Những quy định quái gở chỉ có ở Việt Nam

Posted: November 3, 2014 in Uncategorized
Tags:

(NV) Tổng hợp – Nước thải ra từ chuồng lợn phải đạt tiêu chuẩn… uống được; người ngực lép không được lái xe hơi; “hối lộ bằng tình dục” phải đưa vào luật… Đó là những quy định quái gở của nhà cầm quyền CSVN.

� Xem thêm: Khốn khổ vì những quy định trên trời + Dân phẫn nộ vì mồ mả dòng họ bị san bằng mà không biết.


Người chăn nuôi heo khốn khổ vì những quy định “lạ”
của Bộ Tài Nguyên-Môi Trường. (Hình: báo Nông Nghiệp)

“Bôi trơn” bằng tình dục cho quan chức để đạt được mưu cầu lợi ích nào có gì lạ, cả ta lẫn tây. Nhưng có lẽ lần đầu tiên được quan chức xứ mình nói toạc, và định dạng bằng hai chữ “hối lộ.” Có điều, dẫn chứng cho đề tài hình sự mà ông phó Ban Nội Chính Trung Ương Việt Nam đưa ra cho báo chí lại rất là… văn chương.

Rằng “Chuyện hối lộ bằng tình dục chắc chắn có ở Việt Nam. Đã có những truyện ngắn người ta viết thành đề tài văn học phản ánh thực trạng xã hội.” Vậy có nên bổ sung việc viết bài nịnh sếp, làm thơ đăng báo ký tên sếp, cả làm luận án tiến sĩ thay cho sếp có phải là hối lộ không.

Theo quy định hiện hành, thì nước thải ra từ trại heo phải đạt tiêu chuẩn loại A, hoặc loại B – tức là uống được và tắm được! Người nuôi heo khốn khó than trời, cán bộ nông nghiệp tha hồ kèo nài để bảo vệ nông dân, nhưng bên tài nguyên-môi trường vẫn cứ “găng” chẳng chịu hạ chuẩn. Chả biết để làm gì.

Từ đây mới rõ, cơ chế hối lộ ở Việt Nam phong phú gấp nhiều lần thế giới. Bởi nó gắn liền với cơ chế xin – cho nhìn chỗ nào cũng thấy, đụng việc gì cũng gặp. Từ danh hiệu thi đua đến một suất học trường tốt cho con.

Đến cả việc bấm nhỏ “xin” cô y tá khi tiêm chích cho người thân đừng hùng hục thọc ngoáy. Thứ cơ chế cố tình gây khó để người dân phải năn nỉ, dẫn đến chấp nhận bị trục lợi.

Báo chí Việt Nam vừa phản ánh cảnh người nông dân khốn khổ vì những quy định “trên trời.” Trong đó nhiều chủ trại lợn nuôi hàng chục ngàn con do bị phạt lên phạt xuống vì quy định “nước thải chuồng lợn” tréo ngoe đã phải giải nghệ.

Phân biệt nước thải chuồng heo với nước uống đã khó, huống gì phân định giữa yêu đương và hối lộ. (Tr.N)

Khốn khổ vì những quy định trên trời

(TP) – Bộ NN&PTNT vừa được phát hiện là một trong những nơi có nhiều giấy phép “con” nhất. Có giấy phép quy định người nuôi lợn phải xử lý nước thải (từ chuồng lợn) đến mức có thể uống được…


Minh họa: Khều

45.000 tấn mật ong, 225.000 giấy phép kiểm dịch

Câu chuyện đàn ong “cõng” quá nhiều phí và quy định, được bà Nguyễn Thị Hằng, Phó Chủ tịch, kiêm Tổng Thư ký Hội Nuôi ong Việt Nam nhắc đến tại diễn đàn doanh nghiệp (DN) nông nghiệp tổ chức mới đây, khiến nhiều người ngỡ ngàng. Bà cho biết, ngành ong đang tạo việc làm cho trên 35 nghìn nông dân, trong đó khoảng 4.000 người nuôi ong chuyên nghiệp.

Chỉ 9 tháng đầu năm 2014, ngành này xuất khẩu vượt kế hoạch đến năm 2020, với trên 40 nghìn tấn, kim ngạch trên 100 triệu USD. Việt Nam nằm trong Top 3 thế giới về xuất khẩu mật ong. “Dù tỷ trọng xuất khẩu nhỏ, nhưng mật ong là sản phẩm từ động vật duy nhất của Việt Nam có thể xuất sang Mỹ, EU”- bà Hằng nói.

Tuy nhiên, ngành ong đang gặp nhiều vướng mắc, nhất là về kiểm dịch. Theo Quyết định 47 (Bộ NN&PTNT, năm 2005), nếu vận chuyển 200 kg mật ong từ huyện này sang huyện khác, phải làm thủ tục kiểm dịch. Với khoảng 45 nghìn tấn mật ong, bà Hằng tính ra, phải tới 225.000 giấy phép kiểm dịch vận chuyển ra khỏi huyện. “Nếu một ngày cấp phép 1 lần, phải mất 616 năm mới cấp hết số giấy phép trên. Chưa kể, bộ máy ở cấp huyện không có đủ phương tiện, con người, thiếu chuyên môn về ngành ong”- bà Hằng nói.

Theo Hội Nuôi ong, trước đây, chỉ cần kiểm dịch một lần ở một địa phương là được, nhưng nay kiểm dịch chỉ có giá trị trong tỉnh. Vậy nên, nếu chuyển ong từ miền Nam ra Bắc, sẽ qua rất nhiều trạm kiểm dịch và mỗi trạm như thế ong đều “mắc”.

“Nông dân nuôi ong chả biết gọi ai, lại gọi lên Hội. Hội phải nhờ quen biết ở các tỉnh, họ mới giải quyết cho đi”- bà Hằng nói. Đáng ngại hơn, ở nhiều địa phương, có tình trạng xua đuổi, đánh người nuôi ong, thậm chí đốt đàn ong, xịt thuốc sâu cho ong chết. Như ở huyện Bắc Trà My (Quảng Nam), người nuôi ong bị đuổi, làm 200 đàn ong bị chết, thiệt hại hàng trăm triệu đồng.

Ngoài ra, theo Thông tư 23 (năm 2009, Bộ NN&PTNT), các đơn vị xuất khẩu mật ong phải thông qua Hội để kiểm định, xác nhận. Việc này nhằm tránh chuyển tải mật ong từ Trung Quốc qua (mật ong Trung Quốc xuất sang Mỹ phải chịu thuế bán phá giá 2,65 USD/kg, nên họ tìm cách đẩy qua nước thứ 3, như Việt Nam).

Tuy nhiên, Hội Nuôi ong hiện có 29 hội viên, nhưng có tới 45 đơn vị xuất khẩu. Bà Hằng nói: “Thông tư này chưa được thực hiện nghiêm túc, cần rà soát, xử lý các trường hợp vi phạm. Nếu không theo Thông tư, rất khó giải thích với các cơ quan nước ngoài”.


Nhiều người nuôi lợn cho rằng một số quy định nuôi gia súc
bất hợp lý gây khó khăn cho người nuôi

Nước thải từ chuồng lợn… phải uống được

Cũng “bí” như ong, người chăn nuôi lợn đang đối mặt nhiều quy định lạ lùng. Trao đổi với Tiền Phong, ông Phạm Đức Bình, Tổng giám đốc Cty CP Thanh Bình (hiện là Phó Chủ tịch Hiệp hội Thức ăn Chăn nuôi Việt Nam), cho biết: Trong ngành thức ăn gia súc, thế giới đăng ký chất lượng chỉ yêu cầu 4 tiêu chuẩn, nhưng ở Việt Nam bắt tới 15 tiêu chuẩn.

“Ở Việt Nam, người nuôi ong ngoài bị đuổi đánh, họ còn phải trả tiền cho chủ vườn, chính quyền, 10-20 triệu đồng, tùy quy mô. Ngoài ra, họ còn trả cho công an, môi trường… Một đàn ong phải trả quá nhiều loại phí”.
Phó Chủ tịch Hội Nuôi ong Việt Nam

Theo ông, thế giới chỉ yêu cầu chất nào không khuyến khích cho tối đa là bao nhiêu; còn chất khuyến khích có quy định tối thiểu. “Chẳng hạn đạm là chất khuyến khích, tôi đăng ký 15%, nhưng khi làm có thể lên 16% (tốt hơn 15%) thì thanh tra cứ máy móc, thấy khác là phạt. Còn những chất như canxi, muối… không khuyến khích, tỷ lệ dưới mức đăng ký chút có thể được, nhưng cũng bị phạt. Tôi kiến nghị nhiều lần, Bộ NN&PTNT nói cân nhắc, mà mãi vẫn chưa sửa”- ông Bình nói.

Ông Bình nói thêm: “Chẳng hạn, tôi chỉ đăng ký một chất là 10%. Nói thật, tính toán công thức vậy, chứ chả đơn vị nào làm đúng 10% được. Bởi vì một sản phẩm được tổ hợp rất nhiều thành phần cộng vào, phải có sai số chứ. Đằng này, cơ quan thanh tra, thấy không giống là đè ra phạt. Rất mệt mỏi, cái này đưa ra để quản lý, sao lại thích phạt”- ông Bình nói.

Từng đầu tư nuôi hàng chục nghìn con heo ở Đông Nam Bộ, ông Bình cho hay, quy định về xử lý môi trường của Bộ TN&MT đang “tiêu diệt ngành chăn nuôi”. Theo ông, nếu quy định nước thải từ trại heo ra phải đạt tiêu chuẩn loại A – tức là uống được, loại B – là tắm được… chắc không ai làm nổi; kể cả DN lớn chứ đừng nói cơ sở chăn nuôi nhỏ.

Nhiều DN chăn nuôi ở Đồng Nai bị phạt “lên bờ xuống ruộng” vì quy định trên. Ông Bình cho rằng, không ai làm được, mà vẫn áp dụng, doanh nghiệp tìm mọi cách để “lách”. “Trước đây, tôi cũng nuôi tới 20 nghìn con heo, nhưng đã đóng cửa trại cho khỏe, vì những quy định đưa ra nhìn đã bất hợp lý”- ông Bình cho biết.

Trong khi đó, tại HTX Chăn nuôi Cổ Đông (Sơn Tây, Hà Nội)- HTX chăn nuôi lớn nhất miền Bắc cũng “khóc dở mếu dở” vì những quy định về môi trường. Ông Trần Văn Chiến, Chủ nhiệm HTX cho biết: Nông dân bươn chải làm ăn, trình độ a, b, c…, bảo phải đầu tư xử lý công nghệ nước thải theo quy định A, B,C gì đó khó lắm! Điều lạ là, cảnh sát môi trường, cán bộ môi trường cứ xuống kiểm tra phạt lên, phạt xuống, mà cũng không hướng dẫn cho cách nào để xử lý.

Ông Chiến cho biết, bản thân ông là chủ nhiệm HTX, được Viện Chiến lược Chính sách Tài nguyên và Môi trường (thuộc Bộ TN&MT) hỗ trợ xây dựng mô hình nước thải. Thế nhưng, khi công trình vận hành, cán bộ môi trường của thành phố xuống kiểm tra, bảo không đạt chuẩn. Từ đó, cán bộ chức năng “đè” ra phạt không thương tiếc, công trình phải “đắp chiếu”.

[:-/] Dân phẫn nộ vì mồ mả dòng họ bị san bằng mà không biết (PL24h) – Người dân thôn Bình Đông (Quảng Ngãi) tức giận vì hàng chục ngôi mộ bị san bằng khi máy xúc thi công mương thủy lợi.

Trưa 1/11/2014, ông Đinh Thiên Ngọc (thôn Bình Đông, xã Nghĩa Hà, TP Quảng Ngãi) cho biết: Vào chiều 29/10, khi từ TP Quảng Ngãi về thăm nhà của ông bà, 2 vợ chồng ông bàng hoàng khi nhìn hàng loạt ngôi mộ, trong đó có 3 ngôi mộ của dòng họ nằm trong khuôn viên vườn đã bị máy xúc san ủi không còn vết tích.

Được biết, máy xúc này của Công ty Xây dựng Thành Đạt có trụ sở ở thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, Quảng Ngãi, đang thi công mương tại thôn Bình Đông.

Ông Ngọc cũng cho biết, quá bức xúc nên nên đến sáng 31/10 đã cùng nhiều người khác có mồ mả thân nhân bị san ủi, vợ chồng ông Ngọc đến trụ sở UBND xã Nghĩa Hà để trình bày và yêu cầu làm rõ.

Tại phòng tiếp dân, ngồi hàng chục phút vẫn không ai đoái hoài, tức giận nên vợ chồng ông Ngọc bỏ về. Khoảng 2 giờ sau thì thấy một số cán bộ của xã đến.

Lau vội dòng nước mắt, bà Nga, vợ ông Ngọc giận dữ:

‘Khi chính quyền địa phương họp và triển khai việc xây mương thủy lợi, vì nghĩ đến lợi ích chung nên vợ chồng tôi đã tự nguyện hiến toàn bộ diện tích đất của gia đình mà không có bất kỳ đòi hỏi gì.

Vậy mà khi thi công vướng mồ mả tổ tiên của tôi, họ không thèm thông báo, đếm xỉa, hay nói trước một tiếng để gia đình tôi bốc và di dời đi nơi khác. Giờ thì làm sao biết phần mộ nằm chính xác ở nơi nào để bốc lên và di dời đi đây?’

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.