người hay NSLĐ giữa các nước và Việt Nam là rất lớn. Năm 1975, theo số liệu của Liên hợp quốc, GDP theo đầu người của nước ta mới chỉ đạt 79 USD, trong khi đó Malaysia là 819 USD (gấp 10 lần VN), Thái Lan là 366 USD (gấp 4,6 lần VN), Singapore là 2.558 USD (gấp 32 lần VN), Hàn Quốc là 624 USD (gấp 8 lần VN), còn Nhật Bản là 4.629 USD (gấp 58 lần VN).

Đến năm 2013, khoảng cách về thu nhập theo đầu người hay NSLĐ giữa các nước trên và Việt Nam đã thu hẹp: Malaysia chỉ còn gấp 5,5 lần Việt Nam (năm 1975 gấp 10 lần), Thái Lan gấp 3 lần (năm 1975 gấp 4,6 lần), Singapore gấp 29 lần (năm 1975 gấp 32 lần), và Nhật Bản gấp 20 lần (năm 1975 gấp 58 lần). Với xuất phát điểm thấp như vậy, việc nhanh chóng thu hẹp khoảng cách về thu nhập và NSLĐ của Việt Nam với các nước như đã nêu trên là thành tựu đáng ghi nhận của nước ta.

Thứ hai, khả năng tự tích lũy của nền kinh tế còn thấp:

Để sản xuất không chỉ cần lao động mà phải có thiết bị công nghệ. Xu hướng phát triển của nhân loại là: từ sản xuất thủ công (chi phí công cụ sản xuất thấp) chuyển sang sản xuất cơ khí hóa (chi phí thiết bị công nghệ cao hơn nhiều) và tiến lên sản xuất tự động hóa (chi phí cho thiết bị máy móc còn tăng cao hơn nữa, sử dụng ít lao động hơn nữa). Như vậy, quá trình tăng NSLĐ của loài người luôn đi đôi với điều kiện tăng mức trang bị thiết bị, công nghệ cho người lao động.

Như vậy phải có vốn đầu tư, tăng vốn đầu tư để cơ khí hóa, tự động hóa, tin học hóa sản xuất. Một nước nghèo thì khả năng tự tiết kiệm để đầu tư là hạn chế, vì vậy phải có một quá trình tích lũy vốn và đầu tư hàng chục năm mới thực hiện được cơ khí hóa, cơ giới hóa, tự động hóa, tin học hóa nền kinh tế.

Từ 2000 đến 2013, mặc dù khoảng cách về vốn đầu tư toàn xã hội/người lao động của các nước so với Việt Nam đã được thu hẹp đáng kể nhưng mức độ chênh lệch vẫn còn lớn: Nhật Bản từ gấp Việt Nam 76 lần năm 2000 giảm xuống còn 20 lần vào năm 2013; Singapore từ gấp 66 lần giảm xuống còn 22 lần; Hàn Quốc từ gấp hơn 34 lần giảm còn 21 lần; Malaysia từ gấp gần 11 lần giảm còn 6,5 lần; Thái Lan từ gấp 3,5 lần giảm còn gần 3 lần.

Khả năng tự tích lũy để tái đầu tư thấp dẫn đến tình trạng các doanh nghiệp Việt Nam chưa tham gia đầy đủ vào tất cả các khâu của chuỗi sản xuất hàng hóa, do đó giá trị gia tăng tạo ra chưa cao. Lấy ví dụ trong ngành dệt may.

Theo số liệu của Tập đoàn Dệt may Việt Nam, lợi nhuận của từng khâu trong chuỗi sản xuất ngành dệt may là: khâu sản xuất sợi – 40 triệu đồng/người/năm; khâu dệt – 30 triệu đồng/người/năm, khâu may – 5,5 triệu đồng/người/năm. Do đó, muốn tạo ra thu nhập cao hơn thì các doanh nghiệp Việt Nam phải tham gia vào các khâu kéo sợi và dệt vải nhưng phải xem xét suất đầu tư.


40 năm sau khi thống nhất đất nước, kinh tế Việt Nam vẫn đang ở
một khoảng cách khá xa so với Nhật Bản, Hàn Quốc, Malaysia
.

Thứ ba, trình độ công nghệ thấp, lạc hậu:

Theo kết quả tổng điều tra doanh nghiệp trong giai đoạn 2000-2011, mặc dù có xu hướng giảm dần nhưng tỷ lệ các doanh nghiệp sử dụng công nghệ thấp vẫn chiếm bình quân gần 60% tổng số doanh nghiệp tham gia điều tra. Các doanh nghiệp sử dụng công nghệ trung bình thấp chiếm gần 29%. Các doanh nghiệp sử dụng công nghệ trung bình cao chiếm tỷ lệ khoảng 10%. Các doanh nghiệp sử dụng công nghệ cao chỉ chiếm khoảng 2%.

Tình trạng khoảng 88% doanh nghiệp Việt Nam có trình độ công nghệ thấp và trung bình thấp là một nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng NSLĐ và thu nhập đầu người của Việt Nam còn thấp. Để khắc phục tình trạng này phải tăng đầu tư để bổ sung và hiện đại hóa thiết bị công nghệ ở hầu hết các doanh nghiệp trong nền kinh tế.

Thứ tư, nền kinh tế nước ta vẫn sử dụng nhiều lao động trong nông nghiệp và trình độ lao động nói chung vẫn còn thấp:

Mặc dù cơ cấu kinh tế Việt Nam hiện nay đang từng bước chuyển dịch từ nông nghiệp sang công nghiệp và dịch vụ, nhưng lao động nông nghiệp vẫn chiếm tỷ trọng lớn. Năm 2014, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản chỉ đóng góp khoảng 18% GDP nhưng chiếm đến 47% tổng số lao động đang làm việc trong nền kinh tế. Ở các nước trong khu vực, tỷ lệ lao động nông nghiệp thấp hơn nhiều: Thái Lan – 39%, Trung Quốc – 34%, Malaysia – 11%, Hàn Quốc – 6,5%, còn Singapore chỉ có khoảng 1% lao động làm việc trong khu vực nông nghiệp.

Tỷ lệ lao động qua đào tạo của Việt Nam mặc dù tăng dần qua các năm nhưng vẫn còn ở mức thấp: năm 2000 – 16%, năm 2005 – 26,2%, năm 2010 – 40%, năm 2013 ước đạt 49%. Trong khi đó, tỷ lệ lao động qua đào tạo của Singapore năm 2013 là 61,5%, Hàn Quốc là 62%.

Thứ năm, khoa học chậm phát triển, đầu tư cho khoa học – công nghệ (KHCN) còn thấp:

Từ năm 2001 đến năm 2011 tỷ lệ đầu tư cho KHCN/GDP của nước ta nhìn chung xoay quanh mức 0,5% và trong 11 năm tỷ lệ đầu tư này chỉ tăng từ 0,48% lên 0,51%. Trong khi đó, một số nước trong khu vực gia tăng đầu tư mạnh cho KHCN: Malaysia tăng từ 0,47% lên 1,07% GDP, Trung Quốc tăng từ 0,95% lên 1,84% GDP, Hàn Quốc tăng từ 2,47% lên 4,04% GDP, Thái Lan tăng từ 0,26% lên 0,37% GDP và đang hướng đến mục tiêu đạt 1% GDP vào năm 2016.

Nghị quyết số 20-NQ/TW về phát triển khoa học và công nghệ phục vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế đã xác định: nâng tổng đầu tư xã hội cho khoa học và công nghệ đạt 1,5% GDP vào năm 2015, trên 2% GDP vào năm 2020 và khoảng 3% GDP vào năm 2030. Riêng chi của Nhà nước cho khoa học và công nghệ bảo đảm tối thiểu 2% tổng chi ngân sách nhà nước hàng năm.

Ngoài 5 yếu tố chính nói trên, còn nhiều yếu tố khác liên quan đến câu hỏi: Vì sao một quốc gia lại nghèo, NSLĐ thấp, đó là: Sản xuất công nghiệp theo phương thức gia công là chủ yếu; Sản xuất nông nghiệp vẫn chủ yếu là bán nguyên liệu và xuất khẩu thô, chưa có các sản phẩm cuối cùng có thương hiệu quốc tế; Tiến độ cổ phần hóa và tái cơ cấu các DNNN còn chậm; Chính sách kinh tế vĩ mô còn bất hợp lý; Chưa khai thác đầy đủ các cơ hội của thị trường thế giới trong quá trình hội nhập quốc tế và toàn cầu hóa.

Ông Nguyễn Thiện Nhân bày tỏ: “Tôi xin đề nghị các đồng chí lãnh đạo các ngành, các địa phương, các chủ doanh nghiệp, khi bàn về việc làm sao để tăng trưởng bền vững hơn, hiệu quả cao hơn, hãy hỏi 5 câu hỏi: người lao động được đào tạo ở đâu, khoa học công nghệ ở đâu, vốn từ đâu, đất ở đâu và thị trường ở đâu; chứ không phải dừng lại ở 2 câu hỏi: Vốn từ đâu và đất ở đâu”.

Basam

– Chủ tịch UBTW MTTQ VN Nguyễn Thiện Nhân “Múa số” năng suất lao động(FB Nguyen Tuan). Tiếng Anh gọi cách nói này là “múa số”. Tuy nhiên, tôi nghĩ các đại biểu Quốc Hội chắc rất choáng với vũ điệu múa số của ông và họ có thể cho đó là một “lí giải khoa học”, nên chẳng ai chất vấn“.Đến lượt ông Nguyễn Thiện Nhân nói về năng suất lao động (FB Xê Nho Nvp).

Ông Nguyễn Thiện Nhân: ‘Năng suất lao động VN thấp không phải do trình độ’(VNE).  – Chủ tịch UBTW MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân: Nâng cao năng suất lao động và thu nhập cho người dân (Tin Tức). – Bạn đọc cùng ông Nguyễn Thiện Nhân mổ xẻ: Vì sao Việt Nam nghèo (VOV).

“Múa số” năng suất lao động

Nguyễn Văn Tuấn FB – Phát biểu về cách tính năng suất lao động của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) ông Nguyễn Thiện Nhân nói (theo Dân Trí):  “Tổ chức ILO tính năng suất như sau: năng suất lao động bằng tổng sản phẩm nội địa chia cho tổng số người làm việc trong nền kinh tế, tức là năng suất lao động được đo bằng sản phẩm nội địa theo đầu người. Như vậy, khi tỷ lệ người làm việc trong dân số các nước xấp xỉ nhau thì so sánh năng suất lao động giữa các nước cũng tương đương như so sánh tổng sản phẩm nội địa theo đầu người giữa các nước.”  Tôi thấy câu này rất bậy bạ.

OK. Gọi tổng sản lượng nội địa là GDP. Gọi số người lao động trong nền kinh tế là L. Vậy, năng suất lao động (kí hiệu PROD) là:

PROD = GDP / L

Dễ hiểu, và chưa thấy vấn đề gì trong cách tính này. Nhưng câu kế tiếp “Như vậy, khi tỷ lệ người làm việc trong dân số các nước xấp xỉ nhau thì so sánh năng suất lao động giữa các nước cũng tương đương như so sánh tổng sản phẩm nội địa theo đầu người giữa các nước.” Câu này không dễ hiểu chút nào cả, nếu không muốn nói là … sai. Sai be bét.

Gọi POP là dân số, thì câu “tỷ lệ người làm việc trong dân số” chính là L/POP, và để làm gọn, gọi tỉ lệ này là p:

p = L / POP

Đặt câu phát biểu của ông chủ tịch trong bối cảnh, chúng ta có:

GDP = PROD (p*POP)

Bây giờ giả dụ chúng ta có 2 nước (tạm cho kí hiệu là 1 và 2, kiểu như Singapore và Việt Nam), vậy chúng ta có hai con số:

GDP1 = PROD1*(p1*POP1)
GDP2 = PROD2*(p2*POP2)

Câu phát biểu của ông NTN (“Như vậy, khi tỷ lệ người làm việc trong dân số các nước xấp xỉ nhau thì so sánh năng suất lao động giữa các nước cũng tương đương như so sánh tổng sản phẩm nội địa theo đầu người giữa các nước”) có nghĩa là nếu p1 = p2 thì cũng giống như so sánh GDP1/POP1 với GDP2/POP2! Nói vậy mà nói được thì tôi bái phục cái logic của ông này. Thật ra, ILO dùng PPP – sức mua, chứ không phải GDP. Mà, cho dù GDP1/POP1=GDP2/POP2 thì cái khác nhau giữa 2 nước vẫn là PROD1 và PROD2, tức năng suất lao động. Nói một hồi quay ngay về điểm khởi đầu. Giống như kiểu nói … huề vốn.

Tiếng Anh gọi cách nói này là “múa số”. Tuy nhiên, tôi nghĩ các đại biểu Quốc Hội chắc rất choáng với vũ điệu múa số của ông và họ có thể cho đó là một “lí giải khoa học”, nên chẳng ai chất vấn.

Đến lượt ông Nguyễn Thiện Nhân nói về năng suất lao động

Xê Nho NVP – Ông này muốn bác bỏ chuyện so sánh năng suất lao động của Việt Nam thấp hơn Singapore 15 lần không có nghĩa trình độ nghề nghiệp của người lao động Việt Nam thấp hơn người Singapore 15 lần.

Cũng tốt. Nhưng trong bài phát biểu của ông Nhân tại Quốc hội do báo Tuổi Trẻ đăng lại có nhầm một chỗ quan trọng. Ông nói: ILO tính năng suất lao động theo công thức sau: NSLĐ = GDP/Tổng số lao động đang làm việc trong nền kinh tế.

Không phải. Cái tử số không phải là GDP đơn thuần mà ILO tính theo GDP ngang bằng sức mua (PPP).Hai con số này khác nhau xa. Ví dụ GDP theo giá hiện hành của Việt Nam năm 2013 là 171,4 tỷ USD còn GDP tính theo PPP thì lên đến 474,8 tỷ USD; GDP đầu người tính theo sức mua tương đương của Việt Nam năm 2013 là 5.293 USD (số liệu của Ngân hàng Thế giới).

Chính vì sai chỗ này nên bên dưới ổng nói “Tuy nhiên đến năm 2013, khoảng cách về thu nhập theo đầu người hay năng suất lao động giữa các nước trên và Việt Nam đã thu hẹp đáng kể: … Singapore gấp 29 lần (năm 1975 gấp 32 lần)…”.

Người ta mới nói gấp 15 lần còn ở đây ổng chơi luôn Singapore gấp 29 lần Việt Nam!!!

P/S: – Để tính được năng suất lao động tổng, ILO sử dụng số liệu có thể so sánh được trên bình diện quốc tế lấy từ Các chỉ số Phát triển Thế giới (World Development Indicators) của Ngân hàng Thế giới (để tính GDP theo sức mua tương đương (Purchasing Power Parity, hoặc PPP$) và Mô hình Kinh tế lượng về Xu hướng của ILO (để tính tổng số việc làm).

Cái này của ILO nói, không phải mình nói.

Vì sao Việt Nam còn nghèo?

Hoàng Thanh Trúc (Dân Luận) Theo Dân làm báo – “Lao động Việt Nam hoàn toàn làm chủ được các công nghệ, kỹ thuật hiện đại, đạt năng suất kỹ thuật không thua kém lao động nước khác, trong khi chi phí chỉ bằng 1/10 hoặc 1/20 ở các nước công nghiệp” – Tại Quốc Hội Chủ tịch TW/Mặt trận Tổ quốc CS Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân nói như vậy. (Dân trí.com)

Đó cũng là lời khẳng định của ông Nguyễn Thiện Nhân phản bác lại thông tin của ILO (Tổ chức Lao động Quốc tế Liên Hiệp Quốc) đề cập năng suất lao động của người Việt Nam năm 2013 được xếp vào nhóm thấp nhất khu vực châu Á – Thái Bình Dương.


Chủ tịch Uỷ ban TƯ MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân phát biểu tại phiên họp ngày 30/10 (Ảnh: Q.T)

Ông Nguyễn Thiện Nhân cho rằng nhận định như vậy là chưa phản ánh đúng bản chất kinh tế của khái niệm năng suất lao động và thực tế của Việt Nam vì năng suất lao động là kết quả phát triển lâu dài của một đất nước và do một hệ thống nhiều yếu tố chi phối, không phải chỉ do trình độ nghề nghiệp lao động.

Từng là phó Thủ tướng có bề dày thành tích học tập tại Đức và Mỹ chắc rằng khẳng định của ông Nguyễn Thiện Nhân CT/MTTQ/VN là có cơ sở. Nhưng, như thế thì: Gần nửa thế kỷ (kể từ 1975) Tại sao Việt Nam không theo kịp thiên hạ mà vẫn cứ là quốc gia còn nghèo như hiện nay?

Giải thích về hiện tượng mâu thuẫn này ông Nguyễn Thiện Nhân nêu lên 5 lý do:

– Trước hết, xuất phát điểm của Việt Nam và các nước rất khác nhau: trình độ phát triển, hạ tầng cơ sở, nhân lực, thiết bị công nghệ, cơ cấu nền kinh tế, trình độ khoa học, mức độ hoàn thiện của hệ thống pháp luật.

– Khả năng tự tích lũy để tái đầu tư thấp dẫn tới tình trạng các doanh nghiệp Việt Nam chưa tham gia vào đầy đủ các khâu, chuỗi sản xuất hàng hóa, do đó giá trị gia tăng chưa cao.

– Các DN sử dụng công nghệ trung bình thấp chiếm 88%. DN Việt Nam có công nghệ trung bình và trung bình thấp là nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng năng suất lao động thấp và thu nhập đầu người thấp ở Việt Nam.

– Một nguyên nhân khác là nền kinh tế của ta vẫn sử dụng nhiều lao động trong nông nghiệp và trình độ lao động nói chung còn thấp.

– Và cuối cùng chính là khoa học chậm phát triển, đầu tư cho KHCN còn thấp.

Tưởng chừng như lập luận có cơ sở khoa học để biện minh của ông Nguyễn Thiện Nhân là có lý để thỏa mãn cho câu hỏi: Tại sao Việt Nam vẫn nghèo.

Tuy nhiên nếu kiểm tra lại chi tiết, mở cửa thế giới quan nhìn ra xa hơn ngoài biên giới lãnh thổ cùng xuất phát điểm với Việt Nam là các nước láng giềng khu vực thì mới thấy cái cách nói của ông CT/TW/MTTQ/VN Nguyễn Thiện Nhân nó phơi bày rất chính xác cơ quan này (MTTQ) đúng là “cánh tay nối dài” của đảng CSVN… Luôn bằng mọi cách cả vú lấp miệng “dân” để bảo vệ lau chùi bộ mặt lem luốt “đảng ta”.

Bởi vì, viện dẫn như lời ông Thiện Nhân nói trên, Việt Nam còn nghèo (năng suất lao động thấp) là do xuất phát điểm của Việt Nam và các nước rất khác nhau: (trình độ phát triển, hạ tầng cơ sở, nhân lực, thiết bị công nghệ, cơ cấu nền kinh tế, trình độ khoa học).

Hãy trừ đi Nhật Bản một quốc gia “đại bại” trong chiến tranh (nhưng là một cường quốc công nghiệp hùng mạnh) thì nhóm các quốc gia láng giềng còn lại bao gồm Hàn Quốc, Đài Loan và các quốc gia Đông Nam Á (Asean hiện nay) có quốc gia nào nổi trội hơn hẳn Việt Nam tại vạch xuất phát sau đệ II thế chiến?? Nhưng bây giờ đa phần các quốc gia ấy không còn nghèo như VN, một số bỏ xa mà không bao giờ Việt Nam bắt kịp (vì không ai đứng lại chờ) Vì sao vậy? Chắc chắc với kiến thức “Tây du” ông Nguyễn Thiện Nhân còn biết rõ hơn nhiều đồng bào mình, nhưng vì sao ông không muốn nói ra có lẽ chính ông ấy biết điều đó hơn chúng ta.

Có phải là các quốc gia ấy sau thế chiến lấy lại hay có được độc lập rồi họ không muốn “đánh” ai cả, họ chỉ lo thoát nghèo cho dân giàu nước mạnh còn CSVN thì dù thế giới có hòa bình nhưng riêng họ vì tự nguyện là tiền đồn CS/XHCN nên họ lại thích “đánh”, đánh ngay cả với đồng bào mình và đánh ấy là đánh cho “Liên Xô-Trung Quốc” (lời Lê Duẩn) cho quốc tế CS, cho một Việt Nam vẫn nghèo hôm nay… vì vậy vẫn sẽ còn “đánh” nữa, lần này là đánh với TQ để nhớ ơn TQ!? – Cái này là nó quá rõ ràng rồi, ông Thiện Nhân không thể nói là không biết!.

Nhưng chưa hết! Còn một yếu tố quan trọng khác có thể khiến Việt Nam phải còn nghèo khá lâu mà vì “húy kỵ” ông Nguyễn Thiện Nhân cố né tránh không dám động đến (nếu đề cập sâu xa có thể mất cuốn sổ hưu ngay)

Ông Thiện Nhân hãy trừ đi 5 nước cộng sản, còn lại 185 quốc gia trong LHQ ông xem có quốc gia nào (dù là giàu có nhất) mà hệ thống điều hành quốc gia giống như Việt Nam khi ngân sách từ mồ hôi công sức nhân dân đóng thuế phải nuôi song song một lúc tới 2 nhà nước trong một quốc gia, “nhà nước đảng” và nhà nước dân? từ TW đến làng xã địa phương?

Thật khôi hài một thằng con CSVN từ lúc sinh ra đã đeo bám “mẹ VN” mà sống đến nay tuổi gần 70 mắt mờ tai điếc lẫm ca lẫm cẫm vẫn bám vú mẹ!? không tự lập nỗi, nhả bầu vú ra là nó chết liền!
Thật là kinh hoàng, nếu tính đúng tính đủ luôn cả Công an, quân đội và công chức cấp làng xã thì những người ăn lương ngân sách lên tới gần nửa triệu!

Mới đây đề cập tới vấn đề tăng lương, Phó Thủ tướng Vũ Văn Ninh trả lời báo chí bên lề Quốc hội ngày 27-10: “Bộ máy quá cồng kềnh dẫn đến số người hưởng lương từ ngân sách quá lớn chưa thể tăng trong năm tới (2015)”.

Còn TS Lê Đăng Doanh, nguyên cố vấn Thủ tướng Chính phủ nói: “Khoản ngân sách chi thường xuyên ngoài bao gồm toàn thể bộ máy hành chính của nhà nước, thì ở Việt Nam ngân sách còn bảo đảm chi cho các tổ chức của Đảng Cộng sản Việt Nam và các tổ chức chính trị – xã hội, từ TW đến địa phương như là Đoàn TN, Mặt trận Tổ quốc, Hội Phụ nữ cũng như các tổ chức chính trị vệ tinh khác của đảng.”

Tiến sĩ Doanh cũng xác nhận đây là những khoản mà hiện nay ngân sách công của Việt Nam đang phải chịu chi trả; trong khi đó, ở nhiều quốc gia khác các tổ chức chính trị có thể phải khai thuế và nộp nghĩa vụ đóng góp cho ngân sách, hoặc phải dựa vào nguồn thu được cung cấp từ khu vực xã hội dân sự.

Theo các chuyên gia, tại Việt Nam việc giảm biên chế của các tổ chức “ăn theo ngân sách” này trong nhiều năm qua vẫn luôn là một câu hỏi chưa có lời đáp.

Một Giáo sư Học viện thuộc Bộ Kế hoạch và Đầu tư nói: “Không phải đơn giản có thể giảm các bộ phận như đã nói, nhiều năm rồi người ta cũng có nhiều ý kiến trái chiều thí dụ như liệu có thể giảm được biên chế của các tổ chức chính trị – xã hội, hay các tổ chức đặc trưng của xã hội không, thì câu trả lời là chưa được.”

Chuyên gia về chính sách công của đảng cho rằng vẫn cần các tổ chức này để “yên dân” và chưa thể thay đổi chính sách bao cấp, trả lương, chi ngân sách cho khối tổ chức này vì những lý do “nhạy cảm”. (*)

Nó củng “nhạy cảm” như số liệu hằng năm mà đảng CSVN nhận từ ngân sách đó là một điều thuộc “bí mật quốc gia” mà toàn dân người đóng góp ngân sách không được phép biết!?

Vì bởi đó cũng là một phần trả lời cho câu hỏi “vì sao Việt Nam vẫn còn nghèo”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.